Chương 18: Khởi đầu mới hay lại một lần kết thúc

Tô Tĩnh Hảo đi tới tửu lầu, ngoài ý muốn phát hiện người bên trong rất nhiều, do dự bước vào bên trong, mọi người đều đang bận rộn, chỉ có Trân Châu phát hiện nàng đến.

"Cô, là người trong thành này sao?" Trân Châu tiến lên một bước hỏi, Tĩnh Hảo lắc đầu nói: "Ta từ Tân Đô tới." Một câu nói đơn giản để cho toàn bộ người bệnh đang ngồi đều ngẩng đầu lên giận dữ nhìn về phía nàng, biến hóa này làm Tô Tĩnh Hảo ngơ ngác, cũng khiến đệ tử Mạch Vân Cung ứng phó không kịp.

"Sao, làm sao vậy?" Tô Tĩnh Hảo có chút khẩn trương hỏi.

"Tân Đô chạy tới huyện thành nhỏ chúng ta làm gì?!"

Một người bệnh trong đó mở miệng nói.

"Ta theo cha ta tới, bởi vì nơi này tình hình bệnh dịch nghiêm trọng, cho nên đặc biệt đến kiểm tra." Bổn ý muốn dẹp yên bọn họ, không ngờ vừa nói ra ý đồ đến, người nọ liền hung ác chỉ nàng: "Ta thấy các ngươi chính là tới xem xem chúng ta chết hết hay chưa, để cho các ngươi an tâm không bị lây bệnh, chuyện xảy ra lâu như vậy, trừ ban đầu có mấy người làm bộ làm tịch tới nhìn xem, cẩu quan ở Tân Đô không còn động tác gì nữa, hừ, nghĩ lão bách tính chúng ta là kẻ ngu sao?"

Một phen lời nói của người bệnh kia, khiến cho Tô Tĩnh Hảo nảy sinh tức giận, nhưng lại cảm thấy chuyện có kỳ quặc.

"Mọi người an tâm một chút chớ nóng." Hải Lam đúng lúc đứng dậy, nhìn đám người tâm tình kích động, liên hệ với lời bọn họ nói ban nãy, hắn cảm giác cô gái này không nên nói thêm gì nữa.

Lời của Hải Lam rất hữu dụng, tất cả đám người này ngồi xuống nhìn về phía hắn, muốn nghe xem hắn có thể nói gì.

Do dự chốc lát, Hải Lam mới trấn an: "Vị cô nương này có thể là giống như chúng ta, tới trợ giúp mọi người, trước khi không biết rõ sự thực, mọi người chớ oan uổng người tốt." Lời này tức thì trấn an những bệnh nhân đang ngồi, lại ngầm nhắc nhở nữ tử bên cạnh, tuy rằng hắn cũng không biết thân phận người này.

Tô Tĩnh Hảo nghe Hải Lam ẩn ý, chợt hiểu ra, gật đầu với hắn bày tỏ cảm ơn.

"Trân Châu, làm phiền muội mang nàng lên trên lầu tìm gian phòng trống." Nói xong, lại kêu gọi đệ tử tiếp tục chẩn bệnh cho mọi người.

Tô Tĩnh Hảo im lặng không lên tiếng đi theo Trân Châu lên lầu, vào trong phòng, Trân Châu mới cẩn thận khóa cửa.

"Cô là người quan phủ?" Trân Châu hỏi.

Tô Tĩnh Hảo gật đầu một cái, không giấu Trân Châu, đem thân phận cùng mục đích đều nói cho nàng nghe.

"Cô tuyệt đối đừng để cho bọn họ biết thân phận, những người này không biết vì sao hiện tại rất căm ghét người quan phủ, cô phải cùng cha cô nói rõ ràng, nếu không sẽ lại dẫn dân chúng nổi giận."

Tô Tĩnh Hảo tuy rằng nghi hoặc, nhưng vẫn đồng ý gật đầu một cái, phụ thân giờ phút này chắc đang ở trong thành dò xét, nàng nhất định phải báo cho phụ thân biết trước khi chuyện phát sinh, theo hướng dẫn của Trân Châu, từ hậu viện lặng lẽ ra khỏi tửu lầu.

Ngụy Anh Lạc mang Dung Âm nghỉ dưới ngọn núi nhỏ ở trấn bên, nơi này cây cối xum xuê, vừa vặn có thể che giấu tung tích các nàng, chỉ đợi trời tối sẽ vào trong trấn.

Dung Âm hòa hoãn nhịp tim đập loạn, hoàn toàn không muốn để ý người bên cạnh. Dung Âm không nói, Ngụy Anh Lạc cũng không nói, nhất thời không khí cũng trở nên an tĩnh, chỉ có gió nhẹ xào xạc lay động lá cây.

Trên một con phố nhỏ, có một nam tử áp giải lôi kéo một nữ tử, nữ tử kia tóc tai rối bù, không thấy rõ mặt mũi. Đi tới một tòa lầu cao, nam tử kia đẩy cửa vào, đẩy ngã nữ tử xuống đất, ngồi xuống trước bàn, căm hận vỗ một chưởng lên mặt bàn. Người hầu ở hai bên đều khẩn trương nhìn kẻ vừa tới, không dám tiến lên.

"Hồ Nhị Địa ở nơi nào?!" Nam tử giương mắt, quét qua mọi người, tức giận không chút che giấu mở miệng.

"Khởi bẩm chủ nhân, Hồ Nhị Địa ở phòng phía đông." Một gia đinh đứng ra trả lời.

"Đi gọi hắn lăn tới đây cho ta!" Nam tử trước bàn mắt lộ ra hung quang, gia đinh kia vội vàng nhận mệnh đi.

Đợi hắn rời khỏi, nam tử trước bàn mới nhàn nhạt nhìn về phía nữ tử té dưới đất.

"Chủ tử, đây là?" Một nam nhân khác hơi lớn tuổi cẩn thận mở miệng hỏi.

"Nha đầu nhà Huy Phát Na Lạp." Nam nhân lớn tuổi nghe xong lại nhíu mày, mấy tháng trước chủ tử ra ngoài chính là để bắt giữ con gái Nội Nhĩ Bố, sao giờ lại bắt về nha đầu này.

Hóa ra, người này chính là Viên Xuân Vọng, mà nữ tử trên đất chính là tỳ nữ Thục Thận vẫn luôn tìm - Trân Nhi.

"Viên Xuân Vọng! Đồ tiểu nhân hèn hạ này, lại lợi dụng ta!" Trân Nhi căm hận ngửa đầu, nhìn kẻ ngụy quân tử kia, mình thật đúng là bị quỷ ám mắt mù! Hơn hai tháng nay, Viên Xuân Vọng lăng nhục nàng đã để cho nàng đau đến không muốn sống!

Viên Xuân Vọng từ trước bàn đứng dậy, một cước đá vào Trân Nhi vốn đã chồng chất vết thương trên người, Trân Nhi không còn khí lực hô đau, trước mắt tối sầm, ngất đi!

"Mang xuống, giam lại!" Viên Xuân Vọng phát lệnh, hai thuộc hạ hầu ở bên cạnh mặt thô bỉ đến gần Trân Nhi đem người kéo lên, nhưng vừa đến trước cửa, Viên Xuân Vọng lại mở miệng: "Ai dám đụng ả ta liền chém đầu hắn!", biểu tình của hai tên thuộc hạ lộ hết trên mặt, để cho Viên Xuân Vọng xuống thêm một đạo mệnh lệnh, lý do là, giữ lại còn hữu dụng.

"Văn Tề lưu lại, những người khác ra ngoài trông chừng." Viên Xuân Vọng nhàn nhạt ra lệnh, có một số việc, cần thương lượng với Văn Tề. Mọi người tuân lệnh, rời phòng.

Trên ngọn núi nhỏ bên cạnh trấn, Dung Âm đưa lưng về phía Ngụy Anh Lạc mà ngồi, tay vọc cây cỏ bên chân. Ngụy Anh Lạc khi thì nhìn xem tình huống xung quanh, khi thì quay đầu nhìn sư phụ sau lưng, không biết sư phụ đang nghĩ gì.

"Người mà ngươi muốn cứu, đã tốt hơn chưa?" Dung Âm nhàn nhạt mở miệng, để cho Ngụy Anh Lạc khựng lại thân hình, không ngờ sư phụ lại đề cập đến chuyện này trước, bản thân luôn trốn tránh việc lừa gạt sư phụ, nhưng mà nên làm gì bây giờ?

Dung Âm thấy nàng chậm chạp không mở miệng, buồn bã trong mắt không cần nói cũng biết.

Cảm nhận được sư phụ biến hóa tâm tình, Ngụy Anh Lạc than thở trong lòng, trốn tránh, chung quy không phải biện pháp.

"Xin lỗi..." Ánh mắt phủ đầy áy náy, nhìn bóng lưng có chút tịch mịch của người nọ, trong lòng rất khó chịu.

Động tác trong tay Dung Âm chợt dừng, câu xin lỗi này nàng chờ quá lâu. Cười khổ quay đầu, ngước mắt nhìn Ngụy Anh Lạc, cánh môi khẽ nhúc nhích, tựa như muốn nói gì, cuối cùng vẫn không nói ra, thu hồi tầm mắt, không nhìn người bên cạnh nữa.

Một ánh mắt không minh bạch như vậy, làm trong lòng Ngụy Anh Lạc áy náy sâu hơn, do dự đi tới bên cạnh nàng, quỳ xuống. Động tác như vậy, cuối cùng dẫn cho Dung Âm nghiêng người, lẳng lặng nhìn nàng.

"Sư phụ..." Ngụy Anh Lạc không biết có còn tư cách kêu nàng như vậy hay không, càng không có dũng khí đối diện ánh mắt sư phụ.

"Xin lỗi, Cao Ninh Hinh nói với ta, tỷ tỷ mắc phải chứng không trị được, nhất định phải có... thánh linh mới có thể cứu chữa, cho nên, cho nên ta mới đến Mạch Vân Cung." Ngụy Anh Lạc nhận mệnh nói ra, chờ đợi sư phụ quyết định.

Dung Âm nghe xong, lý do như vậy đối với nàng mà nói, đã đủ để nàng tha thứ rồi, chỉ là trộn lẫn trong đó còn có chút nguyên nhân, càng nghĩ, càng để cho nàng tức giận. Giả vờ lãnh đạm nói: "Cho nên, ngươi bị thương cũng là giả, không thể nói chuyện cũng là giả, ngay cả lần trước cứu Tái Du kỳ thực cũng là ngươi phải không..."

Ngụy Anh Lạc có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn về phía sư phụ, hóa ra nàng hiểu rõ như vậy, cho nên, những màn diễn vụng về của mình, đã sớm làm nàng hoài nghi, nhưng vì sao sư phụ không vạch trần mình?

"Ừm, cứu Tái Du là do tình thế cấp bách, vì sợ sư phụ hoài nghi, cho nên gọi tới Cao Ninh Hinh."

Ngụy Anh Lạc tròn mắt chờ mong nhìn sư phụ, không muốn giấu cái gì nữa.

Dung Âm chìa ra bàn tay trái mảnh khảnh, phủ lên gò má nàng, ôn nhu nói: "Kỳ thực, ngươi có thể trực tiếp nói với ta."

Dung Âm ôn nhu, khiến cho Ngụy Anh Lạc khóe mắt ngậm lệ, vừa kích động vừa cảm kích!

"Sư phụ có còn trách ta?" Mong đợi mở miệng, kỳ vọng trong mắt, làm cho Dung Âm thoải mái tâm tình.

Chậm rãi lắc đầu, nàng chưa từng trách, cho dù đối phương cầm chủy thủ uy hiếp nàng, nàng cũng không nỡ trách một chút nào.

Ngụy Anh Lạc thấy sư phụ như vậy, nụ cười trên mặt tùy ý nở rộ, kích động cầm bàn tay trên mặt bưng trong lòng bàn tay: "Sư phụ, Ngôn Nhi bảo đảm... Không đúng, không đúng, Anh Lạc bảo đảm, từ giờ trở đi, tuyệt sẽ không lừa gạt sư phụ dù chỉ một chút, cho dù là có nỗi khổ bất đắc dĩ cũng sẽ không!" Ngụy Anh Lạc dừng lại, thấy sư phụ đã ngây ngốc ngẩn người, liền nói tiếp: "Anh Lạc bảo đảm, sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào làm hại sư phụ, bản thân cũng không thể..."

Ngụy Anh Lạc còn đang nói gì đó, nhưng Dung Âm một chữ cũng nghe không lọt, mình vùa nghe được cái gì? Nàng nói nàng tên ---- Anh Lạc!!!

┬┴┬┴┤炎炎炎├┬┴┬┴

P.s: Tối +1 😅

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro