21 ~ 25

Chương 21:

Đôi mắt bạc ấy mở ra, sáng rực trong bóng tối tựa như ánh trăng lạnh lẽo giữa màn đêm u tịch.

An Nhiên siết chặt Bạch Tranh trong vòng tay, nhịp thở khẽ nghẹn lại. Cảm giác nguy hiểm lan tràn trong từng tế bào, một sự rùng mình vô thức chạy dọc sống lưng nàng.

Thứ này... không giống với những quái vật nàng vừa đối mặt.

Nó mạnh hơn.

Sát khí âm trầm len lỏi trong không khí, vô hình mà hữu hình, tựa như một tấm lưới siết chặt lấy cơ thể nàng, khiến từng hơi thở đều trở nên khó khăn.

Từ sâu trong màn đêm tối mịt, một bóng người chậm rãi bước ra.

Không phải yêu quái.

Không phải thứ dị hợm, gớm ghiếc như những sinh vật nàng từng thấy.

Mà là một người.

Một người cao lớn, khoác trên mình tấm áo choàng màu đen tuyền như được dệt từ bóng tối, tĩnh lặng mà nguy hiểm. Mái tóc bạc dài xõa, phản chiếu thứ ánh sáng mờ nhạt của hang động, từng lọn tóc mềm mại khẽ lay động theo mỗi bước chân của hắn. Đôi mắt bạc sắc bén lướt qua không gian, sâu thẳm và thâm trầm như vực sâu không đáy, tựa như có thể xuyên thấu mọi bí mật trên thế gian này.

Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ dâng lên trong lòng An Nhiên.

Nàng chưa từng gặp hắn.

Nhưng khí tức của hắn...

Rất giống với Bạch Tranh.

Nhưng lại không hoàn toàn giống.

Nếu như khí tức của Bạch Tranh mang theo sự sắc bén, cao ngạo của loài hồ ly, thì người trước mặt lại toát lên một sự lạnh lẽo đến tận xương, một loại áp lực cổ xưa và uy nghiêm đến mức khiến kẻ khác chỉ muốn quỳ rạp xuống.

"Cửu Vĩ Hồ?"

Hắn cất giọng, trầm thấp, khàn khàn như tiếng vọng từ thời gian xa xưa.

Ánh mắt bạc lướt qua Bạch Tranh, chợt khựng lại trong một thoáng, như thể đang đánh giá thứ gì đó hiếm có.

Sau đó, đôi mắt ấy lại chậm rãi dừng trên người An Nhiên.

Cái nhìn của hắn sắc bén, lạnh lùng, mang theo một sự áp chế nặng nề khiến nàng cảm thấy từng dây thần kinh trong cơ thể căng lên như dây đàn.

"Ngươi là ai?"

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại như một lưỡi dao sắc lạnh cắt qua không khí, mang theo áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí nàng.

An Nhiên nuốt khan, thân thể theo bản năng căng cứng. Một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững lý trí.

Người này... nguy hiểm hơn bất cứ kẻ địch nào mà nàng từng gặp.

Thậm chí, còn đáng sợ hơn cả ba vị Yêu Vương bên ngoài.

Nhưng giờ phút này, nàng không thể lùi bước.

An Nhiên siết chặt lấy Bạch Tranh trong lòng, buộc mình ổn định lại nhịp thở, cố gắng khiến giọng nói không lộ ra một tia hoảng loạn nào:

"Ta là ai với ngươi quan trọng sao?"

Hắn không đáp ngay, chỉ lặng lẽ quan sát nàng. Trong ánh mắt bạc sâu thẳm ấy dường như có một tia hứng thú thoáng qua.

Rồi hắn lại nhìn về phía Bạch Tranh, đôi mày khẽ nhướng lộ rõ một tia thích thú.

"Cửu Vĩ Hồ..."

Hắn trầm giọng, tựa như đang lẩm bẩm với chính mình.

"Trăm vạn năm rồi, ta chưa từng thấy ai mang huyết mạch này xuất hiện."

Ngữ khí của hắn không phải là ngạc nhiên, mà giống như một sự hoài niệm xa xăm.

An Nhiên nín thở, đôi mắt không rời khỏi hắn dù chỉ một khắc.

Hắn lại nhìn nàng, ánh mắt dường như xuyên thấu mọi lớp ngụy trang, chạm đến tận linh hồn nàng.

"Ngươi không phải yêu quái."

Một câu nói đơn giản, nhưng lại tựa như một lưỡi dao sắc bén đặt lên cổ nàng.

An Nhiên cắn chặt răng.

Nếu hắn đã nhận ra điều này, thì số phận của nàng và Bạch Tranh có lẽ đã nằm trong lòng bàn tay hắn.

Nhưng nàng không thể để bản thân tỏ ra yếu thế.

An Nhiên hít một hơi sâu, buộc mình giữ bình tĩnh, chậm rãi nói:

"Ngươi cũng không phải yêu quái, đúng chứ?"

Hắn khẽ cười.

Nụ cười nhạt nhòa, nhưng lại khiến sống lưng nàng lạnh toát.

"Thông minh."

Chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng bầu không khí quanh nàng bỗng chốc trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.

Hắn nhìn nàng hồi lâu, rồi chậm rãi bước tới.

Mỗi bước chân của hắn đều như dẫm lên nhịp tim nàng, nặng nề, áp bức, khiến cơ thể nàng không tự chủ được mà căng cứng lại.

"Nhìn ngươi..."

Hắn hạ thấp người, chạm mắt với nàng.

Khoảng cách gần trong gang tấc khiến An Nhiên có thể cảm nhận được luồng hơi thở lạnh lẽo tỏa ra từ hắn, mang theo một thứ khí tức cổ xưa đầy áp lực.

"Ta lại cảm thấy... có chút quen thuộc."

Ánh mắt bạc sắc bén như thể muốn nhìn thấu tất cả bí mật của nàng.

An Nhiên cắn môi, không lùi bước.

"Ngươi muốn gì?"

Hắn không trả lời.

Thay vào đó, ánh mắt lại một lần nữa rơi xuống Bạch Tranh đang nằm bất động trong lòng nàng.

Hắn lặng lẽ vươn tay.

Ngay lập tức, An Nhiên ôm chặt lấy Bạch Tranh, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định:

"Dừng lại."

Nàng biết mình không phải đối thủ của hắn.

Nhưng dù thế nào đi nữa, nàng cũng sẽ không để hắn chạm vào Bạch Tranh.

Hắn hơi khựng lại, rồi... bật cười.

Nụ cười của hắn không có chút ấm áp nào, chỉ mang theo một tia hứng thú lạnh lẽo.

"Thú vị."

Lời vừa dứt, một luồng áp lực khủng khiếp đột ngột bao trùm lên toàn bộ không gian.

An Nhiên ngay lập tức cảm nhận được sự đè nén đến ngột ngạt, tựa như có một ngọn núi đổ sập xuống người nàng.

Nàng không thể nhúc nhích.

Không thể thở nổi.

Ngay lúc ấy—

Dấu ấn trên tay nàng chợt phát sáng.

Một luồng lực lượng bùng lên, phá vỡ sự áp chế đang trói buộc nàng.

Hắn thoáng dừng lại, ánh mắt bạc đột nhiên trở nên thâm trầm.

"Thì ra là thế."

Hắn lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên.

Rồi, như thể đã quyết định điều gì đó, hắn đứng thẳng dậy, ánh mắt lướt qua nàng lần cuối.

"Chúng ta... còn gặp lại."

Nói xong, hắn quay người, hòa vào bóng tối.

Chỉ để lại một câu nói nhẹ bẫng, vang vọng trong hang động tĩnh lặng:

"Giữ nàng ta cho tốt."

-----

Chương 22:

Dưới ánh sáng mờ nhạt của hang động, An Nhiên vẫn còn căng thẳng. Chỉ khi luồng khí tức vừa nãy hoàn toàn biến mất, nàng mới rụt rè thả lỏng đôi chút. Cảm giác bị ánh mắt đó dõi theo vẫn còn in sâu trong lòng nàng, như thể bản thân đã sớm rơi vào lòng bàn tay hắn, mặc cho mọi cố gắng phản kháng đều vô ích. An Nhiên không biết vì sao, nhưng từ đầu đến cuối, nàng không hề cảm nhận được sát ý từ người đó.

Nàng khẽ cắn môi, ép mình không suy nghĩ thêm nữa mà vội vã cúi xuống nhìn Bạch Tranh. Bạch Tranh vẫn chưa tỉnh lại. Lớp lông tuyết trắng từng mềm mại giờ đây đã bị máu nhuộm đỏ, những vết thương chồng chất, hơi thở mong manh như sợi chỉ. An Nhiên cảm thấy tim mình quặn thắt, một nỗi đau vô hình dâng tràn lồng ngực, đến mức nàng gần như không thể chịu nổi. Nếu nàng có thể mạnh hơn một chút... Nếu nàng không phải là gánh nặng... thì Bạch Tranh đã không đến mức này.

Bàn tay khẽ run rẩy, An Nhiên cúi xuống, cẩn thận kiểm tra thương thế của Bạch Tranh. Đòn bí pháp của Giao Vương đã khiến yêu lực nàng ấy rối loạn, lại thêm vết thương nặng do hắc y nhân tập kích, tình trạng lúc này vô cùng nguy hiểm. Nếu không nhanh chóng ổn định yêu lực và cầm máu, Bạch Tranh e rằng sẽ không thể trụ nổi.

An Nhiên gạt đi sự hoảng loạn trong lòng, hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh. Nàng nhanh chóng tìm kiếm thảo dược bên trong hang động, xé áo băng bó từng vết thương cho Bạch Tranh. Mỗi khi đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh lẽo ấy, nàng lại cảm nhận được một sự bất thường. Cơ thể Bạch Tranh lúc này không còn hơi ấm như trước, mà thay vào đó là một luồng hàn khí dị thường len lỏi dưới da thịt.

—Không đúng.

An Nhiên khẽ nhíu mày, lòng dấy lên dự cảm bất an. Nàng thử đưa tay đặt lên trán Bạch Tranh.

Ngay khoảnh khắc đó, một luồng yêu khí bất ổn như sóng dữ bùng lên bên trong cơ thể nàng ấy.

An Nhiên kinh hãi.

Bạch Tranh đang mất kiểm soát yêu lực!

Nếu cứ tiếp tục như vậy, nàng ấy có thể sẽ—

Đúng lúc này, dấu ấn trên tay An Nhiên bỗng dưng phát sáng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, như thể có một sức mạnh nào đó đang dẫn dắt nàng. An Nhiên không biết vì sao, nhưng bản năng mách bảo nàng—nàng có thể giúp Bạch Tranh ổn định lại yêu khí.

Không do dự thêm nữa, An Nhiên nhắm mắt, tập trung ý niệm vào dấu ấn. Ánh sáng từ dấu ấn rực rỡ hơn, những luồng khí tức hỗn loạn trong cơ thể Bạch Tranh cũng dần bình ổn lại. Nàng cảm nhận được hơi thở nàng ấy không còn mong manh như trước nữa, dù vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nhưng ít nhất đã không còn ở ranh giới sinh tử.

An Nhiên mệt mỏi thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng nàng không hề nhận ra...

Ngay khi dấu ấn phát sáng, trên vách đá trong hang động, những hoa văn cổ xưa cũng bắt đầu khẽ rung động. Những đường nét mờ nhạt ấy chợt tỏa ra ánh sáng mỏng manh, như thể một cánh cửa đã bị mở ra sau hàng vạn năm phong ấn.

Trong bóng tối, ánh sáng dịu nhẹ dần lan rộng. Nhưng lúc này, An Nhiên không để tâm đến nó.

Nàng vẫn đang kiệt sức sau khi cố gắng ổn định yêu khí cho Bạch Tranh. Tựa lưng vào vách đá, nàng thở dốc, ánh mắt dịu dàng rơi trên gương mặt tái nhợt của người trước mặt. Bạch Tranh vẫn chưa tỉnh lại, nhưng hơi thở đã ổn định hơn một chút.

An Nhiên khẽ nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh.

Nhưng đúng lúc này, một cơn gió lạnh bỗng dưng lướt qua gáy nàng.

An Nhiên giật mình mở mắt.

Tại sao trong hang động kín mít này lại có gió?

Nàng cảnh giác đứng dậy, đưa mắt quan sát xung quanh. Khi ấy, nàng mới nhận ra—

Trên vách đá đối diện, hoa văn cổ xưa đang phát sáng.

Ánh sáng đột nhiên bùng lên mãnh liệt.

An Nhiên vô thức giơ tay lên che mắt. Trong khoảnh khắc, thế giới xung quanh nàng dường như bị một luồng sức mạnh bao trùm. Và rồi, khi ánh sáng dịu xuống, nàng chậm rãi mở mắt ra—

Một cánh cửa khổng lồ hiện ra ngay trước mặt nàng.

Không giống bất cứ thứ gì thuộc về thế giới này.

Từ cánh cửa ấy, ánh sáng mờ ảo lan tỏa, vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến lạ kỳ. Như thể sâu bên trong nó là một nơi nào đó nàng từng đặt chân đến trong ký ức đã bị lãng quên.

Tim An Nhiên đập mạnh.

Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai nàng—

"Hai vị chủ nhân... cuối cùng cũng trở về."

An Nhiên mở to mắt.

Giọng nói này...

Rõ ràng nàng chưa từng nghe qua, nhưng lại mang theo một sự quen thuộc khó diễn tả, như thể đã chờ đợi nàng từ rất lâu. Giọng nói ấy không vang lên trong không khí, mà trực tiếp vọng vào sâu trong tâm trí, khiến nàng cảm thấy khó thở, lồng ngực siết chặt lại.

Là ai?

Nàng nhìn chằm chằm vào cánh cửa ánh sáng, nơi sâu thẳm bên trong là một thế giới rộng lớn vô tận. Một thế giới hoàn toàn khác biệt với hang động tối tăm này.

An Nhiên nuốt khan, khẽ thì thào: "Chủ nhân?"

Nhưng giọng nói kia không đáp lại, chỉ để lại một sự im lặng nặng nề.

Lúc này, ánh sáng trên vách đá lan rộng, những hoa văn cổ xưa dần tỏa ra sức mạnh bí ẩn. Bạch Tranh vẫn đang hôn mê, nhưng trên người nàng ấy bất giác xuất hiện những đường vân cổ kính, tỏa ra ánh sáng hòa hợp với hoa văn trên vách đá.

An Nhiên không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt.

Bọn họ... đã vô tình kích hoạt thứ gì đó.

Bàn tay nàng siết chặt, lòng dậy lên một cảm giác phức tạp khó tả.

Rồi, như thể bị một sức mạnh nào đó thôi thúc, nàng hít sâu một hơi, kiên định bước về phía trước.

Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay nàng chạm vào cánh cửa—

ẦM!

Một luồng sức mạnh khổng lồ quét qua, bao trùm lấy cả nàng và Bạch Tranh.

Không gian vỡ vụn. Thời gian như bị xé nát.

Cả hai bị cuốn vào một vùng ánh sáng vô tận.

Cùng lúc đó, trên vách đá ngoài vực sâu—

Ba Yêu Vương đứng trên cao, ánh mắt trầm trọng nhìn xuống phía dưới.

Giao Vương khẽ nheo mắt, giọng trầm thấp vang lên: "Biến mất rồi..."

Thiên Lang Vương siết chặt nắm tay, gằn giọng ra lệnh: "Lục tung cả nơi này, tìm ra chúng cho ta!"

Bọn yêu lập tức nhận lệnh, tản ra khắp vực sâu.

Nhưng lúc này, hai người kia... đã không còn ở đó nữa.

-----

Chương 23:

An Nhiên khẽ giật mình khi cảm nhận hơi thở nóng rực phả lên cổ mình. Bạch Tranh trong bộ dạng cửu vĩ hồ, từng sợi lông trắng muốt ướt đẫm mồ hôi và máu, đôi mắt vàng kim lóe lên từng tia đau đớn nhưng vẫn không rời khỏi An Nhiên. Nàng ấy cuối cùng cũng tỉnh lại sao. An Nhiên cắn môi, lòng ngổn ngang đau xót. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên lớp lông mềm mại, máu đỏ tươi đã nhuộm đẫm cả bộ lông trắng thuần khiết.

Hơi thở của Bạch Tranh yếu ớt, nhưng vẫn cố gắng vươn một chiếc đuôi quấn lấy An Nhiên, như để chắc chắn rằng nàng vẫn còn ở đây. An Nhiên run rẩy áp tay lên vết thương sâu hoắm trên người nàng, trong lòng cuộn trào một nỗi thống khổ không nói thành lời. Nếu không phải vì cô, Bạch Tranh sẽ không phải chịu khổ đến mức này.

Không thể cứ ngồi đây mãi được. An Nhiên cố gắng đứng dậy, dù người cũng đầy vết thương, cô vẫn phải tìm chỗ trú ẩn, bằng không nếu bị yêu thú khác đánh hơi thấy thì cả hai đều nguy hiểm. Nhìn xung quanh, cô phát hiện một hang động ẩn sâu trong tán cây rậm rạp, vội vàng tìm cách dìu Bạch Tranh vào trong. Nguyên hình cửu vĩ hồ của nàng lớn hơn cô rất nhiều, nhưng có lẽ do mất quá nhiều máu, nên khi cô dùng hết sức cũng miễn cưỡng kéo nàng đi được. Máu đỏ tươi vương thành từng vệt dài trên mặt đất, An Nhiên chỉ có thể cắn răng mà tiếp tục.

Sau khi kéo được Bạch Tranh vào trong, cô nhanh chóng đi tìm thảo dược xung quanh. Trong lúc tìm kiếm, cô phát hiện bí cảnh này có một loại linh thảo tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, khi chạm vào còn có cảm giác dịu nhẹ. Không chần chừ, cô hái lấy rồi quay về hang động. Bên trong, Bạch Tranh vẫn nằm im, hơi thở yếu ớt nhưng ít nhất còn duy trì được. An Nhiên run rẩy xé một phần vạt áo của mình, cẩn thận đem giã nát, sau đó đặt lên vết thương rồi quấn lại, động tác nhẹ nhàng như sợ làm đau nàng.

Bên ngoài, bóng đêm dần bao phủ, chỉ còn lại tiếng thở dốc mỏng manh của hai người trong không gian u tịch. An Nhiên ngồi sát bên Bạch Tranh, nhìn nàng trong yên lặng. Trong lòng cô có quá nhiều cảm xúc đan xen, có hối hận, có tự trách, cũng có đau lòng. Cô không biết bản thân đã ngồi như vậy bao lâu, chỉ biết rằng mỗi nhịp thở yếu ớt của nàng đều khiến tim cô thắt lại.

Lần đầu tiên, An Nhiên nhận ra rằng, nếu mất đi người này, có lẽ cô sẽ không thể chịu đựng nổi.

Cả không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ có hơi thở mong manh của Bạch Tranh vang lên khe khẽ giữa màn đêm lạnh lẽo. An Nhiên không dám chợp mắt, cô sợ nếu mình lơ là, người trước mặt sẽ rời xa cô mãi mãi. Cô đưa tay vuốt nhẹ dọc theo sống lưng nàng, cảm nhận hơi ấm còn sót lại, lòng đau như dao cắt.

Bạch Tranh dù hôn mê vẫn vô thức quấn lấy An Nhiên, chiếc đuôi mềm mại đặt lên chân cô như một hành động bảo vệ trong vô thức. An Nhiên cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe, siết chặt bàn tay. Cô không thể để Bạch Tranh chết. Nhất định không thể.

Dấu ấn trên tay cô chợt phát sáng, dòng khí tức lạnh lẽo lan tràn khắp hang động. Một sức mạnh mơ hồ từ sâu trong linh hồn cô dường như bị đánh thức. Trong thoáng chốc, An Nhiên cảm nhận được mạch đập yếu ớt của Bạch Tranh, cảm nhận được dòng yêu lực của nàng hỗn loạn đến mức nào. Cô không hiểu vì sao mình có thể nhìn thấy những thứ này, nhưng lúc này, cô không quan tâm nữa.

Cô cắn răng, nhẹ nhàng ôm lấy đầu bạch hồ. Một luồng sáng nhàn nhạt bao phủ lấy Bạch Tranh, nhưng ngay khi chạm vào vết thương của nàng, một luồng phản lực mạnh mẽ đánh bật cô ra sau. An Nhiên loạng choạng lùi lại, khóe môi rỉ máu, nhưng vẫn kiên trì không lùi bước.

"Đừng như vậy mà, Bạch Tranh..." Giọng cô nghẹn lại, đưa tay lau đi vệt máu nơi khóe môi, tiếp tục thử lại lần nữa.

Lần này, ánh sáng quanh dấu ấn càng rực rỡ hơn. Cô không biết mình đã làm gì, chỉ biết rằng, hơi thở của Bạch Tranh không còn yếu ớt đến mức gần như biến mất nữa. Cô thở hắt ra, cả người mệt lả, tựa vào vách hang.

Màn đêm trôi qua trong lặng lẽ. Đến khi ánh sáng mờ nhạt của bình minh len lỏi qua kẽ đá, Bạch Tranh cuối cùng cũng có dấu hiệu tỉnh lại. Đôi mắt vàng kim hé mở, dù mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy thâm tình, ánh nhìn dừng lại trên người An Nhiên. Nàng cố gắng cử động, nhưng đau đớn từ vết thương khiến nàng khẽ rên một tiếng.

An Nhiên giật mình, lập tức tiến lại gần. "Đừng cử động, vết thương của nàng rất nặng." Giọng cô đầy lo lắng, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán nàng, xác nhận nàng vẫn còn sốt.

Bạch Tranh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Trong ánh mắt đó có chút dịu dàng, có chút an tâm, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi đau mà An Nhiên không hiểu hết được. Nàng đưa chiếc đuôi duy nhất còn có thể cử động lên, nhẹ nhàng quấn lấy cổ tay An Nhiên, như một lời trấn an.

An Nhiên cắn môi, hạ giọng: "Ngươi ngốc lắm, biết không?"

Bạch Tranh khẽ nhếch môi, dù rất yếu nhưng vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười: "Ngốc mới yêu nàng."

Tim An Nhiên run lên, bàn tay siết chặt lại. Cô muốn trách nàng, muốn giận nàng vì đã không màng đến tính mạng mà bảo vệ cô, nhưng lúc này, nhìn thấy nàng còn sống, còn có thể nhìn cô như vậy, cô bỗng không thể nói gì nữa.

Chỉ có thể nhẹ nhàng siết lấy chiếc đuôi mềm mại đang quấn quanh cổ tay mình, như để xác nhận rằng người này vẫn còn bên cô.

-----

Chương 24:

Không gian bên trong hang động yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy hơi thở nặng nề của Bạch Tranh và tiếng tim đập hỗn loạn của An Nhiên. Cô không dám thả lỏng, bàn tay vẫn nhẹ nhàng vuốt dọc theo lớp lông mềm mại của Bạch Tranh, cảm nhận nhịp đập yếu ớt bên dưới lớp da ấm áp ấy.

Bạch Tranh dù rất yếu nhưng vẫn không buông An Nhiên ra. Đôi mắt vàng kim mơ hồ, ánh nhìn vẫn chăm chú khóa chặt vào người trước mặt, như muốn xác nhận cô thực sự vẫn ở đây.

"Nàng cần phải nghỉ ngơi." An Nhiên khẽ nói, cẩn thận đỡ lấy phần đầu nàng đặt lên đùi mình.

Bạch Tranh khẽ nhắm mắt, nhưng vẫn không chịu thả lỏng. "Nàng có đau không?" Giọng nàng khàn đặc, mang theo chút lo lắng khó phát hiện.

An Nhiên ngẩn người, không ngờ trong tình trạng này, điều đầu tiên nàng quan tâm lại là cô.

"Ta không sao." Cô đáp, nhưng không giấu được sự nghẹn ngào trong giọng nói.

Bạch Tranh vẫn không nói gì, nhưng đuôi nàng nhẹ nhàng siết chặt cổ tay An Nhiên hơn một chút, như muốn xác nhận lời cô nói là thật.

An Nhiên cúi đầu, chạm nhẹ lên bộ lông trắng nhuốm đầy vết máu của nàng, lòng đau đến tột cùng.

"Nàng có từng nghĩ, nếu không có ta, có lẽ nàng sẽ không bị thương nặng như vậy không?"

Bạch Tranh khẽ mở mắt, nhìn cô, rồi lại mệt mỏi nhắm lại, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng:

"Không có nàng, ta sống để làm gì?"

Lời nói này như một mũi dao đâm thẳng vào tim An Nhiên, khiến cô không thể nào phản bác. Cô siết chặt bàn tay, ánh mắt tràn đầy đau lòng. Nhưng lúc này không phải là lúc để đau lòng. Cô hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, rồi nhẹ giọng dỗ dành:

"Nàng ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, ta đi tìm ít thảo dược."

Bạch Tranh không mở mắt, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng khi An Nhiên vừa đứng lên, chiếc đuôi vẫn quấn chặt lấy tay cô, không chịu buông.

An Nhiên cười khổ, cúi xuống vỗ nhẹ lên đầu nàng: "Ta sẽ quay lại, ngoan."

Bạch Tranh khẽ động đậy, cuối cùng cũng chịu buông ra.

An Nhiên xoay người bước ra ngoài, trong lòng vẫn còn dư âm của câu nói khi nãy. "Không có nàng, ta sống để làm gì?"

Cô biết, từ khoảnh khắc rơi xuống vực ấy, cả hai đã hoàn toàn trói buộc vào nhau, không thể tách rời nữa rồi.

An Nhiên cẩn thận bước ra khỏi hang động, cố gắng không tạo ra bất kỳ âm thanh nào khiến Bạch Tranh cảnh giác. Dưới ánh sáng mờ ảo của không gian kỳ bí, cô nhận ra nơi này hoàn toàn khác biệt với thế giới bên ngoài. Những cây cỏ mang sắc màu huyền ảo, từng vệt sáng lấp lánh lơ lửng giữa không trung, tỏa ra linh khí thuần khiết hiếm có.

Cô nhanh chóng lục lọi trong ký ức về những loại thảo dược có thể giúp cầm máu và hồi phục sức mạnh. Nhưng dù có thông thạo bao nhiêu đi nữa, thì ở nơi xa lạ này, mọi thứ vẫn mang đầy nguy cơ. Cô không dám mạo hiểm, chỉ chọn những loại cây có mùi hương thanh dịu, tránh xa những loại có màu sắc quá rực rỡ hoặc phát sáng bất thường.

Đột nhiên, một cơn gió lạnh quét qua, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt. An Nhiên lập tức cảnh giác, bàn tay vô thức siết chặt lấy mảnh vải băng bó dính đầy máu của Bạch Tranh mà cô vẫn giữ theo.

Có thứ gì đó đang theo dõi cô.

Không gian yên tĩnh đến ngột ngạt. An Nhiên không thể nhìn thấy rõ nhưng linh cảm sắc bén cho cô biết bản thân không hề đơn độc. Cô nhích người về sau một chút, tầm mắt quét quanh những tán cây cổ thụ u ám phía xa.

Một đôi mắt đỏ rực lặng lẽ lóe lên trong bóng tối.

An Nhiên không suy nghĩ nhiều, lập tức xoay người chạy thẳng về phía hang động. Ngay khoảnh khắc cô cất bước, một tiếng gầm trầm thấp vang lên, kèm theo đó là tiếng gió rít mạnh mẽ của thứ gì đó lao về phía cô.

Cô nghiến răng, dù không có vũ khí, cũng không thể để bản thân dễ dàng trở thành con mồi. Cô đột ngột đổi hướng, lăn người sang một bên, vừa vặn tránh được đòn đánh chí mạng nhắm thẳng vào lưng mình.

Cát bụi bay mịt mù, trên mặt đất xuất hiện một vết cào sâu hoắm.

An Nhiên thở gấp, vết thương trên vai rỉ máu vì cú ngã khi nãy. Cô không dám lãng phí thêm thời gian, bật dậy lao về phía hang động, vừa chạy vừa liếc nhìn ra sau.

Một con mãnh thú toàn thân đen kịt, kích thước to lớn gấp đôi hổ dữ, đôi mắt đỏ như máu, từng bước từng bước tiến về phía cô.

An Nhiên cắn chặt răng. Không được, cứ thế này thì sẽ dẫn nó về phía Bạch Tranh mất!

Ngay khi cô định đổi hướng để dẫn dắt con thú tránh xa hang động, một cơn gió mạnh bỗng ập tới từ phía sau, mang theo hơi thở nóng rực đầy sát khí.

Ngay khoảnh khắc An Nhiên nghĩ mình không thể thoát được, một luồng sáng chói mắt bất ngờ lóe lên.

Ầm!

Con thú gào lên đầy đau đớn, thân thể khổng lồ bị hất văng ra xa, đâm sầm vào thân cây phía sau.

An Nhiên ngẩng đầu, chỉ kịp nhìn thấy một bóng dáng trắng toát lao đến như tia chớp.

Bạch Tranh!

Dù vẫn đang trọng thương, nàng vẫn lao ra bảo vệ cô mà không hề do dự!

-----

Chương 25:

Bạch Tranh thở dốc, hơi thở nàng nặng nề, mỗi vết thương trên cơ thể đều đang rỉ máu, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén không hề dao động. Lôi điện và hỏa diễm quanh thân thể nàng vẫn bùng cháy mạnh mẽ, nhưng bên trong nó đã có phần hỗn loạn, dấu hiệu của việc yêu lực cạn kiệt.

Lẽ ra, nàng không thể chống đỡ lâu như vậy. Bí pháp của Giao Vương đã phong tỏa phần lớn yêu lực của nàng, cộng thêm vết thương nghiêm trọng khi rơi xuống vực và cú đánh trí mạng của hắc y nhân, tất cả lẽ ra đã khiến nàng gần như kiệt sức.

Nhưng có một điều bất thường đang xảy ra.

Dưới lớp lông trắng muốt của nàng, một dòng khí tức mờ ảo đang len lỏi. Thứ khí tức ấy không thuộc về yêu lực thông thường, mà phảng phất một dấu ấn cổ xưa.

Chỉ có Bạch Tranh cảm nhận được điều này.

Bí cảnh này không đơn thuần chỉ là một vùng đất bị lãng quên. Nó là tàn tích của thần giới, nơi mà những thứ thuộc về thời xa xưa vẫn còn lưu lại. Khi nàng rơi xuống, cơ thể nàng tiếp xúc trực tiếp với dòng khí lưu của nơi này, và vô tình kích phát một luồng năng lượng tiềm ẩn đã ngủ yên từ lâu.

Nó không giúp nàng hồi phục hoàn toàn, nhưng lại tạm thời xoa dịu thương thế, làm chậm sự suy yếu của nàng, giúp nàng có thể tiếp tục chiến đấu.

Nhưng tình thế vẫn không hề khả quan.

Những dã thú trong bóng tối đang ngày càng nhiều hơn, hơi thở tà ác của chúng bao trùm lấy không gian, mang theo áp lực vô hình đè nặng lên Bạch Tranh.

An Nhiên nắm chặt vạt áo của mình, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Cô có thể cảm nhận được điều gì đó không đúng.

Sâu trong cơ thể mình, một dòng khí lạnh đang dần dần len lỏi vào từng mạch máu. Nó không đau, nhưng lại mang đến một cảm giác lạ lùng, như thể có thứ gì đó đang khuấy động, chờ đợi để được thức tỉnh.

Một con thú khổng lồ bất ngờ lao về phía họ.

Bạch Tranh muốn di chuyển, nhưng cơ thể nàng đã mỏi nhừ, tốc độ không còn nhanh như trước. Ngay khoảnh khắc tưởng như không thể tránh kịp, An Nhiên đột ngột cảm nhận được thứ gì đó bùng lên trong mình.

Bản năng!

Cơ thể cô phản ứng trước khi đầu óc kịp suy nghĩ.

Giữa không trung, một luồng gió xoáy đột ngột hình thành, mạnh mẽ đánh văng con thú ra xa, tạo ra một khoảng trống tạm thời giữa họ và lũ quái vật.

Gió.

Không phải gió thông thường, mà là một dòng chảy không gian bị vặn xoắn.

Bạch Tranh kinh ngạc quay đầu lại nhìn cô. Ánh mắt nàng lóe lên một tia phức tạp.

Còn An Nhiên thì hoảng hốt nhìn tay mình.

Cô vừa làm gì vậy?

Luồng gió kia... không phải là một cơn gió bình thường. Nó mang theo cảm giác xa lạ nhưng quen thuộc, như thể nó vốn dĩ thuộc về cô từ lâu, chỉ là chưa từng được đánh thức.

Bạch Tranh nhíu mày, nhưng không có thời gian để suy nghĩ sâu hơn. Đám dã thú bị chấn động bởi đòn vừa rồi, nhưng chúng vẫn chưa bỏ cuộc. Chúng tiếp tục gầm rú, lao lên tấn công.

Bạch Tranh hít sâu, cắn răng, quyết định liều một lần.

Nếu tiếp tục kéo dài, nàng và An Nhiên sẽ không cầm cự được lâu.

Nàng siết chặt móng vuốt, yêu lực còn sót lại trong cơ thể bùng lên dữ dội. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt hồ ly chợt lóe lên một tia tàn nhẫn.

Bạch Tranh chưa bao giờ là kẻ chấp nhận để số phận chi phối.

Nàng sẽ đánh ra một kích cuối cùng, liều chết phá vòng vây!

Bạch Tranh nhắm mắt lại, cảm giác từng dòng yêu lực trong cơ thể đã bị phong bế gần như hoàn toàn. Thứ đang chảy trong huyết quản nàng lúc này không còn là sức mạnh thuần túy của yêu tộc mà là một thứ lực lượng xa lạ, mạnh mẽ nhưng cũng đầy áp chế. Nàng có thể cảm nhận được cơ thể mình dường như đang không ngừng dung hợp với luồng sức mạnh này, nhưng đồng thời cũng phải chịu sự giằng xé dữ dội. Nếu không kiểm soát được, e rằng bản thân sẽ bị nghiền nát trong quá trình chuyển hóa.

An Nhiên vẫn luôn ở bên nàng, đôi mắt tràn đầy lo lắng và kiên định. Cô không rõ điều gì đang xảy ra với Bạch Tranh, nhưng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm đang bủa vây nàng ấy. Đôi tay run rẩy của An Nhiên khẽ chạm lên bộ lông trắng bạc vẫn còn vương máu. Một sự rung động kỳ lạ truyền đến từ sâu trong cơ thể cô, như thể có thứ gì đó đang dần thức tỉnh.

Dấu ấn trên tay An Nhiên bắt đầu phát sáng, phản ứng mãnh liệt với không gian xung quanh. Một dòng ký ức xa lạ bỗng tràn vào tâm trí cô. Không phải của kiếp này, mà là của một ai đó khác—có lẽ là chính cô, nhưng trong một thân phận khác.

Cơn đau đầu ập đến khiến An Nhiên lảo đảo, trong thoáng chốc, cô nhìn thấy một cảnh tượng mơ hồ: Một nữ nhân bạch y đứng giữa trời đất, ánh mắt lạnh lùng mà cao ngạo, bàn tay khẽ vung lên tạo ra từng vòng xoáy không gian hư ảo. Bên cạnh nàng là một nữ nhân khác khoác hắc y, trường thương trong tay nhuốm đẫm ánh sáng của thời gian. Cả hai đứng trên chiến trường hỗn loạn, đối diện với vô số thế lực cường đại, nhưng vẫn giữ vững ý chí sắt đá không lùi bước.

Hình ảnh ấy thoáng qua rồi biến mất, nhưng để lại trong lòng An Nhiên một cảm giác thân thuộc đến kỳ lạ. Tim cô đập mạnh, sự liên kết giữa cô và Bạch Tranh bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô không thể để nàng ấy chết. Không bao giờ.

Không chút do dự, An Nhiên cắn rách đầu ngón tay, để một giọt máu rơi xuống trán Bạch Tranh. Máu của cô hòa lẫn với dấu ấn khế ước, khuếch đại một loại năng lượng ẩn sâu bên trong cả hai.

Bạch Tranh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt nàng đã không còn vẻ mệt mỏi như trước. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve gò má An Nhiên, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhẹ như gió thoảng:

"Ta nói rồi, dù có thế nào cũng sẽ không bỏ lại nàng."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro