Chương 28
Thẩm Tinh Nguyệt bị mắng nhưng không lùi lại, nàng sợ Tô Mộ Vũ không còn sức, vẫn ôm nàng trong lòng. Tô Mộ Vũ lại đẩy Thẩm Tinh Nguyệt hai lần, "Ngài quay mặt đi, không được nhìn ta."
"Được, vậy nàng tự ngồi vững, ta sẽ thả tay ra." Thẩm Tinh Nguyệt xác nhận Tô Mộ Vũ đã ngồi vững, mới thả tay ra, quay lưng lại. Qua mấy ngày tiếp xúc, Thẩm Tinh Nguyệt cảm thấy mình càng ngày càng có tố chất của một người bạn gái đảm đang, liền lắc đầu, nàng là gái thẳng, với nữ chính chỉ là tình bạn trong sáng, sao có thể trở thành bạn gái được?
Phía sau vang lên tiếng sột soạt, Tô Mộ Vũ vừa nhìn Thẩm Tinh Nguyệt vừa nhanh chóng thay áo ngoài, "Xong rồi."
Khi Thẩm Tinh Nguyệt quay lại, thấy Tô Mộ Vũ đã đắp chăn, đôi tai đỏ ửng nhìn mình.
Ánh mắt Thẩm Tinh Nguyệt dừng lại ở đôi tai đỏ ửng của Tô Mộ Vũ, lòng có chút ngứa ngáy, sau đó chuyển ánh nhìn, đứng dậy treo áo đã thay của Tô Mộ Vũ lên giá, tiện thể treo hai chiếc áo choàng lên, rồi bắt đầu cởi áo ngoài của mình.
Tô Mộ Vũ thấy Thẩm Tinh Nguyệt cũng đang cởi áo, đôi tai đỏ ửng nhanh chóng lan ra, ban ngày người này cũng thích ôm mình ngủ, trước kia không quen với Thẩm Tinh Nguyệt thì không để ý, giờ mình hình như không ghét nàng lắm, Thẩm Tinh Nguyệt cũng không còn phạt mình vô cớ nữa, Tô Mộ Vũ ngược lại cảm thấy mình trở nên bướng bỉnh, hôm nay còn đá Thẩm Tinh Nguyệt, chẳng lẽ mấy ngày qua mình bị Thẩm Tinh Nguyệt làm hư rồi?
Tô Mộ Vũ vội vàng quay mặt vào tường, vùi mình vào chăn, đỏ mặt phủ nhận ý nghĩ vừa rồi, Thẩm Tinh Nguyệt sẽ không chiều chuộng mình, nàng chỉ thích trêu mình, chỉ thích nghịch ngợm.
Không hiểu sao, trong lòng Tô Mộ Vũ trách móc đủ điều về những hành vi xấu của Thẩm Tinh Nguyệt gần đây, nhưng khóe miệng lại luôn giữ nụ cười, đặc biệt là hôm nay Thẩm Tinh Nguyệt lại che chở mình, Tô Mộ Vũ chỉ cảm thấy khóe miệng không thể kìm nén nụ cười.
Thẩm Tinh Nguyệt cởi áo ngoài, chuẩn bị ôm Tô Mộ Vũ cùng ngủ một lát, ngồi trên xe ngựa suốt buổi, sáng lại ở Mai Viên cả buổi, giờ cũng có chút mệt mỏi. Khi nàng lên giường, thấy Tô Mộ Vũ quay lưng về phía mình, mặt vùi trong chăn.
Thẩm Tinh Nguyệt sợ Tô Mộ Vũ bị ngộp, đưa tay kéo nàng vào lòng, vừa kéo chăn của nàng vừa lẩm bẩm: "Đừng che mình trong chăn, lát nữa sẽ khó chịu."
Tô Mộ Vũ không ngờ người này lên nhanh như vậy, vừa lên giường đã ôm mình, chăn che mặt cũng bị Thẩm Tinh Nguyệt kéo xuống hơn nửa, nàng lại không có sức, hầu như ngay lập tức bị Thẩm Tinh Nguyệt ôm từ phía sau.
Tô Mộ Vũ trong lòng Thẩm Tinh Nguyệt khẽ cựa quậy, hoàn toàn vô ích, nàng ngượng ngùng mở miệng: "Ngài thả ra, đây vẫn là ban ngày, sao cứ ôm ấp mãi thế."
"Ta không ôm người khác, nương tử của ta cũng không được ôm sao?" Thẩm Tinh Nguyệt nói, hơi thở ấm áp thỉnh thoảng phả vào sau gáy Tô Mộ Vũ.
Hậu cổ của Khôn Trạch vốn là chỗ nhạy cảm, nụ hoa hồng nhạt bị hơi thở ấm áp của Thẩm Tinh Nguyệt kích thích trở nên căng cứng, Tô Mộ Vũ không thể kiểm soát tín hương của mình, để nó từ hậu cổ tràn ra, thẳng vào mũi Thẩm Tinh Nguyệt.
Thẩm Tinh Nguyệt chỉ ngửi thấy một hương hoa thoang thoảng, mùi này nàng từng ngửi qua một lần, là tín hương của Tô Mộ Vũ. Tim nàng đập nhanh hơn, kéo Tô Mộ Vũ vào lòng, ghé sát mũi vào hậu cổ nàng ngửi, "Vũ nhi, chỗ này của nàng thơm quá."
Chỗ nhạy cảm của Tô Mộ Vũ bị Thẩm Tinh Nguyệt trêu đùa, người đã mềm nhũn không chịu nổi, Thẩm Tinh Nguyệt ghé sát ngửi, hơi thở ấm áp trực tiếp phả vào chỗ nhạy cảm, Tô Mộ Vũ không nhịn được run lên, lại tỏa ra tín hương.
"Ngài đừng chạm vào chỗ đó, nếu chạm nữa ta sẽ không thèm để ý đến ngài." Tô Mộ Vũ chưa từng có tiếp xúc thân mật với Càn Nguyên nào khác ngoài Thẩm Tinh Nguyệt, hoặc có thể nói chỉ mấy ngày nay mới có tiếp xúc như vậy, nàng tuy vẫn mơ hồ về chuyện này, nhưng trước khi thành thân Tô gia cũng đã mời ma ma dạy cho nàng về chuyện thành thân, nên cũng biết sơ sơ.
Nghĩ đến phản ứng của mình, Tô Mộ Vũ đỏ mặt, mắt rưng rưng. Là cơ thể Khôn Trạch nhạy cảm, nên chỉ cần thân mật với Càn Nguyên sẽ có phản ứng này sao? Hay là mình đối với Thẩm Tinh Nguyệt...
Nghĩ đến đây, Tô Mộ Vũ vội lắc đầu, làm sao mình có thể có cảm giác với Thẩm Tinh Nguyệt, rõ ràng mình rất ghét nàng, Thẩm Tinh Nguyệt cũng rất ghét mình, không thể vì nàng che chở mình một lần mà có mong đợi không thực tế, như vậy chỉ khiến mình có kết cục thê thảm.
Thẩm Tinh Nguyệt nghe thấy tiếng Tô Mộ Vũ có tiếng khóc, đầu óc vốn bị tín hương làm mơ hồ dần tỉnh táo lại. Mình muốn che chở Tô Mộ Vũ, sao lại làm nàng khóc?
Thẩm Tinh Nguyệt vội buông tay, cầm khăn lại gần, cẩn thận lau nước mắt cho Tô Mộ Vũ, dịu dàng dỗ dành: "Là ta sai, đừng giận nữa được không? Ta không biết chỗ đó không được chạm, ta hứa sau này không tiến lại đó nữa được không? Đừng khóc."
Tô Mộ Vũ thấy Thẩm Tinh Nguyệt có chút lúng túng ngồi đó lau nước mắt cho mình, lửa giận trong lòng dần tan đi. Mình là quận chúa phi của Thẩm Tinh Nguyệt, nếu nàng muốn làm gì mình, mình không có lý do từ chối, giờ nàng nghe lời dỗ dành mình đã là khó khăn rồi.
Nàng chỉ cảm thấy hận cơ thể này của mình, không chỉ thường xuyên ốm yếu, sinh ra đã không có sức mạnh như Càn Nguyên, không thể giống Càn Nguyên vào triều làm quan, mọi thứ đều bị Càn Nguyên áp chế, ngay cả trong chuyện phòng the cũng vậy, nàng ghét cảm giác bị người khác kiểm soát này.
Thẩm Tinh Nguyệt thấy nàng vẫn thở dốc, đau lòng ôm nàng vào lòng, nàng luôn muốn làm bạn với Tô Mộ Vũ, thỉnh thoảng muốn trêu chọc nàng, nhưng Tô Mộ Vũ dù sao cũng là người cổ đại, mình có lẽ đã làm nàng sợ, liền vội vàng dỗ dành: "Xin lỗi, lần sau thật sự không làm nữa, sau này nàng không muốn ta làm gì, ta tuyệt đối không làm được không? Nếu nàng không muốn, hôm nay ta sẽ chuyển sang phòng khách bên cạnh ngủ được không?"
Tô Mộ Vũ dựa vào lòng Thẩm Tinh Nguyệt một lúc, từ từ lắc đầu, đây vốn là viện của Thẩm Tinh Nguyệt, làm sao có lý do để nàng dọn đi, hơn nữa, Thẩm Tinh Nguyệt chỉ đơn giản là ngửi, không làm gì khác, là mình nhạy cảm ở chỗ đó, hơn nữa hiện tại mình đã khó khăn lắm mới làm hòa được với Thẩm Tinh Nguyệt, có một chút quyền chủ động, nếu lại làm nàng cảm thấy như kẻ thù, thì thật không đáng.
"Không cần, rõ ràng là chuyện nhỏ, ta cũng không biết sao lại khóc."
Giọng nói của Tô Mộ Vũ vẫn còn khàn khàn, từ nhỏ nàng đã không phải là người thích khóc, vì biết rằng khóc chỉ khiến mẫu thân đau lòng, không giải quyết được vấn đề gì, cũng không đổi lại được sự thương xót của người khác, lâu dần nàng không thích khóc nữa. Như lần trước Thẩm Tinh Nguyệt bắt nàng quỳ trong tuyết, nàng cũng chỉ im lặng chịu đựng, chưa từng khóc lần nào, nhưng hôm nay lại khóc, Tô Mộ Vũ trong lòng có chút rối bời, không hiểu nổi bản thân.
"Được rồi, hôm nay mệt rồi, nghỉ ngơi một chút." Thẩm Tinh Nguyệt nói, cẩn thận đặt Tô Mộ Vũ nằm xuống giường, để nàng nằm thẳng, không dám ôm nàng nữa, bản thân cũng ngoan ngoãn nằm thẳng bên cạnh nàng.
Tô Mộ Vũ nằm trên giường lại cảm thấy không thoải mái, trước đây Thẩm Tinh Nguyệt luôn ôm nàng ngủ, mặc dù trong phòng có đủ lò than ẩm, nhưng từ nhỏ cơ thể nàng đã không tốt, dù đắp chăn bông dày vẫn thấy lạnh tay, lạnh chân, cơ thể lạnh lẽo, nhưng cơ thể Thẩm Tinh Nguyệt lại như lò sưởi lớn, trước đây nàng luôn ôm mình ngủ, như có lò sưởi lớn bao bọc lấy mình, lần này không ôm nữa, Tô Mô Vũ lại cảm thấy lạnh
Tô Mộ Vũ nhắm mắt nói với bản thân rằng như vậy cũng tốt, Thẩm Tinh Nguyệt đối tốt với mình sẽ không kéo dài, mình sớm quen sẽ không bị lạc lối trong sự dịu dàng ngắn ngủi của Thẩm Tinh Nguyệt, hôm nay nàng đứng ra nói giúp mình, nhưng ai biết được Thẩm Tinh Nguyệt làm vậy có phải để cố ý chọc giận Tô Mộ Thu không, dù sao nàng trước đây thích Tô Mộ Thu như vậy.
Thẩm Tinh Nguyệt nằm một lúc thấy trong lòng trống rỗng, thấy Tô Mộ Vũ co người thành một khối để giữ ấm, Thẩm Tinh Nguyệt lại thấy đau lòng, hơi dịch lại gần, dịu dàng hỏi: "Có muốn ôm ngủ không? Ta hứa sẽ không động loạn."
Tô Mộ Vũ ngẩng lên nhìn Thâm Tinh Nguyệt vài cái, mím môi "hừ" một tiếng, rồi vẫn như thường lệ vùi mình vào lòng Thẩm Tinh Nguyệt.
Thẩm Tinh Nguyệt vừa ôm nàng vào lòng, vừa nắm lấy một tay Tô Mộ Vũ đặt vào lòng bàn tay mình để sưởi ẩm, dịu dàng nói: "Sao người lại lạnh thế này? Sau này vẫn để ta ôm ngủ thì hơn, mới bao lâu mà tay đã lạnh như vậy, có vẻ mỗi ngày tổ yến không thể gián đoạn, vẫn phải dưỡng thân thể tốt mới được."
Thẩm Tinh Nguyệt vừa sưởi ấm tay cho Tô Mộ Vũ, vừa lẩm bẩm không ngừng.
Nghe nói dưỡng thân thể, tai Tô Mộ Vũ bỗng dưng nóng lên, Thẩm Tinh Nguyệt trước đó đã nói dưỡng tốt thân thể sẽ viên phòng, vậy nên nàng đối tốt với mình là muốn khi viên phòng sẽ thoải mái hơn sao?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro