Chương 18
Vệ Su đứng trước biển, những con sóng vẫn chưa rút hẳn, mặt trời trên cao lười biếng không còn gay gắt như mọi ngày.
Nàng nhìn về phía bãi đá ngầm, thỉnh thoảng lại thấy đuôi cá quẫy nhẹ. Mím chặt môi, hít sâu một hơi, Vệ Su cởi giày, đi chân trần xuống biển, tay cầm giỏ tre. Nước biển tràn vào giỏ.
Nước biển xanh đen có phần đục ngầu, nhiệt độ không quá lạnh cũng không quá nóng. Vệ Su cẩn thận bước đi giữa bãi đá ngầm, nước biển bị đá chắn lại dâng dần lên đến đầu gối nàng.
Nhìn về nơi hôm qua Lý Nguyên Hi vứt nội tạng xuống, Vệ Su quyết định không đi quá xa, chỉ ở vùng nước cạn mò cá, xem có thể bắt được vài con về bồi bổ cho Lý Nguyên Hi hay không.
Nàng vụng về đưa tay xuống nước mò mẫm, nhưng thứ chạm vào nhiều nhất lại là đá. Đột nhiên, một chiếc đuôi trơn trượt quét qua cổ chân mịn màng của nàng.
"A...!"
Vệ Su hoảng loạn nhấc chân lên, khiến nước bắn tung tóe đầy mặt. Đến khi hoàn hồn, nàng vội cúi xuống mò lại thì con cá đã mất dạng.
Nàng kéo vạt áo lau mặt, rồi cúi đầu tiếp tục mò cá. Thỉnh thoảng, cá bơi lướt qua tay nàng, nhưng vẫn không bắt được con nào.
Nửa tiếng trôi qua, trong giỏ vẫn chỉ toàn là nước biển... (Editor: thương quá)
Hai tiếng trôi qua, eo của Vệ Su đã nhức mỏi không chịu nổi. Nàng duỗi lưng, thở hổn hển nhìn bãi đá trước mặt. Dù mặt trời không quá gắt, nhưng phơi nắng lâu vẫn khiến đầu nàng choáng váng.
Nhìn chiếc giỏ trống không sau lưng, lại nghĩ đến Lý Nguyên Hi đang bị thương ở nhà, Vệ Su cắn răng, ánh mắt kiên định nhìn chằm chằm vào chiếc giỏ. Nếu bản thân không thể bắt cá, có lẽ là do còn sợ hãi. Dùng công cụ thì sẽ không gặp vấn đề này.
Nàng cẩn thận đặt giỏ xuống nước, tự học cách dồn cá vào giỏ. Nếu dồn được chúng vào đó, nàng không cần phải trực tiếp dùng tay bắt nữa.
Làn nước biển vốn đã đục, dưới đáy giỏ lại càng thêm hỗn loạn, thực sự biến thành kiểu "mò cá trong nước đục".
Ban đầu chưa quen, nhưng sau vài lần thử, Vệ Su cũng dần thành thạo. Nàng kiên nhẫn cầm giỏ, tìm cách lùa cá vào bên trong.
Khu vực đá ngầm này không quá rộng, dù có mạo hiểm bước vào vùng nước cao đến eo, nàng vẫn có thể từ từ đi trở lại.
Hôm nay, nàng đã quyết tâm phải để Lý Nguyên Hi được ăn thịt cá.
Vệ Su liếm đôi môi khô nứt, nhìn mặt nước lay động, trong đầu bắt đầu có chút choáng váng...
"10 phút cuối cùng, nếu không bắt được cá, ta sẽ lên bờ nghỉ một lát." Vệ Su biết rõ thể lực của mình, lúc này eo nàng đã mỏi nhừ đến mức không thể thẳng lưng được nữa, nhưng sự kiêu hãnh bướng bỉnh trong xương cốt vẫn chưa chịu khuất phục.
Nàng cẩn thận di chuyển giỏ tre trong nước, mày nhíu chặt. Nàng không cảm nhận được bất kỳ con cá nào trong giỏ, chẳng lẽ chỗ này thật sự không có nhiều cá sao?
Vệ Su có chút hoang mang. Nàng cảm thấy phương pháp của mình không sai, liền chậm rãi tiến sâu hơn vào vùng nước sâu của bãi đá ngầm, nước biển đã ngập qua đùi, đi lại ở đây càng thêm khó khăn.
Nàng cúi đầu nhìn giỏ tre trống trơn, chỉ có cát biển, bật cười tự giễu: "Bận rộn một hồi, rốt cuộc cũng uổng công."
Vệ Su thuận tay đặt giỏ xuống, định quay người đi về phía bờ. Đúng lúc này, hai con cá đuổi nhau náo loạn, vô tình đâm thẳng vào trong giỏ của nàng.
Vệ Su lập tức cảm nhận được động tĩnh, vội vàng nhấc giỏ lên xem.
Hai con cá thu trắng đang quẫy đạp mạnh mẽ, cố gắng nhảy ra khỏi giỏ. Tổng cộng chúng nặng khoảng hơn hai cân. Nhìn thấy cá tươi ngon nằm trong giỏ, Vệ Su bật cười, nụ cười sáng rỡ, nàng ôm chặt giỏ vào lòng.
"Bữa trưa của Lý Nguyên Hi cuối cùng cũng lo xong rồi." Vệ Su lẩm bẩm, thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi quay về bờ. Nàng đặt giỏ tre lại vào nước biển, để cá có thể sống lâu thêm một chút.
Cả người nhếch nhác, Vệ Su ngồi bệt xuống bờ cát, cầm bình nước đặt trên tảng đá lên, từng ngụm từng ngụm uống. Ánh mắt nàng chuyển từ bãi đá ngầm sang khu vực bờ cát phẳng bên cạnh, nơi có một lớp nước biển nông bao phủ. Nhặt ít ốc biển mang về cũng không tệ.
Khi Vệ Su đang suy nghĩ về chuyện nhặt ốc, Lý Nguyên Hi ở nhà thì nằm bẹp trên giường, mắt nhìn chăm chăm lên trần động, thỉnh thoảng lại lết xuống tiếp củi vào đống lửa, rồi nhai vài miếng rau dại mà Vệ Su dặn nàng phải ăn. Nhưng ánh mắt nàng thì cứ dõi theo miếng thịt nai khô, nuốt nước miếng ừng ực.
Vệ Su tiếp tục đi dọc theo bãi biển, chợt nhớ đến lời của Lý Nguyên Hi: "Muốn bắt hải sản thì phải quan sát dấu vết trên cát. Khi thủy triều rút, nhiều sinh vật biển không kịp trở về biển sẽ trốn trong cát."
Cầm theo chiếc rìu nhỏ, Vệ Su thấy bất cứ dấu vết nào của sinh vật nằm vùi trong cát đều dùng rìu đào lên, xem thử có hải sản ăn được không.
"Đây là nghêu sao?" Vệ Su tìm thấy một con nghêu vỏ trắng trong đống cát, vội vàng ném vào giỏ, cho nó làm bạn với hai con cá thu.
Nước biển nông trong vắt, có thể nhìn rõ bãi cát bên dưới. Một vài con cá nhỏ và cua con nhìn thấy nàng liền nhanh chóng bỏ chạy.
Vệ Su cúi đầu, phát hiện một chiếc vỏ ốc đen bóng. Nàng cẩn thận đào lớp cát phủ trên thân ốc, nhấc nó lên xem, bên trong là một khối thịt lớn.
"Đây là ốc mắt mèo sao?" Vệ Su nhúng nó vào nước biển rửa sạch, rồi cũng bỏ vào giỏ.
"Nếu không bắt được cá, thì nhặt ít ốc biển về cũng đủ cho Lý Nguyên Hi ăn rồi."
Tâm trạng của Vệ Su cuối cùng cũng tốt hơn một chút. Hai con cá thu chắc chắn không đủ cho Lý Nguyên Hi. Nàng ấy là Alpha, cần một lượng lớn calo và protein để duy trì thể lực, ăn nhiều mà tiêu hao cũng nhanh.
Vệ Su ngồi xổm trên bờ cát, cẩn thận lựa chọn, nhặt được rất nhiều nghêu và ốc biển. Nàng càng đi càng xa, cuối cùng đến khúc quanh của bãi đá ngầm.
Đặt con nghêu cuối cùng vào giỏ, Vệ Su ngẩng đầu lên, chợt nhìn thấy một thứ gì đó đang phản chiếu ánh sáng.
Nàng xách giỏ lên, bước về phía đó.
Mặt sau của bãi đá ngầm là nơi nàng và Lý Nguyên Hi hiếm khi ghé qua. Ở đây ít rác thải nhựa hơn hẳn, chỉ toàn đá lớn đá nhỏ, có chút nguy hiểm.
Vệ Su cẩn thận đặt chân lên những tảng đá, bề mặt đá sau thời gian dài bị gió biển mài mòn trở nên sắc nhọn hơn, đi trên đó khiến lòng bàn chân nàng đau nhói, nhưng nàng chẳng hề nhíu mày, vẫn tiếp tục tiến về phía trước.
Cuối cùng, nàng cũng nhìn rõ vật thể phát sáng dưới ánh mặt trời. Đôi mắt nàng sáng lên, nhanh chóng chạy về phía chiếc vali da màu đen. Đó là một chiếc hộp vuông vắn, bên ngoài còn phủ một tấm vải đen lớn.
Băng qua bãi đá lởm chởm, Vệ Su đến trước vali. Đó cũng là một chiếc vali kéo, nhưng tay kéo đã bị hỏng, có lẽ bên trong đồ đạc vẫn còn nguyên vẹn.
Nàng không chút do dự, trực tiếp kéo khóa mở vali ra. Quả nhiên, đây là một chiếc vali hành lý. Nhìn vào quần áo bên trong, có thể đoán đây là hành lý của một nữ Alpha.
Ngay khi thấy chiếc quần lót bốn góc màu hồng nhạt nằm ngay trên cùng, Vệ Su trầm mặc đóng vali lại, quyết định mang về cho Lý Nguyên Hi xem.
Lớp da bên ngoài vali đã bị nứt, nhưng không có dấu hiệu bị nước biển ngâm qua. Xem ra nó đã dạt vào bờ được vài ngày rồi.
Vệ Su cúi người nhặt tấm vải đen bị đè dưới vali lên, vừa chạm vào nàng đã nhận ra—đây là chiếc chăn lông hai lớp chuyên dụng của khoang hạng nhất trên máy bay.
Nàng hiếm khi thở phào nhẹ nhõm như vậy. Cuối cùng, nàng và Lý Nguyên Hi cũng có chăn đắp rồi.
Từ nay, nàng không cần phải vì lạnh mà co rúc trong lòng Lý Nguyên Hi nữa. Nghĩ đến vòng tay ấm áp của Lý Nguyên Hi, Vệ Su khẽ đỏ vành tai, nhưng vẫn nhanh chóng cất chiếc chăn lông đi.
Xem ra sau này nàng nên thường xuyên ra bãi biển một chuyến, chắc chắn còn nhiều thứ hữu ích chưa nhặt về.
Vệ Su quyết định mang chăn về trước. Còn chiếc vali thì tạm thời để lại, vì nàng không thể xách nó ra khỏi bãi đá này. Trước tiên, phải giặt sạch chăn đã.
Khi nàng trở về, Lý Nguyên Hi đã đói đến mức chẳng còn sức lực. Mỗi lần động đậy là đau đến rên rỉ, còn cúi người nấu cơm thì càng không thể.
Vệ Su mang theo chiếc giỏ tre nhỏ, trên người phảng phất mùi biển cả, bước vào sơn động.
"A~ cuối cùng cậu cũng về rồi~" Lý Nguyên Hi yếu ớt vẫy tay với nàng, giọng nói cũng mềm nhũn kéo dài như sóng nước.
"Nhìn xem, tôi mang về cho cậu thứ gì này." Vệ Su cố ý làm ra vẻ thờ ơ, giơ giỏ tre lên cho Lý Nguyên Hi xem.
Lý Nguyên Hi vừa thấy hai con cá thu hấp hối cùng một đống ốc biển, nghêu sò liền sáng mắt.
"Đỉnh quá!!"
Ngay lập tức, nàng mở chế độ tán dương, vốn còn lo lắng Vệ Su bị thương, thậm chí đã nghĩ sẵn cách an ủi nếu nàng ấy trở về tay không, nào ngờ đâu Vệ Su lại giỏi đến vậy!
"Không hổ danh là Tổng Vệ nhà chúng ta, làm gì cũng đỉnh thế!" Lý Nguyên Hi mắt sáng long lanh nhìn Vệ Su đang cầm dao đập đầu cá thu, định ném thẳng vào nồi nấu luôn.
"Ê, Tiểu Su Su, đợi chút." Lý Nguyên Hi vội vươn tay ngăn lại.
"Sao thế?" Vệ Su nghiêng đầu khó hiểu nhìn nàng.
"Hôm nay chúng ta đổi cách ăn đi." Lý Nguyên Hi cười hì hì, bảo Vệ Su múc một thìa mỡ nai nấu sẵn cho vào nồi. Đợi mỡ tan ra, nàng mới đặt cá thu vào trong đó chiên từ từ.
Vừa thả cá thu vào nồi sắt, dầu lập tức bắn lên, văng vào cánh tay Vệ Su, ngay lập tức để lại một vết đỏ nhỏ.
Vệ Su nhanh chóng thu tay lại, ôm vào trước ngực, để cá từ từ chín.
Lý Nguyên Hi nhìn thấy, lập tức lê từng bước đến bên cạnh nàng, dùng đôi đũa tự chế cẩn thận lật cá giúp nàng.
"Cậu đừng lo, chiên cá kiểu này sẽ giữ được nhiều dinh dưỡng hơn. Hơn nữa, cậu còn có thể uống canh để bồi bổ, lại khử được mùi tanh của cá. Hôm nay cậu vất vả rồi, chắc mệt lắm nhỉ?"
Lý Nguyên Hi liếc nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Vệ Su, thấy nàng thỉnh thoảng lại xoa lưng, trong lòng có chút khó chịu. Nếu nàng không bị thương, Vệ Su đã không phải cực nhọc như vậy.
Vệ Su lắc đầu: "Tôi không sao. Cậu cứ dưỡng thương cho tốt, tôi sẽ đảm bảo để cậu ăn no." Nàng cúi xuống, tỉ mỉ quan sát xem vết thương của Lý Nguyên Hi có bị viêm hay nóng lên không.
"Còn đau không?" Vệ Su nhẹ nhàng thổi một hơi lên vết xước trên cánh tay nàng. Hơi thở ấm nóng phả vào da khiến Lý Nguyên Hi nhột đến mức bật cười.
"Haha, nhột quá, không đau nữa đâu. Thuốc của cậu hiệu nghiệm lắm."
"Tôi còn nhặt được một báu vật đấy. Chiều nay sẽ mang nó về." Vệ Su ngáp một cái, rồi tựa đầu lên vai Lý Nguyên Hi, khẽ nhắm mắt lại vì cơn buồn ngủ kéo đến.
Lý Nguyên Hi dừng tay, không lật cá nữa mà quay sang nhìn hàng mi dài cong vút của Vệ Su. Ánh mắt nàng khẽ dao động, nuốt nước bọt một cái. Đúng lúc này, bụng nàng lại vang lên một tràng "ùng ục" thật to.
Cơ thể Vệ Su khẽ rung lên, sau đó bật cười, "Đói đến mức này rồi à?" Nàng nhìn xuống bụng của Lý Nguyên Hi mà cười trêu chọc.
Lý Nguyên Hi đỏ mặt, ngượng ngùng gật đầu, "Ừm a...", nàng thừa nhận, thật sự rất đói!
Vệ Su ngước nhìn Lý Nguyên Hi đang chăm chú lật cá, bỗng cảm thấy khoảnh khắc này cũng không tệ.
Lý Nguyên Hi chỉ có thể dùng tay phải lành lặn để nấu ăn. Khi cần thêm nước vào nồi, Vệ Su liền cầm ấm nước nguội đổ vào giúp nàng. Nước vừa chạm vào dầu trong thùng sắt lập tức phát ra tiếng "xèo xèo" rõ to.
Nước lạnh vừa vào nồi, cá lập tức tiết ra một lớp nước trắng đục, hương thơm nồng nàn bốc lên. Lý Nguyên Hi rắc chút muối, sau đó đợi nước súp sôi bùng lên là có thể cho măng Raykon còn lại vào nấu chung.
Khi bữa ăn đã sẵn sàng, cả hai đồng loạt hít một hơi thật sâu rồi xuýt xoa.
"Canh cá thơm quá." Vệ Su húp một ngụm nước súp trắng sữa, cảm thấy đây là món cá ngon nhất nàng từng ăn.
"Thích chứ? Sau này hễ có cá là chúng ta sẽ nấu kiểu này." Lý Nguyên Hi cũng vui vẻ bưng bát, vừa ăn thịt cá vừa uống liền mấy bát canh.
Nàng ăn xong một con cá, lại tiếp tục thưởng thức đĩa hải sản luộc đơn giản mà vẫn ngọt thịt. Cuối cùng, nàng xoa bụng mãn nguyện—no rồi!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro