Chương 1
"Cô Cố, mời cô xem bản thỏa thuận này. Nếu cô không có thắc mắc gì thì vui lòng ký vào." Đường Du nhìn người phụ nữ ngơ ngác trước mặt, sốt ruột nói gì đó, nhưng sau khi cô nói xong, Cố Dao Khê vẫn không làm như vậy. Đây không phải lần đầu tiên Đường Du gặp Cố Dao Khê, cho nên cô cho rằng đối phương lại giả ngu.
"Cô Cố, mong cô lập tức chú ý đến cuộc hẹn này. Thỏa thuận của cô với cô Bạch đã hết hạn, xin cô hãy ký vào bản thỏa thuận ly hôn này." Đường Du mở miệng nhấn mạnh lại lời nói một lần nữa, người phụ nữ đối diện dường như đột nhiên giật mình, thân thể run rẩy nhiều lần. Có vài mẩu vụn đồ ăn vặt treo trên mái tóc rối bù của cô rơi xuống đất khi cô di chuyển.
Lần đầu tiên tầm nhìn quay trở lại, Cố Dao Khê ngơ ngác nhìn người phụ nữ mặc trang phục chuyên nghiệp trước mặt, sau đó nhìn căn phòng có phần bừa bộn, tự hỏi không biết đây là ở đâu. Cô nhớ ra mình đang trên đường đến quán ăn thì trên đường đột nhiên bị tắc đường nên cô đã chợp mắt một lát. Tại sao sau khi tỉnh dậy cô lại ở một nơi như vậy? Một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ xuất hiện trước mặt mình?
"Xin chào, xin hỏi cô là ai..." Cố Dao Khê mở miệng, phát hiện thanh âm của mình có chút khàn khàn, sau khi hỏi xong cô lập tức nhìn thấy vẻ thiếu kiên nhẫn trong mắt người phụ nữ đối diện càng lộ rõ. Người phụ nữ dùng tay gõ gõ bản thỏa thuận trước mặt, lúc này Cố Dao Khê mới chú ý tới thứ trước mặt là tờ thỏa thuận ly hôn, trong tay cô đang cầm một cây bút, hiển nhiên là có ý định ký tên.
Cố Dao Khê ngơ ngác nhìn xuống bản thỏa thuận, cô không nhớ mình đã gả cho ai, sao đột nhiên lại phải ký vào bản thỏa thuận ly hôn này? Cô vẫn còn trong giấc mơ à? Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một lý do. Cô nghĩ rằng mình đã mất kiên nhẫn trước sự thúc giục kết hôn gần đây của ông nội, đó là lý do tại sao mình lại mơ thấy cảnh ly hôn trong giấc mơ.
"Thỏa thuận ly hôn phải không? Tôi sẽ ký, tôi sẽ ký ngay. Dù sao cũng chỉ là một giấc mơ thôi." Cố Dao Khê thấp giọng lẩm bẩm, cầm bút lên định đặt xuống. Lúc này, trong đầu cô chợt xuất hiện một âm thanh báo động dữ dội, ồn ào đến mức khiến cho tầm nhìn của Cố Dao Khê mờ đi.
"Ký chủ, xin cô hãy lập tức dừng lại việc cô đang làm. Nếu bây giờ cô ký vào bản thỏa thuận ly hôn, cô sẽ chết ngay lập tức." Trong đầu Cố Dao Khê xuất hiện một giọng nói máy móc không chút cảm xúc nào, cô nghe rõ hết những gì nó nói lại càng không hiểu giấc mơ này của mình cho lắm. Đột nhiên đi đến một căn phòng bừa bộn như vậy, đối mặt với người mà mình không quen biết, và yêu cầu ký giấy ly hôn. Kết quả là Cố Dao Khê đang định ký thì lại có một giọng nói lạ lùng như vậy vang lên ngăn cản.
Dường như giai đoạn ly hôn quỷ quái này đã không thành sao? Lúc nào cũng sẽ có gì đó chủ động đến cản lại.
"Ngươi là ai?" Cố Dao Khê phát hiện ra mình không cần nói chuyện cũng có thể giao tiếp trong đầu với thứ kỳ lạ này. Cô cảm thấy mọi thứ bây giờ có chút quá chân thực, ngay cả cảm giác khó chịu trước đó cũng rất rõ ràng, không giống như đang nằm mơ.
"Ký chủ, tôi và chị là một hệ thống ràng buộc, hết thảy những gì đang phát sinh bây giờ không phải là mộng, mà nó thật sự đang diễn ra, nếu chị ký đơn thoả thuận ly hôn này thì coi như nhiệm vụ của chị thất bại, chị sẽ chết ngay lập tức và sẽ không còn cách nào để quay về thế giới ban đầu." Hệ thống nghiêm túc nói, lời này cuối cùng cũng hấp dẫn sự chú ý Cố Dao Khê
Cô cúi đầu liếc nhìn tay mình, sau đó nhéo mạnh vào thịt trên tay, cảm giác chạm vào và đau đớn vô cùng rõ ràng, điều đó có nghĩa là thứ gọi là hệ thống trong đầu cô không hề lừa gạt cô. Đây không phải là một giấc mơ, nói cách khác, chẳng lẽ khi cô đang chợp mắt trên xe lại bị kéo đến một nơi xa lạ như vậy? Được rồi, bây giờ tạm thời không nói đến tình huống này đã, vì thỏa thuận ly hôn không thể ký được nên trước hết cô phải đuổi người đi mới được.
"Cô luật sư, thật xin lỗi. Tôi rất yêu chồng tôi, nên dù thế nào đi nữa tôi cũng sẽ không ly hôn với anh ấy." Cố Dao Khê nghiêm túc nói, nhưng lại nhìn thấy Đường Du đối diện nhìn cô như thể cô bị điên. Cố Dao Khê suy nghĩ một lúc, quả thực hành vi vừa rồi của cô có chút điên rồ, nhưng cô sẽ không bị coi là kẻ điên chứ
"Cô Cố Dao Khê, cô và người uỷ thác của tôi, chính là cô Bạch Mạn Thu, ban đầu đã ký thỏa thuận ly hôn sau năm năm. Bây giờ những gì cô đang làm là vi phạm nghiêm trọng các quy định trong thỏa thuận. Tôi cần xác nhận một lần nữa, cô nhất quyết là phải làm trái với thoả thuận, từ chối ly hôn sao?" Đường Du nhìn Cố Dao Khê, cơ bản cũng không thèm nở nụ cười với cô.
Não bộ của Cố Dao Khê nhất thời cứng đờ, bởi vì cô cảm thấy lời đối phương nói chứa đựng quá nhiều thông tin, cô không thể tiêu hóa được. Việc cô ta kết hôn với cô Bạch Mạn Thu và đối tượng hôn nhân của mình là một người phụ nữ có nghĩa là gì? Nữ nhân cùng nữ nhân cũng kết hôn được sao? Thế giới này tiến bộ quá... Điều thứ hai là, thỏa thuận năm năm là cái khỉ gì vậy?
"Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ không rời bỏ cuộc hôn nhân này. Tôi rất yêu chị ấy và sẽ không bao giờ rời bỏ chị ấy." Cố Dao Khê nghiêm túc nói vào lúc này, Đường Du cuối cùng cũng mất kiên nhẫn đứng lên cầm văn kiện rời đi. Trước khi đi cô cũng đã gửi một tin nhắn khác cho Bạch Mạn Thu, nói rằng lần này lại kết thúc trong thất bại. Bên kia chưa trả lời, chắc là Bạch Mạn Thu đang bận nên không để ý.
Sau khi Đường Du rời đi, Cố Dao Khê là người duy nhất còn lại trong phòng, cô thở phào nhẹ nhõm, lập tức xé tờ thỏa thuận ly hôn ném vào thùng rác, cuối cùng cô mới có thời gian cẩn thận nói chuyện với hệ thống trong đầu mình.
"Nói cho tôi biết, chuyện gì đang xảy ra vậy? Phiền ngươi hãy mau nói rõ." Cố Dao Khê dựa vào trên ghế sô pha chờ nghe hệ thống giải thích, bởi vì quá phiền toái, hệ thống trực tiếp đưa hết thảy tin tức vào đầu Cố Dao Khê. Sau khi nắm rõ tình hình, Cố Dao Khê chỉ có thể hét lên, thật là quá đáng...
Thế giới này là một không gian song song với thế giới ban đầu, nhưng thời gian đi trước thế giới của mình hơn năm mươi năm. Thế giới này xảy ra vào năm 2075, và hôn nhân đồng giới đã được hợp pháp hóa trong nhiều thập kỷ. Thành phố nơi Cố Dao Khê hiện đang sống được gọi là Thành phố Hạo Hải, đây là một trong những thành phố trực thuộc trung ương phát triển nhất cả nước và đứng đầu trong danh sách thu nhập hàng năm.
Chủ nhân ban đầu của cơ thể cũng tên là Cố Dao Khê. Cô ấy là một người dẫn chương trình sắc đẹp chuyên về sắc đẹp. Cô ấy thường kiếm tiền thông qua phần thưởng của khán giả và các chương trình phát sóng trực tiếp. Chỉ là tính cách của nguyên chủ thật sự không tốt như vậy. Cha cô mất khi cô còn nhỏ, mẹ cô bỏ rơi cô khi cô còn học trung học, chỉ để lại một người ông nội nuôi cô.
Ông nội của cô từng là một người lính và có sức khỏe tốt. Trước khi qua đời, ông cùng với người chiến hữu cũ đã đính ước cho cô một chỗ dựa ngay từ nhỏ, nên Cố Dao Khê đã bị gả đi như vậy. Đối tượng tội nghiệp kết hôn với Cố Dao Khê chính là Bạch Mạn Thu, nữ diễn viên ba vòng nguyệt quế, hiện được mọi nhà đều biết đến và có thể gọi là nữ thần quốc dân.
Hai người không hề có chút tình cảm nào. Năm năm trước, khi tình trạng sức khỏe của ông nội Bạch Mạn Thu ngày càng nghiêm trọng, vì để cho ông già một niềm an ủi, họ đã đồng ý kết hôn và chỉ sống chung với nhau năm năm. Mấy tháng trước, khi đến hạn thỏa thuận ly hôn, Bạch Mạn Thu đã mấy lần phái luật sư đến để xử lí việc ly hôn, nhưng lần nào cũng bị tên nguyên chủ vô lại này lăn qua lộn lại. Chẳng qua là tham tiền tài danh vọng của Bạch Mạn Thu mà không chịu ly hôn.
Cố Dao Khê thấy vậy đã cảm thấy nguyên chủ quả là một tên cặn bã khiến người ta phải đau đầu, nhưng tiếp theo còn có chuyện càng khó chịu hơn. Nguyên chủ là một phát thanh viên trực tiếp, cô ta thường xuyên phát sóng trực tiếp về trang điểm. Trong phòng phát sóng trực tiếp cô ta nói năn lung tung như không có não, điên cuồng nhắc tên Bạch Mạn Thu, một hai lần thì không sao nhưng nếu xảy ra quá thường xuyên sẽ trở thành cọ nhiệt. Cô ta hết lần này tới lần khác cũng không chịu dừng tay nên đã bị fan của Bạch Mạn Thu điên cuồng mổ xẻ, sau đó cô ấy bị toàn bộ mạng xã hội đưa vào danh sách đen. Mỗi ngày trong buổi phát sóng trực tiếp, có nhiều người mắng cô hơn cả người hâm mộ của cô...
Cố Dao Khê không nói nên lời, lặng lẽ đọc hết mọi thứ về bản thân mình ở thế giới này, cô cũng đã hiểu được hệ thống yêu cầu cô làm gì. Cô không hiểu sao bị kéo vào thế giới này, điều duy nhất cô phải làm là ngăn cản việc ly hôn, ngoài ra không còn nhiệm vụ nào khác. Chỉ cần kéo dài cuộc hôn nhân này thêm năm năm nữa, cô có thể hoàn thành nhiệm vụ và thuận lợi trở về thế giới ban đầu của mình.
Cố Dao Khê có chút không thoải mái, nhưng chuyện gì nên đến cũng sẽ đến*, cô cảm thấy nhẹ nhõm khi biết mình có thể quay lại, nhưng để duy trì được cuộc hôn nhân này thực sự rất khó khăn. Trước hết, cô là một gái thẳng gốc đỏ nhà lành*, không thể đi lấy lòng phụ nữ được. Thứ hai, cô ấy chưa nhìn thấy Bạch Mạn Thu trông ra sao, tính cách của cô ấy bây giờ như thế nào, nếu cô ấy là loại người hai mặt, bên ngoài là nữ thần dịu dàng thanh lịch, còn ở nhà thích chơi hàng hiệu, thì hẳn cũng không phải là kiểu người mà mình thích ở chung.
*既来之则安之 /jì lái zhī zé ān zhī/ Ký lai chi, tắc an chi: Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.
*根红苗正 / Gēn hóng miáo zhèng/ Căn hồng miêu chính: dùng để chỉ những đứa trẻ xuất thân từ gia đình tốt , chẳng hạn như công nhân , nông dân trung lưu nghèo và quân nhân liệt sĩ; sinh ra ở Trung Quốc mới và lớn lên dưới lá cờ đỏ" và không bị ảnh hưởng bởi những quan niệm cũ. (Ngày nay, câu nói này không còn phổ biến nữa)
Cố Dao Khê suy nghĩ nhiều cảm thấy có chút khát nước, cô đứng dậy đi vào phòng bếp làm một tách cà phê, nhưng khi đi ngang qua gương trong phòng khách, cô lập tức cứng đờ tại chỗ. Đúng vậy, trong gương xuất hiện một con quái vật, đôi mắt tinh xảo của cô nhìn thấy người nhếch nhác trong gương quả thực là một con quái vật.
Mái tóc rối bời lộn xộn như ổ rơm, lượng dầu tiết ra có lẽ là do hai ngày chưa gội. Ngoài ra, phấn mắt màu hồng sáng che phủ mí mắt, lông mi giả trông như đôi cánh nửa treo nửa rụng. Màu son là màu anh đào đậm của mẹ kế, nhấn sáng đường nét trên khuôn mặt giống như hoà thượng trong "18 người đồng Thiếu Lâm Tự".
Cố Dao Khê không thể tin nhìn khuôn mặt giống như đàn ông chuyển giới trong gương, cô giơ tay lên thì thấy người trong gương cũng giơ tay lên, cô giậm chân một cái, phát hiện người trong gương cũng giậm chân. Tất cả đã cho thấy rằng, cái con quái vật bên trong chính là chính cô...
"Hệ thống! Ngươi ra đây cho ta! Đây là ai... Đây là nguyên chủ? Không... Đây không phải là ta bây giờ!" Cố Dao Khê điên cuồng gọi hệ thống. Cô không đi tìm cà phê nữa mà chạy một mạch vào nhà vệ sinh, cô tìm bông tẩy trang và nước tẩy trang rồi nhanh chóng rửa sạch lớp trang điểm xác chết trên mặt. Vừa rửa mặt cô vừa cầu nguyện, hãy tin rằng nguyên chủ chỉ là không biết trang điểm, vẻ bề ngoài ban đầu của cô ấy chắc chắn sẽ không quá tệ. Cầu mong cô ta sẽ giống như hầu hết mọi người, chỉ cần tẩy trang xong thì cô ấy chắc chắn hẳn là mỹ nữ.
Tuy nhiên, khi lớp trang điểm đậm được tẩy đi, Cố Dao Khê nhìn khuôn mặt mộc trong gương thở dài. Dựa vào dữ liệu cho hay, cô biết được nguyên chủ là người thất học, mới lên cấp ba giữa chừng đã bỏ học, cô ta bắt đầu làm những việc như phát trực tiếp mỹ phẩm trên mạng. Lúc đầu, nguyên chủ đã kiếm được một ít tiền từ công việc này, sau đó, nguyên chủ bắt đầu thử làm nhiều thứ lộn xộn khiến làn da tốt càng ngày càng tệ. Qua nhiều năm, làn da trên khuôn mặt này có thể được mô tả bằng hai chữ là tuyệt vọng.
Chưa kể lỗ chân lông thô ráp, sau khi tẩy trang, mụn do mỹ phẩm gây ra rất rõ ràng trên mặt, thậm chí có người còn nổi mụn bọc, trông rất đáng sợ lại cực kì xấu xí. Lần đầu tiên trong 26 năm cuộc đời, Cố Dao Khê biết cảm giác có một khuôn mặt xấu là như thế nào. Ngoài những vấn đề nghiêm trọng này, làn da của nguyên chủ còn dễ bị dị ứng với mỹ phẩm, sau khi tẩy trang xong trên trán còn xuất hiện những nốt mụn đỏ, làn da cũng trở nên xỉn màu.
Đứng trước gương, Cố Dao Khê nhìn mình, đột nhiên vén quần áo lên nhìn cơ thể. Gầy gò, vàng vọt, bình thường ăn uống không đủ. Mặc dù trên bụng không có chút mỡ nào nhưng lại ốm đến rất khó coi, xương sườn nhô ra như đầu lâu. Không còn nghi ngờ gì nữa, thân hình này cả về sức khỏe lẫn ngoại hình đang tệ tới mức khủng khiếp.
Cố Dao Khê tuyệt vọng uống nước nóng, cô nghĩ, thay vì cứu lấy hôn nhân của mình, việc đầu tiên cô phải làm chính là cứu lấy thân thể và cái mặt tàn của nguyên chủ...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro