Chương 8


"Ký chủ, đường xá xa xôi sao chị lại đi tới đây làm gì?" Hệ thống nhìn Cố Dao Khê im lặng đi trong rừng, khó hiểu hỏi. Nghe nó hỏi thêm một vấn đề, Cố Dao Khê biết trong cơ thể vô hình của đối phương tràn đầy nghi hoặc to lớn, cho nên cô có ý định đưa ra đáp án. Cô đến đây vì một lý do: tìm thuốc.

Cố Dao Khê muốn loại bỏ những vấn đề về da tích tụ trên khuôn mặt của nguyên chủ bao năm qua. Thuốc mỡ do cô làm có tác dụng rất lớn, nhưng nếu cô muốn sản xuất hàng loạt thì không thể thiếu một loại thảo dược, tên là hoa bách diệp. Loại hoa này thường mọc ở các làng Miêu và có nhiều nhất ở các làng lâu đời ở Vân Nam. Cố Dao Khê cũng đã kiểm tra thông tin rất kĩ trước khi xác nhận rằng có loại hoa bách diệp này ở vùng núi gần đó.

Tuy nhiên, sau khi lang thang trong núi nhiều lần, cô không tìm thấy dấu vết nào của hoa bách diệp, thay vào đó cô lại nhìn thấy rất nhiều dấu chân. Cô thấy có vẻ như dân tộc Miêu sinh sống ở đây đã thường xuyên hái thảo dược rất nhiều, cũng chẳng để lại cho mình xíu nào. Nói đi cũng nói lại, thật ra cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, ở đây là nơi người dân làng Miêu trồng cỏ chăn rau, ở đâu ra mà có chuyện để cho người khác dễ dàng hái các loại thảo mộc đi như vậy cơ chứ.

"Tại sao ký chủ lại không lên mạng mua cho rồi?" Hệ thống càng thêm bối rối khi biết rằng Cố Dao Khê đã phải trăm đắng nghìn cay như vậy chỉ để có được dược thảo. Nghe được linh hồn của nó đang chất vấn, Cố Dao Khê bất đắc dĩ thở dài. Quả nhiên, không lập gia đình không biết củi gạo đắt*.

*不当家不知柴米贵, 不养子不知父母恩 /Bùdāng jiā bùzhī cháimǐ guì, bù yǎngzǐ bùzhī fùmǔ ēn/: không lập gia đình không biết củi gạo đắt, không nuôi con thì không biết công ơn cha mẹ.

"Hệ thống, loại thảo dược này tuy nghe có vẻ bình thường, nhưng hiệu quả rất tốt, giá cả cũng rất cao. Nguyên chủ vốn là một kẻ hoang phí, số tiền cá nhân ít ỏi để riêng mấy năm qua chị cũng đã dùng để mua thuốc rồi. Bây giờ chị không thể đi xin tiền Bạch Mạn Thu được, hơn nữa chị cũng không có thời gian đi nhận những công việc khác, nếu tiếp tục phung phí thì chắc phải hít khí trời để sống. Dù sao thì chúng ta hãy đến làng Miêu ở phía trước xem xem, có khi chúng ta có thể mua được hoa bách diệp với giá thấp."

Cố Dao Khê lẩm bẩm nói điều gì đó rồi tiếp tục đi về phía núi. Mặc dù cô đã chuẩn bị kỹ càng trước khi đến đây, đặc biệt là quần áo và giày dép dễ di chuyển, nhưng trên núi vừa mới mưa, lúc này đường núi trơn trượt nhất. Ở thế giới trước, Cố Dao Khê từ nhỏ đã là hòn ngọc quý trên tay, cô muốn cái gì thì sẽ có người mang đến cho cô cái đó. Tuy Cố Dao Khê có năng lực xuất chúng nhưng đây quả thực là lần đầu tiên cô tự mình tìm kiếm dược liệu trong khe núi.

Dưới chân Cố Dao Khê trơn trượt, cô giẫm chân trượt một bước, toàn thân ngã xuống đất lở. Cô vội bám lấy nhánh cây bên cạnh để đứng vững. Chiếc quần trên người bị một hòn đá sắc nhọn cắt phải, mắt cá chân cũng bị bong gân. Dù không nghiêm trọng nhưng đau thì thực sự rất là đau. Cố Dao Khê cau mày nhìn bộ dạng chật vật của mình, đột nhiên cảm thấy hối hận.

"Hệ thống, em chỉ im lặng nhìn chị như vậy sao?" Cố Dao Khê bất đắc dĩ trong đầu gọi hệ thống, nhưng thật lâu sau, đối phương cũng không có xuất hiện. Cố Dao Khê bây giờ thấy thật bất lực, cô biết hệ thống mà mình trói buộc chung thật ra chỉ có tác dụng nhắc nhở khi cần thiết để cho cô không làm chuyện gì khiến cho mọi việc đi lệch quỹ đạo. Lại càng không có cái thứ gọi là bàn tay vàng giống như trên phim truyển hình.

Trong lúc tuyệt vọng, Cố Dao Khê chỉ có thể tìm trên mặt đất một nhánh cây tương đối chắc để làm cây gậy chống nạng, cô khập khiễng đi về phía ngôi làng cổ trên núi. Trước khi đến, Cố Dao Khê đã học xong một khoá bổ sung kiến thức, cô nghe nói người dân ở những ngôi làng cổ của dân tộc Miêu này rất bài trừ đối ngoại, tức là họ không thích người ngoài đột nhập mà không được cho phép. Tuy nhiên, khi bước đến cổng làng Miêu, cô liền nhìn được một lá cờ nhỏ màu đỏ treo ở cổng và một biểu ngữ lớn có chữ màu vàng trên nền đỏ, trên đó viết rằng: " Chúc đoàn làm phim "Tuyệt đại" khởi quay suôn sẻ !"

Cố Dao Khê có chút ngẩn người, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần trước khi đến, nhưng không ngờ chào đón mình là cái cảnh tượng này. Cố Dao Khê đi vào thôn Miêu, rất nhanh có một ông chú chạy tới, người đàn ông nhìn từ trên xuống dưới dò xét Cố Dao Khê một chút, nở nụ cười hòa nhã.

"Cô gái, cô bị làm sao vậy?" Chú là người gác cổng thôn Miêu, thấy Cố Dao Khê một mình lại còn bị thương, vội vàng đón cô vào. "Chú ơi, thật ngại quá, cháu muốn đến thôn Miêu của chú mua dược liệu, đi đường núi không cẩn thân nên bị ngã, đương nhiên Cố Dao Khê phải che giấu việc mình muốn tự mình đi lên núi hái dược liệu, dù sao nói ra cũng không hay lắm. Nói xong, cô thấy ông chú đang nhìn cô với ánh mắt khinh thường.

"Cô gái, đừng coi thường thôn của chúng tôi. Đây là danh lam thắng cảnh cấp 3A, không ít các bộ phim lớn đến đây để lấy bối cảnh địa phương để quay. Thôn của chúng tôi có thuyền, ô tô và đường cao tốc thông hành đến. Sau khi Cố Dao Khê nghe ông chú nói xong, cuối cùng cũng hiểu tại sao ánh mắt của đối phương lại nhìn mình rất lạ. Có lẽ... ông ấy nghĩ mình là kẻ ngốc.

Cố Dao Khê giải thích mục đích của cô, ông chú không coi cô là người xấu, ông lập tức tìm một nơi trong thôn để dàn xếp chỗ cho cô, cuối cùng ông đưa cô đến nhà một người phụ nữ tên A Bích Ngoã. Người phụ nữ này trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, dường như là người không cười nhiều. Lúc Cố Dao Khê đến, bà ấy đang xử lý nguyên liệu trên thớt. Cố Dao Khê nhận thấy kỹ năng và kỹ thuật dùng dao trơn tru của A Bích Ngoã, đồng thời nhận ra rằng đối phương hẳn là một đầu bếp có tay nghề giỏi.

"Chú Vương, việc tôi bảo ông tìm người trước đó tới đâu rồi ? Như tôi đã nói, đoàn làm phim có hơn trăm người, sao chúng ta có thể làm được nhiều món ăn như vậy chứ?" A Bích Ngoã nhìn Cố Dao Khê, sau đó xoay lại nhìn ông chú đưa Cố Dao Khê đến. Nghe A Ngoã Bích nói, ông chú hơi chút khó xử. Ông đã gọi tất cả những người nấu ăn có tay nghề trong làng đến giúp nấu nướng nhưng vẫn chưa đủ nhân lực.

Ngồi sang một bên, Cố Dao Khê nghe rõ hết câu chuyện của A Bích Ngoã cùng Vương thúc, nghĩ đến họ đang thiếu đầu bếp, mà cái chân què này nhất thời cũng không rời đi được, vả lại Cố Dao Khê còn muốn mua bách diệp hoa ở đây, bất chợt cô liền nảy ra một ý tưởng.

"Tôi có thể nói vài lời được không? Tôi biết nấu ăn, hơn nữa tay nghề nấu nướng của tôi cũng khá tốt. Hiện tại tôi bị thương ở chân, nên không thể rời đi. Mà tôi cũng muốn mua một ít thảo dược ở đây, nếu mọi người không thấy phiền thì tôi có thể ở lại giúp đỡ. Đến lúc đó chỉ cần mọi người chịu bán cho tôi một ít thảo dược là được rồi." Cố Dao Khê nịnh nọt nói, cô ấy cần một lượng lớn hoa bách diệp để làm thuốc, dân làng Miêu có thể sẽ không muốn bán chúng cho cô, nhưng nếu cô ấy giúp đỡ họ một chút, thì chắc có thể sẽ thương lượng được.

"Cô nấu được sao?" A Bích Ngoã nhìn bắp tay cẳng chân nhỏ bé của Cố Dao Khê, bà vẫn giữ sự hoài nghi. Muốn cầm thìa nấu nồi thì phải mạnh mẽ. A Bích Ngoã có chút khó tin nhìn đôi tay chân gầy guộc của Cố Dao Khê. Nếu là thân thể của chính mình, Cố Dao Khê đương nhiên có thể dễ dàng làm được, nhưng cơ thể của nguyên chủ thiếu vận động quả thực có chút phiền toái.

"Tuy sức lực của tôi không khỏe lắm nhưng món ăn tôi làm ra chắc chắn sẽ không bao giờ làm dì thất vọng. Dù mọi người đang thiếu bao nhiêu người, một mình tôi cũng có thể tự mình bù đắp tất cả. Hơn nữa tôi còn biết rất nhiều công thức nấu ăn mà không ai biết, có tôi ở đây thôn có thể nấu những bữa ăn khiến cả đoàn phim hài lòng ".

Cố Dao Khê tự tin nói đến mức A Bích Ngoã nhìn thấy ánh sáng trong mắt cô và đồng ý sau một chút do dự. Bằng cách này, Cố Dao Khê đã được ở lại, A Bích Ngoã sắp xếp cho cô một căn phòng trong viện, đồng thời tìm người đi lấy cho cô một ít thuốc bôi vết bầm tím. Cố Dao Khê nằm ở trên giường, tận hưởng gió thổi từ ngoài phòng, đung đưa cái chân nhỏ nguyên vẹn còn lại của mình, nhàn nhã mãn nguyện.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro