Chương 111: Kim Trí Tú & Kim Trân Ni (9)
Kim Trân Ni đưa tay lên lau, nhưng nước mắt càng ngày càng nhiều, mu bàn tay đè chặt hàm răng, không cho phép mình phát ra âm thanh nào.
"Trân Ni." Kim Trí Tú gọi qua điện thoại.
"Em nói gì đó đi?"
"Em làm sao vậy?"
Kim Trân Ni đưa điện thoại lên tai, không thể không nghe Kim Trí Tú nói chuyện, trong lòng chặn lại, không cho cô lên tiếng.
Kim Trí Tú gạt dĩa thức ăn trước mặt ra, đứng lên, sải bước về phòng ngủ, trả lời "con không sao" trước sự quan tâm ân cần của mẹ Trí Tú sau lưng cô ấy.
Kim Trí Tú cất giấy tờ cần thiết khi đi nước ngoài vào trong túi, nói vào điện thoại nãy giờ không thấy hồi âm: "Bây giờ tôi đi Trung Quốc."
"Không, chị không cần đến đây." Kim Trân Ni vội vàng nói.
"Em khóc?"
Kim Trân Ni hắng giọng, nói: "Không có, tôi bị cảm."
"Còn nói dối tôi."
"Tôi không nói dối." Qua giai đoạn ủy khuất, Kim Trân Ni lại hiểu chuyện hơn, thuyết phục, "Chị thực sự không cần đến đây, tôi... tôi tức giận bởi vì hôm nay mệt mỏi."
Kim Trí Tú im lặng hai giây, rồi hỏi: "Công việc mệt mỏi à?"
"... Đúng vậy."
"Buổi tối em ăn gì?" Hình như Kim Trí Tú tin lời cô.
"Ăn mì gói."
"Gọi giao hàng đi." Kim Trí Tú nói, "Gọi món đắt chút, tôi trả tiền cho em."
"Số tiền lần trước còn chưa dùng hết." Kim Trân Ni chống tay trên ghế sô pha, từ từ ngồi xuống, "Chắc là có thể dùng đến lần sau chị trở lại."
"Vậy em dùng trước đi. Đúng rồi, em có muốn mỹ phẩm hay giày dép nào không, ở đây rẻ hơn ở Trung Quốc."
"Chị mua hộ à? Không phải chị giàu lắm sao? Còn ngại việc tiêu nhiều tiền nữa sao?" Kim Trân Ni bật cười.
"Tiết kiệm tiền cho em." Nghe thấy tiếng cười của cô, giọng điệu của Kim Trí Tú trở nên thoải mái hơn.
Kim Trân Ni vui vẻ nói: "Tiết kiệm tiền cho tôi là sao?"
Kim Trí Tú nói: "Tất cả của tôi đều là của em, tôi chi tiêu ít hơn chính là tiết kiệm tiền cho em."
Kim Trân Ni "ai" một tiếng, thể xác và tinh thần đều thoải mái.
"Được rồi, tôi không sao cả. Sắp đi làm rồi phải không, chị chăm chỉ làm việc đi. Mỹ phẩm thì không cần, chị trở về là được." Kim Trân Ni thấp giọng nói, như sợ bị người khác nghe thấy, "Gần đây tôi nằm mơ thấy chị."
"Em mơ thấy tôi làm gì?"
"Mơ thấy chị đang thở dốc." Kim Trân Ni trêu chọc cô ấy.
"Ha ha ha, khi nào trở lại tôi sẽ tự mình thở cho em nghe. Em muốn làm cái gì cũng được." Kim Trí Tú là một người nước ngoài cởi mở nên không có xấu hổ. Nhưng khi nghe cô ấy nói như vậy, Kim Trân Ni lại bắt đầu tưởng tượng cảnh tượng, mặt đỏ tim run.
Kim Trân Ni thúc giục cô ấy: "Đi làm nhanh đi."
Kim Trí Tú nói: "Đi đây, hôn tôi một cái."
"Không hôn."
"Vậy tôi hôn em." Kim Trí Tú nói một tiếng "moah" thật to vào micro.
Kim Trân Ni hôn lại cô ấy.
"Tắt máy đây."
"Được."
Kim Trân Ni chủ động cúp điện thoại.
Cuộc gọi kết thúc, nụ cười trên khóe môi của Kim Trí Tú biến mất. Cô ấy mở cửa phòng ngủ, bước từng bước tới trước mặt người đàn ông trung niên tóc vàng mắt xanh đang ngồi trên ghế sô pha, dùng tiếng Anh nói: "Ba, con có chuyện muốn nói với ba mẹ."
Người đàn ông ngẩng đầu lên, gọi mẹ Trí Tú qua.
***
"Trước kia một mình cậu làm gì vào buổi tối?"
"Tớ à? Tớ vẽ tranh."
"Học vẽ có dễ không?"
"..." Lạp Lệ Sa đã quen với việc bị Kim Trân Ni quấy rối ba ngày hai lần, còn hỏi một số chủ đề linh tinh. Cô suy nghĩ rồi nói: "Phải xem cậu muốn học đến mức độ nào, muốn giống như tớ thì ngoài sự cố gắng, còn phải có thiên phú nữa."
"Tớ không muốn giống như cậu. Tớ chỉ muốn tìm việc gì đó để làm mỗi khi trời tối không có việc gì." Không biết vĩ nhân nào đã nói, phần lớn phiền muộn của con người đều là do thời gian nhàn rỗi gây ra, chỉ cần bận rộn, nhiều rắc rối sẽ được giải quyết dễ dàng. Kim Trân Ni cảm thấy điều đó rất hợp lý. Chỉ cần cô bận rộn, chẳng phải cô sẽ không có thời gian để suy nghĩ đến nữ nhân chết tiệt Kim Trí Tú kia sao?
"Học vẽ còn phải mua máy tính bảng. Tớ đoán cậu sẽ không sẵn sàng để học từ từ. Cậu thử luyện thư pháp xem sao?"
"Thư pháp? Thư pháp có khó không?"
"Tùy tiện viết viết để gϊếŧ thời gian, đương nhiên không khó."
Ngày hôm sau, sau khi tan ca, Kim Trân Ni đi mua văn phòng tứ bảo, bắt đầu luyện thư pháp. Ngày đầu tiên, nhìn thấy chính mình viết ra một đống ký tự chó bò trên tờ giấy Tuyên Thành, trong lòng cảm thấy thành tựu; ngày thứ hai, chỉ luyện nửa tờ, giữa chừng thường xuyên thất thần; ngày thứ ba về nhà, nhìn thấy bút lông và mực thì cách xa ra, sau đó bỏ xó.
Cô không thích hợp với sở thích yên tĩnh như vậy, đặc biệt là khi viết chữ, nghĩ rằng làm như vậy là để cho chính mình không nghĩ tới Kim Trí Tú nữa, càng không nhịn được mà nghĩ tới, lại sinh ra tâm lý phản kháng mãnh liệt.
Thời gian trở về của Kim Trí Tú liên tục bị trì hoãn.
Một tháng đến hai tháng, đến ba tháng.
Hạ đi thu tới.
Kim Trân Ni cố gắng mặc kệ thời gian trôi qua, không nghĩ tới khi nào Kim Trí Tú sẽ trở lại. Cô không còn quá sốt sắng và mong chờ tin nhắn của đối phương gửi đến, không có hi vọng thì sẽ không có thất vọng. Sau khi trải qua cảm giác nhớ nhung, sống một ngày bằng một năm, lại bắt đầu cảm thấy không có gì ghê gớm. Khi ở một mình, cô thậm chí còn hoài nghi: Mình thực sự còn thích Kim Trí Tú không? Có phải chị ấy cũng giống như mình không?
Khoảng cách là một thứ rất đáng sợ, về thời gian và không gian, nó không chỉ làm hao mòn tình yêu, mà còn làm hao mòn sự tự tin của bản thân. Đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến cho nhiều mối tình bị thất bại.
Cho đến khi một ngày nọ, sau khi về nhà, nhìn thấy một cái vali lớn màu đen ở góc phòng khách, Kim Trân Ni sửng sốt. Cô không có cái vali như vậy, nhưng Kim Trí Tú có một cái giống hệt.
"Trí..." Giọng nói của cô tắc nghẽn, không thể phát ra âm thanh.
Mặt hồ trong lòng đang tĩnh lặng bỗng nổi lên sóng gió, còn chưa kịp thay giày, Kim Trân Ni đã chạy chân trần vào phòng ngủ. Cô còn chưa chạy vào trong phòng, Kim Trí Tú đã đi ra, hai tay mở ra ôm chặt lấy cô. Lực va chạm khiến cô ấy dựa lưng vào khung cửa.
Kim Trân Ni cắn vào vai cô ấy, chưa chuẩn bị sẵn sàng, cắn vào nút áo khoác, đau ứa nước mắt.
Cắn không được nên dứt khoát ra tay.
Kim Trí Tú nhận vài cái từ đôi bàn tay trắng nõn, Kim Trân Ni mới ngoan ngoãn để cô ấy ôm.
"Sao bây giờ chị mới trở về?" Kim Trân Ni nghẹn ngào.
"Phải bàn giao nên tốn nhiều thời gian hơn." Kim Trí Tú nhẹ nhàng sờ sờ mái tóc dài của cô.
"Bàn giao... cái gì?" Giọng nói của Kim Trân Ni run lên, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ khó tin.
"Tôi quyết định ở lại Trung Quốc, đã nói với ba mẹ, bọn họ đều ủng hộ tôi." Kim Trí Tú xác minh suy đoán của cô.
"Vậy công việc của chị..."
"Ở đây cũng có thể làm việc."
"Nhưng..."
Kim Trí Tú ngắt lời cô: "Không nhưng nhị gì cả, rõ ràng em rất muốn tôi ở cùng em."
Cảm xúc ấp ủ của Kim Trân Ni bị cô ấy phá hủy hoàn toàn.
Mặc dù nói như vậy nhưng cô cũng rất lo lắng cho sự nghiệp của cô ấy. Nếu không tìm được một công việc tốt ở Trung Quốc, cho dù có đi chăng nữa thì chắc chắn sẽ không giống như khi cô ấy ở Mỹ.
Khi cô còn đang suy nghĩ, Kim Trí Tú đã vươn tay cởϊ qυầи áo của cô. Kim Trân Ni phản ứng lại, nắm chặt cổ áo, lùi lại một bước: "Chị làm gì vậy?!"
"Không phải em muốn nghe tôi thở sao?"
"Vậy cũng không cần vừa đến đã thở chứ!"
"Tôi cần!" Kim Trí Tú không nhịn được đẩy cô vào phòng tắm.
Quần áo rơi ở ngoài phòng kính, vòi sen mở ra, nước nóng đổ xuống, hơi nước bốc lên, mặt kính mờ ảo, hai tay nắm chặt đan vào nhau chống ở trên.
Từ phòng tắm bước ra, Kim Trân Ni suýt nữa rớt một lớp da, dấu chân ướt đẫm in dấu trên sàn nhà, lại vướng víu trên giường.
Nghẹn ba tháng, củi khô lửa bốc, thiêu cháy không ngừng.
Đến khi Kim Trân Ni tỉnh dậy, căn phòng tối om, ánh sáng yếu ớt chiếu qua khe hở trên rèm cửa. Cô cử động ngón tay mệt mỏi, mở mắt ra nhìn về tủ đầu giường, rất sớm, 6 giờ 15 phút, còn một lúc nữa mới đến giờ đi làm. Cô thả lỏng nhắm mắt lại, thắt lưng bị siết chặt, rơi vào một vòng tay ấm áp.
Có người nói mùi thơm cơ thể của người yêu là mùi hương tốt nhất, bây giờ mùi thơm này lưu luyến trên mũi Kim Trân Ni, cả người đều ấm áp từ trong ra ngoài.
Kim Trân Ni từ từ nhắm mắt lại, lười biếng nói: "Chị không được rồi, làm tôi tỉnh dậy sớm như vậy."
Kim Trí Tú khẽ cười khi nghe vậy: "Trời sắp tối rồi." Cái này còn nói không được sao?
Kim Trân Ni sững người, sau đó: "!!!"
6 giờ tối?
Hỏng bét!
Kim Trí Tú kéo lại Kim Trân Ni đang vội vàng đứng dậy, nói:
"Tôi xin cho em nghỉ phép rồi."
"Chị xin thế nào?" Kim Trân Ni nhìn cô ấy chằm chằm.
Khóe miệng Kim Trí Tú mang theo ý cười, thừa nước đυ.c thả câu: "Em đoán xem."
Kim Trân Ni không đoán ra. Cô lấy điện thoại của mình, mở WeChat lên, thấy đoạn đối thoại giữa cô và tổng biên tập: [Tổng biên tập, tôi bị cảm. Hôm nay tôi xin phép nghỉ không đi làm]
Kim Trân Ni ném điện thoại đi, trêu chọc: "Chị rất điêu luyện nhỉ?"
Kim Trí Tú cúi người, dụi dụi hai má vào người cô, giống như chú chó lớn được khen ngợi.
Kim Trân Ni nói: "Tôi không có khen chị."
Kim Trí Tú nói: "Mặc kệ."
Kim Trân Ni sờ sờ mái tóc mềm mại của cô ấy, đột nhiên muốn cọ vào, nhưng cọ tới cọ lui, cọ ra lửa. Kim Trân Ni lại bị đè lần nữa, dường như Kim Trí Tú còn muốn đến lần thứ hai, nhưng Kim Trân Ni đã đói gần chết, vì vậy giơ tay phản đối: "Tôi xin ăn cơm trước."
"Ăn em trước." Kim Trí Tú ôm cô, hai mắt sáng ngời, cười đến mức lộ ra răng khểnh.
"Ăn cơm trước."
"Em!"
"Cơm — ô!"
Kim Trân Ni xin nghỉ ba ngày để tận tình ân ái. Ngày thứ tư là cuối tuần, cô không muốn ở trên giường nữa mà đi xem phim với Kim Trí Tú, mua coca và bỏng ngô, đan mười ngón tay vào nhau. Khi màn hình chiếu phim tối đi, hai người núp ở phía sau lặng lẽ hôn nhau, giống như mọi cặp đôi bình thường.
Thời gian trở nên rất chậm, lại trở nên rất nhanh.
Thu thâu đông tàng.*
(* Mùa thu thu hoạch, mùa đông cất giữ.)
Năm nay tuyết đến rất sớm, qua một đêm đã rơi lả tả, sáng hôm sau trời đất trắng xóa, nhìn ngoài cửa sổ đã thấy lạnh cóng.
Phương nam không có lò sưởi, cho dù trong nhà đã bật điều hòa, nhưng độ ấm trong ổ chăn vẫn không thể so sánh được. Kim Trí Tú đã dậy từ sáng sớm, Kim Trân Ni bị phong ấn ở trên giường.
"Dậy ăn sáng." Kim Trí Tú mặc bộ đồ ngủ bằng lông, gõ cửa phòng ngủ.
"Không dậy nổi." Kim Trân Ni nhúc nhích trong chăn, chỉ lộ ra nửa trên khuôn mặt, đau khổ.
"Sao lại không dậy nổi?" Kim Trí Tú phối hợp với màn trình diễn của cô đã được chiếu mỗi ngày từ đầu mùa đông đến nay, khóe môi nhếch lên nụ cười xinh đẹp, "Muốn từ chức không? Tôi sẽ nuôi em."
"Không thể từ chức." Kim Trân Ni lẩm bẩm, sau đó bò dậy, đi vào phòng tắm, nhận kem đánh răng mà Kim Trí Tú chuẩn bị cho cô. Cô co rúm lại đánh răng rửa mặt, sau đó ngồi xuống bàn ăn sáng.
Kim Trí Tú đã học được cách làm bữa sáng kiểu Trung Quốc, buổi sáng mùa đông uống cháo rất thoải mái, vào trong dạ dày ấm áp.
Tay chân Kim Trân Ni đều ấm lên, khôi phục đầy máu, cô nhìn nhìn thời gian, sắp đi ra ngoài.
Trong phòng thay đồ.
Kim Trân Ni đứng trước tấm gương toàn thân to lớn, xách gấu váy quay trái quay phải nhìn một vòng, trông giống như một con bướm. Cô quay đầu lại, mỉm cười, hỏi Kim Trí Tú: "Đẹp không?"
"Không lạnh sao?" Kim Trí Tú nhíu mày.
"Không lạnh đâu."
Kim Trí Tú dừng lại vài giây, sau đó đột nhiên nói: "Em không mặc quần dài sao?"
"..."
Kim Trí Tú nhẹ giọng nói: "Sáng nay mẹ em cố ý gọi điện thoại cho tôi, nói trời đổ tuyết, kêu tôi dặn dò em mặc quần dài."
Kim Trân Ni: "..."
Kim Trí Tú giúp cô tìm quần dài ở trong tủ, chớp chớp mắt, nói đầy tình cảm: "Nghe lời mẹ đi, đừng để mẹ lo lắng."
Lần come out này của Kim Trân Ni mang theo chút hài kịch.
Mẹ cô âm thầm đến Lâm Thành, vừa gõ cửa đã nhìn thấy một người phụ nữ xa lạ, sững sờ: Lạp Lệ Sa phẫu thuật thẩm mỹ à?
"Cháu là Lạp Lệ Sa hả?" Sau khi nhìn vài lần, mẹ Kim nói. Ngay cả màu da cũng thay đổi, cũng không đẹp hơn so với trước đây.
"..." Kim Trí Tú hỏi: "Cô là?"
Mẹ Kim: "Cô là mẹ của Trân Ni."
Kim Trí Tú lập tức trở nên căng thẳng: "Chào cô, mời cô vào." Cô ấy vội vàng đưa dép lê cho bà ấy, dép lê trong nhà chỉ có một đôi. Kim Trân Ni đã mang một đôi, nên Kim Trí Tú dứt khoát cởi ra, mang vớ đi trên sàn nhà.
Mẹ Kim: "..."
Mẹ Kim ngồi trên ghế sô pha, cầm lấy nước ấm do Kim Trí Tú đưa: "Tiểu Lạp à."
Kim Trí Tú mới nhớ ra, tự mình giới thiệu: "Cháu không phải Lạp Lệ Sa, cháu là Kim Trí Tú."
Mẹ Kim: "Kim Trí Tú? Cháu sống ở đây à? Cháu với con gái của cô có quan hệ gì?"
Người Trung Quốc tương đối truyền thống, Kim Trí Tú đang suy nghĩ xem nên trả lời như thế nào thì trong phòng tắm truyền ra tiếng xả nước. Kim Trân Ni đeo tai nghe đi ra, đầu cúi xuống, hai tay nghịch điện thoại, cũng không chú ý đến mẹ ruột đang ngồi trên ghế sô pha, há miệng nói: "Bảo bối, mật khẩu trò chơi mà trước đó em chơi là bao nhiêu?"
Mẹ Kim: "Bảo bối?"
Kim Trân Ni ngẩng đầu lên, đầu gối mềm nhũn suýt nữa khuỵu xuống: "Mẹ ——"
Mẹ Kim kéo hai người ra trò chuyện thâu đêm.
Đối với quan hệ tình cảm của Kim Trân Ni, mẹ Kim xem như cũng khá cởi mở, 30 tuổi đầu, suốt ngày không nghiêm túc, cũng không có người yêu cố định, thà có bạn gái còn hơn sống độc thân. Về phần ba cô, ông ấy tương đối cổ hủ, sợ ông ấy bị kí©h thí©ɧ nên tạm thời giấu đi, làm công tác tư tưởng trước, sau đó đến năm mới, Kim Trân Ni sẽ đưa người về nhà cho ba cô nhìn xem.
Kim Trân Ni lẩm bẩm "cấu kết với nhau làm việc xấu", ngoan ngoãn mặc quần dài, lại mặc thêm quần bông. Khi soi gương, cô đều bóp mũi, chọc cho Kim Trí Tú bật cười.
Kim Trí Tú cần trao đổi công việc, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng và bộ vest đen trang trọng, bên ngoài là chiếc áo khoác sẫm màu với họa tiết sắc nét, thân cao chân dài, cả người toát ra khí chất. Nhan cẩu Kim Trân Ni sáng cả mắt, si mê cô ấy, chụp liên tiếp mấy tấm hình.
Đợi cô chụp hình xong, Kim Trí Tú cong cong cánh tay, Kim Trân Ni đi tới kéo cánh tay cô ấy. Hai người cùng nhau ra cửa đi thang máy —— hai người đã đổi sang căn phòng lớn hơn, không cần cực khổ leo cầu thang nữa.
Năm mới đang đến gần, Kim Trí Tú chuẩn bị gặp gia trưởng nên nhìn xa một chút.
"Ba mẹ em thích gì?"
"Thích chị." Kim Trân Ni vòng tay ôm cổ cô ấy, hôn thật mạnh, "Chị thơm quá."
"Nói nghiêm túc."
"Mua chút tổ yến nhân sâm gì đó là được. Tôi cũng không biết, tôi chưa từng gặp gia trưởng."
"Để tôi đi hỏi Lạp Lệ Sa, cô ấy đã gặp rồi."
"Chị có quan hệ tốt với cậu ấy từ khi nào thế?"
"Lúc nào cũng tốt." Kim Trí Tú thường xuyên trao đổi với Lạp Lệ Sa về cách dỗ dành vợ, học được rất nhiều điều.
"Ừm." Kim Trân Ni đáp lại, đột nhiên có tâm sự.
Tại sao Kim Trí Tú không nhắc đến việc gặp gia trưởng với cô?
"Còn em thì sao? Định khi nào trở về Mỹ với chị?" Vừa nghĩ tới đó, Kim Trí Tú đã mở miệng hỏi.
Kim Trân Ni giả vờ dè dặt mím môi, trầm giọng nói: "Sau khi gặp ba mẹ em, được không? Không phải có bảy ngày nghỉ Tết sao?"
"Được." Kim Trí Tú bật cười.
Kim Trân Ni bị ánh mắt nhìn thấu của cô ấy nhìn đến mức hai tai nóng lên, quay mặt đi.
Thật đáng sợ.
Kim Trân Ni ngồi trong văn phòng, nhớ lại. Cô không chỉ tìm được bạn gái người Mỹ, mà còn đến Mỹ để gặp mặt ba mẹ của người ta, còn hoàn thành tất cả trong kỳ nghỉ đông.
Chống cằm nghĩ ngợi một hồi, tự mình cảm thấy bàng hoàng. Rõ ràng mới quen biết đối phương chưa được một năm, trừ khoảng thời gian yêu xa, thời gian ở bên nhau cũng chỉ vỏn vẹn có ba tháng, sao lại quyết định muốn sống với nhau cả đời rồi? Vấn đề là, cảm giác như vậy cũng không tệ.
Trước khi tan ca, Kim Trí Tú gửi cho cô một tin nhắn.
[Tối nay em muốn ăn gì?]
[Ăn chị] Kim Trân Ni nói lời thô tục hàng ngày.
[Ăn cơm xong rồi lại ăn tôi. Lẩu hay món Nhật, em chọn một đi]
[Lẩu]
[Tôi ở dưới lầu công ty em]
Kim Trân Ni tan làm, quấn lấy gió tuyết lao vào trong xe của Kim Trí Tú. Kim Trí Tú đứng đối diện với cô, một tay đưa ra sau lưng, trông rất thần bí.
Kim Trân Ni mỉm cười nhìn lại: "Chị giấu gì đó?"
Kim Trí Tú: "Em nhắm mắt lại trước đi. Tôi đếm ba giây, em lại mở mắt ra."
Kim Trân Ni nhắm mắt lại.
"Ba, hai, một."
Kim Trân Ni mở mắt ra, chiếc nhẫn kim cương phản chiếu băng tuyết ngoài cửa sổ, phản chiếu ánh sáng chói mắt. Còn chói mắt hơn cả viên kim cương, chính là nụ cười của Kim Trí Tú.
-----------------
Tác giả có lời muốn nói:
Cuối cùng, couple phụ cũng kết thúc.
Tiểu thuyết vẫn luôn hoàn mỹ, năm tháng còn rất dài, cũng có thể trong tương lai, Kim Trân Ni sẽ trở về Mỹ sinh sống với Kim Trí Tú, hạnh phúc cả đời.
Còn vài chương thời cấp ba của Lạp Phác.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro