Chap 29 -- Hạnh Phúc
Hai người về đến nhà. Vừa đóng cửa thật kỹ, còn chưa kịp bật đèn, Lisa liền hôn Rose đến nỗi trời đất quay cuồng. Rose bị giật mình, đẩy không ra, đành phải để mặc cho cô kích động làm gì thì làm.
Người này a, vừa rồi tại tiệm cơm, vừa vội vàng tính tiền xong đã lôi kéo Rose lên xe. Trên đường đi ngoại trừ nắm chặt tay Rose, một câu đều không nói.
Nhìn thấy cô rõ ràng là dáng vẻ khẩn trương, nhiều lần Rose đều nhịn cười không được. Trước đó Lisa hay nói lảm nhảm đủ thứ chuyện dường như trở thành một người hoàn toàn khác vậy!
Đầu lưỡi Lisa vội vàng đẩy ra hàm răng Rose, ở bên trong mạnh mẽ mà trườn tới, quét qua trong miệng khiến Rose cảm thấy mình tê dại đi, không khí càng ngày càng mỏng manh.
Cảm nhận được Rose có chút giãy dụa, Lisa mới chậm dần tốc độ, buông ra môi của Rose, hai người tựa trán vào nhau, kịch liệt thở dốc. Rose bị hôn đến nổi toàn thân như nhũn ra, nàng tựa vào Lisa, hai tay nắm chặt vạt áo Lisa. Qua một lúc lâu, Rose đột nhiên vui vẻ, hỏi
" Chị có phải hay không bây giờ mới phục hồi tinh thần a?"
Lisa ôm chặt người trong lòng, nói:
"Đến hiện tại chị vẫn cảm thấy có chút không thật. Em thật sự chấp nhận chị đúng không?"
Tay Rose nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng Lisa, thấp giọng đáp
"Ừm"
Lisa ôm sát Rose, cô cảm thấy trong lòng giống như có chỗ nào đó được lấp đầy.
"Trước tiên bật đèn lên đã !"
Lisa nghe lời mở đèn, sau đó hưng phấn đi tới đi lui trong phòng, chỉ còn kém chưa có khoa tay múa chân! Rose ngồi trên ghế salon nhìn cô, nhịn không được cười lên
Nụ cười vui vẻ duy trì trên mặt Lisa. Nghe thấy tiếng cười, cô dần dần thu cười lại, đi đến bên cạnh ghế salon ngồi xổm xuống bên chân Rose, kéo qua tay của nàng rồi nắm chặt, ngẩng đầu ánh mắt nghiêm túc nhìn Rose, nói :
"Chaeyoung, bây giờ chị cảm thấy cuộc đời của chị hình như đã hoàn chỉnh rồi. Loại cảm giác này, vượt xa cảm giác thoả mãn khi chị đạt được thành tích trong sự nghiệp. Em vừa rồi hỏi chị có phải hay không mới phục hồi tinh thần, chị cho em biết, cảm giác như vậy chị chưa từng có, trên đường đi chị đều cẩn thận phẩm vị, chị muốn đem cảm giác này khắc sâu vào lòng"
Rose một bên mỉm cười lắng nghe Lisa nói chuyện, một bên đưa tay véo nhẹ vành tai của cô.
"Chaeyoung, chị sẽ vì tương lai của chúng ta làm rất nhiều dự định. Nhưng chị cũng hiểu được, có một số việc không thể chỉ có dự định là được, nhất là tình cảm. Tương lai chúng ta có thể sẽ phải đối mặt với một số áp lực, một số áp lực không thể tưởng tượng được. Nhưng cho dù xảy ra chuyện gì, chị chỉ hy vọng một điều, đừng dễ dàng buông tay, được chứ?"
Lisa chăm chú nhìn Rose, cô đang đợi Rose trả lời. Rose dùng ánh mắt hết sức dịu dàng nhìn Lisa trong chốc lát, đáp:
"Lisa, có lẽ chị còn chưa hiểu rõ em, em không phải là một người dễ dàng quyết định chuyện gì. Nhưng một khi đã quyết định, thì sẽ kiên trì đến cùng. Em hiểu rõ sự lo lắng của chị, thế nhưng em cũng muốn nói với chị, áp lực của chị so với em có lẽ sẽ lớn hơn, em cũng hi vọng chị sẽ không xem thường phần tình cảm này mà dễ dàng từ bỏ. Giữa hai chúng ta, có lẽ chỉ có một lần cơ hội, chúng ta đều nên trân trọng, được chứ?"
Lisa chăm chú nhìn Rose, trong ánh mắt của nàng không chỉ như nước nhu tình, càng lộ ra một sự kiên định. Dần dần, Lisa cảm giác con mắt có chút ướt át. Cô bỗng như nghĩ đến thật ra nước vốn rất ôn nhu dịu dàng, nhưng lại có thể cuốn trôi tất cả sự vật trên đường nó đi qua, con người cũng như thế.
Rose lựa chọn tiếp nhận, đồng thời cũng sẽ dùng phương pháp riêng của nàng để cố gắng, che chở chút tình cảm này. Rốt cuộc Lisa có thể yên tâm, cô hiểu rõ Rose lúc này thật sự nghiêm túc.
Bao buồn lo trong chớp mắt đã bay mất, Lisa lại bắt đầu nghịch ngợm. Cô quan sát tỉ mỉ Rose từ trên xuống dưới, Rose bị nhìn chằm chằm có chút tê cả da đầu, nhịn không được hỏi:
"Chị đang nhìn cái gì?"
"Chị đang nhìn bảo bối của chị a!"
Lisa một mặt nghiêm chỉnh trả lời.
Rose lập tức đen mặt lại. Nhìn Lisa trước mắt giống như một đứa trẻ, Rose cảm thấy càng tiếp xúc với Lisa, càng cảm thấy so với ấn tượng đầu tiên càng khác biệt. Nhưng lại bởi vì cô ở trước mặt nàng tình nguyện bộc lộ một bộ mặt khác mà cảm thấy có một loại cảm giác đặc biệt thân mật.
"Muộn lắm rồi, nhanh đi rửa mặt ! Ngày mai không phải còn phải đi làm sao?"
"Tâm trạng của chị đang rất vui, làm sao có thể ngủ được?"
"Chị cũng có thể dễ dàng không giữ được bình tĩnh vậy sao?"
Lisa ngây ngốc cười.
"Gặp được em thì cái gì cũng đều mất hiệu lực"
Rose bất đắc dĩ nói.
"Được rồi! Em là người đang sống sờ sờ như thế này, có muốn chạy cũng không được. Nhanh đi tắm rửa!"
Rose tắm rửa, sấy khô tóc, dưỡng da ,mọi thứ làm xong thì trời cũng đã khuya. Lisa vừa xử lý xong bưu kiện, vào phòng đã nhìn thấy Rose nằm lỳ ở trên giường.
Nghĩ đến nàng nhất định rất mệt mỏi, trong lòng Lisa có chút đau. Cô ngồi trên giường, thay Rose xoa bóp sau lưng. Rose nhắm mắt lại, thoải mái hưởng thụ Lisa vì mình mà xoa bóp.
Cách quần áo mát xa một lát, trong lòng Lisa có chút ngứa ngáy, tay của cô bất giác luồn vào trong áo ngủ của Rose, mơn trớn cái lưng trơn bóng của nàng. hô hấp Rose có chút rối loạn, nàng cảm giác tay Lisa đã chuyển từ xoa bóp sang thành thật sự vuốt ve.
Thế nhưng, thừa nhận tình cảm cùng Lisa là một chuyện, tiến đến cấp độ sâu hơn là một chuyện khác. Rose không muốn nhanh như vậy đã làm những chuyện này, nàng xoay người.
"Lisa, đừng!"
Lisa hiểu rõ tâm tư Rose, cô cúi người hôn lên cổ Rose, sau đó hướng lên hôn nhẹ lên tóc Rose.
"Chị hiểu, đừng lo lắng"
Nói xong, Lisa kéo ra chăn mền, nằm vào trong. Đưa tay ôm Rose vào lòng. Rose tìm tư thế thoải mái, hai người tựa sát vào nhau, rất nhanh liền thiếp đi.
Ngày thứ hai Lisa đi làm, tâm tình thật tốt. Bắt đầu từ hôm nay, bất luận là công việc hay là sinh hoạt, tất cả đều tràn đầy một loại chờ mong mới.
Lúc Mina đến tìm Lisa, Lucy còn cười nói:
"Hôm nay tâm tình Lisa tổng không tệ"
"Thật sao! Vậy thì thật là tốt, để tôi cho cô ấy thêm chút niềm vui đi!"
Tiếng gõ cửa truyền đến:
"Mời vào"
Mina giẫm trên giày cao gót 7cm, một đường giẫm trên đá cẩm thạch tạo lên từng đợt tiếng vang
Lisa buông xuống tài liệu, mỉm cười nhìn Mina
"Nghe nói hôm nay tâm trạng Lisa tổng không tệ nha"
"Quả thật là không tệ"
"Vậy cho cậu hạ nhiệt một chút, đây, thiệp mời của JHS"
Lisa tiếp nhận thiệp mời, mở ra xem, là thiệp mời sinh nhật Jessica. Còn có kèm theo một phong thư nho nhỏ màu vàng nhạt, bên trong là một đoạn tin nhắn ngắn "Chuyện tin tức trên tạp chí là một chuyện ngoài ý muốn, nếu như có tạo thành phiền phức cho Lisa tổng, thật sự xin lỗi. Lần này chân thành mời Lisa tổng tham dự tiệc sinh nhật (có thể mang theo bạn). Đây đơn giản chỉ là buổi họp mặt của các doanh nhân, rất mong Lisa tổng đến dự"
Lisa đưa bức thư cho Mina, Mina xem hết thì bật cười trả lại:
"Giúp mình chọn một phần quà, cậu thay mặt mình đi dự đi"
"Ngược lại nha, mình đề nghị cậu nên có mặt"
"Ý cậu là mình nên mang theo bạn?"
"Chưa chắc là không thể"
Lisa suy nghĩ trong chốc lát
"Được rồi, tạm thời mình không muốn đánh trả cô ta, tùy cơ ứng biến đi"
"Lần này sao Lisa tổng lại mềm lòng đây?"
Lisa lắc đầu, cô ung dung đáp.
"Mina, mình bắt đầu tin vào có nhân quả tuần hoàn rồi. Một người làm ra việc gì, cuối cùng sẽ đi một vòng quay về bản thân chịu trách nhiệm thôi"
"Đừng nói với mình bây giờ cậu bắt đầu tham tiền a"
Lisa đem việc mình cùng Jessica đã từng biết nhau trong quá khứ kể lại một lần cho Mina nghe.
"Cho nên, mình cảm thấy mỗi sự việc không cần thiết đều phải đi mưu tính cái gì. Quá mệt mỏi."
"Vậy ngồi đợi JHS ra tay với chúng ta?"
Lisa cười, lắc đầu:
"Mình chỉ là muốn tha thứ đối với một số người cùng một số việc"
Mina nhìn chằm chằm Lisa trong chốc lát, bỗng nhiên lên tiếng:
"Đến đây, xích lại gần chút, để mình nhìn xem cậu có tóc bạc hay không"
"Cậu đi luôn đi!!"
Hai người chê cười nhau trong chốc lát, Lisa sắp xếp xong xuôi công việc, liền tan ca.
Cô đi siêu thị mua rất nhiều nguyên liệu để nấu ăn, lúc về đến nhà thì đã gần trưa, Rose đang đi tắm, xem ra là vừa rời giường. Lúc Rose đi ra thì nhìn thấy Lisa đã về nhà, giật nảy mình.
"Sao chị lại về đây?"
"Ừm, chị sắp xếp công việc một chút rồi tan ca"
"Không có vấn đề gì chứ?"
Lisa ôn hoà cười, chỉ rau xanh trên bàn, nói:
"Hiện tại vấn đề chính là có thể mời Park tiếp viên trưởng đích thân xuống bếp nấu cơm ăn hay không?"
Rose nhìn qua đống túi to nhỏ trên bàn, cười nói:
"Làm sao chị lại mua nhiều như vậy!"
"Nhiêu đây mà nhiều ? Thật ra chị rất thích đi dạo siêu thị ! Thấy cái gì cũng tốt, đều muốn mua hết"
Rose cười như không cười nhìn Lisa, Lisa cười híp mắt nhìn lại nàng. Vẻ mặt này một chút liền chọc cười Rose.
"Nét mặt chị bây giờ đặc biệt giống mấy con động vật nhỏ"
"Tại sao em cứ nói chị giống động vật nhỏ vậy ? Em nói xem chị giống gì nào?"
"Ừm...giống chó con đang đợi chủ nhân cho ăn"
"..."
Lisa buồn bực nhìn Rose, mình trở thành thú cưng từ hồi nào chứ ? Rose nhìn ánh mắt cô chĩa sang mình, quay người đi đến phòng bếp:
"Để em xem một chút, xem nên đút cho thú cưng của em ăn cái gì đây!"
Lisa hướng theo bóng lưng của nàng, kêu hai tiếng:
"Gâu! Gâu!"
Từ phòng bếp truyền đến tiếng cười vui vẻ của Rose.
Hai người cơm nước xong xuôi, Lisa tiếp nhận dĩa trong tay Rose, để cho nàng đi nghỉ ngơi. Lisa gọt trái cây đem để vào dĩa rồi đưa cho Rose, sau đó đi rửa chén. Rose ở trên ghế salon nhìn chằm chằm bóng lưng Lisa đang loay hoay trong bếp, đây chính là cảm giác có người yêu sao? Hình như cũng không tệ lắm.
Sáng nay khi tỉnh lại, Lisa đã đi làm, bên giường có để sẵn cái ly giữ ấm, phía dưới còn đè một tờ giấy: "Khi nào rời giường thì uống ly nước nóng trước". Rose uống xong nước trong ly giữ ấm, hình như là mới mua.
Rời giường đi đến phòng khách, dự định bật một đĩa CD, phát hiện nguyên bản một cái giá sách thấp để CD, cùng chồng sách để dưới đất tất cả đều bị để vào một cái hình kệ CD hình tam giác làm bằng gỗ. Hơn nữa, bên trong còn có một số CD không phải của mình, một trong số đó còn có chữ ký của IU, Rose vui mừng nho nhỏ. Nàng trái xem một chút, phải xem một chút, cực kì hài lòng với cái kệ CD này.
Rose lại nhìn nhìn, lập tức phát hiện trên giá sách bày đầy một số sách tiếng Anh cùng triết học chưa từng thấy qua, và một số loại sách sử khác. Rose nghĩ thầm, Lisa người này thừa dịp mình không ở nhà, cứ trắng trợn như vậy chiếm không gian của mình!
Lại nhìn chung quanh một vòng, lại phát hiện cái ghế nằm lần đầu tiên Lisa thấy đã thích , bây giờ có thêm cái gối dựa nhìn qua rất thoải mái cùng một tấm thảm mềm.
Rose ngồi trên thảm, nhìn qua ngôi nhà có chút không giống như trước, trong lòng có chút cảm giác không nói được, tựa như là bị Lisa ôm vào trong lòng ngực, nàng nhịn không được nhếch miệng lên.
Lisa rửa sạch bát, đơn giản dọn dẹp phòng bếp một chút, sau đó mang đến bản bút ký cùng một cái vali xách tay nhỏ. Rose cười nhìn cô nói :
"Ừm, cũng may còn chưa tới nổi làm đổ cả bình xì dầu! Nhìn tướng chị dọn dẹp phòng bếp tưởng chừng còn có thể xảy ra chuyện như vậy!"
"Chị là người dân lao động chân chính a! Giai cấp nhà nông nha !"
"Chị mà là nhà nông ? Vậy tụi em, những người lao động phổ thông thì gọi là gì?"
"Chị cũng là người lao động phổ thông a!"
"Người lao động phổ thông ngồi khoang máy bay hạng nhất hả?"
"Chị chỉ là tạo cơ hội cho công ty báo đáp những người dân lao động phổ thông a!"
Rose cười, trừng mắt cô một chút. Lisa đem đồ đạc bày trên mặt đất, sau đó ngồi trên mặt đất. Rose nhìn cô có chút kỳ quái.
"Ghế sô pha không ngồi, chị ngồi trên đất làm gì?"
Lisa hắng giọng, đáp:
"Chị hiện tại đã là người có tổ chức, không thể giống như lúc trước, không tổ chức không kỷ luật. Cho nên, thừa dịp hôm nay có thời gian, chủ động thẳng thắn báo cáo một chút chuyện cá nhân. Nhất là nếu tổ chức quan tâm, chị nhất định sẽ trung thực khai báo !"
Rose một mặt trêu tức nhìn cô, nói:
"Vậy chị phải trân trọng cơ hội thẳng thắn báo cáo lần này để nhận được khoan hồng !"
"Nhất định! Nhất định!"
Lisa mở ra vali xách tay, đưa ra mấy tấm hình, là một số hình ngày hôm qua. Lisa chọn lấy một tấm, sau đó chỉ người trong tấm ảnh cho Rose:
"Người này tên là Jessica"
Lisa đem sư kiện cuốn tạp chí kể lại đầu đuôi cho Rose nghe:
"Lúc học đại học chị rất xuất sắc sao ?"
"Không có! Khi đó căn bản là tâm tư của chị không có đặt ở trường học, cho nên đối với việc gì cũng thấy nó không liên quan đến mình. Chỉ làm xong việc rồi thôi, còn lại chuyện khác chị đều không có quan tâm ."
"Vậy khi đó tâm tư chị đặt ở chỗ nào?"
Lisa bật máy tính lên, chuyển hướng sang Rose, nói.
"Ở trên người nàng. Nàng tên là Hani, là bạn tốt nhất của chị"
Rose nhìn một chút liền nhận ra Hani là người chụp chung với Lisa trong tấm ảnh được trưng tại phòng khách.
"Chị đã từng rất thích nàng, bất luận nàng làm điều gì chị đều rất cưng chiều nàng, bồi tiếp nàng. Thế nhưng lúc đó chị chưa đủ mạnh mẽ, chị chỉ có thể không ngừng thúc giục mình. Nhưng dần dần, chị làm việc ngày càng bận rộn, thời gian bồi bên người nàng càng ngày càng ít. Về sau nàng lựa chọn lấy chồng, nói với chị rằng nàng chỉ xem chị là bạn tốt. Chị không nỡ đoạn tuyệt quan hệ với cô ấy, nên tự thuyết phục mình làm bạn tốt vậy. Chị vốn cho là mình sẽ không bao giờ có thể lại gặp người khiến chị yêu thương, cho đến khi quen biết với em. Em cho chị cảm giác thật sự khác biệt, mặc dù không còn cảm giác xúc động khi còn trẻ, thế nhưng phần động tâm đã lâu không còn thấy kia thật sự là thật. Tiếp xúc với em, chị lại càng ngày càng thích em, càng ngày càng không muốn buông tay. Em biết không, chị không nhịn được suy nghĩ nếu hai chúng ta ở bên nhau thì sẽ như thế nào"
Nếu như nói, người lãnh đạo không thể thiếu năng lực trực giác, thì việc Lisa có thể trở thành người quản lý thành công như hiện tại, chứng tỏ trực giác của cô luôn luôn nhạy cảm.
Hôm nay lúc cô nhận được thiệp mời sinh nhật của Jessica, liền ý thức được sự việc của JHS sẽ không đơn giản như vậy mà kết thúc. Lisa nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định sớm để cho Rose biết được những chuyện này, miễn cho lúc đó sinh ra hiểu lầm không cần thiết. Tình cảm giữa hai người phụ nữ thật sự quá khó khăn, nhất là muốn đi đến lâu dài, không đủ chuẩn bị, thật sự khó nghĩ đến tương lai được.
Đã giao phó xong việc của Jessica, không bằng cũng đem sự việc của Hani nói thẳng. Lần trước nhất định Rose đã nhìn thấy hình ảnh cô chụp cùng Hani trưng tại phòng khách, nhưng nàng đến bây giờ vẫn chưa hỏi qua.
Nếu như nói trước đó là bởi vì quan hệ của hai người không rõ ràng, cho nên Rose không hỏi. Hiện nay hai người đã ở bên nhau, nhưng tính cách Rose cũng không tính là cường thế, dù cho nàng có nghi vấn, cũng sẽ không nói ra. Rose cứ ẩn nhẫn như vậy thật khiến Lisa thấy đau lòng. Cho nên Lisa tự nói với chính mình, nhất định phải cho Rose cảm giác an toàn.
Rose yên lặng nghe xong, đứng dậy đi vào bếp pha trà.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro