Chap 31

Lisa đưa mắt nhìn về phía Mark, đặt ly rượu xuống, mặt lạnh nhìn ba người Yang Sechan nói:

"Hiểu lầm đều được giải quyết, vậy tôi liền đem người đi. Hôm nay tiệc chiêu đãi không tính, lần khác tôi sẽ tự mình mời Yang chủ nhiệm" 

Yang Sechan giờ phút này chỉ ước Lisa có thể lập tức rời đi, vội nói:

"Lisa tổng ngài đừng khách khí. Cô đi thong thả!" 

Lisa ánh mắt lộ ra một loại lệ khí, nhưng rất nhanh liền che đậy xuống. Mark cùng hai người đi theo hỗ trợ đỡ Mina, Lee KwangSoo cùng hai người đi cùng, lập tức mang người rời đi. 

"Lisa tổng, mấy người kia có cần hay không..." 

"Không cần. Người không có việc gì là tốt rồi, bất quá lần sau nếu còn cùng bọn hắn tiếp xúc, cậu nhớ mang người đi cùng Mina" 

"Được" 

Lúc này Mina có chút tỉnh lại, mở cửa xe ngồi chồm hổm trên mặt đất nôn mửa không ngừng. Lisa cởi áo khoác, choàng trên người Mina, Mark lấy nước khoáng cùng khăn tay ra.

"Lisa tổng, để tôi tới giúp đi" 

Lisa lắc đầu, tiếp nhận đồ vật trong tay Mark, nói:

"Mấy người các cậu đem Lee KwangSoo cùng hai người kia đưa đến khách sạn, sắp xếp hai gian phòng đi. Mina tôi sẽ chăm sóc, các cậu đi trước đi" 

"Được" 

Mina nôn đến nổi dạ dày có chút chua. Lisa giúp nàng lau miệng, lau sạch sẽ mới đỡ nàng vào trong xe.

Mina cau mày dựa vào cửa sổ, giờ phút này ý thức đã thanh tỉnh lại rất nhiều. 

"Cám ơn." 

"Mình đưa cậu về nhà" 

Thời điểm đi ngang qua tiểu khu nhà Rose, đột nhiên Mina bắt đầu đau dạ dày. Lisa có chút lo lắng, hỏi nàng có muốn đi đến bệnh viện hay không. Mina lắc đầu, nhưng sắc mặt lại trắng bệch. Lúc này điện thoại vang lên, là Rose.

"Thế nào rồi?" 

"Chaeyoung, em mau cầm hai bộ quần áo xuống lầu, chị đang ở dưới lầu. Mina nói đau dạ dày, chị đưa nàng đi bệnh viện, em cũng đi theo đi, hỗ trợ chăm sóc nàng một chút" 

Rose cúp điện thoại, rất nhanh chạy xuống lầu. Trước tiên hai người đem Mina đỡ đến băng ghế sau, Rose cũng theo vào. Làm việc trên máy bay nhiều năm, cũng thường tiếp xúc với một số bệnh nhân đột nhiên bộc phát bệnh nặng. Rose thử kiểm tra tình trạng Mina một chút, không ổn. Nàng ngẩng đầu đối với Lisa nói:

"Nhanh đi đến bệnh viện! Phía trước rẽ trái, đi lên trên cầu" 

Lisa không dám trì hoãn, đạp chân ga chạy xe nhanh về hướng bệnh viện. Mina đau đến phát run, Rose cầm quần áo bao lấy nàng thật chặt, một bên giúp Mina lau mồ hôi, một bên cố gắng cùng nàng trò chuyện, giúp nàng bảo trì tỉnh táo. Hỏi rõ ràng nàng lúc nãy đã ăn cái gì, có phải nàng bị dị ứng với loại thực phẩm nào.

Trên đường đi, Lisa gọi điện thoại đến bệnh viện, chờ Lisa vừa đến, bệnh viện liền sắp xếp tốt nhân viên tiếp nhận. 

Lisa cùng Rose ngồi tại hành lang, Lisa kéo chặt quần áo Rose, sờ sờ mặt nàng, nhìn chóp mũi nàng đã đỏ bừng, có chút đau lòng hỏi:

"Có lạnh hay không?" 

Rose lắc đầu, có chút bận tâm hỏi:

"Sự việc đã giải quyết chưa?" 

Lisa gật đầu, đem chuyện đã xảy ra đơn giản một lần kể lại, Rose có chút lo lắng hỏi:

"Như vậy có đắc tội đối phương hay không?" 

"Đụng đến người của chị, chị sẽ cho hắn biết sẽ có hậu quả gì"

Rose cảm giác được toàn thân Lisa cứng ngắt. Giờ phút này Lisa trên người toả ra một loại khí tức băng lãnh, cùng với Lisa trước kia hay cười đùa không đứng đắn dường như là hai người hoàn toàn khác nhau. Rose có chút bận tâm, nàng nắm chặt tay Lisa, lại phát hiện tay Lisa đã lạnh buốt. 

Lisa quay đầu nhìn Rose, nhìn vào bên trong ánh mắt ôn nhu của nàng, thời gian dần trôi qua, biểu lộ trên mặt Lisa cũng không còn cứng ngắc. Cô nắm chặt tay Rose, nhẹ kéo lại nhẹ bóp lấy, nói:

"Đừng lo lắng. Không có chuyện gì"

Rose gật gật đầu, lúc này bác sĩ đẩy cửa đi ra.

"Dạ dày bệnh nhân bị xuất huyết, hiện tại đã được khống chế. Không quá nghiêm trọng nhưng vẫn phải nằm lại bệnh viện để theo dõi"

"Được, cảm ơn bác sĩ"

Mark cùng Lucy cũng chạy đến, vội vàng đi làm thủ tục nhập viện. Tất cả cùng nhau thu xếp tốt mọi việc, mấy người ngồi tại phòng bệnh cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Lisa lúc này mới giới thiệu mọi người với nhau:

"Tôi giới thiệu một chút..." 

Mọi người đều nhìn theo Lisa, Lisa tự nhiên đặt tay sau thắt lưng Rose.

"Đây là Chaeyoung, người này là thư ký của chị Lucy và tài xế riêng Mark, hai người bọn họ đã làm việc với chị thời gian dài"

Ba người nhìn nhau gật đầu mỉm cười.

Rose có chút xấu hổ cùng với tâm thần bất định, Lisa giới thiệu mặc dù ngắn gọn, lại hoàn toàn nói rõ quan hệ thân mật của hai người.
Điểm này từ ánh mắt của Mark và Lucy có thể nhìn ra được. Bọn họ cùng Rose vui vẻ chào hỏi, trao đổi cũng rất chân thành. 

Mark ra ngoài mua chút thức uống nóng trở về, Lucy đưa thức uống cho Rose cùng Lisa,sau đó đối diện Lisa nói.

"Lisa tổng, chị cùng Park tiểu thư về nghỉ trước đi. Em cùng Mark ở lại đây chiếu cố Mina phó tổng"

"Đúng vậy,đã rất muộn. Tình huống Mina phó tổng cũng không có gì đáng ngại, cô ấy cũng cần thời gian nghỉ ngơi, hai người về trước đi. Chúng tôi ở lại đây, hai người cứ yên tâm" .

Mark cũng nói.

Lisa lắc đầu.

"Chờ nàng tỉnh lại rồi nói"

"Thế nhưng tác dụng của thuốc tê khi nào thì hết cũng không biết được"

"Tôi không yên lòng. Mina tính tình quá hiếu thắng, không đến nổi không chịu đựng được nàng sẽ không để lộ yếu thế. Đêm nay biến thành bộ dạng này, tôi cũng có trách nhiệm. Không nhìn thấy nàng tỉnh lại, tôi trở về nghỉ ngơi cũng không yên tâm"

Lucy đối mặt với Rose mỉm cười, trở về chỗ ngồi. Mấy người đều không nói thêm gì nữa. 

Rose phát hiện Lisa trước mặt cấp dưới lại khôi phục về bộ dạng tỉnh táo, là một người rất biết kiềm chế, từ trên mặt cô căn bản nhìn không ra bất kì cảm xúc gì, rất ít nói, nhưng lại tản ra khí thế của một người lãnh đạo. Điều này cùng tuổi tác của cô tựa hồ rất không phù hợp, nhưng lại cảm thấy là điều hiển nhiên. Không thể không thừa nhận, khoảnh khắc này Lisa tạo cho người khác cảm giác thật xa cách, nhưng lại rất hấp dẫn. 

Lisa nhẹ giọng hỏi Rose có đói bụng hay không, Rose mỉm cười lắc đầu. Lisa lúc này mới nói:

"Một hồi Mina tỉnh lại, không có chuyện gì, chúng ta liền đi ăn chút gì rồi về nhà"

Thanh âm mặc dù không lớn, nhưng trong phòng bệnh an tĩnh, ngoại trừ Mina đang mê man, mọi người còn lại đều nghe thấy. Rose có chút ngượng ngùng nhìn sang Lucy cùng Mark, hai người bọn họ đều đang cúi đầu nhìn điện thoại.

Lisa nhìn Rose liền biết ý tứ của nàng, duỗi tay cầm chặt tay Rose, dùng vẻ mặt vui vẻ trấn an nàng. 
Một lát sau, Mina trên trường giật giật, tỉnh lại. Lisa nhanh tiến lại.

"Mina, cảm thấy thế nào?" 

Mina mấp máy môi, trông thấy Lisa, miễn cưỡng cười cười.

"Không có việc gì, không chết được"

"Còn cậy mạnh?" 

Mina nhìn xem mọi người trong phòng, đối Lisa cười nói:

"Chà, nhóm người thân tín đều tới! Chỉ còn thiếu KwangSoo cùng BamBam! Ngay cả gia quyến cũng dắt đến luôn." 

"Còn có thể nói nhảm tức là không có việc gì"

Lisa cười nhìn qua Mina nói.

"Đừng có dùng ánh mắt dạng này nhìn mình, tránh cho người ta hiểu lầm"

Mặt Mina trắng bệch nhưng vẫn không quên nháy mắt trêu đùa Lisa. Vừa mới nhìn thấy trên đùi Mina có ba bốn vết bầm, Lisa có chút cười không nổi.

"Cậu nghỉ ngơi thật tốt, cho cậu nghỉ phép một tuần. Cái gì cũng không cần quản, để mình xử lý"

Rose cũng đi đến, từ trong phản ứng của Lisa có thể nhận ra được trong lòng Lisa, Mina rất quan trọng. Mina rất xinh đẹp, mà lại rất khôn khéo, nhưng loại khôn khéo này lại không khiến người ta chán ghét.

Mina nhìn sang Rose, mỉm cười nói:

"Cám ơn"

Rose gật đầu mỉm cười.

"Đừng khách sáo. Bác sĩ nói dạ dày chị bị xuất huyết, cần phải điều trị thật tốt"

Mina nhìn sang Lisa nói:

"Lisa, phí điều trị cậu thanh toán sao?"

Mọi người trong phòng bật cười. 

"Mina, mấy ngày này để Lucy và Mark ở đây"

"Cậu bên kia không có vấn đề chứ?" 

"Không có. Cậu mau chóng đem thân thể chữa trị cho khỏi. Ngày mai mình sẽ sắp xếp một bác sĩ Trung Y nổi tiếng đến đây xem cậu một chút"

"Lại phải uống thuốc Đông y sao?" 

"Ừm. Không có thương lượng"

Mina nhìn Rose chen ngang lời Lisa hỏi:

"Lisa, cậu nhanh một chút giới thiệu cho mình"

"À, đây là Chaeyoung"

"Là "người kia" sao?" 

Lisa cười gật đầu, Mina cũng trở lại bộ mặt xáng lạng vui vẻ. Chỉ có điều loại "xán lạng" này nhìn qua có hơi kinh dị... 

Nói thêm vài câu, Lisa cùng Rose chuẩn bị rời đi.

"Cậu nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai mình đến thăm cậu"

"Được"

Ra đến bên ngoài, gió nổi lên, càng lạnh hơn. Lisa nắm chặt tay Rose, Rose ôm chặt cánh tay Lisa, hai người tựa sát vào nhau, bước chân tăng tốc hướng bãi đỗ xe mà đi.

"Hô, lạnh quá!" 

Vừa vào trong xe, Rose liền ra sức chà xát hai tay. Lisa mở điều hoà, sau đó kéo Rose qua, ôm lấy nàng.

"Thật có lỗi với em. Đã trễ thế này còn bắt em chịu khổ cùng chị"

"Có thể cùng một chỗ với chị làm một chút chuyện cũng rất tốt. Chỉ có điều, đột nhiên như vậy xuất hiện trước mặt đồng nghiệp của chị, có vấn đề gì hay không?" 

"Mấy người đó đều là "chiến hữu" tốt của chị"

"Chiến hữu?"

"Ừm, bọn họ đều được chị một tay đề bạt, đi theo chị vào Nam ra Bắc"

"Vậy sao chị đối với bọn họ còn nghiêm túc như vậy!" 

"Chị nghiêm túc sao?" 

Rose từ trong ngực Lisa ngẩng đầu, cười như không cười nhìn cô. Lisa bị nhìn có hơi lúng túng, buông Rose ra, sờ mũi một cái.

"Chúng ta đi ăn chút đồ ăn nóng đi. Chịu khổ cả đêm rồi"

Lisa lái xe đến khách sạn Trung Quốc. Vừa đậu xe vừa nói.

"Nhà hàng này điểm tâm tối không tệ, dẫn em đến ăn thử"

"Chúng ta ăn mặc như thế này, không sao chứ?" 

Lisa nhìn Rose, bên trong đang mặc áo ngủ, bên ngoài chỉ khoác thêm chiếc áo choàng dài, nhịn không được vui vẻ.

"Ở đây có rất nhiều người a!" 

Rose trừng mắt nhìn cô.

"Dù sao cũng không ai nhận ra em, cũng không phải như chị Lisa tổng, không phải mới được lên tạp chí sao?" 

Lisa ngơ ngác nhìn Rose, đây là đang ghen sao? Băng sơn mỹ nhân Park tiếp viên trưởng đang ghen sao? 

Rose vũ mị* đến cực hạn liếc mắt đưa tình nhìn Lisa, quay người xuống xe. Lisa lập tức đè lại lồng ngực mình,

Ai u, trái tim nhỏ bé của mình! 

*Vũ mị : duyên dáng đáng yêu-từ điển hán việt

Lisa đi mấy bước thì đuổi kịp Rose, giữ chặt tay nàng. Rose dãy dụa, nhưng Lisa lại càng không buông tay, hai người vừa đi vừa âm thầm phân cao thấp, mặt ngoài là một bộ dạng không có việc gì.

Vừa tiến vào cửa, một người nhìn bộ dạng có lẽ là quản lý liền tiến lên tiếp đón, mỉm cười nói:

"Lisa tổng, đã lâu không gặp"

Lisa hướng người nọ gật đầu.

"Lisa tổng có gì cần, tôi sẽ sắp xếp"

"Chúng tôi đến ăn điểm tâm tối"

"Hai vị?" 

"Đúng"

"Tôi hiện tại đi an bày vị trí"

"Giúp tôi tìm chỗ yên tĩnh một chút"

"Được"

Quản lý rời đi, Rose nhỏ giọng cảnh cáo nói.

"Buông tay! Hai chúng ta ăn mặc như vậy đã đủ kì quái, đừng kéo em"

Lisa vui vẻ, hài lòng mà nói.

"Vậy thì có vấn đề gì? Lần đầu mặc như vậy, tốt xấu gì chị cũng phải đi theo bên cạnh mỹ nhân, chứng minh hai chúng ta là cùng một chỗ. Mỹ nữ mặc cái gì đều xinh đẹp, chị đi theo để được thơm lây mà"

"..."

Rose yên lặng trừng mắt nhìn Lisa, người này không chỉ không đứng đắn, da mặt còn dày hơn! 

"Thu hồi ánh mắt mê hoặc của em có được hay không? Lúc nãy không phòng bị đã bị em làm cho "bị điện giật" a! Hiện tại trái tim vẫn còn đập loạn nhịp đây! Em còn tiếp tục như vậy, chị thật sự muốn khi dễ em!" 

Con mắt Lisa nhìn chằm chằm con số trên bảng thang máy đang dần giảm xuống, vẻ mặt lưu manh vừa cười vừa nói.

Rose trợn to hai mắt, không thể tin những gì mình vừa nghe được. Đây thực sự là Lisa băng lãnh nghiêm túc lúc nãy trong bệnh viện sao?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro