Chap 44 -- Năm Mới

Hội nghị năm nay diễn ra ở khách sạn sang trọng. 
Lisa tự mình đến sân bay đón Seulgi, sau đó cùng đi. Hai người cùng xuất hiện đúng là chuyện hiếm thấy, Lisa lựa chọn một bộ váy có phong cách OL bó sát người màu băng lam, nàng cùng Seulgi đi vào phòng khách, ánh đèn chói loá liền xuất hiện. 

"Lisa, em đi tiếp đãi khách mời đi. Không cần luôn bồi chị." 

"Lúc này cũng còn chưa bận, chị cứ thong thả. Chúng ta trước ăn ít đồ." 

"Để Lucy đi với chị là được rồi, em cùng Mina nhanh đi bận bịu đi." 

"Vậy cũng tốt. Lucy, chăm sóc tốt Kang tổng." 

Lisa cùng Mina chia ra uống rượu tán gẫu một chút cùng các nhân vật quan trọng, một trong những mục đích chính yếu của buổi tiệc lần này chính là để chính thức làm nổi bật hình ảnh. 

"Lisa!" 

Một giọng nữ dễ nghe vang lên. 
Lisa xoay người, là Jessica. Bên người nàng một nam nhân nho nhã, nhìn qua có chút quen mắt. Là Kim Namjoon. 

"Lisa, giới thiệu cho cô anh họ của tôi Namjoon, Kim tổng. Anh, vị này chính là Lisa tổng." 

Hai người bắt tay, từ trong ánh mắt lẫn nhau hai người đều biết đối phương nhận ra chính mình, nhưng đều hiểu ngầm không nói rõ. 

Đầu óc Lisa nhanh chóng xoay chuyển, lúc cô mang Rosé rời đi trong tiệc sinh nhật, Rosé chỉ cùng một người là Namjoon chào hỏi. Jessica nói Namjoon là anh của cô ấy, muốn giới thiệu cho Rosé, còn có Mark nói Jennie là em gái của Namjoon, hơn nữa nàng rất hi vọng Rosé trở thành chị dâu của nàng. . . . . . Nói đúng ra, bất luận là Rosé hay là những người khác, Namjoon đều là một sự tồn tại rất đặc thù. 

"Anh, Chaeyoung là bạn rất thân của Lisa, anh nhớ phải quan tâm kỹ nha!" 

Jessica cười nói. 

Namjoon nhìn Lisa một chút, mỉm cười nói:

"Chaeyoung rất ưu tú, hơn nữa chúng tôi cũng là bạn rất thân." 

Lisa mỉm cười gật gù, cũng không có trả lời. 

"Lisa tổng như thế nào quen biết Chaeyoung đây?" 

Namjoon hỏi tiếp. 

"Nói rất dài dòng, có cơ hội sẽ kể cho Kim tổng nghe. Nói chung, duyên phận là chuyện rất kỳ diệu." 

Namjoon gật đầu,

"Tôi rất hiếu kì, có cơ hội mời Lisa tổng nói nghe một chút." 

"Anh của tôi chính là Bá Nhạc của Chaeyoung đây!" (người tìm ra tài năng hoặc trao cơ hội cho người khác) 

Lisa nhìn hai người, vẫn mỉm cười gật đầu như cũ. 

Namjoon vào lúc này rất thưởng thức sự bình tĩnh của Lisa, so với dáng vẻ ngày đó nhìn từ xa rất khác nhau. Ngày đó Lisa thâm tình, ôn nhu, đến cả lúc uống rượu cũng thoải mái. Thế nhưng ngày hôm nay gặp mặt trong trường hợp như vậy, Namjoon không một chút nào ngạc nhiên tại sao Lisa tuổi còn trẻ đã có thể ngồi trên chức vị này.

Jessica ngầm nói về quan hệ của anh và Rosé, thế nhưng Lisa chính là không tiếp chiêu. Sự khôn ngoan cùng trầm ổn này thực vô cùng hiếm thấy. Chẳng trách Rosé yêu thích. 

"Được, hôm nào có cơ hội nói tiếp cho Kim tổng nghe." 

"Lúc này Lisa tổng bận rộn, có cơ hội gặp mặt." 

"Được, chiêu đãi không chu dáo mong Kim tổng thứ lỗi." 

"Nào có, không cần khách khí!" 

"Gặp lại." 

"Gặp lại." 

Nói xong, Lisa cùng Jessica lại nói mấy câu nói, liền xoay người rời đi. 

Seulgi nhấp một miếng rượu, nở nụ cười. Nàng liền đứng cách đó không xa, có thể "trùng hợp" nghe thấy đối thoại của mấy người. Biểu hiện của Lisa để Seulgi rất hài lòng. Nhưng Seulgi cũng biết, Lisa là đang ghen. 

Seulgi gần nhất đều sẽ nghĩ một ít về chuyện Lisa cùng Rosé, điều này là vì gần đây chuyện tranh cử bộ trưởng xuất hiện một chút phiền toái. Seulgi sau lưng Lisa làm rất nhiều việc cô không biết, Seulgi hi vọng Lisa có thể tranh cử thành công. 

Bởi vậy, mọi chuyện có thể trở thành nhân tố ảnh hưởng, đều ở trong phạm vi suy xét Seulgi. Nếu như lần này Lisa thành công được chọn, Seulgi có thể yên tâm cầm tất cả tài nguyên trong tay giao cho Lisa rồi. 

Lisa mới vừa kết thúc nói chuyện, Rosé liền gọi điện thoại đến. 

"Phu nhân!" 

Thanh âm của Lisa lộ ra vui sướng. Điện thoại bên kia truyền đến tiếng cười vui vẻ của Rosé. 

"Đang bận?" 

"Đang nhớ em." 

"Không tin." 

"Tại sao?" 

Rosé gửi đến một tấm hình vừa nãy Lisa nâng cốc phát biểu trên đài. 
Lisa vui vẻ, trả lời: 

"Là Mina gửi cho em!" 

"Chị nói xem?" 

"Phu nhân, em xúi giục thành công nhân tài bên cạnh chị nhanh như vậy, thực là lợi hại!" 

"Em mới không xúi giục!" 

"Vậy là mua chuộc?" 

"Em dùng mị lực hơn người của bản thân ảnh hưởng nàng!" 

"Phu nhân. . . . . . mị lực của em có thể chỉ sử dụng cho một mình chị được không. Dù lấy một phần cực nhỏ sử dụng cho người khác cũng sẽ làm cún con chị đây cáu kỉnh muốn cắn người đó!" 

Trong điện thoại truyền đến một trận cười thanh thuần dễ nghe của Rosé. 

Có một ngày hai người đánh cược, Lisa nếu thua liền phải tự xưng chú chó nhỏ. Kết quả Lisa thật sự thua, thế nhưng cô vẫn chơi xấu không chịu gọi. Mãi đến tận ngày đưa Rosé lên máy bay, thừa dịp Rosé không chú ý đổi tên của mình trên điện thoại thành "Cún con" , lúc Rosé xuống máy bay nhận được thật nhiều tin nhắn, vừa nhìn đến tên này đã nở nụ cười nửa ngày.

Jessica nhìn Lisa vẻ mặt hạnh phúc đứng ban công cười nói chuyện điện thoại, trong lòng ê ẩm, nhưng là nàng thấy Lisa đối với Rosé vô cùng sâu đậm, Jessica cũng không thể tiếp tục tới quấy nhiễu. 

Giáo huấn lần trước để Jessica lại có nhận thức mới đối với Lisa, nàng có lúc sẽ nghĩ, tuyệt tình như Lisa, thật sự thích hợp Rosé sao? Hoặc là nói Rosé thích hợp Lisa sao? Nàng sẽ chống mắt chờ xem.
 
Lúc Lisa trở lại nhà ở Seoul đã là giữa trưa đêm 30. phụ huynh Lisa hài lòng chuẩn bị cơm nước, Lisa thay quần áo tiến vào nhà bếp, một nhà ba người vừa nói vừa cười, hoà thuận vui vẻ. Cơm nước xong, Lisa cùng ba ngồi ở trong phòng khách tán gẫu, 

"Cha, tập đoàn bên kia sắp bắt đầu tranh cử bộ trưởng, nếu như tranh cử thành công, con liền phải đi Đài Bắc rồi." 

"Con đã suy nghĩ kỹ?" 

"Vẫn không có." 

Ba nhìn chằm chằm hơi nước bốc lên từ chén trà trên bàn, thở dài nói: 

"Lisa, đừng cố sức quá." 

"Con biết ạ." 

"Chuyện cá nhân thì như thế nào? Con lần này trở về ta cảm thấy có chút không giống." 

Lisa nở nụ cười. 

"Cha, con gặp được một người mình rất thích." 

"Nha? Nói nghe một chút." 

"Là một nữ nhân." 

" . . . . . "

Một khoảng thời gian im lặng. Kỳ thực hồi đại học Lisa đã nói cha mẹ chuyện cô thích nữ nhân rồi. Chỉ có điều phụ huynh căn bản không đồng ý. Sau này Lisa cũng lại không nói tiếp, phụ huynh cũng rất ít hỏi thăm chuyện tình cảm Lisa. 

Lisa một lòng đặt ở sự nghiệp, dù khiến cho phụ huynh vô cùng kiêu ngạo nhưng vừa nghĩ tới chuyện yêu thích nữ nhân của cô, vẫn khiến hai người lớn cảm thấy khó có thể tiếp thu. 

Trước đây chỉ cần nói tới chuyện này, Lisa sẽ cùng ba mình cãi một trận ầm ĩ, những năm nay Lisa một phần bận rộn công việc, một phần cũng không muốn tiếp tục cãi vã với cha mẹ trong trong phương diện này, thường chỉ có năm mới mới ở nhà mấy ngày. 

"Ta không đồng ý." 

Qua một lúc lâu, Ba Lisa âm thanh lạnh nhạt nói. 

"Cha, con chỉ là thông báo với cha chuyện này. Cha là cha của con, nhưng là cha không thể điều khiển toàn bộ sinh hoạt của con." 

"Ta mặc kệ con nghĩ như thế nào, dù sao ta cũng sẽ không tiếp nhận càng sẽ không thừa nhận một người phụ nữ làm người yêu của con!" 

" . . . . . "

Mẹ Lisa dọn dẹp xong đi vào phòng khách, phát hiện bầu không khí không đúng. Âm thầm thở dài, nhất định lại là bởi vì chuyện yêu đương Lisa. 
Một nhà ba người không nói nói đến chủ đề mất hứng nữa, nói cái này cái kia, dần dần bầu không khí mới hòa hoãn.

Phụ huynh đau lòng nhìn Lisa, một người phụ nữ một mình làm việc cực khổ trên thương trường, chuyện này có bao nhiêu khó khăn! Vì thế đó bọn họ càng hi vọng có một nam nhân có thể che gió che mưa giúp Lisa. Nhưng Lisa thì. . . . . . 

Buổi tối Lisa gọi điện thoại cho Rosé, bên kia rất ồn ào, hình như đang bên ngoài. 

"Phu nhân à~~~, em đang ở chỗ nào?" 

"Ở quảng trường xem pháo hoa."
 
"Em thích pháo hoa?" 

"Cũng bình thường. Em đi cùng người nhà thôi. Chị đang làm gì?" 

"Nằm trên giường nhớ em a~~." 

"Dẻo miệng." 

"Em không ở bên cạnh, chị ngủ không được." 

Rosé mẫn cảm cảm thấy tâm trạng Lisa không tốt, rời đám đông tìm địa phương yên tĩnh một chút.

"Làm sao vậy?" 

"Không có gì a." 

"Chị thật giống như tâm trạng không tốt." 

"Nhớ em quá thôi." 

"Vậy làm sao bây giờ?" 

"Em hôn chị một chút đi!" 

Trong điện thoại truyền đến tiếng Rosé cười. 

"Phu nhân à~~~, chị bây giờ muốn ôm em cùng xem pháo hoa." 

Kỳ thực giờ khắc này Rosé nhớ Lisa một chút cũng không thể ít hơn cô. Trong đám người không ít đôi tình nhân dựa sát vào nhau, những này đều thật sâu kích thích Rosé. Nàng nhớ Lisa, đặc biệt nhớ. 
Lần này trở về mẹ nhận ra được biến hóa nàng, còn hỏi nàng có phải đã yêu không. Rosé không thừa nhận cũng không phủ nhận.
 
"Em cũng nhớ chị." 

Rosé nhẹ nhàng nói. 

Lisa nghe xong trong lòng ấm áp, cười nói: 

"Em nếu như đang ở bên cạnh chị, chị nhất định sẽ liều lĩnh hôn em, hôn thật sâu." 

Rosé nghe xong nhất thời tim đập nhanh hơn, cái người này! Trong điện thoại cũng phải khiêu khích như vậy! Vậy thì nàng tiếp chiêu! 

"Vậy em sẽ không để ý tất cả mà đáp lại chị!" 

Lisa vừa nghe, nhất thời như có lại sức sống. 

"Đáp lại đến khi em rên rỉ ra tiếng?" 

Rosé lần này đỏ mặt, người này làm sao cái gì đều nói! Thế nhưng Rosé lại không chịu thua, nhắm mắt nói tiếp: 

"Đáp lại đến cho chị muốn ngừng mà không được!" 

Lisa có chút kinh động, đây là Rosé nói ra sao? ! 

"Để chị muốn ngừng mà không được sao, tiếp theo chị liền muốn làm chút chuyện phi lễ chớ nhìn rồi." 

"Chị cũng biết đó là bất lịch sự a!" 

"Cùng phu nhân như vậy quen rồi, không cần ngại ngùng!" 

"Em cũng không nói mình quen như vậy với chị." 

"Vậy là ai là người trằn trọc rên rỉ dưới thân chị?" 

"Em thấy chị quá tập trung nên phối hợp một chút mà thôi." 

". . . . . . Chị thật muốn hiện tại liền đè em, cho em lại tiếp tục phối hợp!" 

"Đến đây đi!" 

". . . . . . Phu nhân, em nói như vậy rất nguy hiểm biết không!" 

"Chị có thể làm gì được em sao?" 

"Park tiếp viên trưởng, cô đây là đang câu dẫn hành khách trá hình biết chưa!" 

"Lisa tổng có thể khiếu nại tôi nha." 

". . . . . ." 

Lisa hoàn toàn hết đường nói rồi. Tiếp viên trưởng nhà cô tại sao lại đột nhiên thoáng như thế đây! 
Rosé giống như biết Lisa bị chế nhạo đến phiền muộn, cười to lên. 
Nghe tiếng cười hài lòng trong điện thoại, Lisa cũng không nhịn được nở nụ cười. Cô càng thêm nhớ Rosé, hận không thể đem nàng ôm thật chặc vào trong lòng không bao giờ buông ra. 

Lúc tiếng chuông điểm 12 giờ vang lên, Lisa tràn đầy thâm tình nói: 

"Phu nhân a~~, cảm ơn em đã bước vào sinh mệnh chị. Chị yêu em." 

Khoé miệng Rosé cũng nở nụ cười hạnh phúc.

"Lisa, cảm ơn định mệnh, rốt cục cũng để em gặp chị. Em cũng yêu chị."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro