Phiên Ngoại 2

'' Lisa, mau xuống giường!''

''Ngủ thêm một lát thôi mà!''

''Biết mấy giờ bay không hả?''

''Phu nhân phiền em gọi cơ trưởng, nói anh ta tối hãy bay nhé!''

''...''

Rosé không để ý tới Lisa, nàng đang tìm chiếc nhẫn. Tối hôm qua hình như trong lúc vội vàng đã lấy xuống đặt ở trên tủ đầu giường , thế nhưng khi tỉnh dậy thì lại chẳng tìm ra. Nàng bò lên giường vượt qua Lisa muốn xem bên chỗ cô có không, kết quả Lisa lập tức ôm Rosé đặt ở dưới thân.

Rosé vừa tắm rửa xong, trên người chỉ choàng một chiếc khăn tắm, giãy dụa một cái là liền trượt xuống. Rosé mắt thấy ánh mắt Lisa đổi thay, nàng tranh thủ thời gian một tay ngăn trở Lisa, một tay cào lung tung đồ vật che lên thân thể trần như nhộng.

"Hắc hắc..."

" Lisa, chị tối hôm qua đã làm em bị thương có biết không!"

Lisa sững sờ.

"Chỗ nào?"

"Chị nói xem?"

"Chị xem một chút!"

"A!"

"Đều sưng lên rồi!"

Lisa đau lòng nhìn nơi hoàn mỹ nhất của Rosé, tối hôm qua hình như cô dùng sức hơi quá! Trong mắt trong lòng đều đang tự trách. Rosé với thân thể trần truồng bị nàng nhìn như vậy, thẹn thùng đến toàn thân cao thấp đều nhiễm lên tầng màu đỏ ửng. Nàng đẩy Lisa

"Đủ rồi, mau dậy đi."

Nói xong cũng muốn xoay người xuống đất. Lisa đè nàng xuống, nhẹ nhàng thổi khí vào chỗ đó.

"Thật xin lỗi, nhất định rất đau đi. Lần sau uống nhiều quá chị cũng không đụng em nữa ."

Sáng sớm hôm nay khi Rosé nhìn thấy thân thể lốm đốm lấm tấm dấu hôn của mình trong gương thì bất đắc dĩ cực kỳ, tối hôm qua Lisa mang theo Rosé cùng bọn BamBam đi ăn cơm, bởi vì vừa mới bàn xong một mối làm ăn lớn, vả lại Rosé cũng đã kết thúc khoá học ở đại học U, cự tuyệt lời mời của trường, trở lại hãng hàng không làm việc trong văn phòng. Mọi người nhất định phải họp nhau lại chúc mừng, dù sao nếu Rosé thật chọn lưu lại bên đó, thì cũng không biết Lisa sẽ ở lại New Zealand thành lập công ty con hay vẫn là trực tiếp chạy đến bên đó làm tiểu bạch kiểm. Đoạn thời gian đó lòng Lisa mỗi ngày đều ở trong một loại trạng thái hưng phấn cùng nôn nóng , làm cả đoàn người cũng muốn phát hoảng !

Rosé cùng Lisa nói, nàng làm hết thảy, cũng là vì Lisa. Nàng có một công việc ổn định là được rồi, thời gian còn lại cùng tinh lực, nàng muốn dành hết cho Lisa. Điều khiến Rosé không tưởng chính là, sau khi nghe nói như vậy Lisa bắt đầu khóc. Lisa cơ hồ chưa từng rơi lệ lần nào, Rosé cảm thấy mình nói lời nói này rất bình thường, cũng không có chỗ nào quá cảm động, làm sao lại chọc khóc Lisa đây! Lúc ấy là khi vừa tham gia xong party tốt nghiệp của Rosé, khuya rồi hai người mới về đến nhà. Lisa không dắt Milk về theo, cô một mình đứng ở trước cửa sổ nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài cửa sổ đến ngẩn người. Rosé chung quy vẫn yêu thương cô sợ cô suy nghĩ nhiều, thế là vừa thay quần áo vừa nói tính toán của nàng. Ai ngờ Lisa nửa ngày không có động tĩnh, thay xong quần áo Rosé đi ra ngoài mới phát hiện mặt Lisa đầy nước mắt, lập tức căng thẳng.

Nàng nhẹ nhàng ôm Lisa, Lisa đầu tựa vào cổ của nàng, rất nhanh trên cổ liền truyền đến sự ẩm ướt lành lạnh. Rosé vừa nhẹ vỗ về Lisa, vừa cười hỏi cô thế nào. Lisa lắc đầu, không nói gì. Dù vậy, Rosé cũng cảm thấy nàng hiểu Lisa đang nghĩ gì. Hai người chung quy đã định hết thảy.

Lại trở lại chuyện tối hôm qua, Lisa hưng phấn, cùng mọi người uống hơi quá chén. Về đến nhà liền bắt đầu đùa nghịch lưu manh, từ phòng khách đến phòng ngủ, không cách nhau mấy bước, quần áo trên người Rosé liền bị lột sạch sẽ! Rosé cản cũng cản không nổi, Lisa thật uống nhiều quá. Lúc này nàng luống cuống, trước đây không lâu cổ Lisa vừa mới bị chiếc nhẫn cứa rách một mảng lớn, Rosé sợ trang sức trên người lại làm trầy cô, đành phải phối hợp tháo nhẫn xuống.

Về sau Lisa cứ như hóa thân thành sói, Rosé không biết cô lấy ở đâu ra tinh lực lớn như vậy. Nàng chỉ nhớ rõ mình giống như chết qua một lần rồi lại một lần, loại cảm giác trong nháy mắt như muốn nổ tung đó, tạo nên ảo giác muôn màu khiến Rosé không phân rõ đâu là hiện thực đâu là ảo ảnh. Chỉ biết là bộ phận yếu ớt nhất trên thân thể đang bị Lisa nắm giữ trong tay, muốn nàng ở trên, thì nàng liền ở trên, để cho nàng nằm dưới, nàng liền xuống dưới. Tất cả yếu thế mềm giọng đều bị môi Lisa phong bế, cuối cùng, Rosé rốt cục nhịn không được bắt đầu khóc, Lisa lúc này mới buông tha nàng.

Sáng nay khi tắm rửa, quả nhiên nơi đó đã sưng đỏ, Rosé trong lòng mang theo khí tức, thế nhưng khi vừa nghĩ tới do Lisa đè nén tâm tình thật lâu rốt cục mới thả ra, lại có chút không đành lòng trách móc nặng nề.

Hiện tại Lisa biết bản thân mình sai, cũng đã đủ rồi. Lisa tìm dược cao, nói cái gì muốn thay Rosé bôi lên, Rosé không chịu, đỏ mặt cự tuyệt nói:

"không cần!"

"Làm sao không cần a! Đều sưng lên!"

"Tự nhiên sẽ hết sưng !"

"Vậy sao được a! Bôi thuốc mới khỏi nhanh được, vả lại em cũng có thể dễ chịu chút a!"

"Thật không cần!"

"Không được."

"... chị cố ý đúng không!"

Lisa một bộ dáng vẻ ủy khuất.

"Phu nhân, em nói oan uổng chị rồi ! Chị đang áy náy, đau lòng vượt xa xa (๑•́ ₃ •̀๑)!"

"Vậy để em tự thoa, chị đi rửa mặt đi. Còn phải lên kịp máy bay nữa đó!"

"Không được! Chị gây ra phải do chị đi giải quyết!"

"..."

Cuối cùng, Rosé không có cách nào, một tay lôi kéo khăn lông cản trở trước người, liền bị Lisa kéo hai chân ra, để bô phận yếu ớt nhất bại lộ trước mặt Lisa. Rosé quay mặt đi, cố gắng không nhìn thấy thứ ánh sáng loé lên trong mắt Lisa. Dù cho hai người sớm đã quen nhìn thân thể của đối phương, thế nhưng là tư thế như vậy vẫn khiến Rosé cảm thấy thẹn thùng và khó xử. Lisa tự nhiên hiểu ý nghĩ của Rosé, động tác trên tay nhu hòa đồng thời cũng tận lực tăng thêm tốc độ. Nhưng nếu nói trong lòng cô không có ý khác vậy cũng không có khả năng, nhất là với mọi thứ đang đập vào mắt, xúc giác liền kích thích phía dưới...

" Lisa.... tay của chị."

"Hả, tại do xức thuốc thôi."

"Bôi cái gì vậy hả!"

"Em không nhìn thấy thôi, chỗ nào cũng đỏ cả!"

"..."

Ngón tay Lisa càng ngày càng nhanh, đi vào trong tìm kiếm, ngoại trừ cảm giác lành lạnh do thuốc mang đến, tất cả hoàn toàn chính xác dễ chịu hơn chút. Nhưng mà, nàng vẫn cảm thấy ngón tay Lisa không khỏi có chút quá quắc !

"Lisa!!!!"

"Vâng! Phu nhân!"

"Chị làm gì vậy hả?!"

"Bôi thuốc!"

"Mau lấy tay ra"

"Không được!"

"Lấy ra !"

"Chờ thêm chút nữa."

"Đừng để em nói lần thứ ba... A!"

"Vẫn là tiếng kêu này êm tai!"

...

Tỉnh lại lần nữa, là do Rosé bị Lisa hôn tỉnh.

"Phu nhân, thật không muốn bay nữa."

Lisa cười đùa tí tởn nói.

Rosé hiện tại thật hận không thể một cước đạp cô xuống giường, nhưng do thân thể "Bị thương" giờ phút này rất khó chèo chống khiến nàng muốn hoàn thành động tác như thế thì thật khó khăn. Nàng hung hăng trợn mắt nhìn Lisa.

"Cầm thú!"

Lisa nhìn Rosé, nhỏ giọng lầm bầm:

"Nào có a..."

Rosé không để ý tới cô, đứng dậy đi tắm dội. hai người vội vàng tiến đến sân bay, xét vé đăng ký, rốt cục khi leo được tới chỗ ngồi là lúc hai người đều đã mồ hôi đầy đầu. Rosé vuốt ve vài sợi tóc do chạy mà có chút tán loạn, thật sự là một chút cũng không nguyện ý đi với người bên cạnh! Lisa hì hì dựa vào Rosé.

"Đừng nóng giận a, không phải vẫn còn kịp a!"

Rosé lườm Lisa một chút, cười lạnh một tiếng không trả lời. Lisa lại nịnh nọt tìm một đống truyện cười kể cho Rosé nghe. Rosé rốt cục cũng cười sau khi mẫu truyện thứ tư được kể xong, khi cười xong thì lại mặt lạnh nhìn Lisa nghiêm túc nói:

"Chị vẫn nên ngủ đi."

"..."

Hai người an bài thời gian, đi Jeju nghỉ phép. Lisa cùng Rosé nói, tiền kiếm hoài không hết, không thể trở thành nô lệ của đồng tiền, cho nên vô luận như thế nào hàng năm chí ít phải đi du lịch trong nước một lần, du lịch nước ngoài một lần. Lisa nói muốn nắm tay Rosé cùng đi chu du mọi miền thế giới, khi ấy trong lòng Rosé nghĩ, có lẽ không có bất kỳ cô gái nào có thể cự tuyệt người yêu dỗ ngon dỗ ngọt như thế này đi! Cũng may Lisa là người nói được thì làm được.Hai người cuối cùng cũng có mấy ngày nghỉ lễ trước tết Trung thu, quyết định đi Jeju nghỉ phép. Nhưng mà, chuyện ngoài ý muốn xảy ra chính là, ở đó Lisa cùng Rosé vô tình bắt gặp ba mẹ của Lisa! Hơn nữa, còn là khi ở bên bờ cát của khách sạn, Lisa kéo Rosé qua hôn môi một lúc lâu mới phát hiện có người đang dòm...

Rosé vừa quay đầu, đã trông thấy một đôi vợ chồng trung niên nhìn hai người chằm chằm, nàng lập tức thẹn thùng đứng lên từ trên người Lisa, ngồi xuống một chiếc ghế dài bên cạnh. Lisa thuận theo tầm mắt của nàng mà nhìn, lập tức kinh hãi từ trên ghế nằm ngồi dậy.

"Cha! Mẹ!"

Rosé kinh ngạc nhìn Lisa, lại nhìn hai người trung niên. Đầu não trong nháy mắt trở nên trống không , nhưng quả là nàng rất nhanh tay phủ thêm khăn tắm lên người, đứng lên nói:

"Chào chú dì."

Sở dĩ Rosé có thể lấy lại tinh thần nhanh như vậy là bởi vì trước đây tuy chưa một lần gặp mặt nhưng nàng đã từng thấy ảnh của hai người. Lisa thỉnh thoảng cũng có gọi điện thoại về, hoặc khi đi Seoul cũng sẽ về nhà nói một tiếng mình hiện tại rất hạnh phúc, cũng lưu lại một vài tấm ảnh về cuộc sống của mình, bên trong cũng có một vài bức ảnh chụp cùng Rosé. Bước sang năm mới rồi Lisa về nhà cũng không đề cập tới chuyện của Rosé, miễn cho việc lại cãi vả với cha mẹ, cô chỉ có thể dùng sách lược kéo dài thời gian . Cô từng nói qua, cái gì cũng đều có thể thương lượng, nhưng chuyện của Rosé thì không thương lượng được.

Mấy năm này, Cha mẹ cô cũng biết là không thể cải biến được sự thật, chỉ bất quá trên tâm lý vẫn rất khó mà tiếp nhận. Hai người tính sẽ đến Jeju nghỉ phép từ trước, nhưng chuyện ngoài ý muốn xảy ra chính là trên bờ cát của khách sạn lại trông thấy Lisa, vừa muốn gọi cô, lại phát hiện từ đâu xuất hiện một cô gái khác, nhẹ nhành thoát tục ngã vào lòng cô, rồi hai người ôm hôn... Ba Lisa cố gắng tiêu hóa sự thật trước mắt, nhịn không được tay chân có chút run rẩy. Rosé thấy sắc mặt ông cũng bắt đầu trắng bệch, lập tức nói với Lisa:

"Trước hết để cho bố mẹ đi vào khách sạn rồi nói sau."

Lisa gật gật đầu, đứng lên, muốn qua đỡ bố mình, nhưng lại bị ông hất tay ra. Mẹ Lisa giữ chặt ông, khuyên nhủ:

"Lão già, vẫn nghe bọn nhỏ nói cái gì đã chứ!"

Ông nghiêm mặt không nhúc nhích. Lisa có chút khó khăn, cô biết điều này đối với bố là sự đả kích không nhỏ, thế nhưng cô cũng không đành lòng để phu nhân của mình chịu ủy khuất. Những năm này cô rất ít khi cùng Rosé nói về cha mẹ, Rosé biết Lisa khó xử, cho nên cũng một mực quan tâm không nói thêm gì. Chỉ là dưới tình trạng trước mắt, bị hai vị trưởng bối bắt gặp, còn giữa lúc thân mật, từ góc độ nào mà giải thích thì cũng có chút khiến cho người khó xử.

"Cha, mẹ. Đây là con dâu của hai vị, không nghĩ tới lần đầu gặp mặt lại ở bên bờ biển mỹ lệ thế này, thật sự là hợp với tình hình ha."

"..."

"..."

"..."

Ở đây ba người đều không còn gì để nói . Rosé chỉ buồn bực nâng trán,bố mẹ Lisa thì chỉ cảm thấy con gái mình da mặt thật dày hết biết! Kỳ thật Lisa cũng không còn cách nào khác, hiện tại nếu muốn cả hai bên cùng nghiêm túc ngồi xuống đàm luận, không chỉ sẽ tăng lên sự phản đối của bố, mà còn khiến Rosé cũng khó xử. Huống hồ bố cùng Lisa hai người cũng sẽ không thỏa hiệp, kết quả như vậy rất có thể sẽ tan rã trong không vui, hai bên đến đây nghỉ phép cũng đều vì tắm biển . Cho nên Lisa chỉ có thể thông theo lẽ thường tiếp nhận chuyện như vậy, đành đi một bước tính một bước vậy.

"Lisa, con vừa rồi mới làm cái gì hả?!"

Bố Lisa cao giọng hỏi.

"À, con vừa rồi ép buộc Park Chaeyoung làm một chuyện khá tổn thương phong nhã, vi phạm sự dạy dỗ của cha với con từ nhỏ rằng ở bên ngoài phải chú ý hình tượng, chú ý tư chất."

"..."

"..."

"..."

Mẹ Lisa nhịn cười không được, đứa nhỏ này! Thật có thể nói thêm lời chọc cười! Rosé không có cách nào nghe tiếp, trả lời giống như dội bom như vậy, thì chỉ Lisa mới làm được! Nàng vội mời hai ông bà vào dù ngồi

"Để con đi lấy nước uống cho hai vị."

"Mẹ chị thích uống nước chanh, cha chị thích uống trà chanh!"

Lisa nhanh chóng bổ sung một câu, Rosé phức tạp nhìn Lisa một chút, quay người rời đi.

Bố Lisa cố gắng nén hỏa khí, Lisa đối với phụ thân có chút bận tâm nên vẫn một mực nhìn ông, trước sau không nói gì. Mẹ Lisa hiện tại cũng thấy rõ , con của mình sao có thể không hiểu rõ chứ! Khi Lisa ở cùng Rosé mới thấy cô giống một cô gái xuân, không phải là cô trước đó, lúc nào cũng như một cái máy lạnh như băng vận hành theo thiết lập, làm cho người nhìn phải đau lòng. Bà có đôi khi ngẫm lại kỳ thật chỉ cần Lisa hạnh phúc vui vẻ là được rồi, cần gì phải để ý giới tính nhiều như vậy đây. Thế nhưng bố Lisa lại rất để tâm vào chuyện vụn vặt , kín miệng cực kỳ, chuyện gì cũng giấu trong lòng! Hiện tại, rốt cục bốn người bắt gặp nhau như thế này, sự tình cũng nên giải quyết đi!

"Cha, vừa mới rồi cha cũng thấy đó Chaeyoung, là vợ con."

"Nói dễ nghe quá nhỉ!"

"À, vậy thì là phu nhân con."

"..."

"Lisa, con nghĩ kỹ chưa!"

"Nghĩ kỹ, không phải cô ấy thì không được."

"Tương lai hai đứa già đi thì làm sao bây giờ?"

"Chúng con quyết định sinh con của mình."

"Quả thực là nói hươu nói vượn!"

Bố Lisa quở trách nói.

"Hiện tại con đang chọn bệnh viện. Chaeyoung làm việc trong văn phòng của cục hàng không rất an toàn, không cần bay tới bay lui. Tất cả thời gian của cô ấy đều dành hết cho con, cô ấy vì con mà từ bỏ sự nghiệp lương cao ở New Zealand, từ bỏ ước mơ làm tiếp viên hàng không cả đời của mình, còn từ bỏ luôn chức vụ phó tổng giám đốc bộ phận Marketing trong công ty gia tộc của Seulgi tiền bối, con lại chẳng có cái gì có thể làm cho cô ấy. Ngoại trừ dụng tâm làm bạn, dụng tâm kinh doanh, để cho hai chúng con có thể vui vẻ hạnh phúc, ngoại trừ những việc này, con thật không làm được cái gì. Bởi vì tình yêu không phải dùng tiền là có thể mua được hoặc đổi lấy, mà phải dùng tâm."

Bố Lisa nãy giờ vẫn trừng mắt nhìn cô, ánh mắt bắt đầu thất lạc. Gió biển chầm chậm thổi tới, giữa bích hải xanh thẳm trước mắt ai nhìn thấy cũng cảm thấy vui vẻ, nhưng sự việc của Lisa giờ phút này lại quấy nhiễu khiến ông chẳng thoải mái. Tuy vậy cảnh đẹp này hoàn toàn giúp được Lisa, dù sao ở vào tình thế như vậy, cảnh đẹp này đã khiến lòng bố rộng mở hơn rất nhiều. Rosé vẫn đứng xa xa nhìn họ, Lisa không ngừng nói cái gì đó, hình như rất chân thành, cũng rất nghiêm túc. Lòng Rosé hiện tại nhảy rất nhanh, mấy chiếc ly cầm trong tay cũng cảm thấy có chút run.

"Chú, dì, mời hai người uống nước."

Rosé nhu thuận mang nước uống lạnh lên, sau đó đứng ở một bên. Nàng cũng không ngồi xuống bên cạnh Lisa, miễn cho kích thích đến hai vị đối diện. Mẹ Lisa tiếp nhận rồi uống ngay một hơi, cẩn thận đánh giá Rosé. Rất xinh đẹp, đây là ấn tượng đầu tiên của bà khi nhìn thấy Rosé. Mà loại vẻ đẹp này chẳng phải mấy loại vẻ đẹp dung tục đầy ngoài đường, mà là mang theo một cỗ tự tin và cao quý, nhìn qua rất có giáo dưỡng cũng rất có khí chất, Rosé như vậy thì đã chiếm được sự thưởng thức của mẹ Lisa rồi. Bố Lisa giương mắt nhìn thoáng qua Rosé, chỉ chỉ chỗ bên cạnh Lisa, nói :

"Cháu ngồi đi!"

"Cảm ơn bác."

Bố Lisa thở dài, nói:

"Sự tình hôm nay chú coi như không nhìn thấy, hai người các con, tự giải quyết cho tốt đi. Lisa, con hãy tự lựa chọn, cha sẽ không nói thêm cái gì. Tương tự như sự lựa chọn của cha, con cũng không cần nhiều lời. Tất cả mọi người tự giải quyết cho tốt. Cha mẹ đi trước."

Nói xong, ông đứng dậy rời đi. Mẹ Lisa quay đầu nhìn Rosé một chú, nhẹ gật đầu không nói gì đi theo ông.

Rosé nháy mắt nhìn Lisa, Lisa mỉm cười nhìn lại. Rosé biết đây là không nói thông, nàng sờ lên tóc Lisa, vừa cười vừa nói:

"Được rồi, thuận theo tự nhiên đi."

Lisa kéo tay Rosé, vuốt ve rồi nói:

"Xin lỗi."

"Đồ ngốc!"

"Đồ ngốc sẽ không thỏa hiệp, đồ ngốc cũng sẽ không tổn thương em một phân một hào ."

Rosé mỉm cười gật gật đầu, nàng dùng hai tay nâng mặt Lisa, xích lại gần hôn lên môi cô.

"Chúng ta cùng nỗ lực a!"

Lisa nghĩ nghĩ, cười nói:

"Nếu em thấy chị đáng thương như vậy, hay là đêm nay cho chị đi!"

"Không cho, tự gây nghiệt thì không thể sống! Ai bảo chị ra tay nặng như vậy!"

"Đã nhiều ngày lắm rồi! Cũng lành hết rồi! Cho đi mà!"

"Chưa lành!"

"Gạt người!"

Khi Rosé bị Lisa ôm vào lòng, tâm Rosé đã mềm đến rối tinh rối mù, kỳ thật nàng biết, Lisa đang hống nàng, sợ nàng không vui. Lisa như thế này hoài thì, làm sao có thể khiến nàng hết yêu đây! Chú, dì, thật xin lỗi, con buông tay không được. Cho nên, mong hai người tha lỗi cho con!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro