Chương 44: Có được mọi mong ước như ý nguyện

Bầu không khí vi diệu ngưng đọng, bức màn vải dày bỗng dưng được vén lên, mang theo một luồng gió mát.

"Chị, chị dâu..." Giọng nói nhẹ nhàng của Minyoung vang lên rồi đột nhiên biến mất.

Lisa định thần lại, tầm mắt rơi vào phía sau Chaeyoung, bước chân khẽ động.

Động tác đặt tay lên giữa mày nàng của Chaeyoung thất bại. Cô cuộn các khớp ngón tay lại, tự nhiên hạ xuống, cùng nàng nghiêng người nhìn Minyoung.

Ánh mắt của Minyoung đảo quanh cả hai, nửa tủi thân nửa trêu chọc:" Có phải em ra không đúng lúc không?"

Hơi nóng bên tai Lisa vẫn chưa biến mất hoàn toàn, có chút mất tự nhiên, trả lời:" Không đâu."

Nàng mừng vì Minyoung bước ra đúng lúc, khiến nàng không thực sự hỏi ra hai câu hỏi kia.

Quá xa vời, cũng quá khó để trả lời. Nói ra, sẽ giống như một lời ám chỉ, nàng không tin Chaeyoung sẽ nghe không hiểu. Nên, cho dù Chaeyoung có trả lời gì đi chăng nữa, thì giữa cả hai cũng chẳng thể trở về trạng thái như hiện tại được.

Nàng không dám mạo hiểm.

Chưa nói đến việc giữa nàng và Chaeyoung có nhập nhằng hay không, thậm chí nếu có, liệu Chaeyoung đã sẵn sàng bước sang giai đoạn tiếp theo cùng nàng chưa?

Nàng thu hồi suy nghĩ, đưa điện thoại lại cho Chaeyoung rồi đổi chủ đề:" Bọn chị đang tìm kiếm tin tức tiếp theo về Yeeun và Juha thôi."

"Hóa ra là một con hắc long lớn." Nàng cười nói: "Truyền thông bắt gió bắt bóng giỏi quá."

Minyoung thoáng yên tâm khi thấy mày hai người đều giãn ra, không có vẻ gì là không vui.

Cô ấy cũng cười theo: " Em đã nói rồi mà."

"Cô ấy làm sáng tỏ rồi sao?"

Lisa lắc đầu:" Không phải, là Chaeyoung tìm người hỏi han một chút thôi."

Vẻ mặt của Minyoung bỗng chốc trở nên ái muội:" Ái chà, chị, chị trở nên tọc mạch từ khi nào đấy?"

Lisa cũng phản ứng lại, đưa mắt nhìn về phía cô, ẩn chứa ý nóng.

Chaeyoung cũng giống như lúc ăn mì buổi trưa, không hề nhìn nàng.

Cô bỏ qua lời chế giễu của Minyoung, chỉ bước đến cửa, lấy ô đưa cho Minyoung và kết thúc chủ đề: "Được rồi, đi thôi."

Lòng Lisa đánh lên một nhịp trống nhỏ, giống như hòa âm.

Chaeyoung thấy nàng không vui, nên hỏi vì nàng, có đúng không?

Nàng sợ bản thân tự mình đa tình, nhưng lại cầm lòng chẳng đặng mà mang lòng mong mỏi để sưu tập tất cả bằng chứng có thể chứng minh rằng mình không phải người tự mình đa tình nữa.

Minyoung đồng ý:" Vâng ạ."

Cô ấy cầm ô, đi đến bên mái hiên, vươn bàn tay còn lại của mình ra, lật lên và nói:" Có vẻ như mưa đã tạnh rồi." Cô ấy quay lại, đề nghị," Vẫn còn sớm lắm. Chúng ta đi dạo một vòng quanh đây nhé? Sáng mai phải đi sớm rồi, cũng không có thời gian để đi dạo."

Lisa và Chaeyoung không phản đối.

Xem như để tiêu thực.

Minyoung là người đầu tiên bước ra khỏi mái hiên và bước ngược hướng với con đường mà mình thường đi.

Lisa nhấc chân lên, muốn bước theo, nhưng bỗng dưng bàn tay của Chaeyoung lại chạm vào mu bàn tay nàng.

Giống như vô tình, lại vờ như cố ý, khá mềm mại, nhưng cũng rất nóng.

Hệt như một dòng điện chạy vào đỉnh tim.

Lisa nghiêng đầu nhìn Chaeyoung theo bản năng.

Chaeyoung cũng đang nhìn nàng, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, ánh mắt trong veo.

"Điện thoại hết pin rồi, không liên lạc được, đừng đi lạc." Cô thản nhiên.

Lisa:"..."

Tầm nhìn nơi đây trống trải, đường cũng không có nhiều người, lại đi cạnh nhau như thế này thì làm sao mà lạc được?

Không biết là trời quá lạnh hay nhiệt độ về đêm cao, nhưng sóng mắt Chaeyoung lại tỏa ra hơi ấm quá quyến rũ người khác.

Như ma xui quỷ khiến, nàng cuộn tròn rồi thả lỏng năm ngón tay của mình, nhịp tim cũng lắc lư, sau đó nắm lấy đầu ngón tay của Chaeyoung.

Độ cong trên đôi môi đỏ mọng của Chaeyoung ngày càng sâu hơn. Trong giây tiếp theo, cô đã nắm lại tay nàng, cùng nàng đan mười ngón tay vào nhau.

Các đốt ngón tay cọ xát vào đốt ngón tay, mang đến cảm giác ma mị và rùng mình.

Nhịp tim Lisa đập loạn xạ, nhìn chằm chằm Chaeyoung không chớp mắt.

Cảm thấy bản thân nên nói điều gì đó, nhưng lại không dám nói ra.

Nàng hy vọng rằng Chaeyoung sẽ nói gì đó, nhưng Chaeyoung cũng không nói bất kỳ lời nào. Cả hai cứ nhìn nhau trong hai giây, rồi sau đó, Chaeyoung ngoảnh đầu lại, nắm lấy tay nàng, bình thản, ung dung đưa nàng tiến về phía trước.

Lisa quýnh quáng tay chân, vừa ngọt ngào, vừa vô thố.

Có phải Chaeyoung đang tán tỉnh nàng không? Nàng vừa ám chỉ cho Chaeyoung sao? Tại sao Chaeyoung lại bình tĩnh như vậy?

Hay vốn dĩ, sự hiểu ngầm trong giai đoạn mập mờ chỉ có như thế này?

Lisa cứ mãi miên man suy nghĩ, nên không hề nhìn bất kỳ cảnh quan nào suốt dọc đường đi. Nhưng, việc được nắm tay Chaeyoung và cảm nhận hơi ấm trên làn da cô khiến nàng vẫn còn khao khát-- Nếu đoạn đường này không bao giờ có điểm kết thúc thì tốt rồi.

*

Cơn mưa lớn lại ập đến ngay sau khi họ trở về khách sạn, mãi cho đến nửa đêm cũng chưa dừng lại. Để đảm bảo an toàn, họ đã khởi hành sau khi sương mù tan vào sáng sớm ngày hôm sau.

Đường đi vẫn còn ướt, nhưng càng đến gần S Thành, các tín đồ hành hương bất kể lầy lội tiến vào thành phố ngày càng nhiều.

Ngay cả khi Lisa và Minyoung không phải là tín đồ, nhưng vẫn sa vào sự sùng đạo của họ, không thể không cảm thấy kính sợ và ngưỡng mộ.

Nhìn thánh điện Phật giáo trên núi cao đang tắm mình trong ánh vàng, khiến lòng người bình thản và rộng mở hơn bao giờ hết.

Cũng nặng nề hơn trước rất nhiều-có vẻ như chứng say độ cao đã xảy ra.

Chỉ cần một chút chuyển động mạnh là đã khiến nàng cảm thấy choáng váng và thở hổn hển. Ngay cả Minyoung – người vẫn luôn tung tăng nhảy nhót cũng phải giảm tốc độ, không dám hành động hấp tấp.

Ngược lại, Chaeyoung – người trông yếu hơi hơn nàng rất nhiều, lại rất ổn vào thời điểm hiện tại.

Người lái xe giải thích rằng chức năng tim phổi của Chaeyoung tốt hơn, nhẹ cân nên cần ít oxy hơn.

Minyoung không vui:" Sao ngay cả việc say độ cao cũng dính đến kỳ thị cân nặng vậy."

"Rõ ràng cân nặng của em là cân nặng tiêu chuẩn đấy, có được không?" Cô ấy vừa gào xong đã lập tức ôm lấy ngực như một người đẹp ốm yếu:" Ôi, không được rồi, cho em xin ít oxy đi."

Lisa và Chaeyoung vừa buồn cười vừa lo lắng.

Cả ba đến khách sạn mà mình sẽ dừng chân vào hôm nay. Sau khi Minyoung hồi phục, liên tục nói rằng mình đã ổn thì mới ra ngoài và đi đến một nhà hàng địa phương nổi tiếng để dùng bữa tối.

Khách sạn cách trung tâm thành phố không xa, nằm trên con đường rẽ cổ kính của ngôi chùa lớn nhất địa phương —— phố VK.

Dọc theo con phố, có vô số ngôi chùa lớn nhỏ. Cách đó không xa, có thể bắt gặp những hàng kinh luân được xếp ngay ngắn.

Đèn bơ sáng trưng, các tín đồ cầm cuộn cầu nguyện và chuỗi hạt niệm phật dạo phố theo chiều kim đồng hồ và ngược chiều kim đồng hồ.

Lisa, Chaeyoung và Minyoung tình cờ lạc bước vào đó và bị sốc.

Cả ba vừa đi vừa nói về lịch sử địa phương và văn hóa dân gian. Minyoung bông đùa:" Em cảm thấy như những tế bào văn học đã chết đang tấn công em vậy."

Lisa:" Hửm?"

Minyoung nói:" Có rất nhiều bài thơ tình hiện lên trong tâm trí. Ví như biến núi, non sông thành chùa, không phải để tu cho kiếp sau, mà chỉ vì tình cờ gặp người trên đường."

"Ngẫm lại như thế, hai chị có thể không đi, chút nữa em đi lòng vòng là được rồi."

Lisa và Chaeyoung không thể không mỉm cười.

Lúc đi ngang qua một cửa hàng đặc sản, cả ba ghé vào để mua đồ lưu niệm.

Lisa vừa tham quan vừa chọn lựa. Tầm mắt nàng bỗng bị thu hút bởi những chuỗi hạt Phật được đặt trong góc và những hạt giống gốc bồ đề được bán gần đấy.

Chaeyoung cũng nhận ra, cô dùng ánh mắt để hỏi nàng.

Lisa giải thích:" Em nhớ về một số chuyện thuở còn bé."

Chaeyoung:" Ừm?"

Lisa nói:" Gia đình em không thích thường thức văn học. Lần đầu tiên em biết đến vòng tay bồ đề này là khi em đọc qua một cuốn tiểu thuyết ở thời sơ trung. Trong đấy, nhân vật nữ chính đã tự tay đánh bóng một sợi dây cho nam chính, cô ấy còn đặt vào giữa mỗi hạt bồ đề một viên đậu đỏ, hàm ý rằng 'một hạt đậu đỏ lả lướt, sẽ tượng trưng cho tình yêu khắc cốt ghi tâm'. Lúc đó, em đã nghĩ điều này rất lãng mạn. Nếu sau này thích ai đó, em cũng có thể mài cho cô ấy một chuỗi."

Chaeyoung khẽ nhếch môi: " Sơ trung?"

Không cần nói cũng biết là đang trêu chọc.

Lisa thoáng thẹn thùng:" Trưởng thành sớm không được sao ạ?"

Trong giọng điệu của nàng luôn chất chứa một sự thân mật và thư thái mà chính bản thân mình còn không nhận ra.

"Được chứ." Chaeyoung mỉm cười:" Vậy hiện tại thì sao?"

Hiện giờ mới biết bảo vật kia là thứ có thể mua được với giá vài chục tệ, cũng không phải ai nhận được món quà như vậy cũng vui.

Tuy nhiên, nàng vẫn nghĩ: "Bây giờ cũng thế thôi, em cảm thấy chúng khá lãng mạn."

Nàng dịu dàng nói:" Trong nhịp sống đô thị hối hả ngày nay, việc sẵn sàng dành thời gian cho một người là một sự lãng mạn cao cấp, đúng không chị?"

Chaeyoung trầm ngâm, suy tư gì đấy:" Có phải tôi nên ngẫm lại không?"

"Dạ?"

"Hình như tôi quá bận, có rất ít thời gian rảnh thì phải."

Lisa không đồng tình:" Không phải sẽ lãng mạn hơn khi dành thời gian cho nhau trong bộn bề bận rộn sao?"

Ý cười của Chaeyoung sâu hơn, cô khẽ hỏi:" Thật không?"

Lisa muốn đưa ra một ví dụ để chứng minh theo phản xạ có điều kiện, chẳng hạn như đến vì lời hứa dù cách xa ngàn dặm vì nàng, chẳng hạn như con dấu mà cô đã khắc cho nàng...

Khi những lời này sắp được thốt nên, nàng đã phản ứng được điều gì đó.

Có phải Chaeyoung đang dụ dỗ nàng nói ra không?

Trông thấy hàng mi khẽ chớp và ánh mắt ranh mãnh của cô, nàng bỗng có chút tự tin, cũng sinh ra chút ngại ngùng và dè dặt, cũng chẳng muốn nói ra những tâm tư ấy quá rõ ràng.

Nàng mở to mắt, mơ hồ gật đầu, ý cười ngọt ngào dần lan tràn trên gương mặt.

Chaeyoung nhìn nàng, thoáng cười thầm.

Dường như có một sự ngọt ngào thầm lặng đang lưu chuyển giữa cả hai.

Minyoung đứng cách các nàng không xa, nhưng cũng không để ý, chỉ quay đầu lại và hỏi:" Chị, chị dâu, chúng ta có nên mua cờ cầu nguyện để treo không?"

Những người đến đây, bất kể có phải là tín đồ hay không, hầu như đều nhập gia tùy tục để treo cờ cầu nguyện, cầu phúc, cầu lộc.

Truyền thuyết kể rằng, mỗi khi lá cờ cầu nguyện bay trong gió, phần kinh trên lá cờ sẽ được tụng lại một lần.

Cầu nguyện cùng thần tiên.

Chaeyoung không mảy may, chỉ làm theo ý muốn của Lisa và Minyoung.

Vì vậy, ba người họ mua đồ lưu niệm, điền thông tin chuyển phát nhanh. Sau bữa trưa, họ đến ngọn núi thánh địa phương để treo cờ cầu nguyện.

Trên đỉnh đèo cao, cuộc sống hối hả dần dần lắng xuống. Giữa hai ngọn núi treo đầy những lá cờ cầu nguyện đủ màu sắc, bay phấp phới trong gió.

Lisa và Minyoung đã mua một lá cờ cầu nguyện dài 100 mét và ghi điều ước dưới ánh đèn vàng.

Chaeyoung không viết gì, chỉ giúp họ kéo căng cờ cầu nguyện.

30 năm qua, cô không tin trời phật, cũng không cầu xin phù hộ, tất cả những gì muốn làm đều hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của bản thân. Trong suốt chặng đường, cô đã đi qua rất nhiều ngôi chùa với niềm thành kính, nhưng chưa bao giờ bước vào chính điện để tỏ lòng tôn kính. Tâm không thành, thờ cúng cũng vô ích.

Nhưng vào lúc này, nhìn Lisa họa long vẽ phượng dưới trời xanh mây trắng, gió trời dạt dào, hòa cùng gương mặt xinh đẹp, tươi cười của nàng, cũng là lần đầu tiên cô sinh ra lòng khiêm nhường.

Mong trời phật thương xót, để người mà con yêu thương có được mọi mong ước như ý nguyện.

--------

Lời editor: Các bạn đọc xong vui lòng ủng hộ mình bằng nút VOTE, nếu có thể cho mình một LIKE một SHARE một FOLLOW luôn nha cả nhà ơi, xin chân thành cảm ơn các bạn rất nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro