Chương 64: Nhân chứng cho tương lai
Vào ngày chủ nhật thứ hai của tháng năm, ngày của mẹ, Lisa và Seong vừa có thời gian rảnh. Cả hai đều muốn đặt một phòng riêng trong khách sạn để chúc mừng Narae. Nhưng Narae cho rằng việc kết hôn sắp tới của Seong sẽ tốn kém rất nhiều, nên không muốn cậu lãng phí tiền bạc, cũng không muốn Lisa và Chaeyoung tốn tiền thêm, nên đã tỏ vẻ nhận được lời chúc cũng đã rất vui, nhất quyết không chịu đi. Nếu Lisa và Chaeyoung có thời gian cùng về nhà bà dùng một bữa cơm là quá tốt rồi.
Lisa không thuyết phục được bà, nên đành đồng ý.
Nàng sợ Chaeyoung sẽ tiêu pha nên không nhắc Chaeyoung chủ nhật này là ngày của mẹ, chỉ nói rằng Narae rất nhớ cả hai, nếu có thời gian thì về nhà dùng bữa cùng nhau. Nàng đã lén lút tặng cho Narae chiếc vòng tay bằng vàng như một món quà của cả hai.
Không ngờ, đêm giao vòng tay, nàng vẫn nhận được cuộc gọi từ Narae. Bà nửa mừng, nửa trách, bảo nàng mang trả lại nệm cao su đi, đừng lãng phí tiền bạc nữa.
Lông mày Lisa giật giật, phản ứng ngay lập tức.
Nàng nghiêng đầu nhìn Chaeyoung phía bên kia bàn làm việc. Chaeyoung đang mím môi xem tài liệu, nét mặt đầy lạnh lùng. Như thể nhận ra ánh nhìn của nàng, cô ngừng việc lăn chuột, ngoảnh lại nhìn nàng.
Khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt của nàng, cô mỉm cười, giống như băng tuyết tan chảy.
Nhịp tim Lisa thoáng loạn.
Dù cho đã thân mật bao nhiêu lần đi chăng nữa, nàng vẫn sẽ dễ dàng bị cô hớp hồn, loạn nhịp vì cô.
Nàng trượt ghế lại gần Chaeyoung, bật loa ngoài của điện thoại lên, để giọng nói ôn tồn của Narae lọt vào tai Chaeyoung.
"Mẹ đã hỏi Tiểu Seong rồi, Tiểu Seong không chịu nói. Nhưng nhìn vẻ bề ngoài, chắc chắn chiếc nệm này không hề rẻ. Con mau lấy về đi, mẹ vẫn chưa đụng vào, đừng để qua thời hạn trả hàng."
"Mẹ và bố con đều già mục xương rồi, còn ngủ trên chiếc giường đắt tiền như vậy làm gì? Có ngủ ngon được không?"
Giọng điệu của Narae tràn đầy tình yêu đối với thế hệ trẻ.
Lisa dùng ánh mắt hỏi Chaeyoung. Chaeyoung hiểu ý, khẽ lắc đầu.
Lisa không còn cách nào khác.
Chaeyoung đã muốn tặng quà, sẽ không có khả năng lấy về.
Không phải nàng không cảm thấy ngọt ngào, dịu dàng mở miệng:" Mẹ, là Chaeyoung mua đấy ạ, nhưng con khuyên chị ấy không được. Nếu mẹ muốn trả hàng, vậy mẹ nói với chị ấy đi."
Nàng đẩy điện thoại về phía Chaeyoung, bất đắc dĩ nhìn cô.
Chaeyoung mỉm cười, không cảm thấy ngại. Lúc đến gần, cô lập tức chào hỏi:" Mẹ, là con, Chaeyoung đây ạ."
Ấm áp, dịu dàng, cực kỳ êm tai khi nghe.
Cô gọi 'mẹ' rất ngọt, Lisa cũng bất giác cong môi theo.
"Nếu mẹ trả về, đêm nay con sẽ ngủ không được đấy." Chaeyoung khẽ nói, lưỡi tráng hoa sen. Chỉ vài câu đã khiến tâm tình Narae trở nên vui vẻ, không nỡ phụ lòng thành của cô.
"Được rồi, mẹ sẽ nhận, cảm ơn ý tốt của con. Chủ nhật này nhớ về sớm với Lili đấy, mẹ sẽ nấu món ngon cho hai đứa."
"Vâng." Chaeyoung ngoan ngoãn đồng ý.
Cô và Narae trò chuyện một lúc trước khi cúp máy và đưa điện thoại lại cho Lisa. Lisa bội phục sát đất trước những lời nói của cô.
"Tại sao chị không thèm nói gì vậy?" Nàng nhỏ giọng dỗi.
Chaeyoung cong môi, vươn tay kéo lấy nàng.
Lisa không tài nào kiểm soát được việc thích cô.
Tai nàng đỏ bừng, trúc trắc ngồi lên đùi cô, câu lấy cổ cô.
Chaeyoung ôm lấy eo nàng, để nàng ngồi thoải mái hơn, những gợn sóng bập bềnh ẩn hiện trong đáy mắt cô.
"Có thanh có vang, có phải em lại muốn treo bình dầu, không nể mặt tôi không?" Cô hôn lên cằm nàng, trêu chọc.
Lisa:"..."
"Chị thù dai thật đấy." Nàng ngượng ngùng.
Rõ ràng chỉ có một lần gửi quà Tết đầu năm.
Chaeyoung mỉm cười:" Không phải, do em rất hiếm khi giận, rất đáng yêu, nên tôi không thể không nhớ dai được."
Chỉ một câu nói đùa, nhưng cô lại nói giống như thật, đôi mắt đen láy vô cùng chân thành.
Lisa không thể không cảm động.
"Viên đạn bọc đường." Nàng khẽ dỗi.
Nàng muốn trả lại tiền cho cô. Nhưng khi nghĩ đến việc Chaeyoung gọi 'mẹ' đầy tự nhiên, nếu nói ra, sẽ sợ Chaeyoung cảm thấy khách sáo và tổn thương.
Sau khi do dự một lúc, nàng thỏa hiệp, bỏ qua sự cố chấp của lý trí, hôn lên tai Chaeyoung, thì thầm:" Cảm ơn chị yêu."
Câu dẫn rõ ràng nhưng không hề hay biết.
Sóng mắt Chaeyoung lập tức sâu thẳm.
Cô nghiêng mặt, hôn lên vành tai Lisa, trêu chọc nàng:" Chút nữa đổi nơi khác để cảm ơn tôi, được không?"
Đôi tay trắng nõn của Chaeyoung luồn vào áo thun của nàng, khẽ mơn trớn vòng eo nàng.
Lisa lập tức ngồi thẳng người, hơi nóng phả đầy mặt.
"Không được ạ." Nàng nói một đằng nghĩ một nẻo, rất muốn nhưng lại giả vờ.
Chaeyoung chăm chú nhìn nàng, ngầm hiểu, mỉm cười dịu dàng.
Lisa bại trận, cầm lòng chẳng đặng, úp mặt vào lòng Chaeyoung.
Sao lại có người hoàn hảo và khiến người ta thích đến vậy cơ chứ?
Nàng cảm khái sự vĩ đại của tạo hóa và vận mệnh yêu đương của bản thân.
*
Chiều chủ nhật, Chaeyoung hoãn cuộc họp video lại, đích thân lái xe đưa Lisa về nhà họ Manobal ở khu phố cũ.
Seong và Yebin chưa tổ chức, nhưng đã đăng ký kết hôn, cả hai cũng chuyển ra ngoài được nửa tháng.
Lúc Lisa và Chaeyoung đến, họ đã bận rộn trong bếp một lúc.
Họ lấy cớ hôm nay là ngày của mẹ, nên đã để Narae thảnh thơi một ngày, để họ lo liệu bữa tiệc tối nay là được.
Lisa và Chaeyoung đồng ý, chủ động nhận làm những món còn lại, cho cả hai cơ hội thể hiện bản thân.
Seong và Yebin không có ý kiến.
Cặp vợ chồng son bận rộn hiệp một, phần còn lại sẽ do Lisa và Chaeyoung đảm nhận.
Diện tích nhà bếp của nhà họ Manobal không thể sánh với QD, nên khi hai người đứng, trông rất chật chội. Cửa sổ cũng rất nhỏ, hơi nóng bốc lên từ nồi, khiến không gian trở nên oi bức như lò hơi chỉ sau một khoảng thời gian.
Lisa vô thức đưa tay lên lau mồ hôi. Sau khi bỏ tay xuống, nàng mới sực nhớ ra gì đó, rồi nghiêng người nhìn sang Chaeyoung đang rửa nấm.
Trên vầng trán trắng như tuyết của Chaeyoung cũng thấm ra một lớp mồ hôi mỏng.
Rõ ràng là người mười ngón tay không dính nước xuân, nhưng khi đứng trước bàn nấu ăn, cô lại mím môi, trông khá vui vẻ, khiến đáy lòng Lisa vừa ấm vừa đau.
"Có phải rất nóng không? Chị ra ngoài uống trà với bố đi, em làm một mình là được rồi." Nàng thản nhiên nói.
Chaeyoung ngâm nấm vào nước, nghiêng đầu nhìn nàng, cười nhẹ:" Không đâu."
Cô nhẹ nhàng lau khô tay và nói:" Tôi muốn nhìn nhiều hơn một chút."
Lisa:" Dạ?"
Chaeyoung nói:" Hiếm khi nhìn thấy bộ dáng này của em."
Nàng mang tạp dề, buộc tóc, thuần khiết dịu dàng lúc ở nhà, thực sự là dáng vẻ rất hiếm thấy.
Đáy lòng Lisa không khỏi tiết ra nước đường. Nàng quay đầu lại, cong cong môi, giả vờ không hiểu phong tình:" Có phải chị đang ám chỉ em chuyện gì không đấy?"
Chaeyoung:" Hửm?"
Lisa nói:" Ví dụ như, không cần để dụng cụ bếp núc sạch sẽ như mọi khi nữa?"
Chaeyoung bật cười:" Có phải đang đem dạ tiểu nhân so lòng quân tử không?"
Dường như cô thật sự không sợ nóng, ôm chầm lấy nàng từ phía sau, khẽ cười nói:" Không cần, tay của em không nên dùng để làm việc này."
Lisa không khỏi cảm thấy lưu luyến.
"Vâng?" Nàng thả lỏng trong vòng tay cô.
Chaeyoung nói:" Phải cầm bút cuốn lý xuân thu."
Cô thưởng thức đôi tay nàng, như thể đang trân trọng món bảo vật quý giá nào đó.
Lisa không giấu được vẻ ngọt ngào.
Đôi khi Chaeyoung thực sự rất giỏi ăn nói, không phải giống loại người không biết dỗ dành người khác như mẹ Chu từng nói, cũng không phải là người đoan trang, cẩn trọng, cấm dục như trước khi yêu.
Nàng khuấy thìa, giả vờ không dao động:" Có phải là chuyện rất quan trọng không?"
Chaeyoung mỉm cười:" Liên quan đến nền văn minh nhân loại, còn chưa đủ quan trọng sao?"
Lisa không thể không bật cười theo.
Được người mình yêu công nhận, sẽ chẳng có ai không vui cả.
Nàng đồng tình:" Thỉnh thoảng, em cũng muốn thúc đẩy văn minh gia đình nữa."
Chaeyoung:" Ừm?"
Lisa dùng đầu mình cụng vào đầu cô, nói:" Em sẽ nấu cho chị vài món."
Chaeyoung phát ra tiếng cười quyến luyến bên tai nàng.
Gia đình sao?
"Thỉnh thoảng làm là được rồi." Cô rất dễ hài lòng.
Narae ôm chiếc quạt điện cao đến gần. Lúc trông thấy bộ dáng dính lấy nhau của cả hai, nếp nhăn khi cười nơi khóe mắt của bà vắt vào nhau, lẳng lặng xoay người rời đi.
Có vẻ như những người yêu nhau không sợ nóng, bà lão như bà lo lắng thừa rồi.
"Sao bà lại ôm ra rồi?" Lajiho cảm thấy kỳ quái khi thấy bà bất lực quay về.
Narae xua tay, bảo ông ấy nhỏ tiếng lại:" Người ta không thấy nóng đâu."
Lajiho khó hiểu, muốn nói thêm gì nữa, nhưng bỗng dưng nhanh trí, gương mặt ít nói ít cười cũng lộ ra vẻ thư thái.
Không biết có phải đã xảy ra chuyện gì hay không, nhưng người chậm tiêu như ông cũng nhận ra, cảm tình của con gái và con dâu mình vào lần trở về này còn thắm thiết hơn lúc mới kết hôn.
Ông và Narae liếc mắt nhìn nhau, ngấm ngầm không quấy rầy nữa.
Đã gần bảy giờ, thức ăn cuối cùng cũng đã chuẩn bị xong, mọi người đều ngồi vào chỗ.
Đây là lần đầu tiên cả gia đình cùng nhau ăn tối. Lajiho thấy con gái và con trai mình đều đã thành gia lập nghiệp, cảm thấy rất vui vẻ, nói rất nhiều, còn kéo Chaeyoung và Seong cùng uống rượu.
Narae, Lisa và Yebin thấy họ vui vẻ như vậy, nên cũng không ngăn lại.
Một bữa ăn kéo dài đến tận khuya.
Chaeyoung đã uống rất nhiều rượu với Lajiho. Không biết là do nóng hay say, nhưng đôi gò má trắng nõn đã ửng hồng, lộ ra chút yếu đuối, khiến người lớn cảm thấy xót xa.
Lajiho đi tắm, Seong và Yebin xuống lầu vứt rác, trong phòng khách chỉ còn lại Lisa và Chaeyoung.
Narae bưng hoa quả ra, nhìn Chaeyoung, lo lắng:" Nếu không, hai đứa cứ như Tiểu Seong và Tiểu Yebin đi, ngủ ở đây một đêm, nếu về, đường xóc nảy rất khó chịu."
"Lúc nào mẹ cũng dọn phòng cho con cả, chỉ cần lấy gối ra là ngủ được rồi." Bà nhìn Lisa, thản nhiên nói.
Lisa biết tửu lượng của Chaeyoung không kém như vậy. Nhưng khi nhận thấy sự mong đợi mơ hồ trong mắt Narae, nàng bỗng dằn những lời sắp nói xuống.
Nàng sao cũng được, lặng lẽ hỏi Chaeyoung, Chaeyoung cũng hiểu ý:" Vâng, con cũng không có việc gì, em thì sao?"
Lisa lắc đầu.
Narae lập tức vui mừng: "Được rồi, vậy mẹ đi lấy gối và chăn cho hai đứa đây."
Lisa gật đầu.
Narae xoay người, không thấy tăm hơi.
Chaeyoung quan tâm:" Trông mẹ có vẻ rất vui."
Hàng mi Lisa thoáng rũ xuống:" Đúng vậy, sau khi học năm hai, em đã không ngủ lại rất nhiều năm rồi."
Giọng nói của nàng ánh lên chút buồn bã mà thậm chí chính bản thân mình còn không nhận ra.
Ánh mắt Chaeyoung lặng đi, bỗng dưng nói:" Tôi cũng rất vui."
Lisa:" Vâng?"
Chaeyoung ám chỉ:" Đây là lần đầu tiên em để tôi bước vào phòng của mình đấy."
Lisa bị phân tâm, lấy lại tâm trạng vui vẻ:" Chị nói như thể đang ấm ức lắm vậy?"
"Những lần trước, không phải thời gian đều không khéo, nên không có cơ hội sao?"
Chaeyoung chỉ cười, không nói lời nào, hệt như nhìn thấu, nhưng lại không nói toạc ra.
Lisa chột dạ.
"Được rồi." Nàng thừa nhận rằng mình thực sự không có ý nghĩ đó. Nàng nắm lấy tay cô, đung đưa, dỗ dành:" Em đưa chị tham quan một vòng được không?"
Đuôi mắt Chaeyoung thoáng nhếch lên, hào sảng gật đầu.
Mắt Lisa cười thành hình trăng khuyết.
Cả hai vào phòng ngủ sau khi chào hỏi Narae.
Nói là tham quan, nhưng thực ra căn phòng không lớn, cũng không có gì đáng đặc biệt để giới thiệu.
Chaeyoung chạm vào tủ sách, bàn làm việc và ngăn kéo chứa đầy những giải thưởng và bằng danh dự mà nàng được nhận thuở nhỏ, ánh mắt sâu thăm thẳm, đầy thích thú.
Cuối cùng cả hai cũng ngồi xuống giường. Chaeyoung ôm lấy Lisa, để nàng ngồi trong lòng mình, cùng nhau nhìn album ảnh gia đình của nhà họ Manobal.
Đây là lần đầu tiên Chaeyoung nhìn thấy Lisa thuở nhỏ.
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình có thể là một người yêu chiều và thích trẻ con đến vậy.
Mỗi một cái nhíu mày, mỗi một nụ cười, dường như đều đang nở rộ nơi trái tim cô.
Mỗi thứ đều khiến cô mê mẩn, không nỡ buông tay.
Cô hỏi Lisa:" Có thể copy rồi in ra một bản sao và để trong nhà của chúng ta không?"
Lisa dễ dãi:" Có thể ạ."
Nàng nghĩ đến điều gì đó, mang thù:" Chị vẫn chưa cho em xem ảnh thuở nhỏ của mình đâu đấy."
Ngoại trừ tấm mà nàng nhìn thấy khi đến biệt thự cũ.
Nụ cười của Chaeyoung nhạt dần, giải thích:" Sau khi trở về nhà họ Park, tôi rất ít khi chụp ảnh."
Ngoài bức chân dung gia đình được sử dụng hàng năm để tô điểm thêm cho tình cha nghĩa mẹ, anh em nồng thắm ra.
Giống như việc được ăn sủi cảo cầu lộc vậy. Sẽ có người chụp ảnh và ghi lại sự trưởng thành của bạn, đây là điều mà chỉ có những ai được yêu mến và mong đợi mới có được.
Cô cảm khái:" Nhìn ảnh có thể nhận ra được, bố, mẹ, em trai đều rất yêu quý bé Lili nhà chúng ta."
"Điện thoại của Seong cũng lén giấu rất nhiều ảnh chụp hiện tại của em đấy." Thỉnh thoảng, cậu ấy cũng sẽ bí mật chia sẻ cho cô.
Cô vừa cười vừa nói, không lộ ra bất kỳ cảm xúc không vui nào.
Lisa bỗng dưng chua xót.
Nàng không biết tại sao, nhưng luôn rất dễ đồng cảm và đau lòng vì Chaeyoung.
Cô luôn có thể chạm vào nơi sâu kín và mềm mại nhất mà nàng đã cố che giấu.
Nàng trở mình trong vòng tay cô, chăm chú nhìn vào cô, hứa hẹn:" Sau này, điện thoại của em cũng sẽ có rất nhiều ảnh chụp của chị."
"Đã quá muộn để tham dự vào quá khứ của chị, nhưng sẽ luôn là nhân chứng cho tương lai của chị."
Nàng đã qua tuổi hứa hẹn, thề non hẹn biển. Nhưng đối với Chaeyoung, nàng lại giống như đang yêu đương say đắm, thốt ra những lời này rất tự nhiên.
Chaeyoung thoáng ngạc nhiên, ngẩn ngơ một lúc, sau đó lộ ra niềm vui mừng khôn xiết.
--
Tác giả có lời muốn nói:
Để cho Lili hạnh phúc một chút nữa hoy. Chú chó nhỏ có ý đồ xấu xa nào đó.jpg
--------
Lời editor: Các bạn đọc xong vui lòng ủng hộ mình bằng nút VOTE, nếu có thể cho mình một LIKE một SHARE một FOLLOW luôn nha cả nhà ơi, xin chân thành cảm ơn các bạn rất nhiều.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro