Chương 70: Yêu tất cả thuộc về tôi
"Park tổng, người đàng hoàng không nói chuyện mờ ám. Tôi có lý do mới tìm đến nơi này, tôi nghĩ cô cũng đoán ra được mà, đúng không?" Người phụ nữ mặc váy sơ mi, ngồi phía dưới bên trái Chaeyoung, vẻ mặt điềm tĩnh như đang hỏi tội.
Cô ta đang trong giai đoạn cực kỳ tức giận khi lần đầu tiên biết được sự thật vào ngày hôm qua. Năm ngón tay đặt trên đầu gối siết chặt lại, nhưng giọng nói lại đầy kiềm chế.
Gần hai năm sống như phu nhân nhà giàu nuôi dưỡng cô ta trở nên đẫy đà hơn. Chỉ cần nhìn hình thể bên ngoài, quả thực là một người có nét thanh tú xuất chúng, chẳng trách năm đó mê hoặc được Lisa.
Chaeyoung ngồi tại ghế chính bên trên, nhếch đôi môi đỏ mọng, bắt chéo chân, nhàn nhạt nhìn cô ta, giả vờ khó hiểu: "Bà Lee, tôi hoàn toàn không biết cô đang nói gì cả."
Ánh mắt cô lộ ra vẻ trào phúng.
Ngọn lửa mà Eun Woo cố dằn lại bỗng dưng bùng lên dữ dội.
Cực kỳ vô sỉ!
Cô ta cắn răng nhịn lại, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ quyền quý trước mặt, trầm giọng nói:" Byeol đã nói cho tôi rồi."
"Anh ta được tuyển dụng, thân phận của anh ta hoàn toàn là do cô bịa đặt ra. Cô đã biến một con vịt thành một người đàn ông vàng độc thân, sắp xếp anh ta đến quyến rũ tôi, lừa gạt tôi, chỉ để chia rẽ tôi và Lisa để đạt được mục đích của mình, là giành được Lisa."
"Cô đã hủy hoại cả cuộc đời tôi!" Cô ta gần như nghiến răng nghiến lợi nói.
Vẻ mặt của Chaeyoung không hề dao động.
"Cô có bằng chứng gì không?" Cô nhấp một ngụm cà phê, tao nhã và bình tĩnh đến mức khiến người khác giận sôi.
Móng tay của Eun Woo lún sâu vào lòng bàn tay, trên mu bàn tay còn nổi rõ những đường gân xanh.
Cô ta cố gắng bình tĩnh để không bị Chaeyoung dẫn dắt cảm xúc:" Tôi không có bằng chứng. Ôi, cô và giám đốc Park làm việc rất sạch sẽ."
Byeol không dám đứng ra làm chứng chống lại họ.
Thậm chí anh ta còn quỳ xuống cầu xin trước khi cô ta ra ngoài, bảo cô ta đừng đến tìm Chaeyoung, đừng tìm đến đường chết, lấy trứng chọi đá.
Chỉ cần cô ta xem như không biết, bọn họ có thể sống mãi như thế này.
Sống mãi cái con mẹ gì!
Anh ta cho rằng cô ta thực sự yêu mình sao!
Cô ta nhớ lại hai năm khom lưng cúi đầu, xu nịnh đi làm ăn cùng hắn. Nhớ lại những ngày từng bước suy luận, xác minh rồi phát hiện ra sự thật, nhưng vẫn cảm thấy sốc đến ngất đi.
Giống như vừa thức dậy khỏi giấc mộng đẹp, lại giống như vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng kia.
Khi cô ta nghĩ đến việc mình chịu khổ nằm dưới thân một đống rác rưởi như vậy trong hai năm, nghĩ đến việc mình bị Chaeyoung chơi đùa tùy ý suốt hai năm, cô ta bỗng cảm thấy ghê tởm, muốn nôn mửa.
Cô ta nuốt không trôi chuyện này.
Cô ta chứng minh:" Nhưng tại sao BN lại thuê một người không thân cũng chẳng quen, bỏ học vào thời cấp 3, từng bán dâʍ để kiếm sống làm giám đốc công ty con của mình và đưa cho anh ta hàng trăm nghìn tệ tiền lương hàng năm để cho anh ta ăn không ngồi rồi, cho anh ta xe, cho anh ta nhà, lo liệu hôn lễ cho anh ta? Nói đi, ôi, ai cũng sẽ nghĩ BN là nhà từ thiện lớn, đúng không?"
Chaeyoung nhấp một ngụm cà phê, không trả lời.
Minyoung bên cạnh đã nói thay cô:" Bà Lee không biết gì rồi. BN thực sự là một nhà từ thiện lớn đấy, năm nào chị tôi cũng đứng đầu danh sách từ thiện cả."
Cô ấy môi đỏ răng trắng, cười đến mức vô hại.
Huyệt thái dương của Eun Woo nhảy dựng, cơn giận xộc thẳng lên đỉnh đầu.
"Park tổng," Cô ta tăng âm lượng, gằn từng chữ:" Tôi không biết người khác có tin hay không, nhưng cô đoán xem, liệu Lisa có tin hay không?"
"Cô nói xem, Lisa sẽ cảm thấy như thế nào khi biết người bên gối mình là một kẻ sẽ làm bất cứ thứ gì để đạt được mục đích của mình?"
Cô ta biết Lisa, cũng hiểu bản chất của nàng.
Cho dù Chaeyoung có hoàn mỹ đến đâu, chỉ cần cô còn quan tâm đến Lisa, cô vẫn sẽ có tử huyệt.
Chaeyoung chẳng buồn nâng mí mắt lên, cười lạnh, không dao động:" Cô đoán xem, phu nhân của tôi sẽ tin tưởng tôi, hay là tin một người ngoài cuộc hơn?"
Eun Woo hoảng loạn trong giây lát.
Nhưng ngay sau đó, cô ta đã bình tĩnh lại.
Cô ta cá rằng Chaeyoung chỉ đang giả vờ.
Cô ta ngồi thẳng lưng, vờ như đầy tự tin:" Tôi không phải chỉ là người ngoài cuộc, tôi là bạn gái cũ của cậu ấy, người mà cậu ấy từng trao tất cả yêu thương."
Nói năng rất hùng hổ.
Ánh mắt Chaeyoung hoàn toàn sắc lạnh.
Cô đặt tách cà phê trên bàn, nhẹ nhàng khuấy chiếc thìa dài và chậm rãi nói:" Vì bà Lee muốn tất toán với tôi, nên thật ra, tôi cũng có một khoản muốn tính với cô đấy."
Cô ngước mắt lên, nở một nụ cười như có như không. Giọng điệu lạnh lùng đến mức không có chút ấm áp nào:" Theo tôi được biết, khi cô và phu nhân của tôi quen nhau, trước khi chia tay, cô đã trao đổi với bạn bè trên mạng về việc nên đi đâu để có thể dễ dàng tìm kiếm đối tượng. Một bên hôn nhau, một bên nhận lấy những món quà quý giá mà Lisa gửi qua trăm biển ngàn trùng cho cô vì ăn mặc cần kiệm."
"Một bên bước ra khách sạn cùng người đàn ông khác, một bên nhận cuộc điện thoại lo lắng của em ấy, rồi buộc tội em ấy chuyện bé xé ra to, không cho cô đủ không gian."
"Có phải cô vẫn muốn tính xem nên lừa em ấy như thế nào không? Nói như thế nào để thuyết phục em ấy chờ cô, khiến em ấy cảm thấy có lỗi với cô, rằng em ấy không đủ tốt, không đủ ưu tú, mới khiến cô bất đắc dĩ phải kết hôn cùng một người đàn ông khác?"
"Cô nói xem, cô làm Lisa phải chịu nhiều tổn thương như vậy, tôi nên giải quyết chuyện này với cô như thế nào đây?"
Cô nhìn chằm chằm vào cô ta, giống như đang nhìn một kẻ sắp chết.
Eun Woo sởn tóc gáy.
Sao cô có thể biết được?!
Cô ta ngoài mạnh trong yếu, rối loạn:" Cô nói hươu nói vượn!"
"Đây là chuyện riêng giữa tôi và cậu ấy, liên quan gì đến cô?!"
Chaeyoung xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của mình và gật đầu:" Nói rất đúng."
"Vậy chuyện giữa cô và Byeol, liên quan gì đến tôi?"
"Có liên quan hay không, cô là người rõ nhất!" Eun Woo tức muốn hộc máu, giọng nói có chút run rẩy.
Cô ta muốn nói những lời cay nghiệt, nhưng không dám thực sự chọc giận Chaeyoung.
Chaeyoung bình thản nhìn cô ta.
Minyoung tiếp lời, tống cổ cô ta:" Nói đi, yêu cầu hôm nay của cô là gì?"
"Chắc là không phải đòi tiền đâu nhỉ? Nghe nói bà Lee cũng là sinh viên thủ khoa của một trường Đại học nổi tiếng, chắc cũng không mất phẩm giá như vậy đâu ha?" Cô ấy cười tủm tỉm nói móc.
Không phải nhục nhã, mà còn hơn cả nhục nhã.
Eun Woo đang hừng hực lửa giận, phổi cô ta căng phồng lên như sắp nổ tung.
"Tôi muốn bồi thường tinh thần." Cô ta siết chặt các đốt ngón tay đến mức run rẩy, nhưng lại là người cùng đứng dưới mái hiên, vẫn là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, lựa chọn việc vô liêm sỉ.
"Chỉ cần các cô có thành ý, tôi đảm bảo Lisa sẽ không bao giờ biết về những việc này." Cô ta hứa hẹn.
Chaeyoung phát ra tiếng cười rất nhẹ.
Minyoung cũng mỉm cười: "Cô có nghĩ chúng tôi sợ không?"
"Bà Lee, tôi nghĩ cô phải hiểu rõ một việc rồi. Nếu chúng tôi sẵn lòng cho cô cái gì, cũng không phải là để bồi thường cho cô, mà là xuất phát từ lòng nhân đạo, thay mặt chị dâu đáng thương của tôi để thương hại cô thôi."
"Cô gặp người không tốt, không biết nhìn người thì vẫn nên tự trách mình thôi. Có phải làm chuyện xấu nhiều rồi gặp báo ứng không ta?"
Eun Woo tức giận đập bàn:" Minyoung, cô đừng quá đáng!"
Cô ta run lên vì đau.
Minyoung cười khúc khích, nhắc nhở:" Cái bàn này quý lắm đó cưng."
"Khấu trừ tiền bồi thường là được." Vẻ mặt Eun Woo đầy ủ rũ.
Chaeyoung có vẻ rất thích thú, hỏi:" Cô muốn bao nhiêu?"
Eun Woo há mồm to như miệng sư tử, nói ra một con số.
Chaeyoung không ngừng cong môi, đi đến máy lọc nước để lấy nước ấm.
Minyoung thở dài:" Chị, thực sự xem chị như nhà từ thiện rồi kìa."
Cô ấy cầm tập tài liệu đã được Chaeyoung đặt sẵn trên bàn bước đến bên cạnh Eun Woo, mở ra rồi đặt nó trên chiếc bàn thấp bên cạnh tay Eun Woo, dùng đốt ngón tay gõ nhẹ hai lần rồi cảnh cáo:" Bà Lee, lòng tốt của chúng tôi cũng có hạn. "
Eun Woo nhíu mày, cơ má vì dùng sức mà nhô ra. Cô ta nén giận, đọc nhanh như gió, rốt cuộc cũng không kìm lại được nữa, tức giận đứng lên:" Chaeyoung, cô khinh người quá đáng rồi!"
Số tiền trong hợp đồng thấp hơn nhiều so với mức giá mà cô ta đưa ra, khác gì để tống cổ ăn xin đâu.
Chaeyoung bước đến bệ cửa sổ với cốc cà phê trên tay, đổ hết cà phê vào chậu cây vừa mới nảy mầm trên bệ cửa sổ, tỏ vẻ thờ ơ:" Cô cũng là người thông minh, nên biết làm gì để tốt nhất cho nhau mà đúng không? "
Cà phê nóng hổi được tưới lên những chồi non xanh mơn mởn, và những chồi non non nớt ấy héo rũ ngay lập tức, chỉ còn lại âm thanh xèo xèo của nước nóng và làn khí trắng trong veo quanh quẩn trong căn phòng điều hòa lạnh lẽo.
Chaeyoung không nhẹ không nặng:" Hai năm cuộc đời đã lãng phí, có lẽ cô sẽ không muốn lãng phí thêm vài năm kế tiếp ở những nơi không nên lãng phí, đúng không?"
Cô quay đầu lại nhìn Eun Woo, đôi con ngươi sâu thẳm tựa như biển, tối mịt, chỉ cần liếc mắt một cái, đã khiến Eun Woo cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Cô ta chợt hiểu tại sao Byeol lại sợ cô như vậy.
Cô ta thoáng mở miệng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không dám, sắc mặt cũng u ám theo. Cuối cùng, cô ta không nói gì nữa, đóng sầm cửa lại với bản hợp đồng rồi rời đi.
Chaeyoung lấy máy ghi âm di động thu nhỏ từ cổ áo sơ mi ra và tắt nó đi, Minyoung cũng tắt máy ghi âm dự phòng trong ngăn kéo của chiếc bàn thấp.
"Chị, nếu cô ta ký tên, chị thật sự muốn đưa tiền cho cô ta sao?" Minyoung phẫn nộ.
Chaeyoung đưa lưng về phía cô ấy, nhìn những chồi non trở nên mềm nhũn vì bị bỏng bởi nước nóng, mặt mày ảm đạm:" Ừ."
Những thứ mà tiền có thể giải quyết được là những thứ dễ dàng nhất.
Cô không có điểm mấu chốt về đạo đức, nhưng Lili thì có.
Cảm giác mềm lòng và tội lỗi, cô không muốn Lisa lãng phí cho Eun Woo thêm nữa.
Cô vươn tay vuốt ve mầm non đầy dịu dàng.
Minyoung lo lắng: "Chị, có muốn tìm người theo dõi cô ta không?"
Cô ấy sợ cô ta sẽ đến tìm Lisa, thêm mắm dặm muối.
Chaeyoung đáp lại: " Ừ, đừng để cô ta đến gần Lili."
Cô sợ rằng cô ta sẽ làm điều gì đó quá khích và làm tổn thương Lisa.
Minyoung đồng ý rồi lại nghĩ ngợi, nhưng vẫn lo lắng:" Còn những người khác thì sao?"
Chaeyoung đứng trong bóng tối, hàng mi thoáng run rẩy, nói:" Thuận theo tự nhiên đi."
Minyoung ngạc nhiên:" Vậy lỡ như cô ta thật sự phát điên, không cần tiền nữa, một hai phải làm loạn đến mức cá chết lưới rách, liên lạc với chị dâu qua phương tiện khác rồi nói hươu nói vượn, đặt điều về chúng ta thì sao?"
Chaeyoung im lặng.
Một lúc lâu sau, cô hỏi:" Minyoung, em có nghĩ rằng trên đời này sẽ có người yêu chúng ta vô điều kiện không?"
Yêu tất cả thuộc về chị.
Giống như hỏi Minyoung, cũng giống như hỏi người khác.
Cô rũ mắt nhìn con đường được che phủ bởi ánh mặt trời, giống như một cây tre mảnh mai sinh ra trong thung lũng tối mịt của khu rừng.
Minyoung không dám đáp lại.
Cô ấy là một người sẵn sàng sống ngốc đi một chút. Có rất nhiều thứ, chỉ là vấn đề được chăng hay chớ.
Nhưng chị của cô ấy không phải.
Đôi khi cô ấy cảm thấy rằng chị gái mình giống như một kẻ vừa khờ khạo, vừa kiêu hãnh khi nhắc đến Lisa.
Cho dù Lisa yêu hay không yêu cô, hoặc đang ở bên ai, cô vẫn sẽ yêu nàng như cũ. Có một số việc, có một vài câu trả lời, nếu đã biết được đáp án, tại sao cứ phải tự tìm lấy đau thương?
Những người quá tỉnh táo thường không hạnh phúc.
Cô ấy không trả lời, và Chaeyoung cũng thực sự không mong đợi cô ấy sẽ đáp lại.
Cô đặt bút ghi âm vào trong ngăn kéo của văn phòng, lặng lẽ nhìn hình LEGO mà Lisa đã tặng cho mình trên bàn làm việc, sóng mắt chợt ánh lên một tình cảm mềm mại và dịu dàng.
--
Tác giả có lời muốn nói:
Trong chương 46, Chaeyoung đã nói rằng cô đã không cho nàng lựa chọn một lần rồi.
Ý là nói chuyện này—— Cô can thiệp vào mối quan hệ giữa nàng và Eun Woo, cũng không cho nàng lựa chọn việc không chia tay với Eun Woo.
--------
Lời editor: Các bạn đọc xong vui lòng ủng hộ mình bằng nút VOTE, nếu có thể cho mình một LIKE một SHARE một FOLLOW luôn nha cả nhà ơi, xin chân thành cảm ơn các bạn rất nhiều.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro