Chương 87

Khương Hòa và Chu Dĩ hẹn gặp nhau tại quán trà sữa gần trường học.

Khi cô đến nơi, Chu Dĩ đã ngồi ủ rũ trong góc từ lâu. Trước mặt cô ấy có một cốc trà sữa, bên đối diện cũng có một cốc, trông có vẻ đã đợi rất lâu rồi.

Bên ngoài có rất nhiều người đang xếp hàng gọi món, nhưng trong quán lại khá vắng vẻ.

Từ góc nhìn của Chu Dĩ, lẽ ra chỉ cần liếc mắt là có thể thấy Khương Hòa, nhưng ánh mắt cô  lại vô cùng trống rỗng, mãi đến khi Khương Hòa ngồi xuống mới nhận ra người mình đang đợi đã đến.

"Lão đại." Chu Dĩ nhìn cô, nở một nụ cười gượng gạo.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Khương Hòa lo lắng nhìn cô ấy.

Từ sự gấp gáp trong điện thoại đến dáng vẻ thất thần khi gặp mặt, người này trông như vừa gặp phải rắc rối lớn.

"Chuyện dài lắm, liên quan đến bạn gái của tôi..." Chu Dĩ thở dài, đã gọi lão đại ra đây rồi thì cũng không có ý định giấu giếm, cô điều chỉnh lại tâm trạng rồi kể lại toàn bộ chuyện xảy ra trong hai ngày qua.

Khương Hòa chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng cau mày.

Chu Dĩ nói một hơi dài, đến mức miệng khô khốc, vội vàng hút một ngụm trà sữa.

Khương Hòa suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy nên, bạn gái của cậu đã quay lại với bạn trai cũ, gã đó biết chuyện hai người từng ở bên nhau nên ghen tuông, muốn tìm cậu gây rắc rối, đúng không?"

"Ừm." Chu Dĩ gật đầu, giải thích: "Tôi không biết cô ấy đã có bạn trai. Tôi nghe nói cô ấy rất đào hoa, lúc đầu còn cố gắng tránh xa, nhưng thời gian đó cô ấy cứ liên tục quấn lấy tôi... Tôi, tôi cũng không biết tại sao lại mê muội như vậy nữa."

Khương Hòa an ủi: "Bây giờ nói gì cũng vô ích rồi, coi như chuyện này giúp cậu nhìn rõ con người cô ta."

"Nhưng tôi..." Chu Dĩ cúi đầu, tự trách bản thân yếu đuối: "Vẫn còn thích cô ấy."

"Cậu tỉnh lại đi." Khương Hòa hờ hững liếc nhìn cô ấy, lạnh nhạt nói: "Không phải chính cậu đã nói sao? Cô ta thừa nhận ở bên cậu chỉ để chọc tức bạn trai, coi cậu như công cụ. Nếu thật sự có chút tình cảm nào, cô ta đã không để mặc gã đó đến gây chuyện với cậu."

"Lại đại nói đúng." Bị Khương Hòa răn dạy một trận, Chu Dĩ lập tức bừng tỉnh, quyết tâm nói: "Tôi quyết định rồi, từ hôm nay trở đi sẽ không nghĩ đến cô ta nữa."

Nói xong lại ỉu xìu: "Nhưng... Gã đó hẹn tôi gặp mặt vào ngày mai, tôi phải làm sao đây? Hắn nói nếu tôi không đi, hắn sẽ thường xuyên đến tìm tôi gây chuyện."

"Tôi đi với cậu." Khương Hòa nói.

Câu trả lời dứt khoát, mang lại cho người ta cảm giác an toàn vô cùng.

Chu Dĩ cảm động đến mức khịt khịt mũi, tự trách bản thân gây chuyện khắp nơi để lão đại phải đứng ra thu dọn hậu quả.

"Đúng rồi." Cô bỗng nhớ ra gì đó, nói: "Gã đó cũng biết cậu. Tôi... Lúc hắn tìm tôi, tôi đã báo tên của cậu và Vi tỷ để dọa hắn, ai ngờ hắn chẳng những không sợ mà còn tỏ ra rất hứng thú, nói tốt nhất ngày mai cũng gọi cả lão đại đến để giải quyết ân oán cũ luôn."

Khương Hòa nhíu mày: "Gã đó tên gì?"

"Trần Trì." Chu Dĩ nói.

Khương Hòa mơ hồ nhớ lại, cái tên này mang đến cảm giác quen thuộc từ rất lâu rồi.

Chẳng bao lâu sau, cô liền nhớ ra.

Trần Trì chính là kẻ đã khiến cô và Vu Vi quen biết nhau. Khi xưa, vì giúp Triệu Huệ ra mặt mà cô đắc tội với hắn, cuối cùng khiến hắn bị đuổi khỏi trường.

Vẫn còn nhớ như in ngày cuối cùng nhìn thấy Trần Trì, hắn bị ông bố nghiện rượu của mình đẩy ra khỏi cổng trường, bộ dạng vô cùng thảm hại.

Xem ra, hắn đã ôm hận cô suốt nhiều năm.

Khương Hòa híp mắt, hỏi: "Ngày mai mấy giờ?"

"Mười giờ sáng." Chu Dĩ đáp.

Khương Hòa gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Chu Dĩ vô cùng bất an, "Lão đại, có nên gọi cả Vi tỷ không? Dù hắn chỉ yêu cầu hai chúng ta đến, nhưng có thêm người cũng sẽ an toàn hơn, tránh bị chơi xấu."

"Không cần." Khương Hòa thản nhiên nói: "Đừng lúc nào cũng làm phiền Vi tỷ."

Chu Dĩ yên tâm hơn hẳn, cô hiểu rõ thực lực của lão đại nhất, vô cùng khâm phục khí chất mạnh mẽ bẩm sinh của cô ấy, thầm nhủ bản thân cũng phải cố gắng để trở thành một người như vậy.

"Đúng rồi, lão đại, cậu với hội trưởng thế nào rồi?" Nghĩ tới nghĩ lui, cô cảm thấy người duy nhất có thể khiến lão đại dè chừng chỉ có hội trưởng, bèn trêu chọc một chút để xua tan bầu không khí nặng nề.

Nghe Chu Dĩ nhắc đến Đan Tư Nhu, sắc mặt Khương Hòa lập tức khó chịu, bĩu môi đầy bực bội, không thèm để ý đến cô ấy.

Còn dám nói nữa, chỉ vì một cuộc gọi của Chu Dĩ mà phá hỏng khoảng thời gian ấm áp hiếm hoi, càng nghĩ càng bực mình.

"......"

Ngày hôm sau.

Sáng sớm, Khương Hòa và Chu Dĩ gặp nhau. Cả hai vẫn chưa ăn sáng, gần đó có một quán bán đồ ăn sáng, chuyên bán bánh bao, mì sợi. Khương Hòa gọi hai phần tiểu long bao và hai cốc sữa đậu nành.

Chu Dĩ lòng đầy nặng nề, chẳng có tâm trạng ăn uống, chỉ nhấp vài ngụm sữa đậu nành cho có lệ.

Khương Hòa nhìn cô ấy, hỏi: "Sao không ăn đi?"

Chu Dĩ cười khổ: "Không có khẩu vị."

"Dù gì cũng phải ăn một chút." Khương Hòa liếc nhìn đĩa tiểu long bao còn nguyên, thản nhiên nói.

"Ừm." Chu Dĩ gật đầu, miễn cưỡng cầm một cái bánh bao lên nhét vào miệng nhai không chút hứng thú

Cuối cùng cũng đến giờ lên đường.

Cô hồi hộp vô cùng, nhưng khi thấy dáng vẻ bình thản của lão đại, cứ như dù trời có sập xuống cũng chẳng hề hấn gì, cô cũng an tâm hơn phần nào.

Bám theo bóng dáng gọn gàng, linh hoạt của cô ấy, cả hai băng qua từng con hẻm, cuối cùng dừng lại trên tầng thượng của một tòa nhà bỏ hoang trong khu ổ chuột.

Trên tầng thượng có mấy tên trông như du côn đang tụ tập, gã cầm đầu ngồi trên một chiếc ghế sofa da cũ nát, vắt chéo chân, hờ hững liếc nhìn họ. Trong lòng hắn còn ôm một cô gái, cô ta nép sát vào hắn đầy thân mật.

"Không ngờ mày thật sự dám đến đấy?" Trần Trì cười lạnh.

Câu này rõ ràng là nói với Khương Hòa.

Khương Hòa không hề nao núng: "Mày đã dám gọi thì sao tao lại không dám đến?"

Trần Trì cười nhạt, lướt mắt qua sau lưng cô, "Sao đây, lần này không gọi thêm người?"

Khương Hòa lạnh lùng nhìn hắn, không đáp.

Trần Trì đẩy Omega trong lòng ra, đứng dậy, ánh mắt quét qua lại giữa Khương Hòa và Chu Dĩ: "Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, một đứa khiến tao bị đuổi học, một đứa thì quá quắt hơn, dám tranh người với tao."

"Tôi tranh người với anh hồi nào?" Chu Dĩ thẳng thắn phản bác: "Tôi đâu có biết Thi Thi đang quen anh, hai người cãi nhau mắc gì lại lôi tôi ra làm trò tiêu khiển chứ?"

"Câm miệng!" Trần Trì quát lớn, ngay sau đó giơ tay chém xuống. May mà Khương Hòa nhanh mắt chặn lại, nếu không, với thể trạng yếu ớt của một Alpha như Chu Dĩ, cú đánh này đủ khiến bả vai cô ấy tê liệt cả tuần.

Chu Dĩ run lên bần bật, sợ đến mức vội trốn sau lưng Khương Hòa.

Trần Trì hung hăng trừng mắt nhìn Khương Hòa, toàn bộ thù hận đã chuyển hết sang cô.

Nhưng Khương Hòa cũng không chịu thua, lạnh lùng nhìn lại hắn.

Trần Trì hất tay cô ra, hừ lạnh: "Lại nữa? Vẫn cái kiểu như trước đúng không? Thích thể hiện mà không xem tình huống à? Ở đây toàn là anh em của tao."

"Tao không đến để đánh nhau với mày." Khương Hòa điềm tĩnh nói, "Chuyện đã xảy ra rồi, cũng nên có cách giải quyết chứ? Mày còn muốn thế nào nữa, chẳng lẽ muốn gây án mạng sao?"

Cô cố ý nói vậy, trong lòng biết rõ loại lưu manh như Trần Trì, ra ngoài xã hội sớm nhưng chỉ quen gây chuyện vặt để thị uy, còn thật sự làm chuyện táo tợn coi thường pháp luật thì hắn không có gan.

Quả nhiên, Trần Trì cười nhạt: "Nói đơn giản thì cũng đơn giản thôi, hai đứa tụi mày đều có xích mích với tao, vậy thì mỗi đứa quỳ xuống dập đầu một cái đi. Tao là người rộng lượng, dập đầu xong coi như xóa bỏ ân oán, từ nay nước sông không phạm nước giếng."

"......Thật sao?"

"Không đời nào."

Giọng của Chu Dĩ và Khương Hòa gần như vang lên cùng lúc, nhưng trước sau khác biệt rõ rệt. Câu nói của Chu Dĩ thì yếu ớt, càng nói càng nhỏ, gần như bị giọng nói dứt khoát của Khương Hòa lấn át hoàn toàn.

Lửa giận trong mắt Trần Trì bùng lên lần nữa.

Thiếu nữ trước mặt điềm tĩnh, dáng người thẳng như trúc, ánh mắt trong veo, hoàn toàn khác biệt với môi trường bẩn thỉu xung quanh.

Chính cái khí chất "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" này khiến một Alpha tầng đáy như hắn vô thức cảm thấy tự ti. Chỉ có đè bẹp cô thì hắn mới tìm lại được cảm giác tự tôn.

Trần Trì cười khẩy hai tiếng, "Mày đến đây để cầu hòa với tao, mà chút yêu cầu này cũng không chịu chấp nhận sao?" Giọng điệu bình tĩnh đến lạ, cứ như sự im lặng trước cơn bão.

"Tao thừa nhận chuyện trước đây đã khiến mày chịu thiệt, tao có thể xin lỗi."
Khương Hòa nói, "Bạn tao cũng không biết chuyện nên mới có liên quan đến bạn gái mày, cô ấy không cố ý khiêu khích mày. Dĩ nhiên, rốt cuộc thì cô ấy cũng thiếu tinh ý, cô ấy cũng có thể xin lỗi mày."

"Nhưng, chỉ đến thế thôi. Đây là giới hạn lớn nhất chúng tôi có thể chấp nhận."

Trần Trì cười lạnh, gật đầu, xoay người đi đến khu vực tối không có ánh sáng chiếu vào.

Bỗng nhiên, hắn quay ngoắt lại, ánh mắt đầy dữ tợn, nắm đấm vung thẳng về phía mặt Khương Hòa.

Khương Hòa nghiêng người né tránh, dễ dàng thoát khỏi cú đấm đó.

Trần Trì tức giận quát lớn, theo hiệu lệnh của hắn, đám du côn xung quanh lập tức xông lên ra tay.

Khương Hòa biết rõ mình đang ở thế yếu về số lượng, không gian lại chật hẹp, ra tay sẽ rất bất lợi, nên cách tốt nhất là dùng áp chế thông tin tố. Cô tập trung tinh thần, giải phóng thông tin tố dày đặc từ tuyến thể.

Nhưng hơn một phút trôi qua, những kẻ đáng lẽ phải chịu ảnh hưởng lại hoàn toàn không có phản ứng gì.

Khương Hòa kinh ngạc.

Trần Trì cười lạnh: "Tao biết cấp bậc của mày không thấp, nên đã chuẩn bị trước rồi, sẽ không bị ảnh hưởng đâu."

Khương Hòa nheo mắt, thầm suy đoán xem hắn đã chuẩn bị gì.

Từ sau khi bị đuổi học, Trần Trì không hề tiếp tục việc học, ngay cả bằng cấp hai cũng không có. Nghe nói hắn từng lăn lộn ở trường nghề một năm rồi bị đuổi không rõ lý do. Một thời gian, trường đó có vụ buôn bán trái phép các chế phẩm AO, không biết có liên quan gì không.

Dù thế nào đi nữa, dù thông tin tố không có tác dụng, cô cũng không hề e sợ.

Khương Hòa bình tĩnh đảo mắt nhìn quanh—một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám người. Trừ Omega ra, tổng cộng có bảy kẻ địch.

Theo lệnh của Trần Trì, năm, sáu tên du côn đồng loạt lao lên.

Khương Hòa vừa bảo vệ Chu Dĩ, vừa tìm cách thoát thân.

Chu Dĩ hoàn toàn không có sức chiến đấu, tất cả gánh nặng đều dồn lên cô. May mắn là cô có kinh nghiệm thực chiến phong phú, đối diện với sự vây công của đám du côn vẫn có thể duy trì thế cân bằng trong thời gian dài, thậm chí còn chiếm chút lợi thế.

Bài học lớn nhất rút ra từ các cuộc chiến thực tế chính là: muốn giải quyết nhanh, hãy tấn công điểm yếu.

Muốn bắt giặc thì bắt vua trước.

Một cú đá thẳng vào chỗ hiểm, Trần Trì lập tức mất đi sức chiến đấu, ôm chặt hạ thân, mềm nhũn ngã xuống đất.

Mấy tên du côn kia không giống như lũ mới vào trường còn non nớt, thấy đại ca gặp nạn, chúng tìm cách trả thù, thậm chí có một tên trung thành sẵn sàng dùng thân mình làm lá chắn, từ phía sau khóa chặt tay Khương Hòa, bất chấp cô ấy tấn công thế nào cũng không thể thoát khỏi sự khống chế của gã mập nặng trăm cân.

Tên béo bị cô đấm mấy phát, cuối cùng cũng không chịu nổi, rên lên một tiếng rồi loạng choạng ngã xuống đất.

Khi phe địch gần như sụp đổ hoàn toàn, chiến thắng đã ở ngay trước mắt, thì một giọng nam khàn khàn bất ngờ vang lên từ phía sau:

“Đứng im, không thì tao không khách sáo với nó đâu.”

Khương Hòa giật mình quay đầu lại.

Chỉ thấy Chu Dĩ bị một tên côn đồ thấp bé ghì chặt xuống đất.

“Lão đại, cứu tôi!”

“Thả cô ấy ra.” Khương Hòa trầm giọng nói.

Lúc này, Trần Trì nhe răng cười nham hiểm, từ dưới đất lồm cồm bò dậy, đi đến bên cạnh Chu Dĩ, thô bạo đẩy đầu cô ấy rồi ghé sát tai thì thầm:

"Muốn biết Khương Hòa đối xử với mày tốt đến đâu không?"

Hắn cười lạnh một tiếng, rồi lớn giọng nói với Khương Hòa:

“Quỳ xuống dập đầu cho tao một cái, không thì tao sẽ khiến nó không bao giờ có thể đánh dấu Omega nữa.”

“Mày…!” Khương Hòa nghiến răng ken két.

“Hửm?” Trần Trì cười đầy khiêu khích, nói xong liền bóp chặt tuyến thể của Chu Dĩ, không chút do dự mà mạnh tay siết chặt.

Chu Dĩ đau đến mức khóe mắt rơm rớm nước, nhưng vẫn cắn chặt răng, ra sức lắc đầu, nghẹn giọng nói:

“Lão đại, đừng…”

Đến cả Omega tên Thi Thi kia cũng không chịu nổi, lên tiếng khuyên can:

“A Trì, thôi đi.”

"Cút ra chỗ khác." Trần Trì quát lớn với cô ấy.

Omega thở dài, biết mình không có tiếng nói, đành quay lưng lại không tham gia vào những xung đột này.

Khương Hòa nhân lúc đôi nam nữ ồn ào cãi cọ, đã sớm nghĩ ra đối sách. Đám người bên trái cô đều đã kiệt sức, còn tên Trần Trì này lại đang hướng về phía bên kia nói chuyện, hoàn toàn không có đề phòng.

Nắm chắc cơ hội này, Khương Hòa lập tức lao lên, chộp lấy cánh tay hắn, kéo mạnh hắn ra khỏi Chu Dĩ, sau đó dứt khoát quật hắn xuống đất bằng một cú quật vai.

Hắn còn chưa bắt được Khương Hòa quỳ xuống, thì bản thân đã bị cô quật mạnh một phát, đầu gối đập mạnh xuống sàn, mất thăng bằng rồi ngã sấp xuống đất.

Khương Hòa còn chưa kịp thở phào, thì tên côn đồ béo nhất trong đám bảy người kia vẫn còn chút sức lực. Có lẽ vì quá hăng máu, hắn đã mất đi lý trí, nhặt lấy một cây gậy gỗ trên mặt đất rồi lao tới như điên.

“Lão đại, cẩn thận!” Chu Dĩ muốn lao lên đỡ thay Khương Hòa, nhưng tốc độ của tên côn đồ nhanh hơn cô ấy.

Trong khoảnh khắc nguy cấp, Khương Hòa nheo mắt, né sang một bên, nhưng dù sao cô cũng chỉ là người bằng xương bằng thịt. Nếu chỉ tự mình đối phó thì còn đỡ, nhưng trong lúc giao đấu, cô đã hao tốn rất nhiều sức lực để bảo vệ Chu Dĩ. Cú quật vai lúc nãy khiến cả người cô hơi run rẩy, không kịp tránh né nên chỉ có thể cắn răng đón lấy cú đánh này.

Cây gậy giáng mạnh xuống tay cô, cơn đau lan khắp toàn thân, khiến cô tê dại trong chốc lát. Khương Hòa nghiến răng, tiếp tục vật lộn với tên côn đồ.

Sau vài hiệp, cả hai bên đều không chiếm được ưu thế, nhưng phía tên du côn đã ngã gục hết, không còn ai hỗ trợ, còn Khương Hòa vẫn có Chu Dĩ bên cạnh. Chu Dĩ tuy không mạnh trong số các alpha, ít tập luyện, khả năng chiến đấu gần như bằng 0, nhưng dù sao cũng là một alpha, dù nhỏ nhưng vẫn có ích, ít nhất cô ấy cũng có sức để cầm gậy.

Chu Dĩ nhặt một cây gậy từ dưới đất, nhân lúc tên du côn đang đánh nhau với lão đại, liền đập mạnh vào vai hắn. Tên du côn lập tức đau đớn nhăn nhó, Khương Hòa thừa cơ đá vào chân hắn, khiến hắn ngã xuống đất.
Cuối cùng cũng thoát khỏi đám người này.

Nhưng trong lúc đánh nhau, Khương Hòa bị tên béo đạp vào lưng, giờ đây ngực đau âm ỉ, cánh tay phải bị gậy đánh trúng đã tê rần, hoàn toàn mất đi cảm giác. Cô thở dốc từng hơi lớn, mồ hôi lạnh túa đầy trán.

“Chu Dĩ, đỡ tôi dậy.” Khương Hòa nhịn cơn đau, lên tiếng chỉ huy.

Sau trận chiến kịch liệt, dạ dày cô quặn thắt, toàn thân run lên vì kiệt sức, không thể tự mình đứng dậy.

Chu Dĩ sợ đến ngây người. Cô ấy chưa bao giờ thấy lão đại trong bộ dạng thế này. Trong ấn tượng của cô ấy, lão đại luôn ung dung, bình tĩnh. Cố gắng trấn tĩnh lại, Chu Dĩ vội đỡ Khương Hòa dậy. Khi đi ngang qua tên béo, cô ấy rùng mình lo sợ hắn vẫn còn sức để trả thù.

Khương Hòa vẫn có thể đi lại, chỉ là cánh tay bị tê khiến nửa người cũng khó chịu theo, đến mức môi tái nhợt. Xuống đến chân cầu thang, cô thử cử động tay phải, nhưng dù cố thế nào cũng không thể nhấc lên được.

“Tay tôi… hình như… gãy rồi.”

“Làm sao bây giờ?!” Chu Dĩ nhất thời hoảng loạn, rồi tự trả lời: “Đúng rồi, đến bệnh viện, tôi đưa cậu đi bệnh viện ngay!”

Cô ấy vội vàng lấy điện thoại gọi 120.

Tòa nhà này nằm sâu trong những con hẻm chằng chịt của khu dân cư trong thành phố, xe cấp cứu không thể vào được, họ phải tự đi bộ ra ngoài.

Khoảng mười hai giờ trưa, cuối cùng họ cũng đến bệnh viện.

Ngoài cánh tay tê liệt, nhờ khả năng phục hồi mạnh mẽ của alpha, Khương Hòa tạm thời có thể đi lại tự do. Cô ấy chụp CT tay và MRI, sau đó kiểm tra xem có xuất huyết nội tạng hay không.

Kết quả kiểm tra cuối cùng cho thấy may mắn không bị tổn thương nội tạng, chỉ là xương cánh tay phải bị gãy.

Khương Bỉnh Thái nghe tin cháu gái lại nhập viện, lập tức chạy đến. Lúc đó, Chu Dĩ vẫn đang ở bên giường trông cô, tự biết bản thân gây ra rắc rối, liên lụy đến lão đại, định mở miệng nhận lỗi, nhưng Khương Hòa lại lên tiếng trấn an cô ấy, chỉ nói là trước đây mình có mâu thuẫn với Trần Trì.

Khương Bỉnh Thái vốn bao che người nhà, giáo huấn Khương Hòa thế nào là chuyện của ông, nhưng tuyệt đối không để cháu gái bị người ngoài bắt nạt.

Ông ra ngoài gọi một cuộc điện thoại, sau khi quay lại, giọng vẫn mang theo uy nghiêm chưa tan hết:

“Đám côn đồ đó đã bị đưa vào đồn cảnh sát rồi. Nếu có người đến tìm cháu lấy lời khai, đừng sợ, có ông ở đây. Nếu không muốn gặp, ông sẽ giúp cháu đuổi bọn họ đi.”

Khương Hòa ngoan ngoãn gật đầu.

Sau một trận chiến sống còn với đám côn đồ, đi hết mấy trăm mét ra khỏi khu làng đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của cô. Giờ đây cô chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn được ngủ một giấc yên ổn.

Trước khi ngủ, cô yếu ớt dặn dò Chu Dĩ:

“Đừng nói với Đan Tư Nhu chuyện tôi bị thương nhé~”

Chu Dĩ gật đầu, vẫn ở lại bên cạnh trông chừng cô.

Tám tiếng trôi qua, đã đến mười giờ tối, Khương Hòa vẫn chưa tỉnh.

Ngày mai còn phải đi học, mọi chuyện đã an bài, có ở lại trông nom cũng chẳng thể giúp cô ấy hồi phục nhanh hơn, vì vậy Chu Dĩ đành lưu luyến về nhà.

Giữa chừng còn có một tình huống nhỏ.

Khoảng hơn bốn giờ chiều, chị dâu của cô ấy gọi điện đến.

“Chu Dĩ?” Giọng của Đan Tư Nhu vang lên, có chút bất ngờ.

Chu Dĩ lập tức tìm cách đối phó và lấp liếm: “À ha ha, là thế này, tôi với lão đại chơi cầu lông cả buổi chiều, cô ấy mệt nên ngủ trước rồi. Xong còn uống cả thuốc cảm, chắc giấc này ngủ thẳng tới sáng luôn đó.”

“...”

Một đoạn dài dòng, nghe thế nào cũng có cảm giác “giấu đầu lòi đuôi”, Đan Tư Nhu khẽ nhíu mày: “Tôi còn chưa nói gì cơ mà.”

“Hả?” Chu Dĩ chợt bừng tỉnh: “Tôi biết kiểu gì cậu cũng sẽ hỏi mà. Trước khi ngủ, lão đại còn bảo rằng cô ấy yêu cậu, yêu nhiều lắm luôn, thế nên thật sự không có chuyện gì đâu.”

Đan Tư Nhu bật cười bất đắc dĩ: “Cô ấy làm sao có thể nói với cậu mấy lời này.”

“À ha.” Chu Dĩ cười gượng hai tiếng: “Khụ khụ, cũng muộn rồi, tôi phải đi ăn đây, vậy nhé, tôi cúp máy trước nha.”

Nói xong, sợ Đan Tư Nhu nghi ngờ, cô vội vàng cúp máy.

Sau đó, cô trợn tròn mắt, tim vẫn còn đập thình thịch vì hoảng sợ.

Cũng may hội trưởng không gọi lại nữa.

Phù~

---

Hôm sau, hơn chín giờ sáng.

Khương Hòa mơ màng tỉnh dậy, theo thói quen cử động cánh tay, nhưng chợt nhận ra tay phải đang bó bột, chẳng thể nhấc lên nổi.

Những gì xảy ra hôm qua như từng thước phim chầm chậm tái hiện trong đầu cô. Cô nhớ đến ký ức cuối cùng vào khoảng hai giờ chiều.

Không ngờ mình lại ngủ suốt hơn hai mươi tiếng.

Cô vội bật điện thoại kiểm tra, trong lịch sử cuộc gọi hiện rõ mấy cuộc gọi nhỡ.

Trong đó có hai cuộc của Vu Vi, một cuộc của Đan Tư Nhu, còn lại là vài cuộc từ những người bạn ít liên lạc.

Bây giờ Đan Tư Nhu chắc chắn đang ở trường, không tiện trả lời tin nhắn.

Khương Hòa chọn phản hồi Vu Vi trước.

Vừa nghe điện thoại, giọng điệu của Vu Vi đã như thể nắm rõ mọi chuyện xảy ra hôm qua, hiển nhiên là đã nói chuyện với Chu Dĩ.

“Tiểu Khương à, chị có thể phỏng vấn tâm lý lúc đó của em không? Biết rõ đó là Hồng Môn Yến mà vẫn đi chỉ với hai người, lại còn không gọi chị đi cùng, có phải em chưa từng xem chị là bạn không hả?” Vu Vi tức tối nói trong điện thoại.

“Không có.” Khương Hòa giải thích: “Em nghĩ mình có thể giải quyết được, chỉ là không ngờ xảy ra một số tình huống ngoài ý muốn.”

Cô không ngờ đám người kia lại có cách đối phó với pheromone.

“Thôi thôi, không nói chuyện này nữa, dù sao cũng đã qua rồi.” Vu Vi nói: “Lần sau có chuyện gì nhất định phải nói với chị.”

“Dạ.” Khương Hòa đáp.

“À đúng rồi, Vu Vi, không biết vì sao đám người đó lại không bị ảnh hưởng bởi pheromone. Hồi ở trường dạy nghề, có mấy người từng bị đuổi học vì buôn bán hàng cấm dành cho Alpha và Omega, liệu có liên quan đến chuyện này không?” Khương Hòa hỏi.

“Vậy à?” Vu Vi nói: “Bảo sao bọn chúng có thể đối phó được với em, hóa ra đã có chuẩn bị từ trước. Để chị tìm người điều tra xem, có tin tức gì sẽ báo lại em.”

Khương Hòa gật đầu: “Vâng, được ạ.”

Vu Vi nói: “Thôi nhé, không làm phiền em nghỉ ngơi nữa, nhớ dưỡng thương cho tốt.”

Sau khi cúp máy, Khương Hòa lướt điện thoại một lúc vì không có việc gì làm.

Cô muốn chơi game, nhưng bây giờ lại chẳng còn khả năng điều khiển trò nào ngoài mấy game đơn giản như Candy Crush.

Lặng lẽ chờ đến tối, nhân lúc ông không có ở đây, Khương Hòa len lén nhắn tin cho Đan Tư Nhu: [Đang bận à?]

Mãi đến hơn mười giờ tối bên kia mới trả lời: [Sao hôm nay không đến lớp?]

Khương Hòa nhập rồi lại xóa, xóa rồi lại nhập, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định mượn cớ đổ lên ông nội: [Ông tớ bị bệnh, tuần này phải ở bệnh viện chăm sóc.]

Đan Tư Nhu: [Không có ai khác chăm sóc sao?]

Khương Hòa: [Tôi chăm sóc sẽ tốt hơn.]

Đan Tư Nhu: [Nặng lắm không? Khi nào có thể xuất viện?]

Khương Hòa suy nghĩ một lúc, ước lượng thời gian rồi nhắn: [Tuần sau chắc là được.]

Sau khi gửi đi, hiếm lắm mới thấy Đan Tư Nhu hiển thị “Đang nhập tin nhắn...” trong một khoảng thời gian dài.

Đan Tư Nhu: [Vậy à, cậu cũng ngủ sớm đi, đừng để mệt quá.]

Trong lòng Khương Hòa chợt dâng lên một cảm giác ấm áp. Chỉ có nghĩ đến Đan Tư Nhu, cô mới quên được cơn đau, quên đi sự khó chịu.

Cả ngày hôm nay, cô đều chỉ chờ khoảnh khắc Đan Tư Nhu rảnh rỗi.

Khương Hòa: [Ừm ừm, ngủ ngon.]

Đan Tư Nhu: [Ngủ ngon.]

·

Một tuần trôi qua trong chớp mắt.

Ngày nào cũng ăn ngon ngủ ngon, Khương Hòa đã hồi phục hoàn toàn, lại trở nên tràn đầy sức sống như trước.

Ngoại trừ cánh tay phải vẫn phải bó bột, mọi thứ đều bình thường như cũ.

Để tránh khiến Đan Tư Nhu lo lắng, Khương Hòa quyết định tạm thời không tiếp xúc với cô ấy cho đến khi tháo bột. Nếu hồi phục nhanh, có lẽ cuối tuần này là được.

---

Sáng thứ Hai, tổng kết đầu tuần.

Đan Tư Nhu đi qua từng hàng đội ngũ, huy hiệu trên ngực phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt dưới ánh nắng.

Cô bước qua hàng ngũ lớp 5 một cách dứt khoát, lướt nhanh qua đám đông, ánh mắt quét một lượt nhưng lại không tìm thấy bóng dáng người cần tìm. Chỉ nhìn thấy một Alpha có chiều cao tương đương, lẻ loi đứng trong hàng, Đan Tư Nhu liền dừng bước trước mặt người đó.

Mùi hương nhẹ nhàng đột nhiên bao phủ lấy khứu giác, rõ ràng lúc nãy vẫn chưa ngửi thấy gì.

Chu Dĩ theo phản xạ quay đầu lại, liền chạm phải ánh mắt nghiêm túc của Đan Tư Nhu.

“Khương Hòa đâu?” Cô nhẹ nhàng hỏi.

“Hả?” Chu Dĩ ngơ ngác.

Lão đại đã dặn đi dặn lại là không được nói với hội trưởng, nhưng lý do viện ra lần trước giờ đã lỗi thời, chưa kịp cập nhật cái mới.

Cô gãi đầu, thành thật khai báo: “À... cậu ấy... đang ở khu giảng đường.”

“Khu giảng đường?” Đan Tư Nhu khẽ hỏi.

Chu Dĩ cảm thấy da đầu tê dại, thường trong những tình huống như thế này, hội trưởng khác hẳn với vẻ dịu dàng lúc ở riêng, hiện lên là một khuôn mặt khó đối phó.

“...Ừm.” Chu Dĩ khó khăn gật đầu.

Đan Tư Nhu liếc nhìn về hướng khu giảng đường, trầm ngâm vài giây, sau đó không nói gì, không hỏi gì, chỉ lặng lẽ xuyên qua đám đông.

---

Khương Hòa lấy lý do gãy tay để xin nghỉ với giáo viên chủ nhiệm.

Toàn trường đều đang chen chúc trên cầu thang, còn cô ấy thì được miễn trừ khỏi nỗi khổ này, cảm giác thật tuyệt vời. Cô ấy cầm cuốn truyện tranh mượn từ Chu Dĩ, đặt trên đùi, say sưa đọc.

Giờ ra chơi đã trôi qua hơn một nửa, nhưng tính cả thời gian còn lại và quãng đường từ sân thể dục đến khu giảng đường cũng không hề ngắn, cô vẫn có thể tận hưởng khoảng mười phút yên tĩnh một mình.

Truyện có nét vẽ hài hước, ngay cả một người có tiêu chuẩn cười cao như Khương Hòa cũng phải bật cười đôi lần.

Đặc biệt là cảnh nhân vật chính bị chơi khăm, đúng là một họa sĩ có tâm hồn hài hước, lột tả dáng vẻ thảm hại của nhân vật chính đến mức sống động.

Chương này có quá nhiều tình tiết buồn cười, Khương Hòa kiềm chế rất lâu, cuối cùng cũng bắt được một khoảnh khắc đỉnh cao, cười đến mức cả người run lên.

Nhưng chính vì đang mải mê đọc mà cô không hề nhận ra có người đã phá vỡ khoảng thời gian một mình này từ sớm.

Một ánh mắt sâu thẳm lặng lẽ quét qua cửa trước lớp học, theo từng bước chân nhẹ nhàng tiến đến, cuối cùng dừng lại bên cạnh chỗ ngồi của cô.

Khương Hòa trước tiên cảm nhận được một sự khác thường trong mùi hương xung quanh.

Cô nghĩ có lẽ là do mũi mình có vấn đề, nên tò mò hít nhẹ một hơi.

Ngay lập tức, da đầu tê rần, sau gáy lạnh toát.

Theo phản xạ, cô ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt nhìn xuống của Đan Tư Nhu, suýt nữa thì hồn bay phách lạc.

“Cậu, cậu sao lại...” Quá mức bất ngờ, Khương Hòa hoảng hốt đến nỗi nói không thành câu.

“Tôi ra sớm.” Đan Tư Nhu nhàn nhạt giải thích.

Khương Hòa á khẩu: “Còn có thể như vậy sao? Cậu… chẳng phải cần đứng trên sân khấu phát biểu à?”

Đan Tư Nhu chớp mắt: “Nói xong thì đi thôi.”

Khương Hòa: “Ồ…”

Cô còn định hỏi thêm vài câu, nhưng lần này chưa kịp lên tiếng thì Đan Tư Nhu đã ra tay trước: “Tay cậu bị sao vậy?”

Khương Hòa tránh trái né phải, nhưng cuối cùng vẫn không thoát nổi. Nếu không phải đối diện với Đan Tư Nhu, có lẽ cô còn có thể trơ mắt nói dối. Nhưng vừa chạm phải ánh mắt ấy, cô lập tức mất đi năng lực bịa chuyện.

“ Gãy rồi.” Cô lí nhí thừa nhận.

Đan Tư Nhu nhìn cô chằm chằm, hỏi tiếp: “Khi nào?”

Khương Hòa nghẹn lời, khó mà mở miệng. Cô nhắm mắt, hít sâu, coi như trước khi hành hình chỉ còn một khoảnh khắc: “Cuối tuần trước.”

Không cần suy nghĩ nhiều, Đan Tư Nhu cũng biết chính xác là ngày nào.

Cô hít sâu một hơi, ánh mắt vừa khó hiểu vừa xót xa: “Tại sao lại giấu tôi?”

“Vì tôi không muốn cậu lo lắng.” Khương Hòa chớp chớp mắt nhìn cô, giơ tay còn lành lặn lên, nhẹ nhàng ôm lấy: “Đừng giận nữa, được không? Nhanh thôi, chủ nhật này là có thể tháo bột rồi.”

“Sao lại bị thương?” Đan Tư Nhu hỏi nhẹ nhàng, gần như chỉ thốt ra bằng hơi thở: “Đừng lừa tôi.”

Khương Hòa có thể lừa ông nội, nhưng lại không thể giấu được Đan Tư Nhu khi cô ấy nhìn cô như thế này. Nếu nói dối, cô sẽ thấy mình giống một kẻ bạc tình, lương tâm cũng chẳng yên.

Thế là cô thật thà kể lại chuyện đã xảy ra vào cuối tuần đó.

“Cậu vẫn thích tự làm mấy chuyện nguy hiểm một mình như vậy.” Đan Tư Nhu nghe xong, như thể chỉ là nói với cô, lại giống như đang tự nói với chính mình.

“Tôi sẽ không làm vậy nữa.” Khương Hòa mở to đôi mắt cún con, dịu dàng dỗ dành.

“Lần trước cậu cũng nói thế.” Đan Tư Nhu nhìn cô, không chút lưu tình vạch trần.

Khương Hòa câm nín. Một lát sau, cô khẽ cong mắt cười, như đang nịnh nọt, lục lọi trong ngăn bàn lấy ra một viên kẹo trái cây, bóc vỏ, đưa đến bên môi Đan Tư Nhu.

“Đừng giận nữa, ăn kẹo đi.”

Đan Tư Nhu cắn nhẹ môi, quay mặt đi, lảng tránh: “Không ăn.”

"Ăn đi mà~" Khương Hòa áp sát vào thân hình mảnh mai của cô gái, thân mật cọ má lên tóc cô ấy, "Cú đá của tên du côn đó đau lắm, tôi nhớ cậu nhiều lắm, lúc đó tôi sợ họ sẽ không quan tâm gì mà giết tôi, nhưng tôi còn chưa kịp nói lời tạm biệt với cậu."

Cô nhẹ nhàng thì thầm những lời tình cảm buồn bã bên tai cô ấy. Bình thường, Khương Hòa không giỏi ăn nói, nhưng nhiều ngày kiềm nén và chịu đựng khiến cô dường như lĩnh hội được cách dỗ dành người khác.

Đan Tư Nhu bị cô làm cho nguôi ngoai đôi chút. Dù trong lòng vẫn còn gợn sóng, nhưng khi nhìn Khương Hòa như vậy, cô không thể phớt lờ.

Môi khẽ hé mở, cô nhẹ nhàng cắn viên kẹo đưa tới, đầu lưỡi cuốn lấy, chậm rãi nếm vị ngọt lan tỏa trong miệng. Mùi cam thơm dịu nhanh chóng tràn ngập khoang miệng, vị ngọt cũng phần nào xoa dịu cảm xúc đang xáo trộn trong lòng cô.

“Ngon không?” Khương Hòa ghé sát lại, tò mò hỏi.

Đan Tư Nhu liếc nhìn cô một cái. Khương Hòa lập tức nói tiếp: “Tôi cũng muốn nếm thử.” Rồi chớp chớp mắt, đầu lại tiến sát hơn chút nữa.

Khoảnh khắc đó, Đan Tư Nhu lập tức hiểu được ý của cô, cũng nhận ra động tác nghiêng người tới gần.

Những ngón tay mảnh khảnh đặt lên bờ vai săn chắt của Khương Hòa, khẽ đẩy ra: “Đừng…”

Nếu không phải là nuông chiều, làm sao Khương Hòa có thể dễ dàng đạt được mục đích.

Cô cũng không khách sáo, chiếc lưỡi mềm mại linh hoạt càn quét mọi ngóc ngách, muốn cướp lấy từng chút hương ngọt.

Không biết từ lúc nào, đã đến giờ tan học.

Người may mắn trở về đầu tiên vừa hay chứng kiến cảnh tượng này, hai cô gái ở hàng ghế cuối lớp, ôm chặt lấy nhau, hôn nhau say đắm.

Trùng hợp thay, người đó chính là Lâm Mạt Mạt.

Cô kinh ngạc đưa tay bịt miệng, nhưng vẫn không kìm được mà bật ra một tiếng: “Hội trưởng… Khương Hòa… hai người…!?”

Đan Tư Nhu dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên môi, trong mắt phủ một tầng hơi sương. Cô liếc nhìn người trên bục, dùng ánh mắt chào hỏi đơn giản, rồi nói: “Tôi đi trước đây.”

Khương Hòa dõi theo bóng lưng cô rời đi, tâm trí cũng theo đó mà trôi xa.

·

Tối thứ Năm, khi đi kiểm tra phòng ngủ, Đan Tư Nhu lặng lẽ nói với Khương Hòa rằng ngày mai sau khi tan học, hãy cùng nhau về nhà.

Khương Hòa phấn khích đến mức cả đêm không ngủ được.

Cô không thường xuyên đến nhà Đan Tư Nhu.

Lần này được mời, rõ ràng là ngoài dự đoán.

Đan Đan đối xử với cô quá tốt, nhất định là thấy cô bị thương ở tay nên muốn chăm sóc và thương yêu cô một chút.

Sau khi tan học vào thứ Sáu, Khương Hòa theo chân Đan Tư Nhu về nhà.

Dùng bữa xong, Đan Tư Nhu vào phòng tắm trước, cô theo sau.

Vì tay bị thương nên cô chỉ có thể tắm trong bồn.

Khương Hòa nửa nằm trong bồn nước, cẩn thận giữ thăng bằng để tay bị thương không chạm vào nước.

Cô dùng tay còn lành lặn nghịch bọt xà phòng trong nước, một mình chơi đùa vui vẻ.

Đang mải mê, bỗng nghe thấy một tiếng két khe khẽ.

Một bóng dáng thiếu nữ mảnh mai đứng lặng nơi cửa, góc độ khiến thân hình trông càng thêm cao ráo và thẳng tắp.

Cô ấy mặc một chiếc sơ mi trắng tinh, từng chiếc cúc cài kín đáo không lệch một ly, để lộ làn da trắng nõn cùng chiếc xương quai xanh tinh tế, khiến người ta không khỏi suy nghĩ miên man.

Ánh đèn ấm áp chiếu lên người cô ấy, từng đường nét trên khuôn mặt đều trở nên sắc nét, đôi môi đỏ mọng ánh lên vẻ ẩm ướt, đôi mắt đào ướt át, hòa quyện cùng làn hơi nước mờ ảo trong phòng tắm.

Khương Hòa ngẩng đầu, đôi mắt mở to không chớp, như thể bị điểm huyệt tại chỗ.

Chỉ thấy Đan Tư Nhu vén nhẹ mái tóc, những sợi tóc mềm mại lập tức được bàn tay xinh đẹp đó vén ra sau, động tác nhẹ nhàng đó vừa quyến rũ vừa gợi cảm, như một tia lửa bắn ra, đột nhiên làm bùng cháy nhiệt độ trong phòng.

Khương Hòa dường như có thể ngửi thấy hương hoa nhàn nhạt trong khoảnh khắc Đan Tư Nhu giơ tay lên một mùi hương thuộc về riêng cô.

Phần lớn cơ thể cô chìm trong làn nước, nhiệt độ nước hơi mát, nhưng cơ thể lại nóng ran một cách bất thường. Đến cuối cùng, cô cũng không rõ là do nước làm cơ thể nóng lên, hay chính hơi nóng trong người cô đã làm nước ấm dần.

"Cậu... sao cậu lại vào đây?" Khương Hòa cất giọng khàn khàn, hơi lạc đi.

Cô biết rõ mình đang tắm, vậy mà Đan Tư Nhu lại vào lúc này.

Làm cô cũng thấy ngại mất rồi.

Đan Tư Nhu bình thản, đôi chân trần trắng nõn đặt trên nền gạch ướt át, chậm rãi bước đến gần bồn tắm, rồi khẽ khuỵu gối xuống.

Đôi tay trắng muốt như ngọc vươn vào trong nước, nhẹ nhàng múc lấy một ít, rồi lướt qua làn da Khương Hòa. Động tác nhẹ nhàng và dịu dàng đến lạ, mang theo cả hơi ấm từ lòng bàn tay, truyền vào cơ thể cô.

Nước chạm vào da thịt Khương Hòa thì đã nguội, nhưng nhiệt độ nơi bàn tay cô gái lại nóng bỏng. Băng và lửa giao hòa trên một vùng da nhỏ, kéo theo cơn ngứa ran như bị điện giật, khiến người ta không thể chịu nổi.

"Tay cậu thế này rồi, để tôi giúp cậu nhé." Đan Tư Nhu rũ nhẹ hàng mi, giọng nói như gió thoảng nhưng lại dịu dàng vô cùng.

Khuôn mặt tuyệt mỹ của cô dưới ánh đèn càng thêm trắng ngần, mái tóc đen nhánh xõa xuống bờ vai, phảng phất hương hoa thanh khiết. Động tác của cô mềm mại, đôi mắt ôn nhu ánh lên nét lưu luyến đầy tình ý ai có thể cưỡng lại sức hút này đây?

Lúc này, Khương Hòa chỉ cảm thấy lửa nóng trong ngực đang bùng lên dữ dội, không chắc được bước tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

"Tôi... Tôi có thể tự làm được..." Cô cúi mắt, cố gắng kiềm chế không nhìn đối phương, nhỏ giọng đáp.

"Cậu không tiện." Đan Tư Nhu nói, giọng dịu dàng nhưng lại không cho phép từ chối.

Vừa nói, cô vừa vốc thêm nước, nhẹ nhàng phủ lên làn da trần trụi của Khương Hòa.

Giọng nói của cô như có một loại ma lực nào đó. Trong khoảnh khắc ấy, Khương Hòa dường như bị tẩy não, hoàn toàn tiếp nhận việc mình không thể tự tắm một mình, mặc cho đôi tay thon dài ấy tùy ý lướt trên da thịt.

Nước ấm theo đầu ngón tay trắng nõn nhỏ xuống từng giọt, Khương Hòa cứng đờ người, có chút mất tập trung. Khuôn mặt nghiêng nghiêng tuyệt đẹp của cô ấy cứ vô tình lọt vào tầm mắt, thậm chí đôi môi đỏ nhiều lần suýt chạm vào mình. Mỗi khi như vậy, Khương Hòa lại nhắm mắt, chờ đợi một nụ hôn ướt át rơi xuống.

Cô nhắm mắt thật lâu... nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

Nhìn lại Đan Tư Nhu, mới phát hiện cô ấy thật sự chỉ đang nghiêm túc giúp mình tắm mà thôi.

Xem ra, đúng là cô nghĩ nhiều rồi.

Suốt ngày nghĩ cái gì không biết.

Khương Hòa có chút xấu hổ, vô thức dùng tay còn lành khuấy nhẹ mặt nước để chuyển hướng chú ý.

Dù cố giả vờ bận rộn thế nào, cô cũng không thể lừa dối bản thân. Cô vẫn lén nhìn Đan Tư Nhu, thỉnh thoảng lại hít sâu một hơi, để hương hoa dịu dàng tràn vào phổi, như thể làm vậy sẽ giúp bản thân bình tĩnh hơn.

Cô không nhận ra rằng, dùng dầu dập lửa chỉ càng khiến ngọn lửa cháy mạnh hơn.

"Khương Hòa."

Bỗng nhiên, Đan Tư Nhu dừng động tác, đôi mắt đào chăm chú nhìn cô, không hề chớp.

"Hả?" Khương Hòa không hiểu có chuyện gì. Nhìn theo ánh mắt cô ấy, cuối cùng cũng nhận ra tình cảnh bối rối của chính mình.

Đan Tư Nhu bật cười khẽ, dùng đầu ngón tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình.

"Sao thế, muốn tôi à?"

Gương mặt tuyệt đẹp gần trong gang tấc, hơi thở ấm áp phả nhẹ bên môi.

Đầu óc Khương Hòa hoàn toàn trống rỗng.

Không thể phủ nhận cô thật sự có ý nghĩ đó.

Về mặt tâm lý, Khương Hòa cảm thấy xấu hổ vì sự vô dụng của bản thân Đan Tư Nhu nói gì, cô liền nghĩ đến điều đó, mọi thứ đều diễn ra theo kịch bản của đối phương. Nhưng về mặt sinh lý, cơ thể lại phản ứng vô cùng chân thực. Lúc này, cô có thể trái với mong muốn của mình mà nói "không" được sao?

Nói ra những lời từ chối dường như rất dễ dàng, nhưng mỗi khi cô mấp máy môi định lên tiếng, cơ thể lại như cảm nhận được sự miễn cưỡng trong suy nghĩ của cô, một cảm giác căng tức khó tả lập tức xâm chiếm tâm trí, khiến cô không thể nào nói ra lời từ chối.

Sau một hồi đấu tranh, cuối cùng cô vẫn rụt rè gật đầu: "Ừm ừm."

"Vậy thì đến đây nào." Đan Tư Nhu khẽ mở môi đỏ, nhẹ nhàng cất lời mời gọi.

Khương Hòa không ngờ mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ như vậy: "Bây... bây giờ sao?"

"Chứ sao nữa?" Đan Tư Nhu nghiêng đầu, ánh mắt đầy cưng chiều.

"... Nhưng mà bây giờ, tôi..." Khương Hòa có chút hoảng hốt, nói năng lộn xộn: "Không tiện lắm."

"Không sao đâu." Đan Tư Nhu vươn tay chạm nhẹ vào người cô, khiến cả cơ thể Khương Hòa khẽ run lên.

"Gãy tay chứ có phải gãy chân đâu, có gì mà ảnh hưởng chứ? Chỉ cần nhẹ nhàng một chút là được." Cô ấy khẽ cười: "Có đúng không?"

Khương Hòa vẫn còn mơ hồ, như thể bị nàng tiên cá mê hoặc, chẳng còn chút suy nghĩ của riêng mình, chỉ ngây ngốc gật đầu theo: "Ừm ừm."

Khóe môi Đan Tư Nhu khẽ nhếch lên, dưới ánh đèn, khuôn mặt cô dịu dàng ôn nhu, đôi môi đỏ nhẹ nhàng mở ra: "Giúp tôi cởi đồ." Giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, vừa mềm mại vừa quyến rũ.

Mắt Khương Hòa trừng lớn, một luồng khí nóng lập tức dâng lên não.

Dù không phải người ngây thơ chưa từng trải, nhưng dưới bầu không khí mờ ám thế này, lại nghe Đan Tư Nhu dùng giọng điệu ấy nói ra lời đó, đầu óc cô lập tức trống rỗng.

Cô nghe theo lời nữ thần của mình, định vươn tay, nhưng ngay lúc ấy mới nhận ra cánh tay phải không tiện cử động.

Mãi đến lúc này, cô mới bừng tỉnh, phải rồi, cô vẫn còn đang bị gãy tay.

"Vẫn không ổn lắm..." Khương Hòa khẽ nghiêng người, cố tình làm động tác để Đan Tư Nhu chú ý đến cánh tay bị thương.

Đan Tư Nhu liếc nhìn một cái, rồi chạm mắt với cô. Lúc này, trong ánh mắt Khương Hòa tràn đầy vẻ đáng thương.

Cô ấy khẽ cười: "Cậu vẫn còn một tay nữa mà."

"Nhưng mà..." Khương Hòa lưỡng lự: "Tay trái tôi không linh hoạt lắm."

"Không sao đâu." Đan Tư Nhu dịu dàng an ủi: "Khương Hòa là Alpha mạnh nhất, một mình có thể dọa chạy bao nhiêu người, trời không sợ, đất không sợ, vậy mà giúp tôi cởi một chiếc áo cũng thấy khó sao?"

"Tôi tin tưởng cậu mà." Cô ấy mỉm cười, giọng nói mềm mại như nước: "Khương Hòa là giỏi nhất."

Khương Hòa cảm thấy mình sắp bị giọng nói của cô ấy làm tan chảy.

Được Omega của mình khen ngợi như thế, nếu bây giờ mà nói không làm được, thì thật sự không còn mặt mũi nào nữa. Cô đã bị đẩy lên một vị thế quá cao, thế nào cũng phải thử một lần mới được.

“Được.” Ánh mắt của Khương Hòa kiên định.

Cô nghiêng người về phía trước, Đan Tư Nhu phối hợp cúi sát lại một chút.

Hương hoa dịu nhẹ lan tỏa, bao quanh lấy alpha vừa thức tỉnh. Khương Hòa nhận được sự khích lệ lớn lao, tỉ mỉ bắt đầu công cuộc cởi cúc áo.

Những chiếc cúc rất chặt, dù dùng hai tay cũng cần phải có sự kiên nhẫn và chút sức lực, huống chi là dùng một tay, đặc biệt là tay trái với độ linh hoạt giảm một nửa. Khương Hòa hoàn toàn không ngờ có ngày mình lại bị khó khăn bởi việc này.

Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cô cũng cởi được chiếc cúc trên cùng, để lộ chiếc xương quai xanh tinh tế của cô gái. Khương Hòa lập tức cảm thấy khô khát, như được tiếp thêm năng lượng. Khi cúi xuống, cô chợt nhìn thấy sáu chiếc cúc nữa, Khương Hòa kinh ngạc đến nỗi một giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu rơi xuống.

“Chiếc áo này, cúc áo…” Khương Hòa nuốt khan, “Nhiều thật đấy.”

Đan Tư Nhu dịu dàng mỉm cười, dụ dỗ: “Nhanh một chút, chỉ còn sáu cái nữa thôi, cởi xong chúng ta có thể sớm...”

Câu nói khéo léo dừng lại, phần sau để alpha tự tưởng tượng. Khương Hòa hít một hơi thật sâu, lại bắt đầu lao vào công trình khổng lồ này.

Chừng hơn sáu phút trôi qua, chiếc áo sơ mi trắng đã bị vò thành nhiều nếp, Khương Hòa vẫn chưa cởi được chiếc cúc đầu tiên. Thời gian từng phút trôi qua, kiên nhẫn cạn dần, cô trở nên sốt ruột, nhưng càng gấp thì công việc tỉ mỉ này càng khó khăn hơn.

Cô như con kiến trên chảo nóng, đối diện với cô lại chính là Omega mà cô yêu. Mỗi lần cô gấp gáp, Đan Tư Nhu đều nhìn thấy rõ, vừa oán trách sự vụng về của mình vừa cảm thấy lúng túng.

“...Chặt quá.” Khương Hòa muốn khóc mà không ra nước mắt, nhận xét: “Tôi không thể cởi được, một tay không cởi nổi.”

“Đừng lo.” Đan Tư Nhu nhẹ nhàng an ủi, “Cứ từ từ, không cần vội.”

Khương Hòa ngước đầu lên, cầu xin: “Đan Đan, cậu tự cởi đi có được không?”

“Không được đâu.” Đan Tư Nhu lắc đầu: “Như vậy mới thú vị chứ. Bây giờ quá trình có khó khăn một chút, nhưng sau này hưởng quả ngọt chẳng phải sẽ càng thoải mái hơn sao.”

Khương Hòa lặng lẽ nhìn cô, một lần nữa bị thuyết phục.

Mặc dù trong lòng sợ hãi với công trình đáng sợ này, nhưng cô vẫn tiếp tục hành động mà không chút do dự.

Cuối cùng, sau bao nỗ lực không ngại khó khăn, cô cũng cởi được chiếc cúc thứ hai.

Còn năm cái nữa.

Khương Hòa cắn môi, vẻ mặt do dự. Chính vì biết quá trình cởi hai chiếc cúc trước khó khăn thế nào, nên khi đối diện với năm chiếc còn lại, cô đã mất hết dũng khí.

“Hay là chúng ta...” Cô ngước đầu lên, dùng giọng thương lượng: “Không cởi áo nữa nhé, thực ra cũng không cần thiết lắm.”

“Quá trình đã đủ khó khăn rồi, không cần phải làm khó thêm nữa, bây giờ bắt đầu là vừa đẹp.” Cô nở nụ cười, mang theo ý muốn lấy lòng.

Đan Tư Nhu nở nụ cười dịu dàng, nhưng lại nói bằng giọng không thể phản bác: “Chỉ còn năm cái nữa thôi, không thể bỏ cuộc giữa chừng được.”

“...Còn năm cái nữa.” Khương Hòa lẩm bẩm, trông vô cùng đáng thương.

Đan Tư Nhu chớp nhẹ hàng mi: “Ừ, nhanh lên nào.”

Khương Hòa biết rằng có mặc cả thế nào cũng vô ích, cô không thể từ chối Đan Tư Nhu như thế này, chỉ có thể làm theo lời cô ấy.

Còn năm cái.

Còn năm cái.

Còn năm cái.

Trong đầu chỉ toàn câu nói đó.

Đôi mắt trống rỗng, động tác máy móc, giống như một cỗ máy vô hồn lặp đi lặp lại việc cởi cúc áo.

Với tâm trạng như vậy, hiệu quả lại tốt hơn trước. Không vội vàng, cũng không nôn nóng, không hề nghĩ đến việc nhanh chóng hoàn thành để rồi vui thú. Khi tâm trạng ổn định, hiệu suất cao hơn rất nhiều. Nửa giờ sau, cô nhìn thấy chiếc cúc cuối cùng đã được cởi một nửa, chỉ cần nhẹ nhàng đẩy là có thể hoàn toàn nhìn thấy thân hình của Omega, cảm xúc bỗng dâng trào.

“Vù,” khóa chặt hoàn toàn được giải trừ.

Đan Tư Nhu nhìn bản thân, đôi mắt thoáng chút nụ cười, chân thành cảm thấy vui mừng thay cho Khương Hòa.

“Đã cởi được rồi.” Cô cười nói.

Chưa dứt lời, thân thể thơm ngọt, phảng phất mùi sữa ngọt ngào bỗng chốc lao về phía trước. Đôi tay mảnh mai, mạnh mẽ kéo cô vào lòng. Chiếc áo sơ mi trắng ngay lập tức bị thấm nước, ướt đẫm một mảng.

Alpha không nói lời nào đã vùi đầu vào cổ cô, như một con sói con đói khát, liên tục lôn lấy cằm cô, thỉnh thoảng lại hôn lên môi cô một chút, lúc thì hôn xuống bên cổ trắng nõn, thưởng thức hương hoa Tịch Dương.

Sau khi thưởng thức nhiều lần, cuối cùng cũng tìm được điểm kết thúc, mở khóa hàm răng của Đan Tư Nhu, hút lấy hương thơm ngọt ngào, nụ hôn mạnh mẽ, chiếm đoạt không khí xung quanh, Đan Tư Nhu gần như ngạt thở. Bàn tay lành lặn kia tham lam vô cùng, như muốn bù đắp cho những gì tay còn lại tạm thời không thể làm được.

Có lẽ Khương Hòa vẫn còn tức giận vì Đan Tư Nhu lúc nãy kiên quyết bắt cô phải cởi hết tất cả cúc áo, nên lúc này mới muốn trả thù một chút. Giống như khi tâm trạng không tốt mà bóp vỡ túi cát hay vắt mì gói, lực không hề nương tay khiến Đan Tư Nhu khẽ rên lên, lườm cô một cái đầy oán trách.

Nhưng cũng chỉ là trong chốc lát mà thôi.

Cô yêu Khương Hòa, vừa giận lại vừa thương.

Lúc này, cô ấy tạm thời nuông chiều bản thân, cũng nuông chiều Khương Hòa.

Không biết đã hôn bao lâu, cuối cùng Khương Hòa cũng dừng lại, đôi môi rời nhau, trong mắt ngập tràn hơi nước ẩm ướt.

Ánh mắt của Khương Hòa sâu thẳm, ngưng tụ khí thế dày đặc của một alpha.

Khoảng cách giữa hai người vốn đã rất gần, Đan Tư Nhu từ dưới nhìn lên, cảm thán về sự vượt trội của cơ thể cô ấy, khẽ mỉm cười nói nhỏ: “Đến đây.”

Khương Hòa nghe theo chỉ dẫn, vị trí của cô bây giờ rất vừa vặn, không cần phải di chuyển gì nhiều, làm gì cũng vô cùng thuận lợi.

Thân hình alpha ưu việt, dáng người nhẹ nhàng, khi đánh nhau thì dẻo dai và né tránh rất tốt, nhưng lúc này lại vụng về, cứ thế dâng mình lên. Trong khoảnh khắc ấy, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để lại một lần nữa chìm đắm trong hương hoa.

Khương Hòa lao tới nhưng lại ôm vào khoảng không, không khí lạnh lẽo, mang theo chút bối rối.

Đan Tư Nhu đã tránh khỏi cái ôm của cô.

Ánh mắt lạnh như băng, không chút hơi ấm.

Sự thay đổi quá lớn khiến Khương Hòa phải nén cảm giác hụt hẫng, ngập ngừng hỏi: “Đan... Đan Đan...?”

Đan Tư Nhu khẽ mỉm cười, đôi tay mảnh mai vuốt ve khuôn mặt của Khương Hòa đang trông rất tội nghiệp sau trò trêu chọc của cô. Phải biết rằng, trước đây Khương Hòa luôn là người bắt nạt cô.

“Biết lỗi chưa?” Cô nhẹ nhàng hỏi.

“Lỗi gì?” Khương Hòa hoàn toàn không hiểu, giọng nói có chút run rẩy dưới cái vuốt ve nhẹ nhàng của Đan Tư Nhu.

"Còn quá tin tưởng vào bản thân không?" Giọng Đan Tư Như lạnh lùng, "Tôi bảo cậu đừng đánh nhau, đừng mạo hiểm, cậu không bao giờ để tâm, nhất định phải làm mình bị thương khiến những người quan tâm cậu lo lắng."

Khương Hòa lập tức tỉnh táo lại.

Cuối cùng, cô cũng hiểu câu “biết lỗi chưa” nghĩa là gì.

“Xin lỗi, Đan Đan.” Khương Hòa nghẹn ngào. Cô cứ nghĩ rằng như mọi khi, chỉ cần cười một cái là mọi chuyện sẽ qua, không ngờ Đan Tư Nhu vẫn luôn ghi nhớ chuyện này.

“Tôi biết lỗi rồi, sau này tôi sẽ không làm vậy nữa.”

Đan Tư Nhu khẽ cười, đứng thẳng dậy, nhìn xuống Khương Hòa: “Hãy nhớ kỹ cảm giác hôm nay, cho đến khi tay của cậu hoàn toàn hồi phục, tôi sẽ không có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào với cậu nữa.”




Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #abo#bhtt#gl