Chương 2 : Bích Tử Tiêu

Sáng sớm hôm nay Trình Tuyết Ca đến rừng trúc như thường lệ, chỉ qua bốn tháng mà tu vi của nàng đã đến tầng thứ sáu Ngọc Thanh Cảnh. Vì tăng thêm hiệu quả của việc chặt Hắc Tiết Trúc , nàng đi sâu vào phía trong, chuyên chọn những cây trúc thật to, thật lâu năm mà chặt, ít nhiều nàng cũng tốn chút sức lực mới đốn ngã được chúng.

"Chát!" Khi nàng giơ đao chém Hắc Tiết Trúc lại chỉ nghe một đạo giòn vang, sài đao như chém phải đá bật lại mạnh đến nỗi bàn tay nàng tê dại. Nàng mím môi vận sức lại chém ra một đao. "Di!" hổ khẩu nơi tay bị chấn một chút, cây trúc hơi đong đưa rồi đứng vững trở lại, trên thân trúc chỉ có một đạo dấu vết mờ mờ.

Nàng không tiếp tục chém nữa mà bỏ sài đao xuống quan sát kỹ cây trúc, thấy vết mờ trên thân trúc dần dần biến mất, thân trúc tản ra nhè nhẹ linh khí . Nhìn thoáng qua cũng không khác mấy cây trúc khác nhưng khi định thần nhìn kỹ thì thấy hai đốt gần cuối gốc có màu tím biếc và linh khí dày đặc hơn những nơi khác.

Trình Tuyết Ca mừng thầm , vận khí của nàng quả nhiên rất tốt. Cây trúc có lẽ đã vài ngàn năm, mang theo linh khí, bền bỉ dị thường, vô cùng thích hợp cho nàng luyện pháp bảo. Dù gì mọi người ở Thanh Vân Môn khi luyện đến tầng thứ tư Thái Cực Huyền Thanh Đạo thì đều phải xuống núi tìm tài liệu tu luyện pháp bảo, giờ đây nàng đã có sẵn đây lại rất hợp ý nàng.

Đã có chủ ý, tay nàng bắt thủ quyết vận dụng tu vi tầng thứ sáu Thái Cực Huyền Thanh Đạo chém trúc "Chát" , nàng nhìn lại chỉ thấy thấy vết cắt rất nhỏ trên thân trúc . Nàng chẳng những không nản lòng, ngược lại giống như đã tìm được mục tiêu mới cho mình, hưng trí bừng bừng chặt linh trúc.

Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, một ngày Thủy Nguyệt đại sư xuất quan. Bà nghĩ đến tiểu đệ tử vừa nhập môn Lục Tuyết Kỳ, không biết tu vi của nàng thế nào liền gọi lên Văn Mẫn. Biết được tiến triển thần tốc của Lục Tuyết Kỳ cũng cảm thấy rất không tưởng, liền tự mình đi ra hậu sơn tìm nàng.

Từ xa bà đã thấy hai luồng tử quang đuổi bắt nhau, uốn lượn trên không, uy lực mạnh mẽ khôn cùng, bà phất tay, một thanh Hắc Tiết Trúc xông thẳng đến , hai đạo tử quang như có linh tính xoay vòng né tránh, Hắc Tiết Trúc như cũ đuổi theo không bỏ, chỉ thấy tử quang càng lúc càng đậm công kích trở lại, Hắc Tiết Trúc vỡ vụn rơi xuống đất. Thủy Nguyệt khoan thai bước ra ngoài.

Trình Tuyết Ca giật mình, nhìn thấy rõ là ai, liền thu hồi hai thanh tử trúc tiêu, chấp tay cung kính: "sư phụ!". Thủy Nguyệt gật đầu ra dấu bảo nàng đứng lên. Nhìn thân hình bé nhỏ trước mắt, bà thật không thể tin được nàng lại có thiên phú bậc này. Nếu bà không nhìn lầm, có lẽ tu vi của đứa bé chưa đầy mười tuổi này đã đạt đến tầng thứ tám.

Bà đưa tay chỉ vào hai thanh tiêu nàng nắm trong tay :" này là ..." . Nghe bà hỏi tới, Trình Tuyết Ca hai năm rõ mười kể ra lai lịch của trúc tiêu, lại ngây thơ khoe khoang :" Đây sẽ là pháp bảo của con, con đặt tên cho chúng là Bích Tử Tiêu, sư phụ nhìn xem !" Dứt lời liền vung tay, hai thanh tiêu bay vọt ra ngoài, tử quang đại thịnh quét ngang khoảnh Hắc Tiết Trúc trước mặt, khi hai thanh tiêu trở lại tay nàng thì thấy một đám trúc ngã rạp trên mặt đất.

Nàng lại chậm rãi đưa thanh tiêu lên môi, tiếng tiêu nhẹ nhàng vang lên, khi thì uyển chuyển dịu dàng, khi thì réo rắt da diết, chim chóc xung quanh tụ lại bay lượn ríu rít quanh thân nàng. Tiếng tiêu bỗng trở nên mạnh mẽ cao vút , như chọc thẳng trời xanh, đằng xa có tiếng vang lảnh lót vọng lại, chỉ thấy một bóng màu vàng từ xa vụt lại, uốn lượn vòng quanh, tất cả chim chóc triều bóng màu vàng tụ lại. Thủy Nguyệt nhìn kỹ, thì ra là một con chim phượng hoàng to lớn , hai mắt bà trợn to, không thể ngờ được tiếng tiêu của tiểu đệ tử này của bà có thể gọi ra thần thú phượng hoàng. Chỉ thấy phượng hoàng bay quanh vài vòng rồi dừng bên cạnh Trình Tuyết Ca, phục người xuống để cho nàng vuốt ve bộ lông vàng óng ánh.

Trình Tuyết Ca đắc ý nhìn về phía Thủy Nguyệt, thấy bà còn đang kinh ngạc chưa kịp hồi thần, lên tiếng kêu gọi : " Sư phụ!" . Bà giật mình bật thốt: "Tu vi này của con là thế nào tới, cũng chưa từng nghe Văn Mẫn nói qua? " . Trình Tuyết Ca nghe vậy, sợ bà trách tội Văn Mẫn, vội vàng qua loa tắc trách: " Sư phụ đừng trách sư tỷ, vốn là sư tỷ muốn bẩm báo với sư phụ, là để tử nài nỉ sư tỷ đừng nói, đệ tử sẽ tự mình báo tin mừng cho sư phụ, lại được tin sư phụ bế quan nên mới kéo dài đến tận bây giờ ." Thấy Thủy Nguyệt không có ý trách tội Văn Mẫn, nàng cũng âm thầm thở ra, nàng có thể nói là do nàng mải mê đùa nghịch với pháp bảo vừa luyện thành, lại mải mê ngoạn nhạc với tiểu phượng hoàng mà quên hết tất cả sao, tất nhiên là không thể rồi, nên chỉ có thể qua loa cho xong chuyện.

Thủy Nguyệt suy tư một chút rồi chậm rãi lên tiếng : " Từ ngày mai con hãy dọn ra sau hậu đường ở cùng ta, ta sẽ đích thân chỉ dạy cho con, với tu vi hiện tại của con, e rằng Văn Mẫn cũng không thể dạy gì cho con được nữa ." Nhắc tới Văn Mẫn, cũng thật tội nghiệp cho nàng, từ khi Trình Tuyết Ca nhập môn, nàng quả thật là 'áp lực' vô cùng nha, bản thân nàng tu luyện mấy mươi năm còn không bằng tiểu sư muội của nàng luyện một năm a, nàng có thể không áp lực sao. Đừng nhìn Văn Mẫn tuổi trẻ, thật ra nàng đã nhập môn mấy mươi năm, trong lớp đệ tử trẻ tuổi ở Thanh Vân Môn xem như có chút thiên phú, tốc độ tu luyện nghịch thiên của tiểu sư muội nghiền áp nàng không còn chút xíu tự tin nào, nên nàng không biết làm gì hơn ngoài việc bế quan tu luyện, cho dù thua kém cũng không nên quá khó coi a.

" Dạ, sư phụ! " Trình Tuyết Ca vui vẻ đáp ứng. Bản thân nàng đã có mục tiêu, nàng muốn luyện ra một thân bản lĩnh làm chuyện bản thân muốn làm. Ở cái thế giới cường giả vi tôn này nàng không có bản lĩnh phòng thân là không được, nàng không thể suốt đời ở lại Tiểu Trúc Phong này trông chờ vào sự bảo hộ của Thủy Nguyệt đi. Cho dù nàng là nghĩ như thế cũng không thể a, nàng còn nhớ rõ đến cuối cùng Thanh Vân Môn cũng không thể tự lo thân, còn phải nhờ vào Trương Tiểu Phàm mới có thể vượt qua kiếp nạn nha.

Nói cho cùng nàng cũng chỉ là người ngoài cuộc, một người đứng xem, có thể nói nàng cũng không thuộc về thế giới này, tuy rằng nàng là xuyên vào thế giới này, nhưng nàng cũng chỉ là người khách qua đường xa lạ, nàng cũng không nghĩ để bản thân cuốn vào vòng phân tranh của cuộc chiến chính tà. Nàng chỉ muốn có cuộc sống tiêu dao tự tại, thường biến cảnh đẹp, mỹ thực khắp nơi.

Trong Tru Tiên, kết cục của ba nhân vật Bích Dao, Lục Tuyết Kỳ và Trương Tiểu Phàm đối với nàng là cái kết đầy tiếc nuối. Giờ đây, nàng đã là Lục Tuyết Kỳ, nàng tất nhiên sẽ không lại đi vào vết xe đổ. Và nếu có thể, nàng muốn thay đổi số phận bi thảm của Bích Dao cũng gián tiếp giúp Trương Tiểu Phàm thoát khỏi cuộc sống khổ sở, hai người nên có cuộc sống thường thường an an vui vẻ hạnh phúc. Cho nên nàng vui vẻ đáp ứng Thủy Nguyệt, nàng muốn có đầy đủ thực lực thực hiện mục tiêu "trân quý mạng sống, tận lực thay đổi số phận Bích Dao'' của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #tag