Chương 108

Phác Thái Anh cảm thấy đã lâu không thân mật với Lạp Lệ Sa, từ khi chuyện của hai người bị Lạp ba phát hiện ra, Lạp Lệ Sa bị bệnh nặng phải nhập viện, một loạt sự việc đánh tới khiến hai người trở tay không kịp.

Phác Thái Anh mới trải qua mất mát hiện tại đang tìm lại, hận không thể đem Lạp Lệ Sa tiến vào cơ thể mình, để cô sẽ không có cơ hội rời khỏi mình một lần nữa.

Hai người hôn nhau không rời, cho đến khi Lạp Lệ Sa có chút thở dốc thì Phác Thái Anh mới buông ra. Đôi mắt hai người đều là thủy nhuận, nhìn đôi môi sưng đỏ của đối phương, lại ôm nhau chờ nhiệt ý hừng hực tan biến.

Lạp Lệ Sa thở hổn hển, sau đó cau mày: "Chị chưa hoàn toàn khỏi bệnh, lại còn có chút ho khan, sẽ không lây bệnh cho em đấy chứ?"

Phác Thái Anh khẽ cười rồi lại hôn cô: "Em không quan tâm, em chỉ muốn hôn chị."

Lạp Lệ Sa nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, hai má hơi đỏ lên, nhất là khi nghe thấy tiếng ho của Lạp Thịnh cô càng thêm xấu hổ. Trái lại là trông Phác Thái Anh rất điềm tĩnh tự nhiên, nếu không phải vì đôi tai lộ ra ngoài của nàng hơi phấn hồng, Lạp Lệ Sa sẽ nghĩ nàng đã coi ba cô như không khí.

Lạp Thịnh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được nói: "Lệ Sa vừa mới tỉnh dậy cần nghỉ ngơi để hồi phục thể lực, hai đứa... hai đứa tiết chế một chút."

Mặt Lạp Lệ Sa đỏ bừng, bất đắc dĩ nói: "Ba, ba nói cái gì vậy?"

Nói xong, cô đột nhiên dừng lại, hậu tri hậu giác ngẩng đầu lên nhìn Lạp Thịnh, không thể che giấu kinh ngạc trong mắt.

Lạp Thịnh thở dài: "Con nói rất đúng, con đã trưởng thành, khi còn nhỏ chúng ta quan tâm đến con quá ít, đến khi con trưởng thành thì nhúng tay vào có vẻ đã quá muộn. Ba và mẹ con không đòi hỏi gì khác, chỉ hi vọng con có thể bình an vô sự, có thể vui vẻ hạnh phúc. Thái Anh... Thái Anh là một cô gái tốt."

Vừa nói, hai mắt ông có chút đỏ lên: "Trước đó là ba làm không đúng, cho dù chính phản đối cũng không nên nói những lời đó, con cũng đừng trách ba."

Lạp Lệ Sa cảm thấy trong lòng như đổ một cục bông, yết hầu trượt vài lần, cô nhớ tới đời trước giữa cô và Lạp Thịnh gần như rất ít giao lưu, đều là Lạp Thịnh nói, yêu cầu, cho dù cô có đồng ý hay không cũng đều nhàn nhạt đáp ứng một tiếng. Sau khi tốt nghiệp, vì không muốn tiếp quản công ty nên cô đã sớm chuyển ra ngoài sống một mình, trừ cuộc điện thoại của Tiêu Vân Anh trong dịp năm mới và ngày lễ cô sẽ không trở về, thậm chí số lần chủ động gọi về ít đến đáng thương.

Cho nên sau khi Lạp Thịnh bị bệnh nặng, cô trọng sinh, vẫn luôn rất hối hận, cũng đè nặng tùy hứng của mình, duy trì mối quan hệ cha con với Lạp Thịnh. Nhưng chung quy cô vẫn vì Phác Thái Anh mà nháo lên tính tình, cô cũng không hối hận vì Phác Thái Anh và Lạp Thịnh ngả bài, nhưng chung quy vẫn làm bọn họ nhọc lòng, cô rất áy náy.

Lạp Lệ Sa hít hít mũi, thấp giọng nói: "Con biết con đã làm ba mẹ lo lắng khổ sở, cho nên con rất tức giận nhưng chưa bao giờ trách móc ba mẹ. Con chỉ hy vọng ba mẹ có thể tin tưởng con, người con lựa chọn, bản thân con rất rõ ràng, con cũng đã suy xét những điều ba mẹ lo lắng. Cho nên ba, con đã trưởng thành, con có thể tự gánh vác những áp lực đó."

Lạp Thịnh nghe vậy thở dài: "Ba chịu nhượng bộ không phải vì cảm thấy con có thể gánh vác, nếu có thể ba cũng không muốn con chịu một chút gánh vác nào cả." Ông nói nhìn Phác Thái Anh, thấp giọng nói: "Con bé đối xử với con rất tốt, ba đều xem ở trong mắt, ba... ba sẽ không ngăn cản hai đứa nữa."

Phác Thái Anh nghe vậy vẫn luôn trầm mặc, con ngươi an tĩnh đột nhiên nở rộ một tia sáng, Lạp Lệ Sa cũng kinh ngạc.

Lạp Thịnh nhìn bộ dáng hai người vui mừng khôn xiết, trong lòng chua xót thở dài, cuối cùng lắc đầu đi tâm sự với Tiêu Vân Anh. Vợ chồng hai người kể về con gái, đến cuối cùng chỉ biết thở dài chấp nhận.

Sau khi Lạp Thịnh rời đi, Lạp Lệ Sa quay đầu nhìn Phác Thái Anh, trong mắt như có tia sáng tràn ra, cô nhìn chằm chằm Phác Thái Anh: "Thái Anh, ba mẹ chị đã đồng ý rồi, em có nghe thấy không?"

Trong mắt của Phác Thái Anh cũng tràn đầy ý cười: "Ừm, em nghe rồi."

Lạp Lệ Sa thực sự rất kích động, đã lâu rồi cô không được vui như vậy, đã nhiều lần rời đi Phác Thái Anh mà về nhà khiến cô phi thường khó chịu. Phác Thái Anh hầu như không có bạn bè, sau khi Phác Yên rời đi, nàng không thân thiết với Khổng gia, Lạp Lệ Sa nghĩ khi cô rời đi sẽ chỉ còn lại lẻ loi một mình nàng, tư vị này thực sự không thoải mái.

Hiện tại một khi Lạp Thịnh đồng ý, cô và Phác Thái Anh có thể quang minh chính đại ở bên nhau, dịp Tết và lễ cô có thể đưa Phác Thái Anh trở về Lạp gia.

Nghĩ đến đây, Lạp Lệ Sa bật cười, nhìn Phác Thái Anh mà cười ấm áp nói: "Về sau cuối cùng chị sẽ không cần phải sống những ngày thân tại Tào Doanh tâm tại Hán rồi."

Phác Thái Anh nghe vậy cũng buồn cười, đưa tay véo mũi cô: "Sao lại nói chuyện không ổn trọng như vậy? Nếu để chú Lạp nghe được sẽ rất tức giận."

Thân thể Lạp Lệ Sa không được khỏe, thường thường ho khan, cho nên buộc phải ở lại bệnh viện mấy ngày. Mấy ngày nay Khổng Ích Tường gọi cho Phác Thái Anh mấy lần, nhưng Phác Thái Anh đều không trả lời, cho dù có nhấc máy cũng sẽ trả lời tốt.

Lạp Lệ Sa không ngốc, mấy ngày nay cô cũng bắt đầu phát giác Phác Thái Anh có cái gì không đúng, khi buổi trưa Phác Thái Anh làm cơm cho cô, cuối cùng Lạp Lệ Sa không nhịn được nói: "Thái Anh, nhiều ngày như vậy em chưa về, Khổng gia bên kia không thúc giục em sao?"

Động tác trên tay Phác Thái Anh dừng một hồi, sau đó đạm thanh nói, "Em đã nói với Khổng Ích Tường là em sẽ từ chức."

Lạp Lệ Sa cau mày: "Sao ông ta sẽ đồng ý?"

Phác Thái Anh đặt cơm lên bàn nhỏ, đặt một bát canh rồi đưa cho cô: "Đúng vậy, nhưng chuyện này cũng không thay đổi được gì. Em đã quyết định rồi, chị bên này đều vì em mà nỗ lực để giành được sự đồng ý của chú dì như vậy, em không muốn có một người nào đặt ở giữa chúng ta. Huống hồ, rời khỏi Khổng gia cũng là chuyện sớm hay muộn. Trần Quảng Mạc bên kia đã chuẩn bị xong rồi, cũng đã đến lúc em dứt ra."

Lạp Lệ Sa nghe xong cau mày: "Chị biết, chỉ là lần này vì chuyện của chị, chị sợ Khổng Ích Tường sẽ gây phiền toái."

Phác Thái Anh ngẩng đầu nhìn cô: "Nhiệm vụ chính của chị bây giờ là dưỡng bệnh, chuyện khác để em giải quyết. Đây là em mượn phòng bếp của đôi vợ chồng già đối diện bệnh viện, hầm canh gà cho chị, em có bỏ thêm táo đỏ và hương vị rất ngon, chị nếm thử xem?"

Không muốn cô nhọc lòng, Phác Thái Anh cầm bát canh gà đánh lạc hướng cô, câu lấy cho cô ăn uống canh. Lạp Lệ Sa nghiêng người ngửi thử, vị ngọt của táo đỏ quyện với mùi thơm của thịt gà, thoạt nhìn rất hấp dẫn.

Cô cúi đầu nhấp một ngụm canh nóng hổi, ​​canh gà mang theo vị ngọt của táo đỏ, làm ấm áp trái tim cô trong mùa đông này. Cầm bát canh gà, cô nhấp một ngụm rồi thỏa mãn nói: "Nếu có thêm một chiếc bánh gạo nữa thì... a."

Trong miệng bị người nhét bánh gạo, Lạp Lệ Sa ngẩn người một lúc rồi híp mắt cười, nuốt bánh gạo trong miệng xuống. Phác Thái Anh cười đến ôn nhu: "Em biết chị thích ăn bánh gạo với canh gà, nghĩ nghĩ liền mua một ít."

Lạp Lệ Sa rạng rỡ nhìn nàng: "Tiểu Phác tổng, sao em có thể săn sóc như vậy a?"

Phác Thái Anh bật cười, sau đó nghiêm túc nói: "Em đã từ chức rồi, sau này không phải là Tiểu Phác tổng nữa."

Lạp Lệ Sa cầm thìa múc canh đút cho Phác Thái Anh: "Có liên quan gì, em chỉ là Tiểu Phác tổng của một mình chị mà thôi."

Phác Thái Anh uống canh, nhìn bộ dáng người mà mấy ngày trước đã tra tấn nàng có trạng thái tinh thần rất tốt, trong lòng tràn đầy nhẹ nhõm cùng hạnh phúc. Nàng hy vọng cả đời cô đều sẽ giống như bây giờ, lộ ra bộ dáng thỏa mãn như vậy.

Sau khi Lạp Lệ Sa tỉnh lại ở bệnh viện quan sát 3 ngày, bác sĩ kê đơn thuốc ho, dặn dò những việc sau này cần chú ý mới xác nhận có thể xuất viện. Đây là một sự kiện lớn đáng mừng đối với Lạp Lệ Sa đã ở bệnh viện gần nửa tháng.

Nhưng bọn họ chưa kịp làm thủ tục xuất viện thì vị khách không mời vẫn đến. Nghe thấy tiếng gõ cửa, Phác Thái Anh vừa mở cửa liền nhìn thấy Khổng Ích Tường đang đứng ở cửa, lập tức hơi rũ xuống mi mắt, con ngươi màu đen tràn đầy u ám.

Ý cười trên mặt Lạp Lệ Sa sau khi thấy người tới cũng bất động thanh sắc, cô chuyển sang nụ cười theo thói quen khi làm việc: "Khổng tổng."

Khổng Ích Tường tối tăm liếc nhìn Phác Thái Anh, sau đó nhìn đến Lạp Lệ Sa, cũng mang mặt nạ nụ cười hoàn hảo của mình: "Trước đó tôi có nghe Thái Anh nói Tiểu Lạp tổng bị bệnh phải nhập viện, nhưng Thái Anh đã xin nghỉ. Công ty cuối năm rất bận nên tôi không có thời gian đến thăm. Hôm nay bận xong tôi liền tới đây xem, hiện tại nhìn khí sắc của Tiểu Lạp tổng không tồi, hẳn là đã bình phục."

Lạp Lệ Sa khéo léo cười, "Cảm ơn Khổng tổng đã quan tâm, tôi không sao, mấu chốt là Thái Anh đã chăm sóc tôi rất nhiều. Bởi vì tôi mà chậm trễ công việc của Thái Anh, rất xin lỗi."

"Không sao là tối rồi, Thái Anh đã không về công ty hai tuần rồi, hai người là bạn tốt ở sơ trung, con bé lo lắng cho cô cũng đúng. Nhưng mà, công ty không có con bé cũng không được, cho nên hôm nay tôi đến xem Tiểu Lạp tổng thế nào cũng nhân tiện đưa con bé trở về."

Sắc mặt Phác Thái Anh đạm mạc, "Những lời ở trong điện thoại tựa hồ không rõ ràng lắm, thế cho nên Khổng tổng ông đã quên, tôi đã từ chức rồi. "

Khổng Ích Tường đột nhiên xoay người: "Phác Thái Anh!" Nói xong tựa hồ hắn nhớ đến hiện diện của Lạp Lệ Sa, hít một hơi thật sâu rồi quay đầu lại nói: "Thực xin lỗi, tôi có một số việc nhà cần nói với Thái Anh."

Lạp Lệ Sa không trả lời, ánh mắt có tia lo lắng cùng do dự nhìn Phác Thái Anh, Phác Thái Anh gật đầu, Lạp Lệ Sa nói: Mời.

Phác Thái Anh và Khổng Ích Tường đã đi ra ngoài rất lâu, nhưng Lạp Lệ Sa không tìm được lý do cùng cái cớ gì để đi theo bọn họ. Nhưng cô lo lắng không biết trong cơn giận Khổng Ích Tường sẽ làm gì với Phác Thái Anh. Cô thường thường nhìn đồng hồ, cuối cùng đẩy cửa ra vừa lúc Phác Thái Anh chuẩn bị đi vào. Nhìn thấy Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa cẩn thận nhìn nàng mới nhẹ nhàng thở ra: "Ông ta về rồi?"

"Ừm, chị đừng lo, ông ta không thể làm gì em."

Lạp Lệ Sa gật đầu: "Chỉ là Khổng Ích Tường không phải người tốt, sau này tốt nhất là không nên gặp một mình, càng không nên trở về nhà."

"Em hiểu rồi." Phác Thái Anh nhìn thời gian, "Chú dì sắp đến đây rồi, chúng ta thu thập đồ đạc xong liền có thể xuất viện, trong khoảng thời gian này hẳn là chị rất nhàm chán."

Lạp Lệ Sa cười lắc đầu: "Mặc dù chị không thích bệnh viện, nhưng có em ở đây, chị không thấy nhàm chán chút nào."

Lạp Thịnh và Tiêu Vân Anh cố tình xin nghỉ để đón Lạp Lệ Sa xuất viện, mà sáng sớm Dì Hoàng đã ngóng trông. Lúc Lạp Lệ Sa hôn mê làm bà rất lo lắng, nếu không phải lớn tuổi, sợ bà sẽ không chịu nổi mà thức đêm canh giữ cô, sợ bà cũng sẽ ở trong bệnh viện.

Sau khi xuống xe, Lạp Lệ Sa thấy cửa mở, dì Hoàng trực tiếp bưng chậu than tới, cầm một cái bát ngâm lá bưởi vào nước, cười nói: "Ở bệnh viện lâu như vậy, Sa Sa mau đi qua chậu than đi, Dì Hoàng rải nước lá bưởi lên, đi qua giải trừ xui xẻo, phù hộ con về sau bình bình an an."

Lạp Lệ Sa nhìn chậu than, cười một chút. Phác Thái Anh nắm lấy tay cô bóp nhẹ: "Dì Hoàng nói đúng, về sau bình bình an an."

Nàng dắt Lạp Lệ Sa đi qua chậu than, dì Hoàng nhẹ nhàng ném lá bưởi đã ngâm nước, nước bên trên rơi xuống người cô, không lạnh nhưng đủ để làm cho cô thanh minh hơn rất nhiều.

Cô rời đi thế giới kia, tiến vào nơi này, dùng cơ thể 15 tuổi bồi Phác Thái Anh, cải thiện quan hệ của cô với cha mình, hết thảy đều mỹ mãn như vậy, này đại khái là vận mệnh trời cho. Cho nên đối với vận mệnh này, cô cũng sẽ sống thật tốt, còn bí mật này... cô quay đầu lại liền đụng phải một đôi mắt tràn đầy chính mình.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro