Nàng chỉ cảm thấy tim đập dữ dội, một cỗ lạnh lẽo lập tức xẹt qua cơ thể rồi đột nhiên tụ lại trong lòng khiến Phác Thái Anh bất giác run lên.
Tay chân lạnh ngắt, sắc mặt tái nhợt, ngơ ngác nhìn hai chiếc xe hoàn toàn biến dạng. Lúc này, nàng không thể nghĩ được gì, chỉ có nỗi sợ hãi hoàn toàn nhấn chìm nàng như một cơn sóng lớn, phảng phất như hít thở không thông.
Mãi đến khi những người xung quanh nhanh chóng xúm lại la hét gọi 120, nàng mới đột nhiên bừng tỉnh. Nàng nhấc chân muốn chạy tới, nhưng chân lại mất đi sức lực, lần này trực tiếp ngã xuống đất, đầu gối nặng nề đập xuống đất, cơn đau ập đến, nhưng nàng không quan tâm, trực tiếp bò dậy thất tha loạng choạng lao đến.
Chiếc xe của Lạp Lệ Sa bị va chạm không thể nhận diện được, phần ghế phó lái gần như bị phá hủy hoàn toàn, phần đầu xe va vào lan can, phần cản xe bị móp nghiêm trọng.
Mà ghế phó lái bị xe màu trắng tông trực diện, làm cho xe văng sang trái tông vào cột đá hoa cương bên đường, một phần phía sau bị biến dạng, nhìn rất đáng sợ.
Phác Thái Anh vội vàng chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng bên trong qua lớp kính vỡ nát, chỉ cảm thấy mình sắp chết. Tất cả các túi khí đã được bung ra, Lạp Lệ Sa ngồi trên đó không nhúc nhích, ghế phụ bị đâm cơ hồ làm Lạp Lệ Sa văng ra bên ngoài, từ mảnh nhỏ cửa kính Phác Thái Anh có thể nhìn thấy quần áo cô chảy ra những vết máu đỏ thẫm, tức khắc cảm thấy tim mình giống như dao cắt, đầu váng mắt hoa.
Nàng nhìn Lạp Lệ Sa mà trong mắt giống như sắp rỉ ra máu, hoảng loạn hét người qua đường lấy điện thoại gọi cảnh sát, sau đó run rẩy gọi tên Lạp Lệ Sa: "Lệ Sa, Lệ Sa, Lệ Sa! Chị trả lời em! Lệ Sa!" .
Nàng dùng sức kéo cửa xe taxi, nhưng căn bản sức của nàng không thể mở cánh cửa xe biến dạng, nàng không thể nghĩ được cái gì khác, chỉ muốn đưa Lạp Lệ Sa ra khỏi nơi khủng khϊếp này.
Những người qua đường chạy đến hỗ trợ, dùng sức cạy cửa xe. Phác Thái Anh nhìn thấy Lạp Lệ Sa không nhúc nhích, hai mắt đã sớm sung huyết, đầu óc trống rỗng, nàng cũng không quan tâm, đưa tay định gỡ mảnh kính vỡ, người xung quanh hét lên kéo nàng lại, nhưng Phác Thái Anh đã bám vào cửa kính ô tô như một người điên.
Người bên cạnh giống như sợ hãi trước hành vi điên rồ của nàng, bọn họ không dám ngăn nàng lại mà chỉ có thể cố gắng mở cửa thật nhanh.
Tấm kính vỡ trực tiếp đâm vào tay Phác Thái Anh, máu thậm chí còn nhỏ xuống cánh cửa dọc theo các mảnh kính.
Nhưng Phác Thái Anh giống như không cảm thấy đau, liều mạng gỡ tấm kính ra đưa tay chạm vào dây an toàn của Lạp Lệ Sa ở bên trong. May mà xe không bị hư hại quá nghiêm trọng, nàng tận lực tháo dây an toàn, hai nam nhân lập tức chạy tới, thuyết phục Phác Thái Anh đứng sang một bên, cuối cùng cùng nhau mở cửa.
Cả người Phác Thái Anh nhũn ra, hai tay đầy máu không ngừng run rẩy, khuôn mặt tràn đầy nước mắt nhưng không nhìn ra bi thương cùng thống khổ, nàng chỉ si ngốc nhìn chằm chằm vào Lạp Lệ Sa.
Sau khi cánh cửa mở ra, nàng chật vật lao tới, nhìn Lạp Lệ Sa đang nằm im bất động, nàng đưa tay định chạm vào người cô nhưng không dám. Tiếng khóc cùng hô hấp như mắc kẹt trong cổ họng, không thể phun ra được, khuôn mặt tái nhợt của nàng nghẹn đến đỏ bừng, gân xanh trên cổ lộ ra.
Hiệu suất an toàn của xe rất tốt, về cơ bản bên trái của Lạp Lệ Sa không bị hư tổn gì, tấm kính cũng không làm cô bị thương. Mặc dù chiếc bị đè ép nhưng không làm kẹt Lạp Lệ Sa, nhưng mảnh vỡ rơi trúng cánh tay phải của cô khiến cô bị thương, chảy rất nhiều máu, trán cũng bị phá.
Phác Thái Anh không dám tuỳ tiện kéo người ra, tuy xe va chạm mạnh nhưng bình xăng vẫn nguyên vẹn không có dấu vết cháy nổ, nàng chỉ có thể dùng lý trí còn lại khống chế bản thân không để mất kiểm soát.
"Lệ Sa, Lệ Sa, chị kiên trì một chút, lát nữa bác sĩ sẽ tới, đừng sợ. Chị... chị nghe em nói không, chị nghe thấy không, sẽ không sao, chị sẽ không sao." Phác Thái Anh cởϊ áσ để băng vết thương cho Lạp Lệ Sa, đồng thời liên tục gọi cô.
Bên kia, người trong chiếc xe gây tai nạn cũng được người cứu ra, Phác Thái Anh nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu nhìn nữ nhân đang run rẩy được người đỡ, ánh mắt lạnh lẽo giống như con dao đâm vào tim Chu Văn Kỳ.
Tiếng còi xe cấp cứu vang lên bên tai, nhân viên y tế vội vàng chạy tới, Phác Thái Anh đẩy y tá đang xử lý vết thương cho cô ra, liếc nhìn Lạp Lệ Sa, sau đó quay đầu lại từng bước đi tới trước mặt Chu Văn Kỳ mặt đầy máu.
Chu Văn Kỳ nhìn quần áo trên người nàng dính đầy máu cùng bụi bẩn, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt một mảnh ám trầm, khi đi tới, nàng giống như lệ quỷ trong địa ngục, Chu Văn Kỳ sợ tới mức muốn né tránh, lại bị Phác Thái Anh hung hăng cho một cái tát.
Sau đó, Phác Thái Anh đột nhiên kéo cô ta khỏi tay người khác, nhìn thẳng vào cô ta, gằn từng chữ, "Chu Văn Kỳ, cô chờ đi, nếm trải cái gì gọi là tuyệt vọng đi!"
Nói xong nàng trực tiếp ném người trên mặt đất, quay lại nhìn Lạp Lệ Sa. Vốn dĩ người xung quanh đều đại kinh thất sắc muốn quát lớn, nhưng nghe được lời nói của cô, nhìn cảnh tượng đó lại lập tức đoán được vài phần, thức thời ngậm miệng lại.
Nhìn Lạp Lệ Sa bị kéo ra cửa sổ xe, nàng giãy giụa tiến lên phía trước lẩm bẩm: "Các người chậm một chút, đừng làm chị ấy bị thương, đừng làm chị ấy đau, chậm một chút."
Lúc này, nàng giống như mất hết sức lực, hoàn toàn không có chút liên quan gì đến bộ dạng làm người sợ hãi vừa rồi.
Lạp Lệ Sa được nhân viên cấp cứu vội vàng khiêng lên cáng, khi đưa người ra ngoài thì một chiếc hộp nhung đỏ lăn ra.
Phác Thái Anh lo lắng nhìn Lạp Lệ Sa, nhưng khi nhìn thấy chiếc hộp nàng liền sững sờ tại chỗ, cúi xuống nhặt lên, loạng choạng bước vào xe cứu thương.
Y tá trên xe nhanh chóng đo huyết áp và mạch cho Lạp Lệ Sa, kết nối với máy đo điện tâm đồ, đồng thời ở một bên xử lý vết thương cho cô.
Cô bị một vết cắt sâu ở tay phải, sau khi cắt quần áo, bên cạnh toàn là máu, nhìn thấy vết thương hở, Phác Thái Anh cảm thấy choáng váng, nàng nắm lấy tay lạnh lẽo của Lạp Lệ Sa, thanh âm nghẹn ngào: "Bác sĩ, chị ấy thế nào, chị ấy thế nào."
"Thiết bị ở đây có hạn, cho nên chúng tôi chỉ có thể kiểm tra ngoại thương của cô ấy, huyết áp của cô ấy hơi thấp, nhưng nhịp tim cùng nhịp thở của cô ấy ổn định, không có xuất huyết trong nghiêm trọng. Về việc có chấn thương đầu cùng thân thể có bất kỳ vấn đề nào khác thì cần về bệnh viện để kiểm tra. Nhưng tay của cô, mau cho chúng tôi xem một chút."
Để đảm bảo an toàn, y tá ở đó đã thiết lập một kênh tĩnh mạch cho Lạp Lệ Sa trong trường hợp khẩn cấp. Phác Thái Anh nhìn Lạp Lệ Sa, để bác sĩ trẻ ở đó rửa vết thương cho mình.
Vị bác sĩ trẻ tuổi nhìn Phác Thái Anh trước mặt rất xinh đẹp, sau đó lại nhìn đôi tay có phần thê thảm của nàng, trong lòng không khỏi thở dài.
Vết thương được xử lý đơn giản, toàn bộ quá trình Phác Thái Anh giốnh mhư không cảm nhận được, chỉ nhìn Lạp Lệ Sa, bất an vẫn chưa tiêu tan, bởi vì Lạp Lệ Sa vẫn chưa tỉnh lại.
Nàng cắn răng chịu đựng, nghĩ đến chiếc hộp màu đỏ bên cạnh Lạp Lệ Sa, nàng lấy ra, dùng ngón tay run rẩy mở hộp.
Nhìn chiếc nhẫn kim cương sáng bóng bên trong, nàng cúi đầu cười nhẹ, nhưng cuối cùng lại cong lưng đè năng hai mắt hoàn toàn hỏng mất, không quan tâm đến vết thương trên tay đang đau, nàng nắm tay Lạp Lệ Sa, khóc đến tê tâm liệt phế.
Dù lúc này có rất nhiều người vây quanh nhưng trong lòng nàng không nhịn được đau đớn cùng thống khổ. Nàng sợ hãi khi xe của Lạp Lệ Sa va chạm với xe của Văn Kỳ, nàng tuyệt vọng khi nhìn thấy Lạp Lệ Sa ngồi bất động trong xe, còn có đau đớn khi nhìn thấy chiếc nhẫn, giống như dây leo quấn ở trong lòng khiến nàng, làm nàng không kìm được.
Đôi lông mày vốn dĩ không có động tĩnh của Lạp Lệ Sa bỗng nhiên nhíu chặt, nhịp thở cùng nhịp tim trở nên hỗn loạn, môi mím lại, cuối cùng cô siết chặt ngón tay, cố gắng mở mắt, nhỏ giọng nói: "Thái Anh, đừng khóc... đừng khóc."
Phác Thái Anh đột nhiên ngẩng đầu, tiếng khóc bị nàng đè ép xuống, nhưng nước mắt lại càng rơi xuống mãnh liệt. Lạp Lệ Sa mơ hồ nhìn nàng, trong lòng cảm thấy hối hận, bởi vì cô không tốt, luôn làm nàng khóc.
Lạp Lệ Sa từ trong phòng khám đi ra, sắc mặt vẫn có chút tái nhợt, nhìn thấy cô, Phác Thái Anh vội vàng tiến lên tiếp đón, đưa tay cẩn thận sờ lên cánh tay phải của cô: "Có đau lắm không, khâu mấy mũi?"
Lạp Lệ Sa đã kiểm tra tất cả, trước mắt không có gì trở ngại, chỉ có vết thương sâu trên bàn tay phải được khâu lại. Đây quả thực là kỳ tích, xe của Lạp Lệ Sa đã bị phá hủy hơn phân nửa, căn cứ theo điều tra thì chiếc xe này cơ bản đã bị phá hỏng, còn nơi Lạp Lệ Sa ngồi điều khiển lại tương đối nguyên vẹn.
Khi đó, Lạp Lệ Sa đạp phanh lao tới không kịp nên đầu xe chỉ vừa tông vào giữa lan can bảo hộ, còn vốn dĩ Chu Văn Kỳ đang lao tới bỗng nhiên thấy xe Lạp Lệ Sa cắm đầu vào cũng bị kinh hoảng, theo bản năng đánh tay lái đạp phanh, cho nên đã đâm vào hông xe.
Sau cú va chạm thân xe cùng cột đá bên trái lại đập vào cửa sau, dây an toàn còn có đệm túi khí giảm xốc, mà dòng xe Mercedes Lạp Lệ Sa lái hôm nay có tính năng an toàn rất tốt, cuối cùng cũng là hữu kinh vô hiểm. Chỉ là lúc đó bị va chạm mạnh làm ngất đi, sau khi tỉnh lại ngoại trừ đau đớn do bị dây an toàn siết cũng không có gì nghiêm trọng.
Sợ Phác Thái Anh đau lòng, Lạp Lệ Sa cố ý dùng tay đã khâu kéo nàng, lúc này cô mới nhẹ nhàng cười hỏi: "Không đau, chỉ khâu vài mũi thôi, vết thương ngoài da không có việc gì. Nhưng tay em thì sao?" Lạp Lệ Sa nói, mắt cô rơi xuống bàn tay quấn đầy băng gạc của nàng, tràn đầy đau lòng.
"Sao lại ngốc như vậy, dùng tay gỡ thủy tinh, đau lắm không?" Lạp Lệ Sa dùng tay trái nắm lấy tay nàng, ánh mắt chua xót.
Hai mắt Phác Thái Anh vẫn còn sưng đỏ, nàng lắc đầu: "Không đau, chỉ là vài vết cắt, không sâu."
Nói xong, nàng cúi đầu, thân thể rất suy sụp: "Đều là em không tốt, nếu em không chọc tức người điên như Chu Văn Kỳ, chị sẽ không..." Phác Thái Anh nghĩ đến cảnh tượng tai nạn xe lúc đó, nàng không khỏi không rét mà rung.
Lạp Lệ Sa duỗi tay ra ôm lấy nàng: "Em đã nói cô ta là người điên, sao có thể trách em được."
Phác Thái Anh không quan tâm đây là bệnh viện, vùi trong vòng tay cô, thân thể khẽ run lên, thanh âm hơi run nghẹn ngào nói: "Em luôn mang đến tai họa cho chị, lần trước cũng vậy lần này cũng vậy."
Lạp Lệ Sa nhíu mày, tay trái vòng qua eo nàng: "Nói bậy gì đó, em mang đến cho chị không phải tai họa, mà là may mắn cùng vinh quang. Chị thích một cô gái, chị có thể giành được sự đồng ý của ba mẹ cho cô ấy, chị còn có thể bảo vệ cô ấy trong lúc nguy hiểm như vậy. Hơn nữa, chị còn có thể dành quãng đời còn lại của mình cho cô ấy, chị nghĩ mình rất may mắn, rất rất may mắn."
Cô nói xong, Phác Thái Anh càng ôm chặt hơn. Lạp Lệ Sa dùng tay trái xoa đỉnh đầu nàng, trầm giọng hỏi, "Nhẫn đâu?"
Phác Thái Anh vừa nghe, dừng một chút, sau đó mới chậm rãi sờ soạng lấy chiếc hộp ra, đưa cho Lạp Lệ Sa, mắt lại nhịn không được nhìn cô.
Lạp Lệ Sa mở hộp, lấy chiếc nhẫn bên trong ra, hít một hơi, hai má hơi nóng: "Chiếc nhẫn này tên là Năm Xưa, chị nhờ Phó Thư Nghiên thiết kế cho chị. Trên đó có ghi lại những năm tháng cùng trải qua khó quên nhất của chúng ta, sở dĩ được thiết kế giống như đồng hồ chính là hy vọng năm tháng sau này có thể sánh bước cùng em, cho dù đó là khổ sở cùng sợ hãi hôm nay hay đủ loại vui vẻ hạnh phúc trong quá khứ, sau này chị sẽ luôn đồng hành cùng em."
Cô nói từng câu từng chữ, càng về sau càng đỏ mặt, vốn dĩ mặt tái nhợt chỉ còn lại đỏ tươi, mà ôn nhu tình ý trong mắt cũng lộ ra một tia khẩn trương.
Sau khi nói xong, cô đột nhiên quỳ một gối xuống, câu môi ngẩng đầu nhìn Phác Thái Anh: "Chị... chị vốn định chọn một ngày chuẩn bị kỹ càng trước mới cầu hôn em. Phó Thư Nghiên nói... nói con gái bây giờ không muốn kết hôn sớm như vậy, nhưng chị, chị muốn cầu hôn sớm một chút, em có thể ấn định ngày kết hôn nên không cần phải vội. Chị biết lựa chọn hôm nay quá vội vàng cũng không lãng mạn, nhưng chị đột nhiên không muốn trì hoãn, không biết ngày mai ngoài ý muốn ai sẽ tới trước, cho nên chị không hỏi gả cưới, hiện tại chị chỉ muốn hỏi em, Thái Anh, em có nguyện ý kết hôn với chị không?"
Lời cầu hôn đột ngột này khiến Phác Thái Anh từ cảm động đến kinh ngạc, rồi lại đến cảm động đến tột đỉnh, nước mắt rơi như mưa. Nàng biết chiếc nhẫn này là Lạp Lệ Sa chuẩn bị để cầu hôn, nhưng nàng không nghĩ tới khi hai người trong lúc chật vật như vậy, lại còn đang ở trong bệnh viện.
Nhưng dù vậy, ánh mắt của nàng lúc này chỉ tràn đầy xúc động, nàng nghẹn ngào gật đầu, cũng mặc kệ y tá và vài bệnh nhân ngoài hành lang ngạc nhiên nhìn họ, "Em nguyện ý, chị mau đứng lên đi."
Trái tim Lạp Lệ Sa từ căng chặt đến mừng như điên, lời cầu hôn của cô không mạch lạc, lúc này cô nghĩ đã đến lúc phải trao nhẫn cho Phác Thái Anh. Nhưng hai tay Phác Thái Anh đang bị băng bó, cô duỗi ra mới ý thức được, sắc mặt đỏ bừng, bị Phác Thái Anh kéo lên: "Chị... chị hồ đồ, hiện tại em không thể đeo chiếc nhẫn này."
Phác Thái Anh thấy cô hiếm thấy thất thố cùng ngượng ngùng, cười thành tiếng, vươn tay gắt gao ôm lấy eo cô.
Tai Lạp Lệ Sa đỏ bừng, tim đập nhanh, nhưng không phải vì xấu hổ. Cô không muốn cùng Phác Thái Anh ân ái ở trong bệnh viện, nói nhỏ bên tai nàng: "Chúng ta về nhà trước, được không?"
Phác Thái Anh gật đầu buông cô ra, hai người nhanh chóng cùng nhau rời khỏi bệnh viện. Cùng lúc đó, Lạp Lệ Sa gọi điện cho Trần Quảng Mạc, nhờ hắn đến đón, hai người trực tiếp về Lạp gia sẽ không tốt, còn có việc tiếp theo đang chờ hai người, hơn nữa cũng nên thay quần áo.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro