Chương 168

.
..
...



Trước khi trở về, Becky đã thương lượng với Freen, ngày hôm sau nàng sẽ về khu Nam thăm Kimha Ba cùng Kimha Mẹ.

Hai ba tháng nay, Freen cùng Becky ở Nghi Binh người trong nhà cũng đã biết. Lão nhân biết Becky đã về, trong lòng cũng biết quãng đời còn lại của Freen hẳn là giao cho Becky, căn bản cũng muốn gặp nàng. Nhưng Freen sợ Becky đối mặt với nhiều người như vậy sẽ sinh ra áp lực. Cho nên cùng Kimha Mẹ nói, trước mắt chỉ cho nàng gặp bà cùng Kimha Ba. Thời gian còn dài, chờ nửa tháng nữa đúng lúc là Tết Âm lịch sẽ cùng Becky trở về gặp các lão nhân. Kimha Mẹ cũng đáp ứng.

Ngày thứ hai, Becky thức dậy sớm, giống như trong những giấc mơ nhiều năm qua, tắm rửa trong ánh ban mai, chuẩn bị bữa sáng phong phú cho Freen trong căn bếp quen thuộc.

Sợ đánh thức Freen, nàng cố ý vào phòng tắm ngoài để tắm rửa gội đầu. Sau khi dùng máy sấy cẩn thận thổi khô tóc, nàng mới trở về phòng tắm trong phòng ngủ để bổ sung nước, phấn thơm, trang điểm. . . Bộ dáng giống như đã bố trí trận địa, sẵn sàng đón quân địch.

Becky đã về nhà, sẽ không biến mất nữa, những lời cầu nguyện nhiều năm của Freen cuối cùng cũng đạt được. Ban đêm, cô ôm Becky, nhìn nàng ở bên cạnh ngủ yên bình, cô không khỏi ngây ngô cười, vui mừng đến mức mất ngủ gần hết đêm. Hơn ba giờ sáng cô mới dần dần chìm vào giấc ngủ yên bình. Hiếm khi cô ngủ sâu đến mức không hề nghe thấy động tĩnh buổi sáng thức dậy của Becky, cùng nụ hôn yêu thương rơi trên trán cô.

Bảy giờ sáng, báo thức trong điện thoại của Freen vang lên. Becky trong phòng tắm nghe thấy động tĩnh, vội vàng buông nhanh kẻ mắt xuống bước ra ngoài, trước khi Freen bị đánh thức mà cố gắng tắt đồng hồ báo thức.

Trong những ngày ở Nghi Binh, Becky có thể nhận ra chất lượng giấc ngủ của Freen không được tốt như khi còn nhỏ. Giấc ngủ của Freen trở nên rất nông, khi ngủ vô thức dùng tay nắm vạt áo của nàng, giống như cô luôn sợ hãi điều gì đó. Thường thì ở thời điểm nàng cử động nhẹ, Freen sẽ thức giấc. Nếu là Becky đi tiểu đêm, Freen sẽ phải đợi nàng trở về mới an tâm đi vào giấc ngủ. Becky mơ hồ biết Freen sợ điều gì, vừa đau lòng vừa tự trách, nhưng nàng không thể làm gì được.

Sau khi trở về khó có được Freen ngủ sâu như vậy. Cho nên Becky không đành lòng đánh thức cô, muốn cô ngủ thêm một chút nữa.

Đáng tiếc là ở thời điểm báo thức vang lên, Freen liền trong bản năng chật vật muốn tỉnh lại. Cô nhíu mày nheo mắt lại, ý thức tỉnh dậy, cảm thấy một mùi thơm thoang thoảng từ chóp mũi. Cô mở đôi mắt buồn ngủ ra, thấy Becky đang ngồi ở nửa bên giường, một tay chống bên gối, một tay tìm điện thoại ở bên, thân mình lơ lửng trên người cô, thật cẩn thận để không đánh thức cô.

Freen nhìn khuôn mặt xinh đẹp của người yêu mình đang gần trong gang tấc. Cô không khỏi cong mày, vươn tay ra khỏi chăn bông ôm chặt lấy eo Becky, gắt gao ôm chặt nàng. Becky vừa mới tắt báo thức không kịp phòng bị lập tức ngã trên người cô, cùng chặt chẽ dán sát.

"Phán Phán~, chị thật thơm ..." Nữ hài say đắm ở tóc nàng mà hít, như một chú cún nghịch ngợm.

Becky sợ đè nặng sẽ khiến Freen không thoải mái, khẽ nhấc người lên, vén tóc rối bù ra, liền thấy đôi mắt đen láy của nữ hài vẫn còn buồn ngủ. Becky trong lòng khẽ động, nhẹ giọng nói: "Vẫn là đánh thức em, làm gì đặt báo thức sớm như vậy?"

Freen chăm chú nhìn Becky, thấy nàng đã dậy từ lâu, thất vọng nói: "Em vốn dĩ nghĩ hôm nay không có việc gì gấp. Hôm qua chạy tới chạy lui vất vả. Chị sẽ không dậy quá sớm, cho nên em đặt báo thức để chuẩn bị bữa sáng cho chị, để chị nghỉ ngơi nhiều một chút."

Cô mím chặt môi, giả vờ áy náy, "Hừ, bất quá, chị nói xem sao chị dậy sớm như vậy? Làm em không thể thể hiện một chút."

Becky bật cười, vừa định dỗ dành nữ hài của mình, nàng lại nghe thấy Freen đổi giọng, vén tóc cảm thán nói: "Phán Phán, chị thật đẹp a."

Becky cùng Freen nhìn nhau, thấy nữ hài đang nhìn mình chằm chằm, đáy mắt si mê lại có phần quyến luyến. Becky không khắc chế được cơn sóng ngọt ngào.

Nàng thường chỉ trang điểm nhẹ nhàng cơ bản, nhưng hôm nay trang điểm toàn bộ. Freen biết Becky sẽ chỉ như vậy khi chuẩn bị tham gia những dịp quan trọng. Nghĩ một chút, Freen đã nhìn thấu được trong lòng Becky vì đi gặp Kimha Mẹ cùng Kimha ba mà có chút khẩn trương.

Cô cố ý chọc cười, một tay ôm lấy eo Becky, luồn vào trong quần áo ở hông nàng lưu luyến, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve vành tai nàng, mỉm cười nói: "Phán Phán, tính kế hoạch buổi sáng hằng ngày, để thân thể cùng tinh thần khỏe mạnh chúng ta vận động buổi sáng đi?"

Quả nhiên, Becky ngẩn ra một chút, gò má đột nhiên nổi đầy mây đỏ. Nàng nhấc tay lên, vỗ nhẹ bàn tay của Freen đang đặt ở bên tai. Cô đối Freen oán giận, tránh khỏi cái ôm của cô, ngồi xuống bên giường, nói: "Đừng nháo, tỉnh rồi liền mau dậy đi, rửa mặt chải đầu rồi đi ăn sáng. Chúng ta trước còn đi Minh Quang thị mua vài thứ, sau đó về nhà em, thời gian có chút eo hẹp."

Freen nửa điểm dáng vẻ khẩn trương còn không có. Không nhanh không chậm ngồi dậy, nghịch ngợm nói: "Khẩn trương như vậy a, vậy em sẽ không trang điểm, không ăn diện. Tiết kiệm thời gian, vừa lúc có thể cho người ta thấy bạn gái em siêu cấp xinh đẹp a. Em cũng muốn cho mẹ thấy rõ bạn gái em xinh đẹp lại mê người thế nào, còn có nữ nhi xấu xí ngốc nghếch của nàng lừa được chị về làm con dâu thì có bao nhiêu may mắn a."

Càng nói, cô càng nói càng khoa trương, một bên nói một bên khoa tay múa chân khoe khoang "Làm nàng cảm thấy xấu hổ, làm nàng phiền muộn hối hận, làm nàng hâm mộ ghen tị, làm nàng..."

Becky bị cô làm cho buồn cười đến mức không nhịn được vươn tay che miệng, trầm thấp cười nói: "Đừng nói nhảm nữa, em mau rời giường đi..."

Freen thuận thế nào nũng nói, "Chân người ta đều mềm rồi a~, chị kéo em lên đi."

Becky không còn cách nào khác, sủng nịch đưa tay đỡ cô, hơi dùng sức một chút. Vui đùa một lúc, từ khi thức dậy khẩn trương bao trùm trong lòng nàng về buổi gặp mặt hôm nay đã tiêu tan rất nhiều.

Sau khi ăn sáng, nghỉ ngơi một chút, hai người liền lấy đặc sản cùng quà tặng đặc biệt từ Nghi Binh để bắt đầu lịch trình bận rộn của ngày hôm nay.

Trên đường đến gara, Freen cùng Becky giải thích: "Phán Phán, em đã đổi xe rồi. Bởi vì chiếc xe trước đây của chị đã quá hạn sử dụng a. Em muốn đợi đến khi chị về để xử lý, nhưng trong tiểu khu không có chỗ thừa có thể đỗ xe lâu năm. Cho nên em đã đem xe đỗ ở nhà thúc thúc a di rồi, ở đó có chỗ trống."

Becky không phản ứng, vô thức hỏi cô: "Thúc thúc, a di?" Lời vừa mới nói ra, đột nhiên nàng nhận ra người Freen đang nói là ai.

Đề tài này tương đối mẫn cảm, Freen mím môi thận trọng nói: "Em không có vào trong nhà, chỗ để xe cũng do Orla a di giúp xử lý. Nhưng mà, không được chị đồng ý, em đã hỏi Orla a di địa chỉ. Mấy năm nay, em trộm đi nhìn thúc thúc cùng a di rất nhiều, trước mặt bọn họ nói rất nhiều. Chị có phải không vui hay không a, em không phải muốn quấy rầy bọn họ, chỉ là ... chỉ là muốn ..." Nữ hài càng nói về sau càng thêm ngượng ngùng.

Những năm Becky vắng mặt, Freen sống một mình, tận đáy lòng cô không tìm được ai có thể tin tưởng hay hiểu được mình. Đặc biệt là khi mang hy vọng đi tìm Becky, nhưng hết lần này đến lần khác mang thất vọng trở về, trong lòng đầy thống khổ mà không thể giải quyết được. Cho nên cô sẽ chọn ngày để gặp cha mẹ của Becky. Có khi cô mang hoa đến, lảm nhảm trước bia mộ của bọn họ rất lâu. Có khi cô mang rượu đến, không nói một lời mà chậm rãi uống, ngồi cả buổi chiều.

Becky cong mắt cười, đau lòng mà đánh gãy lời nữ hài đang gian nan giải thích, chậm rãi nắm lấy tay nữ hài, chân thành cảm tạ, "Không sao, chị như thế nào không vui? Còn muốn cám ơn em có tâm ý đi bồi bọn họ nữa, em so với nữ nhi của bọn họ tốt hơn nhiều." Trong những năm nàng rời đi, nàng chỉ phó thác cho Orla đến lễ Thanh Minh hàng năm thuận tiện giúp nàng quét mộ một chút, không biết bọn họ có nhớ nàng hay trách nàng không.

Nàng quay đầu nhìn Freen, lông mày khẽ cong, nghiêm túc nói: "Bọn họ nhất định sẽ rất thích em."

Freen nhìn thấy vẻ mặt của Becky thực sự không để ý, trái tim đang treo lơ lửng chậm rãi buông xuống. Thời điểm nghe nàng khẳng định như vậy, trong lòng cô trào dâng ngọt ngào. Cô hoàn toàn thả lỏng người, cùng Becky đi ngay ngắn cùng chân trái chân phải, nói đùa: "Sao chị khẳng định như vậy?"

"Lúc em còn nhỏ, bọn họ rất thích em. Nhiều khi đến nhà lão sư tình cờ gặp mẹ em đặt em ở đó, liền thích chơi với em. Mỗi lần đi ăn tối về, ba của chị luôn nói với mẹ của chị về lão nhân có cháu gái rất tinh quái, lớn lên cũng rất đáng yêu, hận không thể sinh thêm một nữ nhi như vậy. Mẹ của chị sau cũng nói lúc nhỏ chị rất ngoan, ít nói, người khác đều khen bọn họ nuôi dưỡng bớt lo, nhưng bọn họ thỉnh thoảng cũng hâm mộ em người ta hoạt bát thú vị."

Độ cong khóe môi Freen càng ngày càng sâu, cô ôn thanh nói: "Vậy sao? Vậy thì ước nguyện của bọn họ đã thành hiện thực rồi, con dâu có phải cũng được coi là một nửa nữ nhi không?" Cô hiếm khi ngại ngùng, hàm răng trắng khẽ cắn môi dưới.

Becky nghe vậy liền dừng bước chân, nhìn chằm chằm vào dung nhan minh diễm của nữ hài, bên môi chậm rãi nở ra nụ cười rạng rỡ. Nàng ôn nhu đáp ứng: "Ân, thành hiện thực rồi."

Nàng đột nhiên đề nghị: "Tiểu Saro, lát nữa đến nhà em, chúng ta ghé qua gặp bọn họ một chút, được không? Chị muốn chính thức giới thiệu em với bọn họ."

Nàng vốn đã muốn đưa Freen đến gặp cha mẹ, nhưng nghĩ vừa trở về nên không vội. Lúc này nghe Freen nhắc đến, trong lòng nàng chợt dâng lên khát vọng, nàng muốn hôm nay cùng Freen đến gặp cha mẹ, cũng nói cho cha mẹ nàng biết nàng muốn cùng Freen đi hết quãng đời còn lại.

"Em là bạn gái của chị, là bạn đời của chị trong quãng đời còn lại."

Lời Becky vừa dứt, mắt Freen lập tức sáng lên, cô vui mừng khôn xiết. Cô xoa xoa mu bàn tay của Becky, nếu không phải vì ở bên ngoài bất tiện, hận không thể tại chỗ bế Becky xoay vài vòng. Cô xúc động đến mức không nói nên lời, chỉ lẩm bẩm tên của Becky: "Phán Phán ..."

Becky nhìn bộ dạng ngốc nghếch vụng về lại chân thành của cô, thương lại thêm thương, đưa tay gãi gãi sống mũi cô, sủng nịch nói: "Đồ ngốc, vui như vậy sao? Đi thôi, càng nói thời gian sẽ càng khẩn trương hơn a."

Freen bị chê cười cũng không phản bác, nhưng nhìn chằm chằm vào Becky, không nhịn được đưa tay ra ôm nàng. Vài giây sau, cô thả tay ra, khóe miệng vẫn cười nhưng lại khôi phục bộ dáng có phần thành thục cùng ổn trọng hơn, ôn thanh nói: "Là đặc biệt vui vẻ a. Được rồi, chị đừng lo, em sẽ không để chị đến muộn đâu." Sau đó, cô dừng lại trước một chiếc BMW màu trắng, lấy chìa khóa điều khiển từ xa trong túi ra, mở lòng bàn tay Becky rồi đặt vào, tựa như hiến vật quý nói: "Phán Phán, em hứa sẽ mua chiếc BMW cho chị."

Becky sững sờ nhìn xuống chìa khóa, chậm rãi thu tay lại, ngẩng đầu nhìn chiếc xe trước mặt. Chiếc xe tuyết trắng mới tinh phản chiếu bóng dáng nàng và Freen đứng cạnh nhau. Becky bàng hoàng nhớ lại cảnh tượng nàng ngồi trên em cừu nhỏ của Freen vào đêm hôm đó, vui đùa ầm ĩ. Nàng hoài niệm đưa tay ra vuốt ve thân xe, qua tấm sắt lạnh lẽo giống như cảm nhận được vất vả, nhọc nhằn của nữ hài mà bao năm qua nàng không được tận mắt chứng kiến.

Đôi mắt dần dần phủ một lớp sương mù, đưa tay ra vuốt ve gò má của nữ hài, giọng nói mang theo khàn khàn xúc động: "Chị thích lắm, em đã vất vả rồi. Tiểu Saro của chị nói là làm. Chị vẫn luôn tin em."

Freen nắm lấy tay nàng, hôn nhẹ lên môi nàng, ngọt ngào lại thỏa mãn.

Sau một hồi, Freen mở cửa ghế lái, nhẹ giọng hỏi: "Phán Phán, có muốn lâm hạnh tiểu khả ái một chút không?"

Becky chớp chớp mắt, cười khẽ một tiếng, không từ chối lời mời của Freen.

Trên đường đến khu Nam, trước tiên hai người đi qua em đường có trung tâm mua sắm Quang Minh, hai người mua rất nhiều hàng hóa Tết. Sau đó, đến cửa hàng hoa bên cạnh mua một bó hoa loa kèn mà mẹ của Becky khi còn sống rất thích. Sau khi thăm nhà Freen, đường trở về hai người đi một đoạn ngắn là đến nghĩa trang.

Chính vì Freen muốn Becky lái thử xúc cảm lái xe nên nàng mới được lái. Sau một đoạn đường đã đạt được mục đích, Freen đau lòng Becky, không muốn nàng mệt mỏi nên tình nguyện đổi sang ghế lái làm tài xế. Cho rằng lộ trình đối với Freen đã quá quen thuộc, Becky cũng không từ chối.

Nhưng không ngờ Freen liền trảm hậu tấu, phóng xe đến nghĩa trang trước. Becky không quen thuộc với tuyến đường, hết lòng tin tưởng Freen. Khi nhìn thấy những biển báo bắt mắt bên lề đường, nàng đã muộn mà phản ứng lại.

"Tiểu Saro, làm sao như vậy được? Trước tới nơi này mới đến thăm nhà em. Dù mẹ em có để ý hay không thì chị cũng quá thất lễ a." Becky chú ý nói.

Dù Freen có trưởng thành đến đâu, đối với một số đạo lý đối nhân xử thế thì cô vẫn còn non nớt. Cô đậu xe, giống như hài tử đã làm sai cái gì, thú nhận lỗi lầm của mình: "Thực xin lỗi, em không nghĩ nhiều, em chỉ ... nóng lòng muốn gặp ba mẹ vợ tương lai trước."

Becky nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoãn đáng yêu của cô cũng không sinh khí nỗi. Vậy cũng được, lát nữa về nhà tắm rửa thay quần áo lại đi là tốt rồi.

Nàng thở dài phản bác Kimha Thiển: "Như thế nào là ba mẹ vợ tương lai a?"

Còn có tâm tình cùng cô nói giỡn? Vậy đây là không sinh khí a, Freen cười rạng rỡ. Cô cởi dây an toàn, ghé bên vai Becky cười nói: "Thời điểm em nói em là con dâu cũng là một nửa nữ nhi chị cũng không có phản đối a. Không phải đã chịu rồi sao?"

Becky cười liếc cô một cái, tháo dây an toàn, nhàn nhạt nói: "Ân, nếu đến đây rồi vậy thì chúng ta vào trước đi."

Ở nghĩa trang này, vô số bia mộ được dựng ngay ngắn, nhìn vào chỉ thấy trống trải, hoang tàn. Freen khi cô đơn đã nhiều lần đến đây, cô không phải là người dũng cảm, nhưng có lẽ vì coi cha mẹ của Becky như người thân nên thời điểm tới lui cô chưa từng sợ hãi. Lần này có Becky ở bên cạnh, cô cảm thấy thong dong hơn.

Trước tấm bia mộ màu đen, Becky dừng lại, cúi xuống đặt bó hoa trên tay xuống. Ngồi quỳ gối bên tấm bia, nàng nhìn chằm chằm vào nam nhân thanh nhã cùng nữ nhân dịu dàng trong bức ảnh đen trắng, cổ họng nghẹn lại, hai mắt chợt đỏ bừng, trước tiên là nước mắt chảy ra.

Freen ngồi xuống bên cạnh nàng, im lặng choàng tay qua vai nàng.

"Ba, mẹ, con đến gặp hai người. Thực xin lỗi, con lâu như vậy không tới." Becky đưa tay vuốt ve tấm ảnh, giọng nói nghẹn ngào.

"Mấy năm nay con sống rất tốt, hai người không cần phải lo lắng, công việc rất thuận lợi, thân thể cũng rất tốt..." Nàng báo cáo với cha mẹ về hoàn cảnh sống của mình trong những năm gần đây để bọn họ yên tâm. Rồi sao đó mới vỗ vỗ thân mình Freen, cùng cô đứng lên, nhìn ảnh bọn họ mỉm cười, mang theo đối tượng cho cha mẹ xem mắt lại có chút ngại ngùng.

Đôi mắt nào nhộn nhạo lại mang theo nhu tình ngượng ngùng, mềm giọng nói: "Ba mẹ, bên cạnh con là Sarocha, hai người hẳn rất quen thuộc nàng. Nàng là hài tử rất tốt, là đời con may mắn mới gặp được nàng, cùng nàng yêu nhau."

Freen ở ngay đó, Becky hiếm khi thể hiện tình cảm trước mặt cô như vậy. Cho nên nàng càng nói, má nàng càng nóng lên, tai cũng đỏ bừng. Nhưng vẫn nhịn xấu hổ, nhất quyết nói ra tất cả tình yêu của mình: "Con ... rất yêu nàng, không bao giờ muốn cùng nàng tách ra, muốn cùng nàng đi hết quãng đời còn lại. Ba, ba đã từng dặn dò con có thể đi con đường của mình, nhưng nhất định phải hạnh phúc. Con tin con cùng nàng ở bên nhau, nhất định sẽ sống thật hạnh phúc. Hai người sẽ chúc phúc cho tụi con, phải không?"

Gió thổi nhẹ mái tóc của hai người, những sợi tóc tung bay đan xen vào nhau.

Bầu trời trong xanh, xung quanh yên bình tĩnh lặng.

"Sơn nhìn qua giống như vừa mới sơn cách đây không lâu, là em làm sao?" Becky hỏi Freen, nhìn dòng chữ vàng trên bia mộ.

Freen gật đầu, "Ân, năm ngoái em đi tảo mộ mang theo bút tới để sơn lại."

Freen câu ngón út của Becky, sau đó mỉm cười hiền hậu nhìn bia mộ như phu thê từ ái, thân thiết chào hỏi: "Thúc thúc, a di, đã lâu không đến gặp trò chuyện với hai người. Là con đi tìm Phán Phán nên không đến. Không biết hai người có nhớ con chút nào không."

Cô buông ngón út của Becky ra, chậm rãi quỳ xuống. Ở Becky kinh ngạc mà nhẹ nhàng thành kính lạy ba cái, thay đổi khẩu hiệu: "Ba, mẹ..."

Becky nhìn dáng vẻ thanh tú dịu dàng của nữ hài mà lòng nóng bừng, mũi đau nhức.

"Ba, mẹ. Hai người đừng lo mà giao Phán Phán cho con. Con nhất định sẽ yêu thương nàng, chăm sóc nàng thật tốt, để mỗi ngày trong quãng đời còn lại của nàng đều giống như nằm trong vạn mật. Hai người tin tưởng con, mặc dù tuổi của Sarocha con so với Phán Phán còn nhỏ, nhưng con sẽ dành cho nàng tất cả tình yêu. Đó không chỉ là tình yêu dành cho người bạn đời của con, tình yêu dành cho người yêu của con, mà còn là tình yêu giống như đối với nữ nhi mà sủng ái. Chỉ cần Sarocha con còn sống, trái tim vẫn còn đập, mỗi lần đập là vì Phán Phán, chỉ vì Phán Phán." Từng lời từng chữ, nói năng khí phách, trịnh trọng lại chân thành.

Cô đứng dậy, quay đầu về phía Becky mỉm cười, đôi lông mày thuần thục xinh đẹp vẫn ẩn chứa một chút ngây ngô, nhu tình lưu luyến không bị làn gió nhẹ thổi đi.

Becky xúc động, hai mắt trừng lớn, đỏ bừng cả mắt. Nàng nhẹ nhàng hít mũi, nắm bàn tay mảnh mai của nữ hài đang đan vào nhau, giả vờ như đang trêu chọc: "Làm sao bây giờ, không có ai đổi xưng hô phí cho em rồi."

Freen đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt pha lê đọng trên hàng mi dài của Becky. Cô mất đi thành thục cùng ổn trọng khi vừa hứa, phối hợp Becky trêu ghẹo, cô cong môi trẻ em giả vờ không hài lòng: "Hừ, Phán Phán quỷ hẹp hòi."

Becky nở nụ cười.

Freen thu thập mái tóc hơi rối tung của Becky, nhắm mắt lại, ôm lấy cơ thể mềm mại của nàng, rồi lần lượt trêu chọc: "Đừng lo, Phán Phán, ba mẹ em rất hào phóng. Chị muốn đổi xưng hô, bọn họ sẽ vui vẻ mà cho chị đổi xưng hô a."

Thân thể Becky đột nhiên cứng lại, đáy mặt hiện lên hoảng sợ, hờn dỗi nói: "Tiểu Saro, chị..." Thực sự có chút khó xử lại mạc danh có chút ngượng ngùng. Nàng muốn nói nàng hối hận, nhưng lời nói mắc kẹt trong cổ họng, nuốt xuống ngay lập tức. Cho dù đó là đùa, nàng cũng không khỏi thẹn a.

Freen không biết Becky muốn phản bác cái gì, nhưng nhìn bộ dáng của người yêu vừa oán giận vừa xấu hổ. Cô chỉ muốn trêu chọc nàng, cô đã quen nhìn nàng mang bộ dáng ổn trọng hiện tại lại đáng yêu như vậy. Cho nên hài lòng, liền thay đổi lời nói dỗ dành nàng: "Phán Phán, chị như thế nào lại đáng yêu như vậy a? Em đùa thôi, đừng sợ. Hahaha, chị không cần đổi xưng hô, này bất quá cũng chỉ là hình thức thôi. Mẹ em cùng chị vẫn như cũ đồng thế hệ, chẳng qua là vừa lúc chị cưới nữ nhi của nàng thôi."

Đôi mắt nhu mĩ của Becky chớp chớp, cắn môi không đồng ý với cô.

Ngốc, nàng là muốn yêu cầu một người mẹ tin tưởng nàng mà giao bảo bối cưng cho nàng. Sao lại không có thành ý lại thiếu lễ nghĩa như vậy. Becky mỉm cười bất đắc dĩ xoa tóc Freen.




.
..
...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro