Chương 32 (1)

.
..
...
 
                                   
                                    
Freen trở về nhà, nằm trên giường lăn lộn không sao ngủ được. Cô nhắm nghiền mắt cố ép mình đi vào giấc ngủ, nhưng trong đầu lại vạn mối ngổn ngang, miên man bất định.

Dì Bec giờ này đã đọc xong kịch bản chưa? Cô cắn môi, trong lòng thấp thỏm không yên.

Cô ban đầu thật sự không xác định rõ sẽ viết thế nào, chỉ là miệt mài viết một hồi mới phát hiện câu chuyện đã thành như vậy. Trước khi đưa cho Becky, Freen do dự thật lâu, rút cuộc có nên để Becky đọc không? Cô nhớ rõ, mỗi lần nhắc tới cha mẹ, Becky đều sẽ bần thần không vui. Nhớ rõ, năm đó Becky tại linh đường chật vật thảm thiết khóc. Lại càng nhớ rõ, những năm về sau Becky khiếp đảm cùng nhu nhược không dám, hoặc là không thể, trở về Bắc khu.

Nàng cùng cha mẹ nhất định đã xảy ra chuyện gì, nên hiện tại mới một mực đau khổ hối hận, canh cánh trong lòng như vậy. Freen xâu chuỗi các dấu hiệu, cẩn thận suy luận.

Cô không biết, đọc kịch bản xong Becky sẽ cảm thấy thế nào. Cô vốn mang một ít tư tâm, vừa muốn đoạt giải trong cuộc thi, lại cũng muốn nhắc nhở mọi người quý trọng quãng thời gian còn được sống cùng cha mẹ. Đừng phạm phải sai lầm, nguyện ý đem thời gian ôn nhu chăm sóc người khác, lại không dành giây phút nào quan tâm cha mẹ đơn chiếc ở nhà. Cô thật sự không cố ý chạm vào thương tâm của Becky. Nhưng văn chương vốn dĩ sẽ đem đến cho mỗi người một ý nghĩa riêng, tác giả khó có thể khống chế được, một ngàn độc giả sẽ có một ngàn cảm nhận khác nhau. Becky sẽ nghĩ gì, cô vô pháp đoán được.
                     
Chỉ là, việc đã đến nước này... cô nhìn cuốn kịch bản đã hoán tác nghĩ, có lẽ vẫn có thể mượn nó để thử một chút.

Có nhiều thứ mang trên lưng thật sự rất mệt mỏi. Cha mẹ Becky hẳn cũng không mong muốn nhìn thấy nàng chật vật như vậy. Chẳng phải họ vẫn luôn yêu thương nàng rất nhiều sao.

Freen nhớ, những năm trước cha mẹ Becky đến nhà thăm hỏi, cha mẹ mình vì muốn hoà dịu quan hệ của ba người họ, cố ý lộ ra một ít tin tức của Becky. Cô cũng nhớ rõ ánh mắt quan tâm chăm chú của cha mẹ nàng lúc lắng nghe tin tức, mặc dù họ che giấu vô cùng tốt, không chủ động hỏi, cũng chẳng nói thêm gì. Có một lần, bà Juhi nhắc tới việc Becky sinh bệnh phải nằm viện, mẹ nàng lập tức phiếm đỏ vành mắt, cha nàng cũng không khỏi ánh lên tia đau lòng.

Freen tuy tuổi còn nhỏ, có nhiều việc còn chưa hiểu hết được. Nhưng cô lại cố chấp tin tưởng, cha mẹ Becky thật sự không hề oán trách nàng.

Nhất định là như vậy! Cô và họ có cùng một tâm trạng, cùng một kỳ vọng... Họ và cô cùng như vậy yêu Becky, đau lòng Becky, chỉ hy vọng Becky có thể hạnh phúc, vui vẻ.

Freen mở mắt sâu kín nhìn cảnh đêm yên tĩnh. Cô nhẹ nhàng thốt lên tiếng "Yêu" rồi đưa tay chạm lên trái tim mình, nghĩ đến dung nhan Becky điềm tĩnh ôn nhu, lặng lẽ cảm thụ được nhịp tim của mình chậm rãi biến hóa, phập phồng đập thật nhanh trong lồng ngực. Bất tri bất giác, cô cười khổ một tiếng.

Dì Bec, quà sinh nhật đã có rồi...

Chính là, một cái lễ thành nhân chân chính.

Chính là, một cái bí mật vô pháp nói ra khỏi miệng, ngọt ngào lại đắng chát.

Lời bát hát quả không sai, từ khi hiểu chuyện đến lúc bắt đầu động tình, dài không quá một ngày...

❅❅❅

Tiệc sinh nhật trưa Chủ Nhật, dù đã cùng mẹ thương lượng, rút cuộc vẫn đãi tận bốn bàn ở khách sạn. Freen trân mình xã giao đến đầu choáng não đau, trong lòng không ngừng kêu khổ.

Vẫn có vài phần cố kỵ tuổi của Freen, cha mẹ không cho phép cô uống rượu, khách mời cũng không dám miễn cưỡng. Lẽo đẽo đi theo cha mẹ di chuyển giữa các bàn, uống N ly nước, lần thứ N chạy vào phòng vệ sinh, Freen nhịn không được trong lòng thầm nghĩ: Đây rốt cuộc là sinh nhật ai, vì cái gì ta đây Thọ Tinh một chút cũng không thấy vui! Dì Bec không đến, quả nhiên là sáng suốt!

Những người này trên bục giảng đều là thầy cô giáo, tác phong mẫu mực làm gương sáng cho người khác noi theo. Uống rượu vào rồi, ngay cả cô một tiểu hài tử không biết uống rượu cũng không nương tay.

Tiệc khai vào giữa trưa, kéo dài đến hơn bốn giờ mới kết thúc. Freen bồi cha mẹ tiễn khách rồi cùng nhau lên đi xe về, nét mặt cô hiện rõ vẻ mất hứng.

Bà Juhi uống rượu có chút men say, giọng nói có điểm cưng chiều hiếm thấy, không trách cứ Freen làm mặt khó coi, còn trêu đùa cô: "Nè, con đang sắm vai Bao Công mặt đen sao?"

Ông Elgar ngồi ở ghế phụ nghe vậy liền hỏi thăm Freen:"Tiểu Saro có mệt không?" Ông đột nhiên thở dài, lời nói thấm thía cấp Freen giải thích: "Ba biết rõ con không ưa thích tiệc tùng xã giao. Chỉ là, về sau con trưởng thành, những việc như vậy, không thể trốn tránh." Ông nói: "Tiểu Saro, giao thiệp của ba và mẹ, về sau, cũng là giao đến cho con." Trong giọng nói của ông khó có thể che giấu kỳ vọng cùng kiêu ngạo. Nữ nhi của ông, về sau nhất định sẽ so với ông cùng thê tử càng xuất sắc hơn, ưu tú hơn.

Freen hiếm khi nghe được ông Elgar dùng giọng điệu như vậy nói chuyện, nhất thời có chút không biết làm sao. Đây chính là thế giới của người trưởng thành sao?

Cô còn chưa đáp lời, bà Juhi liền có chút không vui mà cắt đứt ông Elgar: "Ông lại nói cái gì. Nó mới bao lớn, vẫn còn là một đứa trẻ chưa tốt nghiệp đại học, biết rõ cái gì."

Ông Elgar khẽ thở dài, cười nói: "Cũng phải."

Hắn đổi giọng, khôi phục lại vẻ thoải mái thường ngày, cố làm ra vẻ huyền bí đùa nữ nhi nói: "Tiểu Saro, lễ vật ba đã nhờ người mang đến nhà dì Bec. Con đoán thử xem, ba mẹ chuẩn bị cho con cái gì?"

Freen đảo tròng mắt đen láy, hưng phấn nhảy nhót: "Ipad! Là Ipad có phải không?" Cô muốn đã lâu rồi, nhưng bà Juhi cảm thấy cô có laptop liền vui chơi không biết tiết chế, nếu lại có thêm Ipad, sợ là không cần học tập, cho nên dứt khoát không cho cô mua.

Vừa dứt lời, bà Juhi liền đánh vỡ mộng đẹp của cô: "Đẹp mặt con, đừng mơ tưởng."

Freen lập tức ấm ức, dùng ngón tay ấn nhẹ cánh tay bà Juhi: "Hừ! Làm con mất hứng!"

Bà Juhi đàm đạm nhìn cô, lạnh lùng nói: "Nếu con không muốn, vậy mẹ gọi cho Becca, nhờ dì liền bán đi là được."

Freen lập tức cuống cuồng, không để ý tới bà Juhi uy hiếp, nghiêng người về phía trước, úp sấp vào ghế phụ, làm nũng hỏi ông Elgar: "Ba, nói cho con biết đi, là gì vậy..."

Ông Elgar từ trước đến nay đều sủng nịch cô, vừa nghe thanh âm nữ nhi làm nũng liền giơ tay đầu hàng: "Là một chiếc cừu con chạy bằng điện. Con không phải vẫn luôn nói, mỗi lần trường học có hoạt động buổi tối, con không muốn phiền toái dì Bec đón đưa, nhưng một mình đi xe bus lại có điểm sợ hãi sao?" Lúc trước ở nhà cũng có một chiếc xe điện nhỏ, Freen đã từng được bà Juhi tập qua. Bà Juhi ngồi ở phía sau, kèm cô cho đến khi kỹ thuật thành thục mới dám yên tâm cho cô tự đi.

Freen nghe xong, lập tức cao hứng muốn nhảy dựng lên, ngọt ngào hô một tiếng: "Cám ơn ba." Nghe thấy bà Juhi bên cạnh bất mãn hừ lạnh, lại vội vàng lại bổ sung một câu: "Cám ơn mẹ." rồi ôm lấy cánh tay bà Juhi, vui vẻ hôn lên mặt bà.

Bà Juhi lập tức ghét bỏ đẩy Freen ra, ngoài miệng nói: "Lớn như vậy rồi còn không biết xấu hổ a... " Trên mặt, lại là sung sướng thỏa mãn ý cười.

Freen đã sớm nhìn thấu bà Juhi khẩu thị tâm phi! Cô cao hứng, nắm cánh tay bà Juhi cách lớp áo hôn hôn thêm hai cái.

Bà Juhi mãnh liệt rút tay: "Chú ý nước miếng của con! Nước miếng!!!"

Ông Elgar nghe mẹ con hai người nháo đằng thanh âm, ngồi ở ghế phụ vui đến không ngậm miệng được.

Bởi vì nóng lòng muốn thấy lễ vật sinh nhật, Freen quyết định không chờ hôm sau ông Elgar tỉnh rượu chở cô đến trường, mà ngay trong ngày tự đi xe buýt trở về Nam khu.

Bà Juhi muốn lưu cô ở lại ăn cơm chiều, cô sờ sờ cái bụng còn căng tròn sau bữa trưa uyển chuyển cự tuyệt. Thấy Freen nóng lòng muốn trở về, bà Juhi cũng nuông chiều không ép buộc cô. Mặc kệ bao nhiêu tuổi, đã thành niên hay chưa, trong mắt người mẹ Freen vẫn luôn là một đứa trẻ. Bà Juhi dặn Freen mang về cho Becky một chút bánh ngọt tự tay mình làm và vài phần đồ ăn vừa rồi cố ý dặn khách sạn làm thêm, dặn dò cô chạy xe cẩn thận xong liền thả cô đi.
 
•••                                  
                                    
.
..
...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro