Chương 53
.
..
...
Qua Tết Dương Lịch, Freen chuẩn bị thi cuối kỳ. Để dành thời gian ôn bài, cô quyết định không đi theo Becky tập thể hình mỗi tuần nữa. Freen muốn một mình ở nhà, nỗ lực vươn lên.
Kỳ thực, khảo thí đối với Freen cũng không quá khó khăn. Dù lên đại học Freen không phải là học bá, nhưng lực học của cô cũng không phải dạng vừa. Thật ra, sau đêm đó về nhà, mỗi lần nghĩ đến cuộn sóng ngầm lúc cô và Orla nhìn nhau, nghi hoặc về Orla rút cuộc cũng sáng tỏ vài phần. Freen lúc ấy, xác thực là có chút khinh cuồng khí thịnh, có ý tứ muốn uy hiếp tình địch. Nhưng khoảnh khắc qua rồi, suy đi nghĩ lại, cô thật không mong tình địch chính miệng nói cho người trong lòng tâm ý của mình. Mông lung như thưởng hoa trong sương, thấy được nhưng không nắm bắt được, mới là trạng thái tốt nhất cần duy trì lúc này.
Trước mắt, Freen quyết định tránh mặt Orla một thời gian, miễn để cô quấy rối nhịp điệu của chính mình.
Quả nhiên, quyết định của cô cũng coi như là sáng suốt.
Thứ Bảy đầu tiên sau Tết Dương Lịch, Orla sớm đã đến phòng tập thể hình. Cô lơ đãng khởi động trên máy chạy bộ chờ Becky đến, thẳm sâu trong đáy mắt là tầng sương mù nặng nề.
Ngày ấy, rút cuộc là cô đa tâm, hay quả thật là Freen có phần ý tứ kia? Orla vốn không phải là một người tin tưởng vào trực giác, nhưng lần này, nội tâm của cô lại có sự thôi thúc mãnh liệt. Ngày ấy, nếu cô không nhìn sai, ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng của nữ hài phảng phất đã nhìn thấu tâm tư của cô đối với Becky, hơn nữa, lại dùng tư thái thân mật với Becky, hướng mình tuyên cáo cùng khiêu khích.
Nhưng rồi, cẩn thận nhớ lại số lần chạm mặt trên đầu ngón tay của các cô ở phòng tập thể hình, Freen đối với Becky cũng chưa bao giờ có động tác gì khác lạ, ánh mắt vẫn luôn sạch sẽ. Dù cho cô và Becky có chút hành động thân mật, bất quá cũng chỉ là tình cảm thông thường giữa trưởng bối và vãn bối thôi, có phải không?
Trong lúc nhất thời, suy nghĩ có chút dao động không ngừng.
Cô duỗi tay tăng tốc máy chạy bộ, âm thầm quyết định, hôm nay để ý quan sát kỹ một chút.
Trước nay cô chưa từng nhạy cảm nghĩ tới chuyện này, nên không dám khẳng định chắc chắn. Vậy hôm nay cẩn thận đánh giá, hẳn là sẽ nhìn ra được điều gì đó.
Ánh mắt của một người thích một người, vốn không che giấu được.
Đặc biệt là, người cô thích cũng là người mình thích.
Nhưng rồi suy tính của cô cuối cùng cũng thất bại. Orla nhìn thấy Becky mái tóc rời rạc vấn cao nhưng lại không mất đi phần vũ mị, một thân một mình tiến vào phòng tập, trong nháy mắt có chút giật mình. Cô theo bản năng tắt máy chạy bộ, chăm chú nhìn Becky nhíu mày, thốt ra: "Freen đâu rồi?"
Becky bình thản đến bên cô khởi động, mỉm cười: "Tiểu Saro chuẩn bị thi học kỳ, hai tuần nay sẽ không đi tập được."
Ánh mắt sắc bén của Orla thoáng trở nên tối tăm phiền muộn, khóe môi khẽ nhếch, trên thân tỏa ra một cỗ áp khí đầy uy hiếp. Freen không tới, vậy suy tính của cô liền rơi vào khoảng không, như một quyền đấm vào không khí, vô lực lại bị đè nén.
Becky ở bên Orla nhiều năm, lập tức nhận ra cô khó chịu. Nàng ngừng động tác, ánh mắt quan tâm hỏi han: "Chuyện gì vậy? Sao sắc mặt cậu lại khó coi như vậy?"
Ánh mắt Orla sâu kín nhìn Becky, cẩn thận suy nghĩ, rồi ngập ngừng hỏi nàng: "Freen và cậu gần đây... thế nào?"
Becky có chút không hiểu, nhưng không cần nghĩ ngợi gật đầu: "Rất tốt, à, phải nói là tốt hơn rồi." Nàng mỉm cười, trên khuôn mặt dịu dàng tĩnh nhã phảng phất sự cưng chiều: "Kỳ thực, mình phải cảm ơn Juhi tỷ rất nhiều." Nàng dừng một chút, thấp giọng nhẹ nhàng nói: "Dường như được tiểu hài tử truyền đến sức sống, thỉnh thoảng mình cảm thấy, cuộc sống của mình đã dần có chút sinh khí trở lại." Ánh mắt nàng trở nên sâu thẳm: "Orla, cậu biết không, điều này với mình là đáng quý cỡ nào..."
Trái tim Orla, đột nhiên trầm xuống.
Cô hé môi, muốn nói với Becky: "Freen, cô..." Ánh mắt cô nhìn cậu rất lạ.
Đôi mi cong vút của Becky chăm chú nhìn cô, kiên nhẫn chờ đợi.
Orla cẩn thận nghiền ngẫm lúc Becky nhắc đến Freen, sắc mặt nàng thật sự là vui vẻ hiếm thấy. Cô bỗng phát hiện, không biết từ lúc nào, sắc khí u uất không thể xóa nhòa trên khuôn mặt Becky, dường như đã chậm rãi tiêu tan.
Là Freen khiến nàng thay đổi sao?
Becky đang hưởng thụ đoạn quan hệ này. Nhìn từ sắc mặt của Becky, Orla có thể thấy điều này hiển hiện.
Cổ họng cô khẽ nhúc nhích, thanh âm dần bị nuốt ngược vào trong. Cô rũ xuống hai tay, thu lại thành quyền, trong lúc nhất thời, trăm mối ngổn ngang.
Cô cảm thấy mừng, vì Becky đã có thể bước ra khỏi quá khứ, chậm rãi bắt đầu lại một cuộc sống mới. Đây là điều cô đã nỗ lực làm bấy lâu nay, rút cuộc dần đã thành hiện thực.
Nhưng cô lại xót xa, hết thảy những đổi thay này đều không phải do cô mang đến cho Becky.
Nhưng rút cuộc, Becky đang chậm rãi trở về, trở về làm một nữ nhân ôn nhu tươi đẹp, chỉ cần nàng cười rộ, dường như có thể thắp sáng cả thế gian. Nỗi khổ tâm trong mắt cô chợt lóe qua, nhưng rồi lại không đành lòng vì suy đoán mông lung của mình mà phá vỡ sinh hoạt nhẹ nhàng khó có của Becky.
Cuối cùng, cô rũ hàng mi, nhàn nhạt nở nụ cười, lắc đầu phủ nhận: "Không có gì."
Becky thấy cô muốn nói lại thôi, biết cô không thành thật, nhíu lại hàng chân mày tú khí, bất mãn truy vấn: "Rõ ràng là cậu có gì muốn nói. Orla, ai lại chơi xấu, nói nửa vời như vậy."
Orla thu lại cảm xúc sa sút, điều chỉnh tâm tình, ngước mắt nhìn Becky với bộ dáng phô trương ngày thường: "Chính là mình chơi xấu nha." Cô nhíu mày, giễu cợt nói: "Lão Bec, cậu nhìn cậu xem, bình thường luôn ổn trọng thành thục, vô dục vô cầu, không ngờ lại hiếu kỳ như vậy. Hiếu kỳ hại chết mèo đó, có biết không?"
Becky nghe cô pha trò chọc cười, lập tức quên đi lòng truy vấn. Nàng liếc mắt nhìn Orla, nhưng ánh mắt không mang chút nào sát thương, rồi sau đó thu dọn lại đồ đạc, một đường đi ra khỏi cửa, không thèm để ý tới Orla.
Orla nhìn theo bóng lưng của nàng, ý cười trên môi dần tan biến, nhưng đáy mắt vẫn như cũ ngập tràn nhu tình.
Có lẽ là cô suy nghĩ nhiều rồi. Freen năm nay bao lớn, sẽ biết gì. Giữa cô và Becky, không chỉ có khoảng cách về tuổi tác, bối phận, mà còn là giới tính. Trên thế giới này, làm gì có nhiều người yêu người cùng giới như vậy.
Tựa như, trước khi gặp được Becky, cô cũng chưa từng nghĩ tới, thì ra nữ nhân cũng có thể động lòng với nữ nhân.
Freen còn nhỏ như vậy, làm sao có thể biết được?
Becky, tâm phòng bị sâu như vậy. Nếu thật sự Freen có tâm ý gì, nàng làm sao lại không hề có cảm giác, không hề có chút phòng bị nào đây?
Là cô suy nghĩ nhiều ư? Nhất định là vậy rồi.
Cô bước nhanh đuổi theo Becky, bên tai nàng bình thản nói chuyện của mình: "Lão Bec, cậu đoán xem. Ngày đó ở Vạn Tuyền sơn trang mình đã gặp ai?"
Becky ngữ điệu bình thản, ôn ôn nhu nhu nhả từng chữ vô tình: "Không đoán, không hiếu kỳ, không muốn biết."
Orla bật cười, mi nhãn giãn ra, khí tràng áp người ban nãy dần tiêu tán, mềm nhũn: "Giận lẫy sao? Không được, mình phải nói cho cậu biết. Là Thời Tinh chủ tịch nha. Này, cậu có nghe thấy mình nói gì không? Armstrong chủ biên! Lão Armstrong! Tiểu Bec! Becca đại mỹ nữ..."
❅❅❅
Ở nhà, Freen ngồi trong thư phòng của Becky, bất chợt dừng bút. Cô hé miệng ngáp hai cái, lỗ tai có chút nóng hầm hập.
Trong lòng Freen có chút thấp thỏm không yên. Orla, liệu có cùng Becky nói gì đó không?
Cô cẩn thận suy xét, trông Orla bên ngoài rộng rãi thản nhiên như vậy, nhưng kỳ thực lại là một người rất cẩn thận chặt chẽ. Đặc biệt là đối với những việc liên quan đến Becky, cô hẳn là cực kỳ thận trọng. Nếu không thì tại sao bao nhiêu năm qua, cô đối với Becky chưa nắm được tình huống, liền không dám mảy may biểu lộ.
Ngày ấy, cô không dám tại chỗ nói thẳng ra nghi vấn, hôm nay hẳn là càng không dễ khơi ra. Lại thêm hôm nay Freen cố tình tránh mặt, Orla chắc sẽ không dám vội vàng kết luận.
Freen trong lòng một lần lại một lần thuyết phục chính mình, thả lỏng. Nhưng vẫn không cách nào tập trung học bài được. Đến lúc định thần nhìn vào tập tài liệu mới phát hiện, không biết từ lúc nào, ở mép giấy trắng là chi chít tràn ngập ba chữ Rebecca-Patricia-Armstrong.
Freen thất thần mở tròn hai mắt, mặt đỏ như vang. Thôi xong, tài liệu này là cô mượn Nam, còn chưa kịp đi photo. Freen luống cuống lục tìm trong ống đựng bút, rút ra một cây bút xóa, từng chút từng chút dùng sức xóa đi.
Nhưng mà, quá mệt! Xóa được vài chữ, Freen liền đơn giản từ bỏ.
Được rồi, thấy thì thấy. Cô thích Becky, vốn cũng không cố tình che dấu. Nam muốn đem cô ra làm trò cười thì cứ cười, muốn trêu ghẹo thì cứ trêu. Nếu như Becky không ngại, cô kỳ thực thậm chí hận không thể nói cho hết thảy mọi người, hận không thể hướng cả thế gian tuyên bố, Rebecca là của cô! Ai cũng không được quyền mơ tưởng!
Nghĩ đến Becky, tâm tình Freen không khỏi mềm nhũn. Cô rút điện thoại, nén cười gửi một dòng tin nhắn cho Becky.
Becky theo lịch trình thường ngày kết thúc buổi tập, đến bãi đỗ xe rồi cùng Orla mỗi người một ngả, một mình đánh xe trở về nhà.
Đoạn đường này, những ngày gần đây, nàng dần đã quen có sự tồn tại của Freen kề bên. Freen còn nhỏ, tâm tư đơn thuần, vui buồn đều hiển hiện ra ngoài mặt. Chỉ mấy tháng trôi qua, Becky cảm thấy mình dường như đã có thể nắm bắt được tâm tình của cô. Nữ hài khi vui, sẽ cong cong khóe môi, lắc lư cái đầu. Nữ hài khi buồn, ánh mắt sẽ trở nên nặng nề, khẽ nghiêng đầu nhìn ra phố xá lên đèn ngoài cửa xe. Nàng chưa nói với Freen, kỳ thực nàng vẫn luôn rất hiếu kỳ, không biết khi Freen nhìn ngắm phong cảnh sẽ cảm thấy gì? Vì sao mỗi lần xem xong cảnh đêm, cô luôn có thể đem ưu thương xua tan, chớp mắt, lại có thể đối với mình lần nữa lộ ra xán lạn tươi cười.
Lúc đèn đỏ sáng lên, nàng nghiêng đầu nhìn về phía ghế phụ vắng vẻ. Xuyên thấu qua lớp cửa kiếng, phóng tầm mắt nhìn ra bên ngoài, ý đồ muốn từ góc nhìn này của Freen mà nhìn xem cảnh vật ban đêm đèn đuốc rạng ngời.
Ánh mắt của nàng lướt qua từng dãy cao ốc san sát nối tiếp nhau, lướt qua đôi nam nữ ôm nhau ngồi lắc lư trên chiếc xe điện bên cạnh. Rồi lại, lướt qua nhà ăn thấp thoáng cách đó không xa. Nơi đó, đặt bên ngoài một cái nồi điện thật to.
Becky tâm tư xao động, trên gò má, lúm đồng tiền nhẹ nhàng ẩn hiện.
Đèn xanh vụt sáng, nàng vững vàng đánh xe đến gần nhà ăn. Ở ven đường, Becky tạm dừng xe, rồi chậm rãi bước đến nhà ăn.
Nàng nhớ rõ, Freen rất thích bắp ở nơi này.
Nàng đứng bên ngoài, nhờ chủ quán gói cho một trái bắp, dùng hai tay đón lấy rồi đi vào bên trong tiệm tính tiền.
Đứng trước quầy tính tiền, lúc mở túi ra lấy tiền, dư quang liền lướt qua ngăn tủ phía sau chỉnh tề bày biện các loại thuốc lá. Ý cười có chút nhợt nhạt biến mất, không khỏi sững sờ.
Lần đó trong mưa phùn mê man, nàng đứng ở chỗ này, là như thế nào tâm tình?
Ngày đó sau khi trở về, hơi nước mờ mịt, nàng trốn trong phòng tắm, từng điếu từng điếu hút hết gần một nửa bao thuốc, là như thế nào tư vị?
Dường như, thoáng chút không còn nhớ được rồi.
Ông chủ thấy nàng nhìn chằm chằm tủ thuốc, chủ động thân thiết dò hỏi: "Vẫn là Esse sao?" Ông nhớ rõ, ngày ấy, nữ nhân này cũng như vậy. Mua bắp, rồi sau đó nhìn chăm chú tủ thuốc, mua một bao Esse Bạc hà.
Dù chỉ gặp một lần, ông lại nhớ rất rõ. Có thể là bởi vì nữ nhân mua thuốc cũng không nhiều lắm. Nữ nhân thoạt nhìn ôn nhu xinh đẹp mua thuốc, lại càng hiếm hoi. Đặc biết nhất là, ngày đó, ông nhớ cô gái không mang theo dù, trên gương mặt thanh tú có chút bọt nước mịt mờ, rõ ràng là mặc quần áo thể thao, nhưng toàn thân lại toát ra cảm giác yếu đuối nhu nhược. Ông sinh lòng thương xót, chủ động đề nghị cho nàng mượn dù, còn thừa cơ muốn xin liên lạc của nàng để nhận lại dù, nhưng nữ nhân lại vô tình cự tuyệt. Vì thế, mấy ngày sau ông vẫn còn nhớ mãi không quên.
Không ngờ, khác với suy nghĩ của ông chủ, Becky nghe vậy thu hồi tầm mắt, rút túi trả tiền, như là nghĩ đến điều gì, trên môi khởi lên đường cong nhẹ nhàng, thấp giọng trả lời: "Không cần, đã bỏ thuốc lá rồi."
Nàng vừa đi khỏi nhà ăn, điện thoại trong túi bỗng nhẹ nhàng rung lên.
Rút ra, mở màn hình, là một tin nhắn mới.
Freen hỏi nàng: "Dì Bec, dì sắp về chưa? Tiểu Saro mong dì đến nước mắt tuôn rơi rồi T^T. Dì đi đường phải cẩn thận nha."
Đáy mắt Becky thăm thẳm tựa mặt hồ bỗng chốc có gợn sóng lướt qua, nhu tình sâu kín. Nàng ôm lấy bắp, mười ngón vũ động, trả lời Freen: "Dì gần về đến rồi."
Nàng cất điện thoại, đem bắp gắt gao ôm vào lồng ngực, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, nhanh chóng đến bên xe.
Trái tim, dường như cũng nhẹ như bay, gấp không chờ nổi.
Ở nhà, có người đợi nàng a...
~
.
..
...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro