Chương 10: Ma giới (10)

Chương 10: Ma giới (10)

Cái đuôi vờn quanh ở đùi Lâm Kinh Vi nhất thời ngừng lại, lông dài trắng tuyết mềm mượt dày dặn dán sát chân Lâm Kinh Vi, nổi lên từng đợt ngứa ngáy.

Ngón tay Lâm Kinh Vi hơi buông thõng xuống nghền nát gì đó, tựa hồ như đang làm động tác gì đó.

Phù Nguyệt Lưu Quang nằm trên mặt đất lắc lư hai cái, phát ra thanh âm ong ong, ý đồ muốn hấp dẫn sức chú ý của chủ nhân.

Đáng tiếc không ai để ý tới nó.

Ngay cả Giang Thu Ngư vừa mới cảm thấy nó còn rất thú vị, cũng chỉ phát ra một tiếng thở dài tiếc nuối, chậm rãi thu hồi đuôi lớn của mình. "Thôi được, hôm nay bỏ qua cho ngươi."

Theo động tác của nàng, những chiếc đuôi trắng lay động ở phía sau nàng đã biến mất, ngay cả cặp tai trên đỉnh đầu cũng thu lại theo. Cả người Giang Thu Ngư nhảy lên, động tác nhanh đến mức mắt thường cơ bản không thấy rõ. Lúc hạ xuống đất, thân hình trắng như ngọc đã bị váy dài đỏ thẫm bao bọc.

Mái tóc dài đen nhánh kia bị linh lực hấp khô, đang buông thõng xuống sau lưng, chỉ có mấy sợi tóc ẩm ướt dính trên trán còn có thể chứng minh vừa rồi đích thật đã xảy ra chút điều gì.

Giang Thu Ngư không quay đầu lại, chỉ cười không rõ ý tứ. "Thu dọn xong thì mau ra ngoài."

"Đệ tử Thanh Hà Kiếm Phái sao?"

Tiếng cười kia biến mất trong không khí, ngay cả bóng hình Giang Thu Ngư cũng không thấy. Lâm Kinh Vi không có linh lực, chỉ có thể từng bước một bước ra khỏi suối nước nóng. Vị Ma tôn kia cũng chả biết là cố ý hay vô tình, vậy mà còn để lại một bộ áo lót sạch sẽ, hiển nhiên là cho nàng.

Lâm Kinh Vi nhớ tới cảm giác vừa rồi ở dưới làn nước, khi chiếc đuôi mềm mại mà linh hoạt kia trêu đùa, vươn ngón tay ra gõ trên đùi mình.

"Thì ra là Hồ ly sao..."

Nhớ tới cặp mắt dịu dàng xuân tình đặc trưng của Hồ ly kia, tất thảy tựa hồ chẳng cần hoài nghi nữa.

Lâm Kinh Vi nhanh chóng thay đồ, nhặt Phù Nguyệt Lưu Quang đang đau buồn không thôi kia lên khỏi mặt đất, thu về vỏ kiếm. Nàng không có linh lực, không cách nào mang Phù Nguyệt Lưu Quang trở về trong cơ thể, chỉ có thể như trước cứ vậy cầm theo bên mình.

Sau đấy, Lâm Kinh Vi lập tức đi tới điện Phục Kỳ.

_________

Giang Thu Ngư đến sớm hơn Lâm Kinh Vi ước chừng hai nén nhang.

Bắt được hai đệ tử Thanh Hà Kiếm Phái là hai thị vệ gác cửa ở Ma cung hôm nay, Giang Thu Ngư khen thưởng xong, cho người đi trước. Trong điện Phục Kỳ to lớn như vậy, chỉ còn lại Giang Thu Ngư, Giảo Nguyệt, Tinh Anh cùng hai đệ tử chân tay bị trói của Thanh Hà Kiếm Phái.

Giảo Nguyệt và Tinh Anh một người quỳ xuống phía sau Giang Thu Ngư thay nàng xoa vai, người còn lại quỳ xuống bên chân Giang Thu Ngư thay nàng bóp chân.

Việc này vốn là của thị nữ, hoặc Ma thị của Giang Thu Ngư dùng cánh hoa biến hoá ra, trong mắt Giảo Nguyệt và Tinh Anh thì đây cũng là một loại ban ân của Tôn thượng. Những thị nữ kia chen vỡ đầu cũng muốn lao đến hầu hạ Tôn thượng, kể cả Ma thị vô tri không có sinh mệnh cũng sẽ vì Tôn thượng dịu dàng mà sinh ra vọng niệm.

Đối với Giảo Nguyệt và Tinh Anh mà nói có thể hầu hạ Tôn thượng đã là vinh hạnh lớn lao của các nàng, nếu như không phải vì mệnh lệnh Tôn thượng không thể làm trái, các nàng tuyệt đối không có khả năng mang những việc này tặng cho kẻ khác!

Trước mắt thật vất vả mới có cơ hội thân cận hầu hạ Giang Thu Ngư, hai thị nữ mỗi người với nhau đều ra sức bóp Giang Thu Ngư cả người như nhũn ra, nhịn không được cùng Hệ Thống cảm khái: "Nếu có người cho ta đút ta ăn trái cây nữa, vậy thì càng hạnh phúc."

Hệ Thống chỉ tiếc rèn sắt không thành tháp: [Tham lam chẳng có kết quả tốt, làm người phải có chí khí!]

Giang Thu Ngư tựa vào ngai vàng, khuỷu tay chống lên tay vịn, cả người lười nhác. "Ta sớm muộn gì cũng bị nữ chủ giết, nhân vật phản diện làm gì còn muốn chí khí, nên bình đẳng chết không tốt sao?"

Hệ Thống nghẹn lời một chút. [Ngươi cũng phải giả vờ chiến đấu! Tuy rằng ngươi đấu không lại nữ chủ, nhưng cũng không thể không ứng đối.]

Giang Thu Ngư híp mắt hồ ly, nốt ruồi đen ở đuôi mắt có vẻ quyến rũ động lòng người, tình ý mập mờ không nói hết. "Dù sao ta cũng sẽ không thật sự chết, giãy dụa vô ích, vẫn nên chờ chết thì tốt hơn."

Nàng dừng một chút, bỗng hưng phấn. "Ngươi nói rằng ta có thể sớm nói nhược điểm của mình cho nữ chủ, đẩy nhanh tiến độ nguyên tác mà?"

Hệ Thống kinh hãi: [Không được! Tuyệt đối không được!]

[Quy tắc nhiệm vụ thứ nhất, nghiêm cấm ký chủ thay đổi nội dung nguyên tác, nhẹ thì bị cảnh cáo, nặng thì gạt bỏ!]

[Ngươi đừng làm chuyện tầm phào!]

Nhìn ra được Hệ Thống thực sự hoảng loạn, ngay cả thanh âm điện tử luôn luôn vô cảm cũng trộn lẫn xúc cảm hỗn loạn rõ ràng, tựa như bị đâm trúng vảy ngược.

Giang Thu Ngư mặc kệ nó hét gào chói tai trong đầu mình, chờ khi Hệ Thống bình tĩnh lại mới có hơi tiếc nuối khoát tay: "Được rồi."

Nhìn qua đặc biệt qua loa có lệ.

Hệ Thống nhắc lại mấy lần, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Giang Thu Ngư mới an tĩnh lại.

Nàng và Hệ Thống chỉ tiến hành trao đổi trong đầu, người ngoài xem chỉ thấy Giang Thu Ngư mắt nửa mở nửa khép, tầm mắt không biết rơi vào nơi đâu. Hai Ma tu ở bên cạnh nàng cũng không mở miệng nói, ngược lại vẫn dùng một ánh mắt ái mộ nhìn Ma tôn tóc đen hồng y.

Các nàng hoàn toàn không nhìn một nam một nữ đứng trơ trọi trong đại điện.

Một nam một nữ này là sư đệ sư muội, đồng môn của Thanh Hành Quân Lâm Kinh Vi, nam nhân tên Phó Trường Lưu, đứng hàng thứ ba trong sư môn. Nữ nhân là nhỏ nhất, tiểu sư muội của mọi người, tên Phùng An.

Theo lý mà nói ngay cả Lâm Kinh Vi thân là Đại sư tỷ cũng không phải đối thủ của Ma tu, Thanh Hà Kiếm Phái làm sao có thể phái hai kẻ này đến cứu Lâm Kinh Vi?

Đúng vậy, các nàng gạt mọi người, lén lút chạy tới đây.

Nhị sư huynh Hàn Hoà thân thể trọng thương, bất đắc dĩ chỉ có thể bế quan dưỡng thương, các đại môn phái lại chậm chạp không chịu phái người cứu Đại sư tỷ, ngay cả Sư tôn bọn họ cũng không tìm được người thích hợp. Đều bởi lẽ Ma tôn trấn thủ Ma giới nọ đến nay đã là tu vi Đại Thừa kỳ đỉnh phong, cách phi thăng một bước không xa.

Phó Trường Lưu và Phùng An cũng không phải không có não, trong lòng biết mình không thể chống lại Ma tôn. Tuy rằng lòng sốt ruột nhưng không thể tránh được. Tuy vậy hai ngày trước Phùng An nghe lén được Sư tôn và sư bá nói với nhau, lúc này mới biết được nguyên do Ma tôn chậm chạp không phi thăng. Chẳng phải vì không yên lòng chuyện Ma giới, mà là vì nàng trên đường tu luyện xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thân thể trọng thương, tu vi không cách nào lên thêm một bước, chỉ có thể rụt đầu trong Ma cung dưỡng thương.

Tâm tư Phùng An lập tức trở nên sinh động.

Tuy nói nàng và Phó Trường Lưu đều là tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, nên cho dù Ma tôn có bị thương thì bọn họ cũng đánh không lại Ma tôn. Huống chi trong Ma cung nhiều thủ vệ như vậy, chỉ sợ chưa tới gần Ma cung đã bị phát hiện.

Nhưng Phùng An có một cách bảo đảm lớn nhất, nàng thân mang huyết mạch Phượng Hoàng, là huyết mạch thuần chí thuần dương, đối với Ma tu có tác dụng chống đỡ tự nhiên.

Huống chi nàng còn nghe nói Ma tôn kia cũng là huyết mạch nửa ma nửa yêu, tuy nói không rõ nàng là loài yêu gì, nhưng Phượng Hoàng là vua của vạn loài chim, đối với yêu vật khác có áp chế huyết mạch, lỡ như Ma tôn là Điểu tộc thì sao?

Cho dù nàng không phải đi nữa, Phùng An cũng nắm chắc mình có thể toàn thân đi ra.

Trước khi nàng rời khỏi Phượng Hoàng Cốc để tới Thanh Hà Kiếm Phái bái sư nhập môn, phụ thân từng cho nàng một phù chú trận pháp thượng cổ, vô luận là ở nơi đâu nàng vẫn có thể dựa vào phù chú mà quay về Phượng Hoàng Cốc.

Phùng An dám khẳng định chỉ cần để nàng tiếp xúc đến Đại sư tỷ, nàng có thể mang theo Tam sư huynh cùng Đại sư tỷ bình an trở lại Phượng Hoàng Cốc.

Cho nên dù bị bắt, nàng cũng không sợ hãi, ngược lại suy tư trong đầu nên làm sao chọc giận Ma tôn trước mặt, để cho nàng mang mình cùng Đại sư tỷ nhốt chung một chỗ.

Phải rồi, Phùng An tin tưởng vững chắc Đại sư tỷ của nàng nhất định là bị Ma tôn đê tiện tàn nhẫn kia nhốt lại!

Đại sư tỷ đáng thương của nàng!

Phùng An nháy mắt ra hiệu với Phó Trường Lưu, không ngừng ám chỉ hắn chọc giận Ma tôn. Phó Trường Lưu nháy mắt mấy cái với nàng, tỏ ý đã hiểu. Cũng chính vào lúc này, Giang Thu Ngư rốt cuộc nói chuyện cùng Hệ Thống xong, rảnh rỗi phản ứng với hai người.

"Thật ngạc nhiên trong Ma cung của ta, lại có con chim nhỏ bay lạc vào."

Phùng An vừa nghe, tức giận đến đỏ lựng mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú hệt như một quả táo đỏ.

"Ta không phải con chim nhỏ!"

Nàng đối với việc Ma tôn nhìn thấu huyết mạch của nàng cũng không kinh ngạc, dẫu sao cảnh giới của hai người chênh lệch chỗ ấy. Nhưng nàng tuyệt nhiên không thừa nhận mình là con chim bé tẹo gì, nàng rõ là Phượng Hoàng!

Phùng An đảo mắt, cố ý chọc quạu Giang Thu Ngư: "Nghe nói ngươi có huyết mạch nửa yêu, vậy ngươi là thứ gì?"

Giảo Nguyệt và Tinh Anh nghe được, nhất thời nổi xung, Ma khí cuồn cuộn vây quanh tứ phía Phùng An, tuỳ thời có thể xé nát nàng thành từng mảnh vụn. Phùng An cũng không ngồi không, huyết mạch Phượng Hoàng của nàng đối với Ma khí đích xác có tác dụng áp chế, những Ma khí kia mang theo nổi giận nhưng cũng chỉ có thể tụ tập trước mặt nàng, không thể thương tổn nàng một phần.

Đây cũng là nguyên nhân tu vi Giảo Nguyệt và Tinh Anh không cao.

Nếu đổi lại là Giang Thu Ngư tự mình động thủ, sợ là tình huống đã khác.

Phùng An không hề sợ sệt, còn cùng Phó Trường Lưu thảo luận: "Nghĩ đến chắc cũng không phải huyết mạch lợi hại gì, Đại sư tỷ chỉ sợ nhất thời không để ý mới trúng gian kế của họ."

Phó Trường Lưu gật đầu, tán thành cái nhìn của nàng. "Nếu Ma tôn đường đường chính chính đánh cùng Đại sư tỷ một trận, chỉ sợ thắng thua bất phân."

"Tính cách Đại sư tỷ như thế sao có thể cam tâm chịu nhục."

Giang Thu Ngư nghe nói vậy, trong đầu hiện ra hình ảnh Lâm Kinh Vi bị nàng một cước đá từ giường lăn xuống, nghĩ thầm chưa chắc đâu, các ngươi sợ là không biết so với các ngươi Đại sư tỷ được bao nhiêu.

Đầu tiên nàng trấn an Giảo Nguyệt và Tinh Anh, chờ hai đứa không tình nguyện thu hồi Ma khí mới mỉm cười nói Phùng An: "Xem ra các ngươi thật sự sùng bái Lâm Kinh Vi."

"Vậy thì ta để nàng tự mình động thủ, nhổ trụi lông các ngươi là được."

Ý cười trên gương mặt kia đột nhiên thu về, áp lực cường đại khủng bố chật ních cả điện Phục Kỳ, sắc mặt Phùng An cùng Phó Trường Lưu nhất thời trắng bệch, rốt cuộc nói không ra lời.

Thân phận Ma tôn kiêu ngạo làm cho nàng không đến mức bị hai tiểu bối chọc giận, nhưng cũng không cho phép Phùng An và Phó Trường Lưu càn rỡ thế. Phùng An còn muốn mạnh miệng, từ ngoài điện Phục Kỳ bỗng có người đi tới.

Thân mang váy dài đen tuyền sạch sẽ lưu loát, trong tay nắm một thanh trường kiếm, ấy là Phù Nguyệt Lưu Quang. Mặt mày Lâm Kinh Vi lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm đảo qua Phó Trường Lưu và Phùng An, lại ngẩng đầu nhìn Giang Thu Ngư hứng thú đong đầy.

"Sư đệ và sư muội không rõ tình hình, không cố ý mạo phạm ngươi."

Đầu ngón tay Giang Thu Ngư gõ nhẹ lên mặt. "Vậy ngươi nói ta nên xử lý các nàng như nào?"

Phùng An và Phó Trường Lưu cũng chẳng dám hó hé gì, thân Lâm Kinh Vi là Đại sư tỷ uy nghiêm đứng nơi đó, các nàng không dám làm càn. Huống chi chỉ nhìn hình thức Ma tôn và Đại sư tỷ ở cùng, các nàng cũng hiểu tình hình hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng.

Chỉ là Phùng An vẫn đang lén lút tới gần Lâm Kinh Vi.

Dù sao trận pháp của nàng không cần linh lực đốc thúc, cho dù là Ma tôn cũng không cách nào cản được các nàng. Lâm Kinh Vi liếc mắt cảnh cáo, nữ nhân lập tức cứng đờ không dám lộn xộn nữa.

"Ta là sư tỷ của họ, họ có gì sai ta sẽ gánh vác tất thảy."

Giang Thu Ngư đang chờ đợi lời này của nàng, "Được, vậy lại đây đi."

Nàng xua Giảo Nguyệt đi, ý bảo Lâm Kinh Vi đi tới trước mặt nàng, đôi chân buông thõng lắc lư, mang theo ám chỉ không rõ ràng. Chờ lúc Lâm Kinh Vi tới trước mặt nàng, Giang Thu Ngư liếm môi, hưng phấn đong đầy trong đáy mắt hồ ly cũng sắp tràn ra.

Thanh âm của nàng vang vọng trong điện Phục Kỳ, chấn động đến Phùng An và Phó Trường Lưu cả người cứng ngắc, trong mắt hai người ngập tràn phẫn nộ cùng khiếp sợ.

"Quỳ xuống."

__________

Tác giả có lời muốn nói:

Ngư: Hôm nay nên làm nhục nàng thế nào đây? (Phấn khích.)

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro