Chương 4. Thi Thể Bị Bẻ Ngược (4)

Nhã Tại Mẫn thừa nhận tình cảnh rất quỷ dị, Lưu Trí Mẫn có mắt âm dương thấy ma quỷ là bình thường. Nhưng quỷ hiện hình, Nhã Tại Mẫn đang đeo cặp "đít chai", không có mắt âm dương cũng nhìn thấy. Dáng vẻ của ma nữ treo cổ tiểu thư, mắt trừng lớn tròng như sắp lọt ra ngoài, lưỡi thè ra dài thòng, tóc dài rũ xuống, treo lơ lửng không trung, ai nhìn thấy đều ngủ không ngon!

"Học tỷ, chuyện xảy ra trong thư viện chị biết phải không?" - Tìm ma quỷ hỏi thăm, chỉ có Lưu Trí Mẫn dám làm. Ma nữ học tỷ vì kết quả học tập không tốt, thất vọng vào WC treo cổ tự sát, không có ác ý.

"Không ~ biết ~ gì ~" - Bởi vì cái lưỡi thè ra ngoài, ma nữ treo cổ tiểu thư nói rất chậm.

"Chị chắc chắn biết, còn ai chết tại thư viện không?"

"Lưu học tỷ, em biết." - Nhã Tại Mẫn chen vào: "Một tháng trước, có một nữ sinh tại sân thượng của thư viện nhảy lầu tự sát. A! Em nhớ rồi, nữ sinh đó thích Trần Tử Lâm, tên Lâm Nhạc."

"Là Lâm Nhạc làm? Học tỷ, Lâm Nhạc nhất định không phải tự sát, có phải nàng bị bọn Hứa Kiến Hàng hại chết?" - Tự sát sẽ không có oán khí lớn như vậy, Lưu Trí Mẫn không buông tha ma nữ treo cổ tiểu thư.

"Nàng ~ không ~ phải ~ tự ~ sát ~ nhưng ~" - Ma nữ treo cổ tiểu thư dừng một chút, cảm giác được gì đó, đột nhiên vọt vào phòng vệ sinh, đóng cửa lại. Lưu Trí Mẫn ra sức kéo cũng không mở được.

"Này, này, chị còn chưa nói hết, ngày nàng chết xảy ra chuyện gì?" - Lưu Trí Mẫn liều mạng đập cửa phòng vệ sinh.

"Lưu học tỷ, chị có nghe thấy gì không?"

Nhã Tại Mẫn ngăn học tỷ ngừng lại, cậu ấy như nghe được gì đó giống tiếng người nói chuyện. Hơn nữa đêm, trong thư viện sao có tiếng người? Hơn nữa nghe có chút kích động. Lưu Trí Mẫn ngưng đập cửa, thư viện liền yên tĩnh, tiếng nói vang lên càng rõ. Lưu Trí Mẫn và Nhã Tại Mẫn chạy đến nơi phát ra âm thanh.

Hai người lên tầng trên, chuẩn bị bước vào cửa, nhìn thấy một người đứng trong phòng đọc sách. Nhã Tại Mẫn nhận ra đó là Trần Tử Lâm, hình như đang nói chuyện với ai đó. Nhã Tại Mẫn thấy hắn nói chuyện với không khí, dáng vẻ thống khổ.

"Tớ xin cậu ngừng lại, cậu đã làm lớn chuyện đến cảnh sát cũng tham gia. Bọn họ chẳng bao lâu nữa sẽ biết chuyện của tớ, lúc đó tớ sẽ càng bị xem thường, càng bị căm ghét, cầu xin cậu ngừng tay đi!"

Lưu Trí Mẫn và Nhã Tại Mẫn không dám gây ra tiếng động, trốn ra phía sau tường, thò đầu ra nhìn, không để bị phát hiện. Hai người ngồi xổm nghe xem có tin tức gì hữu dụng.

Lưu Trí Mẫn đưa máy ảnh cho Nhã Tại Mẫn, ám chỉ cậu chụp ảnh Trần Tử Lâm. Không muốn thấy hình dáng ma quỷ, cậu có chút không tình nguyện. Ánh mắt Lưu Trí Mẫn uy hiếp, cậu không dám cãi run cầm cập, duỗi thẳng cánh tay chụp nhanh một tấm hình cầm về xem.

Trên ảnh có hai người, nhưng một bên chỉ là cái bóng mơ hồ, nhìn là biết hồn ma Lâm Nhạc! Khuôn mặt không nhìn rõ, Lưu Trí Mẫn đẩy nhẹ ra hiệu cậu chụp tiếp.

Tấm tiếp theo, Lâm Nhạc nghiêng đầu, mặt vẫn là một màu đen, chỉ nhìn thấy hai mắt. Nhã Tại Mẫn cảm giác có một cỗ âm khí từ bên kia truyền đến, linh cảm chẳng lành.

Thêm tấm nữa, Lâm Nhạc giống như đang đi đến chỗ bọn họ. Nhã Tại Mẫn liếc nhìn Lưu học tỷ, làm sao đây bị phát hiện. Tấm tiếp theo, nhìn thấy đầu của Lâm Nhạc! Nhã Tại Mẫn có chút sợ sệt, Lưu Trí Mẫn bảo cậu tiếp tục. Ít nhất biết được Lâm Nhạc bên kia đã đi đến đâu.

Nhã Tại Mẫn nhắm hai mắt, run run cầm máy ảnh đưa tay nhanh chóng chụp thêm một tấm, từ từ mở mắt ra xem. Lần này, chỉ thấy một mình Trần Tử Lâm, đang thắc mắc Lâm Nhạc đâu rồi. Lưu Trí Mẫn giật mình, hét lên:

"Chạy mau!"

Đã không kịp, Lâm Nhạc vươn tay túm lấy cổ Nhã Tại Mẫn, Lưu Trí Mẫn liều mạng kéo cậu ra. Nhã Tại Mẫn ở giữa vừa bị giằng kéo, vừa bị bóp cổ, tiếp tục như vậy chắc sẽ bị phanh thây!

Đột nhiên, có một đốm lửa bắn thẳng đến hai người, trúng vào Lâm Nhạc, bốc cháy. Nữ quỷ buông cổ Nhã Tại Mẫn ra, Lưu Trí Mẫn bất ngờ chưa kịp chuẩn bị, do lực quán tính Nhã Tại Mẫn ngã đè lên người nàng, đau muốn chết. Lúc này, thư viện sáng đèn.

"Hừ, cuối cùng cũng bắt được ngươi." - Thư viện yên tĩnh, tiếng giày cao gót đạp lên nền đất vang rất to, nghe muốn sởn tóc gáy.

"Đại Kim!!!" - Lưu Trí Mẫn hai mắt sáng như sao, chị ấy quả thật như thần tiên hạ phàm!

"Đừng tùy tiện gọi, tôi không phải con lừa ngốc. May mà tiểu tử này nặng bóng vía, nếu không lúc đưa lưng về phía nó, liền bị nhập!" - Kim Mẫn Đình có chút ghét bỏ nhìn hai người té lăn quay trên đất. Nửa đêm đến tìm quỷ, có dũng khí! Không biết nên khen họ to gan hay mắng họ ngu ngốc.

Lưu Trí Mẫn và Nhã Tại Mẫn bò dậy, trốn phía sau Kim Mẫn Đình. Dù sao con quỷ đó đã giết hai người, bọn họ không muốn trở thành người kế tiếp.

"Ta hôm nay phải đánh ngươi hồn bay phách tán!" - Kim Mẫn Đình từ trước đến nay không bao giờ nương tay, nhất là với quỷ liên tục giết người, cần gì tha. Đầu ngón tay Kim Mẫn Đình bắt đầu phát hỏa, liền bị Lưu Trí Mẫn ngăn cản.

"Chờ chút, chúng ta còn chưa biết sự thật. Giết người phải có nguyên nhân, chị không thể cứ thế đem 'nó' đánh hồn bay phách tán."

"Lúc còn sống, 'nó' không có hiềm khích với nạn nhân."

"Như vậy càng thêm khả nghi."

"Bà mẹ, tránh ra! Không thì tôi đem cô đốt chung."

"Hai chị đừng cãi nữa, 'nó' chạy!"

Nhã Tại Mẫn lập tức ngăn hai bà chị đang cãi nhau um sùm. Lâm Nhạc biết không thể đối đầu với Kim Mẫn Đình, 36 kế chạy là tốt nhất. Kim Mẫn Đình lập tức phản ứng, ở trước mặt nàng chưa con quỷ nào trốn được. Dây đỏ trên tay nàng biến dài ra phóng thẳng đến 'nó'.

"Các người tại sao ở đây?" - Lúc này Trần Tử Lâm xuất hiện, Lâm Nhạc liền nhào tới hắn.

Lâm Nhạc hóa thành linh hồn, nhập vào người Trần Tử Lâm. Dây đỏ vừa đúng lúc quấn chặt lấy cơ thể Trần Tử Lâm, làm cho hắn hết sức đau đớn.

"Chị mau cởi dây ra, Trần Tử Lâm vô tội." - Lưu Trí Mẫn cuống lên, vị thiên sư này ra tay quá nhẫn tâm, đối phương là người nàng cũng mặc kệ!

"Cậu ấy bị nhập, dây đỏ với con người vô hại."

Trần Tử Lâm ánh mắt trở nên hung ác, hét to một tiếng, vùng đứt dây đỏ. Chạy đến cầu thang, muốn lên sân thượng thư viện.

Lâm Nhạc hiện đang nhập vào người hắn, phiền phức nhất Kim Mẫn Đình lại không thể chém cả người cùng quỷ. Đang bị uy hiếp, "nó" không thể nào ngoan ngoãn xuất ra khỏi cơ thể Trần Tử Lâm. Bây giờ chỉ có thể đảm bảo Trần Tử Lâm không bị tổn thương.

Lưu Trí Mẫn khó chịu, liền đuổi theo, bất ngờ vị thiên sư đang mang giày cao gót kia cũng chạy như bay. Cực kỳ giống nữ đặc vụ nước ngoài! Trừ lúc diệt quỷ, chị ấy giống thiên sư chỗ nào?

Trần Tử Lâm chạy tới sân thượng thư viện, đây là nơi Lâm Nhạc nhảy lầu tự sát. Hắn đang đứng trên mép lan can, muốn nhảy xuống.

"Lâm Nhạc, cậu không phải thích Trần Tử Lâm sao? Cậu sẽ không hại cậu ấy phải không?" - Lưu Trí Mẫn nỗ lực muốn "nó" thông suốt, nhưng "nó" là oán linh ngoan ngoãn nghe lời mới lạ!

Trần Tử Lâm gương mặt dữ tợn liền khôi phục nhu nhược, sợ hãi, run rẩy quay đầu về phía bọn họ cầu cứu: "Cứu...cứu tôi, tôi rất đau khổ, tôi không muốn chết! Cứu...cứu...tôi ~~~" Trần Tử Lâm nhìn Lưu Trí Mẫn đưa tay ra.

"Đây, đưa tay cho tớ, tớ đỡ cậu xuống." - Lưu Trí Mẫn cũng đưa tay ra.

"Đừng đưa tay!" - Kim Mẫn Đình quát một tiếng, nhưng vẫn chậm một bước. Trần Tử Lâm đã nắm được tay Lưu Trí Mẫn, kéo nàng cùng rơi xuống lầu.

"Lưu học tỷ!"

"Nội Vĩnh Chi Lợi!" - Kim Mẫn Đình cầm một lá bùa ném lên trời.

Lưu Trí Mẫn bị kéo theo, hóa ra đây là cảm giác đang bay. Thân thể không ngừng rơi, Lưu Trí Mẫn thấy cuộc đời của mình sao xui xẻo vậy chứ, chưa biết tình yêu là gì, chưa có nhiều bạn bè. Nàng còn chưa hưởng thụ hết cuộc sống, sao có thể như vậy mà nhắm mắt xuôi tay!

Lưu Trí Mẫn cho rằng lần này thật sự chết chắc, té lầu chết rất xấu, đầu bị dập nát. Nếu lúc đó trở về tìm Nhã Tại Mẫn, không biết bộ dạng đó có làm cậu ta bị hù chết không!

Lưu Trí Mẫn nhắm mắt chờ chết, cảm giác được có người ôm lấy mình, mở mắt ra, là một nữ sinh có...cánh. Không lẽ là thiên sứ? Nàng đã chết rồi sao? Lưu Trí Mẫn bất tỉnh.

Nội Vĩnh Chi Lợi ôm nàng nhẹ nhàng đáp xuống đất, Kim Mẫn Đình cùng Nhã Tại Mẫn chạy nhanh xuống lầu, Trần Tử Lâm khi rơi đến mặt đất đã chạy mất dạng. Ma quỷ chỉ có thể quanh quẩn ở nơi mình chết, nhưng hiện tại Lâm Nhạc đang nhập vào người Trần Tử Lâm có thể rời trường học. "Nó" ra ngoài được, có tiếp tục giết người không?

"Đã không chết thì tỉnh lại ngay!" - Kim Mẫn Đình không khách khí, dùng mũi giày đạp đạp nàng. Nhã Tại Mẫn sợ đến choáng váng, Lưu Trí Mẫn vừa từ sân thượng rơi xuống. Hiện tại, đứng bên học tỷ là một nữ sinh mặc quần áo đỏ rực, mặt vô cảm, không nói một lời. Xảy ra chuyện gì, người đó không phải Tử Thần chứ?

"Ơ kìa? Hai người cũng chết rồi à?" - Đó là suy nghĩ đầu tiên khi Lưu Trí Mẫn vừa mở mắt nhìn thấy hai người.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro