Chương 90. Sinh Tử Kiếp (Kết)

(Hai tháng sau)

"Mặc dù nói cần thời gian, nhưng hai tháng lâu quá!!"

"Tỷ tỷ, chị bình tĩnh lại."

"Hai tháng trước đệ cũng nói như vậy, tiểu tử thối."

"Người bình thường bị bỏng nặng toàn thân chỉ có nước chết, còn sống là may mắn rồi. Chị không muốn da dẻ em ấy hồi phục bình thường sao? Tiểu Tuyết Yêu đóng băng em ấy lại, cũng là để người khác không quấy rầy."

"Cái con yêu quái chết tiệt đó cố ý."

"Này, không phải cô ấy thích Tiểu Lưu sao?"

"Yêu quá sinh hận."

"......."

Hai chị em đang tranh cãi, đột nhiên có âm thanh cái gì đó đang vỡ ra, là băng vỡ. Những sợi dây leo quấn quanh Lưu Trí Mẫn chậm rãi giãn ra, băng trên người nàng từ từ nứt vỡ. Dây leo lại đan vào nhau, tạo thành một cái ghế mây nâng Lưu Trí Mẫn lơ lửng không trung, nàng đang nghiêng người dựa vào. Quần áo đã bị cháy rụi, nhưng làn da đã khôi phục hoàn toàn.

Lưu Trí Mẫn mở mắt ra nhìn thấy Kim Mẫn Đình. Nước mắt chảy ra, xoa cái bụng rồi nói hai chữ kinh thiên động địa: "Em đói!"

Kim Mẫn Đình bị Lưu Trí Mẫn làm cho dở khóc dở cười.

Đây mới đúng là người yêu ngu ngốc của nàng, vì đón tiếp Lưu Trí Mẫn trở về, Kim Mẫn Đình làm một bữa tiệc lớn.

"A, a... úng la ược óng ại... (Đúng là được sống lại)" - Lưu Trí Mẫn ăn như hổ báo, trong họng ngốn đầy thức ăn nói.

"Em ăn từ từ. Vừa mới sống lại, nếu như bị nghẹn chết thì lỗ một trận. Chị đồng sinh cộng tử với em, lại phải chết vì bị nghẹn, có chết cũng không xuống Địa Phủ. Ăn xong, vào phòng, cởi sạch sẽ để chị nhìn một chút." - Kim Mẫn Đình đang vỗ lưng Lưu Trí Mẫn, tránh cho em ấy bị nghẹn chết.

Lưu Trí Mẫn nghe xong, nuốt hết thức ăn xuống, mắc cỡ lấy tay che ngực: "Ôi! Đừng có gấp như vậy mà." - Kim Mẫn Đình thật sự muốn ấn đầu Lưu Trí Mẫn xuống đĩa thịt bò xào.

"Em bị ngốc à, chị là muốn xem còn chỗ nào bị thương hay không."

"À ~~"

"Em đang thất vọng cái gì đấy."

"Chị không yêu em."

"Em ở đâu lụm được cái kết luận đó vậy! Người yêu vừa mới khỏe lại, liền lôi kéo làm chuyện không đàng hoàng, bộ điên sao?"

"Chị có thể phát điên, em cũng có thể từ chối."

Kim Mẫn Đình nhìn chằm chằm Lưu Trí Mẫn. Sau ba giây, yên lặng đứng lên rồi nói: "Không yêu."

Lưu Trí Mẫn lập tức ôm chặt Kim Mẫn Đình: "Hôn Đình, em sai rồi."

"Khốn nạn! Em vừa đi mở cửa, hai người liền diễn cái trò gì vậy hả? X đêm khuya X muốn em gặp X mộng à!" Kim Nhiên Thuân muốn phát điên rồi. Cặp đôi ngu ngốc này có thể tha cho hắn, để hắn làm người đàn ông chân chính được không?

"Đệ, tỷ tỷ của em muốn chia tay chị." - Lưu Trí Mẫn chơi chưa đủ, chỉ vào Kim Mẫn Đình rồi nói với Kim Nhiên Thuân.

Trong lòng Kim Nhiên Thuân thét gào, ai là đệ của em!

Tỷ tỷ, chị quản bạn gái của mình đi.

"Nếu em thích! Tối nay chị sẽ lâm hạnh em."

Kim Nhiên Thuân nắm chặt quần áo của mình. Tỷ tỷ, sự thông minh của chị đã bị ai đó quăng cho ch* ăn rồi.

"Lưu học tỷ." - Kim Nhiên Thuân lúc nãy ra mở cửa, khách tới chơi đang lúng túng đứng một bên. Tưởng rằng sẽ thấy được cảnh tràn đầy tình cảm chúc mừng Lưu học tỷ sống lại, tại sao vừa đến vẫn là cái cảnh gà bay chó chạy này? Nhã Tại Mẫn nghe được tin tức, học tỷ vừa chết đi sống lại có phải thật không? Học đệ vô cùng hoài nghi.

"Tiểu Nhã ~~~~" - Lưu Trí Mẫn đã lâu không thấy học đệ yêu dấu. Giang rộng đôi tay, chuẩn bị nhào lại ôm, bị Kim Mẫn Đình nắm cổ áo kéo về.

Cuối cùng, đành phải yên phận ngồi trên ghế salong tán dóc. Học tỷ, học đệ tính ra đã hai ba tháng không gặp, ở giữa còn xảy ra nhiều chuyện, Nhã Tại Mẫn chút nữa là không còn gặp lại Lưu Trí Mẫn. Bây giờ đến thăm, thấy Lưu học tỷ nhảy nhót tưng bừng, những chuyện Kim Nhiên Thuân kể có thật không vậy.

"Không ngờ lúc em không có thời gian tới đây, lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nghe thôi đã thấy sợ. Đại nạn không chết, tất có hậu phúc, sau này Lưu học tỷ sẽ có nhiều may mắn."

"Kỳ thực, chị còn sống đến lúc này đã thấy mình tốt số, đặc biệt là gặp lại mọi người. Cảm thấy cuộc đời của mình không gì tốt hơn, gặp phải nguy hiểm, chỉ cần có mọi người chị sẽ thấy an tâm mà vượt qua." - Lưu Trí Mẫn cười nói. Chết đến hai lần, có vài thứ bình thường đã trở nên đáng trân trọng.

Nhã Tại Mẫn nhìn Lưu Trí Mẫn rồi cũng cười theo. Quả nhiên, Lưu học tỷ hắn quen biết, lúc nào cũng tràn đầy sức sống, tiến lên phía trước. Có nhiều người cảm thấy, Lưu Trí Mẫn luôn đụng phải ma quỷ, toàn gặp phiền phức, chết đi có thể vui vẻ hơn. Nhưng cũng chỉ có học tỷ của hắn, đem những thứ người khác xem là phiền phức, trở thành những việc tích cực.

"Phải rồi, Tiffany và Vi Vi bọn họ thế nào rồi? Ninh Nghệ Trác cũng trở về rồi sao? Em đã ngủ bao lâu vậy?" - Lưu Trí Mẫn sực nhớ, khi tỉnh lại đã không biết hiện tại là ngày tháng bao nhiêu, những người khác sao rồi.

"Tiffany và Erika tiếp tục mở quán cafe, Vi Vi cũng ở lại đó, xem chừng Tiffany muốn bồi dưỡng một trong hai thành vương phi. Con Tuyết Yêu kia đã về nhà, còn nói sau này không gặp lại." - Câu cuối cùng, Kim Mẫn Đình còn đang ngập ngừng không biết có nên nói hay không, không nói thì tốt hơn sao?

"Thật đáng tiếc, chia tay không lời từ biệt. Mà Tiffany mở quán cafe ở đâu vậy? Tiểu Nhã, cậu theo chị một chuyến."

"Được."

"Chị đi cùng em."

Đã biết, khi Lưu Trí Mẫn ăn uống no đủ sẽ lại chạy ra ngoài, nghe nàng hỏi cũng biết nàng muốn làm gì, Kim Mẫn Đình cũng không ngăn, tốt nhất là đi theo. Ba người đi ra khỏi nhà, để lại Kim Nhiên Thuân thu dọn tàn cuộc.

Ba người vừa đi, chuông cửa lại vang lên. Kim Nhiên Thuân ảo não đi ra mở cửa, liền nhìn thấy cái người tóc bạc trắng, đẹp trai vượt hẳn người thường đang đứng trước cửa. Còn nở nụ cười hỏi Kim Nhiên Thuân có muốn hẹn hò hay không? Kim Nhiên Thuân nổi giận đóng sầm cửa lại. Con Hồ Ly chết tiệt, làm ơn tha cho tôi được không? Sống hai mươi bốn năm, tự nhiên lại gặp một tên thần tiên rảnh rỗi hết sức. Đã nói là thần tiên cửa đâu có ngăn được, Thôi Tú Bân đang đứng chờ Kim Nhiên Thuân thu dọn bãi chiến trường, xong rồi đi hẹn hò với hắn.

----------------------- 0 0 0 ---------------------

Vi Vi đang ngồi trên quầy tính tình buồn chán nâng cằm, mấy vị khách đến đây toàn khen nàng đáng yêu, làm nàng rất khó chịu. Làm ơn, tôi lớn hơn mấy người cả trăm tuổi đó, vì thân thể không thể nào lớn lên thôi.

Nhưng vĩnh viễn Vi Vi không có cách nào chứng minh, nàng là một người lớn. Vi Vi nhìn ra cửa, vừa đúng lúc có một cô gái tóc cột cao, vài cọng tóc mai che trước trán bước vào. Cô gái có nụ cười ấm áp, cả đời này Vi Vi không thể quên, ánh mắt lóe lên một tia kích động, nhưng liền bình tĩnh. Nàng là một người đã hơn trăm tuổi, không phải cô bé bảy tám tuổi.

"Hoan nghênh quý khách." - Vi Vi rời khỏi quầy thu tiền, đi tới trước mặt Lưu Trí Mẫn chào đón.

"Chúng ta là người quen cả mà." - Lưu Trí Mẫn cười hì hì với Vi Vi.

"Người quen thì miễn phí!" - Không thể nào, bà chủ Tiffany vì Lưu Trí Mẫn mà xuất hiện. Những cặp tình nhân nhìn thấy Tiffany, chút nữa là chia tay, dù là ai cũng không thể chịu được bạn trai của mình si mê nhìn cô gái khác. Vampire có mị lực thật đáng sợ.

"Miễn phí suốt đời sao? Ha ha." - Lưu Trí Mẫn đúng là được voi đòi tiên.

"Nếu cô bé suốt đời đến đây, tôi sẽ miễn phí."

Nhã Tại Mẫn lần đầu tiên nhìn thấy người được gọi là nữ vương Vampire. Quả nhiên, Vampire toàn là những sinh vật đẹp mê người, chỉ cần đứng tại chỗ nhìn không cần làm gì, Nhã học đệ đã đỏ mặt, tim đập. Còn cô bé khoảng chừng bảy tám tuổi này chính là Vi Vi, theo lời kể của Kim Nhiên Thuân, là người đã cắn Lưu Trí Mẫn. Nhã Tại Mẫn không dám xem Vi Vi là đứa trẻ, trên thực tế tuổi của cô ấy có thể làm tổ mẫu của hắn. Kế bên Vi Vi, là một Vampire từ trên xuống dưới một màu đen, là Erika.

Nhưng có vẻ cô ấy không thích Vampire.

Nói chung, đi theo Lưu Trí Mẫn, lúc nào cũng sẽ gặp được mấy người bạn không phải người, đây là cảm giác rất kích thích. Có trời mới biết Lưu Trí Mẫn là loại người chứa trong cơ thể cái tính chất đặc biệt gì, đi cùng với nàng, đều có thể gặp mấy chuyện li kì hay những người kỳ lạ. Đôi lúc có gặp nguy hiểm, nhưng so với cuộc sống nhàm chán bình thường, những kỷ niệm đó cũng không tệ lắm.

Bọn họ ngồi xuống, nói chuyện với nhau rất lâu. Tiffany còn nói, nàng đã đi tìm Brenda, đánh cho ả một trận.

Chặn đứng cái miệng dối trá của ả, nếu không chẳng biết sau này ả còn nói dóc chuyện gì. Lưu Trí Mẫn nhìn thấy Erika khi nghe Tiffany kể về Brenda có vẻ không vui. Kim Mẫn Đình và Lưu Trí Mẫn lên tiếng hỏi, nhưng dùng là dùng Độc Tâm Thuật nói thầm vào lỗ tai Erika.

Erika cũng vui vẻ thừa nhận, nàng không ngại nói ra cảm giác của chính mình.

Đại nạn không chết, cuộc sống có vẻ trở nên tươi sáng hơn, Lưu Trí Mẫn đã thay đổi được thói quen tự đâm đầu vào chỗ chết của mình. Nếu không đi đến quán cafe của Tiffany, thì trốn trong nhà viết tiểu thuyết, thậm chí còn chạy đi mượn Kim Nhiên Thuân cuốn Bách Khoa Toàn Thư Huyền Học để nghiên cứu. Kim Mẫn Đình nghi ngờ, bộ Lưu Trí Mẫn chuẩn bị tu tiên sao? Em ấy xem cuốn Bách Khoa Toàn Thư Huyền Học, toàn là thần chú để làm gì?

Cho tới một ngày, mới sáng sớm Lưu Trí Mẫn đã rất vui vẻ nhìn Kim Mẫn Đình.

"Hôn Đình, chị đi với em tới Tinh Linh đảo bắt Thụ Linh."

"Hả? Em đang nói cái quái gì vậy?" - Kim Mẫn Đình không biết Lưu Trí Mẫn nói cái gì. Em ấy đã thấy cái gì trong cuốn Bách Khoa Toàn Thư vậy?

"Em thấy sức mạnh thiên nhiên có một khuyết điểm, chính là nếu không có thực vật ở xung quanh, em sẽ không thể sử dụng. Mà chấp nhận ký khế ước với em chỉ có thực vật, gió nè, đất nè, nước nè em đều không xài được. Vì vậy, nếu ở đánh nhau ở trên cao xác định em là đứa vô dụng. Trước đây em không quan tâm, nhưng bây giờ mạng của chị đã nằm trong tay em, cho nên em muốn đi bắt một con Thụ Linh. Cùng với nó ký khế ước."

"Nghe thì rất được đó, nhưng Tinh Linh đảo chỉ có trong truyền thuyết, em muốn đi đâu tìm? Với lại, nó là tinh linh thì cần gì phải ký khế ước với em, để em sai bảo." - Kim Mẫn Đình đánh vỡ sự tích cực của người yêu, nhưng đây là sự thật. Mấy con tinh linh đó tính cách chả tốt đẹp gì, với lại chỉ thấy ghi trong sách, đi đâu tìm.

"Chị quên nhà mình có một hiện thân của Doraemon à. Trong Bách Khoa Toàn Thư Huyền Học có ghi chép vị trí Tinh Linh đảo. Nhờ Tiểu Thuân dùng thuật chuyển đổi không gian đưa chúng ta đi."

"Lưu Trí Mẫn, dạo này em vùi đầu ở nhà nghiên cứu nên thông minh ra, hay bị mặt trời đốt tới đầu óc được khai sáng?"

"Em bình thường rất thông mình mà, cảm ơn."

Kim Nhiên Thuân căn cứ vào vị trí được ghi chép lại trên Bách Khoa Toàn Thư, rồi vẽ một cánh cửa, quả nhiên chính là Tinh Linh đảo. Nếu người nào không hiểu rõ, sẽ không thể tìm thấy hòn đảo này. Nơi này có rất nhiều tinh linh, Lưu Trí Mẫn đứng phân loại từng con, nàng muốn bắt con nào có tính cách ôn hòa nhất.

Lưu Trí Mẫn vừa bước chân vào Tinh Linh đảo, đã bị một sợi dây leo quấn lấy chân, treo ngược nàng lên không trung. Bị treo ngược, Lưu Trí Mẫn nhìn thấy bóng một con tinh linh có cánh, tóc màu xanh lục, lúc ẩn lúc hiện.

"Con người, ngươi đến Tinh Linh đảo làm gì?"

"Tôi tới để tìm một Thụ Linh, tôi không phải người xấu, có gì chúng ta từ từ nói chuyện. Có thể thả tôi xuống được hay không? Bị chổng ngược làm tôi nhức đầu quá, Hôn Đình ~~~" - Lưu Trí Mẫn vẫy tay với Kim Mẫn Đình cầu cứu. Nhưng Kim Mẫn Đình không thèm quan tâm, cùng Kim Nhiên Thuân đứng một bên xem kịch hay. Phải tự bản thân Lưu Trí Mẫn thuyết phục được Thụ Linh mới có tác dụng.

"Ngươi tìm Thụ Linh để làm gì? Ta chính là Thụ Linh, ngươi muốn làm gì hả?" - Thụ Linh đạp Lưu Trí Mẫn một cước, làm nàng lắc lư không ngừng.

Lưu Trí Mẫn vừa bị chổng ngược, còn bị lắc đến choáng váng mặt mày. Đành sử dụng sức mạnh của tự nhiên, làm dây leo trói chân nàng buông lỏng ra. Tiếp theo lại có một sợi dây leo khác đến đỡ Lưu Trí Mẫn.

"Con người ngu ngốc này cũng có tài đấy chứ, để xem ngươi làm được gì." - Thụ Linh đúng là tính khí không tốt, sô vố dây leo đang hướng thẳng về Lưu Trí Mẫn. Lưu Trí Mẫn co giò chạy thẳng đến một cây đại thụ, núp vào, rồi biến những lá cây xung quanh thành lưỡi dao sắt bén chặt đứt những sợi dây leo.

Lưu Trí Mẫn chỉ là tự vệ, nhưng Thụ Linh lại xem đó là lời khiêu chiến, muốn đánh một trận.

"Này, ngươi làm ơn bình tĩnh lại. Tôi đến đây muốn tìm ngươi để làm cộng sự, không có ác ý!" - Lưu Trí Mẫn cuống cuồng giải thích. Nhưng Thụ Linh hoàn toàn không nghe lọt lỗ tai.

Xung quanh Lưu Trí Mẫn, từng đóa hoa to lớn rực rỡ bắt đầu nở rộ. Những đóa hoa kia như có sự sống, đồng loạt phun chất dịch có tính ăn mòn vào Lưu Trí Mẫn. Ch* đẻ! Đừng có đùa, làn da của nàng vừa mới được trở lại bình thường, nếu lại bị ăn mòn đúng là thê thảm! May mắn có những chiếc lá to, che chắn Lưu Trí Mẫn khỏi những chất dịch này.

"Chúng ta không thể bình tĩnh nói chuyện sao?"

Lưu Trí Mẫn theo chủ nghĩa hòa bình, nếu có thể ngồi xuống nói chuyện, thì không nên đánh nhau. Thế nhưng, Thụ Linh không có ý muốn nói chuyện hòa nhã, Lưu Trí Mẫn lơ là cảnh giác, bị một dây theo cứng cáp đánh bay ra ngoài, bị cho ăn đất. Lưu Trí Mẫn yên lặng phun ra đất cát và mấy cây cỏ dại trong miệng, dù là người tốt cũng phải nổi giận với sự phá phách của Thụ Linh. Đừng có giẫm lên đầu người khác được không? Như thế làm tổn thương lòng tự trọng đó.

--------------------

Tinh Linh: có nghĩa là linh hồn thuần khiết của thiên nhiên. Họ không có ý nghĩ xấu xa cũng không hại người.

Thụ Linh ở đây là linh hồn của cây, Kim Mẫn Đình nói tinh linh có tính cách không tốt đẹp, bởi vì nó rất thích phá người khác.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro