Chương 15:
Hoa Lê đã tới tiểu viện nhà họ Tằng không biết bao nhiêu lần, nhưng trước đây nàng chỉ vào nhà bếp, chưa bao giờ đi vào những phòng khác. Lần này lại bị Đổng Vân kéo tay vào tận phòng ngủ, cảm giác như đang nằm mơ vậy.
Phù Bảo tung tăng vỗ tay nhỏ đi theo sau hai người, miệng không ngừng gọi tên Hoa Lê.
Dạo gần đây, Phù Bảo rất thích chạy nhảy khắp nơi, nhưng mẹ nàng không cho phép. Tuy nhiên, mỗi lần Hoa Lê đến chơi, nó đều bám theo nàng đi khắp nơi, vì vậy nó rất thích khi Hoa Lê đến nhà.
Hoa Lê bị Đổng Vân kéo vào phòng, đứng bên cạnh giường có chút ngại ngùng. Nghe thấy Phù Bảo gọi tên mình, nàng định quay người ôm lấy đứa nhỏ, nhưng lại bị Đổng Vân ngăn lại, “Trên lưng ngươi vẫn còn vết thương, đừng có động đậy.”
Nói xong, Đổng Vân buông tay nàng ra, đi tới tủ gỗ bên giường, lấy ra một cái lọ nhỏ trông cổ xưa rồi nói: “Cởi quần áo ra, bò lên sập lạnh dưới cửa sổ.”
Mặt Hoa Lê liền đỏ lên, không hiểu sao lại cảm thấy ngại ngùng khi phải cởi quần áo trước mặt Đổng Vân.
Hơn nữa, quần áo của nàng toàn vá víu, ngay cả yếm bên trong cũng vá vài chỗ, khiến nàng cảm thấy xấu hổ khi phải cởi ra.
“Đổng tỷ tỷ, thôi bỏ đi, cũng không đau lắm đâu, ngày mai tự nó sẽ lành thôi.”
Nhưng lần này Đổng Vân lại cương quyết hơn hẳn: “Không được, lỡ như bị thương thật thì sao? Phải bôi thuốc mới được.”
“Hay là ngươi đưa thuốc cho ta, ta về nhà tự bôi…”
“Vết thương ở trên lưng, ngươi làm sao tự bôi được?”
“Ta… Ta để mẹ ta bôi giúp…” Hoa Lê lúng túng trả lời.
Đổng Vân tay cầm lọ thuốc dừng lại một chút, hình như có chút đùa cợt, nói: “Chẳng lẽ ngươi không tắm rửa sạch sẽ, nên ngại cởi quần áo trước mặt ta à?”
Mặt Hoa Lê tức thì đỏ bừng hơn nữa, càng thêm lúng túng, vội vàng xua tay: “Không phải, không phải đâu, ta mỗi ngày đều lau người sạch sẽ, ta không phải không tắm.”
Hùng thị tuy bận rộn, nhưng vốn tính cần mẫn và thích sạch sẽ. Cả bốn đứa nhỏ nhà bà đều được dạy phải giữ vệ sinh cá nhân tốt.
Nhà họ tuy không ở gần nhà bếp, nhưng khi dựng nhà, giếng nước được đặt gần phòng phía tây để tiện cho việc sinh hoạt, giúp cho mẹ con nhà họ dễ dàng rửa mặt chải đầu.
"Vậy ngươi né tránh cái gì, ta có ăn ngươi được đâu?"
Phù Bảo đứng bên nghe nãy giờ mà không hiểu hai người đang nói chuyện gì, chỉ thấy mẹ muốn Hoa Lê cởi quần áo, liền hồn nhiên hô lên: “Hoa Lê ~ cởi ra đi ~~”
Đổng Vân nghe vậy, khẽ vỗ nhẹ vào mông nhỏ của bé, cười nói: “Chính vì ngươi đứng đây, nên Hoa Lê mới ngượng ngùng không chịu cởi đồ. Không cởi thì sao bôi thuốc được, mà không bôi thuốc thì sẽ đau đấy.”
Phù Bảo tròn mắt nhìn, nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “... Vậy Phù Bảo ra ngoài chờ, để Hoa Lê cởi ra nha ~~”
Nói xong, bé xoay người chạy ra cửa, nhưng trước khi đi hẳn, vẫn còn đứng trốn cạnh cửa, thò đầu vào cười nói: “Mẹ ơi, Phù Bảo đợi ngoài này nha ~~”
Hoa Lê bị nàng chọc cười, không còn ngượng ngùng nữa, đưa tay tháo nút áo.
Nhưng rồi lại thấy con chó đen to lớn bên mép giường đang lè lưỡi, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào nàng, đuôi còn vẫy tít như vui mừng lắm, khiến động tác trên tay nàng lại khựng lại.
Đổng Vân thấy vậy, cười nhàn nhạt, nói: “Đại Hắc là cái giống cái, nó cũng không thể nhìn sao?”
Hoa Lê đỏ mặt tía tai, lúng túng đáp: “Ta đâu có nói là không cho nó nhìn...”
Nói xong liền nhanh chóng tháo nút áo, sợ Đổng Vân lại trêu thêm điều gì nữa.
Lúc này Đổng Vân mới thôi chế nhạo, khóe miệng thoáng buông xuống.
Nhìn cô nương trước mặt mặc chiếc áo mỏng vá chằng vá đụp, đã phai màu theo năm tháng, trừ việc vừa nãy bị lấm bẩn trong trận ẩu đả với Hướng Đại Lang, thì bộ áo quần ấy cũng khá sạch sẽ. Cuối cùng, còn lại là chiếc yếm nhỏ đơn sắc, nhưng thậm chí cũng đã bị vá ba mảnh lớn nhỏ.
Vóc dáng hơi đầy đặn, vừa tươi trẻ vừa thanh tú, cho thấy cơ thể nàng đã bắt đầu từ tuổi thiếu nữ ngây thơ chuyển sang sự trưởng thành.
Quả phụ trẻ tuổi khẽ cúi đầu, không nói gì, nhưng trong đầu chợt lóe lên hình ảnh những vũ nữ trẻ trung với dáng người mát mẻ mà nàng từng thấy ở nhà Ngũ Cô cô, với làn da trắng nõn.
Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua, nàng mím môi, nhẹ giọng nhắc nhở: “Yếm không cần cởi, chỉ cần nằm xuống giường là được.”
Hoa Lê nghe vậy liền nằm sấp xuống, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, làm rõ ràng mảng bầm tím trên lưng nàng.
Đổng Vân ngồi xuống cạnh giường, mở nắp bình gỗ nhỏ, đổ một ít nước thuốc lên tay, rồi mạnh mẽ xoa đều. Ngay sau đó, đôi tay thon dài trắng trẻo của nàng ấn lên chỗ bầm tím trên lưng Hoa Lê, từ từ xoa bóp.
Hoa Lê cảm thấy đau, khe khẽ rên lên một tiếng.
Lông mày Đổng Vân khẽ nhíu lại, nhưng tay nàng không dừng lại, vừa xoa vừa nói: “Xoa bóp có hơi đau, nhưng nước thuốc cần thấm vào, có vậy mới mau lành được.”
Hoa Lê khẽ đáp một tiếng tỏ vẻ đã hiểu, rồi không dám cựa quậy thêm nữa, hai tai nàng đỏ bừng.
Đổng Vân mắt nhìn chằm chằm vào chỗ bầm tím, từng chút từng chút xoa đều. Một hồi lâu sau mới nói: “Xong rồi, có thể ngồi dậy.”
Nói xong, nàng xoay người đặt chai thuốc xuống, rồi đi ra sân để rửa tay.
Phù Bảo thấy mẫu thân đi ra, liền chạy nhanh vào phòng, miệng hô: “Hoa Lê được rồi!”
Hoa Lê nhanh chóng chỉnh lại quần áo trước ngực, sột soạt một lúc mới sửa soạn xong, rồi quay lại, mỉm cười với tiểu nhóc con mà nói: “Được rồi!”
Hai người cười khúc khích nhìn nhau, cho đến khi Hoa Lê đưa tay ra, Phù Bảo nắm lấy ngón út của nàng, lúc đó hai người mới cùng nhau ra khỏi nhà.
Ra khỏi nhà, Hoa Lê mới nhớ đến con gà rừng nàng vừa mới mang về, vội vàng buông tay Phù Bảo và chạy ra ngoài sân.
Phù Bảo thấy nàng chạy đi, cũng lắc lư đuổi theo.
Ở sân ngoài, trên bãi đất trống, bóng dáng của Hướng Đại Lang đã không còn, nhưng dưới tảng đá lớn, con gà rừng bị trói chân vẫn nằm thu mình trong khe đá, không chạy đi đâu.
Hoa Lê thấy đồ ăn vẫn còn nguyên vẹn, tâm trạng vui vẻ, một tay nhấc con gà rừng lên, tay còn lại ôm lấy Phù Bảo, bế tiểu nhân nhi lên, hớn hở quay trở lại sân.
“Đổng tỷ tỷ, lại làm phiền ngươi rồi.”
Đổng Vân nhìn con gà rừng trong tay nàng, mỉm cười: “Để đó trước đã, hôm nay e rằng chúng ta không có cơ hội ăn thịt gà.”
Hoa Lê ngạc nhiên nhìn nàng.
“Ngươi đã đánh Hướng Đại Lang thành đầu heo, hắn về nhà chắc chắn sẽ mách lại với ông bà tổ phụ mẫu của ngươi, ta sợ họ đang trên đường tới đây rồi.”
Hoa Lê giật mình, nhưng khi nhìn thấy Đổng Vân và đứa nhỏ trước mặt, nàng lập tức ưỡn ngực, nói mạnh mẽ: “Ta không sợ hắn, hắn đánh không lại ta.”
“Chuyện này để ta xử lý thì hơn, ngươi mau đi tìm thôn chính đến đây, ta không muốn đôi co với lão thái bà đâu.”
Hoa Lê có chút khó xử, nói: “Rõ ràng là ta đánh hắn, sao có thể để ngươi xử lý thay, ta không muốn làm liên lụy đến các ngươi.”
“Đừng nói gì là liên lụy, hắn vốn đã nhắm vào ta từ đầu, nếu không phải ngươi xuất hiện kịp thời, có lẽ hắn đã xông vào sân rồi. Ai biết hắn sẽ làm gì nữa. Nghe lời ta, mau đi đi, nếu không lát nữa sẽ không kịp.”
Hoa Lê đầu óc không nhanh nhạy, nên nàng luôn nghe lời khuyên từ người khác. Tất nhiên không phải ai nói gì nàng cũng nghe, nàng nghe lời mẹ, nghe lời Đại Ngưu, và bây giờ là nghe lời Đổng Vân. Đổng Vân bảo nàng đi tìm thôn chính, nàng liền làm theo. Vì vậy, nàng gật đầu nói: “Ngươi nhớ khóa cổng sân kỹ, ta sẽ đi ngay bây giờ, bất kể họ có mắng ngươi thế nào, cũng đừng mở cửa.”
"Ta biết." Đổng Vân cười cười, tay trái nhận lấy con gà rừng từ tay nàng.
Hoa Lê không dám nhìn kỹ thêm nụ cười của nàng ấy, liền nhanh chóng lùi lại hai bước, rồi xoay người chạy ra khỏi tiểu viện. Hai chân nàng như được gắn mô-tơ, chạy vun vút về phía nhà thôn trưởng.
Chạy được không bao lâu, nàng đã thấy một đám người đi tới từ phía đối diện, chính giữa là Hướng Đại Lang với gương mặt sưng phù như đầu heo.
Bên cạnh hắn là Hướng bà tử, người hùng hổ nhất, còn có Chu thị – vợ của Hướng lão nhị, và một số người khác trong gia đình Hướng. Đi cùng còn có vài hàng xóm đến để xem náo nhiệt.
Trong đám người, có người tinh mắt kêu lên: "Mau nhìn kìa, người vừa chạy vèo qua chẳng phải là Hoa Lê sao?"
"Đúng rồi, chính là Hoa Lê. Ta cũng thấy."
"Hướng Đại Lang, ngươi vừa nói Hoa Lê đánh ngươi, có phải nàng sợ ngươi đi tìm tính sổ, nên mới chạy nhanh như vậy?"
"Vậy ngươi không đuổi theo nàng sao? Rõ ràng là nàng đánh ngươi mà."
Hướng Đại Lang, lúc này được Hướng Tam Lang đỡ, nhất thời có chút mờ mịt. Đúng vậy, chính là tiểu tiện nhân Hoa Lê đánh hắn. Không đi tìm Hoa Lê, chẳng lẽ lại đi tìm Đổng quả phụ?
Một bên, Hướng bà tử đã nghe rõ từng lời trong cuộc đối thoại, liền kêu to: "Đi tìm Đổng quả phụ! Chính cái con tiện nhân họ Đổng ấy sai nhà chúng ta trả tiền bồi thường, còn đánh Đại Lang nữa. Đi tìm ả đòi tiền."
Những người xem náo nhiệt giờ đã hiểu rõ tình hình. Bà lão này biết rằng dù có tìm Hoa Lê thì cũng chỉ có thể mắng mỏ vài câu, nhưng nếu tìm Đổng quả phụ, có thể vớt vát chút tiền. Nhìn Hướng Đại Lang bị đánh thảm thế này, chắc chắn sẽ đòi được kha khá.
Trong đám có người không nhịn được bật ra vài tiếng "chậc chậc", nhưng cũng không ai dám nói gì thêm.
Hướng bà tử là người đanh đá và bưu hãn nhất làng Đại Liễu Thụ, chẳng ai muốn chọc giận bà ta. Coi như Đổng quả phụ lần này thật xui xẻo.
Đám người xô đẩy nhau nhanh chóng tới trước tiểu viện nhà Tằng gia. Cửa lớn mở rộng, mọi người tức khắc đều bối rối nhìn nhau.
Đổng quả phụ định làm gì đây? Ngày thường luôn đóng cửa kín mít, hôm nay lại mở rộng cửa?
Chưa kịp để ai suy nghĩ thêm, Hướng bà tử đã hùng hổ bước nhanh lên phía trước.
Khi bà ta vừa bước một chân vào sân, một con chó đen lớn với bộ lông đen bóng từ trong nhà xông ra, gầm lên một tiếng, đụng mạnh vào người bà ta, khiến bà loạng choạng lảo đảo.
______________________
Editor: Truyện đủ 50 sao mình sẽ đăng liên tiếp 10 chương tiếp theo.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro