Chương 38 : Hùng hài tử
Mùa đông này chưa có tuyết rơi, qua mấy ngày tết thì hết thảy đều trở lại như bình thường, người lớn đi làm, bọn nhỏ đi học. Thời Ngộ An là một người không có việc làm, cả ngày chủ yếu liền làm ba sự kiện, đưa đón Thời Sướng, bồi Lâm Tương Nhã đi dạo phố hoặc là dọn dẹp sau các loại tụ hội, còn có chính là chờ đợi. Chờ cái gì? Là chờ điện thoại của Dịch Nghiêu và chờ Dịch Nghiêu.
Nếu nói Giang Trừng đã có thể lên làm Tổng giám đốc của Hưng Thịnh, người ta tự nhiên không phải là kẻ ngu xuẩn, Giang Trừng thật đúng là dỗ xong cha mẹ vợ . Giang Trừng nói chờ Dịch Nghiêu trở lại liền đính hôn với Ngụy Sở Ca, Dịch Nghiêu nói chúc mừng a nhưng mà tôi sẽ không gửi tiền mừng, một trăm vạn kia của cô tôi cũng không lấy, làm Giang Trừng lại tức giận xù lông.
Thời gian dài như vậy, tình huống của Thời gia cũng tốt lên, Thời Tuấn Thần nói trả dần lại tiền cho Khang Diệu theo giai đoạn, Thời Ngộ An nói tiền tất nhiên là phải trả, bất quá tiền không phải là của Khang Diệu. Chuyện cô ly hôn với Khang Diệu vẫn chưa có nói cho người của Thời gia, cho nên sau khi Thời cha biết chuyện tức giận không được, lại la hét muốn đoạn tuyệt quan hệ với cô. Thời Ngộ An bày tỏ cô không có gì để nói, dù sao cô với Khang Diệu cũng không có khả năng phục hôn .
Lúc Dịch Nghiêu trở lại, đã là tháng năm, nàng không điện thoại cũng không nói tiếng nào liền trở về. Nàng về đến nhà lúc giữa trưa, tất cả mọi người đang ở giấc ngủ trưa, Dịch Nghiêu rón rén đi vào gian phòng, phát hiện trên giường không có Thời Sướng, thở phào nhẹ nhõm.
Thời Ngộ An nằm ở trên giường, bởi vì trời nóng nực, cô chỉ đắp tấm chăn mỏng ở trên bụng. Dịch Nghiêu đi tới, cúi người xuống hôn cô, Thời Ngộ An giật giật, nhưng không có tỉnh lại, cho đến khi Dịch Nghiêu càng quá đáng hơn, cô mới chậm rãi chuyển tỉnh, mơ mơ màng màng thân ~ ngâm một tiếng. Dịch Nghiêu nhịn không được cười ra tiếng, Thời Ngộ An trợn to hai mắt: "Tại sao chị trở về rồi?"
"Là lúc nên trở về a." Dịch Nghiêu thuận miệng trả lời, cả người cũng dán đi lên, cùng Thời Ngộ An dây dưa ở chung một chỗ. Thời Ngộ An còn có chút mơ hồ, ôm cổ của nàng đáp lại, nhưng vẫn cảm thấy có cái gì không đúng. Chờ Thời Ngộ An nhớ tới bên người cũng nên còn có một đứa bé thời điểm, Thời Sướng đã đứng ở cửa phòng rửa tay quan sát hồi lâu.
"Cô giáo nói tò mò là thiên tính của đứa nhỏ, " thanh âm Thời Sướng mềm nhũn: "Bảo bảo chỉ là tò mò, không phải là cố ý muốn nhìn lén ." Mặt Dịch Nghiêu đen lại, ngồi ở trên giường không nói lời nào, Thời Sướng cố làm ra vẻ lão thành ho khan một tiếng: "Bảo bảo sẽ không đi nói lung tung với người khác." Dịch Nghiêu một thanh kéo Thời Sướng đến trước mặt mình, ôm cô bé đặt ngồi ở trên chân của mình: "Mami của con dạy con như thế nào? Thành thục quá sớm cũng không tốt đâu."
Thời Sướng ở trên người Dịch Nghiêu cọ cọ, xức khởi kiều tới: "Cô giáo đều nói Sướng bảo bảo thông minh đây, daddy không cảm thấy như vậy sao?" Dù sao cũng thời gian thật dài không thấy mặt, Dịch Nghiêu bị Thời Sướng một làm nũng, lòng mềm thành một bãi nước, cũng không phê bình giáo dục nữa, cười híp mắt khen: "Ừ, thông minh, Sướng bảo bảo nhà chúng ta là một tiểu Thiên tài đây."
Thời Sướng cười khanh khách: "Cái này chính là di truyền nha, mami nói daddy là thiên tài, Sướng bảo bảo là con của daddy, cho nên đương nhiên cũng là thiên tài nha! Bất quá a, bảo bảo vẫn cảm thấy daddy là số một!" Thời Sướng núp ở trong lòng Dịch Nghiêu, Dịch Nghiêu bị những lời này của Thời Sướng làm cho vui vẻ, đưa tay vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô bé. Tóc của Thời Sướng vừa cắt ngắn, giữ kiểu tóc nấm đông cô, tôn lên vẻ mặt bánh bao tròn trịa , khả ái cực kỳ.
"Daddy, daddy sẽ đưa bảo bảo đi học có được hay không?" Thời Sướng ngẩng đầu lên, một đôi mắt to trong veo như nước thẳng tắp nhìn chằm chằm Dịch Nghiêu. Dịch Nghiêu thiêu mi, gật đầu đồng ý: "Tốt." Thời Sướng lập tức cười thấy răng không thấy mắt: "Quá tuyệt vời a! daddy, bảo bảo muốn daddy tự mình lái xe đưa bảo bảo đi học, không muốn bác Ngô đưa nha." Dịch Nghiêu không hiểu, Thời Sướng lầu bầu nói: "Ba ba của Triệu Kiệt đều là tự mình lái xe đưa bạn ấy đi học, Triệu Kiệt nói ba ba của bảo bảo không thương bảo bảo, chưa bao giờ đưa bảo bảo đi học. Bảo bảo phải cho Triệu Kiệt xem cho rõ, daddy rất là thương bảo bảo nga!"
Dịch Nghiêu mím môi, đứa nhỏ cái gì cũng không hiểu, không biết daddy của nó và ba ba của người khác bất đồng, vậy nàng nên làm như thế nào đây? Cũng không thể, để cho đứa nhỏ đi gánh lấy áp lực cùng dư luận không tốt đi? Dịch Nghiêu có chút khổ não, thương lượng với Thời Sướng: "daddy mới vừa ngồi máy bay thật lâu, có chút mệt mỏi , sau này sẽ đưa Sướng bảo bảo đi học có được hay không?" Ngay cả là Dịch Nghiêu, đối mặt với loại vấn đề này, cũng nhất thời không có chủ ý, chỉ có thể trì hoãn.
Thời Sướng mở to hai mắt, nhìn nàng không nói lời nào, Dịch Nghiêu bị Thời Sướng nhìn có chút không được tự nhiên, Thời Sướng sâu kín toát ra một câu: "Bảo bảo cũng không có ba ba, chỉ có daddy với mami, daddy cũng không muốn đưa bảo bảo đi, daddy có phải cũng là thật không thương bảo bảo hay không a?" Dịch Nghiêu giương miệng, lại nói không ra lời. Thời Ngộ An tắm xong từ phòng tắm ra ngoài liền đã gặp hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không khí quỷ dị lợi hại.
"Thế nào?" Thời Ngộ An lau tóc, ngồi vào bên người Dịch Nghiêu, vẻ mặt rất nghi ngờ. Thời Sướng bỉu môi: "Sướng bảo bảo muốn daddy đưa đi học, daddy không muốn! bảo bảo mất hứng! bảo bảo không vui" Thời Ngộ An cau mày, kéo kéo Dịch Nghiêu: "Chị sẽ đưa Sướng Sướng đi sao." Dịch Nghiêu liếc mắt, tiến tới bên tai Thời Ngộ An nhỏ giọng nói với cô cái khó của bản thân .
Thời Ngộ An như có điều suy nghĩ, Thời Sướng vẫn đang bỉu môi, gương mặt không vui, Thời Ngộ An ôm cô bé vào trong lòng mình, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn: "Ngoan, mami đưa Sướng bảo bảo đi có được hay không? Hay là nói, Sướng bảo bảo không thích mami?" Thời Sướng giùng giằng từ trên đùi Thời Ngộ An nhảy xuống, lôi kéo Dịch Nghiêu đi tới cửa: "Bảo bảo không muốn, không muốn! Daddy với mami không thương bảo bảo, bảo bảo chỉ muốn daddy đưa đi!"
Dịch Nghiêu với Thời Ngộ An hai mặt nhìn nhau, đứa nhỏ này, thế nào đột nhiên dây dưa khó khăn như vậy đây ? Thời Sướng nước mắt lưng tròng tố cáo: "Daddy chính là không thích Sướng Sướng! Có phải là daddy ở ngoại quốc có một dương bảo bảo khác cho nên cũng không thích Sướng Sướng nữa!" Dịch Nghiêu bất đắc dĩ, buồn bã nhìn Thời Ngộ An: "Vậy tôi đưa Sướng Sướng đi, sau này em đừng cùng Sướng Sướng xem kịch truyền hình nữa a, một đứa bé ngoan như vậy..."
"Bảo bảo là xem ti vi cùng với bác!" Thời Sướng vừa nghe Dịch Nghiêu đồng ý, lập tức cười nở hoa, Dịch Nghiêu càng thêm bất đắc dĩ, lôi kéo tay nhỏ bé của Thời Sướng quơ quơ: "Con đó nha, cũng mau thành hùng hài tử!" Thời Sướng le lưỡi, nghễnh càm nói: "Bảo bảo là tiểu hoa miêu! Là tiểu hoa miêu sẽ bắt con chuột ! một tiểu hoa miêu khả ái nha! Meo meo ~ "
... Cái quỷ gì đây? Dịch Nghiêu lặng lẽ lôi kéo Thời Sướng đi tới cửa, nàng chẳng qua là rời đi nửa năm, đã không cách nào cùng Thời Sướng trao đổi."Mami gặp lại! Mua~" Thời Sướng vẫn là rất hiểu lễ phép, hướng Thời Ngộ An ném cái hôn gió rồi đi theo sau lưng Dịch Nghiêu, vui rạo rực đi học .
Thời Sướng mang túi xách nhỏ, ngồi ở vị trí kế bên tài xế, Dịch Nghiêu thắt dây an toàn cho Thời Sướng, rồi chuyên tâm lái xe. Thời Sướng ngồi đàng hoàng một lát, có chút nhàm chán, quay đầu đi qua trò chuyện với Dịch Nghiêu: "Dịch tổng." Mặt Dịch Nghiêu ngoéo một cái: "Ai dạy con gọi ta như vậy ?" Thời Sướng đắc ý nhếch môi: " ở trước kia bảo bảo liền biết daddy gọi là Dịch tổng!"
"Tên của ta là Dịch Nghiêu, " Dịch Nghiêu không chớp mắt nhìn về phía trước: "Bây giờ Dịch tổng là bác hai của con." Thời Sướng đang cầm khuôn mặt nhỏ nhắn, chăm chú nhìn nàng: "daddy, daddy của mấy bạn nhỏ ở ngoại quốc đều là con trai, daddy của bảo bảo là cô gái." Dịch Nghiêu ừ một tiếng, không có đáp lời, nàng muốn nghe một chút Thời Sướng còn có thể nói ra cái lời kỳ quái gì nữa.
Thời Sướng táp chép miệng, nói tiếp: "Daddy có phải là rất thích mami hay không a?" Dịch Nghiêu lại ừ một tiếng, Thời Sướng ngoẹo đầu, một bộ dáng vẻ rất là chăm chú: "Mami cũng rất thích daddy nha, vậy bảo bảo có phải hay không cũng sẽ không có ba ba, chỉ có daddy cùng với mami ? Không đúng, còn có ông nội, bà nội mọi người!" Dịch Nghiêu thừa dịp đèn đỏ, liếc mắt nhìn Thời Sướng hỏi: "Sướng Sướng nghĩ muốn ba ba sao?"
"Daddy là muốn nói đến Khang tiên sinh?" Thời Sướng tỉnh tỉnh mê mê , Dịch Nghiêu gật đầu, lại lắc đầu: "Không chỉ là Khang tiên sinh, bao gồm những người khác. Sướng Sướng sẽ cảm thấy, người khác đều có ba ba, con không có, con cùng người khác không giống nhau, sẽ cảm thấy như vậy sao?" Thời Sướng suy nghĩ một lát, ngây thơ nói: "Sẽ không a, daddy thích mami, mami cũng thích daddy, vậy thì daddy chính là ba ba của Sướng Sướng a."
Dịch Nghiêu cười cười, sờ sờ cái đầu nhỏ của Thời Sướng: "Nhưng là ba ba của người khác đều là con trai, ta là cô gái a." Thời Sướng thẳng thắt lưng, đột nhiên có chút điểm tiểu kiêu ngạo: "Bảo bảo nói cái này với daddy nga! Ba ba của bọn họ dáng dấp cũng không có đẹp mắt giống daddy, cũng không có dịu dàng như daddy vậy! Cho dù có người xinh đẹp giống daddy, dịu dàng giống daddy, bảo bảo cũng thích nhất daddy thôi! trừ mami ra, daddy là người mà bảo bảo thích nhất!"
Thế giới của trẻ con quá đơn thuần, ý tưởng của chúng cũng vậy, Thời Sướng hiện tại cũng chưa đầy năm tuổi, có một số việc nói ra Thời Sướng cũng không hiểu. Trong lòng Dịch Nghiêu đã có tính toán, nàng sẽ dạy Thời Sướng thật tốt, chờ Thời Sướng lớn thêm chút nữa, sẽ nói cho Thời Sướng một số việc, hơn nữa cũng giải thích một chút quan hệ giữa daddy và mami của nó, còn có chuyện tình cảm. Mà bây giờ, cô bé chẳng qua là cái sắp trở thành hùng hài tử, chỉ cần Thời Sướng có thể không cần lo lắng vui vẻ khỏe mạnh lớn lên là tốt rồi.
Xe dừng ở cách không xa cửa nhà trẻ, Dịch Nghiêu mở ra dây an toàn cho Thời Sướng, xuống xe từ bên kia ôm Thời Sướng xuống, đóng cửa xe lôi kéo cô bé hướng cửa nhà trẻ đi tới. Thời Sướng vô cùng cao hứng kể cho Dịch Nghiêu nghe những chuyện lý thú phát sinh ở nhà trẻ, nói một lát, đột nhiên nghiêm trang lộ ra vẻ mặt hiềm khí: "Mấy bạn nhỏ kia cũng quá ngây thơ rồi, bảo bảo thật là trông mong đi tiểu học nga!"
Dịch Nghiêu bị Thời Sướng chọc cười, ngón tay quát quát xuống sống mũi của cô bé: "Vậy sang năm chúng ta liền lên tiểu học có được hay không?" "Tốt!" Thời Sướng hớn hở đồng ý, cười đến mặt mày cong cong, bộ dáng kia cùng Thời Ngộ An có chút giống. Dịch Nghiêu sờ sờ đầu Thời Sướng, cô bé vui vẻ cười khanh khách .
"Thời Sướng!" Sau lưng chợt truyền tới một giọng trẻ con non nớt, một anh bạn nhỏ chạy chậm tới đây, đứng ở trước mặt Thời Sướng cười: "Ha ha, hôm nay cậu của tôi đưa tôi tới nga!" Thời Sướng hừ một tiếng: "Tôi cũng có cậu!" Bạn nhỏ kia hắc hắc mấy tiếng, có chút khiêu khích nhìn Thời Sướng: "Cậu ngay cả ba ba cũng không có, còn có cậu sao !"
Dịch Nghiêu cho là Thời Sướng sẽ tức giận, nhưng là cô bé cư nhiên rất bình tĩnh, nghễnh càm nhìn bạn nhỏ kia:"Vậy thì thế nào?" Anh bạn nhỏ kia hiển nhiên không nghĩ tới Thời Sướng sẽ nói như vậy, có chút sững sờ nháy mắt mấy cái, nói không ra lời."Ai nha tiểu Kiệt, con chạy đi đâu nha!" Một người nam nhân trẻ tuổi đi tới, một thanh kéo qua bạn nhỏ kia, lúc ngẩng đầu lên thấy Dịch Nghiêu, đột nhiên trợn to hai mắt: "Dịch... Đại tiểu thư!"
Dịch Nghiêu quét mắt nhìn hắn một cái, thanh âm nhàn nhạt: "Thật là đúng dịp a, Thành Nhai." Thành Nhai có chút lúng túng cười cười, chợt nghĩ tới điều gì, vỗ ngực bảo đảm: "Đại tiểu thư! Tôi đã xin nghỉ a !" Dịch Nghiêu thật là tâm mệt mỏi, tùy ý ứng một câu, Thời Sướng ngược lại đối với Thành Nhai rất nhiệt tình: "Chú Thành, chú chính là cậu của Triệu Kiệt sao?"
"Đúng vậy, làm sao rồi?" Có lúc Thời Ngộ An cùng Lâm Tương Nhã có việc bận, Dịch Kính Viễn sẽ mang Thời Sướng đi công ty ném cho bà vú toàn năng Thành Nhai, một lớn một nhỏ tình cảm thật đúng là không tệ. Dĩ nhiên, Dịch Nghiêu là không biết, nàng xem vẻ mặt Thời Sướng có chút tinh quái, trực giác nói cho nàng đứa bé này sắp làm chuyện xấu .
Quả nhiên, Thời Sướng lên tiếng: "Chú Thành tốt nhất nên quản giáo tốt Triệu Kiệt đây, đứa nhỏ nếu như không dạy tốt, trưởng thành cũng không được!" Nàng căn cứ khuôn mặt nhỏ nhắn, nghiêm trang quải loan mà nói xấu Triệu Kiệt, Triệu Kiệt nghe không hiểu, nhưng sắc mặt Thành Nhai cũng xanh, gắng gượng cười vui: "Tốt... chú Thành biết, trở về khẳng định thật tốt quản giáo hắn."
Thời Sướng ngọt ngào cười một tiếng, đối với Dịch Nghiêu nói: "Mau lên khóa u, daddy, chúng ta đi phòng học nhanh đi!" Vẻ mặt Dịch Nghiêu như không có chuyện gì, đáp một tiếng, ôm lấy Thời Sướng hướng phòng học đi, cô bé nằm ở trên vai nàng, vẫn cùng Thành Nhai vẫy tay từ biệt đây. Dịch Nghiêu ở trong lòng thở dài, đứa nhỏ này, sẽ không dài oai đi? Một hùng hài tử chỉ số thông minh không thấp sắp lớn lên, thật là làm cho người thao nát tâm a...
---------------------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Thời Sướng : cái gì là hùng hài tử ?
Dịch Nghiêu: chính là đứa bé vừa xinh đẹp vừa đáng yêu a, khen con .
Thời Sướng: ôi chao? Bảo Bảo cũng khen daddy! daddy là hùng hài tử!
Dịch Nghiêu : ... Nga.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro