Chương 255 Chủ Nhật, ngày 11 tháng 7
"Chủ tịch." Cùng với tiếng gõ cửa, giọng nói của một người đàn ông vang lên từ bên ngoài.
"Vào đi."
Cánh cửa gỗ được bảo vệ bởi hai lớp phòng hộ cấp 4 được đẩy ra, trong căn phòng tổng thống rộng lớn, một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm nghiêng trên ghế sofa.
Anh ta mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, khuỷu tay trái chống trên ghế sofa đỡ lấy đầu, tay phải cầm một cuốn sách, đang lật giở nội dung trong sách một cách tùy ý.
Người bên ngoài bước vào phòng, sau đó đóng cửa lại. Anh ta ôm một chồng tài liệu trong tay, đợi đến trước ghế sofa mới cúi người xuống nói khẽ, "Chủ tịch, người của Vũ Quốc muốn gặp ngài."
"Không gặp." Tần Hạo Văn mắt không rời sách, lật sang một trang khác.
Trên mặt thư ký thoáng hiện vẻ khó xử, "Nhưng tộc trưởng vẫn luôn có ý định phát triển sang phương Đông, bây giờ Vũ Quốc chủ động tìm đến, cơ hội tốt như vậy, ngài xem..."
"Ông ấy lớn tuổi nên hồ đồ rồi, tôi thì không." Tần Hạo Văn đặt cuốn sách xuống. Đôi mắt đó khi không có cặp kính che khuất, lộ ra vẻ sắc bén. Chỉ khi cười mới có thể làm nhạt đi đôi phần lạnh lẽo trong đó.
Bị ánh mắt của anh ta làm cho kinh sợ, thư ký ngượng ngùng ngậm miệng, lùi lại nửa bước, gật đầu xưng phải.
Tần Hạo Văn ngồi dậy khỏi ghế sofa, đặt cuốn sách sang một bên. Hai ngón tay kẹp lấy một chai rượu vang đỏ trên bàn trà, lắc nhẹ, rồi nhấp một ngụm, "Một tuần trước tôi đã gửi tin nhắn cho phó chủ tịch, cô ấy hiện tại đang làm gì?"
"Cô ấy sắp đến rồi," thư kí nói, "Nghe nói cô ấy đã đặt lịch trình cho ngày mai, chắc sẽ kịp vòng bán kết."
Sáng ngày 29, sau khi Tần Hạo Văn biết được thể thức thi đấu vòng loại, liền lập tức gửi tin nhắn cho Bách Lí phu nhân.
Vũ Quốc muốn chấn hưng quân phong, việc này không sai. Bên ngoài loạn lạc như vậy, xung quanh thì Sở - Hán đánh nhau không ngừng, trên đầu thì Nghiêu Quốc dân chúng lầm than. Đại cục không tốt, tiểu cục dù có yên ổn thì sớm muộn gì cũng sẽ bị ảnh hưởng, tăng cường lực lượng vũ trang là con đường tự cường.
Nhưng gia tộc Bách Lí hiện giờ có thể nương nhờ Vũ Quốc, chính là vì Vũ Quốc trước đây yếu ớt bất lực, không thể tự dựa vào sức mạnh của quốc gia.
Nếu hiện tại Vũ Quốc muốn tự cường, vậy thì nơi này sẽ không còn lý do gì để Bách Lí tồn tại.
Tần Hạo Văn liếc nhìn chồng tài liệu dày cộp trong tay thư ký, khóe môi cong lên, thở dài một tiếng, "Cô ấy cũng không dễ dàng gì."
Hất cằm, anh chỉ vào những tài liệu đó, "Những thứ này đều đã xử lý xong rồi?"
"Vâng, phó chủ tịch đã làm xong hết rồi, ngài chỉ cần ký tên là được." Thư ký mở tài liệu ra, lần lượt đặt lên bàn trà.
"Cậu ký đi." Từ trữ vật khí ném ra một cây bút máy cho thư ký, Tần Hạo Văn sau đó đứng dậy, đeo kính lên, vươn vai một cái thật dài, ngáp một cái rồi nói, "Đến đây lâu như vậy rồi, vẫn chưa đi gặp cháu gái lớn của tôi nữa."
Khi cặp kính gọng phẳng được đeo lên ngay ngắn, vẻ sắc sảo trên khuôn mặt người đàn ông giảm đi đáng kể, trở nên dịu dàng hơn nhiều.
"Cậu đi mua chút đồ ăn, sắp xếp xe, chiều nay tôi đi thăm bọn họ."
"Chủ tịch!" Thư ký vừa luống cuống bắt lấy bút, vừa vội vàng ngăn cản anh, "Ngài bây giờ là giám khảo, không thể tiếp xúc riêng với tuyển thủ được."
"Có gì mà không được." Tần Hạo Văn không để ý, anh cởi đai áo, đi vào trong phòng, áo choàng tắm màu trắng trượt xuống đất, "Dù sao tôi cũng chỉ làm cho đủ số lượng, tất cả quyết định không phải đều do Vũ Quốc bọn họ làm chủ sao?"
"Nói thì nói như vậy, nhưng tóm lại vẫn không nên lắm đâu." Thư ký nhặt áo choàng tắm trên mặt đất lên, theo sau anh ta cùng đi vào phòng.
Tần Hạo Văn kéo tủ quần áo ra, lấy ra một chiếc áo hoodie Pikachu trong một loạt vest. Trên bụng áo in hình Pikachu lớn, phía sau đính đuôi, trên mũ dựng hai tai.
"Cái này thế nào," anh cầm móc áo, ướm thử lên người thư ký, "Tôi mặc vào có thể hòa nhập với mấy đứa nhỏ không?"
"..." Thư ký uyển chuyển nói, "Chủ tịch, học sinh trung học bây giờ không còn mặc đồ hoạt hình nữa đâu."
"Haha, vậy tôi còn trẻ hơn cả học sinh trung học rồi."
Thư ký thầm thở dài, nghĩ đến lời dặn dò lặp đi lặp lại của tộc trưởng trong điện thoại, cố gắng thử thêm lần nữa, "Chủ tịch, ngài thật sự không thể gặp bọn họ một chút sao? Chúng ta không bàn gì hết, chỉ coi như kết giao một chút mà thôi." Anh ta dùng giọng điệu dỗ trẻ con, tha thiết thuyết phục được Tần Hạo Văn, nếu không về nhà lại không tránh khỏi bị tộc trưởng mắng.
Tần Hạo Văn mặc áo hoodie vào, liếc mắt nhìn, giọng nói hơi lạnh, "Di Sinh, chú ý lập trường của cậu."
Từ sau khi Tần gia có anh đạt đến Vương cấp, mấy năm nay cha anh càng ngày càng thêm bành trướng.
Ông ấy muốn vượt qua Bách Lí, trở thành gia tộc mục sư mạnh nhất. Nhưng ông ấy cũng không nhìn xem, hai ngàn năm qua Bách Lí sống chẳng khác gì một con chó hoang.
Hôm nay bị quốc gia này đuổi ra, ngày mai quốc gia kia lại mưu toan thôn tính, ngày kia lại bị người ta kiêng dè sợ hãi.
Không có một gia tộc nào giống như Bách Lí, phiêu bạt khắp nơi như dân du mục.
Súng bắn chim đầu đàn, danh hiệu đệ nhất thiên hạ ngoài việc thỏa mãn lòng hư vinh ra, không có bất kỳ tác dụng nào, chỉ rước thêm phiền phức.
Xem một vài động thái nhỏ của Vũ Quốc hiện giờ, không bao lâu nữa, e rằng Bách Lí lại phải trở thành chó mất chủ.
Di Sinh đáng thương nhìn Tần Hạo Văn một cái, Tần Hạo Văn bị anh ta làm cho phiền lòng, "Được rồi, tôi sẽ đi nói với cha tôi, sau này đừng lấy chuyện này ra làm phiền tôi nữa."
"Vâng, vâng."
Tại sao Tần gia có thể phát triển nhanh chóng như vậy? Bởi vì có quá nhiều thế lực kiêng dè Bách Lí.
Một nhà độc tôn là điều cấm kỵ, trên đời này có rất nhiều người không vừa mắt Bách Lí. Vì vậy Tần gia mới từ đó mà thu lợi, nhận được không ít sự ủng hộ từ đằng sau.
Bao gồm cả chức vị chủ tịch mục sư này của anh, cũng chỉ là "nhảy dù" mà có được.
Tần Hạo Văn hiểu rõ tình cảnh của mình, từ khi nhậm chức đến nay, anh không hỏi han bất cứ việc gì, mọi việc đều giao cho Bách Lí phu nhân xem xét.
Anh cũng vui vẻ làm một linh vật chỉ biết cười, ngoài việc ký tên đóng dấu lên những văn kiện Bách Lí phu nhân đã xử lý xong, chính là nghe theo sự sắp xếp của bà, tham gia các buổi tiệc, đại hội.
Cứ như vậy, Bách Lí phu nhân cũng không gây khó dễ gì cho anh. Hai người phân công rõ ràng, bên ngoài hư danh hào nhoáng là của anh, thực quyền đều nằm trong tay phó chủ tịch.
Tần Hạo Văn an phận với hiện tại, anh không muốn có bất kỳ biến số nào.
Lịch sử luôn thích lặp lại, nếu một ngày nào đó Bách Lí sụp đổ, vậy thì "đệ nhất" tiếp theo sẽ là Tần gia bọn họ, mà anh cũng sẽ trở thành Bách Lí phu nhân tiếp theo.
So với việc cả ngày lo lắng vất vả, anh vẫn thích cười ngây ngô hơn một chút.
Vì vậy, Tần Hạo Văn tuyệt đối sẽ không đụng chạm đến lợi ích của Bách Lí ở phương Đông. Anh muốn Bách Lí luôn luôn rực rỡ, luôn là "đệ nhất thiên hạ" mà tất cả mọi người đều sợ hãi.
Chỉ có như vậy, Tần gia bọn họ mới có thể núp dưới ánh hào quang của đệ nhất, an toàn và nhanh chóng phát triển lớn mạnh.
Dưới bóng cây lớn dễ hóng mát, thừa dịp Bách Lí phu nhân còn chưa đến thủ đô, anh cũng phải tranh thủ thời gian, nhanh chóng kết thân với tiểu công chúa của Bách Lí, duy trì mối quan hệ hữu nghị giữa Bách Lí và Tần gia.
Xách theo ba túi đồ ăn vặt lớn, Tần Hạo Văn đến khách sạn Kim Thụy, sau khi xuất trình thân phận, như ý muốn tìm được phòng của E408.
Mật Trà đã sớm nói với các đồng đội về việc Tần Hạo Văn sẽ đến.
Mục sư đã đột phá Vương cấp hiện nay tổng cộng chỉ có hai người, một là tộc trưởng Bách Lí Hạc Khanh, hai chính là Tần Hạo Văn.
Mọi người mang tâm trạng tò mò, tạm dừng buổi huấn luyện chiều, cùng nhau ở lại trong phòng, mong muốn chiêm ngưỡng phong thái của Vương cấp.
Cửa bị gõ, ánh mắt của mọi người lập tức tập trung về phía cửa.
Mật Trà vừa mở cửa ra, đồ ăn vặt đầy ắp liền ập vào mặt, một tiếng "Ting ting ting ~" vui vẻ vang lên từ phía sau đống đồ ăn, ngay sau đó, một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ nghiêng ra từ bên cạnh túi đồ ăn vặt.
Mật Trà bị túi đồ ăn làm cho giật nảy mình, sau khi nhìn thấy rõ người phía sau mới vui mừng gọi một tiếng, "Chú Tần!"
"Cháu gái lớn của chú!" Tần Hạo Văn cũng cười đáp lại nàng.
Anh đặt đồ trên tay xuống chỗ để giày dép, lướt qua Mật Trà nhìn vào trong, hơi ngạc nhiên nói, "Nhiều người ở đây vậy, chiều nay các con không bận sao?"
Mật Trà lùi lại hai bước mời anh vào, "Mọi người nghe chú Tần đến nên muốn được chiêm ngưỡng phong thái của chú."
Bảy người trong phòng khách liền đứng dậy cúi chào Tần Hạo Văn, "Xin chào ngài chủ tịch Tần."
"Được được được, chào mọi người." Tần Hạo Văn bước vào trong, gãi đầu, "Thật ngại quá, có phải chú làm phiền mọi người chuẩn bị cho trận đấu không?"
Thẩm Phù Gia tiến lên một bước, cúi người chào Tần Hạo Văn lần nữa, "Không đâu ạ, sao có thể, được gặp ngài là vinh hạnh của những người trẻ tuổi như chúng con."
"Ha ha ha, chú không có gì ghê gớm cả, mẹ của Mật Trà mới lợi hại." Tần Hạo Văn cảm nhận được ánh mắt nghi hoặc của các cô gái, họ đang lén lút nhìn quần áo trên người anh.
Phó Chi Ức và Mộ Nhất Nhan trao đổi ánh mắt, vị chủ tịch Tần này sao vậy, hơi khác so với lúc nhìn thấy trên sân khấu nha.
Tần Hạo Văn trên đài giám khảo luôn mặc vest chỉnh tề, giữ nụ cười nho nhã. Còn lúc này anh ta chân đi giày thể thao, trên người là một chiếc áo hoodie hoạt hình màu vàng sáng chói, ngay cả nụ cười trên mặt cũng có vẻ ngây ngô, không được thông minh cho lắm.
Phó Chi Ức khựng lại, chủ tịch Tần này cười lên, vậy mà lại giống Mật Trà đến chín phần.
Đây chẳng lẽ là điểm chung trong tính cách của mục sư sao.
"Lần đầu tiên gặp các con, chú cũng không chuẩn bị quà gặp mặt gì cả." Tần Hạo Văn sờ túi áo, phát hiện mình thật sự không mang theo cái gì, ngay cả trữ vật khí cũng để quên ở khách sạn, "Như vậy đi, các con muốn quà gì, cứ nói với chú, chú về sẽ bù cho các con."
"Không cần đâu chú," Mật Trà kéo anh lại, "Bọn con không thiếu gì hết, hơn nữa chú chẳng phải đã mang đồ ăn cho bọn con rồi sao."
Mấy người cũng gật đầu theo.
"Được rồi," Tần Hạo Văn tự quyết định, "Vậy chú sẽ dẫn các con đi ăn một bữa thật hoành tráng!"
"Thật sự không cần đâu, chủ tịch Tần." Sự hoạt bát của Tần Hạo Văn khiến Thẩm Phù Gia có chút dở khóc dở cười, "Chú cứ nói chuyện với Trà Trà đi, bọn con sẽ không làm phiền hai người."
"Nhưng chú không có chuyện gì cần nói với Mật Trà hết." Tần Hạo Văn cười nói.
Trong ánh mắt ngơ ngác của mọi người, anh nói, "Ở khách sạn buồn chán nửa tháng rồi, chú nghĩ chắc con bé đã chán ngấy đồ ăn của khách sạn, cho nên hôm nay chú đến chính là để cải thiện bữa ăn cho con bé."
Ánh mắt anh chỉ về phía ba túi đồ ăn vặt lớn ở cửa, đó cũng là một phần của việc cải thiện bữa ăn.
"Chú đến dẫn con đi ăn sao?" Mật Trà ngẩng đầu nhìn Tần Hạo Văn. Thẩm Phù Gia nhìn thấy đôi mắt nàng đã sáng lên, toát ra một thần thái khác hẳn.
Mật Trà đến thủ đô, gặm lương khô bảy ngày, sau đó luôn ru rú trong khách sạn, còn chưa từng ra ngoài.
Nàng đã rất lâu không về thủ đô, cũng rất lâu không được nếm thử những món ngon của thủ đô.
Tần Hạo Văn thầm cười, tiểu công chúa Bách Lí gia không có hứng thú với bất cứ thứ gì, sở thích duy nhất chỉ có ẩm thực.
Muốn nhanh chóng nâng cao tình cảm với Mật Trà, con đường ăn uống là nhanh nhất.
"Nếu bạn bè Mật Trà đều ở đây, vậy thì các con cũng đi ăn cùng đi. Thư ký của chú nói ở thủ đô có một nhà hàng này rất ngon." Tần Hạo Văn gãi đầu, ngại ngùng nói, "Chú rất ít khi đến thủ đô của Vũ Quốc, ở đây không có bạn bè gì, không hẹn ai đi ăn được hết."
"Nhưng mà, chúng con không thể tùy tiện ra ngoài." Thẩm Phù Gia có chút do dự, "Hiệu trưởng quy định ra ngoài nhất định phải có giáo viên đi cùng mới được."
Tần Hạo Văn hào sảng nói, "Vậy thì dẫn cả giáo viên đi cùng."
Thẩm Phù Gia quay qua, nhìn sắc mặt của mọi người, trông thấy Lục Uyên đang nhìn chằm chằm Tần Hạo Văn.
Đây là Vương cấp đầu tiên Lục Uyên được tiếp xúc, cô rất hứng thú với Tần Hạo Văn.
Nghiêm Húc thì khẽ lắc đầu, tài liệu vẫn chưa xử lý xong, cô sẽ không đi. Nhưng cô vừa lắc đầu, liền bị Liễu Lăng Âm ở dưới thúc khuỷu tay –
Dù sao người ta cũng là giám khảo, còn là năng lực giả Vương cấp. Đã hạ mình chủ động mời các cô đi ăn cơm, các cô vẫn phải cho lại chút mặt mũi.
Nghiêm Húc nhìn Liễu Lăng Âm, Liễu Lăng Âm nhìn lại cô. Tương lai Nghiêm Húc sẽ gia nhập gia tộc Bách Lí, giao tiếp nhiều với những người ở tầng lớp như Tần Hạo Văn không phải là chuyện xấu.
Cân nhắc trái phải, Nghiêm Húc cuối cùng gật đầu với Thẩm Phù Gia.
Vậy thì đi thôi.
Mọi người đều đồng ý, Tần Hạo Văn đi thương lượng với giáo viên. Hiệu trưởng Văn sau khi nghe chuyện cũng không có ngăn cản.
"Nếu là đi cùng chủ tịch Tần, vậy tôi đương nhiên không cần lo lắng." Ông không để giáo viên đi theo, chỉ dặn dò mọi người, "Đừng gây rắc rối cho chủ tịch Tần, mang theo điện thoại, nhất định phải về trước trời tối."
"Yeah!" Phó Chi Ức hai tay hai chân hoan hô. Cô bị nhốt ở khách sạn này nửa tháng rồi, bây giờ cuối cùng cũng có thể ra ngoài chơi, cô sắp phát điên lên rồi.
"Giao cho tôi, ngài cứ yên tâm." Tần Hạo Văn mỉm cười, dẫn theo một nhóm thiếu nữ rời khỏi khách sạn.
Anh đã chuẩn bị sẵn xe, hai chiếc sedan màu đen bình thường. Thẩm Phù Gia, Mật Trà, Liễu Lăng Âm cùng Tần Hạo Văn ngồi một xe, năm người còn lại ngồi một xe, hướng về phía nhà hàng.
Mật Trà dựa vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài, nàng đã bốn năm không về thủ đô, nơi này vẫn phồn hoa như trước. Trên đường phố người qua lại tấp nập, cao tốc lúc bốn giờ chiều bắt đầu ùn tắc kinh khủng.
Năng lực giả Vương cấp Tần Hạo Văn ngồi ở ghế lái phụ, làm thư ký cho mấy đứa nhỏ.
Bị kẹt một tiếng đồng hồ, hành trình không hề tiến triển, Tần Hạo Văn nhìn thời gian trên điện thoại, nếu cứ thế này thì không ổn, anh nói với tài xế, "Xin phép sử dụng làn đường trên không."
Tài xế gật đầu, ấn vào tín hiệu trên xe, xin phép sử dụng làn đường trên không từ Cục Giao thông Thủ đô.
Việc sử dụng làn đường trên không, ngoài việc yêu cầu xe phải được lắp đặt chú thuật hệ phong đặc thù, còn yêu cầu tài xế phải là năng lực giả phong hệ cấp 7 trở lên, hoặc trong xe có một năng lực giả cấp 5 trở lên.
Điều kiện này không hề dễ đáp ứng, làn đường trên không ở thành phố H mỗi ngày cũng chỉ lác đác vài chiếc xe qua lại, còn ở thủ đô thì lại thấy khắp nơi.
Đơn xin được chấp thuận nhanh chóng, chú thuật hệ phong trong xe khởi động, hai chiếc xe từ từ bay lên, lơ lửng trên không trung cách mặt đất hai mươi mét.
Đổi đường đổi hướng, đây là lần đầu tiên Thẩm Phù Gia đi xe trên không, nhưng cô không hề thấy lạ lẫm với cảnh vật bên ngoài, mà lại nhìn Tần Hạo Văn phía trước với vẻ dò xét.
Đông Bách Lí, Tây Tần gia. Bách Lí và Tần gia là hai gia tộc mục sư lớn nhất trên thế giới. Theo lẽ thường, quan hệ của hai nhà phải như nước với lửa mới đúng, tại sao Tần Hạo Văn lại thân thiết với Mật Trà như vậy?
Ánh mắt của cô nhanh chóng bị Tần Hạo Văn phát hiện, người đàn ông quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của Thẩm Phù Gia.
Anh cong môi cười, đưa tay kéo dây áo hoodie đang buông thõng trước ngực – một tiếng "cạch", chiếc tai Pikachu trên mũ liền dựng đứng lên.
Anh dường như đang mong đợi cô có phản ứng gì đó... Thẩm Phù Gia cười gượng gạo đáp lại.
Cô có nên tỏ ra như một đứa trẻ nhìn thấy bóng bay ở công viên giải trí không...
Đi đường trên không quả nhiên thuận lợi hơn nhiều, trước sáu giờ các cô đã đến nhà hàng.
Tần Hạo Văn dẫn các cô đi qua sảnh lớn, tiến vào phòng riêng. Thân là con gái của chủ tịch tập đoàn thức ăn khổng lồ, Mật Trà vừa bước vào cửa đã có một linh cảm mãnh liệt –
Nhà hàng này nhất định rất ngon!
Toàn bộ nhà hàng không lớn, trang trí cũng rất giản dị, chủ yếu là màu xám xanh, trông có vẻ đã lâu đời.
Dựa vào nhiều năm đi ăn uống cùng cha, Mật Trà rút ra kinh nghiệm rằng những nhà hàng càng trang trí lộng lẫy, món ăn thường càng không ra gì, ngược lại, những nhà hàng khiêm tốn kín đáo như thế này, thường có những món ăn mới rất mới lạ, độc đáo.
Giống như Khương Tử Nha ngồi câu cá bên sông, mặc áo tơi bình thường, nhưng thực chất lại rất thâm sâu.
Đi kèm với sự ngon miệng là giá cả. Tần Hạo Văn không gọi rượu, tuy mọi người đều đã trưởng thành, nhưng dù sao cũng vẫn là học sinh, Lục Uyên chọn coca thay thế.
Cô hút ống hút, sau khi biết lon coca ở đây mười tệ, đồng tử lười biếng của cô rung lên dữ dội, sau đó nhăn mũi khó hiểu, nhớ lại cái giá ba tệ một chai ở bên ngoài.
Tần Hạo Văn vốn quen ăn đồ Tây ở Tây đại lục, nhưng khó có dịp mới đến Vũ Quốc một chuyến, nên đã chọn một vài món ăn đặc trưng của phương Đông. Sau hai món khai vị nhỏ, các món chính cũng lần lượt được bày lên.
Cứ mỗi một món được bày lên, mắt Mật Trà lại sáng lên một chút.
Từ khi lên lớp 12, nàng đã lâu rồi không được ăn một bữa thịnh soạn như vậy.
Trong E408 không thiếu những cô gái xuất thân từ gia đình trung lưu, nhưng hầu hết họ đều sống tập thể ở trường, những bữa ăn sang trọng như thế này một năm cũng hiếm khi được ăn.
Ban đầu cứ nghĩ dùng bữa với cường giả Vương cấp sẽ rất gò bó và khách sáo, nhưng Tần Hạo Văn không giống với những người có địa vị cao khác, dù là cách ăn mặc hay lời nói cử chỉ, đều giống như một giáo viên mới ra trường, không hề có chút bề trên nào, khiến đám trẻ rất thoải mái.
Sau bữa ăn, mọi người đã đổi cách gọi từ "Chủ tịch Tần" trịnh trọng ban đầu thành "chú Tần" cho thân thiết.
Tần Hạo Văn lại mua thêm một ít bánh ngọt ở nhà hàng, để các cô mang về cho giáo viên.
Bữa ăn này khiến mọi người đều rất vui vẻ, ngày kia là tới trận đấu, áp lực của mọi người cũng được giải tỏa phần nào, nếu không phải thời gian không cho phép, Tần Hạo Văn thậm chí còn muốn dẫn các cô đi công viên giải trí.
Cả nhóm ăn xong quay về đã là bảy giờ rưỡi tối, đúng lúc đường xá đông đúc nhất.
Tần Hạo Văn trực tiếp xin sử dụng làn đường trên không, đưa đám trẻ về khách sạn.
"Hôm nay ăn thế nào?" Anh ngồi ở ghế phụ quay đầu hỏi ba cô gái phía sau. Mật Trà đặc biệt vui vẻ, ôm gói bánh ngọt được bọc giấy dầu trên đùi, líu lo nói, "Rất ngon ạ, cảm ơn chú đã đưa bọn con đi."
"Đợi tụi con thi đấu xong, chú lại mời tụi con đi ăn."
"Vậy thì ngại quá," nét tính cách nào đó giống Mật Trà ở Tần Hạo Văn khiến Thẩm Phù Gia cũng thoải mái hơn với anh, "Hôm nay làm phiền chú rồi."
Tần Hạo Văn xua tay, "Là chú muốn ăn, muốn tụi con theo cùng, sao lại gọi là làm phiền được."
"Chú Tần," Liễu Lăng Âm tò mò hỏi, "Chú nói xem nếu chú cấp đơn thể tăng phúc cho con, con có thể đạt đến trình độ của trọng kiếm sĩ cấp 1 không?"
Tần Hạo Văn cười ha hả, "Cái này thì khó nói lắm."
"Chú nói cho con biết đi." Liễu Lăng Âm rướn người về phía trước, "Con chưa từng gặp qua mục sư có cấp bậc cao như chú."
Đơn thể tăng phúc của Mật Trà cấp 7 đã có thể giúp cô vượt cấp đánh bại Thẩm Phù Gia, chém vỡ lá chắn cấp 8 của Nghiêm Húc, nếu được mục sư Vương cấp tăng phúc, không biết sẽ có cảm giác thế nào.
Tần Hạo Văn suy nghĩ một lúc, cuối cùng nắm tay phải đập vào lòng bàn tay trái, quyết định, "Được! Cơ hội hiếm có, hay là lát nữa chú về khách sạn với tụi con, đến tụi con trực tiếp cảm nhận thử."
"Thật ạ?" Đôi mắt mèo của Liễu Lăng Âm mở to, vẻ vui mừng không giấu được. Được mục sư Vương cấp tăng phúc, đời này đáng giá rồi!
"Nhưng ai sẽ làm bạn luyện tập với tôi đây?" Thẩm Phù Gia cười nhìn cô, "Có chú Tần ở đây, chúng tôi không dám đánh với cậu đâu."
"Vậy thì gọi hiệu trưởng Văn đến."
Mật Trà phì cười, "Lăng Âm, cậu gan thật."
Bầu không khí trong xe náo nhiệt hơn lúc đến, tiếng cười nói rộn ràng suốt quãng đường. Nhưng ngay khi ngày hôm nay sắp kết thúc, đột nhiên, một tiếng va chạm mạnh mẽ rơi xuống nóc xe!
Thân xe rung lắc dữ dội, đang chạy với tốc độ cao, bỗng nhiên lao xuống hồ nước trong công viên bên dưới!
Sắc mặt Thẩm Phù Gia biến đổi, lập tức nghiêng người che chắn cho Mật Trà, tay trái ôm eo nàng, tay phải che trước trán nàng.
Tần Hạo Văn lập tức ngẩng đầu, nhìn qua kính chắn gió phía trước, thấy một lưỡi đao máu khổng lồ đang chém về phía đầu xe!
Anh lập tức quát lớn, "Ảnh vệ!"
Tiếng nổ lớn vang lên, chiếc xe có lớp phòng hộ cấp 4 bị lưỡi đao chém làm đôi, dễ dàng như dao cắt đậu hũ.
Cả hai chiếc xe đều bị phá hủy, lưỡi đao sượt qua Thẩm Phù Gia đang ngồi giữa hàng ghế sau, những cô gái bên trong cũng bị văng ra ngoài. Vài bóng người thoáng qua trên không trung, Phàn Cảnh Diệu luôn đi theo đã đỡ được Mật Trà cùng Thẩm Phù Gia, những ảnh vệ khác thì đỡ những người còn lại.
Họ rơi xuống công viên bên dưới.
Hai chiếc xe biến thành bốn mảnh sắt vụn, rơi từ trên cao xuống, lập tức gây ra sự hoảng loạn trong công viên. Tiếng vật nặng rơi xuống, tiếng người chạy trốn và tiếng la hét hòa lẫn vào nhau, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Phàn Cảnh Diệu đặt Mật Trà xuống đất, sau khi hai chân chạm đất, nàng sợ hãi nhìn lên trời.
Chuyện gì đã xảy ra? Nàng vội vàng nhìn Thẩm Phù Gia, sau khi xác nhận Thẩm Phù Gia và mọi người đều không sao, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghiêm Húc và những người khác trong chiếc xe kia lập tức chạy đến chỗ Mật Trà. Bảy, tám năng lực giả cấp 4 vây quanh họ, cảnh giác đề phòng xung quanh.
Tần Hạo Văn được ảnh vệ của mình bảo vệ, anh cau mày, ngẩng đầu nhìn bầu trời đang dần tối.
Đám đông trong công viên nhanh chóng tản đi, phía trên trống không, không một bóng người, lưỡi đao máu kia dường như chỉ là ảo giác. Nhưng đống đổ nát của chiếc xe bên cạnh lại nhắc nhở họ, cảnh tượng vừa rồi tuyệt đối không phải là một giấc mơ.
Người có thể phá vỡ lớp phòng hộ cấp 4 dưới mí mắt của cả mười ảnh vệ đến từ Bách Lí lẫn Tần gia – "Vị nào giá lâm, xin chỉ giáo!" Tần Hạo Văn lên tiếng hỏi.
Có thể làm được hai điều trên, thậm chí còn tránh được [Sinh mệnh cảm giác] của mục sư Vương cấp, cấp bậc chắc chắn không thấp hơn anh.
Cấp bậc hiện tại của Tần Hạo Văn là Vương cấp hạ giai, nếu thật sự có cao thủ Vương cấp thượng giai hoặc thậm chí là Nhân cấp...
Sắc mặt anh dần trở nên nghiêm trọng. Cấp bậc càng cao, chênh lệch càng lớn, nếu đối phương cao hơn anh hai giai trở lên, thì dù anh có toàn lực tăng phúc, nhóm năng lực giả cấp 3, cấp 4 này cũng không phải là đối thủ.
Từ khoảng không phía trên truyền đến giọng nói của một người đàn ông, "Chỉ giáo thì không dám, chỉ là nhận lệnh của người khác thôi."
Theo tiếng nói vang lên, trên không trung dần dần xuất hiện bóng người –
Một, hai, ba... Đồng tử Tần Hạo Văn co rút lại, trên không trung, tổng cộng là ba cường giả Vương cấp trở lên, người dẫn đầu thậm chí còn đạt đến Địa cấp!
Anh có thể nhìn rõ cấp bậc của những người này là do đối phương cố tình mở uy áp, để anh hiểu được sự chênh lệch giữa hai bên.
Những người khác ngoài Tần Hạo Văn không nhìn ra thực lực của đối phương, nhưng nhìn sắc mặt của Tần Hạo Văn, cũng có thể đoán được đôi chút.
"Chủ tịch Tần, bọn họ rất mạnh sao?" Phàn Cảnh Diệu nắm chặt hai thanh đao nhỏ giọng hỏi.
"Hai Vương một Địa." Tần Hạo Văn cười khổ.
Mọi người đều sững sờ.
Phải biết rằng, một quốc gia cũng chưa chắc đã có một Vương cấp, mà lúc này trước mặt E408, lại xuất hiện ba người, trong đó thậm chí còn có cường giả Địa cấp!
Mật Trà ngẩng đầu nhìn lên không trung, cả ba người đều đeo mặt nạ, không nhìn thấy mặt, nhưng dù không nhìn rõ biểu cảm, khí thế tỏa ra từ ba người cũng đủ để biểu thị lập trường của họ — không hề thiện chí.
Phỉ Ti Nhuế cùng Phàn Cảnh Diệu nhanh chóng trao đổi ánh mắt, Phỉ Ti Nhuế lặng lẽ đưa tay ra sau lưng, lấy thiết bị báo động của Bách Lí gia từ trữ vật khí, chuẩn bị nhấn nút cầu cứu.
Tuy nhiên, vừa lấy thiết bị báo động ra, một lưỡi đao màu đỏ sẫm đã chém xuống.
"Á..."
Chưa kịp chớp mắt, chỉ nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Phỉ Ti Nhuế, cô bị hất văng ra xa mười trượng.
Trước ngực cô máu me đầm đìa, từ vai phải đến hông trái là một vết thương cực kỳ lớn, lộ cả nội tạng, ngất xỉu ngay tại chỗ.
"Chị Phỉ!" Mật Trà kêu lên. Nàng vội vàng lấy pháp trượng ra, ánh sáng bạc rơi xuống người Phỉ Ti Nhuế. Điều kỳ lạ là, [Chữa trị] của nàng như chạm phải một lớp chắn nào đó, không thể chạm vào vết thương của Phỉ Ti Nhuế, căn bản không thể chữa trị cho cô ấy!
"Đừng phí công nữa," người phụ nữ ngoài cùng bên phải trong số ba người cười khẩy, "Muốn chữa trị vết thương do kiếm của ta gây ra, bé còn non lắm."
"Có gì từ từ nói," Tần Hạo Văn lập tức dang hai tay che trước Mật Trà, nói với mấy người kia, "Nếu có gì đắc tội các vị, xin hãy lượng thứ. Đám trẻ này vô tội, hãy để chúng đi trước."
Trong lúc anh nói, ánh sáng bạc đậm hơn gấp mấy lần so với Mật Trà bao phủ lên người Phỉ Ti Nhuế, vết thương nhanh chóng lành lại dưới ánh sáng chữa trị.
"Chủ tịch Tần," người đàn ông dẫn đầu nheo mắt, "Ngài đã hợp tác với Vũ Quốc chúng tôi, thì những chuyện không nên quản tốt nhất đừng quản, nếu không chúng tôi khó ăn nói với Tổng thống."
Tần Hạo Văn đột nhiên ngẩng đầu, anh hợp tác với Vũ Quốc khi nào...
"Các người rốt cuộc muốn làm gì!" Một tiếng quát trầm thấp vang lên bên tai Tần Hạo Văn, Phỉ Ti Nhuế bị thương nặng, sắc mặt Phàn Cảnh Diệu cực kỳ u ám, nhìn chằm chằm vào mấy người phía trên, cố kìm nén cơn giận.
"Không làm gì cả." Nữ kiếm sĩ từ từ giơ kiếm, mũi kiếm chỉ vào Mật Trà trong vòng vây bảo vệ, "Chủ tịch Tần nguyện ý giúp đỡ Vũ Quốc chúng tôi, Tổng thống Cơ cũng không ngại đáp lễ, để chúng tôi tiêu diệt toàn Dương Luân ngàn năm có một này giúp Tần gia."
Nói xong, khuôn mặt dưới lớp mặt nạ nở nụ cười quyến rũ, "Chủ tịch Tần yên tâm, chúng tôi làm việc rất gọn gàng, hôm nay sẽ không có ai sống sót chạy ra ngoài nói lung tung được đâu."
"Tôi không..." Tần Hạo Văn vừa định giải thích, nữ kiếm sĩ phía trên liền quát lên, không cho anh cơ hội mở miệng.
Thanh kiếm trong tay cô ta lơ lửng trên không trung, hóa thành hàng ngàn thanh kiếm đỏ, từ trên trời lao xuống đâm tới E408.
Hàng ngàn thanh kiếm dày đặc như mưa, nhuộm đỏ cả nửa bầu trời.
Nghiêm Húc đã âm thầm ngâm xướng ngay từ khi xe rơi xuống, lúc này xung quanh cô tỏa ra luồng sáng xanh mạnh mẽ, một lá chắn cấp 8 lập tức bao phủ mọi người.
Không cần nhiều lời, Liễu Lăng Âm, Thẩm Phù Gia, Tần Trăn, Mộ Nhất Nhan và Phó Chi Ức vây quanh ba pháp sư ở giữa.
Bên ngoài lá chắn, mười ảnh vệ cũng lần lượt thi triển năng lực, chống đỡ cơn mưa kiếm.
Tần Hạo Văn nhíu mày, không cần cố giải thích gì nữa, lập tức cấp 300% quần thể tăng phúc cho hai người pháp sư cùng Nghiêm Húc.
Ba pháp sư tạo ra ba lớp lá chắn, có 300% tăng phúc, Nghiêm Húc chỉ cảm thấy một luồng nhiệt nóng chạy thẳng lên đỉnh đầu, năng lực trong kinh mạch toàn thân điên cuồng vận hành, nhưng không hề có chút khó chịu.
Đây chính là mục sư Vương cấp sao... Cô âm thầm kinh ngạc, lúc này cô không thể phán đoán năng lực của mình đã được nâng lên đến cấp độ nào rồi, điều này vượt quá phạm vi nhận thức của cô.
Có Tần Hạo Văn ở đây, ba lớp lá chắn chặn đứng cơn mưa kiếm bên ngoài.
"Chủ tịch Tần, Tổng thống có lòng tốt giúp ngài, ngài lại không biết điều." Người đàn ông dẫn đầu nheo mắt, trầm giọng nói, "Anh quên những lời mình đã nói với Tổng thống rồi sao."
Tần Hạo Văn nghiến răng nghiến lợi chống đỡ lá chắn, anh biết cái quái gì chứ, anh còn chẳng biết Cơ Phương Tấn mặt mũi ra sao!
Xì...
Một con trăn khổng lồ màu đen xuất hiện phía sau ba người, nó được triệu hồi ra, bơi lội giữa cơn mưa kiếm dày đặc.
Trong lúc bơi lội, da thịt của con trăn đen có lúc bị mưa kiếm đâm vào. Nhưng cơn mưa kiếm mà ba pháp sư có 300% tăng phúc mới miễn cưỡng đỡ được, đối với con trăn này mà nói lại giống như những chiếc lá nhẹ nhàng, rơi xuống người nó mà không hề hấn gì!
Nó lao xuống phía dưới theo đường hình chữ S, sau đó há cái miệng rộng ngoác, lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn, dường như định nuốt chửng E408 cùng ảnh vệ của Bách Lí gia trong một nhát!
Tần Hạo Văn thầm kêu không ổn, con vong linh này do nữ vu sư Vương cấp thượng giai triệu hồi ra, năng lực cao hơn anh, hơn nữa thuộc tính của vu sư cũng khắc chế anh.
Lần này, e rằng anh không đỡ được nữa rồi!
Miệng rắn rộng như vực sâu, nó cắn xuống lớp bảo vệ đang phồng lên, trong nháy mắt, trời đất tối sầm, răng rắn cắn vào lớp bảo vệ, phát ra âm thanh như kính vỡ.
Sắc mặt Nghiêm Húc và hai pháp sư cấp 4 tái nhợt, Mật Trà nhắm chặt mắt, sau đó bước lên phía trước, hét lớn về phía trên, "Chỉ có tôi là toàn Dương Luân, hãy thả bọn họ ra! Các người muốn làm gì tôi cũng được!"
Rắc...
Răng nanh của con trăn đã xuyên qua lớp lá chắn cuối cùng, khoét hai lỗ tròn trên lớp bảo vệ.
Trên trời vang lên tiếng cười của người phụ nữ, nữ kiếm sĩ Vương cấp vui vẻ nói, "Tiểu công chúa, cô vẫn chưa hiểu sao, chúng tôi không chỉ muốn lấy đầu cô, mà bạn bè của cô cũng không thoát được đâu!"
Mật Trà nín thở, nàng quay đầu nhìn tất cả mọi người bên cạnh, cúi đầu nhìn pháp trượng màu bạc trong tay, cuối cùng không nói nên lời.
Là nàng đã liên lụy mọi người.
Lúc này, Mật Trà không có cách nào giúp mọi người thoát khỏi đây. Đối mặt với năng lực giả cao hơn nàng ba cấp trở lên, [Phục Chế] không những không thể làm đối phương bị thương, mà còn phản tác dụng lên người nàng.
Từ trước đến nay – ngay cả lúc nguy hiểm đến tính mạng như lúc này, nàng vẫn luôn được mọi người bảo vệ, nhưng nàng không thể bảo vệ họ dù chỉ một lần, dù chỉ một lần!
Thật nực cười.
Cảm giác bất lực và tội lỗi nhấn chìm Mật Trà, mọi người nhận thấy sự áy náy của nàng, không nói gì, chỉ lặng lẽ đến gần Mật Trà hơn.
Thẩm Phù Gia đứng chắn trước người Mật Trà, tay phải nắm tay chặt tay nàng, tay trái giơ lên, sẵn sàng rút Băng Thị ra.
Ánh mắt cô u ám, cẩn thận quan sát miệng rắn trước mặt.
Đợi khi lớp bảo vệ vỡ vụn, cô sẽ đâm Băng Thị vào miệng rắn. Thanh kiếm đó không sợ nước lửa, cứng rắn vô cùng, biết đâu có thể đâm thủng miệng rắn, tạo ra một khe hở để Mật Trà chạy thoát.
Răng nanh của con trăn đen đã xuyên qua lớp bảo vệ, lực cắn kinh khủng của loài rắn từ từ nghiền nát ba lớp bảo vệ.
Trán Thẩm Phù Gia lấm tấm mồ hôi lạnh, ánh sáng lạnh lóe lên trong lòng bàn tay trái, đã nắm chặt chuôi kiếm Băng Thị.
"Đúng không?"
Đột nhiên, trong nháy mắt, từ xa truyền đến một giọng nói trầm thấp, già nua –
"Ta đây muốn nhìn xem, ai dám lấy đầu cháu gái của ta."
Ầm!
Một thanh kiếm khổng lồ đột nhiên từ trên trời rơi xuống, dài đến hai ba mươi mét, chống trời chống đất, sáng chói như ánh mặt trời, một nhát chém đứt đoạn thất tấc của con trăn đen. Thanh kiếm cắm thẳng xuống đất, rung chuyển đất trời, cùng với xương rắn cắm sâu xuống đất hơn ba thước.
Sắc mặt ba người kia lập tức biến đổi.
Đầu rắn bị đứt lìa rơi xuống từ lớp bảo vệ tan nát, bóng tối tan biến, ánh sáng trở lại trước mắt.
Một ông lão mặc áo dài màu ngà cùng giày vải đen đứng khoanh tay sau thanh kiếm khổng lồ màu vàng kim, lạnh lùng nhìn lên không trung.
Khi Mật Trà nhìn rõ người đến, nàng mừng rỡ gọi, "Ông nội!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro