C45
Lưu lại, đừng đi
Rạng sáng 2 giờ, trên con phố lớn của Trường Tân, ánh đèn vẫn sáng rực. Xe cộ thỉnh thoảng vụt qua với tốc độ cao, cuốn theo từng cơn gió mạnh mẽ.
Mẫn Quý Như cứ thế thất thần bước đi, không ý thức được mình đang lạc vào làn đường dành cho xe cộ. Mấy lần suýt bị xe đâm, chỉ còn cách một sợi tóc.
Tài xế xe đi ngang qua tức giận hét lên:
"Có bị điên không? Không chịu đi trên vỉa hè! Bị đâm chết cũng đáng!"
Cũng có người lái xe chậm lại, hạ kính cửa sổ xuống, ánh mắt đầy vẻ hèn mọn quét qua thân hình gầy gò đơn độc của cô gái trẻ trong đêm khuya, bật ra một tiếng cười trêu ghẹo.
Nhưng Mẫn Quý Như vẫn cứ đi, như thể không nghe thấy gì cả. Miệng cô lẩm bẩm:
"Hi Ân, ngươi thật sự bỏ lại ta... Ngươi không cần ta nữa, đúng không?"
Một chiếc xe bất ngờ chạy chậm lại, đi sát bên cạnh cô.
"Này, mỹ nữ, sao thế? Mới chia tay bạn trai à?" Một người đàn ông thò đầu ra, giọng điệu đầy ý cười. "Có muốn đi cùng anh không? Anh đưa em một đoạn."
Mẫn Quý Như không trả lời, vẫn lặng lẽ bước đi.
Người đàn ông dừng xe, nhìn xung quanh thấy con đường vắng vẻ, không có ai qua lại cũng chẳng có camera giám sát. Hắn nhanh chóng bước xuống, chạy đến túm lấy tay cô.
"Mỹ nữ, lên xe đi, anh đưa em về nhà."
Mẫn Quý Như giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mộng, nhìn thấy một gã đàn ông xa lạ đang kéo mình, cô hoảng sợ hét lên:
"Ngươi làm gì vậy? Buông ta ra! Ta không quen biết ngươi!"
Vừa quay đầu lại, cô nhìn rõ ánh mắt đầy thèm thuồng của hắn, trong lòng dâng lên một cơn sợ hãi tột độ.
Gã đàn ông thấy rõ khuôn mặt cô dưới ánh đèn đường, ánh mắt càng sáng lên. Không những không buông ra, hắn còn dùng sức kéo mạnh hơn, muốn ép cô lên xe.
Dựa vào lợi thế sức vóc, hắn định cưỡng ép cô đi theo.
Lúc này, Mẫn Quý Như mới nhận ra xung quanh hoàn toàn không có ai. Gã đàn ông này muốn làm gì tiếp theo, cô không cần nghĩ cũng biết.
Cô hoảng loạn giãy giụa, hét lớn:
"Buông ta ra! Ta báo cảnh sát ngay bây giờ!"
Bỗng nhiên, phía sau vang lên tiếng thắng xe chói tai.
Một người nhanh chóng bước xuống, giọng nói lạnh như băng:
"Thả cô ấy ra!"
Gã đàn ông giật mình, không ngờ có người xuất hiện. Hắn vừa quay đầu lại, ngay lập tức ăn một cú đấm mạnh vào gáy.
"Bốp!"
Cú đấm như trời giáng khiến mắt hắn tối sầm. Chưa kịp định thần, một cú đấm thứ hai đã giáng thẳng vào bụng, làm hắn co rúm người lại.
Không để hắn kịp kêu la, cú đấm thứ ba giáng vào mũi hắn, máu lập tức phun ra.
Gã đàn ông ôm mặt, ngã lăn ra đất.
Mạnh Hi Ân như một con sư tử nổi giận, nghiến răng nghiến lợi lao tới đấm đá không ngừng.
Mẫn Quý Như kinh ngạc đến mức sững sờ.
"Hi Ân?"
Cô nhìn thấy Mạnh Hi Ân đang điên cuồng đánh gã đàn ông kia, trong lòng sợ hãi nàng mất kiểm soát mà gây ra án mạng.
"Hi Ân, Hi Ân! Đừng đánh nữa!"
Mạnh Hi Ân bị cô kéo lại, nhưng trước khi dừng tay, nàng vẫn kịp tung thêm một cú đá mạnh vào gã đàn ông nằm dưới đất.
Xoay người, nàng túm lấy tay Mẫn Quý Như, giọng nói đầy giận dữ:
"Lên xe!"
---
Trong xe, không khí tràn ngập căng thẳng.
Mẫn Quý Như quay đầu nhìn Mạnh Hi Ân. Khuôn mặt nàng lạnh băng, khóe miệng mím chặt, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
Cô mím môi, giọng nói có chút run rẩy:
"Ngươi... không phải đã đi rồi sao? Sao lại quay lại?"
Mạnh Hi Ân lạnh lùng đáp:
"Ta không tự trọng, ngươi không biết sao?"
Thực ra, nàng chưa đi xa. Chạy xe đến hai giao lộ phía trước, nàng quay đầu lại, lặng lẽ dõi theo Mẫn Quý Như từ xa.
Nàng nhìn thấy cô quỵ xuống, khóc trong bóng tối.
Bao lâu cô khóc, nàng liền đứng đó nhìn bấy lâu.
Tay nàng siết chặt vô lăng, rồi lại buông, lặp đi lặp lại...
Nhìn người từng yêu thương rơi vào cảnh bơ vơ, yếu ớt như một chiếc lá khô sắp vỡ tan, Mạnh Hi Ân cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt.
Vậy mà, gã đàn ông kia lại dám giở trò ngay trên đường lớn!
Mạnh Hi Ân giận đến sắp nổ tung. Nàng giận tên sắc lang kia dám động tay động chân, giận chính mình vì đã thả Mẫn Quý Như xuống xe, nhưng lại càng giận bản thân-mười năm trôi qua, nàng vẫn không thể buông bỏ như một kẻ ngốc.
Đúng là nực cười!
Mẫn Quý Như nghe thấy câu "không tự trọng", lòng như bị dao cứa. Máu rỉ ra từ nơi sâu nhất trong tim, đau đến không thể chịu nổi.
Cô cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu:
"Ngươi không nên nói như vậy... Ngươi thả ta xuống ở giao lộ Hưng Quang và Trường Bình là được rồi, ta tự đi về."
Mạnh Hi Ân bật cười lạnh, giọng nói tràn đầy châm chọc:
"Tự ngươi đi về? Xem ra tên sắc lang kia vẫn chưa đủ để dạy ngươi một bài học! Ngươi chưa bị kéo lên xe, chưa bị dọa đến mức kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, thì ngươi vẫn chưa từ bỏ, đúng không?"
Mẫn Quý Như cắn môi, không dám cãi lại.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống mu bàn tay cô.
Một giọt, rồi lại một giọt.
Cô vội vàng quay mặt đi, nhanh chóng lau nước mắt.
Nhưng những giọt lệ kia lại như một lưỡi dao cắm thẳng vào tim Mạnh Hi Ân.
Ngọn lửa giận dữ trong nàng như bị dội một gáo nước lạnh, đột nhiên tắt ngấm.
Nghe thấy tiếng cô lí nhí xin lỗi, tim nàng càng đau hơn.
Bàn tay đang nắm chặt vô lăng từ từ buông lỏng.
Xe chậm rãi tiến vào cổng lớn khu chung cư Hòa Phong Lệ Tạ. Bảo vệ thấy xe lạ, tiến đến kiểm tra biển số.
Mẫn Quý Như ló đầu ra, nhỏ giọng nói:
"Số 10, căn 901."
Bảo vệ ghi chép rồi cho xe đi qua.
Mạnh Hi Ân dừng xe, cùng cô lên thang máy, tiễn đến tận cửa nhà.
Vừa định quay người rời đi, tay áo nàng bị kéo lại.
"Ngươi chờ một chút."
Mẫn Quý Như nhỏ giọng nói, "Ngươi bị thương, ta giúp ngươi xử lý một chút."
Mạnh Hi Ân khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường ngày, ngữ điệu bình tĩnh:
"Ta vào có được không? Nếu bạn trai hoặc bạn gái của ngươi nhìn thấy, có phải là không hay không?"
Mẫn Quý Như ngượng ngùng:
"Ta... ta sống một mình."
Cửa mở ra.
Bên trong sạch sẽ tinh tươm, căn phòng thoang thoảng hương hoa dịu nhẹ.
Mạnh Hi Ân ngồi xuống ghế, ánh mắt lướt qua căn phòng một vòng.
Mẫn Quý Như ôm hòm thuốc lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bị thương của nàng.
Trên mu bàn tay, một vết thương rướm máu...
Mạnh Hi Ân suy nghĩ một chút, có lẽ lúc đánh vào người kia, trên bụng hắn có trang sức bằng kim loại trên y phục, khiến vết thương bị cắt ra. Ngày đó nhanh khí nổ, nàng không cảm thấy đau, nhưng bây giờ mới thấy vết thương nóng bỏng. Máu tươi từ lòng bàn tay chảy xuống cổ tay, rồi thấm vào tay áo, nhuộm đỏ một mảng trên ống tay trắng tinh.
Mẫn Quý Như cúi đầu, tỉ mỉ làm sạch vết thương, sau đó đi lấy băng gạc và băng dán. Mạnh Hi Ân thấy nàng muốn băng bó cho mình, chỉ cười nhạt:
"Không cần đâu, vết thương không lớn, chỉ cần dán miếng băng là được."
Mẫn Quý Như nhìn kỹ, vết thương kéo dài từ khớp xương đến cổ tay, mu bàn tay máu me nhầy nhụa. Chỉ dán băng thôi thì không đủ.
"Vẫn nên băng bó lại một chút, nếu không sẽ nhiễm trùng."
Mẫn Quý Như cầm lấy tay nàng, lông mi dài khẽ run, nước mắt lấp lánh. Khi lên tiếng, mắt nàng đỏ hoe.
Mạnh Hi Ân nhìn chằm chằm giọt nước mắt run rẩy của nàng, trong lòng cũng mềm nhũn. Nàng dịu dàng nói:
"Chỉ là một vết thương ngoài da, ta không sao đâu, ngươi đừng khóc."
Mẫn Quý Như khẽ ừ, giọng nhỏ như muỗi kêu:
"Ta chỉ là nhìn thấy đã cảm thấy rất đau."
"Ngươi vẫn sợ đau như vậy," Mạnh Hi Ân cười khẽ. "Nhưng đây đâu phải vết thương trên người ngươi, là ta bị thương, ngươi sợ cái gì?"
"Không giống nhau." Mẫn Quý Như lắc đầu. "Ngươi không phải người khác."
Vừa dứt lời, không gian bỗng chốc yên lặng.
Mẫn Quý Như đỏ mặt, lắp bắp giải thích:
"Ta... ý ta là, ai bị thương cũng đều sẽ đau."
"Rầm" một tiếng, hòm thuốc rơi xuống ghế.
Mạnh Hi Ân nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh vào trong lòng. Mẫn Quý Như vóc dáng nhỏ nhắn, bị kéo bất ngờ liền ngã vào lòng nàng. Hơi thở ấm áp bao trùm lấy nàng, mùi hương quen thuộc tràn vào mũi.
Mẫn Quý Như sững sờ, chống tay vào ngực Mạnh Hi Ân nhưng quên cả giãy giụa.
Mạnh Hi Ân ôm chặt lấy nàng, như muốn giữ chặt trong lòng, giọng khàn khàn:
"Ta không cần ngươi lo cho người khác, ta chỉ muốn ngươi quan tâm ta."
Hai tay nàng siết chặt, như sợ nàng chạy mất, ôm càng chặt hơn. Mũi khẽ vùi vào tóc nàng, tham lam hít sâu.
Mười năm qua, nàng đã bao lần nhớ nhung hương thơm này trong giấc mơ, bao lần khao khát vòng tay ôm ấp. Giờ đây, tất cả cuối cùng cũng thành hiện thực.
Mẫn Quý Như vùi đầu vào ngực nàng, vòng tay qua lưng, ôm thật chặt. Áp tai lên ngực nàng, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ. Khóe mắt nàng rưng rưng nước.
Nàng vừa khóc vừa cười.
Hi Ân của nàng vẫn còn quan tâm nàng, đúng không?
Trong căn phòng tĩnh lặng giữa đêm khuya, dưới ánh đèn vàng nhạt, hai người ôm nhau thật chặt. Không ai lên tiếng, chỉ lặng lẽ cảm nhận hơi ấm của nhau.
Như cuộc hội ngộ sau bao năm xa cách, họ cần một cái ôm.
Không biết qua bao lâu, Mạnh Hi Ân buông nàng ra, đứng dậy khỏi ghế sofa.
"Muộn rồi, ta đi đây. Ngươi nghỉ ngơi sớm đi."
"Ừm." Mẫn Quý Như tiễn nàng ra cửa.
Mạnh Hi Ân đặt tay lên tay nắm cửa, chuẩn bị mở ra.
"Một mình ở nhà nhớ chú ý an toàn, đừng tùy tiện mở cửa cho người lạ. Trước khi ngủ, nhớ kiểm tra cửa sổ."
Bàn tay nàng bị một bàn tay mềm mại giữ lại. Một cơ thể nhỏ nhắn nhào tới, ép nàng vào cánh cửa. Một nụ hôn ẩm ướt rơi xuống môi nàng.
"Hi Ân, ta rất nhớ ngươi."
Nước mắt lăn dài trên gò má trắng nõn. Mẫn Quý Như cắn môi nàng, nhân lúc nàng phân tâm mà tiến sâu hơn, chìm đắm trong nụ hôn.
Xúc cảm này, giống như mười năm trước.
Trong căn phòng vắng lặng, hai cô gái trong bộ đồng phục trung học lặng lẽ hôn nhau trước tủ sách. Nhịp thở hổn hển, nhịp tim dồn dập, đầu lưỡi đan xen đầy ám muội. Mối tình đầu ngọt ngào, bỡ ngỡ, mà triền miên.
Một luồng điện xẹt qua lòng Mạnh Hi Ân. Nàng nâng mặt nàng lên, nhanh chóng chiếm thế chủ động.
Bờ môi mềm mại quấn quýt lấy nhau, nụ hôn ngày càng sâu.
Dài lâu sau, Mẫn Quý Như ôm cổ nàng, mềm nhũn dựa vào người nàng.
Đôi mắt đẹp khẽ mở, long lanh như sóng nước, tràn ngập xuân ý.
"Hi Ân, đừng đi được không? Đừng rời xa ta."
Hơi thở nóng hổi phả lên cổ nàng. Đôi môi hồng mềm mại từ vành tai trượt xuống, lưu luyến trên da thịt trắng nõn, mang theo sự ấm áp đầy ướt át.
Đầu lưỡi trượt qua dái tai nàng, nhẹ nhàng cắn vào, hơi thở nóng bỏng phả vào tai.
Mạnh Hi Ân khẽ run, hô hấp ngừng lại trong giây lát.
Nàng lập tức ôm lấy Mẫn Quý Như, nhấc bổng nàng lên như một nàng công chúa.
Mẫn Quý Như thì thầm, hơi thở gấp gáp:
"Phòng ngủ... bên phải..."
Mạnh Hi Ân nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, nhanh chóng kéo rèm cửa sổ, rồi quay lại định tắt đèn.
"Đừng tắt đèn," người trên giường khẽ nói, đôi mắt e thẹn nhìn nàng. "Ta muốn nhìn ngươi, thật rõ ràng."
Mạnh Hi Ân cởi áo khoác, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng. Mái tóc hơi rối, đôi môi đỏ mọng vì nụ hôn, khiến ngũ quan vốn lạnh lùng của nàng lại càng thêm gợi cảm mê người.
Khi nàng cúi xuống hôn, Mẫn Quý Như chủ động nâng mặt nàng lên, đón nhận nụ hôn.
Như thể đã chờ đợi từ rất lâu.
Ngọn lửa bùng lên, bùng cháy dữ dội.
Nụ hôn ngày càng sâu, tiếng thở dốc đan xen, hơi thở trong phòng dần trở nên nóng bỏng.
Mạnh Hi Ân siết chặt người trong lòng, tham lam cướp đoạt hương vị ngọt ngào. Mẫn Quý Như bị hôn đến mức khó thở, phải khẽ tách ra.
Mạnh Hi Ân liếm môi, hàm răng khẽ cắn vào môi mình. Đôi mắt vốn thâm trầm nay phủ một tầng sương đỏ, hơi thở nóng rực.
Nhiệt độ trong người nàng dâng cao, từng đợt nóng bức lan tỏa.
Nàng cắn môi thật mạnh, vết răng in hằn trên đó. Đến khi sắp chảy máu, nàng vẫn không dừng lại, như thể muốn áp chế ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.
"Hi Ân, ngươi rất khó chịu sao?" Mẫn Quý Như nhìn ra đau lòng, nàng ôm lấy cổ Mạnh Hi Ân, hôn lên mặt, mũi và mắt của nàng. Nàng dùng những nụ hôn để an ủi Hi Ân.
Không biết có phải là ảo giác không, nhưng Mẫn Quý Như ngửi thấy mùi bạch lan hoa, rất nhẹ nhàng và thanh thoát. Tuy nhiên, nàng là Beta, không thể ngửi thấy mùi tin tức tố của Alpha hoặc Omega.
Dù không có tuyến thể, không thể phát ra tin tức tố Omega, nhưng nàng vẫn muốn giúp Hi Ân.
Mẫn Quý Như nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt hướng xuống dưới, môi nàng chạm vào sợi tóc đen của Mạnh Hi Ân, rồi di chuyển đến cổ nàng. Da thịt trắng như tuyết có một vòng đỏ rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên Mẫn Quý Như thấy tuyến thể của Alpha, không nhịn được đưa tay sờ vào, cảm giác mềm mại và trơn bóng như thạch.
Khi bị chạm vào, Mạnh Hi Ân không nhịn được phát ra một tiếng ừ, ôm chặt vòng eo Mẫn Quý Như.
Mẫn Quý Như nới lỏng tay, xoa xoa tuyến thể bằng ngón tay, thò đầu ra, đầu lưỡi màu hồng mềm mại liếm lên tuyến thể hồng nhạt, đầu lưỡi linh hoạt cuốn lấy chất lỏng chảy ra từ tuyến thể - hóa thành nước tin tức tố.
Giữa răng môi, có một mùi bạch lan hoa rất nhẹ.
Mẫn Quý Như liếm khóe môi, đầu lưỡi tăng thêm sức mạnh, càng ngày càng dùng sức liếm láp tuyến thể của Mạnh Hi Ân, thậm chí bắt đầu cắn nhẹ.
Sự kích thích mãnh liệt gây ra một chuỗi điện lưu mạnh mẽ, Mạnh Hi Ân co giật và run rẩy. Khi Mẫn Quý Như càng ngày càng làm càn, Mạnh Hi Ân cũng nhấn Mẫn Quý Như xuống, vén cổ nàng lên và bắt đầu cắn.
Mẫn Quý Như không có tuyến thể, cổ trắng như sữa, mềm mại và yếu đuối, rất nhanh bị cắn ra máu. Máu tươi chảy trên cổ trắng như tuyết, giống như một đóa hoa nở trong tuyết.
Mẫn Quý Như nắm chặt chăn, nhẫn nhịn cơn đau nhức ở cổ, không nói gì, chỉ ngước cổ lên theo Mạnh Hi Ân cắn càng sâu.
Nàng tình nguyện như Omega bị Alpha đánh dấu.
Hai tay nàng bắt đầu không an phận di chuyển trên vòng eo, như có ma lực, nơi nào cũng muốn chạm vào.
Rất nhanh, Mẫn Quý Như cảm thấy ngoài cơn đau ở cổ, còn có một chỗ cũng đau xấu hổ. Sau cơn đau, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể.
Hơi thở dồn dập, khiến mặt nàng đỏ bừng, tim đập mạnh, âm thanh vang vọng bên tai.
Ánh đèn màu đỏ chiếu sáng, tạo ra một lớp ánh sáng nhàn nhạt trên người họ.
Không biết đã nói chuyện bao lâu, Mạnh Hi Ân dần dần khôi phục lại ý thức, nhìn thấy Mẫn Quý Như bị mình cắn đến máu thịt be bét, cổ trắng như tuyết đầy vết máu, chảy xuống vai, lưng, và dính lên chăn, giường. Mạnh Hi Ân cảm thấy hổ thẹn, dưới ánh mắt, lại nhìn thấy một chỗ khác trên giường cũng đầy vết máu, sáng như tuyết hồng mai, thẳng tắp đâm vào mắt.
Mạnh Hi Ân ngẩn người một chút, kinh ngạc nhìn Mẫn Quý Như nằm trên giường, nhắm mắt thở dốc, mặt trắng như tuyết ửng đỏ, dư vị chưa tiêu.
Nàng có vẻ muốn hỏi điều gì, môi giật giật nhưng cuối cùng không hỏi, đưa tay lấy hai tờ giấy từ hộp khăn giấy, lau khô ngón tay, rồi mặc quần áo vào, vội vã đứng dậy, trở về với một cái khăn lông nóng.
"Ta cho ngươi xoa một chút trên người ngươi huyết."
Mẫn Quý Như ngượng ngùng ừ một tiếng.
Chăn bị kéo ra. Mạnh Hi Ân rất tỉ mỉ lau sạch vết máu trên cổ nàng, nàng hiển nhiên bị cắn không nhẹ, dấu răng sâu sắc, cắn rách da, để lại dấu vết trên da trắng như tuyết.
"Xin lỗi, ta là lần thứ nhất, mới vừa rồi không khống chế được bản thân, làm đau ngươi."
Lần thứ nhất sao.
Mẫn Quý Như mở mắt ra, có chút thẹn thùng nhưng cũng bình tĩnh nhìn nàng, rồi cắn môi quay đi, "... Không sao."
Trong lòng nàng có chút vui mừng.
Chưa đầy vài giây, nàng lại quay đầu lại, yên lặng nhìn người trước mặt với ánh mắt ôn nhu.
Ánh đèn màu đỏ tạo ra một lớp ánh sáng nhàn nhạt trên người nàng, trong không khí lạnh lẽo, chỉ còn lại sự ôn nhu và che chở, như trước đây, tràn đầy kiên trì và tỉ mỉ.
Sau khi hôn nhau, hai thiếu nữ ôm nhau trong phòng không có ai. Hương sách vở, hương hoa từ ngoài cửa sổ bay vào, mùi cơ thể của thiếu nữ, vị ngọt còn lưu lại nơi khóe miệng, hòa quyện trong hơi thở.
Da thịt trắng như tuyết hiện ra màu hồng khỏe mạnh, Mẫn Quý Như mềm mại tựa vào ngực Mạnh Hi Ân, hơi thở hổn hển.
"Hi Ân, chờ đại học chúng ta tốt nghiệp, ta gả cho ngươi có được hay không?"
"Được a, một lời đã định, tốt nghiệp đại học chúng ta liền kết hôn, ta muốn ngươi làm của ta tân nương."
Trong đầu cảnh tượng lại xoay chuyển, Mạnh Hi Ân cúi đầu hôn lên môi cô gái đáng yêu, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên chóp mũi, "Ngươi đều chạy ra mồ hôi, sau này chạy chậm một chút."
"Nhưng ta muốn nhanh lên một chút nhìn thấy ngươi mà."
"Ta lại không chạy, chỉ ở đây thôi." Mạnh Hi Ân lấy một tấm khăn, rất ôn nhu lau đi mồ hôi trên chóp mũi, cổ và trên cơ thể nàng.
Làm việc ôn nhu cực kỳ, tỉ mỉ lại nghiêm túc, một bên gần cười,
"Mẫn Mẫn, ngươi thực sự là một con tuyết oa oa, lại trắng lại hương vừa đáng yêu tuyết oa oa. Tuyết oa oa cũng không thể chảy mồ hôi, ngươi nhìn, chảy mồ hôi liền hóa rơi mất."
Lau khô vết máu, Mạnh Hi Ân cúi đầu nhìn một chút Mẫn Quý Như cổ sau thương tích, đứng dậy muốn đi tìm hòm thuốc cho nàng bôi thuốc cầm máu. Nhưng nàng mới xoay người, cổ tay liền bị người nhẹ nhàng trói lại. Mạnh Hi Ân theo bản năng quay đầu lại, mềm mại hừng hực môi trực tiếp hôn lên đến. Người kia trắng như tuyết cánh tay ôm cổ của chính mình, cả người dính vào,
"Hi Ân, ta yêu ngươi, chỉ yêu ngươi."
Khăn mặt xoạch một tiếng rơi trên mặt đất, cái này vội vã bộ tại y phục trên người cũng bị ném xuống đất.
Ngổn ngang thở hổn hển trung, Mạnh Hi Ân cúi người hôn lên nàng tuyết oa oa, nóng bỏng môi rơi vào trên mặt nàng trên môi, bị đồng dạng nóng bỏng môi cắn vào dây dưa, đợi được tách ra, một đường hướng phía dưới, lạc ở trên cằm, tinh tế trên cổ...
Thời khắc này, Mẫn Quý Như hóa thân dưới nước rong biển, ôn nhu lại nhiệt liệt ôm chặt xông vào rong biển rừng rậm cá. Con cá này tư thái thon dài thon thả, vảy giáp bóng loáng đồ tế nhuyễn, nhưng lại cực kỳ tươi sống mạnh mẽ, tràn ngập nhiệt tình.
Tỉ mỉ mồ hôi đan dệt thở hổn hển, trắng như tuyết thân thể chăm chú quấn quýt lấy nhau.
Tinh tế đầu ngón tay cắm vào màu đen mềm mại trong sợi tóc, sau đó nắm ở lòng bàn tay bên trong, chăm chú túm chặt, Mẫn Quý Như trên mặt che kín đỏ ửng, làm càn chính mình đi hôn mũi của nàng, cuối cùng lại một lần đòi lấy môi nàng. Nước mắt từ khóe mắt tràn đầy ra, lướt qua khóe miệng, dính vào chăm chú quấn quýt lấy nhau trên môi, là mặn mặn tư vị.
Này là của nàng Hi Ân, nàng yêu nhất duy nhất yêu Hi Ân, ở nước ngoài mười năm, không biết có bao nhiêu cái buổi tối, ở trong lòng ghi nhớ tên của nàng, mang theo áy náy, thống khổ, bất đắc dĩ nước mắt, mãi đến tận khóc đến không còn khí lực, mới chảy nước mắt mơ màng ngủ.
"Sao, làm sao, có phải là rất đau?" Mạnh Hi Ân thấy nàng khóc, thở gấp thả nhẹ làm việc, môi hôn tới nước mắt trên mặt nàng.
"Không phải, ta là quá cao hứng, ta có phải là đang nằm mơ?"
Mạnh Hi Ân rất nhẹ nở nụ cười, hô hấp tăng thêm,
"Không phải."
"Vì, tại sao..."
"Nào có chúng ta đồng thời nằm mơ?" Mạnh Hi Ân nói xong câu này, nàng hôn càng ngày càng dùng sức, cũng càng ngày càng làm càn.
Mẫn Quý Như rất sắp nói không ra lời, nàng sau ngước cổ, trắng như tuyết trên mặt che kín phi sắc, giữa răng môi tràn ra từng tiếng tế ngâm.
Sung sướng đạt đến đỉnh cao thì, Mẫn Quý Như bất lực ôm chặt trên người người, môi hơi mở ra một cái khe, như là tần giống như chết, chỉ có thể theo nàng run rẩy, càng ngày càng kịch liệt run rẩy.
Ý thức tản đi, chu vi thế giới đã đi xa, chỉ còn dư lại nàng Hi Ân tại yêu nàng.
Ở thế giới biến mất trước, nàng nghe được người kia thở dốc bất bình âm thanh,
"Ta yêu ngươi, Quý Như, ta yêu ngươi!"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro