Chương 17
"Mệnh lệnh của ai?" Khổng Tuyết Nhi quay đầu lại, khó hiểu hỏi, "Vì cái gì lại có mệnh lệnh như vậy?"
Muốn Dụ Ngôn không thể đứng lên, là để nhục nhã hay là để trừng phạt cô ấy?
Dụ Ngôn nói, "Cho nên tôi không có gạt cô."
Khổng Tuyết Nhi đến gần, "Nhưng tại sao lại muốn cô trở thành dạng này?"
"Tích--" Lúc này thiết bị trị liệu tự động bắt đầu hoạt động, phun sương khử trùng để làm sạch vi khuẩn trong môi trường, tiếp đến là khử trùng da, dao phẫu thuật...
Dụ Ngôn không trả lời mà chỉ cau mày, nắm chặt tay vịn giường bệnh.
Khổng Tuyết Nhi nhìn cái kìm cắm vào cơ bắp của Dụ Ngôn, kẹp lấy dị vật, sau đó cẩn thận rút ra một cách chậm rãi.
Dụ Ngôn nhắm mắt lại, trên trán toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Không có cách nào để tiếp tục trò chuyện, Khổng Tuyết Nhi ngồi xổm xuống và nắm lấy tay Dụ Ngôn. Nàng đưa ngón tay chen vào lòng bàn tay đang cuộn tròn của cô, nắm thật chặt.
Găng tay đã cởi, vết chai trong lòng bàn tay của Khổng Tuyết Nhi lướt qua mu bàn tay Dụ Ngôn, xúc cảm thật rõ ràng.
Dụ Ngôn mở mắt ra, nhìn những ngón tay đan lấy nhau của họ.
Khổng Tuyết Nhi nắm thật sự chặt, như thể nàng đang truyền cho Dụ Ngôn năng lượng để chịu đựng đau đớn.
Dụ Ngôn vốn dĩ không cần, từ nhỏ cô đã rất giỏi nhẫn nhịn, dù là đau đớn hay dục vọng.
Nhưng cô ấy vẫn nắm lấy tay của Khổng Tuyết Nhi, vì lý do gì, cô không biết.
Giải phẫu kết thúc.
Khổng Tuyết Nhi cầm lấy miếng kim loại trong khay lên xem. Nó thon dài và mảnh, tính chất microsoft, có thể chèn vào trong xương.
"Thời điểm nó ở trong cơ thể, cô có cảm giác gì?" Khổng Tuyết Nhi hỏi, "Có đau không?
Dụ Ngôn ngồi dậy, cứng đờ mà bỏ chân xuống bàn phẫu thuật. Đã lâu không cử động, hai chân cảm giác thực trì độn.
"Quen rồi thì không sao." Cô nói xong, thử đứng dậy.
Cảm giác các dây thần kinh và cơ bắp vẫn trong tình trạng căng cứng, cô không thể đứng vững, thân thể nghiêng ngã.
"Cẩn thận!" Khổng Tuyết Nhi lập tức đỡ cô.
Dụ Ngôn tựa vào Khổng Tuyết Nhi để đứng vững, sau đó đẩy tay nàng ra, "Cô đi tắm đi, để tôi tự mình vận động."
Khổng Tuyết Nhi nhìn nhìn thời gian, 20 giờ 37 phút.
Không còn nhiều thời gian nữa.
"Được, tôi đi trước. Tự mình cẩn thận."
Dụ Ngôn gật đầu.
Khổng Tuyết Nhi mang quần áo vào phòng tắm, thực mau đã tắm xong.
Dụ Ngôn đứng trước bàn trà, quay lưng về phía nàng. Cô vẫn chỉ mặc một chiếc áo ngực đen, để lộ bờ vai thon cùng cánh tay săn chắc, tóc đã buộc thành đuôi ngựa, đuôi tóc buông xuống trên lưng.
Là một Alpha có tin tức tố rất mạnh và thể chất tốt, Dụ Ngôn có một khung xương cao và thẳng tắp, dáng người thon dài, cơ bắp tinh tế lại tràn đầy năng lượng.
Dụ Ngôn đang nhìn mảnh kim loại kẹp giữa hai đầu ngón tay.
Khổng Tuyết Nhi lau mái tóc ướt của mình và đi tới "Làm sao vậy?"
Dụ Ngôn thu ngón tay mảnh khảnh lại, mảnh kim loại như thể tờ giấy bị cô vò nát. Cô nhướng mi, để lộ cặp mắt đen trầm lãnh.
"Không sao."
Khổng Tuyết Nhi lặng lẽ nhìn cô, đột nhiên cảm thấy giữa họ có khoảng cách mơ hồ.
Một Dụ Ngôn cường hãn đến độ làm người khác chùn bước, đã trở lại.
Khổng Tuyết Nhi vén tóc một lần nữa, mới nói, "Đi tắm đi, sau đó chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây."
Nàng đưa qua một bộ quần áo vừa tìm được.
Dụ Ngôn lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm.
Khổng Tuyết Nhi nhìn cô đóng cửa lại, có tiếng nước chảy, sau đó nàng nhìn về phía bàn phẫu thuật.
Thiết bị giải phẫu đã được tự động làm sạch sau khi hoạt động, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Khổng Tuyết Nhi nhìn nó một lúc, rồi thu lại ánh mắt.
20 giờ 09 phút. Ranh giới của khu 3, lối vào bỏ hoang của tầng ngầm.
Hai người đeo mặt nạ phòng độc cố gắng nâng thang lồng lên, nhưng chỉ có tiếng vang lộp bộp phát ra từ trục thang máy, không có chiếc thang nào đi lên.
"Sao lại thế này?" Một người đàn ông để râu trên cằm bước ra khỏi xe, vẻ mặt không kiên nhẫn cùng tức giận, "Thang máy đâu?"
"Có vẻ như bị kẹt..."
"Vậy thì đưa thang dây xuống đi, mẹ kiếp! Còn ở đây bấm bấm cái gì, bấm bà nội nhà mày?"
"Vâng, Ngụy ca."
Hai người vội vàng đem thang dây tới, ném xuống miệng thang máy, rồi leo thang xuống.
Mười phút sau, lồng thang hoạt động trở lại, kẽo kẹt kẽo kẹt mà lên tới mặt đất.
Người bảo vệ lối vào lập tức báo cáo cho Ngụy ca.
Ngụy ca liếc nhìn thời gian trên thiết bị liên lạc trên cổ tay, bọn chúng đã bị trì hoãn ở đây 20 phút. Hắn chửi bới hai câu, thô bạo mở cửa xe rồi lôi Lục Kha Nhiên với hai tay bị trói từ bên trong ra, cùng bước vào thang lồng.
Dụ Ngôn bước ra với chiếc áo phông và quần đen do Khổng Tuyết Nhi chuẩn bị. Bộ quần áo màu đen càng làm Dụ Ngôn thêm mấy phần cao gầy, hơn nữa khí tràng 'người lạ chớ đến gần' của cô càng thêm bén nhọn và dễ thấy.
Thực giống một thanh kiếm biết đi, cả người là nhuệ khí không thể che đậy.
Khổng Tuyết Nhi tìm thấy một chiếc áo khoác đen có mũ cho Dụ Ngôn.
Dụ Ngôn mặc áo vào, sau đó cầm mũ đội lên, mặc kệ có bị kéo lệch hay không.
Khổng Tuyết Nhi không nhịn được, nàng nghiêng người giúp cô sửa lại.
Dụ Ngôn rũ mắt nhìn Khổng Tuyết Nhi, không tránh né.
Khổng Tuyết Nhi kéo áo chỉnh tề, sau đó còn chỉnh lại mũ trùm trên đầu Dụ Ngôn.
GEN hạn chế, Khổng Tuyết Nhi dù có đi giày cao gót thì nàng vẫn thấp hơn Dụ Ngôn. Hiện tại nàng lại mang giày đế bằng, muốn nhìn Dụ Ngôn thì phải ngẩng đầu.
Vì thế nàng ngưỡng mặt, lại nhìn thấy ánh mắt đạm mạc của Dụ Ngôn.
Mang theo mũ trùm, khuôn mặt của Dụ Ngôn càng lộ rõ gầy gò, hàng lông mày dài, đôi mắt lạnh lùng, sắc sảo lại thờ ơ. Dụ Ngôn khi mặc quân phục đương nhiên cũng xa cách, nhưng cũng bởi vì quân trang, người ta cảm thấy cô thực nghiêm nghị, không thể xâm phạm cũng là hợp lý.
Nhưng bây giờ cô đang mặc một bộ quần áo thường ngày màu đen, cảm giác xa cách hờ hững trên người lại càng thêm mãnh liệt. Phảng phất như là một thanh kiếm hòa trong băng giá, mũi nhọn tung hoàng, gom sương đoạt tuyết, không người dám lại gần.
Khổng Tuyết Nhi cảm thấy như thể chính mình bị đâm đến chảy máu. Nàng tránh đi tầm mắt, sửa sang cổ áo cô chỉnh tề trở lại, cười nói, "Lần đầu tiên nhìn thấy Thượng Tướng mặc thường phục, có chút không quen."
Dụ Ngôn không để ý một thân của mình như thế nào, hỏi "Có vũ khí không?"
Khổng Tuyết Nhi cười, "Đương nhiên là có."
Nàng đẩy cánh cửa bí mật trên tường ra, bên trong có một chiếc tủ, ba ngăn chứa đầy vũ khí.
"Thượng Tướng tùy tiện chọn."
Dụ Ngôn chọn cho mình một khẩu súng ngắn thuận tay nhất, hai con dao găm có độ dài khác nhau, và ba quả bom loại nhỏ.
Cô đạp một chân lên bàn trà, cúi đầu đem bom và dao găm nhét vào túi vũ khí trên chân theo thói quen, "Trạm liên lạc gần nhất ở đâu?"
Cô phải liên hệ với người của mình càng sớm càng tốt.
Khổng Tuyết Nhi đang cất đồ đạc vào ba lô, nàng kéo khóa ba lô lại, "Không xa đâu. Nếu thuận lợi, 20 phút là có thể đến nơi."
Dụ Ngôn đặt chân xuống "Tỷ lệ thuận lợi là bao nhiêu?"
Khổng Tuyết Nhi, "Tôi cũng không chắc, nếu không có ai chầu chực trong con hẻm chờ chúng ta, thì sẽ thuận lợi."
Dụ Ngôn hỏi câu hỏi mà cô đã phân vân bấy lâu nay, "Tại sao người ở đây không thích những người mặc quân trang?"
Khổng Tuyết Nhi nhặt chiếc mũ lưỡi trai đội lên, ấn xuống, vành mũ rũ xuống che đi khuôn mặt thanh tú và quyến rũ, chỉ lộ ra chiếc cằm trắng nõn cùng đôi môi đỏ mọng.
"Thượng Tướng, cô nghĩ gì về cuộc chiến không gian giữa chúng ta và bốn liên hợp khu khác?" Khổng Tuyết Nhi nghiêng đầu, mỉm cười một chút với Dụ Ngôn.
Sóng mắt sạch sẽ, nụ cười xinh đẹp, hoàn toàn không có cảm giác nàng đang nói về những chủ đề nghiêm túc.
Dụ Ngôn dừng một chút, "Tôi không có suy nghĩ gì, nó chỉ là một cuộc chiến nhất định phải giành thắng lợi."
Ông ngoại của cô là Thạch Chinh làm việc trong quân đội, cha cô là chính trị gia, vì vậy từ khi còn nhỏ, Dụ Ngôn đã tiếp xúc với tất cả các loại tin tức về chiến tranh. Sinh hoạt của cô, đều có những thông tin và những thứ quan hệ về chiến tranh thêm vào.
Vì vậy, cuộc chiến với bốn liên hợp khu lớn khác giằng co hai trăm năm nay, đối với cô, như một thói quen đã hòa nhập vào cuộc sống hàng ngày, giống như ăn cơm uống nước, không cần suy nghĩ lý do hay ý nghĩa.
Đối với cuộc chiến này, Dụ Ngôn chỉ có một tín niệm - Bất kể phải trả giá nào, phải thắng lợi.
Khổng Tuyết Nhi nhìn cô và nói, "Những người ở tầng ngầm cảm thấy rằng cuộc chiến này là nguồn gốc của tội ác, là nguyên do khiến họ phải sống dưới lòng đất."
Dụ Ngôn cau mày, không rõ lắm.
Khổng Tuyết Nhi nói tiếp, "Bởi vì những người trả tiền cho chiến tranh vĩnh viễn sẽ luôn là nhân dân. Hai trăm năm trước, trước khi chiến tranh nổ ra, xã hội của chúng ta không như thế này."
Sự phân biệt giai cấp đã đến mức cực đoan.
Dụ Ngôn vẫn không hiểu, "Xã hội vẫn luôn thay đổi, và thế giới mãi mãi không hòa bình."
Khổng Tuyết Nhi cười một chút, giống như thực tán đồng, "Đúng vậy, hoàn cảnh như vậy, làm sao có thể tránh được chiến tranh."
Không phải bạn muốn đình chiến, những người khác sẽ liền đồng ý đình chiến với bạn.
Chủ đề này khiến bầu không khí giữa hai người có chút cứng đờ.
Khổng Tuyết Nhi mới phát hiện, nguyên lai lập trường giữa nàng và Dụ Ngôn, cũng khác nhau.
Cả hai rời tầng hầm và lên tầng hai của ngôi nhà.
Tầng hai vẫn như cũ trống không, nhưng bốn bức tường đều có cửa sổ, trên kính bám một lớp bụi dày.
Khổng Tuyết Nhi lau một miếng kính, nhìn ra bên ngoài.
Cửa sổ này hướng về lối vào con ngỏ nhỏ.
Họ thật không may, đầu ngỏ không chỉ có người tụ tập, mà còn có hai chiếc xe đang đậu. Một chiếc ô tô, một chiếc xe tải bị hỏng.
Bốn người nam nữ xúm lại một chỗ nói chuyện. Tiếp đến lại một chiếc xe khác tiến vào, ba người xuống xe. Một số người tụ tập lại, chỉ chỉ vào con hẻm để thảo luận.
Dụ Ngôn hỏi, "Có cửa ra nào khác không?"
Địa hình ở đây phức tạp, họ có thể đi vòng nơi khác để ra ngoài.
Khổng Tuyết Nhi nói, "Có lối ra khác, nhưng chúng ta không qua được."
Dụ Ngôn thực sự không hiểu biết gì về tình hình ở tầng ngầm. Khổng Tuyết Nhi giải thích, "Ở nơi này, tất cả mọi người đều bám vào nhau hoặc quan sát lẫn nhau. Người ngoài bước vào thì đặc biệt dễ nhận ra và sẽ sớm dấy lên nghi ngờ. Tôi chọn một căn cứ tạm thời ở gần đầu hẻm vì không muốn kinh động đến người khác, càng ít càng tốt. Bây giờ nếu chúng ta đi đến hẻm số 7, hoặc đi đến những con hẻm khác, sẽ bị phát hiện ngay lập tức. "
Dụ Ngôn chỉ vào bảy người trong hẻm, "Vậy tôi đi xử lý bọn họ, cô cướp xe."
Khổng Tuyết Nhi cười nói, "Làm sao cô biết bọn họ chỉ có mấy người này?"
Dụ Ngôn nghiêng đầu, đáy mắt mang theo sát khí, "Nhiều hơn nữa thì sao?"
Có là nhiều gấp đôi, cô cũng có thể toàn thắng.
Khổng Tuyết Nhi mỉm cười nhìn về phía cô, ánh mắt ngưỡng mộ, "Thời điểm Thượng Tướng nói những lời này thật ngầu nha."
Dụ Ngôn liếc nàng một cái.
Khổng Tuyết Nhi chớp chớp mắt, "Nhưng tôi không muốn cô đi mạo hiểm, khả năng sẽ bị thương."
Dụ Ngôn hơi sững người.
Khổng Tuyết Nhi nói, "Chân cô vừa mới khôi phục, lưng lại bị thương. Cho nên, chuyện nguy hiểm này giao cho tôi thì tốt hơn."
Nàng ngồi xổm xuống, mở ba lô, lấy ra một đống linh kiện, nhanh chóng lắp ráp nó thành một khẩu súng bắn tỉa.
"Tôi nghe nói tài thiện xạ của Dụ Thượng Tướng là nhất kỵ tuyệt trần, bách phát bách trúng." Nàng ngẩng mặt lên nhìn Dụ Ngôn, "Không bằng cô ở chỗ này giết người, còn tôi sẽ ra ngoài cướp xe."
Bên trong so với bên ngoài, lại càng an toàn.
_____
TBC.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro