Ngày 1 tháng 6, 7 giờ sáng, thứ Bảy.
Ngày Quốc tế Thiếu nhi.
Rời khỏi nhà của Dụ Tri Trạc, Khổng Tuyết Nhi lái xe trở về Oasis.
Sau khi đậu xe chỉnh tề vào bãi, đầu tiên nàng liền dùng máy tính bảng để đọc tin tức, lúc này mới phát hiện trên ngón tay mình có vết máu. Khổng Tuyết Nhi bình tĩnh lau đi, rồi click mở chuyên mục tin tức.
"Nhà máy bất hợp pháp ở Thị trấn Racoon đã nổ tung, dưới lòng đất, hàng chục xác trẻ em bị cháy xém được đào lên."
"Hai vụ nổ trong vòng 24 giờ, là lời thách thức từ Mandela?"
"Quỹ Cứu trợ từ thiện dành cho trẻ em Omega chính thức được thành lập – [Hiệp hội hỗ trợ tìm kiếm trẻ em] - tìm lại những đứa trẻ bị mất tích của các người mẹ tại Ant Layer."
"Thật đáng sợ! Con trai thứ ba của Tổng Thống, Dụ Tri Trạc, bị nghi ngờ phi lễ chị dâu là vợ của Dụ Thượng Tướng tại nhà riêng!"
Xem xong tin tức cuối cùng, Khổng Tuyết Nhi mới mở cửa bước ra khỏi xe.
Quản gia Số 1 đã đợi ở bãi đậu xe từ sớm, nghênh đón Khổng Tuyết Nhi về nhà.
Khổng Tuyết Nhi xuống xe, Số 1 lập tức đi về phía trước.
"Đôi mắt" của nó tự động thu hình ảnh thân thể của Khổng Tuyết Nhi, nó "nhìn" thấy một ống tay áo của Khổng Tuyết Nhi đã bị xé toạc, lộ ra cánh tay mảnh khảnh, làn da trắng như tuyết của nàng còn có vài dấu ngón tay xanh tím dữ tợn. Cổ áo nàng cũng bị rách, trên mặt có vết hằn đỏ và sưng tấy cực kỳ bắt mắt.
"Khổng tiểu thư, cô bị thương." Số 1 lo lắng nói.
"Không có việc gì, bị thương nhẹ." Khổng Tuyết Nhi nghiêng mặt che đi vết thương, ánh mắt lơ đãng quét qua đôi mắt giấu camera của Số 1.
Tất cả robot đều được trang bị chức năng quay video tự động khi xuất xưởng. Mọi hình ảnh và âm thanh "nhìn thấy" trong thời gian 30 ngày sẽ được lưu lại, dùng để giám sát lời nói và hành động của robot, nhằm ngăn chặn chương trình có thể xảy ra đột biến.
Khổng Tuyết Nhi bước vào phòng khách, nói với Số 1, "Ta đi tắm trước, ngươi lấy dùm ta bộ dụng cụ y tế."
Số 1, "Vâng."
"Phu nhân đã về?" Mai Thanh từ phòng khách nhỏ đi ra, nhìn thấy bộ dạng của Khổng Tuyết Nhi, bà không khỏi hoảng sợ, "Phu nhân, cô bị sao vậy? Bị người nào phi lễ sao?"
Khổng Tuyết Nhi nói, "Không có."
Nói xong nàng lên lầu, trở về phòng ngủ.
Mai Thanh đi theo nàng, không ngừng nói, "Thật sự không có việc gì sao? Cô xem, quần áo của cô đã thành dạng này, rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì?"
Khổng Tuyết Nhi mở cửa phòng tắm, "Thật sự không sao. Tôi muốn đi tắm. Bà đi xuống trước đi."
"Phu nhân!"
Mai Thanh canh ở cửa phòng tắm không chịu rời đi, lặp lại truy vấn Khổng Tuyết Nhi chuyện gì đã xảy ra.
Khổng Tuyết Nhi mở vòi hoa sen, che đi giọng nói Mai Thanh, nàng dựa lưng vào cửa và nhìn chằm chằm vào thời gian.
Vài phút sau, dưới lầu quả thực truyền đến tiếng chửi rủa tức giận của đàn ông, cùng lời can ngăn của người hầu.
Khổng Tuyết Nhi mỉm cười.
Dụ Tri Trạc quả nhiên đã tìm đến cửa.
Vì vậy, nàng điều chỉnh dòng nước chảy nhỏ lại, giả vờ hỏi Mai Thanh, "Bên dưới có chuyện gì vậy?"
Mai Thanh nói, "Tôi cũng không biết, để tôi đi xem."
Mai Thanh bước tới cửa, mới vừa bước ra, bà đã thấy Dụ Tri Trạc lửa giận nghi ngút phóng tới.
"Tiện nhân Khổng Tuyết Nhi kia đâu, mau ra cho tôi!"
Mai Thanh liếc nhìn cửa phòng tắm, hoảng sợ nói, "Phu nhân đang tắm, cậu không thể vào đó!"
Sáng sớm hôm nay, Dụ Tri Trạc bị đánh thức bởi cú điện thoại của Khổng Tuyết Nhi, còn chưa kịp phản ứng thì Khổng Tuyết Nhi đã lao vào nhà, ở ngay trên giường đánh hắn ta một trận.
Máu mũi của hắn thi nhau chảy ra, làm nhiễm hồng một mảng drap giường lớn.
Hắn đang ở nhà điều trị chấn thương trong tình trạng còn chưa hiểu đầu cua, tai nheo, Dụ Kế Hồng đã gọi cho hắn một cuộc điện thoại khác, vừa tiếp nhận đã bị phủ đầu mắng một trận, bảo hắn không cần cùng vợ của Dụ Ngôn làm loạn, bày ra cái loại tin tức khó coi đó.
*Đầu cua, tai nheo: nghĩa bóng là chi tiết từ đầu đến đuôi câu chuyện.
"Tin tức gì?" Dụ Tri Trạc vừa mờ mịt, vừa tức giận, "Con không có cùng cô ta làm loạn, cô ta vừa mới xông vào nhà, không hiểu thế nào lại đánh con một trận."
Dụ Kế Hồng trầm giọng, "Khổng Tuyết Nhi mang người đến đánh mày? Có ghi hình không?"
Dụ Tri Trạc nói, "Không phải mang theo người, là cô ta! Tiện nhân Khổng Tuyết Nhi đó tự mình động thủ đánh con."
Dụ Kế Hồng lại nói, "Khổng Tuyết Nhi là Omega, làm thế nào cô ta đánh mày được?"
Dụ Tri Trạc cũng ngây ngốc, "Đúng vậy, cô ta là Omega, khí lực sao lại lớn như vậy?"
Hắn vuốt vuốt cái mũi còn đang ê ẩm của mình, nhớ lại trận ẩu đả đàn áp vừa rồi, làm sao cũng không thể tin được đó là sức mạnh cùng thân thủ của một Omega.
Dụ Kế Hồng nói tiếp, "Hơn nữa, cô ta còn ở trước công chúng nói rằng bản thân đang mang thai. Bây giờ tin tức về việc mày phi lễ cô ta đã lên đầu trang, vẫn luôn bị người khác mua nhiệt độ, bên này vẫn chưa áp xuống được. Chính mày đi tìm Khổng Tuyết Nhi để giải quyết đi."
Dụ Tri Trạc một bụng hỏa khí, "Cha, con cũng đâu hiểu được, con đang ngủ ngon..."
"Dụ Tri Trạc." Dụ Kế Hồng ngắt lời hắn, uy nghiêm sắc bén. "Chiến dịch tranh cử Tổng Thống lần thứ 22 sắp bắt đầu. Không thể có bất kỳ vụ bê bối nào liên quan đến tao vào lúc này, hiểu không?"
Dụ Tri Trach rầu rĩ, "Con hiểu, con sẽ xử lý tốt."
Sau đó, Dụ Tri Trạc liền đến tìm Khổng Tuyết Nhi để giải quyết.
"Khổng Tuyết Nhi, cmn, cô ra đây cho tôi!" Dụ Tri Trạc đẩy Mai Thanh ra, hai bước lao vào nhưng trong phòng ngủ lại không có ai.
Khổng Tuyết Nhi dựa vào cửa phòng tắm, lớn tiếng nói, "Dụ Tri Trạc, cậu đến đây làm gì? Tôi không muốn nhìn thấy cậu, cút đi!"
Dụ Tri Trạc càng nghe càng tức giận, vô cớ đánh tôi, bây giờ còn dám bảo tôi cút?
Hắn ta nhanh chóng tiến tới, một chân đá vào cửa phòng tắm, "Cô ra đây cho tôi!"
Khổng Tuyết Nhi lấy lưng chống vào cánh cửa, "Dụ Tri Trạc, cậu bình tĩnh một chút. Có chuyện gì từ từ nói, không nên động thủ."
"Từ từ nói cm nhà cô!" Dụ Tri Trạc tiếp tục đá mạnh vào cửa, "Thời điểm cô đánh tôi sao không từ từ nói? Đi ra cho tôi, mau ra ngoài!"
"Tam thiếu gia." Mai Thanh cố gắng kéo hắn đi, nhưng bị Dụ Tri Trạc đang bừng bừng lửa giận đẩy ra.
Dụ Tri Trạc lùi lại hai bước, lấy đà đá văng cánh cửa phòng tắm.
Khổng Tuyết Nhi đang dựa lưng vào cánh cửa, dưới lực của một cước đó, nàng chúi người đến trước bồn rửa mặt.
Số 1 cầm hộp y tế vừa vặn đi đến cửa, vừa vặn "nhìn" thấy cảnh này.
Mai Thanh ở một bên hô lên, "Số 1, mau giữ chặt tam thiếu gia lại!"
Dụ Tri Trạc lúc này đã lao vào phòng tắm, thô bạo kéo cổ tay Khổng Tuyết Nhi, muốn túm nàng ra khỏi phòng tắm.
Số 1 bước nhanh tới, dưới sự ràng buộc của 3 định luật của người máy, nó chỉ có thể khách khí lễ phép nói với Dụ Tri Trạc, "Tiên sinh, buông phu nhân ra, không nên động thủ, tiên sinh."
"Tránh ra!" Dụ Tri Trạc đá văng nó, "Đừng cản đường!"
Số 1 lùi lại vài bước, "nhìn" Dụ Tri Trạc nắm lấy cổ tay của Khổng Tuyết Nhi rồi kéo nàng ra khỏi phòng tắm.
Mà Khổng Tuyết Nhi yếu ớt nhu nhược bị hắn kéo ngã xuống đất, một đường kéo đi.
Cảnh tượng vô cùng bạo lực.
"Tam thiếu gia, cậu đừng như vậy!" Mai Thanh hoảng sợ hét lên, động tĩnh nhanh chóng kinh động những người hầu khác trong nhà. Mọi người đều tiến lại gần, hỗn loạn vây quanh Dụ Tri Trạc, vừa la hét vừa cố gắng kéo hắn đi.
Phòng ngủ một mảnh hỗn độn.
Trong cơn hoảng loạn, Mai Thanh không lựa lời mà uy hiếp, "Tam thiếu gia, nếu cậu còn như vậy, chúng tôi sẽ gọi cảnh sát. Cậu là Alpha, lại xông vào phòng tắm của Omega của chính chị gái mình, còn dùng bạo lực đe dọa. Chuyện này nếu truyền ra ngoài..."
Nghe vậy, Dụ Tri Trạc lửa giận càng bốc cao, hắn ném hai người hầu đi, đột ngột xách Khổng Tuyết Nhi lên, chỉ vào mũi nàng nói, "Tin tức tôi phi lễ cô, là do cô tung lên phải không?"
Khổng Tuyết Nhi vẻ mặt vô tội, "Cậu đang nói cái gì?"
Dụ Tri Trạc, "Còn giả vờ, cô..."
"Tiểu Trạc!" Một giọng nữ trung niên đột nhiên vang lên, lớn tiếng mắng Dụ Tri Trạc.
Đổng Vận tới.
Bà ta bước nhanh vào, tức giận nói, "Mày còn làm loạn? Còn không mau buông chị dâu ra!"
"Mẹ!" Dụ Tri Trạc siết cổ tay Khổng Tuyết Nhi, vẻ mặt không cam lòng, "Nữ nhân này dám động đến con! Cô ta còn nói con phi lễ, còn tung tin bậy bạ. Bây giờ trên mạng nơi nơi đều mắng chửi con!"
Đông Vân nghiêm nghị nói, "Câm miệng, mau buông người, lại đây cho ta!"
Không cam lòng, Dụ Tri Trạc buông tay, bước đến bên cạnh Đổng Vận.
Đông Vận hòa hoãn sắc mặt, lộ ra nụ cười áy náy ôn hòa, "Thực xin lỗi Tuyết Nhi, con ta không hiểu chuyện lại quá nóng nảy, có hiểu lầm gì thì từ từ giải thích cho rõ ràng."
Khổng Tuyết Nhi xoa xoa cổ tay, cúi đầu không nói.
Tóc nàng hỗn độn, trên mặt có dấu bàn tay bắt mắt, thoạt nhìn thập phần thê thảm, ai nhìn thấy cũng không khỏi phải mắng Dụ Tri Trạc một câu cầm thú.
Ngay cả Mai Thanh cũng nhịn không được nói, "Tam thiếu gia thật quá đáng, khi dễ phu nhân nhà chúng tôi thế này..."
Đổng Vận lập tức hung hăng đẩy lưng Dụ Tri Trạc, "Lớn như vậy rồi, không thể làm chuyện gì cũng hấp tấp như thế! Nhanh cút về nhà mà ngẫm lại!"
Dụ Tri Trạc không vui nói, "Con không thể đi, cha kêu con xử lý tin tức..."
Đổng Vận nói, "Con nói xử lý là như thế này sao, động thủ với một Omega? Để người khác thấy được thì phải ăn nói như thế nào?"
Dụ Tri Trạc cả giận, "Cô ta cũng đánh con, cô ta còn..."
Đổng Vân lạnh giọng, "Đủ rồi, lập tức cút về nhà!"
Dụ Tri Trạc ngậm miệng lại, trên mặt tràn đầy không cam lòng.
Đổng Vân mắng, "Có nghe hay không, về nhà!"
"Được, tôi về." Dụ Tri Trạc trừng mắt nhìn Khổng Tuyết Nhi, nghiến răng gật gật đầu, "Sau này tôi sẽ tìm cô tính sổ..."
"Mau lên!" Đông Vận đẩy hắn đi, ánh mắt đảo qua đống người hầu trong phòng ngủ, cùng với người máy Số 1 trong góc.
Thu hồi ánh mắt, Đổng Vận lộ ra ấy náy, nói với Khổng Tuyết Nhi, "Thực sự xin lỗi, Tri Trạc vừa rồi hẳn đã dọa con sợ."
Bà bước tới, kéo cổ tay Khổng Tuyết Nhi, "Ai da, sao mà bị thương thành dạng này? Dụng cụ y tế đâu, mau đưa cho ta."
Y cụ trong lúc hỗn loạn vừa rồi bị ném trên mặt đất, Mai Thanh nhặt lên, Đồng Vận lập tức tiếp nhận.
"Ta sẽ giúp Tuyết Nhi xử lý, tất cả các người đi ra ngoài đi." Bà ta nói, "Vừa lúc ta cũng có chuyện muốn nói riêng với Tuyết Nhi."
Mai Thanh không yên tâm, nhìn thoáng qua Khổng Tuyết Nhi, thấy nàng gật gật đầu, bà mới mang người đi xuống.
Đổng Vận nắm lấy cổ tay của Khổng Tuyết Nhi, giúp nàng xóa vết bầm tím, đồng thời ôn tồn nhỏ nhẹ hỏi, "Lúc Tiểu Trạc động thủ với con, người máy đó đã quay video đúng không?"
Khổng Tuyết Nhi vờ không rõ ràng, "Có vẻ là vậy."
Đổng Vận cười khổ, "Vậy làm thế nào để con giao đoạn video gốc cho ta? Còn những tin tức phi lễ trên mạng, ta hy vọng con có thể làm sáng tỏ hiểu lầm, trả lại sự trong sạch cho con trai ta."
Khổng Tuyết Nhi rút tay ra, cử động cổ tay, thản nhiên hỏi, "Dụ Tổng Thống đã biết chưa, chuyện tôi bị con trai ngài ấy phi lễ."
Đổng Vận nói, "Phi lễ gì chứ, đều là hiểu lầm, giải thích là được rồi, hà tất phải kinh động đến Tổng Thống?"
Khổng Tuyết Nhi vẻ mặt đơn thuần, "Đoạn video kia nếu phát tán ra cũng không sao?"
Đổng Vận dần dần cười nổi, "Tuyết Nhi, cô nhất định phải làm vậy sao?"
Khổng Tuyết Nhi nói, "Đúng vậy, tôi nhất định phải làm chuyện này. Phiền bà giúp tôi chuyển cho Tổng Thống một câu, nếu ngài ấy muốn tôi tiêu hủy video, thì phải đáp ứng với tôi một điều kiện."
Đổng Vận lạnh mặt, "Khổng Tuyết Nhi, cô có phải đang tự đề cao bản thân quá rồi không? Cô dựa vào cái gì mà nghĩ rằng có thể uy hiếp Tổng Thống chỉ với video này?"
Khổng Tuyết Nhi cười nói, "Ai nói tôi chỉ có đoạn phim này? Tôi còn có toàn bộ video của mấy ngày trước khi tôi và Dụ Ngôn gặp nguy hiểm."
Đổng Vận khinh thường, "Video đó thì sao chứ?"
Khổng Tuyết Nhi bừng tỉnh, "A, phải rồi ha, chỉ dựa vào một đoạn video chạy trốn, không thể chứng minh rằng Dụ Tổng Thống hổ độc ăn thịt con."
Sắc mặt Đổng Vận khẽ biến, "Khổng Tuyết Nhi, cô có ý gì?"
Khổng Tuyết Nhi nói, "Tôi tin rằng bà hiểu ý tôi. Dù sao, tôi cũng chỉ nói vậy thôi. Trước 12 giờ hôm nay, hãy để Dụ Tống Thống đến tòa án gặp tôi cùng Dụ Ngôn, đáp ứng với điều kiện của tôi. Bằng không, tôi sẽ liền đem toàn bộ video phát tán."
Đổng Vận đứng lên, chế giễu, "Cô cho rằng cô có khả năng uy hiếp ta và Tổng Thống sao? Khổng Tuyết Nhi, muốn đấu với người khác, trước tiên phải nhìn vào thực lực của bản thân mình, xem có xứng hay không!"
Khổng Tuyết Nhi cười khẽ, "Vậy mẹ có thể rửa mắt mong chờ, xem tôi xứng hay không xứng."
Đổng Vận cười lạnh một tiếng, "Không biết thức thời."
Bà đóng sầm cửa lại và bỏ đi.
Buổi sáng, 9 giờ 55 phút.
Sau khi gặp Dụ Ngôn, Tăng Khả Ny được lệnh đến Oasis để tìm Khổng Tuyết Nhi, trao cho Khổng Tuyết Nhi mọi thứ mà nàng muốn.
"Bằng chứng mà chúng tôi có là không đủ. Mặc dù xác định được cuộc tấn công lần trước có ý của Tổng Thống, nhưng cũng không trực tiếp chứng minh rằng ông ta đã dàn xếp nó." Tăng Khả Ny nói, "Cô có chắc muốn sử dụng cái này để đi thương lượng với Tổng Thống?"
Tăng Khả Ny đã đem đến những tài liệu sẽ được tiêu hủy hoàn toàn mà không để lại dấu vết.
Khổng Tuyết Nhi lật xem tài liệu, thản nhiên nói, "Tôi không cùng Tổng Thống thương lượng, tôi sẽ trực tiếp dùng cái này để uy hiếp ông ta."
Tăng Khả Ny kinh sợ, Khổng Tuyết Nhi nhướng mắt, nở nụ cười quyến rũ, "Tăng Tư Lệnh, chúng ta đánh cuộc không?"
Tăng Khả Ny từ chối, "Không cần. Đồ đã đưa đến rồi, tôi về trước."
Khổng Tuyết Nhi nói, "Đừng như vậy, ít nhất hãy nghe xem đánh cuộc chuyện gì."
Tăng Khả Ny nói, "Tôi không cùng người khác đánh đố."
Khổng Tuyết Nhi tiếc nuối, "Được rồi. Vậy tôi có thể hỏi cô một câu được không?"
Tăng Khả Ny hiển nhiên chỉ muốn nhanh chóng rời đi, miễn cưỡng nói, "Cô hỏi đi."
Khổng Tuyết Nhi nói, "Cô nghĩ thế nào về vấn đề của tầng ngầm và Ant Layer?"
Tăng Khả Ny ánh mắt lập tức nghiêm túc, "Vấn đề gì?"
Khổng Tuyết Nhi nói, "Dễ nghe một chút... là vấn đề nghèo đói."
Tăng Khả Ny nói, "Cái này tôi không biết."
Khổng Tuyết Nhi mất mát, nàng giở giọng đáng thương, "Tăng Tư Lệnh vẫn không tin tôi, không muốn cùng tôi nói thật."
Lông mày của Tăng Khả Ny giật giật, phỏng chừng bị giọng điệu vờ vịt đáng thương của Khổng Tuyết Nhi làm cho nổi da gà. Cô nói, "Không có việc gì nữa thì tôi đi trước."
Tăng Khả Ny một khắc cũng không đợi, nhanh chóng rời đi.
Khổng Tuyết Nhi bĩu môi, dựa vào ghế sô pha rồi lật xem tài liệu.
Tích - Chuông báo thức 10 giờ vang lên.
Khổng Tuyết Nhi cầm lấy máy tính bảng, nhấp mở tin tức và làm mới.
"Căn cứ thuần hóa Omega - Nhà máy dưới lòng đất ở Thị trấn Racoon."
"Người mẹ ở Ant Layer đau khổ cầu xin được trả lại con."
Sau khi đọc xong hai mẩu tin này, Khổng Tuyết Nhi đứng dậy, mở rèm cửa và đón nắng chói chang chiếu vào.
Nàng nhìn bầu trời trong xanh, ánh mắt trầm xuống.
Ờ thời khắc như vậy, nàng hy vọng thời tiết biến thiên.
Đem mây mù bao phủ bầu trời, sấm sét rung chuyển không gian, mưa to cuồn cuộn, đủ để rửa sạch toàn bộ thế giới này một lần nữa.
_____
TBC.
Thời buổi này muốn phốt là phải có file ghi âm hoặc ghi hình đấy nhé =)))))
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro