Chương 83

Sự hỗn loạn nổ ra ở tầng ngầm đầu tiên là lan đến khu vực lân cận trên tầng một. Các phần tử cực đoan đã chiếm giữ thị trấn, cánh đồng, nhà kính và cả kho lương thực ở tầng một... Vì thế, Liên Hợp Khu phải lập tức cử quân đội đến trấn áp kịp thời những nổi loạn bất ngờ tại một khu vực nhỏ trên tầng một. ----- Đây là tin tức từ phía chính phủ đưa ra.

Nhưng trên thực tế, mặc dù sự hỗn loạn đó không xâm lấn đến thượng tầng bao quanh bởi những bức tường và tầng trên không trung, một thứ vô hình khác đã lặng lẽ nhóm lên mồi lửa tại những tầng lớp yên ổn này.

Chính là tư tưởng phản kháng.

Một xã hội phân chia bốn tầng, quý tộc trên bầu trời, chuột ngay mặt đất, kiến ​​sâu dưới lòng đất, chiến tranh không dứt. Một thế giới cực đoan như vậy kỳ thật đã sớm kéo dài đến cực hạn, chỉ cần kích thích thêm một chút, thì điểm cực hạn này sẽ sụp đổ.

Những gì đã xảy ra tai Ant Layer chính là ​​kích thích còn thiếu đó.

Cho nên các lãnh đạo cấp cao của Liên Hợp Khu quyết định phải phá hủy hoàn toàn tầng ngầm, bọn họ ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần phá hủy nơi tăm tối đó là có thể dẹp tan những ý nghĩ phản động. Nhưng bên phía Bạch Nghiêm Dị đại diện lại tỏ ra phản đối gay gắt, họ chỉ muốn tách biệt Ant Layer với khu vực khu vực phòng thủ của tầng trên, đồng thời đưa quân trấn áp những phần tử cực đoan.

Bạch Nghiêm Dị hứa hẹn sẽ cải cách khu vực Ant Layer và tầng an ổn bên trên, xóa bỏ ranh giới và chế độ phân cấp thân phận, đồng thời mở rộng quyền hạn xây dựng trên không, bất kỳ ai cũng có thể nộp đơn như nhau.

Đây có thể nói là một bước tiến lớn theo hướng bình đẳng.

Nhưng Aaron lắc lắc đầu, nói nhỏ với Khổng Tuyết Nhi, "Nếu không có Mandela, phương thức này của Bạch Bộ Trưởng đã có thể có hiệu quả. Nhưng nếu người của Mandela xúi giục, thành phố ngầm sẽ không hài lòng. Bọn họ yêu cầu công bằng tuyệt đối, còn đòi bồi thường cho cuộc sống không thấy ánh mặt trời nhiều năm nay. Mỗi người một triệu, nếu không được đền bù, Tòa nhà Hội nghị Liên Hợp Khu sẽ bị đánh bom."

Khổng Tuyết Nhi nhướng mày, "Phách lối như vậy?"

Aaron đáp, "Cũng không hẳn, mấu chốt là bây giờ mọi người ở những tầng an ổn cũng sôi sục. Cậu không lên mạng mấy nay. Nếu cậu lên nhìn một chút sẽ phát hiện ngay... Mọi người đã nhẫn nhịn Liên Hợp Khu đến cực hạn rồi."

Nhẫn không được nữa, sẽ bùng nổ.

Hai người cứ thế vừa trò chuyện vừa tiến vào căn cứ Mandela Sao Hỏa.

Triệu Tiểu Đường và phóng viên Lưu đang chụp ảnh xung quanh căn cứ, Ngu Thư Hân cũng mang một chiếc camera, bấm tách tách chơi đùa.

Khổng Tuyết Nhi và Aaron đứng ở một bên quan sát, thuận tiện tiếp tục nói về tình hình của Liên Hợp Khu.

Giữa chừng, hai người đề cập đến 0001, Khổng Tuyết Nhi nói, "Đã dùng qua một lần, nó thực sự... kinh người."

Aaron nhướng mày đắc ý, "Đó là đương nhiên, đây là sản phẩm tốt nhất mà tôi phải thật vất vả mới lấy trộm được từ chỗ cha tôi."

Khổng Tuyết Nhi hỏi, "Đồ vật quan trọng như vậy, cậu không sợ cha mình phát hiện sao?"

"Sẽ không." Aaron tự tin nói, "Tôi đã đặt một món đồ giả y hệt vào nhà kho của ông ấy. Dù sao thì, thứ này trong tình huống bình thường cha tôi sẽ không đụng đến. Chờ đến tình huống bất thường, ông ấy sẽ không rảnh quan tâm đến chút việc vặt vãnh tôi làm. Dù sao trong kho của ông ấy cũng có rất nhiều thứ như thế này."

Aaron nói một cách không để bụng, như thể cậu căn bản không để ý đến ý nghĩa đằng sau những con robot này.

Sau khi chụp ảnh xong, phóng viên Lưu mang một khuôn mặt tăm tối đến gần, mặc dù không nhìn Khổng Tuyết Nhi, nhưng rõ ràng đang nói với Khổng Tuyết Nhi.

"Mọi thứ đã được thu dọn, thật đúng là chỉ đối phó..."

Khổng Tuyết Nhi coi như không nghe thấy.

Sau khi quay trở lại căn cứ Số 2, phóng viên Lưu nói muốn phỏng vấn Dụ Ngôn, vì vậy đã tự yêu cầu một chiếc xe lục địa và lái đến hố thăm dò.

Khổng Tuyết Nhi phớt lờ đối phương, mang theo bọn Ngu Thư Hân đến thăm vườn thực vật của nàng.

Ngu Thư Hân đối với những thứ trong vườn rau đều thập phần mới lạ, nàng chạy tới chạy lui quan sát, khi gặp thứ gì đó mới, nàng lại vẫy vẫy Aaron qua xem.

Triệu Tiểu Đường quét mắt nhìn một vòng xung quanh, sau đó đi đến bên cạnh Khổng Tuyết Nhi, lãnh đạm nói, "Người phụ nữ mà cô nhờ tôi điều tra vẫn không tra được. Có quá ít thông tin."

Khổng Tuyết Nhi căn bản cũng không có chút hy vọng nào, nghe xong liền gật đầu, "Tôi cũng nghĩ vậy. Dù sao cũng là người của hơn trăm năm trước."

Triệu Tiểu Đường thắc mắc, "Tại sao cô lại muốn điều tra bà ta?"

Khổng Tuyết Nhi ngừng lại, không trả lời.

Ánh mắt nàng lướt qua mấy hàng giá đỡ để trồng trọt, nhìn Ngu Thư Hân và Aaron qua những kẽ hở của rau trên giá. Không biết Aaron nói gì đó, bị Ngu Thư Hân hung hăn nhéo mấy cái.

Khổng Tuyết Nhi quan sát vài giây mới trả lời, "Bởi vì người phụ này là Alpha thế hệ đầu tiên, hơn nữa, bà ấy vẫn tồn tại cho đến ngày nay."

Triệu Tiểu Đường nhíu mày, "Thế hệ đầu tiên?"

Khổng Tuyết Nhi làm vẻ mặt tiếc nuối vô lực, "Tình huống cụ thể tôi cũng không biết đâu, cho nên mới nhờ cô điều tra."

Triệu Tiểu Đường cố gắng thu hồi ánh mắt, kiềm chế xúc động muốn bùng nổ. Khẩu khí của Khổng Tuyết Nhi rõ ràng là 'tôi biết nhưng tôi sẽ không nói cho cô biết, trừ khi cô có thể tìm thấy người phụ nữ tên Autumn này'.

Sau khi tham quan căn cứ, đám người lại đến phòng ngủ của Khổng Tuyết Nhi và Dụ Ngôn để uống rượu và trò chuyện.

Phòng nhỏ, cũng không có nhiều ghế, mấy người liền quây quần bên bàn cà phê, ngồi dưới đất uống rượu.

Ầm ĩ cả đêm, Dụ Ngôn đã trở lại.

Ngu Thư Hân vốn đang tranh cãi với Khổng Tuyết Nhi, ngay khi Dụ Ngôn mở cửa, Ngu Thư Hân liền với khuôn mặt lạnh lùng của Dụ Ngôn, lời muốn nói đột nhiên mắc kẹt trong cổ họng nàng. Nàng im lặng mím môi, dùng cùi chỏ thúc Khổng Tuyết Nhi, nhưng tay nàng hoàn toàn chạm vào không khí.

Khổng Tuyết Nhi đã ứng dậy và đi về phía Dụ Ngôn.

Phòng khách nhỏ hẹp, hiệu suất của hệ thống thông gió không đủ tốt, căn phòng nồng nặc mùi cồn và thức ăn, trên bàn cà phê cũng bừa bộn, Khổng Tuyết Nhi cũng uống rượu đến mức đỏ hết mặt.

Cho nên sắc mặt của Dụ Ngôn, tự nhiên là không thể tốt được.

Khổng Tuyết Nhi bước đến cởi cúc áo khoác của Dụ Ngôn, đồng thời hôn hôn lên má cô rồi thì thầm, "Bạn bè từ xa xôi khó khăn lắm mới có thể đến gặp em, nên mới cùng nhau uống một chút. Đừng tức giận mà, được không?"

Dụ Ngôn vốn dĩ không tức giận, chỉ là có chút... không thích.

Không thích bàn cà phê lộn xộn, cũng không thích không khí hỗn độn.

Aaron ngồi dựa vào ghế sofa, cậu vẫy tay với Dụ Ngôn, "Dụ Thượng Tướng, cùng uống đi!"

Dụ Ngôn không giống như người sẽ tham gia vào mấy buổi tụ tập không đứng đắn như vậy, ngay khi Khổng Tuyết Nhi vừa định giúp cô từ chối, Dụ Ngôn đột nhiên nhẹ nhàng cong môi, lộ ra một nụ cười lãnh đạm, "Được."

Cô đã đồng ý rồi.

Khổng Tuyết Nhi sửng sốt, Ngu Thư Hân cũng ngẩn ngơ.

Aaron nhiệt tình tránh sang một bên, cậu lấy ​​ra một chiếc ly chưa sử dụng và rót rượu cho Dụ Ngôn, "Đây là rượu whisky tôi đặc biệt mang từ Trái Đất đến. Thượng Tướng nếm thử xem?"

Dụ Ngôn bước lại, nhìn mọi người ngồi lung tung trên mặt đất, cô đứng yên không nhúc nhích.

Cô không nghĩ sẽ ngồi dưới đất khó coi như vậy.

Aaron dường như đã nhận ra, lập tức đi tới kéo chiếc ghế ở bên cạnh, chuẩn bị để Dụ Ngôn ngồi xuống.

"Không cần." Dụ Ngôn từ chối, cô chống trên sàn nhà, thong dong ưu nhã ngồi xếp bằng xuống, hai tay đặt trên đầu gối, sau đó nâng mắt lên. Bắt đầu từ Triệu Tiểu Đường, tầm mắt lần lượt lướt qua khuôn mặt của từng người.

Sắc mặt cô lạnh lẽo, dáng ngồi lại hết sức đoan chính, ánh mắt trầm thấp, khí phách uy nghiêm.

Bầu không khí quanh bàn cà phê im lặng trong nháy mắt, như thể đây không phải là một bữa tiệc tối, mà là một đại hội nghiêm trang.

Khổng Tuyết Nhi bước tới, ngồi xuống bên cạnh Dụ Ngôn, nàng mỉm cười và bắt đầu nói chuyện. Khổng Tuyết Nhi muốn để bầu không khí trở nên sống động, nhưng khí thế của Dụ Ngôn quá mạnh, cổ nghiêm túc trong không khí dường như không thể lay động, có kể chuyện cười cũng cảm thấy khô khan.

Cuối cùng, bữa tiệc tối cũng kết thúc trong bầu không khí có chút gượng gạo.

Sau khi tiễn mọi người đi về, Khổng Tuyết Nhi bắt đầu thu dọn bàn cà phê, đồng thời giục Dụ Ngôn đi tắm.

Dụ Ngôn vẫn ngồi dưới đất không nhúc nhích.

Khổng Tuyết Nhi đặt những gì trong tay xuống, nàng ngồi xuống, đặt tay lên đầu gối Dụ Ngôn, "Sao vậy? Không vui sao?"

Dụ Ngôn lắc đầu, rũ mắt trầm mặc hai giây, cô mới đứng dậy, "Tôi đi tắm đây."

Khổng Tuyết Nhi nhìn nhìn bóng lưng cô, sau đó liếc nhìn bàn cà phê lộn xộn, cuối cùng cũng từ bỏ việc thu dọn, đứng dậy đi theo Dụ Ngôn, cùng nhau chen vào phòng tắm.

Trước đó nàng uống không ít rượu, mặt mũi hồng hồng, đi vào phòng tắm, bị hơi nóng làm cho khuôn mặt càng thêm ửng đỏ, thậm chí đuôi mắt còn ánh lên một mạt ướt át động lòng người.

Khổng Tuyết Nhi ấn Dụ Ngôn đang tắm rửa sát vào tường.

Phòng tắm nhỏ hẹp, vừa vặn cho hai người bên trong.

"Thượng Tướng nhà mình không vui." Khổng Tuyết Nhi chống một tay lên tường, dán sát lại, "Là vì sao?"

Nước nóng từ vòi sen phun xuống hai người, đổ lên người Khổng Tuyết Nhi, làm ướt áo nhẹp chiếc áo trắng của nàng, lộ ra màu sắc và đường nét của nội y.

Dụ Ngôn rũ mắt xuống, nắm lấy eo Khổng Tuyết Nhi, muốn cởi quần áo đã ướt đẫm.

Khổng Tuyết Nhi nắm lấy tay Dụ Ngôn, "Người còn chưa trả lời câu hỏi của em..."

Vì thế Dụ Ngôn ngước mắt lên nhìn vào khuôn mặt của Khổng Tuyết Nhi.

Hơi nước thấm ướt da thịt, gò má và lông mi của nàng cũng trở nên ướt sũng, đáy mắt cũng một mảnh long lanh ướt át. Rất động lòng người.

Dụ Ngôn nắm lấy cằm Khổng Tuyết Nhi, ngón tay dùng sức vuốt ve da thịt mỏng manh của nàng. Đôi mắt cô thực trầm, nhưng bên trong ngoài dục vọng, còn chứa một chút khác lạ.

Khổng Tuyết Nhi chưa kịp nhìn rõ đó là gì thì nàng bất ngờ bị Dụ Ngôn áp vào tường, hôn đến mãnh liệt.

...

Dụ Ngôn lần này đặc biệt tàn nhẫn, thậm chí còn vượt xa lần đầu tiên của hai người.

Trước khi kết thúc, cô cắn hai lần lên tuyến thể của Khổng Tuyết Nhi. Chờ đến khi xong, tuyến thể của Khổng Tuyết Nhi đã trùng trùng điệp điệp những dấu răng, toàn bộ sau gáy nàng sưng đỏ dữ tợn, có chút dọa người.

Khổng Tuyết Nhi hết sức cố gắng để không bất tỉnh giữa chừng, kiên trì cho đến khi kết thúc. Nàng vừa mệt vừa đau mà rúc sâu vào vòng tay của Dụ Ngôn, hỏi cô có phải đang ghen không?

Dụ Ngôn nhìn xuống lưng Khổng Tuyết Nhi, chậm rãi vuốt ve gáy nàng, cẩn thận sờ lên địa phương sưng đỏ kia.

"Không có." Nói xong, cô lại nói thêm một câu, "Xin lỗi."

Xin lỗi vì đêm nay đã làm gáy em bị thương đến mức như vậy.

Khổng Tuyết Nhi nhân cơ hội làm nũng, "Em đau quá..."

Dụ Ngôn sờ sờ vùng da sau cổ nàng, sau đó đứng dậy nói, "Tôi đi lấy thuốc."

Cô lấy bình xịt, phun thuốc lên phần gáy sưng đỏ của Khổng Tuyết Nhi.

Sau khi xịt thuốc, vết sưng đỏ nhanh chóng biến mất, chỉ để lại một vòng lại một vòng dấu răng.

Dụ Ngôn rũ mắt nhìn những dấu ấn, những dấu vết này, nếu dùng thuốc liền có thể được chữa lành và tiêu trừ trong vài giờ. Do đó, việc cắn tuyến thể lặp đi lặp lại kỳ thật cũng không có bất kỳ tác dụng thực chất nào, ngoại trừ việc tuyên thệ chủ quyền một cách gần như bạo lực.

"Xin lỗi." Dụ Ngôn lại nói một lần nữa.

Khổng Tuyết Nhi nằm trên giường, gác cằm trên cánh tay, nghiêng đầu nhìn cô, "Có phải người để ý chuyện em ở cùng Aaron và những người khác?"

Dụ Ngôn cụp mắt xuống, ánh đèn nghiêng nghiêng, kéo theo một cái bóng đến trước mắt cô.

"Không phải."

Không phải cô để ý đến việc Khổng Tuyết Nhi ở cùng Aaron hay những người khác. Cô để ý... trước mặt Aaron và những người khác, có một Khổng Tuyết Nhi không chút bận tâm, không chút ngụy trang, lại vô cùng phóng khoáng như vậy.

Làm cô đột nhiên nhận ra rằng, Khổng Tuyết Nhi không chỉ thân cận với một mình cô. Nàng cũng có rất nhiều bằng hữu thân mật.

Nhưng Dụ Ngôn, lại chỉ có một mình Khổng Tuyết Nhi.

_____

TBC.

Thật ra đoạn cuối này thượng tướng có chút đáng thương. Trước khi Khổng Tuyết Nhi xuất hiện, Dụ Ngôn đã luôn một thân một mình. Nếu không có sự xuất hiện của nàng, có lẽ cô sẽ tiếp tục cô độc cả đời.

Quanh người có biết bao nhiêu hoa lệ, tôi thì chỉ có riêng mình người.

Một chuyện động trời, 31 chương đầu của mình đã không cánh mà bay, mình chỉ có bản chưa beta, thật sự buồn chết mất thôi. Nếu một ngày bay tiếp những chương còn lại thì mình cũng không biết phải làm sao nữa T^T

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro