Chương 27: Linh Thú Viên
Linh Thú Viên của Huyền Thanh Tông nằm trên Lạc Tinh Phong phía Đông, cùng với Minh Hà Phong ở phía Tây, gần như kéo dài qua toàn bộ Huyền Thanh Tông. Nhưng mà một tông môn dù có lớn đến đâu, đối với tu sĩ có thể ngự kiếm mà nói, đi qua lại cũng chỉ là chốc lát.
Giang Mạch vẫn được Vân Thanh Việt bế lên phi kiếm, không còn cách nào, ai bảo nàng còn quá nhỏ chứ.
Đương nhiên, cảm giác được mỹ nhân ôm vào trong ngực cũng không tệ, chỉ là đường xá có hơi quá mức ngắn ngủi —— Tu sĩ ngự kiếm phi hành, khoảng cách ngàn dặm đều là ngay lập tức tới, cùng tiên hạc phi hành chậm rì rì hoàn toàn là hai trải nghiệm khác nhau. Thế cho nên Giang Mạch còn chưa kịp phản ứng lại, các nàng đã đến nơi, khi phi kiếm của Vân Thanh Việt đáp xuống, Giang Mạch còn có chút chưa đã thèm.
Linh Thú Viên nói là nằm trên Lạc Tinh Phong, nhưng kỳ thật cũng không ở trên Lạc Tinh Phong, mà là nằm trên một ngọn núi nhỏ bên cạnh Lạc Tinh Phong. Toàn bộ đỉnh núi đều thuộc quyền sở hữu của Linh Thú Viên, phần lớn linh thú bên trong cấp bậc không cao, nhưng chủng loại lại đa dạng.
Vân Thanh Việt ôm Tiểu Bạch Hổ đứng bên ngoài Linh Thú Viên, cũng không có vẻ bất ngờ, bởi vì đệ tử ôm linh thú ra ra vào vào chỗ nào cũng có. Cho đến khi một đệ tử nào đó ngẩng đầu lên, nhìn thấy người ôm "linh sủng" đứng trước Linh Thú Viên lại là đại sư tỷ của Minh Hà Phong, mỹ nhân lạnh lùng ngoại trừ luyện kiếm tu hành thì không hề đặt bất kỳ điều gì trong lòng ở trong truyền thuyết, lập tức có hơi kinh ngạc, sau đó vội vàng hành lễ vấn an nói: "Gặp qua Vân sư tỷ."
Một tiếng này vừa dứt, lập tức thu hút tất cả sự chú ý của những người xung quanh đến đây, sau đó từng tiếng vấn an liên tiếp vang lên.
Vân Thanh Việt vẫn vẻ mặt thanh lãnh như trước, chỉ khẽ gật đầu với mọi người, rồi ôm Tiểu Bạch Hổ đi về phía Linh Thú Viên. Đệ tử thủ vệ nhìn thấy nàng kinh ngạc trong chớp mắt, cũng hành lễ vấn an, nhưng trong lén lút lại vội vàng truyền âm báo tin cho các sư huynh, sư tỷ.
Hết cách rồi, đặc tính nuôi gì chết đó của Vân Thanh Việt, mấy năm nay những người khác đều đã gần như quên đi, nhưng đệ tử Linh Thú Viên từng bị "tai họa" lại còn nhớ đến rõ rõ ràng ràng. Thậm chí mỗi khi có đệ tử mới gia nhập Linh Thú Viên, các sư huynh, sư tỷ sẽ ân cần dạy bảo, đem danh sách Linh Thú Viên cự tuyệt lui tới báo cho bọn họ, bảo bọn họ cẩn thận phòng bị.
Đệ tử thủ vệ hôm nay cũng là như thế, hắn đối với tên của Vân Thanh Việt gần như là sét đánh ngang tai, nhìn thấy nàng phản ứng đầu tiên chính là đề phòng và báo tin. Nhưng chờ khi truyền tin tức xong, hắn lại ngẩng đầu nhìn, lại kinh ngạc vị Vân sư tỷ này thế nhưng ôm một con tiểu linh thú trong lòng —— Vị sư tỷ này không phải nuôi gì chết đó sao, tại sao sẽ ôm linh thú? Chẳng lẽ tỷ ấy nuôi không sống nổi, cho nên đưa tới Linh Thú Viên.
Đây dường như là lời giải thích duy nhất, khi đệ tử thủ vệ nghĩ thông suốt lại nhìn Vân Thanh Việt thì ánh mắt đã nhu hòa rất nhiều. Ít nhất Vân sư tỷ không có lòng sát sinh, thể chất đặc thù nuôi gì chết đó cũng không trách tỷ ấy được.
Trong nháy mắt, đệ tử thủ vệ này đã làm rất nhiều, cũng suy nghĩ rất nhiều, thái độ thay đổi hết lần này đến lần khác.
Những điều này đương nhiên không thể giấu được Vân Thanh Việt tu vi cao thâm, cũng không thể giấu được Tiểu Bạch Hổ tai thính mắt tinh. Tiểu Bạch Hổ ghét bỏ liếc mắt nhìn đệ tử thủ vệ, cảm thấy hắn diễn có hơi nhiều, cũng không biết suy nghĩ cái gì.
Vân Thanh Việt lại không có so đo điều gì, nàng thậm chí còn không có vào cửa, chỉ ở bên ngoài Linh Thú Viên chờ các sư huynh, sư tỷ mà đệ tử thủ vệ vừa truyền tin đến.
Quả nhiên, Linh Thú Viên vẫn phòng bị nàng nặng như vậy, đệ tử của Linh Thú Viên cũng vẫn là trân trọng, yêu thích linh thú bọn họ nuôi. Vừa nghe thấy nàng xuất hiện ở bên ngoài, gần một nửa Linh Thú Viên đều bị kinh động, ánh sáng bốn phía vội vàng đến.
Sau một lúc, có lẽ là nhận ra được quá mức hưng sư động chúng [1], người đến rồi vẫn chưa lộ diện toàn bộ, chỉ có dăm ba người ra mặt đón tiếp.
[1] Hưng sư động chúng: đây là một câu thành ngữ, có nghĩa là triệu tập lực lượng, phát động tất cả mọi người ra làm một việc gì đó
Đệ tử của Linh Thú Viên ngoài nuôi dưỡng linh thú, cũng lấy ngự thú mà tăng trưởng. Bọn họ chăm sóc linh thú quanh năm, tự mình vun đắp, bồi dưỡng tình cảm với linh thú, bởi vậy ăn mặc cũng không phải trường sam bồng bềnh giống những tu sĩ bình thường, thay vào đó là một thân y phục ngắn màu nâu, thoạt nhìn giống như người lao động —— Đương nhiên, so sánh với đại chúng lao khổ trên thế gian, trong bọn họ cũng chưa từng thiếu tu sĩ tuấn tú phiêu dật.
Đại sư huynh dẫn đầu tiến lên hai bước, mặt treo nụ cười khách khí, vừa định mở miệng hỏi Vân Thanh Việt vì sao mà đến, đã nhìn thấy Tiểu Bạch Hổ nàng ôm trong lòng ngực. Tuy rằng Tiểu Bạch Hổ ăn mặc áo lót, nhìn không rõ bộ dáng cụ thể, nhưng đại sư huynh của Linh Thú Viên vẫn liếc mắt một cái liền nhìn ra đó là linh thú loại mèo.
Nghĩ đến một đàn tiểu linh miêu đã từng bị Vân Thanh Việt nuôi chết, mi mắt đại sư huynh của Linh Thú Viên giật giật, lời nói đến bên miệng đã chuyển: "Ơ, đây là linh sủng của Vân sư tỷ? Không biết đã nuôi bao lâu?"
Đại sư huynh của Linh Thú Viên lớn tuổi hơn Vân Thanh Việt, nhưng giữa những người cùng thế hệ trong Tu Chân giới lấy tu vi luận lớn nhỏ. Những năm trước, lúc Vân Thanh Việt còn nhỏ tuổi, mọi người Linh Thú Viên còn có thể gọi nàng một tiếng sư muội, nhưng bây giờ tu vi của Vân Thanh Việt hiển nhiên đã vượt qua bọn họ, cho dù lớn tuổi hơn một chút, cũng chỉ có thể thành thành thật thật gọi một tiếng sư tỷ. Nếu lại qua vài năm nữa, tu vi của Vân Thanh Việt vượt qua người cùng thế hệ hai cảnh giới lớn, thì tiếng sư tỷ này cũng không phải ai cũng có thể gọi.
Vân Thanh Việt đã rất nhiều năm không đến Linh Thú Viên, đối với việc xưng hô này cũng không để ý, nghe vậy đúng sự thật đáp: "Hơn tháng."
Đại sư huynh của Linh Thú Viên nghe vậy, lập tức cảm thấy toàn thân đều không khỏe, cau mày hỏi: "Vậy sư tỷ tới làm gì? Chẳng lẽ là tiểu linh thú này bị bệnh, cho nên đến tìm dược?"
Huyền Thanh Tông không thiếu luyện đan sư, như phong chủ Quỳnh Hoa Phong càng là đỉnh cấp luyện đan tông sư, đan dược Tiểu Bạch Hổ cần cũng đã sớm giao cho hắn luyện chế. Nhưng một số đan dược linh thú dùng cũng không phải bất kỳ luyện đan sư nào cũng biết luyện chế, dù sao đan dược người dùng còn khó có thể vô tận, nhóm luyện đan sư sao lại sẽ lãng phí tinh lực ở trên người linh thú? Cũng chỉ có địa phương như Linh Thú Viên, mới có thể đặt tất cả tinh lực lên người linh thú.
Vân Thanh Việt nghe ra ý tứ của đối phương, e là cho rằng Tiểu Bạch Hổ bị nàng liên lụy, lại sắp bệnh chết. Nàng cũng không định giải thích điều gì, càng không định ở trước mặt bao người lộ ra đầu trọc của Giam Binh Thần Quân tương lai, chỉ gật gật đầu nói: "Đúng là đến xin dược."
Đại sư huynh Linh Thú Viên lập tức trở nên vô cùng đau lòng, tiến lên hai bước tiếp nhận Tiểu Bạch Hổ: "Thôi, ta sẽ cố hết sức."
Vân Thanh Việt giơ tay cầm kiếm lên, cản người lại: "Không cần, chỉ là muốn hỏi xin ngươi một lọ sinh sôi tán." Suy nghĩ một chút, thoáng vén lên xiêm y một chân của Tiểu Bạch Hổ, cho đối phương xem bộ lông bị mổ trọc của nàng: "Nàng đánh nhau với người ta, trên người bị mổ rớt mấy nhúm lông, hai ngày nay đều không vui, ta liền nghĩ đến xin chút dược, có thể để cho nàng sớm chút khôi phục."
Linh thú đánh nhau rụng lông thật là chuyện bình thường, hơn nữa không giống như động vật trên phàm trần, phần lớn nhóm linh thú đều khai linh trí thì càng biết đẹp xấu. Mỗi khi đánh nhau xong phát hiện mình phá tướng, cũng sẽ buồn bã hậm hực, cho nên Linh Thú Viên mới có thể đặc biệt nghiên cứu chế tạo ra sinh sôi tán.
Tuy rằng không cần dược, qua một khoảng thời gian lông cũng có thể mọc lại, nhưng sinh sôi tán vẫn trở thành đan dược được hoan nghênh nhất Linh Thú Viên.
Mọi người trong Linh Thú Viên nghe vậy, vẻ mặt đều lập tức thả lỏng, nụ cười trên mặt đại sư huynh cũng trở nên chân thành hơn rất nhiều: "Thì ra là vậy. Việc này dễ dàng, chỗ này của ta có." Nói rồi lấy ra một bình sứ từ trong nhẫn trữ vật đưa tới.
Sau khi Vân Thanh Việt nhận lấy thì nói tạ, lại mượn dược trì của Linh Thú Viên để dùng —— Dược trì này là dành cho linh thú, cũng là độc quyền của Linh Thú Viên, nếu không Tiểu Bạch Hổ cũng không cần đi một chuyến này, chỉ cần ở Minh Hà Phong chờ Vân Thanh Việt cầm dược trở về là được. Hơn nữa thần thú cấp bậc quá cao, Vân Thanh Việt cũng không thể xác định sinh sôi tán này có tác dụng với nàng hay không, vì vậy thử ở Linh Thú Viên rồi lại nói sau.
...
Giang Mạch ngây thơ mờ mịt, nghe theo Vân Thanh Việt sắp xếp, có điều, những lời nói và việc làm của mọi người sau khi gặp nhau cũng được nàng xem ở trong mắt. Trong lòng không khỏi có chút kỳ quái, sao lại có cảm giác sạn phân quan nhà nàng bị người phòng bị ghét bỏ vậy?
Đúng vậy, đây không phải là ảo giác của nàng, nhất là khi phát hiện có người dùng ánh mắt thương hại nhìn mình thì nàng càng thêm khó hiểu.
Cho đến khi đoàn người đi dược trì, hệ thống theo tín hiệu của Giang Mạch vẫn ở lại, dựng lỗ tai lên, rốt cuộc nghe trộm được các đệ tử của Linh Thú Viên nghị luận Vân Thanh Việt ——
"Vị kia chính là Vân sư tỷ của Minh Hà Phong sao? Nhìn cũng không có gì khác lạ mà."
"Sao mà nhìn ra được? Chỉ là các sư huynh, sư tỷ đều nói, Vân sư tỷ gì cũng giỏi, thiên thú thượng giai, tu hành nhanh chóng, cố tình chính là nuôi gì chết đó, trời sinh tương khắc với Linh Thú Viên chúng ta... Chỉ cần nàng không phải tới Linh Thú Viên chúng ta chọn linh thú, ngày thường chúng nên kính thì vẫn kính là được, ngoài ra cũng không có trở ngại."
"Nói cũng đúng. Nhưng là đáng thương cho tiểu linh thú mà Vân sư tỷ ôm vào trong lòng, tỷ ấy bọc kín mít như vậy, cũng không biết đến tột cùng là linh thú gì? Nghe nói, trước đây linh thú trong tay tỷ ấy chưa bao giờ nuôi quá một tháng, con này, có lẽ phẩm cấp không thấp."
Mặc dù nói phẩm cấp không thấp, nhưng mọi người trong Linh Thú Viên đều không hề lạc quan với kết cục của Giang Mạch. Rốt cuộc đây đều là bài học xương máu, bọn họ mới không tin cảnh đổi sao dời, thể chất đặc thù của Vân Thanh Việt có thể không thuốc mà khỏi, không thấy hiện tại những tiên hạc đó vẫn trốn tránh nàng sao? Nói đi rồi nói lại vẫn là cảm thấy không yên tâm, mấy đệ tử Linh Thú Viên xoay người trở về, định nhốt nhóm linh thú nuôi thả lại, miễn cho trong chốc lát nếu Vân Thanh Việt rảnh rỗi muốn đi dạo một vòng Linh Thú Viên, lại bị nàng đụng phải chết đi mấy con, vậy đã có thể làm cho người ta đau lòng.
Mọi người nghị luận sôi nổi tản đi, may mà xung quanh không có người ngoài, những lời này cũng không có truyền ra ngoài. Nhưng mà hệ thống nghe xong, lỗ tai lại là kinh hãi, chạy như bay trở về bên cạnh ký chủ, cách thật xa kêu to: "Ký chủ, ký chủ, không ổn rồi..."
Dứt lời, nó xông vào dược trì, sau đó thấy ký chủ nhà mình toàn bộ hổ ngâm mình ở trong hồ nồng đậm mùi thuốc. Vân Thanh Việt cầm loại thuốc mỡ vừa mới điều chế xong trên tay, vô cùng có kiên nhẫn bôi lên nơi bị trọc lông của Giang Mạch, cuối cùng bôi đến một mảng Đông một mảng Tây, hổ trọc lông biến thành hổ mèo, nhìn thật sự có mấy phần buồn cười.
Giang Mạch lúc này cũng không thèm để ý đẹp xấu, dù sao thuốc mỡ bôi lên người hiệu quả có thể nói dựng sào thấy bóng. Nàng thích ý nằm ở bên hồ nước, nghe thấy hệ thống đã trở về, ngẩng đầu hỏi: "Ngươi nghe nói gì rồi, sao lại không ổn?"
Hệ thống cũng không có tâm tư trêu chọc nàng, lập tức thuật lại lời đã nghe một lần, cuối cùng lo lắng sốt ruột nói: "Ký chủ, nếu không, chúng ta vẫn là đổi sạn phân quan đi? Vân sư tỷ tuy rằng rất tốt, nhưng thể chất của nàng không ổn rồi, lỡ như người thật sự xảy ra chuyện thì phải làm sao bây giờ?"
Giang Mạch không để bụng, cười nhạt nói: "Vớ vẩn, chỉ là trùng hợp thôi, nào có quỷ quái như vậy?"
Vân Thanh Việt không nhìn thấy hệ thống, cũng không nghe hiểu đối thoại giữa hai người, nàng chỉ nghe thấy Tiểu Bạch Hổ rầm rì khẽ kêu vài tiếng. Sau đó nàng cảm thấy cổ tay chợt lạnh, lại là một cái đuôi ướt dầm dề quấn lấy, giống như làm nũng...
Trong đôi mắt lưu ly hiện lên chút ấm áp, buồn bã bởi vì chuyện cũ ở Linh Thú Viên mà sinh ra, dường như lúc này cũng đã tiêu tan đi rất nhiều.
Bầu không khí tạm được, chuyến này Giang Mạch thu hoạch cũng rất phong phú, không chỉ lại một lần nữa có được bộ lông chỉnh tề và xinh đẹp, còn nghe được một ít chuyện cũ liên quan đến Vân Thanh Việt. Sau đó nàng đột nhiên hiểu ra nguyên nhân tại sao lúc ấy mới gặp, Vân Thanh Việt rõ ràng nhìn qua rất là yêu thích nàng, nhưng không chịu để nàng dụi tay, càng không chịu mang nàng đi. Lúc này trong lòng không khỏi có chút may mắn, đồng thời cũng có chút tò mò.
Bởi vậy sau khi phản bác hệ thống xong, Giang Mạch rất nhanh chuyển chủ đề, lại hỏi: "Trên đời này thật sự có thể chất nuôi gì chết đó sao? Hệ thống ngươi nhìn thử xem, trên người sư tỷ là có gì không ổn?"
Công năng rà quét của hệ thống ở mức độ nào đó mà nói rất là cường đại, bởi vì máy móc phân tích có thể tránh được nhiều phán đoán chủ quan của con người.
Vì sự an toàn của ký chủ, hệ thống cũng không có cự tuyệt việc nhỏ không tốn sức này. Nó nhắm vào Vân Thanh Việt mở ra rà quét, không bao lâu đã đưa ra kết luận. Sau đó nhìn kết quả rà quét, hệ thống bỗng nhiên kinh ngạc ra tiếng: "Úi?"
Lỗ tai Tiểu Bạch Hổ dựng thẳng lên, nghe vậy lập tức nhìn lại, khẩn trương hỏi: "Làm sao vậy?"
Hệ thống: "Hình như là có chút không đúng..."
...
Lời của Editor:
Thật ra bộ này tác giả không có chia quyển nhưng mà có chia mấy cái arc như sau:
Chương 1 đến chương 106: Huyền Thanh Tông
Chương 107 đến chương 241: Minh Tông Sơn
Chương 242 đến chương 304: Nam Hải Vực
Chương 305 đến chương 387: Bắc Uyên Cảnh
Chương 388 đến chương 487: Huyền Âm Sơn
Chương 488 đến chương 550: Ma Tung
Chương 551 đến chương 578: Quy Xứ
69 chương còn lại chính là phiên ngoại
Dè, chương sau sư tỷ đưa tiểu phế hổ xuống dưới chân núi đón người của hai tông kia cũng coi như bắt đầu cái phần chính của arc đầu tiên trong phần Huyền Thanh Tông chính là luận võ ~~
Nhìn bộ này dài thì dài chứ một chương cũng không quá nhiều =))) Thành ra đọc một chương khá là nhanh, Edit từng chương bộ này cũng nhanh hơn bộ Kiến Long ~~
Try hard try hard ~~
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro