Nữ hài trẻ tuổi mặt mày nhu hoà đến không thể tưởng tượng, nhẹ nhàng nói: "Cám ơn, em rất thích."
Tần Ý Nùng không nói chuyện.
Cô nghĩ: Thì ra em thích tôi.
___________________________________
Tần Ý Nùng không phải mười chín tuổi, cô ở trong thế giới ngư long hỗn tạp (cá rồng lẫn lộn) nhiều năm như vậy, đóng qua nhiều phim điện ảnh, cuộc đời cô trải nhiều biết nhiều hơn rất nhiều so với độ tuổi 26 của bản thân, cô là người đi trên mũi dao, cô luôn biết ai đối với mình chân thành, ai lòng mang ác độc, ai có thể kết thân, ai nên cách xa, ai cần phải duy trì quan hệ ngoài mặt, nếu cô làm không được, ngày hôm sau khi tỉnh lại cô phải đối mặt với đường cùng.
Bao gồm cả ái mộ, hoặc nói là, ái mộ của người yếu thế.
Đường Nhược Dao mới mười chín tuổi, sự ái mộ đã sớm viết lên mặt nàng, miệng không hé thì ánh mắt cũng sẽ nói ra.
Nàng mượn việc ra khỏi thư phòng đi rót nước, trộm liếc nhìn cô một cái, bị cô bắt giữ được ánh mắt sẽ làm như không có gì mà thu hồi lại ánh mắt kia, hoặc là hướng cô gật gật đầu, quay về thư phòng, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng; nàng lấy những cái cớ nhỏ vụng về, khi cô nhìn thẳng nàng sẽ vô thức nắm chặt tay, toát ra sự ngượng ngùng không kiểm soát; còn có từng cái nhìn như ngẫu nhiên lại như có tính toán đối diện từ trước.
Tần Ý Nùng không hỏi, nhưng tình cảm của thiếu nữ luôn là thơ, Đường Nhược Dao là nhà thơ lãng mạn trời sinh, đem lòng dạ kích động của nàng thoải mái đặt vào trời đất và hơi thở, làm Tần Ý Nùng không có cách nào tránh thoát.
Cuối cùng cô quyết định thử nàng một chút, thành công.
Thì ra em thật sự thích tôi.
Trái tim Tần Ý Nùng trầm xuống.
"Thích thì xịt thử một chút xem." Trên mặt Tần Ý Nùng không lộ ra điểm khác thường nào, khẽ mĩm cười nói.
"Được!" Đường Nhược Dao nâng nước hoa lên, cầm theo hộp đóng gói, mới vừa chạy đi được vài bước, quay đầu lại nhìn Tần Ý Nùng cười, thả chậm bước chân, đi về phòng.
Tần Ý Nùng bật cười.
Cửa phòng ngủ chính không nặng không nhẹ mở ra.
Nụ cười của Tần Ý Nùng liền biến mất.
Đường Nhược Dao đặt nước hoa lên tủ đầu giường, rồi ném bản thân lên giường, vùi mặt xuống, thét chói tai không thành tiếng.
A a a a a!
Tần Ý Nùng tặng quà cho mình.
Đường Nhược Dao lăn qua lăn lại, lăn vài vòng, làm rối tung chăn đơn lên.
Nàng xịt một chút nước hoa lên cổ tay và sau cổ, lui lại sau ngửi ngửi, hình như là mùi hương tùng bách, Tần Ý Nùng thích nước hoa loại này sao? Hay là cảm thấy mình thích hợp mùi này?
"Em thích."
Tần Ý Nùng nằm trên ghế dài nhắm mắt dưỡng thần, làm bộ không nghe được tiếng bước chân của cô gái trẻ, mãi cho đến khi nàng đi đến trước mặt mình, rơi xuống một dòng âm thanh thanh thuý ngọt mềm nơi đỉnh đầu.
Tần Ý Nùng mở mắt cười: "Thích thì tốt."
Đường Nhược Dao mím môi.
Chị ấy không đi ngửi thử sao?
Nàng có chút mất mát nghĩ nghĩ.
"Có phải em sắp vào đoàn phim rồi không?" Tần Ý Nùng nhìn vách tường phía sau Đường Nhược Dao, hỏi.
Đường Nhược Dao đè xuống tâm tư, nói: "Ngày kia vào đoàn."
"Ừ." Ngón tay Tần Ý Nùng gõ nhẹ hai cái lên ghế dài, muốn nói cái gì đó, cuối cùng vẫn không nói gì. Cô khép lại đôi mắt, lười biếng nói: "Tôi hơi mệt."
Đường Nhược Dao tự phát niết chân cho cô.
Khoé môi Tần Ý Nùng lộ ra ý cười: "Không phải chân, đau đầu."
Đường Nhược Dao "ah" một tiếng, dọn cái ghế dựa rồi ngồi xuống, hai ngón tay nhẹ nhàng đặt lên huyệt thái dương của cô.
"Lực như vậy được chưa ạh?"
"Mạnh hơn chút."
"Như vậy ạh?"
"Ừ."
Đường Nhược Dao nhẹ nhàng ấn, hô hấp của nữ nhân mỗi lúc một đều, không biết đã ngủ từ khi nào.
Đường Nhược Dao lấy tấm thảm trên sô pha, nhẹ nhàng đắp lên người nữ nhân.
Tần Ý Nùng không tỉnh, mặt mày bình thản yên lặng.
Đường Nhược Dao một tay chống cằm, khuỷu tay chống ở mếp sô pha dài, bất tri bất giác rơi vào mê đắm. Hồi lâu, nàng rũ mắt thấy tay Tần Ý Nùng đặt trên tấm thảm đắp, đem bàn tay của mình chậm rãi đặt lên mu bàn tay trắng như ngọc của nữ nhân.
Da thịt chạm nhau.
Lạnh giống như nàng nghĩ, và trơn mịn hơn so với những gì nàng tưởng tượng.
Đường Nhược Dao dường như ngừng thở.
Nàng như bị điện giật thu hồi tay, trái tim kinh hoàng không thôi, chạy trối chết trở về phòng.
Tần Ý Nùng mở to mắt, ánh mắt tỉnh táo, nào có một chút bộ dáng đang ngủ nào.
Cô đem bàn tay vừa mới bị chạm vào kia thu vào trong thảm mỏng.
May mắn nàng sắp vào đoàn phim, nếu không, không biết sẽ nháo tới xảy ra chuyện gì. Thời gian ba tháng, cũng đủ để nàng bình tĩnh lại.
Tần Ý Nùng dùng cái tay còn lại nhéo nhéo ấn đường.
Còn về phần mình, sau này tốt nhất không nên đến, cô không muốn giống mẹ và chị gái của cô, đều rơi vào một đoạn tình cảm, hà tất chọc tiếp theo đoạn tình cảm nợ.
Quyết định xong, Tần Ý Nùng liền tự hỏi một vấn đề khác: Em ấy sao lại thích mình đây? Cả hai đều là phụ nữ, xu hướng giới tính dễ dàng vượt qua như vậy sao? Chẳng lẻ em ấy cũng là đồng tính luyến ái?
Từ từ, tại sao mình lại nói "cũng"?
Tần Ý Nùng nhìn nữa chai rượu vang đỏ bên cạnh, yên lặng nghĩ: Có lẻ là uống nhiều quá chăng?
Tần Ý Nùng không tự mình cân nhắc tốt, phải nói là trong từ điển của cô, không tồn tựi như cầu của bản thân. Có lẽ đã từng có, nhưng ngày qua ngày liều mạng làm việc, đã sớm mất đi.
Cô quyết định sau này tốt nhất không đến căn hộ này nữa, tốt nhất không nên thấy Đường Nhược Dao, làm cô đánh mất ý niệm, ở sâu trong nội tâm đột nhiên xuất hiện không muốn và đau khổ đều bị cô thuần thục bỏ qua.
Cảm xúc của cô không quan trọng.
Không thể làm chậm trễ người khác, cô chỉ là đơn giản nghĩ như vậy.
Đường Nhược Dao thuận lợi vào đoàn phim «Phấn Mặt», ngày khởi động máy đã phát bao lì xì, Đường Nhược Dao cao hứng phấn chấn mà gọi điện thoại cho Quan Hạm: "Chị Quan Hạm, Tần tỷ có đó không ạh?"
Nhìn một cái, cả xưng hô đều đã sửa lại, Quan Hạm tấm tắc trong lòng, quen cửa quen nẻo chuyển đạt đúng sự thật: "Tần tỷ, Đường tiểu thư muốn nói chuyện với chị." Dứt lời cô liền đưa điện thoại qua.
Tần Ý Nùng không đưa tay, hướng ánh mắt không gợn sóng nhìn cô.
Quan Hạm hơi giật mình, chợt hiểu ý, trả lời: "Tần tỷ không có ở đây."
Đường Nhược Dao: "Vậy ạh, vậy nhờ chị chuyển lời cho chị ấy, hôm nay em khởi động máy, đoàn phim đã phát lì xì."
Quan Hạm: "Tôi sẽ chuyển lời, còn gì không?"
"Còn có......" Đường Nhược Dao cắn môi dưới, nói: "Không còn." Muốn nói đều không thể chuyển đạt.
Quan Hạm: "Đường tiểu thư, tạm biệt."
Đường Nhược Dao: "...... Tạm biệt."
Quan Hạm thuật lại nguyên văn.
Tần Ý Nùng xua tay, không mặn không nhạt nói: "Biết rồi."
Quan Hạm không thể ngăn ý niệm hiện lên: Nhanh như vậy đã thất sủng?
Qua một lát, Tần Ý Nùng nhìn chằm chằm Quan Hạm, dường như muốn đem coi thiêu đốt.
Lông tơ Quan Hạm dựng thẳng lên: "Tần tỷ?"
Tần Ý Nùng oán niệm nói: "Em nói chuyện không thể có chút cảm xúc nào sao?" Cô không tin Đường Nhược Dao dùng ngữ khí không chút phập phồng này để nói, Quan Hạm chuyển đạt lại một chút cũng không đáng yêu!
Quan Hạm: "Hả?"
Trong lòng Tần Ý Nùng sinh bực bội, nói: "Không có gì."
Quan Hạm: .........
Thật đúng là lòng nữ nhân như mò kim đáy biển, nữ nhân nói chuyện yêu đương chính là táo báo, Tần Ý Nùng cũng không ngoại lệ.
Đường Nhược Dao gọi cho Quan Hạm liên tiếp ba lần, đều không gặp Tần Ý Nùng. Nàng không phải đứa trẻ ngốc, đại khái đoán được Tần Ý Nùng không muốn nói chuyện cùng mình, nhưng vì sao lại không muốn, nàng không nghĩ ra nguyên nhân, càng không có thời gian nhàn hạ để bận tâm suy nghĩ.
Thì ra học tập ở trường cùng với thực tế trên phim trường khác biệt lớn như vậy.
Để nhìn đúng máy quay, nàng thích ứng mất một tuần, càng đừng nói những cái khác, đều là học tập. Lãnh Kiệt là một đạo diễn nghiêm túc, tính tình ôn hoà, với ai cũng có thể trò chuyện đôi câu, làm sai liền trở mặt không biết người.
"«Phấn Mặt» phân đoạn 2 lần thứ 5! Action!"
"Cắt."
Lãnh Kiệt thở sâu, cầm kịch bản quạt gió đi tới.
Đường Nhược Dao đứng thẳng đợi giáo huấn, yên lặng ghi nhớ, mong muốn điều tiếp theo càng tốt.
Ít nói, làm nhiều, nghe đạo diễn nói.
Diễn viên mới ở phim trường tiến bộ rất nhanh, dần dần như cá gặp nước.
"«Phấn Mặt» phân đoạn 10, cảnh 2, lần 2! Action!"
"Tốt, chúng ta bảo một cái, tiếp tục."
"«Phấn Mặt» phân đoạn 20, cảnh 2, lần 3! Action!"
"Đạt!"
......
Vào đoàn phim bao nhiêu ngày.
"«Phấn Mặt» phân đoạn 20, cảnh 3, lần thứ nhất! Action!"
"Đạt!"
Lãnh Kiệt đứng lên, cầm loa trên tay nói: "Kết thúc công việc, buổi chiều tiếp tục."
Đường Nhược Dao chắp tay trước ngực, nghiêm túc khom lưng với các nhân viên hậu cần: "Mọi người vất vả rồi."
Nam nhân viên cầm gậy thu âm lắc lắc cánh tay nhức mỏi, cười rộ lên, một hàm răng trắng như ánh mặt trời: "Tiểu Đường lão sư cũng vất vả rồi."
Đường Nhược Dao nói: "Trưa nay tôi mời thêm cơm mọi người."
Mọi người một bên nói tiểu Đường lão sư khách sáo, một bên lại vui mừng đi nhận thêm đùi gà cơm hộp.
Lãnh Kiệt nhìn Đường Nhược Dao ngồi xổm trên mặt đất ăn cơm hộp giống các nhân viên công tác ở phim trường, khoé miệng hiện lên một tia ý cười, đi về phòng nghỉ của mình.
Ông gọi điện thoại cho Tần Ý Nùng.
Thanh âm của Tần Ý Nùng lười biếng, nghe như còn chưa tỉnh ngủ: "Có việc gì mà giữa trưa lại gọi điện cho tôi thế này?"
Lãnh Kiệt biết cô tuyệt đối không phải đang ngủ, đi thẳng vào vấn đề nói: "Người của cô, là một hạt giống tốt."
Tần Ý Nùng: "Ai?"
Lãnh Kiệt nghẹn họng: "Đường Nhược Dao đó, không thì là ai?"
Tần Ý Nùng nói: "Sao lại nói là người của tôi? Cô ấy không phải do ngài tự mình thử vai, tự mình thông qua sao? Có quan hệ gì cùng tôi?"
Lãnh Kiệt buồn bực nói: "Không phải cô để cử với tôi sao?"
Tần Ý Nùng nói: "Đúng vậy, người ái tài chi tâm đều có chi, tôi phát hiện cô ấy, ngài dùng cô ấy, nói đúng cô ấy là người của ngài, không phải người của tôi."
Lãnh Kiệt nghe càng hồ đồ: "Cô đang nói lung tung rối loạn cái gì vậy?"
Tần Ý Nùng nói: "Ý tôi là, cô ấy và tôi không có quan hệ, lúc trước không quan hệ, hiện tại không quan hệ, sau này cũng không quan hệ, ngài đừng nói với bất cứ ai là tôi để cử cô ấy với ngài, sự kiện đấy không tồn tại. Nếu ngài cảm thấy cô ấy có thể, liền thúc đẩy cô ấy một phen, để cô ấy đi được xa hơn một chút, coi như tôi thiếu ngài một ân tình."
Lãnh Kiệt cái hiểu cái không.
Nhưng ân tình này ông nhận lấy, ân tình từ Tân Ý Nùng, lợi chứ không hại.
"Được rồi." Lãnh Kiệt nói: "Tôi cúp trước."
Tần Ý Nùng há miệng thở dốc, đem câu "Hay là ngài lại nói về cô ấy với tôi đi" nuốt trở vào, cô rũ mi mắt xuống, nói: "Được."
Lãnh Kiệt cũng không khách sáo, trực tiếp ấn cắt đứt.
Đô đô đô ——
Tần Ý Nùng cầm di động đặt bên tai đến phát ngốc, Tần Lộ Nùng bưng khay trái cây từ bàn bếp đi ra, Kỷ Thư Lan nhìn thấy tuy chân đã bị tật nhưng vội đi tới như bay, cầm lấy khay trái cây trong tay cô, sau đó đỡ cô ngồi lên sô pha.
"Có chuyện gì gọi người là được, trong nhà không phải không có ai, chú ý thân thể."
Âm thanh quở trách của Kỷ Thư Lan gọi lực chú ý của Tần Ý Nùng quay về, cô đặt điện thoại xuống, ấn khoá màn hình, thả lên bàn trà.
"Con muốn tự mình làm mà." Tần Lộ Nùng làm nũng với mẹ, tầm mắt lại dừng trên người Tần Ý Nùng đang thất thần, cô ngẩng đầu, nói: "Mẹ đi bận đi, con bảo muội muội dẫn con ra ngoài tản bộ."
Tần Ý Nùng đột nhiên bị điểm danh: ???
Tôi là ai? Tôi ở đâu?
Cuối cùng vẫn là cùng nhau đi tản bộ.
Bắt đầu mùa đông, gió lạnh đến xương.
Tần Lộ Nùng mặc trong ba lớp ngoài ba lớp, có thể vẫn nhìn ra gầy yếu như cũ, dự tính ngày sinh của cô đã đến gần, hành động đã cực kỳ không tiện, Tần Ý Nùng sợ cô ra sơ sẩy, tiểu tâm tư mà dùng một bàn tay nắm chặt cánh tay chị gái.
Cổ Tần Lộ Nùng ra mồ hôi, cô vén khăn quàng cổ lên một chút, tiếp tục đi về phía trước, bỗng nhiên nghiêng đầu liếc nhìn em gái một cái, cười hỏi: "Gần đây làm sao vậy? Rầu rĩ không vui."
Tần Ý Nùng nói: "Không có."
Tần Lộ Nùng nói: "Em nghĩ chị tin hay không?"
Tần Ý Nùng nói: "Em quản chị tin hay không."
Tần Lộ Nùng ha ha cười.
"Em hiện tại tính tình đã trưởng thành." Tần Lộ Nùng giơ tay xoa xoa tóc cô, ánh mắt ôn nhu nói: "Chị rất vui."
Tần Ý Nùng tránh khỏi tay cô, nói: "Em đâu còn trong bụng mẹ."
Tần Lộ Nùng giả vờ tức giận: "Sao lại nói chuyện như vậy?"
Tần Ý Nùng nghiêng đầu, phi phi hai tiếng lên mặt đất. Lời trẻ nhỏ không cố kỵ, lời trẻ nhỏ không cố kỵ.
Tần Lộ Nùng nhìn cô, chớp chớp đôi mắt nói: "Nói cho tỷ tỷ biết, vì sao rầu rĩ không vui?"
Tần Ý Nùng đã hai tháng chưa nhìn thấy Đường Nhược Dao, càng muốn quên lại càng không thể quên được, tâm phiền ý loạn, lại nhìn thấy chị gái mình một bộ dáng không chính hình, giận sôi máu: "Đã nói không có việc gì! Hỏi một chút hỏi, chị là mười vạn câu hỏi vì sao."
"Em tức giận như vậy làm gì?" Tần Lộ Nùng không bực không giận, không nhanh không chậm, nói: "Không phải khổ sở vì tình đó chứ?"
Tần Ý Nùng nổi giận nói: "Chị mới vì tình khổ sở, cả nhà chị đều khổ sở vì tình!"
Tần Lộ Nùng cười tủm tỉm, thiện ý nhắc nhở cô: "Cả nhà chị bao gồm em đó." Nếu Tần Ý Nùng cũng vì tình mà khổ sở, thì cả nhà nàng thật sự đều khổ sở vì tình. Tần Lộ Nùng nhíu mày.
Lời này của cô không khác gì đổ thêm dầu vào lửa, Tần Ý Nùng đang nổi nóng, nói không lựa lời: "Em không phải là chị, vì tên đàn ông thúi mà đòi sống đòi chết!"
Tần Lộ Nùng cười khổ, ngửa đầu nhìn bầu trời xám xịt.
Bầu không khí yên lặng lan tràn.
Một lúc lâu sau, Tần Ý Nùng nhẹ giọng nói: "Thực xin lỗi." Cô ở trong lòng dùng sức tát mình một cái, chửi mình miệng thối.
"Không sao cả." Tần Lộ Nùng dừng lại bước chân, cơ thể đứng trước Tần Ý Nùng, nói: "Em nói đúng. Chị là vì...... muốn chết muốn sống, vứt bỏ tất cả, kết quả không được chết già."
"Cái gì mà không được chết già, văn chương giáo huấn của giáo viên thể dục àh? Chị hiện tại rất rất tốt, về sau cũn sẽ rất khá, tên nam nhân thối kia phải hối hận thôi."
"Em nói đúng." Tần Lộ Nùng quay đầu lại, hơi hơi mỉm cười với cô, nụ cười lại nói không ra tiêu điều thê lương.
Không chờ Tần Ý Nùng cần thận quan sát, Tần Lộ Nùng đã hướng mắt nhìn về phía trước, tiếp tục bước đi, cô nói: "Uổng ta so ngươi hư trường kỉ tuổi, thế nhưng không bằng ngươi xem đến khai."
Tần Ý Nùng ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi, ba bước thành hai đuổi kịp, nói: "Em cũng chưa từng yêu đương, đứng nói chuyện không eo đau thôi."
Tần Lộ Nùng giật mình nhìn cô: "Em chưa yêu đương?"
Tần Ý Nùng vừa định gật đầu, nhanh chóng phản ứng lại, lại nổi giận nói: "Chị không phải không biết. Làm gì một bộ dáng kinh ngạc như vậy."
Tần Lộ Nùng cười rộ lên, tiếng cười thanh thuý như chuông gió dưới hiên.
"Thật ra, chị biết." Mi mắt cô cong cong.
"Vậy chị còn......"
"Chọc em chơi." Ngón tay Tần Lộ Nùng điểm lên mũi cô, đẩy lên trên, đẩy cô thành cái mũi heo: "Heo, mũi của em có hai cái lỗ thật to, thật đáng yêu."
Tần Ý Nùng: .........
Được rồi, mình sẽ không so đo với thai phụ.
Trở về Tần Lộ Nùng lau thân rồi ngủ trưa, Tần Ý Nùng ngồi ở mép giường nhìn cô. Đôi mắt Tần Lộ Nùng mở to, không có ý muốn ngủ, hỏi cô: "Em thật sự khổ sở vì tình sao?"
Tần Ý Nùng sẵn giọng: "Sao chị nhiều lời như vậy?
Chị không phiền, nhưng đứa bé trong bụng chị đều phải bị chị làm phiền đến chết."
Tần Lộ Nùng mềm hạ thanh âm: "Tỷ tỷ muốn cùng em nói vài lời."
Tần Ý Nùng giật giật thân mình, khó chịu nói: "Nói đi, nói xong mau ngủ!" Dứt lời lại hung thần ác sát hiện lên.
Tần Lộ Nùng nhìn cô: "Chị hy vọng, bất kể lúc nào, em đều có thể đủ yêu thương bản thân."
Tần Ý Nùng đợi nửa ngày không thấy gì nữa, trừng mắt nói: "Còn không?"
Tần Lộ Nùng nói: "Không còn."
"Đúng thật là chị ở nhà nhàn đến hoảng rồi, ngủ!"
Tần Ý Nùng hung tợn nói, động tác giúp Tần Lộ Nùng dịch góc chăn lại vô cùng nhẹ nhàng.
"Ngủ đi." Tần Lộ Nùng nhắm mắt cười: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Tần Ý Nùng nhìn cô ngủ, lại đứng thêm một lúc, mới nhẹ tay nhẹ chân mà lui ra ngoài.
—— Chị hy vọng, bất kể lúc nào, em đều có thể đủ yêu thương bản thân.
Tân Ý Nùng nhăn lại cái mũi, cô nào có không yêu bản thân, gần đây nhận diễn đều ít, nghỉ ngơi nhiều, khí sắc hồng nhuận. Cuộc sống càng ngày càng tốt, các nàng người một nhà đều sẽ càng ngày càng tốt.
Đường Nhược Dao...... cũng sẽ càng ngày càng tốt.
Khi Tần Ý Nùng nhớ đến nàng giống như uống một ly nước chanh mật ong, vừa chua vừa ngọt.
Chỉ hơn một tháng nữa, nàng sẽ đóng máy.
Thời gian trôi thật mau.
Tần Ý Nùng đứng ở cửa sổ sát đất nhìn tuyết bên ngoài bay lên lả tả.
"«Phấn Mặt» phân đoạn 38, cảnh 1, lần 3! Action!"
"Cứu mạng...... Có ai không...... Cứu mạng......" Phấn Mặt lải đảo nghiêng ngả trên nền tuyết tiếp tục đi về phía trước, nàng ôm bụng to của mình, trên lông mi thật dài dính đầy bông tuyết, dường như muốn dán đôi mắt lại. Tay chân nàng đều bị đông lạnh, nhưng mà chân tay vẫn không chịu dừng lại.
"Đạt." Lãnh Kiệt giơ tay, lập tức nói: "Chuẩn bị cảnh tiếp theo."
Đường Nhược Dao từ chối nhân viên công tác muốn đỡ nàng lên, trực tiếp ngồi ở trên nền tuyết nghỉ ngơi.
Lãnh Kiệt ngồi xổm trước mặt nàng giảng diễn: "Cảnh tiếp theo là sinh nở, em cần phải biểu hiện ra sự giãy giụa giữa sinh và tử. Không có ai có thể giúp em, không có người cứu, em cần phải tự mình cứu thân, còn có con của em, em là cầu sự sống trong cái chết......"
"«Phấn Mặt» phân đoạn 38, cảnh 2, lần 1! Action!"
Đường Nhược Dao đem áo khoác cởi ra đặt trên mặt đất, nhất thời trở thành tã lót, váy dài kéo lên đầu gối, trong miệng cắn chặt nhánh cây nhặt được, bẳ đầu thời khắc sinh sản thống khổ.
Nàng mở to mắt, từng ngụm từng ngụm thở dốc, ngực phập phồng kịch liệt, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh lúc này ướt sũng toàn thân nàng, tóc dài ẩm ướt dín trên mặt, cổ, ngay sau đó nàng bắt đầu dùng sức đợt thứ hai, cơn đau rách nát từ nhánh cây tràn ra.
***
Phòng sinh truyền ra từng đợt tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế.
Từ lúc Tần Lộ Nùng được đưa vào đây, đã qua hai tiếng đồng hồ.
Tần Ý Nùng đã sớm không đứng được, tay chống vách tường chậm rãi ngồi xuống ghế dựa, cả người đầy mồ hôi, tứ chi lạnh lẽo.
Sinh hài tử đối với phụ nữ mà nói là một bước tới quỷ môn quan, theo trình độ chữa bệnh ngày càng phát triển, an toàn cho sản phụ cũng được bảo đảm cực kì. Nhưng cũng không phải trăm phần trăm, phát sinh ngoài ý muốn xác xuất vẫn là như cũ không nhỏ.
Tần Lộ Nùng ở bên trong sinh sản bao lâu, Tần Ý Nùng liền ở bên ngoài khổ sở bấy lâu.
Đèn tắt.
Tần Lộ Nùng được đẩy ra.
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, cười nói: "Chúc mừng, mẹ con bình an."
Cả người Tần Ý Nùng buông lỏng, thời điểm đứng dậy bước chân không xong, lảo đảo hai bước suýt chút trực tiếp té lăn trên đất. Cô một chân ngắn một chân dài mà nghiêng ngả lảo đảo, bổ nhào vào mép giường.
"Tỷ! Tỷ tỷ!" Tần Ý Nùng nắm chặt tay Tần Lộ Nùng, nhìn chị gái với khuôn mặt không hề tức giận, nước mắt đều muốn chảy ra, ngửa đầu hỏi: "Bác sĩ, không phải ngài nói chị ấy không có vấn đề gì sao?"
Ngón tay chị gái giật giật trong lòng bàn tay cô, Tần Ý Nùng lập tức cúi đầu nhìn cô.
Sắc mặt Tần Lộ Nùng trắng bệch, lại cố cười.
"Cuối cùng...... lại có thể nghe em gọi chị là tỷ tỷ......"
Tần Lộ Nùng thở dài, nói: "Mệt quá àh, không bao giờ muốn sinh hài tử nữa."
Tần Ý Nùng trước khóc sau cười, lại khóc lại cười, cuối cùng chôn vào tay chị gái gào khóc.
Tần Lộ Nùng nhìn Kỷ Thư Lan đứng một bên cũng đang rơi lệ đầy mặt, nói: "Đã làm mọi người lo lắng rồi."
Kỷ Thư Lan nói: "Trước tiên con ngủ một lúc đi, ở đây có chung ta rồi."
Tần Lộ Nùng khép đôi mắt lại, nặng nề ngủ.
Tỉnh lại đã là đêm khuya.
Tần Ý Nùng ngồi ở ghế dựa bên mép giường, mở to hai mắt, nhìn cô không chớp mắt. Thân thể Tần Lộ Nùng vốn dĩ không ổn, hậu sản càng suy yếu, nhưng cô vẫn tươi cười trước sau như một: "Em là muốn hù chết chị sao?"
Tần Ý Nùng lạnh lùng nói: "Vậy chị hù chết sao?"
Tần Lộ Nùng: "Kia thật không có."
Tần Ý Nungg nói: "Hù chết em."
"Cái này chị biết." Tần Lộ Nùng gật đầu: "Khóc giống hệt con heo bị giết, heo khóc còn không thảm bằng em."
Tần Ý Nùng: "...... Em không so đo với chị."
Tần Lộ Nungg nhìn cô: "Kêu tỷ tỷ."
Tần Ý Nùng: "Tỷ tỷ."
Tần Lộ Nùng cười mắt cong cong: "Ngoan."
Tần Ý Nùng bỗng nhiên thất thần một giây, nói: "Chị ngủ tiếp đi, bác sĩ nói chị cần phải nghỉ ngơi nhiều."
"Đứa bé đâu?"
"Mẹ ôm đi, nói là sợ đứa trẻ làm ồn đến chị."
"Mang đến cho chị nhìn xem."
Tần Ý Nùng ra ngoài ôm đứa bé vào, Tần Lộ Nùng nhìn nhìn, nghiêm túc nói với Tần Ý Nùng: "Lớn lên giống em."
Tần Ý Nùng: "Phi." Con khỉ nhăn dúm dó này giống mình chỗ nào? Xấu giống mình, xinh đẹp như chị ấy!
Tần Lộ Nùng ha ha cười.
Cười lại đảo trừu khẩu khí, đau đến ra mồ hôi lạnh.
"Miệng vết thương còn chưa lành, kiềm chế chút."
Tần Ý Nùng đứng dậy nói: "Em đi gọi bác sĩ."
"Không cần, nghỉ ngơi là được rồi."
Tần Ý Nùng vẫn đi gọi bác sĩ, lời nói của bác sĩ giống như Tần Lộ Nùng, nghỉ ngơi liền tốt.
Tần Lộ Nùng lại ngủ rồi, Tần Ý Nùng nhìn con khỉ xấu xí ở tã lót kia, làn da đỏ lên, đôi mắt sưng vù, cái đầu biến hình, xấu đến mức như là bị người ngoài hành tinh đánh tráo. Duy nhất đáng giá nhắc tới chính là tóc rất tốt, không phải cái đầu trọc.
Tần Ý Nùng bế đứa bé lên, đi cách giường vài bước, nhỏ giọng nói: "Kêu dì."
Cô nhỏ giọng nói với bảo bảo: "Dì."
Tần Ý Nùng lo chính mình cười rộ lên.
Đây là con gái của tỷ tỷ, cũng là con gái của mình, bảo bối của các nàng người một nhà.
Tần Ý Nùng cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt đỏ bừng của bảo bảo.
Muốn ngoan ngoãn lớn lên, không thể chọc mẹ tức giận.
Mặc kệ hài tử có nghe hay hiểu gì không, có nghe hay nhìn thấy gì không, Tần Ý Nùng lải nhải nói cùng bảo bảo đến hơn phân nữa đêm. Tần Lộ Nungg mơ mơ màng màng tỉnh một lần, thấy cô đứng dưới ánh đèn lẩm bẩm lầm bầm: "Em còn chưa ngủ?"
Tần Ý Nùng nói: "Em đang thai giáo ha ha ha ha."
Tần Lộ Nùng đỡ trán nói: "Chị thấy em bị choáng váng rồi."
Tần Ý Nùng lập tức đáp lời cô: "Người ngốc có phúc của người ngốc!"
Tần Lộ Nùng: ......... choáng váng đến tự khen mình ngốc? Thôi được rồi, thích thế nào thì là thế ấy, cô buồn ngủ quá rồi.
***
"«Phấn Mặt» phân đoạn 44, cảnh 4, lần 4! Action!"
"Cắt, đạt!"
"Chúc mừng tiểu Đường lão sư, thuận lợi đóng máy!"
Đường Nhược Dao hơi vỗ vỗ dải lụa treo đầy trên người, tiếp nhận bao lì xì đóng máy của đoàn phim, cùng mọi người ôm nhau, trên mặt luôn luôn thanh lãnh giờ phút này cũng tràn đầy vui sướng từ đáy lòng.
Cùng ngày, toàn kịch đóng máy, đoàn phim chụp ảnh chung, trước khi đi khách sạn ăn tiệc đóng máy.
Đường Nhược Dao lần đầu tiên tham gia tiệc đóng máy, rất mới lạ còn có hưng phấn. Nàng làm nữ chính, không tránh được bị mời rượu, nàng là tiểu bối, lễ nghĩa càng phải kính mọi người cùng tiền bối đồng nghiệp.
Đường Nhược Dao gọi tới di động Quan Hạm, Quan Hạm nghe máy liền nói: "Tần tỷ không có ở đây."
Đường Nhược Dao nói: "Hôm nay em đóng máy, thật cao hứng."
Thanh âm của cô ấy sao nghe lạ lạ? Có điểm đầu lưỡi to? Quan Hạm không hề gợn sóng nói: "Chúc mừng."
Đường Nhược Dao lại mồm miệng không rõ mà nói: "Em uống say, không biết mình đang ở đâu, tìm không thấy...... đường."
Quan Hạm: "!!!"
__________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Phía trước năng lượng cao, sắp phát sinh nụ hôn đầu tiên. Nhìn xem miệng nhỏ của mọi người, có hay không trước tiên a a a a a
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro