Chương 21: Thật trong sáng

Đường băng nhựa của sân thể dục, có rất nhiều nam sinh nữ sinh chạy, bốn vị nữ sinh của hệ biểu diễn xuất hiện, trong đó còn có một vị là hoa hậu giảng đường, nhất thời trở thành tâm điểm.

Đúng lúc này Tần Ý Nùng gọi điện thoại cho Đường Nhược Dao.

___________________________________

Văn Thù Nhàn là người có thể lực kém cỏi nhất phòng 405, bại trận sớm nhất, từ chạy biến thành đi, đi biến thành đứng ở bên ngoài đường băng nhựa nhìn.

Trong chốc lát, bên người cô nhiều ra thêm một Thôi Giai Nhân.

Thôi Giai Nhân hai tay chống đầu gối, thở hồng hộc.

Văn Thù Nhàn vỗ vỗ bả vai cô, nói: "Ai có chí nấy, tôi không so cùng các cậu ấy."

Thôi Giai Nhân trợn mắt liếc cô một cái, ai có chí nấy là dùng như thế này sao?

Hai người nhìn xem Đường Nhược Dao và Phó Du Quân chạy một vòng lại một vòng, cùng nhau đều bước, không ai chậm bước thua ai.

Lại một vòng, hai người Đường, Phó chạy qua trước mặt hai cô, Văn Thù Nhàn cổ từ phải sang trái, hỏi: "Cậu nói xem, hai cậu ấy ai có thể kiên trì đến cuối cùng?"

Thôi Giai Nhân nói: "Đường Đường, cậu ấy đều ăn thành như vậy."

Văn Thù Nhàn ngáp một cái, nói: "Tôi đây liền đoán lão Phó."

Hai người ăn không ngồi rồi mà đánh cược, nhìn nửa vòng đường băng nơi xa kia, một bóng hình ngừng lại, Văn Thù Nhàn thân dài quá cổ: "Là ai?"

Thôi Giai Nhân híp híp mắt: "Thấy không rõ."

Buổi tối ánh sáng không tốt, chiều cao của hai cô không khác nhau lắm, cách một khoảng cách chỉ có thể thấy hai bóng dáng đen như mực.

Một bóng dáng còn lại đanh chạy tới gần, Văn Thù Nhàn ha ha nói: "Tôi thắng!"

Người chạy tới chính là Phó Du Quân.

Phó Du Quân dừng lại ở trước mặt hai cô, nói: "Đường Đường đang nghe điện thoại."

Văn Thù Nhàn nói: "Cậu ấy còn mang di động?"

Phó Du Quân gật đầu.

Văn Thù Nhàn nói: "Ra đây chạy bộ một lát như vậy, mang theo di động gì chứ."

Phó Du Quân cười cười.

Trái tim Văn Thù Nhàn còn thô hơn thép, lúc này từ đang tươi cười bỗng nhiên linh quang liền chợt lóe, nói: "Tôi đã biết." Cô vỗ đùi thật mạnh: "Hừ! Khẳng định là nói chuyện điện thoại với đối tượng!"

Phó Du Quân ý cười càng đậm.

Cô thế nhưng chưa nói gì.

***

Tần Ý Nùng tối nay có cái thông cáo cần phải tham dự, lúc ở trong hậu đài chờ đợi, không biết vì cái gì đặc biệt muốn nghe giọng nói của Đường Nhược Dao, liền dùng di động của Quan Hạm gọi điện thoại cho nàng.

Nhìn nhật kí cuộc gọi, ánh mắt Tần Ý Nùng thâm hối.

Tiểu nhãi ranh này như thế nào còn không hỏi số điện thoại của cô? Chẳng lẽ em ấy liền tính toán mỗi ngày liên hệ đều thông qua Quan Hạm như vậy sao? Em ấy rốt cuộc thích m mình hay là thích Quan Hạm?

Tần Ý Nùng nhìn Quan Hạm liếc mắt một cái.

Quan Hạm đột nhiên nhận thấy được nguy hiểm: "???"

Tần Ý Nùng thu hồi tầm mắt, đã gọi được.

Bên kia vang lên vài tiếng động, không nói chuyện, chỉ có âm thanh dồn dập thở dốc.

Tần Ý Nùng biểu tình vi diệu: "Em đang làm cái gì?"

Đường Nhược Dao lại thở hổn hển vài tiếng, đứt quãng mà nói: "Đang chạy bộ...... A......"

Tần Ý Nùng: "......"

Chạy bộ liền chạy bộ, em loạn "A" cái gì?

Đường Nhược Dao bước chân chậm lại, Phó Du Quân chạy phía trước nghi hoặc quay đầu lại, Đường Nhược Dao hướng cô giơ giơ lên di động, Phó Du Quân một mình chạy tiếp.

Đường Nhược Dao càng đi càng nhanh, đi mau đến góc sân thể dục gần nhất, mới dừng lại bước chân, ở bóng đêm cùng gió đêm và âm thanh xuôi tai của người phụ nữ bên kia di động.

Tần Ý Nùng hỏi: "Em chạy bộ ở đâu?"

Hơi thở của Đường Nhược Dao vẫn chưa ổn, nhưng không còn suyễn nhiều như lúc nãy, trái tim nhảy thùng thùng, không biết là bởi vì vận động hay là bởi vì cuộc gọi này, nàng rũ mắt xuống, bên tai rớt xuống một sợi tóc dài, nhu nhu mà rũ ở sườn mặt.

"Sân thể dục của trường học."

Tần Ý Nùng nhíu mày.

Ở đó không phải rất nhiều người sao? Người khác cũng nghe được em ấy thở hổn hển như vậy?

"Bọn em......" Người phụ nữ trầm ngâm vài giây, nói: "Chị mua máy chạy bộ cho em nha." Ở phòng ký túc xá dù sao cũng ít người hơn so với sân thể dục.

"Ký túc xá không có chỗ để." Đường Nhược Dao nói, tiếng nói hàm chứa một chút ý cười gần như không thể phát hiện.

"Kia......"

"Hơn nữa bên ngoài không gian lớn, người cũng nhiều, có động lực chạy."

Tần Ý Nùng chửi thầm: Chị còn không biết người nhiều hay sao?

"Bạn cùng phòng đều ra ngoài chạy cùng em." Đường Nhược Dao lại nói.

"Phòng ký túc xá của em có những ai?"

Đường Nhược Dao ngốc ngốc.

Đây là lần đầu tiên chị ấy hỏi những người bên cạnh mình, tâm tình Đường Nhược Dao nhảy nhót theo, tích cực trả lời: "Phòng em có bốn người, trừ em còn có ba người......"

Blah blah một đống, Tần Ý Nùng kiên nhẫn mà nghe, thường thường e hèm.

Đường Nhược Dao mũi chân cọ chấm đất, mặt chứa ý xuân, hỏi: "Chị đang làm gì?"

Tần Ý Nùng đứng lên, đưa điện thoại di động hướng ra ngoài đài.

Đường Nhược Dao mơ hồ nghe được âm nhạc, hỏi: "Là cái gì?"

Tần Ý Nùng nói: "Một cái tiệc tối."

Đường Nhược Dao nhấp nhấp miệng.

Tần Ý Nùng ăn ý mà cùng nàng đồng dạng lựa chọn trầm mặc.

Đường Nhược Dao nhạy bén mà nhận thấy được gì đó, nàng bật thốt lên nói: "Em sẽ nỗ lực."

Quan Hạm đi tới, thấp giọng nhắc nhở: "Tần tỷ."

Tần Ý Nùng thuận thế nói: "Chị phải đi rồi, cúp trước."

Mặt Đường Nhược Dao vốn dĩ uể oải hiện lên sự luyến tiếc, miễn cưỡng kéo tinh thần lên, nói: "Chị đi đi."

Tần Ý Nùng nghe ra tâm trạng nàng thấp xuống, trong lòng mềm nhũn, nói: "Em muốn ăn gì không? Cuối tuần chị làm cho em."

Đường Nhược Dao lập tức hoảng sợ nói: "Không cần!"

Tần Ý Nùng: "???"

Đường Nhược Dao lắp bắp bổ sung: "Em... ý em là, hiện tại cách cuối tuần còn sớm, chúng ta đến lúc đó lại nói."

"Được." Tần Ý Nùng đầy đầu mờ mịt mà cúp điện thoại.

Đường Nhược Dao cúi đầu, lại lần nữa chạy trên đường băng.

Buổi tối khi trở về ký túc xá cả người đều là mồ hôi, Đường Nhược Dao nằm ở trên giường trước khi ngủ, lướt một vòng siêu thoại (hiểu như một group nói về người nỗi tiếng) về Tần Ý Nùng, quả nhiên nhìn thấy ảnh chụp thông cáo hôm nay của cô, cô ngồi ở hàng ghế khách quý, tư dung hoa mỹ, khiến cho một dàn nữ minh tinh xung quanh đều lu mờ, nhất chi độc tú.

Lại lên giao diện hot search, tin tức Tần Ý Nùng tham dự tiệc tối đứng đầu hot search, đi vào tất cả đều là fans cùng người qua đường ăn dưa. Ma xui quỷ khiến, Đường Nhược Dao đưa tên của mình vào thanh tìm kiếm.

Kết quả cho ra tuyên truyền 《 Phấn Mặt 》 official Weibo, còn có linh tinh mấy nhà truyền thông ít ỏi số ngữ không có tin nóng gì để khen, nữ, năm sinh 1996, sinh viên học viện hài kịch thủ đô, một trang là có thể kéo hết.

Đường Nhược Dao bĩu môi, đăng nhập vào Weibo phụ.

@ Hằng ngày của tôi và Q tiểu thư:

【 Tần Ý Nùng Đường Nhược Dao Tần Ý Nùng Đường Nhược Dao Tần Ý Nùng Đường Nhược Dao Tần Ý Nùng Đường Nhược Dao, tuyệt phối! 】

Nàng tự chọc cười chính mình, gương mặt cọ cọ gối đầu, cong khóe môi đi ngủ.

Nàng còn không đến hai mươi tuổi, người thiếu niên nào hiểu được cái gì gọi là biết khó mà lui? Cái gì gọi là trời hố hồng câu? Nàng chỉ biết cái gì gọi là ngo ngoe rục rịch, không đâm vào tường chưa từ bỏ ý định.

Ngày hôm sau rời giường Đường Nhược Dao tràn đầy năng lượng sống lại, thậm chí càng thêm tràn ngập động lực.

Nàng có một đoạn diễn bùng nổ ở lớp biểu diễn, cùng nàng đối diễn chính là một nam sinh khác trong lớp, trong quá trình đối diễn nam sinh bị nàng khí tràng trấn trụ, không tự giác mà lui về sau, đến nỗi lời kịch đã lưu loát cũng vấp lên xuống.

Mu bàn tay của lão sư đặt lên trên trán, hô dừng.

Đường Nhược Dao vẫn duy trì trạng thái trong phim, đôi mắt đỏ bừng.

Nam sinh vẻ mặt hổ thẹn.

Nhân lúc lão sư hướng dẫn nam sinh, Văn Thù Nhàn lặng lẽ chạy tới, dựng ngón tay cái với Đường Nhược Dao, không tiếc khích lệ nói: "Cậu quá lợi hại."

Đường Nhược Dao nói: "Còn kém xa lắm."

Văn Thù Nhàn cho rằng nàng là khiêm tốn, vỗ vỗ bả vai nàng nói: "Cậu hiện tại là Nhất Tỷ của ban chúng ta, bỏ xa bọn tôi một con phố lớn, không cần tự coi nhẹ mình."

Đường Nhược Dao mặc mặc, thanh âm đè thấp: "Cậu cảm thấy tôi và Tần Ý Nùng so sánh sẽ thế nào?"

Văn Thù Nhàn suýt nữa bùm quỳ xuống.

Này có thể so sánh sao?!

Cô uyển chuyển nói: "Liền...... Có mộng tưởng ai đều ghê gớm?"

Đường Nhược Dao khẽ cười.

Nàng xua tay, dùng khăn giấy xoa xoa mồ hôi mỏng thấm trên trán, mắt nhìn phía trước nói: "Mục tiêu của tôi chính là chị ấy, cho nên là thật sự còn kém rất xa."

Tần Ý Nùng đã từng gửi cho Đường Nhược Dao cái kịch bản, nghỉ hè khởi động máy, Đường Nhược Dao từng làm nữ chính phim của đạo diễn Lãnh Kiệt, tuy rằng còn chưa chiếu, nhưng cũng là bước đầu mở ra cánh cửa đầu tiên trên con đường điện ảnh của nàng, tinh lực hiện tại của nàng đều dùng để chuẩn bị thử vai cho bộ điện ảnh mới.

Tính cách nhân vật và bản thân nàng khác xa nhau, là một cô gái hướng ngoại phóng khoáng thậm chí có chút tùy hứng, Đường Nhược Dao gần đây có ý thức làm nhân vật tiến vào đời sống sinh hoạt của mình. Đây là phương pháp nàng học được khi quay 《 Phấn Mặt 》, nàng thiêu đốt tình cảm chân thật của bản thân, đối với người xem mà nói cũng liền càng thêm mà đả động nhân tâm. Chỉ khi diễn viên tin tưởng chính mình, mới có thể làm người xem tin tưởng nàng, gọi chi tín niệm cảm.

Đường Nhược Dao đang ngày một nhập vai tiến triển cực nhanh.

Tần Ý Nùng không biết là nàng đang nhập diễn, chỉ cảm thấy người bạn nhỏ dần nhiệt tình lên, nhiệt tình đến mức cô có chút không chống đỡ được.

"Chị đã trở lại."

Tần Ý Nùng mới vừa vào cửa, liền thấy một đạo thân ảnh từ phòng ăn đi lại, đem cô ôm vào lòng. Nếu không phải sảnh quá hẹp, Tần Ý Nùng hoài nghi nàng thậm chí còn muốn ôm cô lên xoay hai vòng.

Quan Hạm nhất thời cũng không biết nên để đôi mắt nhìn nơi nào.

Tần Ý Nùng tính thử đẩy đẩy bả vai Đường Nhược Dao, nhưng không đẩy, thanh thanh giọng nói: "Quan Hạm."

Quan Hạm hiểu ý mà xoay người đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ còn lại hai người, cánh tay Đường Nhược Dao càng siết chặt, Tần Ý Nùng dở khóc dở cười mà nói: "Em trước buông chị ra đã."

Đường Nhược Dao nói: "Không muốn."

Nàng tùy hứng như vậy, Tần Ý Nùng thật đúng là không có cách nào trị nàng.

Tần Ý Nùng chỉ có thể lẳng lặng để nàng ôm, trong đầu toát ra một ý niệm, nghe nói chỉ khi nào đối với người thân cận thì người ta mới làm hành động như vậy, cho nên nghĩa là Đường Nhược Dao thích mình càng nhiều một chút sao? Nhiều hơn một chút?

Ánh mắt Tần Ý Nùng không tự giác mà mềm xuống, nâng lên tay phải đang buông lỏng bên người, nhẹ nhàng đặt ở trên lưng Đường Nhược Dao.

Đường Nhược Dao nhận thấy được sự đáp lại của cô, trái tim nhảy lên, nghiêng đầu nhìn sườn mặt trắng tuyết của cô, nóng lòng muốn thử.

Gương mặt truyền đến xúc cảm mềm mại ấm áp, còn có chút ẩm ướt, giống cỏ xanh vương sương lúc sáng sớm.

Đường Nhược Dao một chạm liền rời ra, cùng buông lỏng ôm ấp.

Đốt ngón tay Tần Ý Nùng không tự chủ được mà cuộn lại cuộn, giọng nói cũng không phát ra được.

Cô nuốt yết hầu, trong đầu phân loạn phứt tạp, chính mình cũng không biết đang nói cái gì: "Cái kia...... Em muốn ăn cái gì?"

Trong không khí phấn hồng phao phao rầm toàn nát.

Tần Ý Nùng nhìn thấy vẻ mặt Đường Nhược Dao bỗng nhiên suy sụp xuống, mắt lộ ra nghi hoặc: "Làm sao vậy?"

Đường Nhược Dao rầu rĩ mà nói: "Không cần lại nấu món ngon cho em."

Trái tim Tần Ý Nùng khẽ lộp bộp một chút, trù nghệ của mình đã không thể bắt được dạ dày của em ấy sao?

"Tại sao?"

Đường Nhược Dao không phát hiện thanh âm căng chặt của người phụ nữ, cúi đầu nói: "Chị không phát hiện em...... Gần đây tròn hơn so với trước kia không ít sao?"

"Không."

Đường Nhược Dao ngẩng đầu trừng cô.

Tần Ý Nùng ha ha cười, u ám mới vừa rồi trở thành hư không, cô nói: "Chị thật sự không cảm thấy em béo, béo một chút có da có thịt, sờ......" Lên thoải mái. Cô cắn đầu lưỡi một cái, đem câu nói kế tiếp nuốt trở vào.

Đường Nhược Dao nghe thấy được, tự nhủ nói thầm câu: "Nhưng chị lại không sờ."

Nàng lẩm bẩm thanh âm không nhỏ, thu hết vào trong tai Tần Ý Nùng.

Tần Ý Nùng trộm liếc mắt, trong lòng mặc niệm sắc tức là không không tức là sắc, gợn sóng bất kinh (chỉ trạng thái bình tĩnh, không chút lo sợ trước biến cố).

Chính mình đều trong sạch, Tần Ý Nùng vẫn là một chút hành động đều không có, Đường Nhược Dao thất vọng cực kỳ, cúi đầu nói: "Em về thư phòng xem kịch bản."

Tần Ý Nùng: "...... Đi đi."

Tần Ý Nùng ngã lên sô pha dài, cúi đầu nhìn khớp xương ngón tay rõ ràng của mình, từng ngón từng ngón gập lại, cho đến khi nắm thành nắm tay, lại mở ra, tuần hoàn lặp lại như thế. Cô buồn bực mà nghĩ: Hiện tại tiểu hài tử sao lại thế này? Đều cởi mở như vậy sao?

Cô đang suy tư, Đường Nhược Dao bước nhanh đi ra, đằng đằng sát khí, khuôn mặt nhỏ kia, trên cao nhìn xuống mà nói: "Chị còn nợ em một bữa cơm."

Tần Ý Nùng ngơ ngác mà ứng thanh: "Đúng vậy."

Đường Nhược Dao mân khẩn môi mỏng, không nói nữa, dứt khoát lưu loát mà xoay người đi trở về.

Tần Ý Nùng phát ngốc tại chỗ một lát, bỗng nhiên hơi hơi mở to hai mắt, phách sô pha một cái.

Tiểu nhãi ranh, phản mình!

Đừng nói Tần ý dày đặc, Đường Nhược Dao sau khi trở lại thư phòng nhìn kịch bản một lát, chính mình cũng phục hồi tinh thần lại. Hai tay che lại mặt mình, vừa rồi mình đã làm cái gì vậy?

Trời xanh ơi, giết tôi đi.

"Cái kia......" Tiểu sói xám biến trở về tiểu bạch thỏ, ở bên cạnh sô pha dài do dự, ấp úng.

Tần Ý Nùng đang chợp mắt, hiển nhiên cự tuyệt nói chuyện cùng nàng.

Đường Nhược Dao vẻ mặt như đưa đám đi trở về.

Tần Ý Nùng khóe môi nâng lên.

Sinh hoạt tùy hứng và ngoan ngoãn lặp lại của Đường Nhược Dao bị đẩy đi, Đường Nhược Dao mạnh mẽ tự chủ, hai tuần sau liền gầy về thể trọng như cũ. Thuận lợi thử vai điện ảnh mới, liền gõ định nữ chủ.

Nguyễn Cầm cao hứng đến độ muốn điên rồi, làm nữ chủ của hai vị đạo diễn lớn, sau khi tin tức tuyên truyền, tên của Đường Nhược Dao để lại ấn tượng. Mới ra đời có thể bắt được tài nguyên như vậy, nhất định có bối cảnh không tầm thường.

Mà Nguyễn Cầm nhận được không ít cuộc gọi muốn Đường Nhược Dao làm người phát ngôn cho sản phẩm của họ, Đường Nhược Dao còn không chưa có nổi tiếng, nhưng tài nguyên như vậy tìm tới, khẳng định sẽ nổi tiếng, minh tinh còn phải dựa vào mệnh, còn một chút nổi tiếng là có thể đạt được, catxe trong tương lai khẳng định không giống hiện tại, tiên hạ thủ vi cường (cuộc sống cần sự chủ động mới dễ dẫn tới thành công được).

Nguyễn Cầm tầm nhìn thiển cận, chỉ nhìn đến được những sản phẩm đại ngôn mang đến nguồn thu ngắn hạn, lại không biết tiếp nhận quảng cáo đại trà hạng ba, tương lai sẽ tạo thành ảnh hưởng lớn đến Đường Nhược Dao như thế nào.

Nguyễn Cầm chọn mấy cái ra giá cao, có một ngày đem Đường Nhược Dao gọi vào công ty, hai mắt tỏa sáng, nói: "Em nhìn xem, nếu được liền ký."

Đường Nhược Dao đọc nhanh như gió mà đảo qua, đẩy trở về.

"Chị có ý tứ gì?"

"Em không nhận."

"Em là người đại diện hay chị là người đại diện?"

"Là chị, nhưng em có quyền cự tuyệt."

"Co phải em ngốc hay không? Em chỉ cần nhận mấy cái quảng cáo này còn kiếm được nhiều tiền hơn so với đóng một bộ điện ảnh."

"Chị có nghĩ kiếm đồng tiền lớn?" Đường Nhược Dao hai tay đặt trên bàn, liền ngồi ở đối diện cô, rõ ràng là một khuôn mặt rất tuổi trẻ, lại làm Nguyễn Cầm không tự chủ được sản sinh ra cảm giác tin phục.

Nguyễn Cầm hất hất đầu, hỏi: "Đồng tiền lớn gì?"

Đường Nhược Dao cũng không xác định, nhưng khi nàng nghiêm túc lên là thực có thể hù người: "Em đóng điện ảnh còn chưa có lớn, chỉ biết tương lai so hiện tại báo giá càng cao." Nàng cúi đầu nhìn hợp đồng, nói: "Đây là thương hiệu chocolate, nếu như sang năm chocolate XX tìm đến em thì làm sao bây giờ?"

"Em như thế nào xác định sang năm bản thân có thể hot?"

"Như thế nào cũng hot hơn so với hiện tại."

Nguyễn Cầm mơ hồ bị nàng nói động, nhưng vẫn không thể vứt bỏ tất cả, nàng từ mấy cái hợp đồng kia cầm ra hai cái: "Vậy trước nhận hai cái, không có khả năng như vậy xảo sang năm vừa lúc đụng phải hai cái sản phẩm đại ngôn đồng loại hình."

Nghệ sĩ không thể hoàn toàn tự chủ, Đường Nhược Dao biết kết quả này đã là thực tốt. Tuyệt đại đa số người đều là chậm rãi đi lên, Tần Ý Nùng mới debut còn tiếp nhận quảng cáo bánh rán, mặc cái tạp dề, nói câu từ quảng cáo xấu hổ.

Đường Nhược Dao: "Phốc."

Ngẩng đầu đụng phải ánh mắt kinh ngạc của Nguyễn Cầm, Đường Nhược Dao dấu đi ý cười bên môi, ký tên lên hai bản hợp đồng kia. Một hợp đồng là người phát ngôn cho thương hiệu hạng ba, một hợp đồng là đại sứ, tên nhãn hiệu Đường Nhược Dao chưa từng nghe qua, Nguyễn Cầm cũng không phải không hề có đầu óc, cả hai hiện tại cùng vinh hoa chung tổn hại, là cùng một sợi dây cột vào cái cây.

Sau khi ký kết hợp đồng, Đường Nhược Dao liền vào studio, chính thức bắt đầu nhân sinh kiếp sống quay chụp quảng cáo. Nàng đã quay chụp qua, không tính là không có kinh nghiệm, diễn qua điện ảnh, cho nên cảm nhận màn ảnh rất tốt.

Người bên nhãn hiệu tới, đứng một bên kích động xoa tay, đôi mắt lấp lánh tỏa sáng, rõ ràng đang nói: Kiếm được rồi!

Quảng cáo thực mau phát ra.

không có khả năng chiếu trên TV, chỉ phát trên internet, trong đó một cái là quảng cáo dầu gội, Đường Nhược Dao có một mái tóc đẹp, không nhuộm không tẩy, đen đến tỏa sáng, suông mượt tung bay sau người, đem toàn thân nàng thê hiện được sự mềm mại nhu nhã.

Nàng đóng quảng cáo thể hiện ra sự thanh thuần hoa hậu giảng đường không dính khói lửa phàm tục, đúng mực gãi đúng chỗ ngứa.

Có người mệnh là phải hot, không thể không hâm mộ.

Đường Nhược Dao được tổng giám của nhãn hiệu quảng cáo nhìn trúng, quyết định tăng lớn lực độ mở rộng, mà độ thanh lãnh gương mặt của Đường Nhược Dao được công nhận, ngoài dự đoán mà phạm vi nhỏ phát hỏa lên.

Khởi điểm là một vị đông đảo fans đăng lên, đã phát một cái video cắt ngắn, Đường Nhược Dao ở trong đó thoáng nhìn kinh hồng, bình luận không ít người sôi nổi tỏ vẻ kinh vi thiên nhân (vô cùng kinh ngạc), hỏi vị tiểu tỷ tỷ này gọi là gì, đóng bộ điện ảnh phim truyền hình nào.

Tiểu tỷ tỷ gọi là gì?

Không biết.

Chủ bài ở bình luận nói: 【 Đây là từ quảng cáo ra tới, trang web quảng cáo: [ Đường link ]】

Võng hữu nghe tin lập tức hành động, đi nhìn hoàn chỉnh bản quảng cáo.

【 Chời ụ, tiểu tỷ tỷ giết iêm đi 】

【 Có thể đem quảng cáo này làm thành phim thần tượng vườn trường được không? Nữ chính quá đẹp, kỹ thuật diễn cũng tốt, tươi mát tự nhiên 】

【 Nam chính xấu hơn tôi, tôi yêu cầu vô phiên bản nam chính 】

【 Có ai biết tiểu tỷ tỷ này tên là gì không? 】

【 Tôi tìm được ở official ưebsite của bọn họ, nữ chính tên là Đường Nhược Dao 】

Tiếp theo thông tin về Đường Nhược Dao liền bị tra ra tới.

【 Thì ra là nữ chính phim 《 Phấn Mặt 》 của đạo diễn Lãnh! Trách không được thoạt nhìn có chút quen mắt. Lúc trước xem ảnh tạo hình còn không thấy gì, không nghĩ tới video tuyệt như vậy 】

【 Muốn đi rạp chiếu phim liếʍ bình như thế nào phá? 】

【 Tiểu tỷ tỷ có Weibo không? Tôi muốn theo dõi chị ấy!!! 】

Nhãn hiệu nhân cơ hội mua hot search, cấp chính mình mở rộng mức độ nổi tiếng. Đường Nhược Dao liền như vậy nho nhỏ hot lên một phen, nàng click mở ra link Văn Thù Nhàn chia sẻ, bản thân còn liên tiếp hoảng hốt, nàng quay chụp quảng cáo kia đã xoay chuyển, liên tục gia tăng độ hot.

Nguyễn Cầm gọi điện thoại tới, bảo nàng xác nhân danh tính Weibo.

Đường Nhược Dao có cái tài khoản, ngẫu nhiên chia sẻ hằng ngày, mặt trời mọc mặt trời lặn ở trường học, cảnh sắc bên hồ cùng sân thể dục, lại thêm một chút tâm linh canh gà, không có gì sẽ bị nắm hắc, đơn giản thanh trừ không cần thiết chú ý sau đó phải đổi lại tên, chứng thực lại tốn một phen thời gian.

Chờ Weibo của nàng chuẩn bị cho tốt, nhiệt độ hot search đã giảm xuống, chỉ đuổi tới cái đuôi đông phong.

Đường Nhược Dao có một vạn fans.

Lúc đó con số fans của Tần Ý Nùng là 8000 vạn.

Đường Nhược Dao đều không phải là kia 8000 một phần vạn.

Nàng không phải không nghĩ tới theo dõi Tần Ý Nùng, nhưng không phải hiện tại. Tần Ý Nùng trước mắt số theo dõi là 129, nàng phải làm 1% của cô.

@ Hằng ngày của tôi và Q tiểu thư:

【 7999 vạn, cố lên! Mình có thể! 】

Một ngày sau.

【 8003 vạn, xông lên! 】

Một tuần sau.

【 8002 mười tám vạn, sớm hay muộn sẽ được thôi, xông lên! 】

***

Tần Lộ Nùng đi đại học P giải sầu, trước đó liên hệ Phương Thành làm hướng dẫn du lịch cho cô.

Phương Thành là thanh niên điển hình ngành khoa học và công nghệ, áo sơmi caro, mang một bộ mắt kính, vóc dáng cao gầy văn nhã. Khi nhìn thấy Tần Lộ Nùng, cậu ta không có thể che dấu được sự kinh ngạc của bản thân, trước khi tới cậu ta chỉ biết cần tiếp đãi một vị bằng hữu của Tần Ý Nùng, nhưng không biết vị bằng hữu này cùng Tần Ý Nùng lớn lên giống nhau như thế.

"Chị là chị gái của em ấy, Tần Lộ Nùng." Tần Lộ Nùng chủ động duỗi tay, "Chào em."

"Chào ngài." Phương Thành tiểu tâm mà cầm đầu ngón tay của đối phương, không dám thở mạnh.

Tần Lộ Nùng dịu dàng cười nói: "Chị cũng tốt nghiệp ở đây, không ngại nói có thể gọi chị là sư tỷ."

Phương Thành biết nghe lời phải: "Chào sư tỷ."

Tần Lộ Nùng: "Đã mười mấy năm chị không trở lại, em dẫn chị tùy tiện đi một chút đi."

Phương Thành theo tiếng, ở phía trước dẫn đường, vừa đi vừa giới thiệu.

Vườn trường thực an tĩnh, học sinh tới lui toàn ngẩng đầu mà bước, tự tin thong dong, khí chất thuộc về sinh viên danh giáo đứng đầu. Phương Thành chú ý tới Tần Lộ Nùng thỉnh thoảng dừng lại kiến trúc nào đó với ánh mắt hoài niệm, cố ý thả chậm bước chân.

Đi dạo một buổi sáng, không đi nhiều nói, Phương Thành dẫn cô đi một tiệm cà phê vườn trường, bên trong rất nhiều người đang đọc sách, không khí học tập nồng đậm.

Có vị nữ sinh từ trong sách ngẩng đầu, hoạt động cổ, tầm mắt rơi xuống người một nữ nhân đang ngồi dựa cửa sổ.

Bộ dáng cô thoạt nhìn 27, 28, mặc váy dài màu xanh đen, bởi vì ăn đồ ngọt, cho nên tóc dài màu đen vén qua một bên, dùng đầu ngón tay trắng thon đè lại, khí chất cả người nhã nhặn lịch sự thanh nhã, giống như một gốc cây nụ hoa đãi phóng xuân lan.

Thời gian chảy qua bên người cô, đều trở nên vô cùng thong thả, dường như năm tháng cũng không bại mỹ nhân.

Cô gái bất tri bất giác xem vào mê.

Nữ nhân ngẩng đầu, lộ ra một gương mặt như họa.

Nữ sinh "A" một tiếng thở nhẹ, bút trong tay rớt tới rồi trên mặt đất. Cô khom lưng nhặt lên, lại lần nữa nhìn thoáng qua bên kia, ánh mắt chậm rãi biến hóa.

Tần Lộ Nùng ngồi thẳng, xem ngoài cửa sổ, chợt nghe được âm thanh khẩn trương bên tai.

"Chào ngài."

Tần Lộ Nùng hoảng sợ, bởi vì người nói chuyện cách cô cực gần, dường như muốn đụng phải nàng cô.

Sinh viên đại học P từ khi nào thất lễ như vậy?

Tần Lộ Nùng hơi lui ra sau, hơi hơi lộ ra cảnh giác: "Chào bạn."

Nữ sinh như cũ cong eo, trong tay cầm giấy cùng bút, hạ giọng nói: "Xin hỏi ngài là Tần Ý Nùng sao?"

Tần Lộ Nùng: "......"

Ánh mắt nữ sinh long lanh, nhỏ giọng nói: "Có thể ký tên cho em được không? Em là fans của chị."

"......" Tần Lộ Nùng lộ ra xin lỗi, hòa nhã nói, "Thuẹc xin lỗi."

Nữ sinh nói: "Không sao ạh." Cô thiện ý nhắc nhở nói: "Ngài hẳn là nên đeo kính râm, như vậy ra ngoài quá nguy hiểm."

Tần Lộ Nùng cười cười: "Cám ơn."

Nữ sinh mắt lưu luyến nhìn cô, trở về chỗ ngồi của mình.

Tần Lộ Nùng đưa tay sờ sờ mặt mình, hỏi Phương Thành trước mặt: "Chị cùng em ấy rất giống sao?"

Phương Thành gật đầu.

Tần Lộ Nùng lầm bầm lầu bầu câu: "Như vậy a......"
Cô rũ mắt như suy tư gì đó.

Nếu nói mặt mình có thể giải thích vì cùng minh tinh giống mặt, tổng không thể liền tên cũng giống đi, tên của cả hai nghe thấy liền biết là chị em. Lúc ở nước ngoài Tần Lộ Nùng dùng tên tiếng Anh, lại không có nhiều người Hoa công tác, không có người hoài nghi về quan hệ của cô và Tần Ý Nùng, hiện tại trở về nước, nhận việc ở đại học P, chính mình cho hấp thụ ánh sáng là chuyện sớm hay muộn.

Có thể mang đi phiền toái giúp Tần Ý Nùng hay không?

Sau khi về nhà, Tần Lộ Nùng cùng Tần Ý Nùng nói chuyện này, Tần Ý Nùng môi nhẹ nhấp, sắc mặt trở nên cực kém.

Tần Lộ Nùng: "Là có phiền toái rất lớn sao?"

Tần Ý Nùng không nói lời nào.

Tần Lộ Nùng nghĩ nghĩ, nói: "Nếu không chị sửa cái tên?"

Tần Ý Nùng: "......"

Tần Lộ Nùng cười xoa đầu cô, nói: "Có chuyện gì nói ra đi, để nghẹn ở trong lòng làm cái gì?"

Tần Ý Nùng buông ra hàm răng đang cắn môi dưới, ánh mắt có chút khó phân biệt, chậm rãi nói: "Chị biết em ở trong nước thanh danh rất xấu không?"

Tần Lộ Nùng hàng năm ở nước ngoài, lại như thế nào quan tâm đối phương, cũng sẽ không biết lời đồn ồn ào huyên náo trong nước. Cô quan tâm Tần Ý Nùng bên ngoài vòng, đánh giá cô bên ngoài rất cak.

Tần Lộ Nùng ký ức dừng lại ở năm đó, sự kiện Tần Hồng Tiệm đâm sau lưng, cô so ra ngón cái cùng ngón trỏ, nói: "Một chút."

Tần Ý Nùng nghiêm túc mà nói: "Không phải một chút, là rất nhiều."

Tần Lộ Nùng nhíu mày: "Vẫn là nói sinh hoạt cá nhân sao?"

Tần Ý Nùng ngô thanh: "Không sai biệt lắm."

Tần Lộ Nùng mỉm cười nói: "Những người này thật là nhàm chán." Cô liền hiểu biết dục vọng đều không có, nghĩ cũng biết là nói hươu nói vượn.

Tần Ý Nùng nói: "Em sợ bọn họ biết chị là tỷ tỷ của em, sẽ công kích chị."

"Chị biết rồi." Tần Lộ Nùng nói.

Tần Ý Nùng chờ nửa ngày cũng không nghe được lời tiếp theo, ngạc nhiên nói: "Sau đó đâu?"

"Nói liền nói đi." Tần Lộ Nùng tỏ vẻ không sao cả nói, "Bọn họ có thể nói thì chị cũng có thể nói, vừa lúc trả lại cho em thanh......"

Tần Ý Nùng đột nhiên lời nói kịch liệt mà ngắt lời đánh gãy cô: "Không được, cái gì chị cũng đừng nói!"

Tần Lộ Nùng ngẩn ra.

Từ khi gặp lại tới nay, Tần Lộ Nùng chưa bao giờ thấy cô như vậy. Tần Lộ Nùng bỗng nhiên nhớ lại có vài lần cô lên lầu, nhìn thấy rượu trên quầy bar —— em ấy sống cũng không vui sướng gì.

Tần Lộ Nùng không có truy vấn vấn đề này, mà là cong môi cười nói: "Chị nhìn thấy quảng cáo của bạn nhỏ nhà em." Dừng một chút, cô ý vị thâm trường nói: "Thật trong sáng."

___________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Tần đại tỷ tỷ 【 táo bạo 】: Chị đều ám chỉ như vậy, em còn không chạy nhanh ăn! Nếu em không ăn, liền phải bị người ta ăn!

Chi nhánh nhị có thể một lần nữa áp công thụ, có thể duy trì Tần công cùng Dao công.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro