Chương 43: Xuống núi
Kết thúc như vậy, hoàn toàn bất đồng vớiđủ loại suy đoán trước kia, thuận lợi cũng có thể nói là thuận lợi, lại mơ hồ thiếu khuyếtcảm giác an tâm khi mọi chuyện đã kết thúc, dường như mọi thứ, chỉ là được trì hoãn đến một tương lai chưa xác định.
Có lẽ chính là như vậy, mới có thể sinh ra tâm cảnh khác thường, khác thường đến ngay cả bản thân cũng không hiểu nổi, chỉ là vội vã muốnnắm bắt được một chút khác thườngnày, muốn từ đó tìm ra căn nguyên, Hồng Hoa Quỷ Mẫu xuất hiện làm cho người ta không thể không tin rằng câu chuyện tồn tại, tựa như sau khi tách ra một tầng sương mù mông lung, trước mắt lại nhìn thấy càng nhiều sương mù bao phủ, làm cho người lo lắng không thôi.
Trong lòngdâng lên những cảm giác lo lắng khó hiểu, cũng không biết là vì cái gì.
Chìm đắm trongtâm tư lo lắng của bản thân, chờ đến khi phản ứng lại, bên tai đã có một thanh âm vang lên.
"Tiêm nhi, thế nào? Dễ chịu hơn chút nào không?" Chẳng biết từ lúc nào sư phụ đã trở về bên cạnh, lúc này một tay đặt trên cổ tay của ta, dường như đang thăm dò mạch tượng, lại giống như một loại an ủi, lòng bàn tay ấm áp tiếp xúc cùng da thịt, làm cho người ta rất thả lỏng.
Nhanh chóng thu xếp tâm tư vừa mới tràn ra, ta ngẩng đầu, hướng về phía phát ra âm thanh gắnggượng mỉm cười nói: "Không sao, so với...Vừa rồi tốt hơn nhiều rồi..." Ai ngờ lời còn chưa dứt, trên trán liền bị búng một cái không nặng không nhẹ.
"Biết bản thân cười có bao nhiêu khó coi không? Nói thật."
Thanh âm hơi phật lòng quen thuộc, lại mang theo mộtchút cảm giác đặc biệt thoải mái sau khi giải quyết xong vấn đề, giống như đang trách cứ, lại như đang trêu đùa.
Ta mím môi xoa xoa cái trán, nói thật là vừa rồi thật sự không cảm thấy quá khó chịu, thứ nhất là thời gian kéo dài có thể đã quen thuộc đến mức cảm thấy chết lặng, thứ hai là trong đầu đang suy nghĩ lung tung nên lực chú ý cũng đều dời đi, mỗi lần bị nhắc nhở, mới lại để tâm chú ý đến thân thể, cảm giác nóng cháy ở phế phủ đã thích ứng được không ít, tựa như cũng không phải là không thể chịu nổi như lúc trước, nhưng vẫn là không còn chút sức lực nào, thử động đậy, trong lúc vô tình liền làm ảnh hưởng đến một nơi sau lưng, cảm nhận được mộttrậnđau nhói thấu xương như kim châm.
Hiển nhiên liền nhịn không được mà lên tiếng, bên hông lại bị siết chặt, đồng thời còn có âm thanh lo lắng vang lên: "Làm sao vậy? Chỗ nào không ổn sao?"
Thanh âm là của sư phụ, cánh tay bên hông thế nhưng chính là của Luyện nhi, bóng đêmdường như không tạo thành một chút chướng ngại nào đối với hai người, nhất cử nhất động của ta hay thậm chí là một cái nhăn mày đều có thể bị đơn giản thu vào đáy mắt không bỏ xót chút nào.
Không thể dối gạt, chỉ có thể cười khổ thành thật đáp lời: "Không có gì, chỉ là sớm trên lưng đã bị thương một chút, lúc trước cũng không cảm thấy, bây giờ lại bắt đầu đau nhức..."
Một đôi tay đặt trên vai, đó là sư phụ, nhìn tư thế tựa hồ là muốn xoay người ta lại để kiểm tra thương thế, nhưng lại không thành công, ngang hông vẫn là vòng ôm chặt chẽ, thẳng đến khitrong bóng tối nghe thấy sư phụ nói: "Luyện nhi nhanh chóng buông tay, sư tỷ của con bị thương ở trên lưng, tư thế này gây bất lợi cho vết thương của nàng!" Lực bên hông mới chậm rãi nới lỏng ra
Rời khỏi cái ôm ấm áp, cảm giác khí tức quen thuộc rời xa, trong lòng không khỏi là một trận thất lạc, vươn tay ra, theo bản năng muốn nắm lấy nàng, lại bởi vì một màu đen kịt trước mắt mà rơi vào hư không, chỉ biết là theo tiếng bước chânxột xoạt, khí tức kia đã lui về vị trí cách xa vài bước, vẫn là trầm mặc, không nói tiếng nào để phản ứng, tựa như đang hờn dỗi.
Hoặc là, cũng không phải chỉđơn giản là hờn dỗi.
Đang nghĩ ngợi muốn nói chút gì đó, trên lưng bỗng nhiên đau đớn một trận, dường như sư phụ đang ấn lên nơi bị tổn thương này một cái, lực đạo của người kỳ thật rất nhỏ mà cẩn thận, nhưng chỉ là mộtđộng tác rất nhỏ cũng sẽ kéo tới đau đớn, huống chi chưa kịp chuẩn bị đã bị ấn một cái, ta nhất thời không chịu nổi, khó có thể tự kiềm chế mà hừ ra mộttiếng đau đớn, lời nói trong đầu mịt mù tan biến không còn tung tích.
Cũng may vốn không phải là người mảnh mai yếu đuối gì, tâm tính cũng coi như kiên định, ít nhất là có thể chịu khổ được, nếu không thật không biết làm sao để vượt qua đủ loại tư vị trong đêm nay.
"Có lẽ là tổn thương gân cốt, đối với một tiểu bối, nữ nhân kia hạ thủ thật là..." Dường như là đang lầm bầm lầu bầu, trong lời nói của sư phụ mang theo một chút căm giận, trong nháy mắt tiếp theo lại cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, chân hổng trên không, lại giống như hài tử mànằm ở trong lòng người khác.
"Sư phụ?" Thân thể cứng ngắt, dù sao cũng không phải là đứa bénăm đó, chuyện này rốt cuộc là da mặt không đủ dày, ta quẫn bách nói: "Sư...Sư phụ, đừng, vẫn là thả con xuống a, Tiêm nhi tự mình đi, cũng không cần..."
"Tổn thương trên lưng, có thể lớn có thể nhỏ, không thể coi thường." Có lẽ là trong bóng tối không có quá chú ý tới sự lúng túng của ta, giờ phút này trong thanh âm kia chỉ có một loại biểu thị nghiêm túc: "Huống chi lúc trước con còn từng trúng độc, lúc này tuy rằng đã giải được, nhưng vẫn cẩn thận thì hơn..." Sau đó người dừng lại một chút, tựa như suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng dứt khoát nói: "Đi, vi sư đưa con xuống núi."
"Xuống núi?" Ta còn chưa nói gì, cách đó hơn ba bước lại truyền đến mộttiếng chất vấn kinh ngạc: "Vì sao phải xá cận cầu xa*, không trở về trong động mà lại cố tình muốn xuống núi?"
(*Bỏ gần cầu xa)
"Trong động lạnh lẽo, cũng thiếu hụt dược vậtcần thiết, bất lợi cho việc chữa thương, vẫn là đi xuống thị trấn dưới núi một chút thì tốt hơn."
Sư phụ mở miệng giải thích, chân bước cũng không ngừng lại, vừa nói đã vừa vận khí lướt đi, ta nhìn thấy không rõ, chỉ cảm thấy tiếng gió bên tai dần dần mạnh lên, bộ dạng được ôm vào trong ngựcnhư vậy, bóng tối che khuất mọi thứ, thẹn thùng dần dần nhạt đi, giật mình dường như lại trở về lúc trước, lúc đó tuổi còn nhỏ, ta theo ngườiphiêu bạt bốn phía, thỉnh thoảngkhi thời gian cấp bách, cũng sẽ bị mang theo mà chạy đinhư vậy, mà nhớ không lầm, từ khi định cư ởTây Nhạc, một lần cuối cùng như thế này, chính là vào đêm lạnh kia...
Đêm hôm đó, ta được sư phụ ôm trong lòng, trong lòng ta lại ôm lấy Luyện nhi, một lớn hai nhỏ, vượt qua những cơn gió Bắc, vội vàng trở về Hoàng Long động...
Đúng rồi, Luyện nhi đâu? Lúc này nàng ở đâu? Có phải liền yên lặng đi theo phía sau chúng tahay không? Hoặc là đang hờn dỗi tự mình quay trở về rồi? Trong lòng bận tâm, lại không có khí lực để nhìn về phía sau, dù sao nhìn không thấy, ngay cả trực giác cũng trở nên tắt lịm, tối nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, khó tránh khỏi cảm thấy mệt mỏi, mà trong lòng ngực nay lại cảm nhận được sự an tâm đã lâu không có, lúc trước một mực cố gắng chống đỡ, giờ phút này sự hỗn độn lại dâng lên, tựa hồ cũng không cònlý do gì để phản kháng nữa...
Ngay khi sắp đến lúc tước vũ khí đầu hàng, mông lung nhìn thấy ngọn đèn dầu mơ hồ dưới núi, không giống với thế giới kia luôn lấp lánh những ánh đèn hoa lệ, trong bóng tối ở nơi này vĩnh viễn chỉ có một điểm hai điểm ánh sáng như vậy, xa xôi mà lại mờ nhạt, khảm trêntấm màn đen trĩu nặng, rất không thu hút, lại đồng dạng có thể làm cho người ấm áp.
Trong đầu bỗng nhiên xẹt qua một hình ảnh, trái tim theo đó mà run lên, ta lắc đầu một cái đoạt lại chút ít thần trí, nhíu lấy vạt áo sư phụ mơ mơ hồ hồ nói: "...Sư...Sư phụ, đi...Đến một cái khách điếm...Ở đầu trấn...Cứu người..."
Thân thể đã không thế nào khống chế được sự mệt mỏi, đầu lưỡi có chút cứng đờ, lời nói ra mơ hồ không rõ, dường như sư phụ nghe không rõ những lời nói ở phía sau, chỉ hỏi lại: "Ân? Khách điếm làm sao vậy?" Ta cắn cắn bờ môi, cố gắng làm cho bản thân tỉnh lại chút ít, tập trung tinh thần: "Một cái khách điếm...Ở đầu trấn, ở cửa ra vào có treo đèn lồng...Hậu viện, có hai người...Đã giúp đỡcon..."
Người đã giúp ta, là người vô tội, Hồng Hoa Quỷ Mẫu nói rằng nàng đã giết người...
Đầu tiên cho rằng nàng tất nhiên là nói thật, bởi vì thật sự không cần phải dùng những lời nói dối này để chọc giận ta, kích thích ta liều mạng cũng không có lợi ích gì cho nàng, huống chi tính khí của nữ nhân này xảo trá tai quái, thay đổi thất thường, dù cho thuận tay lấy mạng hai người đắc tội với nàng, cũng không phải là chuyện kỳ quái gì...
Nhưng mà sao đó, sau khi dần dần tỉnh táo lại, nhất là khi thấynàng phóng khoáng giao chiến cùng sư phụ, không thể không nói, lại sinh ra một chút nghi hoặc.
Lúc trước chìm trong các loại tạp niệmkhó phân, không thể để tâm đến những điểm này, giờ phút này nhìn thấy ngọn đèn dầu dưới núi mới một lần nữa nhớ tới, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần cấp bách, chỉ ngóng trông có thể xác nhận nhanh một chút, cho dù là thật sự, có thể vẫn còn cứu được mạng người cũng không chừng...
Sư phụ cũng không hoàn toàn hiểu ra tâm tình của ta, nhưng cũng không hoài nghi quá nhiều, nghe được rõ ràng, cũng không hỏi lại gì nữa, trái lại vỗ vỗ đầu của ta nhẹ giọng nói: "Đã biết rồi, im lặng, nghỉ ngơi dưỡng sức."
Vì vậy liền thật sự im lặng, tuy rằng không thể nói là nghỉ ngơi dưỡng sức, chỉ là bộ dạng chạy đi như vậy đối với bản thân liền cũng là một loại tĩnh dưỡng, nhưngkhông thể lại dung túng bản thân chìm vài giấc ngủ, chỉ có thể thỉnh thoảng cắn cắn bờ môi cố gắng giữ lại một chút thanh tỉnh cuối cùng, lại đi như vậy một hồi, rốt cuộc tới gần thị trấn, trong bóng đêm một đôi đèn lồng từ xa xa kia có thể nhìn thấy càng ngày càng gần.
Còn chưa kịp nói với sư phụ làm sao để đi vào hậu viện, dưới ánh sáng đèn lồng mờ nhạt, nhìn thấy đứng trước cổng chính là một bóngngười lờ mờ.
"Các ngươi..." Tự cho là có thể gọi ra lớn tiếng, vừa mở miệng mới phát hiện ra không có khí lực, trái lại khiến cho phía sau lưng đau đớn, nghẹn ngào nuốt những lời muốn nói trở lại trong lòng.
Nhưng thật ra sư phụ, nhanh chóng tiến đến vài bước, phi thân vững vàng đáp xuống ngay trước cổng chính.
Sự xuất hiện bất thình lình, lập tức khiến cho người đứng ở trước cửa giật mình hoảng sợ nhảy dựng lên ba trượng, đợi đến khi nương theongọn đèn dầu dao dộng tập trung nhìn qua, lại lập tức đổi thành một bộ dáng chưa hoàn hồn: "Ôi! Trúc cô nương! Ngài ngài trở về rồi sao? Không sao chứ!"
Ồn ào như vậy, chắc chắn chính là tên tiểu nhị kia, mà ở bên cạnh hắn chính là đại Hắc hán tử còn chưa kịp rút đi nét ủ rũ trên gương mặt.
"Các ngươi...Không có việc gì chứ? Sao ta lại nghe hồng hoa..." Sự thật đang ở trước mắt, lúc trước mặc dù cũng có hoài nghi, nhưng vẫn là kinh ngạc không thôi.
"Ai nha Trúc cô nương! Ngài mới chính là người không sao chứ? Liền dọa chết chúng ta!" Tiểu nhị kia nghe ta nói đến hai chữ hồng hoa, càng là kích động không thôi, lời nói cũng liền nhanh hơn: "Ngài chân trước vừa đi, nữ nhân kia chân sau cũng từ trên cây nhảy xuống, trước tiên là nói muốn giết bằng hữu của ta, sau đó còn nói nể tình chúng ta còn biết tình nghĩa mà tạm thời tha cho, lại nói sẽ không khách khívới cô nương ngài, nói xong liền không thấy tăm hơi, làm hại hai chúng ta thủ vệ ở cửa lo lắng một đêm! Ngài làm sao vậy? Không có gặp nàng đi?"
"Gặp được, nhưng mà sao nàng lại nói với ta...Nói đã...Giết các ngươi..."
Vội vàng muốn nói chuyện, hô hấp có chút không thông.
Nhưng thật ra ước chừng là sư phụ đã nghe rõ, lúc này liền nói chen vào: "Hồng Hoa Quỷ Mẫukia chính là như vậy, ngoài miệng ngoan độc, thực tế cũng không coi là ác nhân, càng sẽ không lạm sát người vô tội." Lúcngười nói những lời này trong thanh âm mang theo chút ít trêu chọc, lại đồng thời xoa lên phía sau lưng ta, có một nguồn nhiệt nho nhỏ từng chút thấm vào trong cơ thể: "Thì ra hài tử bướng bỉnh con là đang lo lắng chuyện này, bị nàng trêu đùa không phải sao?"
Ta quay đầu sang, liền nhìn thấy người, lúc này xung quanh thật vất vả mới có một chút ánh sáng, tuy rằng lờ mờ, chỉ là cuối cùng cũng có thể nhìn rõkhuôn mặt kia, ngay cả một cái mỉm cườinhư có như không ở bên môi cũng đều có thể nhìn thấy rõ ràng, lộ vẻ thân cận làm cho người ta hoài niệm.
Ngây người bình tĩnh nhìn kỹ nét mặt tươi cười này trong chốc lát, sau đó tiếp tục chuyển động đôi mắt, ánh mắt quét qua xung quanh, hy vọng cũng có thể nhìn thấymột bóng người khác đã nhớ nhung khắc sâu trong lòng, có thể nhìn thấy thần sắcquen thuộc kia, cho dù chính là bị tức giận haybĩu môi cũng tốt.
Nhưng mà cuối cùng lại không thể tìm thấy.
Sau đó, không biết vì sao, lại chỉ có thể trầm lắng chìm vào bóng tối của thi trấn.
Đó thật sự làmột đêm dài đằng đẵng.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro