Chương 11
Giờ phút này, đám người này ai cũng biết nếu Tiếu Văn Xương nhìn thấy tên đầu trọc bị thương, hình phạt sẽ càng nghiêm trọng hơn, tất cả đều rất ăn ý mà giấu tên đầu trọc đi.
Tên đầu trọc: Đừng như vậy, các người có còn là con người không?!
Lâm Tư Tranh cảm thấy Hạ Đình bây giờ đặc biệt đáng yêu.
Trong con hẻm ban đêm, khuôn mặt của mọi người đều tái nhợt bởi ánh đèn pin của giám thị Tiếu. Hạ Đình đứng trước mặt nàng, khẽ xoay người sang một bên để nàng không cảm thấy chói mắt.
Hạ Đình khống chế biểu tình của mình, cố gắng làm ra bộ dáng nghiêm túc trước mặt giám thị Tiếu.
Tiếu Văn Xương thực sự giống như nhìn thấy quỷ.
Hạ Đình?
Cư nhiên không đánh nhau?
Có chuyện gì vậy, mặt trời ló dạng ban đêm sao?
Ông vốn muốn khiển trách vài câu, kết quả là tất cả lời nói đều nghẹn trong cổ họng, đành phải nói một câu: "Cả ngày ở trong hẻm này làm gì! Mau về nhà đi! Còn mấy em yêu sớm kia, ở lại!"
Đám người kia nghe vậy liền héo xuống. Khóe miệng Hạ Đình hơi nhếch lên, góc áo bị cô gái nhỏ phía sau giữ chặt, tựa hồ sợ mình chạy mất.
Sau khi rời hẻm, Trương Chu vẫn còn kinh hồn chưa định, "Hù chết tớ rồi... làm tớ sợ muốn chết ... Tranh Tranh, lần sau chúng ta đừng xen vào loại chuyện này nữa ô ô ô."
Lâm Yến cười hì hì: "Đừng sợ a, chúng ta đã tuyên thệ trước mặt Lão Tiếu rồi, sau này sẽ bảo kê cậu."
Trương Chu:? Vị đồng học này đầu óc có vấn đề à!
Lâm Tư Tranh vẫn luôn kéo góc áo của Hạ Đình, trên môi khẽ mỉm cười.
Hạ Đình dừng lại.
Lâm Tư Tranh cũng dừng theo cô, một đám người cũng dừng lại, hai mặt nhìn nhau.
Diều hâu bắt gà con sao?
“Làm gì vậy?” Vốn dĩ Hạ Đình muốn mắng Lâm Tư Tranh một phen, đi ngõ Thanh Hà làm cái gì! Kết quả là nhìn thấy bộ dáng nàng ngoan như vậy, tức khắc không nói được.
Lâm Tư Tranh cười: "Ngày mai nhớ đi học a."
Giọng nói Hạ Đình cứng hơn một chút, vẻ mặt không chút biểu cảm kéo áo về: "Lần sau đừng đến ngõ Thanh Hà nữa, không an toàn."
“Được a.” Ngữ khí của Lâm Tư Tranh như kẹo bông ngọt ngào “Vậy đồng học Hạ Đình, tớ về nhà đây.”
Lâm Tư Tranh biết Hạ Đình không đi xe buýt, cho nên nàng vẫy tay với Hạ Đình.
Hạ Đình nhìn tóc đuôi ngựa của nàng dần đi xa, cô gái nhỏ vui vẻ lên xe buýt cùng Trương Chu, quẹt thẻ học sinh, sau đó ghé tới cửa sổ thủy tinh, môi lúc đóng lúc mở, đang nói ngày mai gặp.
Cô lười biếng vác cặp, tay kia để trong túi quần, vẻ mặt trước sau vẫn là vô biểu tình. Lâm Yến đi tới nói "Đại tỷ, sáng mai chào cờ chúng ta đừng đến trường, đi chơi điện tử."
Hạ Đình: "Tôi thích học."
Lâm Yến:? ? ?
Hạ Đình: "Ngày mai chào cờ, các cậu ai dám không tới tôi liền đánh."
La Giai Giai:? ? ? Đại tỷ thích học còn buộc người khác thích học a?
Này là Hạ Đình sao? Chị lên làm ủy viên học tập sao?
Cuối cùng, Lâm Yến và La Giai Giai chỉ có thể đưa ra kết quả là đầu Hạ Đình bị rớt hỏng.
.
Buổi lễ chào cờ ngày thứ hai, tất cả giáo viên và học sinh toàn trường đều đến, hôm nay đến lượt đội chào cờ của lớp 1-3. Giang Nguyệt Nhi tự hào nâng cằm vẫy lá cờ đỏ trong không khí.
Những người dưới đài tự nhiên bàn tán xôn xao.
"Nhìn kìa, đây là hoa khôi lớp 1-3 sao?"
"Cậu không biết sao? Hoa khôi ở lớp 1-3 bây giờ là Lâm Tư Tranh ... Cậu ấy xinh đẹp mềm mại hơn nhiều. "
"Suỵt, đừng nói bậy, cẩn thận Hạ Đình tới đánh cậu, hahaha."
Hạ Đình và một nhóm nhỏ tùy tùng vẫn chưa tỉnh ngủ đứng ở phía sau hàng cách đó không xa, cô nhìn thấy một cái đầu nhỏ thò ra từ hàng lớp 1-3 nhìn về phía cô.
Lớp 1-3 cách 1-10 ít nhất bảy hàng. Hạ Đình đứng ở cuối, Lâm Tư Tranh vẫn luôn quay đầu, đặc biệt bắt mắt.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, đôi mắt của Lâm Tư Tranh rõ ràng sáng lên, mỉm cười ngọt ngào với Hạ Đình.
Cười cái gì mà cười! Không được cười!
Rất nhiều người đang nhìn!
Hạ Đình quay mặt qua chỗ khác.
"Ôi mẹ ơi, tiểu hoa khôi cười với tớ!"
"Cậu tự luyến à! Rõ ràng là cười với tớ, chẳng lẽ tiểu hoa khôi thích tất cả chúng ta".
Nam sinh ở một bên cười rất ý vị thâm trường, vừa nói xong liền cảm thấy có ánh mắt lạnh như băng rơi trên người hắn.
Hạ Đình siết chặt ngón tay, cười như không cười nói: "Đầu óc không dùng tốt phải không?"
Nam sinh run lập cập: "Không, không có, Đại tỷ, em không làm gì hết..."
La Giai Giai đá hắn, "Ngập cái miệng thối của cậu lại, Tiểu hoa khôi là ai mà các người có thể nghị luận?"
Lúc này Hạ Đình mới thu hồi ánh mắt muốn giết người.
Phải bảo là cậu ấy đừng cười nữa!
Cười ngọt ngào như vậy cho ai xem, đều bị người khác nhìn thấy.
Sau khi Lâm Tư Tranh thấy Hạ Đình không nhìn mình, ủy ủy khuất khuất quay đầu đi, nhìn vào sân khấu.
Sau khi cờ được kéo lên, tự nhiên là lúc các lãnh đạo nói, Tiếu Văn Xương bước lên sân khấu ho khan vài tiếng "Hôm nay nhất định phải nói về vấn đề yêu đương sớm của một số học sinh! Rất nghiêm trọng!"
"..."
Người dưới đài cũng không hiểu, dù sao cũng là giám thị kỷ luật, bắt đánh nhau nhau cũng có thể bắt chuyện này.
Tiếu Văn Xương: "Mặt khác, tôi cũng muốn đặc biệt khen ngợi học sinh Hạ Đình! Thái độ của em ấy rất đoan chính, không chỉ cho thấy chính mình khoing yêu sớm, còn mang theo đồng học khắc sâu ý thức được điểm này, mọi nên người dựa vào đó mà học tập!"
Một mảnh ồ lên.
Học sinh:?
Hạ Đình:? ? ? ? ? ?
Lão sư khen ai?
Lâm Yến: "Lợi hại, vẫn là đại tỷ lợi hại a, thấy việc nghĩa liền làm, hiện tại còn có danh dự kiểm tra kỷ luật."
La Giai Giai: "Cao nhân a, thực sự là cao nhân a."
Hạ Đình không biết tại sao mình vô thức nhìn về hướng Lâm Tư Tranh.
Phát hiện cô gái nhỏ đang nghiêm túc nhìn lên sân khấu, nghe cô được khen thì mừng hơn cả người liên quan, phấn khích mà vỗ tay.
Được rồi, Hạ Đình cảm thấy lời khen này cũng có ích.
Tiếu Văn Xương: "Được rồi, hi vọng các em học theo tinh thần của học sinh Hạ Đình, đừng để chuyện lộn xộn ảnh hưởng đến việc học tập, giải tán!"
Lúc ăn trưa, vẫn không có ai ngồi đối diện với Hạ Đình.
Hạ Đình lấy gà Cung Bảo và cá kho, lạnh lùng ngồi đó, đũa đặt trên khay cơm, không nhúc nhích.
Mãi cho đến khi bóng dáng của Lâm Tư Tranh và Trương Chu xuất hiện, cô mới hơi nâng cằm nghiêng người về phía trước.
Sau đó--
Lâm Tư Tranh bị Trương Chu kéo ngồi cách cô rất xa.
Hạ Đình:? ? ? ?
Làm gì vậy?
Tại sao hôm nay cậu ấy không ngồi với mình!
Hạ Đình tức giận đến mức đá ghế đẩu ra.
Tất cả học sinh: Thật đáng sơ, hôm nau Hạ Đình vẫn đáng sợ như mọi khi, tránh xa thì hơn.
Trương Chu: "Cũng may là cậu không ngồi cùng Hạ Đình. Nhìn xem, người này tính khí thật lớn."
Lâm Tư Tranh im lặng ăn cơm.
Lần trước nàng ngồi với Hạ Đình, kết quả là Hạ Đình không chịu ăn cơm. Thật ra nàng không sợ Hạ Đình sẽ phát giận với mình, nhưng không ăn sẽ đói bụng a... Cho nên, Lâm Tư Tranh tự giác không ngồi với Hạ Đình nữa.
Một giọng nói nhanh chóng lướt qua.
“Chậc, cậu xem Giang Nguyệt Nhi đi tìm đường chết kìa.” Trương Chu đẩy cánh tay Lâm Tư Tranh.
"Sáng nay thấy Hạ Đình lại được giám thị Tiếu khen ngợi, liền nghĩ rằng tính tình cậu ta đã thay đổi, muốn kết giao với người ta." Vẻ mặt Trương Chu khẩn trương. "Quá buồn cười, Hạ Đình là vì bảo vệ cậu mới tố giác đám người kia yêu sớm, người này đầu óc không tốt liền tới kết giao."
Lâm Tư Tranh cười một tiếng, "Chu Chu, Hạ Đình nào có đáng sợ như cậu nói a."
Lâm Tư Tranh vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra.
"Đồng học Hạ Đình! Chúc mừng cậu!" Lúc này, Giang Nguyệt Nhi đã bưng đồ ăn đến bàn của Hạ Đình, nở nụ cười rạng rỡ.
Vốn dĩ tâm trạng Hạ Đình không tốt, lấy tràn đầy đồ ăn cơ bản là chưa động.
Hiện tại không biết ai đang vụt ra trước mặt mình, nhìn liền thấy phiền. Cô nhẫn nhịn, không nói chuyện.
“Tớ có thể ngồi đây không?” Giang Nguyệt Nhi thấy Hạ Đình không phát giận, thử thăm dò hỏi.
Xung quang có rất nhiều người đang nhìn về phía này.
Hạ Đình còn không có ngẩng đầu: "Cút."
"Đồng học Hạ Đình, sao cậu nói như vậy ..." Giang Nguyệt Nhi không nhịn được cười, gượng ép nói "Tớ chỉ muốn về sau giữa trưa có thể cùng cậu-"
Còn chưa nói xong, Hạ Đình một tay hất đĩa cơm của mình lên, thức ăn vương vãi khắp bàn, một ít còn bắn lên váy của Giang Nguyệt Nhi.
Giang Nguyệt Nhi vừa giận vừa sợ, nếu như ánh mắt có thể giết người, hiện tại cô ta liền chém Hạ Đình một ngàn lần! Nhưng cô ta không dám.
Cô ta cho là Hạ Đình đã tốt lên, còn cố ý cởi đồng phục học sinh ra, để cho nhiều người nhìn thấy bộ váy xinh đẹp của mình, bây giờ tất cả đều hỏng mất!
Giang Nguyệt Nhi tức giận run lên, thật mất mặt, nước mắt sắp rơi, nhưng chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn Hạ Đình rồi bỏ đi.
Mọi người xem kịch: Đại lão vẫn khủng bố như vậy, không thể trêu vào.
Mọi người: Ngọa tào, sao lại có người tới nữa! ! !
Một bóng dáng nhỏ nhắn chạy đến bên cạnh Hạ Đình, có người nhận ra đây là Lâm Tư Tranh, người được cho là đặc biệt ngọt ngào và mềm mại trong lớp 1-3, tất cả đều bắt đầu nghị luận.
"Lớp 1-3 làm sao vậy a? Tìm đại lão làm cái gì?"
"Một Giang Nguyệt Nhi vừa đi thì một Lâm Tư Tranh lại tới, nếu Hạ Đình còn hung bạo làm Lâm Tư Tranh khóc, ngọa tào, tôi sẽ liều mạng với cậu ta!"
"Cậu xem Hạ Đình chưa từng mềm lòng với ai, hẳn là Lâm Tư Tranh ngoại lệ."
Hạ Đình không ngờ Lâm Tư Tranh đột nhiên đi tới.
Cô nhìn lướt qua đồ ăn của Lâm Tư Tranh, không có cá kho, cũng không có gà Cung Bảo.
Đột nhiên cô càng thấy tức giận.
Lúc này mới đến!
Không có gà Cung Bảo, một miếng cá kho cũng không có, đừng đến tìm.
Hạ Đình lại liếc nhìn đĩa của Lâm Yến, cá kho vẫn chưa ăn.
Suy nghĩ một chút có thể lấy của Lâm Yến cho tiểu thư ngốc kia hay không.
“Đồng học Hạ Đình, đừng đi.” Lâm Tư Tranh nói.
Hạ Đình không biết tại sao lại mong đợi Lâm Tư Tranh nói cái gì, khóe môi cong lên.
Xem kìa, có phải nàng đang tìm thứ nàng muốn ăn hay không.
Lâm Tư Tranh chỉ vào đống hỗn độn trên bàn: "Dọn dẹp chỗ này a."
Hạ Đình: "???"
“Cậu làm đổ đồ ăn lên bàn.” Lâm Tư Tranh thở dài đặt đĩa ăn xuống “Thôi, mình dọn dẹp giúp cậu.”
Cổ tay của nàng bị người đè lại.
Biểu tình của Hạ Đình rất phức tạp.
Mọi người: Xong rồi xong rồi, sắp đánh người rồi, nhìn thấy chưa! Đè tay lại, giây tiếp theo sắp ngã xuống đất!
Ở trong mắt Hạ Đình, nhìn đôi mắt trong veo kia giống như có ma lực, làm cơn giận trong cô như thế nào cũng không nổi lên được.
Hạ Đình mở lòng bàn tay với Lâm Yến, mặt vô biểu tình.
Lâm Yến run rẩy: "Đại, đại tỷ ... Lâm Tư Tranh là có ý tốt, đừng động thủ a, em không có gậy, em sẽ lau cho chị, được không?"
“Cậu có bệnh à?” Hạ Đình cười lạnh vỗ vỗ đầu Lâm Yến “Giấy!"
Lâm Yến phát ngốc: "??"
“Lau bàn!” Hạ Đình gần như muốn đấm khuôn mặt si ngốc của Lâm Yến “Nếu không cậu giúp tôi liếm sạch nhé?"
Còn biện pháp nào sao?
Chẳng lẽ còn có thể đánh tiểu thư ngốc kia? Có thể sao? Không thể a.
Lâm Tư Tranh cười lên tiếng, nhìn Hạ Đình nghiêm túc nói: "Đồng học Hạ Đình, chúc mừng cậu."
Kỳ thực, Hạ Đình căn bản không biết tiểu thư ngốc này đang chúc mừng mình cái gì.
Nhưng cô chỉ cảm thấy, trong lòng rất thoải mái.
Tác giả có lời muốn nói: Hạ Đình: Bạn gái của mình, có thể đánh sao? Xuống tay được sao? Không thể a, chỉ có thể sủng!
Lâm Tư Tranh: Chúc mừng đồng học Hạ Đình mở ra phó bản trở thành người ưu tú!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro