Chương 13

Ngày hôm sau, khi Lâm Tư Tranh bước vào lớp học, có một bàn trống ở phía dưới bục giảng cách nàng ba bàn có một bàn trống.

Ban đầu đó vốn là vị trí của phó học tập của lớp, sau đó được Cao Thi Ý thay thế, này trí nhớ của Lâm Tư Tranh đều không sai.

Giang Nguyệt Nhi chủ động ra trận cùng đồng học ngồi bên cạnh của Cao Thi Ý điều chỉnh vị trí, nói: "Tớ biết Cao Thi Ý, tớ có thể ngồi với cậu ấy để giúp cậu ấy quen với lớp học."

Trương Chu rất khinh thường, quay đầu lại nói với Lâm Tư Tranh: "Đạo đức giả, cậu ta thấy Cao Thi Ý sẽ được hoan nghênh liền nịnh bợ người ta!"

Như thường lệ, lúc này Lâm Tư Tranh cũng đã bình tĩnh lại.

Cao Thi Ý là một người có bệnh ngôi sao, thích mọi người vây quanh. Lần này chuyển sang trường khác, gia đình nhờ vả nhà trường liền ra mặt tiếp đón, cho nên lão sư chủ nhiệm chuyển công tác đã đồng ý sau khi hỏi ý kiến ​​của mọi người.

Đã lâu trước kia, Lâm Tư Tranh cũng khó hiểu, không hiểu tại sao Cao Thi Ý lại chọn lớp 1-3 thay vì lớp có những học sinh đứng đầu. Sau đó nàng mới hiểu được Cao Thi Ý thích hưởng thụ loại cao cao tại thượng này.

Ngay khi Lâm Tư Tranh hoàn thành bài tập cuối cùng, giáo viên chủ nhiệm Hoàng Nghị dẫn một nữ sinh mặc váy kẻ sọc lên bục giảng.

Mái tóc đen dài gần đến ngang lưng được uốn xoăn nhẹ. Mặt nhỏ mắt hạnh nhân, thoa chút son dưỡng ẩm cười nhẹ, khóe môi cong lên.

Cao Thi Ý có ngoại hình nổi bật, thành tích lại tốt, kiêu ngạo giống như một tiểu công chúa, thướt tha yểu điệu đứng trên bục giảng, lúc mở miệng giọng nói rất nhu hòa.

"Chào mọi người, tớ là học sinh mới chuyển đến đây, Cao Thi Ý."

Cô ta xoay người viết tên mình ngay ngắn trên bảng đen. Trên bảng đen chữ rất uyển chuyển, bàn tay xinh đẹp, tóc bóng mượt, chỗ nào cũng lộ ra vẻ sống trong nhung lụa.

Hoàng Nghị nói: "Học sinh Cao Thi Ý chuyển đến lớp chúng ta, về sau đều là đồng học, các em có thể cùng nhau tiến bộ!"

Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay thân thiện, ai mà không thích loại tiểu cô nương thoạt nhìn dễ nói chuyện lại có thành tích tốt này, lập tức đã để lại ấn tượng tốt trong lòng đồng học.

Giang Nguyệt Nhi vẫy tay hướng bục giảng: "Thi Ý Thi Ý, vị trí của cậu ở đây."

Trương Chu chậc một tiếng.

Khi Cao Thi Ý đi xuống, một cơn gió thơm bay tới. Sau khi đi qua, Lâm Tư Tranh đặt ánh mắt vào trang sách của mình, trong lòng tĩnh lặng đọc sách.

"Keng keng keng--"

Vừa lúc đến giờ ra chơi.

Bàn của Cao Thi Ý lập tức bị vài đồng học nữ thường có tính cách hoạt bát vây quanh, ai cũng mời Cao Thi Ý ăn sáng cùng.

Cao Thi Ý hỏi tên từng người, sau đó cười nói: "Mọi người đều tốt như vậy, tớ ngại lắm."

Lâm Tư Tranh không nhịn được, bật nắp bút.

Trương Chu trên người cũng chấn động nổi da gà: "Không nghe nổi nữa, Tranh Tranh, chúng ta đi ăn đi."

Lâm Tư Tranh gật đầu, cất sách cùng Trương Chu đứng dậy nhưng bị chặn lại. Có quá nhiều người xung quanh chỗ ngồi của Cao Thi Ý, cho nên lối đi rất chật hẹp. Lúc này Cao Thi Ý vẫn ngồi ở vị trí đó, giống như không có ý muốn đứng dậy.

"Phiền toái nhường đường một chút."

Khi Cao Thi Ý nghe thấy âm thanh này, quay đầu lại liền nhìn thấy một đôi mắt trong trẻo sáng ngời cùng lông mi rất dài, giống như một chiếc quạt nhỏ.

Tiểu cô nương có đôi mắt trời sinh rất đẹp, bộ dáng làm người rất có ý muốn bảo hộ. Cao Thi Ý hiếm khi thật lòng cảm thấy người khác đẹp như vậy.

Nhưng mà, ánh mắt của người trước mặt lại bình tĩnh, bộ dáng nhàn nhạt như vậy giống như chính mình ở trước mắt nàng tựa như không khí.

Cao Thi Ý nổi lên hứng thú.

Ánh mắt quét đến áo trước ngực, ồ, hóa ra cậu ấy tên là Lâm Tư Tranh.

"Đồng học Tư Tranh, xin hỏi có thể cùng nhau ăn sáng không?" Cao Thi Ý đứng lên nở nụ cười đặc trưng của mình, ngữ khí ôn hòa.

"Xin lỗi, tớ có hẹn rồi." Nụ cười trên mặt Lâm Tư Tranh thoáng qua, nàng nắm lấy tay Trương Chu, nhanh chóng rời khỏi hành lang tạm thời êm ả, không thèm quay đầu nhìn lại.

Thú vị.

Đây là lần đầu tiên Cao Thi Ý gặp phải loại người có thể đối với mình làm như không thấy.

"Vị đồng học Tư Tranh này lớn lên thật đáng yêu." Giọng điệu của Cao Thi Ý vẫn ôn hòa như cũ, cố ý nói to lên.

"Này, tớ nói cho cậu biết a Thi Ý, đừng kết giao với Tư Tranh, người ta chính là được Hạ Đình bảo hộ a." Giang Nguyệt Nhi khẽ hừ một tiếng, "Nhìn dáng vẻ của cậu ta đi, còn không phải là do Hạ Đình sao! Dây dưa với loại người như Hạ Đình cũng sẽ không có kết cục gì tốt."

Cao Thi Ý cười lắc đầu: "Đừng nói như vậy, tớ và Hạ Đình có quen biết. Này chẳng qua là vì lý do gia đình nên tính tình có chút nóng nảy, dù sao cũng là chuyện của ba mẹ, không thể trách cậu ấy được, trong lòng Hạ Đình nhất định không xấu a."

"Thi Ý, cậu quá thiện lương rồi, cậu đừng để biểu hiện bên ngoài lừa a." Giang Nguyệt Nhi kéo tay Cao Thi Ý "Lâm Tư Tranh này lúc nào cũng thân với Hạ Đình, cậu ta lên mặt cái gì chứ? Điều kiện nhà cô ta cũng như vậy, còn không phải là vì ..."

"Đừng nói bậy." Cao Thi Ý làm bộ "hừ" một tiếng "Đi ăn thôi, tớ mời."

Cô ta nhìn về hướng Lâm Tư Tranh rời đi, độ cong trên môi càng thêm sâu.

Còn có quan hệ với Hạ Đình?

Vậy càng thú vị.

Không lâu sau khi Lâm Tư Tranh và Trương Chu trở lại lớp học, một nhóm người vẫn còn tụ tập xung quanh Cao Thi Ý trò chuyện.

Chỉ trong một thời gian ngắn, Cao Thi Ý giống như đã tập hợp được một đội nhỏ.

Trương Chu khẽ nói bên tai Lâm Tư Tranh: "Tại sao tớ càng nhìn càng thấy không thuận mắt a? Tớ luôn thấy Cao Thi Ý này cười lên rất giả tạo."

Lâm Tư Tranh bật cười, lời này giống hệt như Trương Chu đời trước đã nói. Đáng tiếc là thời điểm đó nàng có mắt như mù, một lòng nhào lên trên người Cao Thi Ý, người đã từng là bạn thân của nàng.

"Thôi đừng chú ý cậu ta nữa, bài thơ cổ cậu đã thuộc chưa?" Lâm Tư Tranh mở tài liệu ngữ văn cho cô.

Trương Chu than kêu rên một tiếng, vùi đầu vào sách.

Lâm Tư Tranh luôn cảm thấy có ánh mắt dán lên người nàng, hướng đó đến từ Cao Thi Ý.

Lâm Tư Tranh đơn giản không thèm ngẩng đầu lên.

Gần đến giờ học, Cao Thi Ý đột nhiên đến chỗ của nàng.

"Đồng học Tư Tranh, cho tớ mượn bút được không?"

Lâm Tư Tranh vừa ngẩng đầu lên, Cao Thí Ý liền nở nụ cười "Thật trùng hợp, vừa rồi tớ phát hiện bút hết mực. Cậu có thể giúp tớ việc nhỏ này khônh? Sau giờ học tớ sẽ mời cậu trà sữa."

Tất cả mọi người đều hướng vào đây.

Lâm Tư Tranh chỉ có thể từ trong hộp bút lấy ra một cây bút, đưa cho cô ta: "Không cần mời trà sữa."

Nụ cười của Cao Thi Ý tăng lên.

Cô ta cảm thấy Lâm Tư Tranh này rất thú vị.

Vừa rồi cô đã hỏi thăm, ấn tượng của mọi người về Lâm Tư Tranh là nàng nói chuyện rất ngọt ngào, con người cũng rất ngọt ngào, tính cách mềm như bông.

Nhưng nàng đối với cô không giống như vậy.

Cao Thi Ý chưa bao giờ gặp phải kiểu người hờ hững với mình, này càng khơi dậy khát vọng chinh phục của cô.

Sau buổi sáng, Cao Thi Ý gần như có hết quan hệ với đám nữ sinh trong lớp, thậm chí cả đám nam sinh cũng bàn tán về cô.

Không biết ai đã làm rò rỉ tin tức về việc lớp 1-3 có một mỹ nhân chuyển trường, lại còn có chủ ý đến lớp 1-3 để xem. Ngồi bên cạnh Cao Thi Ý, Giang Nguyệt Nhi cũng đứng lên đầy tự hào.

Lâm Tư Tranh cố nén khó chịu trong lòng, không biết trong lòng đã mắng chửi bao nhiêu lần. Trước đây, nàng đã thực sự bị mù. Nàng không thể nhận ra dã tâm của nữ nhân này.

Năm hai cấp 3, Cao Thi Ý luôn có nhiều người thích. Mặc dù bề ngoài rất tốt với mọi người nhưng kỳ thực là cô ta xem thường họ.

Đây là bí mật mà Cao Thi Ý không muốn cho ai biết, còn có bí mật khác--

Đây là bí mật mà chỉ Lâm Tư Tranh mới biết.

Trước khi kết thúc giờ học thư tư, đồng học ở hàng sau của lớp 1-10 đã bắt đầu náo loạn. Vũ Thanh ở hàng thứ hai đến cuối cùng quay đầu lại hào hứng nói với La Giai Giai: "Này, tớ nghe nói là có học bá vừa chuyển đến lớp 1-3, lớn lên rất xinh đẹp. Vốn dĩ giải lao tớ muốn đi xem một chút nhưng không kịp, tan học chúng ta đi xem đi? "

Hạ Đình nhướng mày.

La Giai Giai không chút khách khí nói: "Xem mẹ cậu, chẳng lẽ người ta có thể nhìn trúng cậu?"

La Gia Giai: "Mọi người gọi cậu ta là Cao Thi Ý thì phải. Tên thật khó nghe".

Khi Hạ Đình nghe đến cái tên đó, trong mắt hiện lên một tia trào phúng. Cô kéo cặp sách ra khỏi bàn lần mò thứ gì bên trong.

"Xinh đẹp như thế nào?" Lâm Yến trừng mắt nhìn La Giai Giai "Như thế nào, có thể đẹp như tiểu hoa khôi của chúng ta không?"

Vũ Thanh: "Không giống nhau, không cùng phong cách, rốt cuộc cậu là người của lớp chúng ta hay là lớp 1 - 3 a, mở miệng là tiểu hoa khôi."

Lời nói còn chưa dứt, cô lập tức cảm thấy sởn cả tóc gáy, quả nhiên ánh mắt Hạ Đình đảo qua bên này.

Vũ Thanh run rẩy: "Tiểu, tiểu hoa khôi thật xinh đẹp, tiểu hoa khôi đẹp nhất, Cao Thi Ý tính là cái gì a!"

Hạ Đình hài lòng, cầm trong tay gói sô cô la tinh xảo.

"Cái gì ngon thế!" La Giai Giai thò người tới định chụp lấy, "Sô cô la a, đại tỷ chị không thích ăn, em hiểu mà, để em ăn giúp chị."

Hạ Đình cười lạnh, "Cậu cút ra xa một chút."

La Giai Giai,"..."

Cho nên, một đám tiểu tỷ muội đi đến kết luận, Hạ Đình cũng không thích Cao Thi Ý này, nguyên nhân vẫn không rõ, có thể là vì lớn lên xinh đẹp cùng thành tích tốt.

Căn tin vào buổi trưa vẫn quá đông. Như thường lệ, bàn duy nhất bị bỏ trống trong giờ vàng là bàn của Hạ Đình. Lâm Tư Tranh theo thường lệ đi ăn với Trương Chu, khi nàng đi ngang qua bàn của Hạ Đình, nghe thấy giọng nói cứng rắn của cô.

"Ngồi xuống."

Lâm Tư Tranh quay đầu nghi hoặc nhìn cô.

Hạ Đình bị ánh mắt này nhìn làm cho cực kỳ mất tự nhiên, nhíu mày: "Tôi kêu cậu ngồi xuống cậu không nghe thấy sao?!"

Ngay khi Trương Chu muốn nói, Lâm Yến đã đá vào chân La Giai Giai, để cô đặt ghế ở bên cạnh, trên mặt nở nụ cười: "Tới tới đồng học Trương Chu, cậu ngồi ở đây đi."

Sau đó nhanh chóng kéo Trương Chu ngồi xuống.

Trương Chu: ...

Lâm Tư Tranh nghẹn cười ngồi đối diện Hạ Đình, hiểu rõ nói: "Đồng học Hạ Đình muốn tớ ngồi cùng thì nói một tiếng là được rồi."

"Ai muốn ngồi với cậu!" Hạ Đình không chút nghĩ ngợi mà phủ nhận, sợ người đối diện khóc nên phải nhẹ giọng hơn một chút "Cũng không sai... ý tôi là..."

Tất cả các bạn học gần đó đều không dám nói.

Lâm Tư Tranh ngọt ngào cười rộ lên, vốn dĩ Hạ Đình cảm thấy cáu kỉnh trước nhà ăn ồn ào, giờ tâm tình cũng đã hoãn xuống.

Đĩa của cô vẫn vậy, gà Cung Bảo và cá kho.

Cô nhìn lướt qua các món ăn của Lâm Tư Tranh, cà tím, dưa chuột xào trứng, đều là những món mà Hạ Đình không thích.

Hạ Đình đợi Lâm Tư Tranh nhìn thấy đĩa của mình, kết quả nàng nghiêm túc cắn một miếng, hai má phình lên rất đáng yêu.

Lâm Tư Tranh phát hiện Hạ Đình đang nhìn chằm chằm vào nàng--

Nhìn vào đồ ăn.

... là muốn ăn sao?

Sau đó đĩa của Hạ Đình đã được đặt đầy ắp cà tím và dưa chuột xào trứng. Khi cô nhìn lên, tiểu cô nương đang mỉm cười, ánh mắt của nàng tràn đầy mong đợi.

Giống như nói, nhìn xem, tớ chia sẻ đồ ăn với cậu, mau ăn đi.

...

Hạ Đình không thích cà tím, càng không thích dưa chuột xào trứng, cô chưa bao giờ thử hai món này trong căn tin.

Nhưng ánh mắt của Lâm Tư Tranh khiến cô không thể từ chối, đành phải cho vào miệng nhai.

Phi, cái mùi vị quá khó ăn, nhạt nhẽo vô vị.

Hai mắt Lâm Tư Tranh lấp lánh: "Đồng học Hạ Đình, ngon không?"

Vẻ mặt Hạ Đình lạnh lùng nói: "Ngon."

"Vậy ăn nhiều một chút, tớ no rồi!" Lâm Tư Tranh vui vẻ bắt đầu gắp vào trong đĩa của Hạ Đình, gắp hết phần dưa chuột xào trứng vào đĩa của cô.

Hạ Đình: "..." Muốn đánh người, nhưng không biết đánh ai.

Trương Chu: "Tranh Tranh, đi thôi, tớ ăn xong rồi."

Hôm nay Lâm Tư Tranh thấy Hạ Đình ăn rất chậm, cũng không biết tại sao.

Hạ Đình đút tay vào túi áo đồng phục đến khi chạm vào thứ đã chờ đợi từ lâu, giả vờ ho khan nói: "Còn thất thần làm gì? Đi đi."

Một lúc sau, chờ tiểu thư ngốc nhỏ dọn đĩa xong, chính mình sẽ đi đến cửa căn tin nhét sô cô la cho nàng.

Lâm Tư Tranh ngoan ngoãn tạm biệt, sau đó cùng Trương Chu rời đi. Hạ Đình thuận thế nhìn nàng đang quay lưng về phía mình, ném đĩa cơm cho Lâm Yến "Lát nữa rửa sạch cho tôi."

Lâm Yến: "???"

Hạ Đình đứng dậy đi tới cửa căn tin, lười biếng dựa vào nơi gần cửa nhất, ước lượng sô cô la trên tay chờ Lâm Tư Tranh.

Cô cố ý quay lưng về hướng Lâm Tư Tranh, để nàng không nhìn thấy trong tay cô có thứ gì.

"Ồ, cậu khá có lòng nhỉ." Một giọng nói đột nhiên vang lên sau tai Hạ Đình "Sô cô la đắt tiền như vậy cũng vui vẻ tặng sao?"

Cao Thi Ý mỉm cười đứng trước mặt Hạ Đình.

Sắc mặt Hạ Đình hơi lạnh, lông mày không chút che giấu không thích Cao Thi Ý "Tránh xa tôi một chút."

Cao Thi Ý cười nhưng không có chút nhiệt độ nào, nhưng cô ta vẫn là cười, khóe miệng tùy ý "Xem ra tiểu cô nương Lâm Tư Tranh rất hợp khẩu vị của cậu?"

Đôi mắt đen của Hạ Đình ngưng tụ, hơi thở trở nên lạnh lẽo. "Lau miệng sạch sẽ một chút, cút."

Người khác đều nói Cao Thi Ý tốt như vậy, nhưng Hạ Đình biết rất rõ đây chỉ là thứ bẩn thỉu.

"Thế nào, cậu không thích con gái sao? Thật đáng thương tiểu cô nương mỏng manh." Cao Thi Ý thở dài, khi đến gần Hạ Đình, thấp giọng nói với giọng điệu ái muội không rõ, "Nếu cậu không thích thì tôi đây có thể nếm thử đi?"

Hạ Đình cau mày trực tiếp đẩy Cao Thi Ý ra, chán ghét lau tay, giọng nói lạnh lùng không chút nhiệt độ: "Cô mẹ nó biến thái à?"

Cao Thi Ý dương dương tự đắc nâng cằm, cười sâu hơn: "Đồng học Tư Tranh, thật trùng hợp, ở căn tin cũng có thể gặp a? Ngày mai tớ trả bút cho cậu được không?"

Hạ Đình đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Tư Tranh kinh ngạc đứng ở phía sau, nhìn liền biết vừa rồi nàng đã nghe được cuộc nói chuyện.

Trong lòng có một tia hoảng sợ, vừa định vươn tay ngăn cản, Lâm Tư Tranh liền quay đầu bỏ chạy.

"Đứng lại!" Hạ Đình nghiến răng suýt chút nữa bóp nát viên sô cô la trong tay, nghĩ Lâm Tư Tranh sẽ ăn, cô đột nhiên nhịn xuống.

Kỳ thực, Lâm Tư Tranh không hiểu lầm lời của Hạ Đình, nói biến thái khẳng định là nói Cao Thi Ý, không phải nói mình. Nàng cảm thấy, Cao Thi Ý cố ý để bản thân nghe thấy lời này. Theo kịch bản, bình thường hẳn là nàng đã theo kịch bản của Cao Thi Ý, nước mắt lưng tròng mà hỏi Hạ Đình: "Hóa ra cậu cảm thấy con gái là biến thái!"

Lâm Tư Tranh càng không.

Ai đều không biến nội tâm của Hạ Đình, chính mình còn có thể không biết sao?

Cho nên, nàng nhanh chóng chạy đi, chuẩn bị buổi tối đến gặp Hạ Đình để giải thích rõ ràng.

Kết quả, Hạ Đình cho là Lâm Tư Tranh đang giận mình, ở sau lưng hét lớn: "Chết tiệt, con mọt sách cậu đứng lại!"

Lâm Tư Tranh chạy nhanh cùng chiếc đuôi ngựa đung đưa, một lúc sau thì biến mất.

Hạ Đình chạy đi.

Khi quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cao Thi Ý, tất cả đều là tức giận không kiềm chế được, khóe môi ngược lại gợi lên ý cười.

"Cô thử động vào Lâm Tư Tranh xem?"

Hạ Đình cất sô cô la vào túi chuẩn bị rời đi. Cao Thi Ý từ phía sau lạnh giọng nói: "Cậu cứ đắm mình trụy lạc như vậy có ích lợi gì? Chẳng lẽ chú Hạ biết cậu như vậy sẽ vui vẻ sao? Hạ gia chỉ có mình cậu, sau này còn không phải sao, cậu làm loạn cái gì?"

Bước chân Hạ Đình dừng lại.

"Đừng nhắc Hạ gia trước mặt tôi." Hạ Đình châm chọc nói "Hạ gia là cái thá gì?"

Cô đi nhanh không chút lưu luyến.

Cao Thi Ý cười nhạt phía sau, rất che chở tiểu cô nương a.

Với tính tình của Hạ Đình, người bị cô thích chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Này cũng thật trùng hợp.

Chính mình cố tình thích chơi Hạ Đình một chút.

Tác giả có lời muốn nói: Hạ Đình không thích ăn rau.

Lâm Tư Tranh gắp rau cho cô: Ăn ngon không đồng học Hạ Đình?

Hạ Đình: Ngon

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro