Chương 2
Hạ Đình nhìn thấy đôi mắt ướt át trước mặt, liền phát cáu lên.
"Tôi còn chưa chết sao cậu khóc?"
Trương Chu cũng không rảng quan tâm trà sữa trên mặt đất, hùng hổ chạy tới, hét lên: "Buông cậu ấy ra!"
Đây chính là Hạ Đình, Trương Chu cảm thấy sau khi hét lên câu này có khả năng sẽ bị lạnh chết.
Khi đôi mắt đen của Hạ Đình nhìn qua, Trương Chu hoàn toàn sợ hãi không dám động đậy.
Người đang khóc khi nghe thấy Hạ Đình nói, nước mắt lập tức rơi xuống. Nàng gắt gao nắm chặt góc áo của Hạ Đình, vô số cảm xúc dâng trào trong lòng, khiến cổ họng lúc này tắc nghẽn, không nói được lời nào.
Đây là lần đầu tiên Lâm Tư Tranh nhìn Hạ Đình vẫn còn là học sinh cấp ba. Mái tóc đen thẳng, buộc nửa, để lộ toàn bộ khuôn mặt xinh đẹp. Đôi mắt hoa đào nhưng cả người rất lạnh lùng.
Trong tròng mắt có bộ dáng chính mình khóc thút thít.
Trong đôi mắt này... đã từng có lãnh đạm, có ôn nhu, cũng có kiên nhẫn cực hạn.
Nhưng lại không vô hồn như những năm tháng sau này, đêm này qua đêm khác cũng chẳng có gì ngoài thống khổ.
Ngay khi tiểu tử kia đứng lên thì đã bị chai nước khoáng làm cho choáng váng, sau đó lại xiêu xiêu vẹo vẹo ngã xuống, giọng nói của Lâm Yến vang lên.
"Đại tỷ! Chúng ta đến rồi, người này... tình huống là thế nào a?"
Hạ Đình vô biểu tình nhìn Lâm Tư Tranh: "Ai biết người câm này đâu ra?"
Lâm Yến nhìn một chút, "..."
La Giai Giai gian nan nói: "Chị không biết cậu ấy sao?"
Dù sao cũng học cùng trường, ai mà không biết a? Lâm Tư Tranh lớp 1-3 có tính cách mềm mại, nghe nàng nói chuyện đều cảm thấy ngọt.
"Cô nói ai là người câm?" Trương Chu không quá sợ hai người kia, lấy hết can đảm đi tới, nói: "Buông Tư Tranh ra".
Hạ Đình lạnh lùng chỉ vào góc áo đang bị Lâm Tư Tranh nắm chặt.
Trương Chu đi tới kéo Lâm Tư Tranh, thấp giọng nói: "Tư Tranh! Buông ra, đừng dây dưa với loại người này."
Lâm Yến không vui: "Cậu vừa nói gì?"
Trương Chu rụt cổ, đi tới kéo nàng nhưng kéo không được.
Lâm Tư Tranh cắn môi nhìn cô chăm chú giống như sợ Hạ Đình sẽ chạy mất. Hạ Đình quay mặt đi, không nhìn tia nước trước mắt. Mẹ nó người này là ai vậy, vừa thấy đã tâm phiền ý loạn.
"Buông ra." Cô lãnh đạm nói.
Lâm Yến và La Giai Giai kinh hồn táng đảm, chuẩn bị tư thế tùy thời đi lên can ngăn.
Đại tỷ đang tức giận đại tỷ đang tức giận, tiểu hoa khôi mau chạy a!
Lâm Tư Tranh giống như sợ hãi, đột nhiên thu tay lại, liền bị Trương Chu kéo nàng ra khỏi Hạ Đình.
Lâm Tư Tranh ủy khuất nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, mà Hạ Đình còn không thèm nhìn nàng đã cầm cặp sách chuẩn bị rời đi. Lâm Tư Tranh giống như có thể ngửi thấy mùi hương bồ kết trên người cô, còn xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Trương Chu nói bên tai Lâm Tư Tranh: "Tư Tranh cậu làm gì vậy a? Đừng liên quan gì đến Hạ Đình, cậu ấy không phải người tốt."
Hạ Đình quay lại, giống như không nghe thấy.
Lâm Tư Tranh lắc đầu: "Cậu ấy là người tốt."
Giọng nói mềm mại, quả nhiên có chút ngọt ngào.
Khi tất cả mọi người đều từ bỏ bản thân, mẹ nàng cũng suy sụp, chính Hạ Đình đã vào tù gặp nàng, mắt đỏ hoe nói với nàng: "Tôi nhất định sẽ thay cậu lật lại bản án."
Chỉ là lúc đó Lâm Tư Tranh cũng đã biết chính mình không kiên trì được bao lâu.
Bước chân của Hạ Đình dừng lại khi nghe Lâm Tư Tranh nói lời này.
Khi nàng ngửi thấy mùi thuốc lá một lần nữa, Hạ Đình đã đứng trước mặt nàng.
"Cậu nói lại lần nữa?" Đứa nhỏ này đi học, trên người sao lại thơm như vậy? Thật phiền chết người.
Trương Chu nhìn thấy Hạ Đình lại đi tới, sợ tới mức cả người đều ngây dại.
Lâm Yến và La Giai Giai tỉnh thần, nhanh chóng tiến lên muốn kéo cô lại.
"Đại tỷ, bình tĩnh một chút a, đều là đồng học đều là đồng học."
"Đại tỷ a! Loại chuyện này chị không cần tự mình động thủ!"
Lâm Yến và La Giai Giai đều cảm thấy tiểu hoa khôi này thật sự rất nhu nhược đáng thương, bọn họ không đành lòng để nàng bị đánh.
Lâm Tư Tranh liền nhìn Hạ Đình, trên mi vẫn còn đọng lại nước mắt chưa khô, nhưng nàng mỉm cười lặp lại từng chữ: "Cậu là người tốt."
Hạ Đình:? ? Ta vừa nghe cái quái gì vậy.
Khi nàng nói, mùi kẹo trái cây có vị chua chua ngọt ngọt liền mạnh hơn. Một đôi mắt ướt át nhìn người chằm chằm, lông mi dài lại dày, trong lòng Hạ Đình mắng một câu ngọa tào.
Lâm Tư Tranh lại duỗi tay ra, muốn nắm cổ tay Hạ Đình, nhưng lại cẩn thận kéo một chút góc áo của cô, hơi ngẩng đầu nhìn Hạ Đình, khóe môi nàng nở một đường cong ngọt ngào, giống như thỏa mãn cái gì.
Vốn dĩ Lâm Yến và La Giai Giai muốn đi tới khuyên can, kết quả Hạ Đình không những không đánh mà còn cho Lâm Tư Tranh lại gần?
Lâm Yến liền đá cho tiểu tử vừa mới đứng dậy một cước: "Mẹ nó dọa cho tiểu hoa khôi của chúng ta choáng váng rồi!"
"Hôm nay không đánh ngươi chết cũng đừng nghĩ đi, vốn dĩ là mọt sách nhìn xem bị ngươi dọa thành cái dạng gì rồi!"
Mọt sách, tiểu hoa khôi, thanh âm nói chuyện mềm mại.
Trong đầu Hạ Đình dần dần hiểu ra.
Chính là tiểu bạch thỏ lớp 1 - 3 khóc lóc gọi tên mình sao?
Mặt mày lãnh đạm bỗng nhiên hiện lên một chút nghiền ngẫm, cô cong môi cười.
Được a, thực sự có ý tứ, thú vị a.
Nhưng giây tiếp theo, tiểu hoa khôi đang nắm chặt góc áo của Hạ Đình đã mất đi sức lực, cả người ngã về phía cô.
Chỉ có một tia tiếng thét của Trương Chu lướt qua bên tai: "Tư Tranh!"
Hạ Đình đành thuận thế bế ngang nàng lên, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Chu.
Trương Chu nhanh chóng nói: "Cậu ấy đang sốt nhẹ."
Mẹ nó hiện tại còn sốt nhẹ?
Hạ Đình có thể cảm nhận được da thịt của Lâm Tư Tranh nóng lên, cô nhìn về phía Lâm Yến và La Giai Giai đang ở bên cạnh "Gọi taxi đi, còn cần tôi dậy các người đúng không?"
Cô gái nhỏ trong tay khẽ hừ nhẹ một tiếng, rõ ràng đã ý thức mơ hồ, nhưng ngón tay mảnh khảnh kia vẫn cố gắng nắm lấy cô.
***
Trong bệnh viện, lý do khiến Lâm Tư Tranh đột nhiên ngất xỉu là quá sợ hãi và có chút tuột huyết áp.
Hạ Đình đưa nàng đến bệnh viện rồi xách cặp rời đi, Lâm Yến và La Giai Giai nghe kết quả xong cũng đi ra ngoài thì thấy Hạ Đình đang đứng một mình ở cửa thang máy.
"Đại tỷ, chị làm cậu ấy sợ đến ngất xỉu luôn rồi." Lâm Yến cười nói.
La Giai Giai: "Có thể là cậu ấy bị tên tiểu tử kia làm cho hoảng sợ. Cậu xem vừa rồi xông tới hắn hung dữ đến mức nào? Cho dù lần trước bị chúng ta đánh hắn, vẫn dám đưa người đến quán trà sữa của trường chúng ta khiêu khích!"
Lâm Yến: "Đại tỷ, chị có quen biết tiểu hoa khôi sao?"
Cuối cùng Hạ Đình đặt ánh mắt về phía Lâm Yến "Cậu cảm thấy tính tình tôi rất tốt rồi phải không?"
Lâm Yến biết Hạ Đình đang nói nàng xen vào chuyện của người khác, cho nên liền câm miệng.
La Giai Giai nói: "Vậy xử lý tiểu tử kia thế nào đây? Chờ đã, tiểu hoa khôi ra tới!"
Hạ Đình quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Tư Tranh đang cầm đồng phục học sinh, cả người nhỏ nhắn, nhưng khuôn mặt vẫn tái nhợt, cẩn thận vẫy vẫy tay với mình, còn cười rất tươi.
Rốt cuộc là tiểu bạch thỏ này từ đâu ra vậy?
Hạ Đình có thị lực tốt, thấy nốt ruồi trên mặt nàng, trong lòng thầm mắng một câu. Thang máy vừa mở "Ding-" một tiếng.
Hạ Đình bước vào thang máy nói: "Đánh gần chết mới thôi cho tôi."
La Giai Giai ý thức được đây là Hạ Đình phân phó cho cô xử lý những người ở trường cấp ba số 2.
Tô Du từ trong thang máy đi ra, đụng phải đám người Hạ Đình, tự nhiên bà vô tình nghe được bên tai lời nói "Đánh gần chết mới thôi cho tôi" của Hạ Đình, bà nhíu mày nhìn lại.
Cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, chỉ thấy hai nữ sinh mặc đồng phục học sinh. Tô Du lại lắc đầu, trường học hàng đầu thế này cũng có nữ sinh như vậy! Nhất định phải để Lâm Tư Tranh tránh xa mới tốt.
Tuyệt đối không để dạy hư con gái bà.
Vừa đi được vài bước đã thấy con gái ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, vội vàng chạy tới nắm lấy tay, đưa tay sờ trán nàng: "Tiểu Tranh, sốt sao không nói với mẹ! Con sớm nói, mẹ liền đến đón con."
Lòng bàn tay mềm mại của mẹ truyền hơi ấm cho nàng.
Lâm Tư Tranh sững sờ ngẩng đầu, cắn môi cố nén nước mắt, gục đầu vào trong vòng tay Tô Du: "Mẹ."
Tô Du ở đời trước, chỉ vì đau lòng mà mới bốn mươi tuổi tóc đã bạc gần một nửa. Lúc này trên mặt bà còn không có xuất hiện nếp nhăn, hơi mập một chút.
Tô Du nhìn đứa con gái đang ủy khuất khóc trong vòng tay mình, vừa tức giận vừa đau lòng, nói với Trương Chu bên cạnh: "Tiểu Chu, cảm ơn con, hôm nay con có muốn đến nhà dì ăn cơm không, dì làm đồ ngon cho con ăn."
Trương Chu xua tay: "Không có gì đâu dì Tô, thật ra cháu chỉ theo đến bệnh viện." Tiền taxi do Hạ Đình trả, còn không thèm nhìn mà đưa cho tài xế một tờ tiền màu đỏ, trong lòng Trương Chu có chút phức tạp.
Vị đại tỷ này, giàu thật là giàu, cọc cằn thì thật cọc cằn.
Trương Chu: "Tư Tranh, nếu dì đến rồi thì tớ về nhé?"
Lâm Tư Tranh gật đầu: "Ngày mai gặp lại ở trường."
Tô Du lái xe điện đi đón Lâm Tư Tranh, lúc này không có mấy người bình thường mua xe. Trên đường đi, khắp nơi vang lên những bài hát tuyên truyền Olympic, trên xe không có mái che, Tô Du lấy một chiếc mũ rơm lớn che cho nàng khỏi nắng.
Lâm Tư Tranh ôm chặt eo bà dọc theo đường đi, áp mặt vào lưng Tô Du lắng nghe nhịp tim của mẹ nàng.
Tô Du bật cười: "Đứa nhỏ này, sao hôm nay dính người như vậy?"
Nhà của nàng vẫn chưa bán, nàng sống ở bên kia cách khu cao cấp hai con đường rộng. Lâm Tư Tranh biết nhà của Hạ Đình sống trong khu cao cấp.
Khoảng cách đường thẳng chỉ có vài trăm mét, nhưng phải mất 5 năm Lâm Tư Tranh mới nhận ra Hạ Đình sống gần nàng như vậy. Khi đó, nàng dành hết tâm trí cho người khác, bị người lừa dối nàng cũng không quan tâm đến.
Mở cửa, Lâm Hải Chính đang ngồi ở phòng khách xem TV, lập tức quay đầu lại: "Tiểu Tranh về rồi à!"
Lâm Tư Tranh nhìn Lâm Hải Chính đang tươi cười trước mặt, lộ ra vẻ lo lắng. Sắc mặt hồng hào rất khỏe mạnh. Nàng hung hăng véo mu bàn tay, không được khóc!
Nàng thậm chí còn chưa được nhìn thấy khuôn mặt cuối cùng của cha mình.
Chỉ nghĩ đến điều này thôi cũng khiến trái tim Lâm Tư Tranh đau đớn. Nàng rũ mắt, nhỏ giọng kêu: "Ba."
"Đứa nhỏ này làm sao vậy, xem giọng mũi kìa. Tiểu Tranh, ngẩng đầu lên cho ba xem họng con có bị viêm không?"
Lâm Tư Tranh thầm hít sâu một hơi, ngoan ngoãn ngẩng đầu lên.
Lâm Hải Chính ghé sát vào: "Tiểu Tranh? Tại sao dưới mắt con lại có một nốt đỏ nhỏ vậy a?"
"Đâu?" Tô Du đi tới xem, phát hiện dưới mắt phải con gái bà có một nốt ruồi đỏ nhỏ, trước đây không có.
Tô Du: "Ông không biết sao? Cái này gọi là nốt ruồi lệ!"
Nốt ruồi lệ?
Lâm Tư Tranh ngơ ngác sờ lên khóe mắt phải, nghe Lâm Hải Chính nói: "Sao đột nhiên lại có nốt ruồi lệ? Đời trước là ai ức hiếp con gái cưng của chúng ta khiến con khóc, ba sẽ dọn dẹp một chút."
Lâm Hải Chính tự nhiên nói đùa, nhưng với Lâm Tư Tranh thì không. Cha nàng đã chiều chuộng nàng như đời trước và tận lực bảo vệ nàng, nàng biết.
Nàng hít hít mũi, làm ra vẻ mặt cười, kéo tay áo Lâm Hải Chính, nhẹ giọng nói: "Ba, ngày mai con muốn ăn sandwich. Được không?"
Thời điểm nàng vừa trở lại, ngoài gia đình còn có Hạ Đình luôn muốn đẩy mọi người ra xa kia.
Hạ Đình khi còn nhỏ không thích ăn sáng và bị bệnh dạ dày. Lâm Tư Tranh sau đó trở thành một linh hồn cô độc, đã nhiều lần nhìn thấy cô trong đêm đau đớn đổ mồ hôi lạnh. Nàng nên làm thế nào để tiếp cận Hạ Đình đây?
Nhưng mà ... bắt đầu với bữa sáng cũng tốt!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro