Chương 9
Trong trường có tin đồn mới, ngàn vạn lần đừng chọc tới Hạ Đình, hiện tại cô ra biện pháp mới để tra tấn người, bảo đảm khiến người sống không bằng chết.
Xin hỏi là biện pháp gì a?
Đáp: Đừng hỏi, hỏi chính là cho ngươi làm bài tập.
Giáo viên chủ nhiệm lớp 1-10 hoàn toàn không biết chuyện này, buổi tối cư nhiên nhận được mấy cuộc gọi đầy nước mắt của giáo viên bộ môn, cảm khái hôm nay là ngày thu bài tập đồng đều nhất kể từ khi dạy lớp 1-10!
Tuy tỷ lệ sai nhiều nhưng không sao cả, khẳng định là do học sinh tự làm! Chăm chỉ làm bài tập, chứng tỏ nhóm học sinh này có thể cứu vãn!
Cho nên Trần Dương vui vẻ khen ngợi tất cả học sinh lớp 1-10 trên trang trường, cũng tỏ vẻ mọi người phải tiếp tục cố gắng, các em nhất định sẽ làm được!
Tất cả học sinh: Thực ra đó là công lao của Hạ Đình, nhưng chúng ta không dám nói.
Nhưng mà đại công thần sáng nay không đến, ghế trống trơn.
Trong buổi tự học buổi sáng, Lâm Tư Tranh và Trương Chu vác một bên thùng rác hình tròn đi đổ rác bên cạnh khu giảng dạy khu dạy học. Mỗi ngày học sinh làm trực nhật phải đổ rác một lần vào buổi sáng và buổi chiều.
Khu dạy học nằm ở khu vực phía sau của trường, bên cạnh ký túc xá của học sinh và giáo viên, ngay phía trước là ngọn núi phía sau trường. Lâm Tư Tranh và Trương Chu vừa mới vất vả đổ rác xong, Trương Chu vừa lẩm bẩm vừa lau mồ hôi trên trán.
“Nóng chết rồi, Tranh Tranh, chúng ta đi căn tin mua gì uống rồi về.” Trương Chu lôi kéo Lâm Tư Tranh đến bóng cây , oán giận nói, “Không muốn vào học a, mọi người nói vào đại học sẽ tốt hơn, không biết có thật hay không?"
Lâm Tư Tranh cười không nói lời nào, lấy ra khăn giấy đưa cho Trương Chu "Lau mồ hôi đi."
Khăn giấy có mùi thơm nhàn nhạt, Trương Chu cảm thấy Lâm Tư Tranh quả là thiên sứ nhân gian, lại nghĩ đến người khác nghị luận về nàng và Hạ Đình, nhào nặn khăn giấy thành một quả bóng, hạ giọng nói: “Tranh Tranh, đừng dây dưa với Hạ Đình nữa!"
“Các cậu… sao các cậu lại không thích cậu ấy đến vậy?” Lâm Tư Tranh mê man.
Trương Chu: "Gì mà tại sao chúng ta lại không thích cậu ta?! Bản thân Hạ Đình chính là người điên, cậu nhìn thấy dáng vẻ tàn nhẫn của cậu ta đánh nhau mới biết sợ, cậu ta là học sinh hư, cậu không thể bị cậu ta dạy hư được."
Vừa dứt lời, một chiếc cặp sách ném lên cao phía sau bức tường, hai người chưa kịp phản ứng thì một bóng người đã nhanh chóng nhảy xuống, chống tay xuống đất, vững vàng rơi xuống.
Hiển nhiên, người tới không hề biết mình sẽ gặp người quen ở đây.
—— vẫn là người mà cô không muốn gặp phải.
“Đồng học Hạ Đình!” Lâm Tư Tranh kinh hỉ ra tiếng.
Trên mặt Hạ Đình hiện lên một tia xấu hổ, nhưng cô nhanh chóng thu lại, cầm cặp sách quay đầu rời đi.
Lâm Tư Tranh nắm lấy góc áo của Hạ Đình, đột nhiên hỏi: "Cậu trốn học sao?"
Trương Chu thấp giọng nói: "Cậu nhìn đi Tranh Tranh! Học sinh hư là thế này, bỏ tiết đánh nhau!"
Hạ Đình nhàn nhạt nói: "Cậu nói cái gì?"
Trương Chu nhanh chóng câm miệng.
Hạ Đình cúi đầu nhìn ngón tay trên góc áo của mình, cô vừa đến muộn, không phải hôm nay không có tâm trạng đi qua cửa trước nên mới trèo tường sao? Cư nhiên lại bị Lâm Tư Tranh bắt được.
Nhưng Lâm Tư Tranh không có ý định buông tay.
“Tôi không trốn học.” Hạ Đình cứng rắn ném ra một câu, ném cặp sách lên trên vai “Buông ra.”
Lâm Tư Tranh vẫn đang nắm.
“Không nghe sao?” Hạ Đình lập tức thô bạo kéo áo lại. Lâm Tư Tranh bị cô làm cho sửng sốt, sững sờ tại chỗ hai giây thì Hạ Đình đã cất bước rời đi.
Lâm Tư Tranh lại vội vàng đi theo Hạ Đình, Hạ Đình vừa quay đầu đã hung dữ với nàng, "Cậu muốn thế nào!"
“Hạ Đình, cho cậu khăn giấy.” Lâm Tư Tranh ủy khuất rút hết khăn giấy ra ngoài, vừa rồi nàng nhìn thấy Hạ Đình chống tay xuống đất, lấm lem một ít bụi bẩn.
Trương Chu sau lưng tức giận bất mãn, dựa vào cái gì mà cho chính mình một tờ, mà cả gói cho Hạ Đình, không công bằng!
Hạ Đình sửng sốt.
Đôi mắt của cô gái nhỏ trước mắt đẹp đến động lòng người, xinh đẹp lại bắt mắt, ánh nắng mùa hè cũng không thể so sánh được. Khóe miệng hơi nhếch lên, vẻ mặt còn có chút lấy lòng, Hạ Đình đột nhiên cảm thấy mình giống như ác nhân.
Cô nhận lấy khăn giấy trong tay Lâm Tư Tranh, đi hai bước rồi dừng lại, lấy trong cặp ra một viên kẹo đặt vào lòng bàn tay nàng rồi nhanh chóng rời đi.
Lâm Tư Tranh mở lòng bàn tay, là kẹo lần trước nàng đưa cho Hạ Đình.
Nàng khép lòng bàn tay lại, cẩn thận cất vào túi.
Trong giờ nghỉ trưa, Lâm Tư Tranh kéo Trương Chu ra cửa hàng bên ngoài trường học, mua một túi kẹo trái cây lớn, cẩn thận chọn ra hương vị nho màu tím, cho vào lọ thủy tinh nhỏ rồi đi tới bàn học của Hạ Đình.
Lâm Tư Tranh nghĩ, buổi sáng Hạ Đình đưa kẹo cho nàng khẳng định là có ý tứ cô thích hương vị này. Vì cô thích ăn, nàng sẽ mua cho cô nhiều một chút.
Hai mươi phút sau, Hạ Đình cùng Lâm Yến trở lại phòng học, Lâm Yến mắt sắt lập tức phát hiện đồ vật trên bàn.
"Ai nha? Ai cho chị này?" Lâm Yến vừa định lấy đã bị Hạ Đình hất ra, cô đau đớn run run, "Đại tỷ, chị làm sao vậy, không phải chị không thích kẹo sao? Đưa cho em, nhìn cái này rất quen mắt."
La Giai Giai: "Có chút giống cái lần trước tiểu hoa khôi đã cho chúng ta."
Lâm Yến nhíu mày cho La Giai Giai một quyền, đối với Hạ Đình cười như chó săn: "Đại tỷ, chiều nay toàn là tiết chính trị lịch sử, chúng ta chuồn đến tiểu căn cứ chơi đi?"
Hạ Đình đặt lọ thủy tinh vào trong bàn học, liếc nhìn Lâm Yến nói: "Cậu mẹ nó mỗi ngày đừng nghĩ đi chơi nữa được không?"
Lâm Yến: "???"
Lâm Yến: "Đại tỷ bị sốt a, Giai Giai, chúng ta đưa chị ấy đi bệnh viện đi!"
La Giai Giai: "Đại tỷ, đừng như vậy, chúng ta không quen."
Hạ Đình cười lạnh: "Tránh xa tôi ra một chút."
Bên này, Lâm Tư Tranh và Trương Chu bước đến bảng thông báo, thấy có nhiều người đang xem, Trương Chu thích xem náo nhiệt nên kéo nàng qua xem.
Hóa ra danh sách học sinh nghệ thuật đã được công bố.
Lâm Tư Tranh tìm kiếm tên của Hạ Đình. Cuối cùng nhìn thấy tên Hạ Đình ở giữa lớp nghệ thuật.
Phù, may thật.
Bên phải là bảng xếp hạng chưa cập nhật của toàn trường trong kỳ thi giữa kỳ. Trương Tư Tranh xếp thứ 27 trong lớp và thứ 98 toàn trường. Lúc này, tên của nàng ở ngay cạnh Hạ Đình, khóe miệng nàng cong lên.
Trương Chu: "Sao đám người lớp nghệ thuật này đều không có trong bảng xếp hạng a, trường xếp thế nào vậy."
Không biết là ai nghe được lời nói của Trương Chu mà chế nhạo.
"Thành tích của bọn họ sao có thể cho vào bảng xếp hạng được? Chỉ sợ làm người cười đến rụng răng."
"Đúng vậy, nếu thành tích tốt sao còn học nghệ thuật, còn không phải là vì thêm phân sao!"
Vốn dĩ Lâm Tư Tranh đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên quay đầu trừng mắt "Nói bậy!"
Nàng biết đời trước Hạ Đình nỗ lực như thế nào, thức trắng đêm vẽ phác họa, lại có thiên phú, đứng nhất thành phố trong kỳ thi tuyển sinh, nhưng lại bị rớt điểm văn hóa.
Kỳ thực, những người học nghệ thuật chạy theo chuyên ngành đồng thời còn phải chú ý đến việc học, tâm huyết bỏ ra cũng không kém hơn bất cứ ai.
Trong đám người nhìn thấy náo nhiệt ở đây, làm dấy lên cuộc thảo luận.
"Ồ, đây không phải là tiểu hoa khôi của Hạ Đình sao?"
"Đừng nói bậy a, cậu có tin Hạ Đình tới đánh cậu, còn đè cậu làm bài tập hay không?"
"Chậc, sợ quá. Học sinh lớp 1 - 3 cũng là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm, cư nhiên có kết giao với loại người như Hạ Đình."
Lâm Tư Tranh không bao giờ quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình, nhưng không cách nào chịu được hiểu lầm ác ý của người khác đối với Hạ Đình.
Đối với bản thân nàng, Hạ Đình là tia sáng cuối cùng vào cuối cuộc đời nàng.
Ở đây có quá nhiều người.
Trương Chu dắt Lâm Tư Tranh rời đi, nhỏ giọng nói: "Tranh Tranh, cậu đừng tức giận a, tớ đã sớm nói cậu đừng cùng Hạ Đình ... Quên đi, chúng ta trở về lớp trước."
Nhưng buổi chiều tinh thần Lâm Tư Tranh luôn phiền muộn, trước sau rầu rĩ không vui. Đến giờ học thể dục buổi chiều, nàng nghiêm trang cầm vở đi vào lớp 1-10.
Lại phát hiện, ở dãy sau không có ai, Hạ Đình cũng không có trong lớp.
***
Lúc này, Hạ Đình đang ở trên sân thượng, cầm một cuốn sách tùy ý lấy từ trên bàn của Lâm Yến, che mặt thật kín, không biết cô có ngủ hay không.
Cách đó không xa, Lâm Yến và La Giai Giai đặt một bao thuốc lá bên cạnh đã vơi hết một nửa, trên tay hai người vẫn đang kẹp nửa điếu. Bên cạnh hai người còn có soda và bãi hạt dưa, giống như đi dã ngoại.
Đây là tiểu căn cứ của bọn họ, các phòng học trên tầng cao nhất của tòa nhà này đều được chuẩn bị cho các học sinh nghệ thuật, lúc này vẫn chưa dọn phòng học, nơi này càng không có ai quan tâm.
Hạ Đình nghe Lâm Yến cùng La Giai Giai cắn hạt dưa, cắn đến thật phiền phức. Sau đó cô lại nghe thấy tiếng bước chân nện trên mặt đất, cô không biết hai người kia lại muốn ầm ĩ cái gì. Vừa định cầm chai nước bên cạnh ném qua, liền nghe thấy giọng nói kinh hoảng của Lâm Yến.
"Kia là, Đại tỷ..."
Hạ Đình lạnh nhạt nói "Ai còn ồn ào nữa tôi liền xé miệng."
Sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu cô.
“Đồng học Hạ Đình.” là giọng nói mềm như bông, còn mang theo chút vui vẻ.
Hạ Đình đột nhiên ngồi dậy, sách lăn xuống người. Cô gái nhỏ trong bộ đồng phục học sinh và chiếc váy xếp ly màu đen đang cúi đầu mỉm cười với cô, hai tay chắp sau lưng.
Điếu thuốc trong tay Lâm Yến và La Giai Giai còn chưa dập, nói: "Đại tỷ, vừa rồi em chỉ muốn nói với chị là Tiểu hoa khôi đến ..."
Một cuốn sách trực tiếp đập vào mặt Lâm Yến.
Hạ Đình vô biểu tình nói: "Dập thuốc."
Lâm Yến: "Đại Tỷ, đầu em rất đau đó! Thất bất công mà."
Hạ Đình liếc nhìn Lâm Yến, cô cảm thấy Lâm Tư Tranh không phải là tiểu cô nương có thể ngửi khói thuốc, mặc dù nàng không nói.
"Có việc sao?"
Lâm Tư Tranh gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Hạ Đình. Hạ Đình nhìn thấy nàng cẩn thận cầm quyển sổ, có chút quen thuộc.
“Cái này cho cậu.” Lâm Tư Tranh đưa qua có chút ngượng ngùng.
Hạ Đình liếc nàng một cái, sau đó chậm rãi cầm lấy sổ tay được bọc trong bìa sách vải. Cô lật trang đầu tiên--
Xông lên! Tiến hành kế hoạch thay đổi Hạ Đình!!
Hạ Đình: "???"
Cái này là cái quái gì vậy?
Hạ Đình nhìn dòng chữ nhỏ xinh đẹp không nói nên lời, tự hỏi rốt cuộc Lâm Tư Tranh muốn nói cái gì.
Hạ Đình: "Này là có ý gì."
“Không quan trọng a.” Lâm Tư Tranh lúc viết không nghĩ nhiều như vậy. Nàng thúc giục: “Cậu xem tiếp đi".
Hạ Đình định đóng lại, nhưng nhìn thấy Lâm Tư Tranh đang mong chờ, liền lật thêm một trang.
Đồng học Hạ Đình thân ái! [Nơi này có vẽ một trái tim nhỏ]
Chúng ta cùng nhau vào đại học nha.
——Lâm Tư Tranh / 6,2008
Trong lòng Hạ Đình như bị cái gì chọc vào, tay cầm quyển sổ cứng đờ.
“Mấy ngày trước tớ đã giúp cậu sửa sang, có trọng điểm của năm nhất cùng kiến thức cơ bản.” Lâm Tư Tranh thấy Hạ Đình cúi đầu không đáp, cho rằng cô không biết nội dung, liền giải thích “Đồng học Hạ Đình, hiện tại mọi thứ chưa quá muộn, tớ tin cậu nhất định sẽ trở thành một người rất ưu tú”.
Tên ngốc này có biết chính mình đang nói cái gì không?
Nhập học lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy có người dùng từ "ưu tú" với cô.
Giọng nói Hạ Đình trở nên khàn khàn "Tại sao lại giúp tôi?"
"Bởi vì tớ--"
“Tan học tan học!” Lâm Yến và La Giai Giai hét lên đầy phấn khích, sau đó tiếng chuông chói tai vang lên, hoàn toàn bao phủ nửa câu sau của Lâm Tư Tranh.
Hạ Đình ngẩng đầu lên, tâm trạng không ổn định, đôi mắt đen giống như cất giấu sóng gió, thấp giọng hỏi: "Cái gì?"
“Không có gì.” Lâm Tư Tranh đứng dậy vẫy tay hướng Hạ Đình đang ngồi “Tớ về lớp đây!"
Không sao, về sau nói cũng không muộn.
Cho nên trong tiết học thứ ba buổi chiều, Lâm Yến khiếp sợ khi thấy Hạ Đình bắt đầu nghe giảng bài!
Đại tỷ! Chị ấy thực sự đang nghe lão sư giảng bài!
Lâm Yến: Có khi nào ngày mai là ngày tận thế hay không a? Run rẩy-ing
La Giai Giai: Thật đáng sợ, đại tỷ đây là muốn trở thành học sinh gương mẫu sao, ngọa tào.
Hạ Đình ép cuốn sổ của Lâm Tư Tranh xuống dưới cánh tay, tập trung ánh mắt lên bục giảng.
Không phải là học thôi sao? Không phải muốn cho cô trở nên ưu tú sao? Cô học là được chứ gì, nếu không tên ngốc kia lại tớ khóc lóc làm phiền chết người.
Tiết thứ ba, vật lý.
Hạ Đình: Này mé nó giảng cái quái gì thế này, quả táo kia không nên rơi vào đầu Newton.
Tiết tự học đầu tiên buổi tối Lớp 1-10 giải các bài thi tiếng Anh.
Hạ Đình: Về sau thấy người ngoại quốc nào liền đánh người đó.
Tiết thứ 2 tự học buổi tối lớp 1-10 giải các bài thi toán.
Hạ Đình: ...
Quá khó, hóa ra trên đời này vẫn có một ngày Hạ Đình nhận thua. Học cái rắm, không học nữa!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro