Chương 27: Câu mất linh hồn (Thụ ghen +5)

Bạn đã nhận thành công - Bạn bè còn ở đây, tôi và nàng liền *** ở sân sau.

Hệ thống nhắc nhở: Quá trình tải dữ liệu quá nhiều, còn 42 bộ phim đang chờ được tải về, xin chờ trong chốc lát.

___________________________________

"Kẽo kẹt" một tiếng, cửa được mở ra.

Một con heo bị ném ra ngoài, ngay sau đó, Tiêu Phong Du cũng bị ném ra ngoài.

Tiêu Phong Du yếu ớt vươn tay: "Ây ây ây......"

Ây cái gì, bản thân cô cũng không biết, bằng chứng trước mặt, cô cũng không còn mặt mũi nhìn Hà Vân Hàm.

Hà Vân Hàm khoanh tay, mặt đều đỏ lên: "Em, em đừng nghĩ......"

Hai từ "ngủ phục" rốt cuộc vẫn không nói ra được.
Bị đuổi ra khỏi nhà.

Đúng vậy, Nguyên Bảo bị đuổi ra khỏi nha.

Đại não trống rỗng vài phút, Tiêu Phong Du ôm heo con, đón gió rơi lệ.

Mình đây là......đã trêu ai chọc ai?

A a a a a!!!! Tô Mẫn!!! Đồng bọn heo, đồ đại ngốc!

Tao muốn giết mày!!!

Không thuần khiết! Mình ở trong lòng Vân Hàm nhất định đã không còn thuần khiết!!!

Ngã ở đâu đứng lên ở đó, lồng ngực Tiêu Phong Du như bị nhét một tấn thuốc nổ, cô phủi phủi đất trên người heo con, mang nó lên xe thắt chặt dây an toàn, nhìn về phía nhà Hà Vân Hàm dung dữ nói: "Em sẽ còn trở lại."

Xe vừa mới khởi động, Nguyên Bảo đột nhiên nhìn thấy người quen, lúc đầu cô còn tưởng là mình nhìn nhầm, nheo mắt nhìn lại, thì ra không có nhìn nhầm.

Là Lạc Nhan và Mễ Tô.

Mễ Tô có nhà ở đây, chuyện này Tiêu Phong Du có biết, lúc trước có một lần chạm mặt nhau.

Nhưng còn Lạc Nhan học tỷ......sao lại ở đây?

Mễ Tô vẫn bộ dáng cũ, đội mũ lưỡi trai, tóc vén lên, lộ ra khuyên tai màu đen, thân hình mảnh khảnh ấy, vừa soái vừa đẹp.

Lạc Nhan mặc váy lụa màu trắng, cô cúi đầu giống như đang rơi lệ, dần dần, Mễ Tô cũng cúi thấp đầu xuống.

Hả?

Tiêu Phong Du gặp qua Mễ Tô lão sư vài lần, chị ấy đặc biệt cool ngầu, lúc này là sao đây?

Ngay sau đó.

Mê Tô nâng cằm Lạc Nhan lên, tinh tế hôn lên gương mặt chị ấy, dịu dàng nói một câu gì đó, nước mắt Lạc Nhan rơi càng nhiều.

Tiêu Phong Du nhìn thấy có chút khẩn trương, hai người sẽ không cãi nhau đó chứ? Lạc Nhan học tỷ có thể gặp nguy hiểm gì không đây?

Những gì cô từng nhìn thấy, đều là hình ảnh Mễ Tô "ức hiếp" Lạc Nhan, trong lòng khó tránh khỏi mặc định mạnh - yếu.

Nhưng lúc này đây, cô đã nghĩ sai rồi.

Mê Tô hôn nước mắt nơi khóe mắt Lạc Nhan, dùng sức ôm chặt lấy chị ấy, lúc này đây, Lạc Nhan không hề giãy giụa, cô ôm thật lâu thật lâu, cuối cùng buông tay.

Tiêu Phong Du mở to hai mắt.

Mễ Tô đút hai tay vào trong túi, xoay người, chậm rãi rời đi.

Ở góc độ Lạc Nhan không thể nhìn thấy, Tiêu Phong Du lại thấy được rõ ràng, vào lúc xoay người kia, Mê Tô nước mắt giàn giụa.

......

Tiêu Phong Du không biết giữa hai người rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chỉ là cảm thấy trong lòng nghẹn nghẹn, cô không có xuống xe gọi Lạc Nhan, có đôi khi, người ta cần nhất chính là không gian riêng.

Tới trường học, cô tìm Tô Mẫn khắp nơi, tìm một vòng ở sân thể dục liền thấy được người.

Tô Mẫn đang nằm phơi nắng, trên mặt đất trải một tấm thảm, cô vuốt tóc đeo kính râm, gợi cảm vô biên, chỉ thiếu thoa dầu, thêm chút cát nữa.

Từ xa cô đã nhìn thấy Nguyên Bảo, Tô Mẫn vuốt tóc một cái: "Thấy không? Từ bọn nhãi ranh năm nhất cho đến đàn anh đàn chị năm cuối, nhìn thấy tao nước mắt chảy đầy đất."

Tiêu Phong Du giận sôi máu, tiến lên đá vào chân cô: "Mày chính là đồ xấu xa!"

Tô Mẫn kéo mắt kính xuống, nhướng mày: "Thế nào? Không đắc thủ?"

"Tao muốn bóp chết mày! Mày gửi cho tao toàn là cái gì vậy hả???!!!"

Tiêu Phong Du phẫn nộ bóp lấy cổ Tô Mẫn, Tô Mẫn nâng tay đẩy mặt cô: "Bị Hà lão sư nhìn thấy nên thẹn quá hoá giận chứ giề."

Nguyên Bảo sắp tức chết rồi: "Mày còn không biết xấu hổ mà nói nữa hả? Làm trở ngại thêm không giúp được gì!"

Tô Mẫn cau mày đầy Nguyên Bảo ra: "Mày thì biết cái gì."

Tiêu Phong Du tức giận đỏ cả mắt, Tô Mẫn đứng lên, phủi phủi bụi trên người: "Cái này gọi là tiến công tư tưởng, hiểu không?"

Cái gì tiến công tư tưởng? Nguyên Bảo hiện tại không còn một chút tín nhiệm nào với Tô Mẫn nữa.

Tô Mẫn khinh bỉ nhìn cô: "Mày mới bao lớn, Hà lão sư người ta bao lớn? Ở trong lòng chị ấy, mày cùng lắm cũng chỉ là đứa nhóc, nhưng lúc này thì khác, bày ra những thứ trần trụi đó, ở trong lòng chị ấy mày chính là một người phụ nữ, một người có tỉnh cảm có dục vọng!"

Tiêu Phong Du ngẩn người, hình như......có chút hợp lí.

Tô Mẫn trợn mắt liếc cô một cái, đưa tay lấy di động đang vang chấn động trong túi ra, nhìn thoáng qua: "Haiz, Lạc Nhan có chút chuyện, Khê Tích tìm tao nè."

Tính cách Lạc Nhan ở phương diện nào đó có chút giống Hà Vân Hàm, bất luận đau xót như thế nào, cô đều sẽ không bày ra trước mặt người khác.

Vào lúc ba người bạn thân vay quanh cô, cô cũng chỉ cúi đầu, hai mắt sưng như hạch đào.

Lâm Khê Tích, Tô Mẫn hai mặt nhìn nhau, không cần nói cũng biết, có thể làm học tỷ thanh lãnh ra như thế, chắc chắn là thất tình rồi.

Trong mấy người, cũng chỉ có Nguyên Bảo biết chuyện gì đã xảy ra.

Tô Mẫn: "Gần đây trạng thái của mọi người đều không tốt, chúng ta đi ra ngoài chơi ăn uống chút gì đi, đừng cứ kìm nén áp lực trong lòng."

Mấy năm nay, người theo đuổi Tô Mẫn không ít, nhưng cô vẫn luôn không có hứng thú với chuyện tình cảm. Đối với cô, loại này hoàn toàn là độc hại, cô chính là một cô gái hiện đại trẻ trung xinh đẹp như vậy, muốn uống thì uống.

Đi ra ngoài ăn uống hát hò, trạng thái của mọi người đều không được tốt.

Lạc Nhan thì không cần phải nói, hôm nay Mễ Tô tìm cô, tới tổ ấm tình yêu cả hai đã từng cùng nhau mua, nói vài lời, cuối cùng, Mễ Tô đồng ý buông tay.

Mê Tô hôn lên nước mắt của cô lần cuối, nhẹ giọng nói: "Lạc Lạc, đến bây giờ chị vẫn cảm thấy em và chị giống nhau, còn yêu. Nhưng...... Chị mệt mỏi rồi,  chỉ có một mình kiên trì tình cảm như vậy, chị thật sự mệt mỏi rồi, như em mong muốn, chúng ta chia tay đi."

Nghĩ đến, Lạc Nhan lại cúi đầu, nước mắt không thể kiềm nén được mà tuông ra.

Là mình đưa ra lời chia tay, Mễ Tô đồng ý rồi, vì sao trái tim còn đau như vậy?

Sẽ tốt thôi.

Dựa vào sức hấp dẫn của Mễ Tô, một khi độc thân, sẽ có vô số người lao vào, chờ sau khi có người mình thích, chị ấy sẽ tốt thôi.

Còn mình......

Lạc Nhan dùng sức nắm tay thanh quyền, trái tim giống như bị bàn tay bóp lại thành một khối, cứ như vậy đi......Cho dù có đau cỡ nào, nhẫn nhịn kìm nén xuống rồi cũng sẽ trôi qua thôi, chỉ cần chị ấy......chị ấy hạnh phúc là đủ rồi.

Không biết Nguyên Bảo đã ngồi bên cạnh Lạc Nhan từ khi nào, cô khẽ thở dài, nắm lấy tay Lạc Nhan: "Học tỷ, đừng như vậy."

Móng tay đều đã đâm vào lòng bàn tay, đau biết bao nhiêu.

Lạc Nhan quay đầu nhìn Tiêu Phong Du, vành mắt Tiêu Phong Du cũng có chút đỏ, tuy rằng không nói chuyện, nhưng như vậy là đủ rồi.

Con người khi rơi vào thời điểm cực kỳ yếu đuối cần nhất là một cái ôm ấp.

Lạc Nhan dựa vào người Nguyên Bảo khóc lên.

Khóc đến tê tâm liệt phế, bất quá như vậy thôi.
Cô yêu một người nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng rởi đi rồi.

Lâm Khê Tích và Tô Mẫn đều đi tới ôm lấy Lạc Nhan.

Có đôi khi, bằng hữu chính là như vậy, làm bạn còn dài lâu hơn so với người yêu.

Trên đường trở về trường học.

Bốn người đều cầm bia trên tay, lảo đảo lắc lư, làm bạn với bóng đêm thành thị, đi tới đi lui giống như dân thất nghiệp.

Gió thổi mát, Lạc Nhan cảm thấy khá hơn nhiều, cô nên vui mừng.

Ít nhất, bên người cô còn có những người bạn này.

Gió thổi qua, Nguyên Bảo có chút say rượu, cô câu lấy cổ Tô Mẫn: "Haiz, giờ phút này, rất nhớ lão Hà nhà tao."

Tô Mẫn cười xấu xa: "Tao dẫn mày qua đó nha."

Nguyên Bảo: "Vậy sao được, tao uống nhiều rượu như vậy, ở trước mặt lão Hà nhà tao, tao vẫn luôn là cô bé thuần khiết đáng yêu."

Tô Mẫn vừa nghe liền buồn cười: "Đừng đánh rắm, rượu vào loạn ngôn, mày không cần che giấu trước mặt Hà lão sư, người ta là ai hả? Đôi mắt nhíu lại liền biết mày nghĩ gì rồi."

Lời này nói trúng lòng Nguyên Bảo.

Đích xác là vậy.

Ở chung càng lâu, cô càng có loại cảm giác này.

Tô Mẫn nghĩ nghĩ: "Ngày mai là sinh nhật mười tám tuổi của mày, tao cảm thấy Hà lão sư chắc chắn sẽ đến tìm mày."

Nguyên Bảo thở dài: "Haiz, mày không biết chị ấy khó tính thế nào đâu."

Tô Mẫn lắc đầu, cô nhìn ánh sáng yếu ớt nơi xa: "Thật ra tao cảm thấy chị ấy đối với mày, thật sự so mày đối với chị ấy còn muốn coi trọng quý trọng hơn."

Tiêu Phong Du nhìn Tô Mẫn.

Tô Mẫn đối diện ánh mắt cô: "Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, Nguyên Bảo, mày biết không, lúc Hà lão sư nhìn mày, không giống như nhìn người khác, trong ánh mắt kia là sự cưng chiều và ôn nhu làm người khác thật sự hâm mộ."

Nguyên Bảo "kaka" cười, che mặt: "Tao biết, tao biết, người ta đều biết hết."

Tô Mẫn: ............

Cái đồ chết dẫm thối tha.

Tô Mẫn trộm nhìn thoáng qua Lạc Nhan và Lâm Khê Tích, dùng tay bóp vào mông Tiêu Phong Du: "Nguyên Bảo, nói thật, có phải mày cũng nhìn ra chuyện của Mễ Tô lão sư và Lạc Nhan không?"

Tiêu Phong Du kinh ngạc, cô không thể tưởng tượng nhìn Tô Mẫn, chị gái này là muốn thành tinh sao?

Tô Mẫn vừa thấy biểu tình nhỏ của cô liền sáng tỏ, nhíu mày: "Vậy nữa haz, bây giờ còn kín miệng nữa haz, trước kia chuyện gì cũng chia sẻ với tao, thật là giỏi nha, ai cũng cạy không ra."

Nguyên Bảo e thẹn: "Cũng không hẳn, lão Hà nhà tao có thể cạy ra."

Một tiếng hét thảm xẹt qua đêm tối.

Mông Nguyên Bảo bị Tô Mẫn đạp một phát không hề lưu tình.

Dưới màn đêm.

Bốn người vai kề vai, xắn tay áo, mạnh mẽ hát ca.

- Không cần, không cần, không cần!
Tình yêu cút đi, người yêu cút đi.

......

Tuổi trẻ chính là tốt như vậy, đau đớn cỡ nào, tỉnh dậy cảm giác đều sẽ tốt hơn rất nhiều.

Lạc Nhan đã ổn một ít, Tiêu Phong Du có chút khẩn trương, ngày mai là sinh nhật cô, Hà Vân Hàm thật sự sẽ đến tìm mình sao?

Lúc đi học luôn có chút thất thần.

Tiêu Phong Du thường xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, ảo tưởng có thể như câu chuyện tình yêu, Hà lão sư sẽ đột nhiên xuất hiện.

Tưởng tượng một lúc, cô lại cảm thấy bản thân quá buồn cười.

Trước không nói đến chuyện khác, nói đến thân phận địa vị của vài người, Hà lão sư sao có thể biểu hiện ra bên ngoài văn phòng Thánh Hoàng.

Na Na nhíu mày: "Hồ tổng bên Nam Dương vẫn luôn cạnh tranh với chúng ta, lần này là Lâm Khê Tích, Nguyên Bảo các em ấy không có tính cảnh giác, mức độ nổi tiếng đó, sao buổi tối còn chạy ra ngoài uống rượu, nghe nói uống đến nửa đêm."

Hà Vân Hàm cúi đầu kí tên lên văn kiện: "Người trẻ tuổi, ngẫu nhiên phóng túng là chuyện bình thường."

Na Na: .........

Vân Hàm thật sự thay đổi.

Lúc trước...... một thực tập sinh của Thánh Hoàng buổi tối đi ra ngoài hát karaoke, bị phóng viên giải trí chụp được, Hà tổng trực tiếp gọi em ấy và người đại diện vào văn phòng răn dạy một phen, hai người sợ tới mực không dám thở mạnh.

Lúc này...... sao lại biến thành "chuyện phóng túng bình thường".

"Na Na"

Hà Vân Hàm vẫn không ngẩng đầu, Na Na lập tức đứng thẳng thân mình: "Có em!"

Hà Vân Hàm: "Nguyên Bảo và tôi, em nhiều ít chắc cũng biết rồi nhỉ." Nàng buông bút máy, ngẩng đầu, đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn chằm chằm Na Na.

Na Na: .........

Má ơi!

Này quả thật là vấn đề toi mạng mà!

Na Na lắc đầu: "Em không biết! Em một chút cũng không biết!"

......

Trầm mặc một lúc, Hà Vân Hàm nhàn nhạt: "Vậy hiện tại em nên biết rồi."

Na Na lau mồ hôi: "Vâng...em biết rồi."

Trời ơi! Đây là thật àh? Vân Hàm và Nguyên Bảo?

Và...... Nguyên Bảo?

Hà Vân Hàm nhìn chằm chằm cô: "Lần sau, đừng quá thân mật với em ấy, tôi không thích."

Na Na: ......!!!!

Cả hai hợp tác rất nhiều năm, Na Na giống như là người nhà, thân thiết như vậy, làm Hà Vân Hàm không kiên nhẫn lá mặt lá trái cùng cô.

Hà Vân Hàm: "Nếu Hồ tổng muốn tin nóng, vậy thì thuận tiện đem ảnh chụp Lam Kỳ vài ngày trước đó đưa cho cô ta, nói với cô ta có thể cùng nhau tung ra."

Lam Kỳ là tai to mặt lớn của Nam Dương, hoàn toàn là cây rụng tiền.

Đây rõ ràng là Hà Vân Hàm muốn khai chiến, cô dám bóc nghệ sĩ của tôi, vậy thì cũng đừng trách tôi trở mặt không nhận người.

Na Na có chút thấp thỏm: "Nhưng mà...... Nguyên Bảo và Tô Mẫn ký hợp đồng với Tần Ý, chúng ta trực tiếp xông lên như vậy...... Hồ tổng liệu có cho rằng đây là một loại uy hiếp không?"

Hà Vân Hàm gật đầu, hiểu rõ nhìn Na Na: "Nói với cô ta, đây chính là uy hiếp."

Na Na: .................................

Hà tổng, đúng là một phụ nữ tốt.

Hà Văn Hàm nhìn nhìn thời gian: "Bên phía Sam chuẩn bị tốt chứ?"

Na Na hôm nay bị nghẹn có chút choáng: "......Chuẩn bị tốt."

Sáng sớm Vân Hàm liền dặn dò cô phải dùng phòng làm bánh kem của Sam tổng, cũng không biết làm cái gì.

Gần đây chị ấy có rất nhiều hành vi làm người khác không thể tưởng tượng......

Chẳng lẽ......

Na Na không ngăn được mà nghĩ, lại là vì Nguyên Bảo?

Sinh nhật Tiêu Phong Du đúng hẹn tới.

Sáng sớm.

Viên Ngọc liền trói cô đem đi, nhét Nguyên Bảo lên xe, Viên Ngọc ở trong xe lắc lư: "Chúc mừng em 18, chị chúc mừng em 18, chị chúc mừng chân ngắn nhỏ nhà chúng ta 18!!! 18 naz! Chị dùng hai ngôn ngữ hát cho em! Mười tam! Eighteen! Sinh nhật vui sướng, hey! Happy birthday!"

Nguyên Bảo đau buồn nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Hiện tại chị của cô có chút ngốc thì cứ ngốc vậy, sau này......cô nên thừa nhânn một cái lão ngốc tử như thế nào đây.

"Chị." Nguyên Bảo nhớ tới chính sự, cô nhìn Viên Ngọc: "Hôm trước, chị hẹn Khê Tích?"

Viên Ngọc: "Ừm, đúng vậy."

Nguyên Bảo thở dài: "Em nghe Khê Tích nói...... chị khen chị ấy. Khen như nào?"

Viên Ngọc có chút ngượng ngùng: "Chị nói em ấy đáng yêu giống con heo Hà Lam mới vừa tắm xong."

......

Yên lặng hồi lâu.

Nguyên Bảo ngửa đầu nhìn trời: "Chị...... lần sau có thể đổi động vật khác không?"

Bởi vì là sinh nhật mười tám tuổi.

Có nên mấy chị gái đặc biệt coi trọng.

Tiêu Phong Khiển không muốn mọi người ra ngoài ăn, cố ý làm một bàn đồ ăn lớn ở nhà, chủ yếu đều là đồ ăn ngọt mà Nguyên Bảo thích.

Trước đây đều đón sinh nhật như vậy, ba người bất luận bận rộn cỡ nào, đều phải rút thời gian ra.

Lúc này cũng là ngày Nguyên Bảo vui vẻ nhất.

Nhưng thấy người đã trưởng thành, cô lại thất thần, đôi mắt thường xuyên nhìn di động, tới giữa trưa chuẩn bị ăn cơm, bắt đầu rung chân.

Tiêu Phong Khiển ở một bên chiên cánh gà, một bên trợn trắng mắt.

Tô Tần buồn cười nhìn cô: "Nguyên Bảo chung quy muốn trưởng thành rồi, em còn lo lắng đến nỗi vậy sao?"

Tiêu Phong Khiển chua lòm: "Em thật muốn nhìn xem, rốt cuộc là nữ nhân nào có thể đem linh hồn nhỏ bé của Nguyên Bảo câu đi, nhìn bộ dáng như vậy, hiện tại còn chưa có được người nữa, Nguyên Bảo của chúng ta thua kém gì chứ?"

Nói lời này.

Vừa tức giận em gái tìm người, lại tức đối phương không biết tốt xấu không đáp ứng.

"Được rồi." Tô Tần vuốt vuốt tóc Tiêu Phong Khiển: "Ăn xong sớm một chút để em ấy về, Nguyên Bảo rõ ràng là đang đợi người."

Đang đợi người?

Vậy tốt thôi.

Một bữa cơm.

Tiêu Phong Khiển cùng Viên Ngọc vừa ăn vừa nói, đến cuối cùng lại lôi kéo Nguyên Bảo đi ca hát, ước chừng ồn ào náo đến 9 giờ tối, toàn bộ quá trình Tô Tần đều nói không nên lời.

Dục vọng chiếm hữu của vị lão tỷ tỷ này đối với em gái thật......

Không giống như cường thế, mà có chút cảm giác giống như gả con gái.

Nguyên Bảo về trường học đã là 10 giờ tối, cô vô cùng lo lắng, nội tâm tràn đây mong chờ.

Không biết tại sao.

Cô chính là có dự cảm mãnh liệt, chắc chắn Vân Hàm đang đợi cô.

Quả nhiên, Tiêu Phong Du vào bãi đỗ xe, liếc mắt một cái liền nhìn thấy được Hà Vân Hàm.

Không biết đợi bao lâu, dựa vào xe, Hà Vân Hàm ôm cánh tay, nhìn nơi xa, ánh mắt có chút trống rỗng.
Bãi đỗ xe trường học có chút tối, nàng một mình đứng như vậy.

Tiêu Phong Du cực kỳ đau lòng, cô vội mở đèn pha xe chạy vào trong, cảm nhận được có người tới, Hà Vân Hàm lập tức mở cửa ngồi vào trong xe.

Nguyên Bảo: ......

Đây là cái kịch bản gì vậy?

Đợi lâu như vậy nên tức giận?

Nhưng mà Vân Hàm cũng không gửi tin nhắn cho mình biết mà.

Nhanh chóng đậu xong xe, Tiêu Phong Du chạy một mạch tới chỗ Hà Vân Hàm, cô gõ gõ lên kính xe.

Kính xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra sườn mặt tinh xảo của Hà Vân Hàm, nàng không nhìn Tiêu Phong Du, mà là nhìn về phía trước, nhàn nhạt: "Là em sao? Thật trùng hợp."

Nguyên Bảo: ..................

___________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Ha ha, lá cây càng viết càng thích lão Hà.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro