Chương 33: Mát xa cho chị

Dưới cái ô heo con màu hồng nhạt, Tiêu Phong Du cúi đầu cười với nàng, nụ cười quá mức ôn nhu, trong lúc nhất thời, Hà Vân Hàm phân không rõ đây
là hiện thực hay là ảo giác.

Tiêu Phong Du vươn tay, nhẹ giọng nói: "Đi thôi, Vân Hàm, em tới đón chị về nhà."

___________________________________

Mưa, vẫn tí tách tí tách rơi.

Nhưng cái lạnh lẽo cùng rét lạnh đều đã bị Tiêu Phong Du chặn lại toàn bộ, cô nhìn Hà Vân Hàm đang ngây ngốc nhìn mình, cười ngồi xổm xuống, một tay cầm ô, một tay kia ôm lấy nàng, "Đang quay phim truyền hình sao? Có muốn em ném dù đi không? Chúng ta gặp nhau lãng mạn dưới mưa một chút."

Dứt lời, cô ném dù đi, đôi tay ôm chặt Hà Vân Hàm.

Khi hơi thở quen thuộc của thân thể cực nóng ôm mình vào lòng ngực, Hà Vân Hàm đã rõ ràng tất cả những điều này đều không phải giả, trong lúc nhất thời, nội tâm nàng dâng lên gợn sóng thật lớn: "Nguyên...... Nguyên Bảo......"

"Ừm, là em." Tiêu Phong Du nhẹ nhàng hôn lên trán Hà Vân Hàm: "Em đã quay lại, không đi nữa, chị lại đuổi đi em cũng sẽ không rời đi."

Mặc kệ cái gì gọi là tự tôn, mặc kệ cái gì gọi là mặt mũi, hiện tại Nguyên Bảo chỉ duy nhất muốn cho Hà Vân Hàm yên tâm.

Còn muốn lừa mình sao?

Rõ ràng không muốn mình đi, lão Hà nhà mình sao có thể đối với bản thân nhẫn tâm như vậy chứ, đem tất cả mọi người dặn dò chiếu cố ổn thoả, sau đó một mình giấu đi thống khổ, yên lặng tự mình liếm láp miệng vết thương.

"Đi thôi, nơi này lạnh." Tiêu Phong Du sờ sờ đầu tóc Hà Vân Hàm, mặt Hà Vân Hàm trắng bệch, môi không có chút máu, Nguyên Bảo đau lòng muốn chết.

Có lẽ là chết lặng cũng có thể là thói quen, Hà Vân Hàm đã không cảm nhận được lạnh, nhưng mà nàng lo lắng Nguyên Bảo sẽ bị cảm lạnh, gật gật đầu đứng dậy, bởi vì ngồi xổm quá lâu, lúc đứng lên dưới chân tê rần, nàng lảo đảo thiếu chút nữa té ngã, Tiêu Phong Du liền ôm lấy nàng, cô cúi đầu nhìn Hà Vân Hàm trong lòng, đôi mắt lòng lánh sóng nước tràn đầy tình tố kia...... Nếu không phải cố kỵ địa điểm này, Nguyên Bảo thật sự sẽ khống chế không được bản thân muốn hôn nàng.

Lên xe.

Tiêu Phong Du mở máy sưởi, giúp Hà Vân Hàm lau khổ thân thể và tóc, tìm ra thảm vây bọc lấy người nàng: "Về nhà tắm nước nóng, lúc này chị không thể cảm mạo."

Thân thể của nàng không hề có sức chống cự, nếu bị cảm sẽ rất khó giải quyết.

Hà Vân Hàm dường như không có phản ứng, nhìn chằm chằm vào Tiêu Phong Du.

Tiêu Phong Du cười, cô cúi người tiến lên, hôn hôn lên trán Vân Hàm: "Cảm nhận được không?"

Phân ấm áp kia, phân mềm mại kia, làm trái tim Hà Vân Hàm sụp đổ thành một khối.

Tiêu Phong Du nhìn nàng chăm chú: "Vân Hàm, là em, em là Nguyên Bảo, em thật sự tới đón chị."
Hà Vân Hàm như vậy làm cô đau lòng.

Hà Vân Hàm không nói chuyện nữa, đáy mắt lại có nước mắt phiếm ra, Tiêu Phong Du cầm tay nàng: "Về nhà thôi."

Giờ phút này, hai chữ "Về nhà" nghe dụ hoặc tới mức nào.

Trái tim Hà Vân Hàm vốn dĩ đã trống rỗng, nàng muốn từ bỏ, nhưng mà...... Nguyên Bảo xuất hiện, cô cứ như vậy đột nhiên xuất hiện không hề dự triệu, làm cho nàng quyến luyến thế giới này.

Tiêu Phong Du lái xe, biểu tình nhẹ nhàng, trong xe mở nhạc làm Hà Vân Hàm nghe được xuất thần.

—— Nếu không phải em đột nhiên xông vào sinh hoạt của tôi, tôi sao có thể mặc kệ cái chết lặng lẽ.

.........

Dưới mưa, mặt đường ướt át, Tiêu Phong Du lái xe không nhanh, nhưng bởi vì không kẹt xe, nửa giờ sau hai người đã về đến nhà.

Mở cửa ra.

Nguyên Bảo kinh ngạc nhìn Hà mẹ ngồi ở phòng khách, không mở TV, không cầm di động, bà cứ như vậy ngồi trên sô pha, mờ mịt nhìn trần nhà.

Vào khoảnh khắc ấy, biểu tình của bà cực kỳ giống Vân Hàm. Nghe được cửa có tiếng động, bà chậm rãi quay đầu, thấy Phong Du và Vân Hàm đi vào, gật gật đầu đứng dậy về phòng.

Tiêu Phong Du hiểu rõ, bà là đang lo lắng và sợ hãi, Hà mẹ biết Vân Hàm đi tới mộ Vân Dạng, sợ nàng xảy ra việc gì đó, nhưng là bà không dám hỏi, không dám nghĩ, cũng chỉ có thể ngây ngốc chờ như vậy.

Đôi mẹ con nhà này.

Nội tâm Tiêu Phong Du khẽ thở dài, cô nhìn Hà Vân Hàm, có vẻ như sau khi về nhà, cô khôi phục lại tinh thần, biểu tình cũng trở nên lạnh lùng.

Tiêu Phong Du đã chuẩn bị tốt trong lòng, không để ý tới nàng, hát một đoạn nhạc và đi nấu trà gừng Coca, uống cái này còn tốt hơn uống thuốc, trước tiên phòng ngừa cảm cúm.

Chờ Hà Vân Hàm tắm rửa xong ra tới.

Tiêu Phong Du đã bưng trà gừng nhiệt khí lượn lờ đi ra, có chút nóng, sau khi cô buông chén, cười dùng hai tay nắm vành tai Hà Vân Hàm: "Xoa bóp, xoa bóp liền không nóng nữa."

Tiếp xúc độ ấm kia làm Hà Vân Hàm khẽ run.

Tiêu Phong Du cười tủm tỉm nhìn nàng, hai tay còn nhéo lỗ tai nàng, hai người dán rất gần, hoa quang nhấp nháy trong mắt cô cứ như vậy chảy vào tim Hà Vân Hàm, khiến cho những lời muốn nói đều ngạnh ở trong cổ họng nàng.

"Em biết chị muốn nói gì."

Tay Tiêu Phong Du sờ tới gương mặt Vân Hàm, giống như đang phủng bảo bảo: "Bây giờ chị đã trấn tĩnh, từ vừa rồi mê mang thống khổ rối rắm trấn tĩnh lại, lại bắt đầu lí trí chiến thắng cảm xúc, lại cảm thấy không nên đối với em như vậy, em không nên ở bên cạnh chị, không nên chậm trễ việc học, chậm trễ sự nghiệp, bản thân nên theo đuổi cuộc sống thật tốt có đúng không?"

Một lời này, đều đâm trúng suy nghĩ trong lòng Hà Vân Hàm.

Lời nói sắc bén liên tiếp, không hề lưu tình chút nào.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Phong Du thể hiện ra sự cường thế của mình trước mặt nàng, Tiêu Phong Du nhìn chằm chằm vào đôi mắt nàng, nghiêm túc nói: "Chính là, Vân Hàm, hỏi chị cũng không hỏi qua em, em muốn cuộc sống thật tốt như thế nào."

Hà Vân Hàm trầm mặc.

Tiêu Phong Du: "Em tạm nghỉ học, sự nghiệp cũng ngừng một năm."

Hà Vân Hàm đột nhiên nhìn về phía cô, ánh mắt sắc bén kia, nếu là ngày thường, Tiêu Phong Du đã bị doạ đến chết khiếp, lúc này, tuy rằng đã làm tốt chuẩn bị, nhưng trong lòng vẫn run lên một chút, cô hít sâu một hơi, lấy hết can đảm: "Vân Hàm, chị biết không, khi còn nhỏ, ba mẹ đột nhiên rời đi, chuyện đói no liền trở thành vấn đề của nhà em, em và chị gái cùng bà nội trước nay chưa từng nghĩ tới có thể có được mọi thứ như hiện tại, nằm mơ cũng không thể tưởng được, thật sự. Em thực sự thấy đủ, thật cám ơn, ông trời đối với em thật tốt."

Cơ thể Hà Vân Hàm không còn cứng đờ nữa, đây là lần đầu tiên Nguyên Bảo chủ động nói ra chuyện trong nhà cùng nàng.

Tiêu Phong Du: "Khi còn nhỏ đã phải vác trên vai gánh nặng gia đình, em biết người trong nhà khổ ở trong lòng, không biết nên hỗ trợ như thế nào, cũng chỉ có thể chăm chỉ học tập, em nhảy lớp một lần, nếu dựa theo đúng độ tuổi đi học mà nói, hiện tại em chỉ mới học cấp III thôi. Em vẫn luôn nghĩ, ông trời ban cho em đại não thông minh này để em tiết kiệm được thời gian một năm là vì cái gì, hiện tại em đã hiểu được."

Cô nhìn vào đôi mắt Hà Vân Hàm: "Là vì gặp được chị."

Vì gặp được Vân Hàm, yêu nàng, cùng bên cạnh nàng vượt qua cửa ải khó khăn của nhân sinh.

Thời khắc này, Hà Vân Hàm không kìm được mà rơi nước mắt.

Nàng đã nghe được rất nhiều lời nói.

Chỉ có lúc này đây, mới cạy ra được trái tim nàng.

Tiêu Phong Du: "Cho nên, Vân Hàm, ông trời cho em rất rất nhiều, em rất cảm kích, thấy rất đủ rồi, chỉ xin chị, đừng bảo em rời đi, để em tiếp tục nhận được hạnh phúc."

Để em tiếp tục nhận được hạnh phúc......

Đây là Hà Vân Hàm vânc luôn hy vọng chờ đợi.
Trong nháy mắt, mọi đường lui, dường như đều đã bị Tiêu Phong Du ngăn chặn, nàng không thể lui, bách chuyển thiên hồi (trải qua bao nhiêu khó khăn vất vả) nhận hết tra tấn trái tim cũng đầu hàng.

Vào thời khắc Hà Vân Hàm vươn tay ôm cô, Tiêu Phong Du cười cười nước mắt rơi xuống.

Buổi tối ngày hôm nay, Tiêu Phong Du vĩnh viễn không quên được, dưới ánh đèn vàng cam ấm áp, cô ôm Hà Vân Hàm, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, ngâm nga khúc hát ru mà mẹ cô hát khi cô còn nhỏ: "Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối thân yêu của ta......"

Cô hát ước chừng một giờ đồng hồ, vào lúc Tiêu Phong Du cúi đầu, thật kỳ tích, phát hiện Vân Hàm ngủ rồi.

Một tay nàng ôm eo Nguyên Bảo, đầu dán vào bụng cô, đôi mắt nhắm lại.

Cùng Hà Vân Hàm ở chung lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nàng không cần dựa vào thuốc ngủ, Tiêu Phong Du hứng phấn như được ăn mật, cô không dám cử động, liền giữ nguyên tư thế như vậy, không biết qua bao lâu cô cũng ngủ rồi.

Sáng sớm hôm sau.

Tiêu Phong Du thức dậy đã là 7 giờ, cô theo thói quen tính cúi đầu nhìn xem, hoảng sợ, không thấy Vân Hàm, tư thế ngủ của cô cũng đã thay đổi, đầu nằm trên gối, trên người còn đắp chăn.

Một chân đá bay chăn, Tiêu Phong Du lập tức nhảy dựng lên, dép lê đều không kịp mang liền chạy ra khỏi phòng.

Cửa bị đẩy ra, Hà Vân Hàm dựa vào một bên nhìn cô: "Tôi ở đây."

Tiêu Phong Du cảm giác trái tim mình còn đang phát run: "Chị......chị dậy cũng không nói cho em một tiếng."

Hà Vân Hàm không trả lời, nàng thật sự đã ngủ rồi, nhưng một giờ sau nàng lại tỉnh, sau khi tỉnh, nàng nhìn Nguyên Bảo mà đau lòng, đem cô đặt lên gối rồi đắp chăn lại, sau đó một mình ra sân thượng nhìn bầu trời.

Bầu trời thành thị và nông thôn không giống nhau, tuy rằng cuồn cuộn, nhưng lại là một tầng u ám.
Tiêu Phong Du đi tới ôm Hà Vân Hàm, cảm nhận được cái lạnh trên người nàng, nhíu mày: "Lại nằm một lúc đi."

Hà Vân Hàm lắc đầu.

Nàng cảm giác nằm sẽ làm thân thể càng mệt mỏi.
Nguyên Bảo: "Vậy chị nấu cơm cùng em đi."
Đáp lại cô như cũ là lắc đầu.

Trong lòng Tiêu Phong Du ấm một chút, trên mặt lại còn đang cười: "Được rồi, em trước đi nấu cơm cho chị và mẹ ăn."

Hà Vân Hàm gật đầu một cái.

Tiêu Phong Du đi phòng bếp, lúc nấu cơm, cô có chút phân tâm.

Hôm qua, cô xem tư liệu Cao Di đưa.

Vân Hàm là bị trầm cảm cảm xúc xuống thấp, không có hứng thú với bất kì cái gì, không muốn giao tiếp, không muốn ra ngoài, thậm chí đến ăn cơm cũng uể oải không hứng thú.

Tiêu Phong Du trộm nhìn về hướng phòng khách, Hà Vân Hàm đang ngồi trên sô pha, ngây người nhìn chằm chằm heo con cô mang tới.

Tiêu Phong Du cắt hành tây, cân nhắc nên cắt từ chỗ nào.

Đầu tiên, Vân Hàm đột nhiên như vậy là bởi vì Hà mẹ tạo ra, vẫn làm mà không quan tâm sẽ gợi nhắc về chuyện của Vân Dạng trước đây, để cho tâm luôn áp lực hoàn toàn sụp đổ, ngọn nguồn đều là bởi vì Hà mẹ.

Đầu tiên Nguyên Bảo đến tìm Hà mẹ nói chuyện, đây là điểm mấu chốt.

Lại tiếp theo......

Nguyên Bảo cân nhắc, Vân Hàm cần đổi một nơi khác tốt hơn không ồn ào và thanh nhã.

Hiện tại cô không đi học, công tác cũng không làm, thiên thời địa lợi nhân hoà đều có, phần lớn thời gian đều có thể làm gì mình muốn.

Cái hoàn cảnh này......

Tiêu Phong Du nhịn không được trộm cười, mang theo vợ về quê không phải tốt nhất sao?

Cô đi phòng Hà mẹ trước, hôm nay Nguyên Bảo cảm thấy vận khí của mình rất tốt, lúc cô gõ cửa đưa cơm, Hà mẹ vậy mà lại đi ra, bà nhìn Nguyên Bảo còn nói một câu: "Cám ơn."

Đối mặt với Hà mẹ, Nguyên Bảo có chút khẩn trương: "Dì...... Con muốn dẫn dì cùng Vân Hàm ra ngoài đi dạo, không nên ở nhà sẽ buồn."

Hà mẹ cuối đầu ngẩn ra một chút: "Con bé...... Vân Hàm đi sao?"

Nguyên Bảo vừa nghe lời này liền phấn khởi: "Con sẽ thuyết phục chị ấy."

Hà mẹ gật đầu, bà lại ngẩng đầu lên, đánh giá Nguyên Bảo một phen.

Tiêu Phong Du có chút khẩn trương, có cảm giác tầm mắt Hà mẹ nhìn mình như là ánh mắt mẹ vợ quan sát con rễ, cô đứng thẳng như cây gậy trúc, mặt mang theo mỉm cười.

Hà mẹ chung quy là gật đầu: "Vất vả cho con rồi."
Ra khỏi phòng Hà mẹ.

Tiêu Phong Du thở hắt ra thật mạnh, khẳng định Hà mẹ thời trẻ cũng là một người sắc bén, đều đã mỏi mệt thành như vậy, nhưng đôi mắt khi đánh giá cô, giống với Vân Hàm như đúc, như là có thể nhìn thấu hết thảy.

Cửa này đã qua, tiếp theo là Vân Hàm kia......

Nguyên Bảo nhìn về phía Hà Vân Hàm thăm dò, Vân Hàm vẫn là bộ dáng cũ, cơm sáng chỉ ăn một ít, không ăn uống gì thêm, cầm một quyển sách ngồi ở phòng khách, như là đang xem, lại như không xem gì cả.

Tiêu Phong Du đi đến, vắt hết óc nghĩ cách, không biết tại sao, đột nhiên, lời Cao Di nói nhảy vào đầu cô.

—— ngẫu nhiên, thân thể cô ấy cũng cần kích thích.
Như là những âu yếm giữa những người yêu nhau, hôn môi, thậm chí làm tình đều có thể giảm bớt căng thẳng cho ấy.

Tiêu Phong Du cảm giác mặt mình nóng lên, lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi, tim đập lợi hại, cũng may là biểu diễn xuất thần, cô nhìn Hà Vân Hàm cười thuần khiết: "Vân Hàm, đừng mãi đọc sách, em mát xa cho chị một lúc, xoa bốp lưng, chị xem cả người chị đều cứng đờ rồi."

Dưới tình huống như vậy, Hà Vân Hàm nhìn Tiêu Phong Du tự nhiên không có phòng bị gì, hiện tại nàng đối với Nguyên Bảo có một loại hoàn toàn tín nhiệm, chính là thuận theo cảm xúc.

Hà Vân Hàm gật gật đầu, nàng đặt sách xuống, bản thân nằm trên sô pha.

Tóc dài như mực chảy xuống theo bở vai, Hà Vân Hàm cứ như vậy nép vào kia, da thịt như ngọc, eo yểu điệu, hai chân thon dài......

Tiêu Phong Du liếm liếm môi, trong lòng yên lặng niệm.

—— Em không phải cố ý lừa chị...... Em là vì muốn Vân Hàm tốt lên, vì để chị nhanh khôi phục, em là đứa bé thuần khiết...... em là đứa bé thuần khiết!

___________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Thời kỳ trầm cảm của Vân Hàm.

Nguyên Bảo: "Bác sĩ Cao, phương pháp trị liệu của chị thật tốt quá, rất cao minh nha!"

Chờ sau khi Vân Hàm khoẻ.

Nguyên Bảo trước tiên nói với Bác sĩ Cao: "Bác sĩ Cao, sao chị lại có thể không thuần khiết như vậy? Dụ dỗ em làm chuyện xấu."

Bác sĩ Cao: ......

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro