Chương 52

Một chân dẫm ga.

Nguyên Bảo đi thẳng đến Thánh Hoàng, trên đường, cô cố ý sờ sờ bảo kiếm lúc trước Vân Hàm đưa cho cô.

Cô nghĩ kỹ rồi.

Hôm nay, nếu Tiêu tổng không nói cho cô biết.

1, 2, 3, 4, 5,

Cô quyết định cho Thánh Hoàng đổ máu.

____________________________________

Đến dưới lầu Thánh Hoàng.

Nguyên Bảo nhìn nhìn thời gian vẫn không quá muộn, cô cố ý lại gọi điện thoại cho Hà mẹ.

Hà mẹ mới vừa ăn cháo xong, nằm ở trên giường nghĩ về đoạn thời gian tại thôn Hạ Oa.

Có lẽ là nguyên nhân người bị bệnh.

Hiện tại, bà rất thích nhớ lại ký ức, nhiều nhất chính là nửa năm kia.

Trước kia, bà tổng cảm thấy người có tiền có quyền liền có được toàn thế giới, nhưng hiện tại bà lại đột nhiên nhìn thấu hết thảy.

Có tiền thì như thế nào có quyền lại như thế nào? Trăm năm sau, còn không phải quy về hoàng thổ.

Ngày này, bà nhận được rất nhiều tin nhắn từ lão Vương, bà đều không trả lời.

Không phải không muốn trả lời, mà là không biết nên trả lời như thế nào.

Di động lại vang lên, bà nhìn nhìn màn hình, trong lòng "Lộp bộp" một chút.

Tình huống giữa Vân Hàm và Nguyên Bảo như thế nào, bà không biết, chỉ là khi Vân Hàm rời đi có dặn dò một câu, nói với Nguyên Bảo bà xuất ngoại, mặt khác không cần nhiều lời.

Tiếp cuộc gọi, Hà mẹ khụ một tiếng: "Alo"

Nguyên Bảo: "Dì, thân thể còn chưa khỏe sao?"

Trong lòng Hà mẹ trở nên khó chịu: "Khá hơn nhiều."

Lúc trước, bà rất thích nói chuyện phiếm cùng đứa nhỏ này, nhưng hiện tại, bà thế mà lại không biết nên nói cái gì.

Nguyên Bảo cười: "Tốt rồi, vậy con liền không phiền dì nữa, đúng rồi, dì ở Melbourne có khỏe không? Hiện tại là ban ngày vậy con không quấy rầy dì nghỉ ngơi chứ ạh."

Hà mẹ cách một chút, Melbourne? Vân Hàm nói bà đi Melbourne sao? Múi giờ...... Múi giờ là bao nhiêu? Bà không kịp nghĩ nhiều: "Ừm...... Đúng, là ban ngày, dì đang đi dạo ở công viên."

Không chờ trả lời, Phong Du đôi mắt mị mị: "Dạ, khi nào dì về nói cho con một tiếng, con nấu món ngon cho dì."

Tắt máy.

Nguyên Bảo nắm điện thoại cười lạnh.
Melbourne? Ban ngày ban mặt? Dạo quanh công viên? ha ha. Hay thật, cả Hà mẹ cũng đều đang lừa cô, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, cả hai mẹ con họ đều như vậy.

Nguyên Bảo ngẩng đầu nhìn nhìn tòa nhà cao chót vót, hừm, đèn còn sáng, Tiêu tổng nhất định còn ở đây, cô xoay người lấy bảo kiếm từ trong xe ra.

Tiêu tổng đang tăng ca dưới ánh đèn sáng hoàn toàn không cảm giác được nguy hiểm tới gần.

Cô kiều chân bắt chéo, trong tay cầm cái gương nhỏ, soi soi bản thân: "Linda, em nói xem gần đây có phải chị không còn xinh đẹp hay không?"

Thư ký Linda đứng ở một bên: "Không phải, Tiêu tổng, em tra qua, lịch trình sắp tới của Phùng Bộ rất bận."

Ý ngoài lời, nhân gia cũng không có thời gian tới thưởng thức gương mặt này của Tiêu tổng.

Tiêu Hựu nhe răng: "Em điều tra cô ta làm gì a? Chị không phải có ý này."

Linda duy trì nụ cười không đổi.

Tiêu Hựu "Chậc" một tiếng: "Bận thế àh? Lúc trước cô ấy cũng rất bận, nhưng vẫn ngồi xổm ở góc tường dưới lầu, chờ chị đi xuống cùng nhau đi ăn khuya cơ mà." Cô sờ sờ bụng, bĩu môi: "Đều xẹp lép."

Linda vẫn mỉm cười như cũ: "Ngài ăn gì, em đi mua"

Tiêu Hựu thở dài: "Ăn cái gì cũng đều bất mãn trống rỗng." Tay cô duỗi về phía trước: "A, Phùng Bộ, đây có phải lại là thủ đoạn của cậu? Có phải cậu lại tính kế với tôi hay không? Có phải cậu nhốt tù mỹ nhân hay không?"

Linda nỗ lực cố gắng để bản thân duy trì tươi cười, Tiêu Hựu quay đầu: "Thế nào? Chị diễn thế nào? Có phải tốt hơn Nguyên Bảo hay không?"

Linda còn không kịp trả lời, "Thịch thịch thịch", cửa bị gõ vang lên.

Tiêu Hựu nhăn nhăn mày: "Ai, giờ này còn tới." Cô nghĩ nghĩ, liền kích động, lập tức kéo ngăn kéo ra, lấy nước hoa từ bên trong ra, xịt từ trên xuống dưới, lại vội vàng mở máy tính lên, nghiêm túc nhìn Linda: "Cho người tiến vào."

Hừ, nhất định là Phùng Yến không lương tâm kia.

Linda một lúc vô ngữ, cô mở cửa, kinh ngạc: "Nguyên Bảo, sao em lại tới đây?"

Nguyên Bảo mặt âm trầm: "Chị Linda, chị trước đi ra ngoài, em có chút việc tư muốn hỏi Tiêu tổng."

Linda nhìn nhìn kiếm trong tay cô, lại quay đầu nhìn Tiêu Hựu, Tiêu Hựu vốn dĩ đang đau đầu chuyện của Vân Hàm, vừa thấy bộ dáng sát khí tràn đầy của Nguyên Bảo, cô vội chạy nhanh đứng dậy: "Aynha, tiểu Nguyên Bảo tới có chuyện gì sao? Lão Hà nhà em biết em tới không?"

Nguyên Bảo cười lạnh, ha ha, liền không nói cho cô, đây là muốn lời nói khách sáo sao

Tiêu Hựu hướng Linda vẫy vẫy tay, Linda lui ra.

Nguyên Bảo lập tức đi đến sô pha ngồi xuống: "Tiêu tổng, hôm nay chị nhìn thấy Vân Hàm sao"

Tiêu Hựu duỗi cái eo lười: "Đương nhiên không thấy, em nhìn xem hôm nay chị bận cả ngày, làm gì có thời gian gặp cô ấy, buổi sáng nay chị --"

Lời nói còn chưa nói xong.

Phong Du tay nắm lên bảo kiếm, "Bá" một chút, kiếm ra khỏi vỏ, cô rút kiếm dài ra, a một hơi: "Người ta nói, cho dù là kiếm có sắc bén, trước khi dùng cũng phải tế kiếm, Tiêu tổng, chị biết tế kiếm như thế nào không?"

Tiêu Hựu cách một chút: "Sáng nay chị đã gặp rồi, nhưng không có nói gì ngoài chuyện công việc."

Nguyên Bảo cười cười, cô lấy khăn tay từ trong túi ra, chà chà lau kiếm giống như biến thái.

Tiêu Hựu:..................

Thật là đáng sợ.

Sao lại không phát hiện Nguyên Bảo còn có một mặt đáng sợ như vậy chứ.

Lúc trước Vân Hàm còn nói để em ấy đi theo tuyến phim huyền huyễn cùng khoa học viễn tưởng, Tiêu Hựu thấy cô hoàn toàn có thể, hơn nữa là diễn một cái khủng bố a.

Nguyên Bảo còn đang ở chậm rì rì nói, trong ánh mắt ẩn sát khí, "Vừa mới lúc nãy, liền vừa mới lúc nãy, Vân Hàm ngay trước mặt em ôm cái tên Lý tổng tô son trát phấn."

Tiêu Hựu chần chờ: "...... Tô son trát phấn...... Lý tổng"

Lý tổng ở Thánh Hoàng có tiếng con người rắn rỏi, khối cơ bắp.

Nguyên Bảo âm trầm trầm nhìn Tiêu Hựu: "Không phải sao?"

Tiêu Hựu vỗ đùi: "Đúng vậy, đặc biệt tô son trát phấn, hắn liền một cái ẻo lả."

Đậu má!

Nguyên Bảo hỗn đản này, khi dễ cô trong tay không vũ khí có phải hay không?

Ánh mắt Tiêu Hựu nhanh chóng quét một vòng, cách cô gần nhất, thứ duy nhất có thể sử dụng chính là một cái bình hoa.

Nguyên Bảo nhàn nhạt: "Vô dụng, Tiêu tổng, trước khi chị bắt được bình hoa đập vào đầu em, em đã nhuốm máu Thánh Hoàng."

Thật sự lời này không phải đùa.

Phối hợp biểu tình kia của Nguyên Bảo, Tiêu Hựu có điểm sợ hãi, Vân Hàm này cũng là, sao có thể đem hài tử bức thành như vậy, cô vội nói: "Nguyên Bảo, em đừng nghĩ không thông, có chuyện gì chậm rãi nói, em ngàn vạn đừng nghĩ không thông, chị biết như thế nào? còn Vân Hàm sẽ như thế nào? cả chị gái em và Tô Tần nữa, còn có Viên đại ngốc"

Nguyên Bảo nhìn chằm chằm cô: "Tiêu tổng hiểu lầm, là máu của chị, không phải em."

Tiêu Hựu:............

Không khí khủng bố đã tới cao trào, Nguyên Bảo cầm kiếm từng bước một đi về phía Tiêu Hựu, Tiêu Hựu trực tiếp bị dọa choáng váng, núp ở ghế giám đốc.

Mẹ ơi, làm gì vậy a

Nguyên Bảo trên cao nhìn xuống, một tay cầm kiếm, một tay kia đỡ ghế, nhìn chằm chằm đôi mắt Tiêu Hựu: "Tiêu tổng, em hỏi lại chị một lần, Vân Hàm rốt cuộc làm sao vậy?"

Tiêu Hựu sợ tới mức: "Chị thật không biết a!"

Nói giỡn.

Nguyên Bảo đây là thanh đao giá nàng trên cổ, này nếu là đem Vân Hàm bán đứng, nàng chẳng khác nào trực tiếp tìm chết.

Tại thời khắc mấu chốt này, cửa bị đẩy ra, giọng nói của Phùng Yến truyền tiến vào: "Tôi nghe nói cậu rất muốn tôi, ngồi cũng không xong --"

Giọng nói đột nhiên im bặt, cô kinh ngạc nhìn Nguyên Bảo cùng Tiêu Hựu.
Tiêu Hựu nước mắt đều phải chảy ra tới, cuối cùng người đã tới, cứu mạng a!

Nguyên Bảo cũng là cả kinh, cô quay đầu nhìn Phùng Yến, không xong, lúc này có người tới giúp đỡ, hai đối một, cô không phải là đối thủ.

Phùng Yến nhìn chằm chằm trong chốc lát, cô tò mò hỏi: "Nguyên Bảo, kiếm này chính là kiếm đính ước Vân Hàm tặng em sao?"

Nguyên Bảo:......

Tiêu Hựu:..................

Trời xanh a!!!

Trên đời này như thế nào có nữ nhân nhẫn tâm như vậy

Đây là muốn làm gì

Phùng Yến tinh tế đánh giá: "Thân kiếm phiếm lãnh quang, khẩu kiếm có khắc đằng long, là một phen giết người không thấy máu, hảo kiếm a."

Nguyên Bảo một cái lảo đảo, kiếm trong tay thiếu chút nữa rớt.

Cô nhìn nhìn Tiêu Hựu, hít sâu một hơi.

Xong rồi, cô sao lại có chút bắt đầu đau lòng Tiêu tổng, không...... Loại thời khắc mấu chốt này tuyệt đối không thể mềm lòng.

Tiêu Hựu phẫn nộ nhìn Phùng Yến,

Phùng Yến nhướng mày với cô: "Muốn tôi cứu cậu?"

Tiêu Hựu gật gật đầu.

Phùng Yến hơi hơi mỉm cười: "Nói cậu thích tôi, nói tôi liền cứu cậu."

Tiêu Hựu:......

Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, bỏ đá xuống giếng, mặt người dạ thú......

Có thể mắng đều đã mắng.

Tiêu Hựu hít một hơi thật sâu, đối với Phùng Yến xinh đẹp cười, môi chu lên: "Người ta yêu cậu nga~."

Phùng Yến giơ giơ mi lên: "Tôi không yêu cậu." Cô nhìn Nguyên Bảo: "Buông đi, miệng cậu ta người bình thường cạy không ra, rất vững chắc, Nguyên Bảo, em có chuyện gì, tôi giúp em."

Phùng Yến cũng không phải là người bình thường, cô nói hỗ trợ liền nhất định sẽ hỗ trợ, hơn nữa quan hệ của cô và Tiêu tổng, được cô cho phép, Tiêu tổng kia khẳng định không dám không nói, tốt hơn so với dùng kiếm để ép.

Bảo kiếm rơi xuống đất.

Nguyên Bảo rũ đầu, rơi lệ: "Chị ấy...... chị ấy lại không cần em."

Này một cái "Lại", xoa nhẹ nhiều ít chua xót cùng ủy khuất.

Nửa giờ sau.

Văn phòng tổng tài của Thánh Hoàng.

Trên bàn, bày đầy bốn loại khẩu vị tôm hùm đất.

Tiêu Hựu xú mặt, ngồi ở ghế lão bản, lạnh lùng nhìn hai người.

Nguyên Bảo trong tay cầm chai bia, "Sự tình trải qua chính là như vậy."

Phùng Yến lọt tôm: "Nguyên Bảo, em cũng không cần ủy khuất như vậy, tính cách Vân Hàm em nên hiểu rõ hơn tất cả mọi người."

"Em hiểu." Nguyên Bảo lại uống một ngụm bia, "Cho nên em mới sinh khí, bọn em đã trải qua nhiều như vậy, còn có cái gì không thể nói, mỗi lần có chuyện gì tại sao chị ấy đều trở thành người câm, đem lời nói đều nuốt ở trong lòng, liền không hiểu đến giao lưu, nhân loại có miệng còn không phải là giao lưu sao, chị ấy trước nay đều sẽ không nói gì cả."

Phùng Yến: "Nói có ích lợi gì đâu, vừa rồi em cũng thấy Tiêu tổng, không đẹp tư tư nói yêu tôi, hữu dụng sao? Nguyên Bảo, nếu Vân Hàm cũng giống như Tiêu Hựu, em sẽ yêu sao?"

Nguyên Bảo trầm mặc, cô nhìn nhìn Tiêu tổng, Phùng Bộ...... Thật sự cũng là thực không dễ dàng.

Tiêu Hựu trợn trắng mắt.

Phùng Yến: "Trước tiên em không nên gấp gáp, bình tĩnh một chút suy nghĩ một chút. Vân Hàm cô ấy đã biến hóa rất nhiều, Nguyên Bảo, có đôi khi giữa người yêu chính là như vậy, ở thời điểm theo đuổi, một mặt trả giá một mặt mà nỗ lực, không cảm thấy cái gì, mà sau khi thật sự có được, một chút chuyện khắc khẩu liền sẽ nhớ tới lúc trước đánh đổi, liền sẽ diễn sinh ủy khuất, em suy nghĩ một chút, nếu coi như hiện tại Vân Hàm không có cùng em ở bên nhau, chưa từng đáp ứng em, em sẽ còn là loại cảm giác này trong lòng sao?"

Luận điệu như vậy, là Nguyên Bảo chưa từng nghe qua.

Phùng Yến đưa cho cô một con tôm hùm đất đã lọt, "Kỳ thật từ góc độ bằng hữu, tôi cảm giác Vân Hàm biến hóa rất lớn, trong lòng cô ấy tôi đặc biệt có thể hiểu."

Nguyên Bảo: "Cái gì"

Phùng Yến nhàn nhạt quét Tiêu Hựu liếc mắt một cái: "Giống như là tôi một người hảo hảo, quen cô đơn, quen tự mình tiêu hóa tất cả . , nhưng có người không quan tâm xông vào, lại ở sau khi tôi trả giá cho tình cảm, thì tiêu sái vẫy vẫy tay áo chạy lấy người."

Nguyên Bảo nhìn chằm chằm Tiêu Hựu, "Thật tra."

Tiêu Hựu: "...... Hai người ăn tôi, dùng tôi, còn tổn hại tôi"

Phùng Yến: "Hai chúng tôi có ai nói tới cậu sao? "
Nguyên Bảo: "Thật tra."

Tiêu Hựu:......

"Có chút lời nói, Nguyên Bảo, khả năng em không thích nghe, nhưng ở tuổi này, khi cân nhắc tình yêu, còn phải suy xét những mặt khác." Phùng Yến ngữ khí hòa hoãn: "Nguyên Bảo, em phải biết rằng, tính cách Vân Hàm từ đầu đến cuối chính là như vậy, trước khi em yêu cô ấy, cô ấy vẫn luôn ẩn nhẫn không biểu đạt như vậy, cũng không phải sau khi yêu em, cô ấy mới như thế."

Nguyên Bảo cúi đầu trầm mặc, vành mắt cô đỏ bừng.

Phùng Yến lời nói thấm thía, "Em phải hảo hảo suy nghĩ một chút, trên đời này, còn có cái gì đau hơn so với đẩy người yêu ra sao, có cái gì có thể làm cô ấy dứt bỏ như thế."

Nguyên Bảo nghiêm túc tự hỏi.

Đúng vậy, rốt cuộc là cái gì làm Vân Hàm coi trọng như thế, tuyệt tình như vậy, cả Hà mẹ cũng đều nói dối theo......

Hà mẹ cũng nói dối theo......

Hà mẹ......

Coi trọng như thế......

Nguyên Bảo lập tức ngẩng đầu, cô nhìn Tiêu Hựu: "Tiêu tổng!!!"

Đến cuối cùng, Tiêu Hựu cũng là tuyệt đối hết lòng tuân thủ hứa hẹn, đánh chết cái gì cũng chưa nói, nhưng Nguyên Bảo lại loát thuận, cô ở Thánh Hoàng, không chỉ có mỗi Tiêu tổng là bạn, chị gái cô còn ở chỗ này, muốn tra cái gì không dễ dàng sao

Mắt thấy người đi rồi.

Phùng Yến còn đang ăn tôm hùm đất.

Tiêu Hựu hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Rất nhàn haz, Phùng Bộ, hơn nửa đêm tới giáo một cái hài tử như thế nào đủ tư cách để yêu người, cậu như thế nào không dạy tôi a"

Phùng Yến ngẩng đầu, mắt đẹp hẹp dài nhìn chằm chằm cô: "Để đủ tư cách yêu, Tiêu tổng sợ là học không được, bất quá nếu muốn học, tôi có thể dạy cậu làm tình như thế nào."

Tiêu Hựu:..................

A a a a a!!!!!!!!!

Cô rốt cuộc làm sai cái gì, Phùng Bộ sao lại như vậy.

Phong Du được chị gái khi đã 11 giờ đêm.

Thanh âm của Phong Khiển rất thấp: "Đây là chị điều tra được dựa vào quyền hạn của mình trong công ty, chỗ mẹ của Vân Hàm, khả năng không được tốt. Bệnh viện Thánh Hoàng bảo mật rất mạnh, trừ khi là Tiêu tổng, quyền hạn của chị, tra không được nội dung cụ thể, chỉ có thể xem được lịch sử nhập viện của bà ấy. Chị hỏi qua Linda, miệng cô ấy rất nghiêm, càng như vậy lại càng khả nghi, chị cân nhắc thấy, vì dì kia, Tiêu tổng gọi đội ngũ y bác sĩ giành riêng cho lão Tiêu tổng khi sinh bệnh kêu về, nói vậy nghĩa là không mấy lạc quan."

Nguyên Bảo trầm mặc nhìn di động, hốc mắt dần dần chứa đầy nước mắt.

Vì cái gì a

Vì cái gì muốn như vậy......

Cô nhớ tới thời điểm Hà mẹ không ngừng ho khan, nhớ tới lúc bà nói bụng đau, nhớ tới lúc bà thường không ăn uống gì......

Là cô xem nhẹ.

Nửa đời trước, Hà mẹ và Vân Hàm đã đủ khổ, ông trời vì cái gì còn muốn trừng phạt bọn họ như vậy.

Tiêu Phong Khiển thử tính: "Đến cả bác sĩ cũng là Tiêu tổng tự mình tìm về, chị không biết nhiều, có muốn chị đi tìm Tiêu tổng không?"

Nước mắt Nguyên Bảo rơi trên màn hình: "Không cần, tỷ, nếu Vân Hàm không muốn để em biết, vậy làm bộ tất cả chuyện này em đều không biết đi."

Em gái như vậy làm Tiêu Phong Khiển lo lắng: "Hai bọn em làm sao vậy?"

Nguyên Bảo ngẩng đầu lên, nuốt nước mắt trở vào: "Tỷ, chị hiểu em mà, cho dù chị ấy có như thế nào, em đều sẽ không rời đi."

Tiêu Phong Khiển trầm mặc, cô biết, trên đời này, không ai có thể hiểu rõ Nguyên Bảo hơn cô. Nhưng cô cũng có thể hiểu được Hà Vân Hàm, đổi vị trí tự hỏi, nếu bà nội có chuyện gì, cô căn bản cũng không có thời gian bận tâm Tô Tần, chỉ là này muốn tách ra...... Phong Khiển nghĩ nghĩ, chẳng lẽ bệnh gì có liên quan đến nàng.

Nguyên Bảo: "Nhưng mà...... lần này em có chút sinh khí."

Tiêu Phong Khiển cũng không biết hai người đã xảy ra chuyện gì, trong lúc nhất thời cũng không biết an ủi như thế nào.

Nguyên Bảo: "Tỷ, chị nói xem, nhân sinh dài như vậy, chuyện gì mà sẽ không phát sinh, sinh lão bệnh tử đều là chuyện bình thường sao phải sao, em cũng chỉ muốn bồi chị ấy đi qua cả đời, nhưng chị ấy luôn là như vậy...... Lúc này đây, em phải hảo hảo giáo huấn chị ấy một chút, làm cho chị ấy không dám lại tùy tiện bỏ em qua một bên."

Điện thoại bị cắt đứt.

Tiêu Phong Khiển hoảng hốt một lúc.

Tô Tần ôm lấy cô từ phía sau: "Làm sao vậy?"

Phong Khiển quay đầu lại, nhẹ nhàng thở dài: "Nguyên Bảo em ấy...... Thật sự trưởng thành, em cảm giác...... còn kiên cường hơn cả em."

Chỉ cần yêu nhau, liền không có cái gì có thể tách cô và Vân Hàm ra.

Đây là lời răn của Nguyên Bảo, cô cũng vẫn luôn kiên định chấp hành.

Cho dù Vân Hàm có ngàn vạn lý do từ bỏ cô, cô cũng sẽ không đồng ý, cảm tình không phải đơn phương, cô lần này nhất định phải làm cho Hà Vân Hàm biết.

Lau khô nước mắt, cô lái xe trở lại nhà, thời điềm lấy chìa khóa mở cửa, Nguyên Bảo tâm sự nặng nề, mở cửa, trong phòng tối đen làm tim cô đập một chút, cô tùy tay mở đèn lên, liếc mắt một cái thấy Hà Vân Hàm đang ngồi xổm dựa vào sô pha.

Không biết nàng đã duy trì động tác này đã bao lâu, nghe được tiếng động, nàng ngẩng đầu, đôi mắt híp lại do ánh sáng đột ngột, trên má tất cả đều là nước mắt chưa khô.

Nguyên Bảo hít sâu một hơi, cắn môi đè kích động xuống: "Không phải muốn chia tay sao? Em tới thu dọn hành lý."

Hà Vân Hàm không nhúc nhích giống như tượng đất.

Nguyên Bảo đi rồi, nàng cảm giác tâm đều không còn.

Nguyên Bảo tay chân luôn luôn lưu loát, cô cũng không lấy nhiều lắm, đồ mặc thường ngày, một vài giấy chứng nhận còn có chút tạp cùng tiền mặt tất cả đều mang theo.

Heo con trên giường.

Cô nhìn chằm chằm nửa ngày, vẫn là bỏ xuống.

Thời điểm kéo vali ra, Hà Vân Hàm đã ngồi ở trên sô pha, nàng thực an tĩnh, không nhúc nhích, thật giống như không hề phát hiện Nguyên Bảo.

Liền có thể nhẫn đến như vậy

Tiêu Phong Du nắm tay thành quyền, cô buông tay nắm vali ra, đi đến bên cạnh Hà Vân Hàm, bắt lấy tay nàng kéo người lên, ép buộc nàng đối diện với mình, "Khó chịu như vậy sao? Không phải chị coi trọng người khác sao? Không phải chị lại bạo lực lạnh sao? Không phải chị muốn đẩy em ra sao? Như thế nào hiện tại chị lại khổ sở?"

Trong mắt Hà Vân Hàm hàm chứa nước mắt, nàng xoay đầu, thử tránh thoát tay cô, nhưng không tránh ra được, nàng nghẹn ngào: "Em làm gì?"

Nguyên Bảo chọn mi, thanh âm lạnh băng: "Không làm gì cả, dù sao cũng phải rời đi, thế nên đến nói lời chia tay. "

_________________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Nguyên Bảo: ... Không khi dễ lúc này, càng đợi lúc nào

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro