Chương 6: Ôm chặt lấy nàng
Rối rắm đấu tranh suy nghĩ một lát, Tiêu Phong Du nâng lên hai ngón tay, đưa tới dưới mũi Hà Vân Hàm, muốn kiểm tra xem nàng có còn thở hay không, bổng nhiên cùng lúc đó, Hà Vân Hàm vẫn luôn bất động đột nhiên mở mắt.
————————————
Tay Tiêu Phong Du còn ở dưới cánh mũi Hà Vân Hàm không kịp rút về.
Vị ảnh hậu này cứ như vậy bình tĩnh nhìn cô.
Một lúc sau gió lạnh thổi tới, Tiêu Phong Du cười ngượng ngùng: "Em chỉ là muốn nhìn xem chị......"
Hà Vân Hàm nhướng mày, trong mắt ngập tràn hơi nước: "Chết hay chưa?"
Tiêu Phong Du suýt thì cắn rớt cả lưỡi, cô không dám nói gì thêm nữa, vội vàng khởi động xe chạy về nhà Hà Vân Hàm.
Thành phố về đêm thật đẹp, giờ này lại không có nhiều người, gió đêm cực kì thoải mái làm người dễ chịu.
Tiêu Phong Du tâm trạng khá tốt, cô thỉnh thoảng lén liếc mắt một cái trộm nhìn Hà Vân Hàm, chị ấy hình như không thoải mái lắm, sắc mặt tái nhợt, lâu lâu lại nhíu mày.
Xuống xe.
Tiêu Phong Du không biết Hà Vân Hàm không thích người khác chạm vào mình, cô muốn đỡ nàng, lại bị nàng né tránh cực nhanh.
Tiêu Phong Du kinh ngạc nhìn Hà Vân Hàm, Hà Vân Hàm hơi cúi đầu, tay xoa dạ dày, nhìn có vẻ rất đau đớn.
Không thèm nghĩ ngợi nhiều, Tiêu Phong Du vội vàng mở cửa: "Chị đi vào trước đi, em nấu cho chị chút đồ ăn."
Sau khi vào nhà, chút sức lực cuối cùng của Hà Vân Hàm đều hết sạch, nàng không vào nổi phòng ngủ, đành nằm luôn trên sofa phòng khách.
Tiêu Phong Du rửa sạch tay, đeo tạp dề vào, pha cho nàng một ly nước chanh mật ong, lại nấu một phần cháo thịt nạc trứng vịt Bắc Thảo, vì xã giao nên
Phong Du cũng từng uống khá nhiều, những lúc như thế này, cô đều không muốn ăn dầu mỡ, nhưng không ăn gì thì dạ dày sẽ đau, vì vậy ăn cháo là tốt nhất, giúp ấm bụng là còn bổ dưỡng.
Tay nghề nấu ăn của cô rất tốt, kỹ thuật xắt rau cũng cực kì đẹp mắt, cháo trứng vịt Bắc Thảo được nấu đặc sệt, toàn bộ căn nhà đều tràn ngập mùi thơm.
Tiêu Phong Du nấu xong, lúc đặt lên khay bưng ra, trước mắt là cảnh tượng làm cô ngẩn người.
Hà Vân Hàm ngồi dựa vào sô pha, nàng đang đổ thuốc vào trong tay, rất nhiều các loại thuốc viên, con nhộng, ước chừng phải nửa nắm tay, cả quá trình nàng cứ như là người máy, nhìn cũng không thèm nhìn, cầm lấy ly nước đưa thẳng lên miệng.
Tiêu Phong Du kêu lên một tiếng: "Ngồi yên đó!"
Hà Vân Hàm dừng lại động tác quay đầu nhìn cô.
Ánh mắt u ám không ánh sáng...... Đôi mắt trống rỗng......
Nhìn nàng lúc này, cực kì giống bức ảnh trên Weibo mà Tiêu Phong Du đã thấy lúc trước.
Tiêu Phong Du thật cẩn thận đặt khay cháo xuống, cô lau nước trên tay: "Sao chị lại uống nhiều thuốc như vậy? Uống quá nhiều sẽ bị trúng độc đó."
Cô cúi đầu nhìn các loại thuốc trên bàn.
Nào là thuốc dạ dày, thuốc giảm đau, thậm chí còn trộn lẫn cả thuốc điều trị trầm cảm cùng thuốc mất ngủ.
Giọng nói Hà Vân Hàm hờ hững: "Quen rồi, không uống không ngủ được."
Tiêu Phong Du nhíu mày: "Ăn cháo trước đi, lót dạ rồi uống sau."
Hà Vân Hàm đầu óc giống như trống rỗng, Tiêu Phong Du đưa cháo tới, nàng cũng không nhúc nhích.
Tiêu Phong Du dỗ dành: "Chị ăn chút đi, dạ dày sẽ dễ chịu hơn một chút đó."
Hà Vân Hàm giống như không nghe thấy.
Tiêu Phong Du nghĩ nghĩ: "Hà lão sư, em kể cho chị nghe một câu chuyện kinh dị lúc trước."
Hà Vân Hàm nhìn cô giống như xem một đứa ngốc.
Tiêu Phong Du nghiêm túc kể: "Chuyện là như thế này, ngày xưa, có một con cừu con ăn quá nhiều, nó được một con hổ già tốt bụng nhặt về nhà, lão hổ nấu cho nó một chén cháo nhưng nó không uống, sau đó, con cừu không biết nghe lời đã bị con hổ ăn vào bụng, đầu đều bị cắn thành từng mảnh nhỏ."
Sau khi cười một trận, Tiêu Phong Du cầm chén đưa cho Hà Vân Hàm, tươi cười sáng lạng: "Chịu ăn chưa?"
.........
Mười phút sau.
Tiêu Phong Du ngâm nga một khúc nhạc, đem chén đũa Hà Vân Hàm ăn xong thu dọn.
Hà Vân Hàm nằm ở trên sô pha nhìn chằm chằm Tiêu Phong Du.
Em ấy luôn luôn vui vẻ như vậy sao?
Rửa chén cũng luôn cười, trên chén có vàng hay sao?
Trong bụng có đồ ăn nên Hà Vân Hàm cảm thấy dễ chịu hơn chút, nàng miễn cưỡng có thể đứng lên: "Em về đi, tôi không sao."
Tiêu Phong Du đứng im không nhúc nhích.
Cô đột nhiên cảm thấy Hà Vân Hàm thật đáng thương.
Đây là điển hình của thói quen kiên cường, rõ ràng đau đớn khó chịu nhưng vẫn không chịu lộ ra vẻ yếu đuối.
Hà Vân Hàm: "Tối nay, cám ơn em."
Tiêu Phong Du lắc đầu, cô nhìn thoáng qua nắm thuốc mà Hà Vân Hàm chuẩn bị uống kia: "Quản lí của em có chút việc, giờ này cũng không thể trở về trường học, em ở đây đợi một lúc rồi đi."
Theo tính cách của Hà Vân Hàm, nếu Tiêu Phong Du nói linh tinh cái gì mà "Em ở lại với chị" thì nàng nhất định sẽ từ chối.
Những lời cô nói thực tinh tế khéo léo.
Nhưng Hà Vân Hàm là ai.
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt Tiêu Phong Du, thanh âm cực kì lạnh nhạt: "Chỗ tôi có tài xế."
Mấy năm nay, nàng đã quen cô đơn, ngay cả việc thân thể đau đớn cũng đã thành quen rồi, nàng không cần sự ấm áp của bất kì ai.
Cũng tốt, suy cho cùng cũng không phải mối quan hệ thân thiết gì.
Tiêu Phong Du cũng không kiên trì thêm, cô chậm rãi đứng dậy: "Được rồi, em đi ngay đây, chị......đừng có uống nhiều thuốc như vậy."
Một cô bé thật thông minh còn rất hiểu chuyện.
Bị Hà Vân Hàm chăm chú nhìn, cô đành phải xách túi lên chuẩn bị rời đi, trong nháy mắt khi Tiêu
Phong Du mở cửa ra, thân thể Hà Vân Hàm đang dựa vào sô pha giống như không còn chút sức lực mềm nhũn ngã xuống.
Tiêu Phong Du sợ tới mức tim muốn nhảy ra ngoài, cô vội vàng chạy thật nhanh tới ôm chặt lấy Hà Vân Hàm: "Chị làm sao vậy?"
Sau lưng Hà Vân Hàm đổ mồ hôi, giống như là muốn ngất tới nơi, nhưng tay lại còn muốn đẩy Tiêu Phong Du ra: "Đừng...... Đừng chạm vào tôi..."
"Đừng nói nữa!" Cứu người là quan trọng.
Tiêu Phong Du không thèm quan tâm nàng ảnh hậu này có bao nhiêu "kiêu", cô vội đỡ nàng dựa vào sô pha.
"Đi bác sĩ nha?" Tiêu Phong Du nghĩ mà sợ nhìn Hà Vân Hàm, Hà Vân Hàm suy yếu lắc đầu: "Không......"
Nếu là dựa theo tính cách của Tiêu Phong Du trước đây, khẳng định cô sẽ coi chữ "Không" này như gió thoảng bên tai.
Nhưng đây là chuyện riêng của người ta, hơn nữa, thân phận địa vị của nàng, tuỳ tiện tìm một bác sĩ rất có khả năng gây ra sóng to gió lớn.
Cũng may Tiêu Phong Du có kinh nghiệm sống, cô lập tức lấy ra thanh chocolate luôn mang theo bên mình, lột vỏ, trực tiếp đút thẳng vào trong miệng Hà Vân Hàm.
Hà Vân Hàm: .........
Nàng còn chưa kịp phản ứng, mùi vị ngọt ngào từ môi và răng lan ra khắp trong miệng.
Tiêu Phong Du nhìn nhìn Hà Vân Hàm, đặc biệt sốt ruột: "Trong nhà có máy đo huyết áp không? Để an toàn chúng ta kiểm tra một chút."
Hà Vân Hàm không cử động, đôi mắt nhìn về ngăn tủ chỗ TV.
Tiêu Phong Du hiểu ý, vội đứng dậy đi tìm máy đo huyết áp.
Ảnh hậu chính là ảnh hậu.
Vật dụng trong nhà đều là đồ cao cấp, máy huyết áp này cũng không giống loại bình thường.
Tiêu Phong Du mò mẫm nửa ngày, cô nhìn Hà Vân Hàm: "Chị vươn cánh tay ra đi."
Hà Vân Hàm do dự một lát, nhìn Tiêu Phong Du bởi vì bận rộn mà cái trán đổ mồ hôi, nàng hít sâu một hơi, vén tay áo lên, vươn tay ra.
Tiêu Phong Du nhìn thoáng qua, trong lòng nhịn không được khen ngợi, thật là trắng quá đi.
Cô nghiêm túc đeo dây đo cho Hà Vân Hàm, cực kỳ chuyên nghiệp dặn dò: "Tay phải nâng lên ngang với trái tim."
Hà Vân Hàm lúc này nghe lời, ngoan ngoãn nâng tay lên: "Em biết sử dụng cái này nữa àh?"
Tuy là thắc mắc, nhưng Tiêu Phong Du nghe được ẩn ý khen ngợi trong đó, rất hưởng thụ, cô nhướng mày: "Đó là đương nhiên, trước kia khi em ở quê, được xem là thầy thuốc nhỏ nổi danh khắp xóm làng đó, mọi người có chuyện gì đều đến tìm em, xếp thành hàng dài, nên cái này có là gì, chút chuyện nhỏ."
Vừa dứt lời.
Máy đo huyết áp cao cấp của Hà ảnh hậu bắt đầu lập loè đèn màu đỏ, giọng nói lạnh băng đầy máy móc của phụ nữ nhắc nhở.
[Xin lỗi, cách thức thao tác của bạn không đúng, vui lòng đọc kĩ hướng dẫn trước khi sử dụng, cám ơn bạn đã sử dụng, hẹn gặp lại!]
Hà Vân Hàm: ......
Tiêu Phong Du: ......
Trên đời còn chuyện gì xấu hổ hơn chuyện này nữa không?
Bị lăn lộn một phen như vậy, không biết Hà Vân Hàm đang tức giận hay như thế nào, nàng như có sức lực trở lại, thậm chí có thể xua tay đuổi người: "Em đi đi."
Nhìn thấy người ta đã khôi phục sức lực.
Tiêu Phong Du tự tìm cho mình lối thoát: "Được rồi, xem ra em chẩn bệnh không sai, chị chú ý huyết áp và đường máu nha."
Hà Vân Hàm hít một hơi thật sâu.
Không lâu sau khi rời khỏi nhà nàng, Tiêu Phong Du nhận được điện thoại của Lâm Khê Tích. Lâm Khê Tích đã tỉnh rượu, đột nhiên nhớ tới chính mình phó thác sư phụ cho Tiêu Phong Du, khẩn trương lại áy náy: "Nguyên Bảo, sư phụ chị sao rồi, em còn ở nhà chị ấy không?"
Tiêu Phong Du đặc biệt có khí phách cười nói: "Không có việc gì, chị yên tâm đi, em ở bên cạnh chị ấy một lát, cơ thể chị ấy khá hơn nhiều rồi."
Nghe Phong Du nói như vậy, Lâm Khê Tích thở phào nhẹ nhõm: "Vậy tốt rồi, làm chị sợ muốn chết."
Tiêu Phong Du vỗ gỗ ngực: "Nguyên Bảo em một khi đã ra tay thì xong ngay. Như thế nào? Chị còn không tin em sao?"
Lâm Khê Tích cười, giọng nói nhẹ nhàng: "Đương nhiên là không phải rồi, chỉ là chị có chút hối hận không dặn dò em vài câu, sư phụ chị có khá nhiều quy tắc, chị sợ em đụng trúng "khu vực cấm."
Tiêu Phong Du nhìn ánh đèn nơi xa, một chân đá hòn đá nhỏ, thuận miệng nói chuyện phiếm: "Khu vực cấm?"
Lâm Khê Tích "Ừm" một tiếng: "Đúng vậy, như là chuyện chị ấy không thích người khác chạm vào mình."
Tiêu Phong Du dừng một chút, đứng hình: "Cái gì...???"
Giọng Lâm Khê Tích có chút trầm xuống: "Chị ấy không thích tiếp xúc thân thể với người khác, cho dù là cùng giới, quan hệ đặc biệt thân thiết cũng không được."
Tiêu Phong Du: .........
Chính mình......lúc nãy vì sợ Hà Vân Hàm ngã xuống nên đã ôm chị ấy, lại giữ cánh tay của người ta để đo huyết áp.
Lâm Khê Tích: "Ừm, đúng vậy, hơn nữa sư phụ chị rất chú ý đến vấn đề ăn uống, người khác khi uống say đều sẽ uống chút canh giải rượu, ăn cháo, còn chị ấy lại ghét nhất mấy thứ này, đặc biệt là cháo, nói là có mùi vị kì lạ."
Tiêu Phong Du cả người cứng đờ.
Chính mình...... vừa nảy còn ép ảnh hậu uống nước chanh mật ong, còn có...... cháo thịt nạc trứng vịt Bắc Thảo nữa chứ.
Lâm Khê Tích vỗ vỗ mặt: "Ây, tuy kỳ quái nhưng cũng có thể hiểu, có thể do cháo hay mấy thứ khác đều là tinh bột, mà sư phụ chị đối với cơ thể yêu cầu đặc biệt nghiêm khắc, đặc biệt tàn nhẫn, từ sau khi debut, chị ấy chưa từng đụng đến đường."
Tiêu Phong Du: .........
Chính mình...... còn đút thẳng vào miệng người ta một thanh chocolate to......
Ahhhh...... Thượng đế ơiiii!!!
~~~~~~~~~
Tác giả có lời muốn nói: Truyện này còn có tên là 《 thần côn diệu y Nguyên Bảo ký 》.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro