Chương 12: Ấm giường mà thôi
Khi nãy Chu Châu Anh chửi thầm trong lòng, nếu nữ chủ muốn nàng lên giường nàng ấy nằm, kia nhóm fan não tàn của nữ chủ có hay không đem nàng xé xác, không nghĩ tới mặt trời vừa lặn xuống núi, liền ứng nghiệm a.
Cho nên chuyện xuyên thư lần này, không phải khuê mật Mạnh Nho Nhỏ miệng xui xẻo, mà là nàng miệng xui xẻo sao?
Không không không, tuyệt đối không thể tự mình ôm nồi a! Nhất định phải quăng nồi qua cho Mạnh Nho Nhỏ!
Chu Châu Anh đối với chuyện làm ấm giường không có quá nhiều kháng cự, -- nàng cũng không phải nghĩ về sau sẽ khoe khoang chính mình cùng nữ chủ nằm chung một giường, cũng không nghĩ thử nghiệm cùng nữ chủ ngủ cùng một giường, nằm trên giường nàng ấy có cảm giác gì, nàng là nghĩ thay nguyên chủ chuộc tội.
Nàng sẽ quên mình vì người cống hiến tinh thần a!
Bất quá ngoài mặt nàng vẫn giãy giụa một chút: "Chuyện này hình như không tốt lắm?"
Ánh mắt Tiêu Tâm Nguyệt hơi lóe: "Ngươi không muốn?"
Chu Châu Anh suy nghĩ nàng nên biểu đạt thế nào mình cũng không chán ghét chuyện này, cũng không phải là kiểu ngủ kia. Mà cho dù là kiểu ngủ kia đi nữa, đối diện nữ chủ xinh đẹp như vậy, nàng cũng có thể chấp nhận nha.
Nhưng làm người phải rụt rè chút, nếu nàng thẳng thắn nói mình vui vẻ, chính mình ngược lại có vẻ như lang như hổ.
Tiêu Tâm Nguyệt thấy nàng rụt rè như vậy, chợt thấy hành vi này của bản thân thật làm nhục người khác, để người ta khổ sở, vì thế nàng mở miệng trước, rầu rĩ nói: "Chỉ là lời nói đùa, giáo chủ chớ có để trong lòng."
Nói xong, liền cầm cũng không cần, lập tức trở về phòng.
Chu Châu Anh: "..........."
Nữ chủ thật tra nữ mà, nói xong liền chạy, nói muốn ngủ, a không nhầm nhầm, muốn ta làm ấm giường đâu?!
Bất quá nàng cũng nhẹ nhàng thở ra. Trong lòng yy* một chút thôi, không thể làm như vậy. Dù sao nữ chủ cũng sắp cùng nam chủ bàn chuyện cưới hỏi, nếu nàng mà ngủ cùng nữ chủ, chẳng phải là nàng đội nón xanh cho nam chủ sao!
(*): tự sướng
Nam tần văn , nếu đội nón xanh cho nam chủ thường thương sẽ không có kết cục tốt. Nàng thật vất vả mới có thể từ cốt truyện Ma giáo bị diệt, giáo chủ đi lãnh cơm hộp mà có thể sống tạm, sao có thể vì nữ sắc là tự hại mình đây?!
Nàng giúp Tiêu Tâm Nguyệt ôm đàn cổ về phòng, miễn cho sương đêm làm đàn cổ bị đông lạnh.
Hôm sau, Tiêu Tâm Nguyệt cũng không tìm nàng đòi cổ cầm, nàng lại không thể ra cửa, đành phải tiếp tục cân nhắc tài nghệ may vá của nàng.
Từ sáng tới tối, nàng may may vá vá, cuối cùng cũng đem áo choàng vá tốt. Chẳng qua là, một kiện áo choàng thoạt nhìn có giá trị xa xỉ, lại bị nàng lăn lộn đến nhăn dúm.
Bản thân nàng không nhận biết điều này, chỉ cảm thấy tay nghề mình lại lên thêm một bậc, lúc nữ đệ tử đưa cơm tới, nàng lấy ra cho cả hai cùng thưởng thức: "Tay nghề của ta thế nào? Ta từng đường kim mũi chỉ rất cẩn thận, vá đến đôi mắt ta sắp mù, nhưng vì ta khéo tay, cuối cùng cũng vá được."
Nhìn đường thêu trên áo choàng, xiêu xiêu vẹo vẹo, hai chữ "Đẹp chút", nữ đệ tử gắng lắm mới duy trì được vẻ mặt vô biểu tình, không để miệng mình run rẩy.
"Vì sao thêu hai chữ này?" Nữ đệ tử gian nan mở miệng.
"Là Thánh Nữ các ngươi yêu cầu ta a, nàng kêu ta vá ' đẹp chút '" . Ta thật là không hiểu, vì sao lại có người có thẩm mỹ kỳ quái như vậy, thêu hoa thêu cỏ không thêu lại thêu chữ là sao? Hơn nữa thêu chữ gì không thêu sao lại thêu hai chữ này?"
Nữ đệ tử: "........."
Nên nói thật không hổ là Ma giáo giáo chủ, ngay cả mạch não cũng khác người thường sao?
Bất quá cũng khó trách, đường đường một giáo chủ, nơi nào làm qua việc nặng như này, ngay cả " Vá đẹp chút " cùng thêu " Đẹp chút" cũng phân biệt không được.
Người đẹp như vậy, đáng tiếc lớn lên đầu óc không được bình thường, thật là uổng phí cái túi da đẹp mà.
Chu Châu Anh nguyên bản thật là muốn vá đẹp chút, không tính vá chữ "Đẹp chút", nhưng có đôi khi trong bụng có suy nghĩ xấu, cũng ngăn không được.
Nàng đối với tác phẩm của mình càng xem càng hài lòng: "Rất có cảm giác xã hội đen nha!"
Đối mặt với Chu Châu Anh tự luyến, nữ đệ tử lựa chọn ngậm miệng không nói.
Chu Châu Anh không nghe nàng đáp lại cũng không nhụt chí, để áo choàng xuống chuẩn bị ăn cơm. Đột bhiên, nàng hỏi: "Ai, ta như thế nào cảm thấy ngươi, nhìn không giống nữ đệ tử đưa cơm lúc trước nha?"
Đây là đề tài bình thường, nữ đệ tử không hề tránh mà không nói, nói: "Thánh Nữ có chuyện quan trọng kêu nàng đi làm rồi."
"Vậy ngươi phải nỗ lực hơn, nỗ lực để Thánh Nữ nhìn thấy ngươi giỏi, Thánh Nữ mới có thể đem chuyện quan trọng đưa ngươi đi xử lý." Chu Châu Anh ân cần dạy dỗ.
Nữ đệ tử: "....."
Nàng không muốn đáp lại Chu Châu Anh, bỏ đồ ăn xuống chuẩn chạy nhanh bị rời đi.
Chu Châu Anh ở phía sau hô: "Ai, ngươi có biết Thánh Nữ tỷ tỷ đi đâu không! Nếu không giúp ta chuyển lời một tiếng, một ngày không thấy nàng, ta rất nhớ nàng!"
Đáp lại nàng là bóng lưng nữ đệ tử càng đi càng nhanh, gần như là chạy vội.
Chu Châu Anh: "......, ta chỉ hỏi thăm tin tức một chút thôi, lại không phải quỷ rượt ngươi, chạy nhanh như vậy làm gì?"
Nàng đang ăn cơm, đột nhiên nhanh trí: "Thánh Nữ nói may áo choàng tốt mới có thể ra cửa, ta đã may xong, vậy là ta có thể ra cửa sao?"
Nghĩ vậy, nàng nhanh chóng ăm cơm xong, sau đó phủ thêm áo choàng, cầm theo lồng đèn, chuồn ra sân.
Đương nhiên, nàng sợ lại bị vây công như lần trước, cho nên lần này cũng không dám chạy xa, chỉ ở chung quanh lắc lư.
Mà đêm buông xuống, bốn phía phảng phất như lâm vào yên lặng, chung quanh đen nhánh một mảnh, chỉ có đèn lồng trong tay Chu Châu Anh bị gió nhẹ làm lay động.
Nơi xa có chút ồn ào náo động, nghe rất là náo nhiệt, nhưng cách rất xa, lúc truyền tới Chu Châu Anh bên này, có chút mông lung, phảnh phất như cảnh trong mộng.
Chu Châu Anh tâm bỗng nhiên một mảnh hơi lạnh, lại ẩn ẩn sinh ra một cổ cảm xúc bàng hoàng cô tịch bất an.
Bây giờ nàng đang ở dị giới này, chẳng phải cũng đã cô độc tịch mịch rồi sao?
Nơi này không có cha mẹ nàng, cũng không bạn bè, đồng học, có rất nhiều chuyện lần lượt đánh sâu vào thường thức nàng, làm thay đổi ý niệm của nàng, khiêu chiến tam quan của nàng.
Lúc vừa xuyên thư tình huống khẩn cấp nàng căn bản không kịp phản ứng, lúc ngồi tù vì tiêu hóa chuyện xuyên này, cho nên không kịp miên man suy nghĩ nhiều.
Lúc này yên tĩnh, một mình đối mặt đêm tối, những sợ hãi chôn giấu dưới đáy lòng bắt đầu trỗi dậy, hướng nàng giương nanh múa vuốt.
Nàng ngồi trên cầu thang trông về phía xa. Ngắm nhìn ngọn đèn dầu phía xa, nhìn chăm chú con đường đã bị bóng đêm bao trùm. Rõ ràng sân viện phía sau đèn đuốc sáng trưng, nhưng nàng lại không muốn quay về.
Đêm tối như mực bao phủ lấy nàng.
Bỗng nhiên, trong bóng đêm có tiếng bước chân truyền tới, lỗ tai Chu Châu Anh dựng lên, liền nghe thấy thanh âm trong như nước truyền tới: "Giáo chủ?"
Chu Châu Anh như chìm xuống nước hồi lâu, rốt cuộc cũng có thể trồi lên mặt nước, có thể hô hấp. Nàng lại lần nữa cho rằng, trên đời sẽ không có âm thanh nào dễ nghe hơn giọng của nữa chủ.
Tiêu Tâm Nguyệt bất động thanh sắc bước nhanh tới trước mặt Chu Châu Anh, thấy cả người nàng dính sương lạnh ngồi trên cầu thang, không biết sao, trong lòng như bị đấm một quyền, rầu rĩ, lại đau lòng.
"Sao giáo chủ lại ngồi ở đây." Nàng hỏi.
Chu Châu Anh không muốn nói thật, vừa ngạo kiều vừa giận dỗi nói: "Chờ ngươi nha!"
Tiêu Tâm Nguyệt hô hấp hơi ngưng lại, đã thấy Chu Châu Anh "Bộp" cái đứng lên, hỏi: "Ngươi cả ngày nay không thấy bóng dáng, ngươi chạy đi đâu vậy?"
Không phải là vì sinh khí chuyện mình không làm ấm giường cho nàng, mà nàng không muốn thấy mình đó chứ?
Tiêu Tâm Nguyệt hơi giật mình, trong mắt như có tinh quang lóng lánh, nàng mỉm cười nói: "Vì một chuyện, nên thương thảo một ngày."
Chu Châu Anh nghĩ thầm, không phải sinh khí với mình thì tốt. Nàng hỏi: "Chuyện gì mà cần thương lượng lâu như vậy, rất khó giải quyết sao?"
Tiêu Tâm Nguyệt cũng không để ý chuyện nàng hỏi sự vụ các phái, nói đến chuyện khó giải quyết này, ngữ khí của nàng ngược lại nhẹ nhàng chút: "Ân, khó giải quyết, đây là ta lần đâu tiên đưa ra một yêu cầu, lại bị đồng loạt người phủ quyết."
Chu Châu Anh nghĩ thầm, ngay cả hào quang nữ chính cũng không dùng được, việc kia chắc chắn khó giải quyết!
"Khó làm thì cứ từ từ mà mưu tính, không nóng nảy." Chu Châu Anh an ủi nữ chủ.
Tiêu Tâm Nguyệt lại cười: "Chuyện ta muốn làm, bọn hắn phản đối cũng vô dụng. Bọn hắn đem ngọn núi che trước mắt, ta cũng muốn đào ra cho bọn hắn nhìn."
Mắt Chu Châu Anh sáng như ngôi sao: Thật không hổ là nữ chủ nha, phải có quyết đoán và nghị lực chớ!
"Gió lớn rồi, trở về thôi!" Tiêu Tâm Nguyệt nói.
Chu Châu Anh thọc gậy bánh xe tâm ngo ngoe rục rịch: "Ta chờ ngươi lâu như vậy, ngươi có phải nên làm chút gì đó không?"
Tiêu Tâm Nguyệt buồn cười hỏi: "Ngươi muốn ta làm gì?"
"Cõng ta."
Chu Châu Anh sau khi đưa ra yêu cầu ngang ngược vô lý này xong, trong lòng khinh thường chính mình một chút:
Biết rõ nữ chủ là của nam chủ, lại kìm nén không được tâm tư này. Chẳng lẽ là sau khi xuyên thành thủ lĩnh Ma giáo, thì nhân phẩm cũng trở nên ti tiện?
Chẳng lẽ sau khi may vá áo choàng một ngày, sinh ra ảo giác tay nghề của mình thật tốt, liền cảm thấy chính mình có thể đội nói xanh cho nam chủ sao?
Nhưng là nàng kinh ngạc phát hiện, hình như nhân phẩm nữ chủ cũng chẳng ra gì, --- nữ chủ thế mà thỏa hiệp, cõng nàng.
Chu Châu Anh ghé vào lưng nữ chủ, nghĩ thầm: Hắn là nam chủ, nhân phẩm đạo đức của hắn thế nào, ta là Ma giáo giáo chủ, ác độc nữ xứng, nói cái gì nhân phẩm đạo đức?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro