Chương 14: Ngày đêm tơ tưởng
Tiêu Tâm Nguyệt lấy một chiêu thức nhẹ nhàng kết thúc, động tác kia xinh đẹp đến mức Chu Châu Anh không tự chủ mà khoa tay múa chân một chút.
Ánh mắt và động tác của nàng, sớm đã bị Tiêu Tâm Nguyệt phát hiện ra, bất quá luyện võ kỵ nhất là phân tâm, bởi vậy nàng cũng không nói gì.
Lúc này đã luyện xong một bộ công pháp, Tiêu Tâm Nguyệt mới có tâm tư trêu chọc nàng.
Thả người nhảy xuống, cũng không biết là Tiêu Tâm Nguyệt đạp hoa mai bay múa, hay là hoa mai được nàng mang theo bay múa, chỉ chớp mắt, nàng đã tới trước cửa sổ.
Nàng hỏi: "Sao hôm nay giáo chủ thức sớm vậy?"
Chu Châu Anh bị dáng người của nàng câu mất tâm tư, chợt nghe thấy lời của nàng, có chút phản ứng không kịp: "Cảnh đẹp trước mặt, nơi nào còn ngủ được?"
"Nga? Là cảnh đẹp, hay là người đẹp?"
"Thơ vân ' mai cần tốn tuyết ba phần bạch, tuyết lại thua mai một đoạn hương*'."
(*): Mai nên nhường ba phần trắng cho tuyết, tuyết phải chịu thua mai một phần hương thơm.
"Ta là mai, hay là tuyết?"
"Ngươi là mai, cũng là tuyết. Trắng là người, mà hương cũng là ngươi, ngươi ở nơi nào, thì nơi đó chính là cảnh đẹp. Cho nên Thánh Nữ tỷ tỷ nói xem, là cảnh đẹp hay là người đẹp?"
Tiêu Tâm Nguyệt thấy giáo chủ không hiểu viết văn này nọ, cũng không hiểu phong tình vậy mà cũng có thể nói lời ngon tiếng ngọt như vậy, thập phần kinh ngạc. Khóe miệng hơi nhếch, mắt này cũng nhiễm ba phần ý cười: "Giáo chủ hôm qua mơ thấy Văn Khúc Tinh* sao? Nói chuyện để người động tâm như vậy."
(*): là vì tinh tú chuyên cai quản công danh và thi cử của con người ở thế gian.
Nhớ đến giấc mơ đêm qua, biểu tình Chu Châu Anh liền uể oải. Tiêu Tâm Nguyệt thấy thế, nụ cười hơi cứng lại, hỏi: "Làm sao vậy?"
Chu Châu Anh thấy trán và cổ Tiêu Tâm Nguyệt toàn là mồ hôi, sợ nàng cảm lạnh, liền nói: "Thánh Nữ tỷ tỷ ngươi mau vào đây, lau lau mồ hôi."
Tiêu Tâm Nguyệt nghe lời, từ cửa sổ nhảy vào phòng.
Chu Châu Anh: "........."
Cái gì thế, nữ chủ cửa chính không đi, sao lại muốn đi vào từ cửa sổ? Là cảm thấy đi vào bằng cửa sổ kích thích hơn sao?
Bất quá nữ chủ đã không thèm để ý hình tượng của mình, thì nàng còn để ý làm chi?
Nàng lấy khăn tay của mình đưa cho Tiêu Tâm Nguyệt, nói: "Đêm qua không mơ thấy Văn Khúc Tinh, cũng không mơ thấy Chu Công. Chỉ có ta lẻ loi một mình, ngồi ở đại điện âm trầm."
Động tác lau mồ hôi của Tiêu Tâm Nguyệt hơi ngừng lại, bất động thanh sắc hỏi: "Ngoại trừ cái này, còn mơ thấy cái gì nữa không?"
"Không có a, chẳng sợ là có quỷ đi nữa, ta cũng không đến mức cô đơn nhàm chán như vậy."
Tiêu Tâm Nguyệt cười nhạt: "Nếu quỷ xuất hiện thật, ngươi sẽ không nói như vậy."
"Quỷ cũng có rất nhiều loại mà, ví dụ như Chu Công, hắn mất nhiều năm, sớm đã thành quỷ đi? Nhưng mà mơ thấy hắn không đáng sợ nha!"
Tiêu Tâm Nguyệt gợi ý cho nàng: "Lần sau trước khi ngủ hãy nghĩ tới một người nào đó, người đó rất có khả năng xuất hiện trong mộng bồi ngươi."
Chu Châu Anh cảm thấy có lý, dù sao ban ngày nghĩ gì ban đêm sẽ mơ thấy cái đó, nàng nhắc tới nhắc lui một người hoài, nằm mơ 10 lần, ít nhất cũng nên xuất hiện 1 2 lần đi?
Nàng theo bản năng không thèm nghĩ tới ba mẹ nàng, bởi vì nàng sợ nghĩ nhiều, sẽ không cách nào trở lại bên cạnh bọn họ còn đem chính mình làm cho hậm hực. Đến nỗi bạn bè bạn học gì đó trừ bỏ Mạnh nho nhỏ, cũng không nhiều người đáng giá nàng nhớ thương.
Nghĩ tới nghĩ lui, ở nơi này người mà nàng có thể nhớ tới cũng chỉ có nữ chủ?!
Nàng ngắm Tiêu Tâm Nguyệt. Người nọ lau mồ hôi xong, thận tay đem khăn nhét vào trong lòng, thấy ánh mắt nàng nhìn mình, liền hỏi: "Cảm thấy không ổn?"
"Chủ ý này rất tuyệt, chính là ngày đêm tơ tưởng, dễ dàng động tình."
Tiêu Tâm Nguyệt: "........."
Nàng nói: "Không muốn nghĩ cũng không sao, tìm người trò chuyện nhiều, hiệu quả giống nhau."
"Cùng chung chăn gối lâu, nói không chừng ban đêm của ngày nào đó nhất thời động tình liền cộng phó Vu Sơn đi."
Huyệt thái dương Tiêu Tâm Nguyệt nhảy thình thịch. Nàng dời đi đề tài: "Nếu thức rồi, vậy đi rửa mặt đi, chuẩn bị ăn cơm sáng! Ta về đổi xiêm y một cái."
Chu Châu Anh nhìn theo nàng ra cửa, trong lòng vẫn còn cân nhắc: " 'Đi về đổi xiêm y một cái', ý nghĩa của lời này là đổi xong xiêm y rồi tới đây ăn sáng cùng ta sao?"
Nàng nhớ lại lúc mới gặp nữ chủ, biểu cảm của nữ chủ khi đó, sát khí kia cho dù có dùng 10 tầng lự kính cũng lọc không xong. Về sau thái độ của nữ chủ dần dần mềm hóa lại, nhưng ngẫu nhiên vẫn sẽ lấy biểu tình thập phần ẩn nhẫn lại phức tạp nhìn nàng.
Giữa thâm cừu đại hận, nữ chủ còn có thể đối nàng săn sóc như vậy, quả thật không thể tưởng tượng nổi mà!
Chu Châu Anh não mở rộng ra: "Cái gọi là giết người tru tâm, chẳng lẽ nữ chủ là muốn để ta thả lỏng cảnh giác, để ta ỷ lại nàng, không thể rời xa nàng. Rồi sau đó liền PUA ta, ngược đãi ta từ tinh thần cho tới thể xác, để ta đau đớn đến chết?!"
Làm sao bây giờ, nàng thật sự là có chút mê luyến nữ chủ a.
Không được, không được, có thể thích, có thể sùng bái, nhưng nàng không thể động tâm!
Chu Châu Anh dưới đáy lòng tự đánh tỉnh mình, lúc này mới khoan khoái đi rửa mặt.
Đợi nữ đệ tử đưa tới bữa sáng, Tiêu Tâm Nguyệt cũng đã đổi xong một thân áo váy thuần tịnh tới đây. Nhìn nàng mặc váy, Chu Châu Anh cảm thấy nữ chủ càng thêm xinh đẹp tiêu soái a.
"Thánh Nữ tỷ tỷ, mặc váy đánh nhau có tiện không?" Chu Châu Anh tò mò hỏi.
Tiêu Tâm Nguyệt nói: "Mạch Sơn phái rất an toàn, không cần đánh nhau."
Chu Châu Anh nghĩ thầm cũng đúng, phỏng chừng không có mấy bọn đạo chích dám xông vào đại bản doanh Mạch Sơn phái, nếu dám xông vào thật, sợ là chưa vào được đã bị người Mạch Sơn phái khống chế.
Nàng lại hỏi: "Kia Thánh Nữ tỷ tỷ là mặc quần mùa thu sao? Ngày mùa đông mặt váy rất lạnh a!"
Tiêu Tâm Nguyệt: "......."
Sợ nàng không biết quần mùa thu là gì, Chu Châu Anh lại giải thích: "Là loại quần bông không dẳy nhưng cũng rất ấm áp ấy."
"Giáo chủ muốn quần mùa thu sao? Vậy ngày mai ta để người đến Vân Khê Các mua cho ngươi."
Chu Châu Anh: "Vân Khê Các có bán quần mùa thu?!"
Tiêu Tâm Nguyệt gật đầu: "Không chỉ có nguyệt sự bố, quần mùa đông, mà cả bàn chải đánh răng giáo chủ đang dùng cũng là Vân Khê Các sản xuất."
Chu Châu Anh nghĩ thầm, quả nhiên như nàng đoán, Vân Khê Các chính là cửa hàng sản xuất đồ dùng cho nữ nhân! Nếu có cơ hội có thể tới đó dạo một vòng thì tốt rồi.
Tiêu Tâm Nguyệt đem dĩa mì đẩy tới trước mặt Chu Châu Anh: "Lúc ăn cơm không được phân tâm, ăn hết dĩa mì này, ta mang ngươi đi tản bộ."
"Ta cũng không phải con nít." Giáo chủ lầu bầu một câu, nhưng rồi cũng lấy tốc độ ánh sáng ăn xong bữa sáng, sau đó phủ thêm áo choàng "Xã hội đen" của nàng, cùng Tiêu Tâm Nguyệt ra cửa.
Tiêu Tâm Nguyệt dặn dò nàng: "Chờ lát nữa nếu gặp mấy đệ tử, ngươi đừng nói chuyện, cũng đừng nhìn bọn hắn."
Chu giáo chủ như bảo bảo tò mò hỏi: "Vì sao? Như vậy rất không lễ phép a!"
"Không vì sao cả, nghe lời."
Chu giáo chủ biểu tình ai oán.
Được rồi, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ngươi là nữ chủ ngươi làm chủ.
Trước khi gặp những người khác, nàng còn có thể cùng Tiêu Tâm Nguyệt nói hai ba câu, nhưng khi gặp phải đệ tử tuần tra, nàng liền im miệng.
Nữ chủ cùng đệ tử môn phái nhà mình tán gẫu, nàng một ngoại nhân không thể xen mồm, —— cực kỳ giống cha mẹ mang theo hài tử đi gặp thân thích, sau đó để đứa nhỏ qua một bên, cùng thân thích tám chuyện trời nam biển bắc, —— thật là nhàm chán mà.
Chu Châu Anh chán muốn chết, ánh mắt đảo nhẹ qua mấy đệ tử kia.
Vừa vặn có đệ tử tuần tra đang trộm ngắm nàng, bị ánh mắt không chút để ý của nàng đảo qua, nhất thời sợ tới sắp đứng không vững: Là kẻ miệng rộng nào đồn giáo chủ có đôi mắt mượt mà đáng yêu, thoạt nhìn kiều mềm vô hại dị?
Mắt phượng hắc bạch rõ ràng lại hẹp dài, trong lười biếng lại lộ ra chút lãnh khốc vô tình, trong vũ mị lại giấu giếm sát khí. Bị nàng nhìn một cái, cả người hắn đã nổi hết da gà?!
Cùng Thánh Nữ ôn nhu đoan trang hào phóng của bọn hắn so sánh, người này nơi nào giống cừu, đây là rắn rết mỹ nhân a!
Không có việc quan trọng gì cần bẩm báo, bọn hắn chạy nhanh từ biệt Thánh Nữ, tiếp tục tuần tra.
Chu Châu Anh hỏi: "Thánh Nữ tỷ tỷ, ngươi bình thường rất hung sao? Vì sao đệ tử nào nhìn thấy ngươi cũng bị ngươi dọa chạy hết vậy?"
Lần trước là như vậy, lần này càng khoa trương hơn, cảm giác như phía sau bọn họ có quỷ rượt vậy.
Tiêu Tâm Nguyệt mỉm cười nhìn nàng một cái, nói: "Biểu hiện không tồi, tiếp tục duy trì."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro