Chương 18: Hướng đi kỳ quái

"Gả cho ngươi?!" Chu Châu Anh hốc mắt còn đang chảy nước mắt, lông mi ướt nhẹp, tốp năm tốp ba dính lại, nói dễ nghe một chút là hoa lê dính hạt mưa, nói khó nghe chút là rất chật vật.

Nàng đã hoàn toàn quên rơi lệ, đôi mắt chỉ lo mở to, đồng tử đen nhánh trong sáng phản chiếu lại hình ảnh Tiêu Tâm Nguyệt, sau đó từ từ tỏa sáng.

"Sao không nói sớm, làm ta sợ muốn chớt, ta còn tưởng rằng ta phải gả cho nam nhân thúi nào đó chứ!" Chu Châu Anh buông Tiêu Tâm Nguyệt ra, lau lau nước mắt, lại nhẹ nhõm thở ra.

"Ân?" Tiêu Tâm Nguyệt phát hiện chính mình thế nhưng không nhìn ra được phản ứng lúc này của giáo chủ.

Chu Châu Anh bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn nàng: "Hửm?"

Dại ra một giây, nội tâm phảng phất như trải qua chấn động mạnh, núi lửa phung trào, sóng thần thổi quét, thiên thạch đâm địa cầu và vũ trụ bị nổ mạnh, Chu Châu Anh lần nữa mở to hai mắt.

Chờ một chút, nữ chủ nói muốn cưới nàng có gì ý gì?

Không phải nam chủ muốn cưới nàng sao? Lại hoặc là không phải nam chủ muốn cưới nữ chủ sao?

Mặc kệ là nam chủ muốn cưới nàng, hay là nữ chủ muốn cưới nàng đi nữa, trong cốt truyện có tình tiết này sao?

Nàng thấy hơi không hiểu hướng đi này rồi nha.

"Thánh Nữ tỷ tỷ ngươi --" Chu Châu Anh chỉ chỉ Tiêu Tâm Nguyệt, lại chỉ chỉ chính mình, "Muốn cưới ta?"

Tiêu Tâm Nguyệt bình tĩnh gật gật đầu: "Ân."

Chu Châu Anh: "Không được, ta muốn kiểm tra một chút, hai ta đều là nữ đi?"

Tiêu Tâm Nguyệt nhướng mày, bỗng nhiên cầm lấy tay nàng đặt lên ngực trái mình nhấn một cái.

Chu Châu Anh theo bản năng xoa nhẹ một cái, sau đó duỗi thêm tay còn lại, đặt lên ngực bên phải nàng.

Xác định nữ chủ là nữ, cũng không có đi qua Thái Lan.

Giáo chủ lại lo lắng chuyện khác: Sao của nữ chủ còn to hơn của nàng vậy?!

Tiêu Tâm Nguyệt: "......."

Nàng hơi hơi mỉm cười, giơ tay nhéo nhéo mu bàn tay Chu Châu Anh.

"A đau....." Giáo chủ nhe răng trợn mắt thu lại móng vuốt, khó chịu mà nói thầm, "Rõ ràng là ngươi chủ động."

"Còn nghi vấn thân phận nữ tử của ta nữa không?" Tiêu Tâm Nguyệt hỏi.

Chu Châu Anh phản xạ tự nhiên liếc nhìn phía dưới một cái, lại nhận được ánh mắt như đao của Tiêu Tâm Nguyệt, nàng lập tức lắc đầu: "Không còn nghi vấn, Thánh Nữ tỷ tỷ xác thật là Thánh Nữ, mà không phải là thánh nam."

Tiêu Tâm Nguyệt: "......."

Chu Châu Anh xoa mu bàn tay, như cũ khó hiểu: "Chúng ta đều là nữ, hai nữ nhân thành thân, chẳng lẽ không có người thấy không thích hợp sao?"

Tiêu Tâm Nguyệt nói: "Có gì mà không thích hợp? Trên đời này có nam nữ hoan ái, cũng có Long Dương chi phích* (1), Ma Kính chi hảo (2), nếu nam nữ có thể thành thân, vì sao hai nữ nhân không thể?"

1(*): đồng tính nam

2(*): đống tính nữ

Chu Châu Anh chấn kinh rồi. Nàng cho ràng mình là từ thời đại 5G xuyên về thời đại không thông, trên thực tế là nàng từ thời đại không thông, xuyên đến thời đại 5G?

Mọi người đều đã xài 5G, chỉ có nàng là xài mạng 2G thôi sao?!

Như hai lúa lên thành phố nàng cũng không biết nên kinh ngạc cảm thán tác giả khai sáng, hay là nên cảm khái tác giả không nghiêm túc sáng tạo đây.

Giả thiết như vậy xác định không phải Tấn Giang văn? Này đặt ở văn nam tần tác giả không bị mắng thì thôi nhé, thì cũng thật là kỳ tích a!

Chu Châu Anh: "........., các ngươi ở đây thật thoáng." Nàng ngừng lại một chút, "Không đúng a, một khi đã như vậy, vì sao sư phụ ngươi còn muốn phản đối?"

Tiêu Tâm Nguyệt hình như có chút bất đắc dĩ: "Sư phụ không phản đối ta cưới ngươi, nàng là phản đối ' Mạch Sơn phái Thánh Nữ ' cưới ' Ma giáo giáo chủ '."

"Nga." Chu Châu Anh tiếp nhận quá nhiều tin tức, nàng cần tiêu hóa một chút.

Tiêu Tâm Nguyệt cũng trầm mặc, trong mắt nàng có chút giãy giụa, một lát sau, tâm tình trầm trọng nói: "Ngươi đứng ngoài phòng rất lâu đi?"

Chu Châu Anh lấy lại tinh thần, đáp: "A, phải! Ngươi là muốn hỏi ta nghe được nhiều ít sao? Kỳ thật cũng không nhiều lắm, nhưng ta biết được, đây đều là kế hoạch của ngươi, ta sẽ phối hợp với ngươi."

Tiêu Tâm Nguyệt rũ mắt xuống, đem tất cả cảm xúc giấu dưới đáy mắt.

Chu Châu Anh bỗng nhớ tới ngày ấy gặp nam chủ, nam chủ nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

"Chẳng lẽ ngày đó ngươi nói muốn làm một chuyện nhưng bị phản đối, là chuyện này sao?"

"Giờ ngươi mới suy nghĩ cẩn thận sao?"

Chu Châu Anh: "......."

Ngoạ tào, nguyên lai là nam chủ vì thấy nàng đoạt nữ nhân của hắn, cho nên hắn mới dùng loại ánh mắt như muốn giết người đó nhìn nàng?!

Cùng nam chủ đối nghịch sẽ có kết cục gì a?

Bị mài xát trên sàn nhà, hay là bị chẻ như trái dưa hấu?

Nếu là gặp phải loại nam chủ không có đạo đức nhân tính, không đem nàng tra tấn đến tinh thần bất bình thường thì thật ối giùi ui.

Nàng cẩn thận hỏi: "Thánh Nữ tỷ tỷ, ngươi muốn cưới ta, vậy...... Trác trưởng lão của các ngươi làm sao bây giờ?"

"Ân?" Tiêu Tâm Nguyệt nghi hoặc nhìn nàng, "Hắn nên làm cái gì thì làm cái đó." Việc này cùng hắn có quan hệ gì đâu cà?

Chu Châu Anh cảm thấy mình hình như bỏ sót cái gì đó rồi.

Sau khi Ma giáo bị diệt, cảm tình nam nữ chủ hẳn cũng là nên nước chảy thành sông rồi, cho nên cũng tới lúc bàn chuyện cưới hỏi rồi nhỉ?

Còn có, Mạnh Nho Nhỏ cũng có nói, nam chủ diệt Ma giáo, là muốn trước khi cầu hồn nữ chủ, tặng cho nữ chủ một món quà đặt biệt, giúp nữ chủ báo thù rửa hận. Quả nhiên món quà này làm nữ chủ cảm động, nữ chủ thật cao hứng mà đồng ý lời cầu hôn của hắn, sau khi trở về Mạch Sơn phái, liền bắt đầu chuẩn bị hôn lễ......

Nhưng từ khi nàng bị bắt làm con tin tới giờ, không hề nghe nói nam nữ chủ chuẩn bị hôn lễ, hơn nữa sau một trận chiến diệt Ma giáo, nàng nghe nhiều nhất là công lao của nữ chủ, này cùng trong nguyên tác lấy nam chủ là chủ cốt chuyện không giống nhau.

Nàng suy nghĩ: Ta là xuyên tới bản gốc cốt truyện sao?

Vì sao phát triển tới kỳ kỳ quái quái như vậy?

Xác định kịch bản không phải bị trộm đi rồi sửa lại, sau đó đổi thành văn đồng nhân đi?

Ân? Ta chẳng lẽ xuyên đến văn đồng nhân rồi?!

Tê, có chút kích thích a!?

Bất quá văn đồng nhân là hướng sao nha?

Chu Châu Anh sầu đến rụng một cọng tóc.

Tiêu Tâm Nguyệt thấy giáo chủ nói đến Trác Tử Đan xong không nói gì nữa, không nhịn được nhíu nhíu mày.

Nhớ tới mỗi lần Trác Tử Đan xuất hiện, ánh mắt giáo chủ luôn đặt trên người hắn, sự chú ý này có hơi khác thường. Chẳng lẽ.....

Chu Châu Anh nhất thời nghĩ không ra, dứt khoát không nghĩ nữa, nàng lại quấn lấy Tiêu Tâm Nguyệt cáo trạng: "Hồng Tuyết sư tỷ kia là ai a? Nàng thật hung dữ, không chỉ trợn mắt nhìn ta, còn cầm kiếm uy hiếp ta!"

Tiêu Tâm Nguyệt thấy bộ dáng càn quấy của nàng rất đáng yêu, nhịn không được duỗi tay nhéo nhéo mặt nàng một phen, nói: "Hồng Tuyết sư tỷ là đại đệ tử của nhị trưởng lão, cũng là thế hệ đệ tử xuất sắc nhất Mạch Sơn phái ta. Sư phụ có bệnh về mắt, mười mấy năm qua nàng vẫn luôn chiếu cố sư phụ. Nàng từ trước đến nay ôn nhu cẩn thận, như thế nào sẽ hung dữ với ngươi?"

Chu Châu Anh phồng má lên, không cho Tiêu Tâm Nguyệt véo má nàng nữa: "Hừ, nàng với ngươi giống nhau, người trước người sau hai biểu tình y hệt."

Tiêu Tâm Nguyệt đen mặt, mặt lạnh như muốn kết sương: "Ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa."

Chu • lỡ miệng • giáo chủ tự biết mình nói sai, vì để dập tắt lửa giận của nữ chủ, nàng như chân gà bị rút xương mềm oặt ngựa vào người Tiêu Tâm Nguyệt, đầu cũng gác lên cổ nàng cọ cọ, bên cọ bên làm nũng:

"Ta nói Thánh Nữ tỷ tỷ ôn nhu như nước, an ủi thân thể của ta, gột rửa tâm hồn ta, ta tắm gọi trong ánh sáng của Thánh Nữ tỷ tỷ, linh hồn được thăng hoa."

Nói xong, nàng cũng có chút cảm khái, lúc trước thi đại học viết văn nàng cũng không vắt hết óc như vậy.

Nhưng ai biểu hướng đi của bổn tiểu thuyết này kỳ quái như vậy chứ?

Mà khi nàng đồng ý hợp tác với nữ chủ, thì đã đội một cái nón xanh lè cho nam chủ rồi, nếu nàng thật sự gả cho nữ chủ, vậy thì cái nón xanh kia sợ là lấy xuống không được nữa rồi.

Tình huống đã phát triển tới như vậy rồi, dựa theo định lý "Nam Nữ chủ đều là con cưng của Trời", nếu không muốn bị nam chủ chẻ như dưa hấu, thì nàng chỉ có thể chọn cách ôm chặt đùi nữ chủ mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro