Chương 5: Củi khô lửa cháy

   Thời điểm Tiêu Tâm Nguyệt tiến vào nhà lao, liền thấy giáo chủ vẻ mặt buồn bực ngồi lì trên ghế huyền thiết của nàng. Trên bàn điểm tâm đã ăn xong, chỉ còn dư lại nửa chén đậu nành, còn nổi lên một tầng đậu da.

   Khi nàng còn chưa tiến vào, Chu Châu Anh có chút xíu chờ mong, hy vọng là nàng, lại sợ là nàng. Khi nàng tiến vào rồi, lại thấp thỏm nhìn trộm nàng một cái, sau đó lại ra vẻ cao lãnh dời đi ánh mắt.

Tiêu Tâm Nguyệt không để ý tới ngạo kiều trong đôi mắt nhỏ của nàng, hỏi: "Sao còn dư lại nửa chén sữa đậu nành? Không thích uống? Là ai đã nói lãng phí đồ ăn đáng xấu hổ?"

Chu Châu Anh bị nàng nói tới chột dạ, đây là mất bò mới lo đi làm chuồng, Tiêu Tâm Nguyệt lại cố ý đổ nửa ly sữa đậu nành.

"Ai, Thánh Nữ tỷ tỷ, ta không phải muốn làm ra chyện đáng xấu hổ, ngươi phải cho ta cơ hội sửa sai."

Tiêu Tâm Nguyệt mày hơi nhướng, lộ ra ánh mắt khiêu khích, nói: "Lạnh."

Chu Châu Anh tính tình lạc quan, vừa rồi còn có chút buồn bực, lúc này đã vui vẻ lại: "Thánh Nữ tỷ tỷ lo lắng ta uống vào đau bụng sao?"

Nàng một khi nhận ra được thiện ý của nữ chủ, liền theo đó mà leo lên cột.

"Chăn đệm này là Thánh Nữ tỷ tỷ cho người mang tới thêm sao? Hên là tối qua có thêm cái chăn này, không là lạnh đến không được. Bất quá Thánh Nữ tỷ tỷ, có thể cho ta nói một yêu cầu nho nhỏ hông? Căn phòng này cái gì cũng tốt, chỉ là không có nơi để tắm rửa, ta một đêm không tắm, cả người rất khó chịu. Phải biết rằng vấn đề vệ sinh rất quan trọng a, nó không phải vấn đề mặt mũi gì, mà nó liên quan đến tuổi thọ một người....."

Nàng đứng nói liên miên, Tiêu Tâm Nguyệt nghe được đoạn đầu, liền quên mất mục đích đến nơi này, chạy nhanh ra ngoài tìm người nấu nước cho nàng tắm rửa.

"Tù nhân cũng có nhân quyền chớ, không chú ý vệ sinh, vạn nhất có bệnh truyền nhiễm thì sao, kia chính là tai họa ập xuống đại lao nha. Ta cũng biết ta chỉ là đứa ngồi tù, không tư cách kén cá chọn canh, nếu không thương lượng được, để ta tự đi nấu nước tắm được không?" Chu Châu Anh nói xong, mới phát hiện Tiêu Tâm Nguyệt không biết đã rời đi từ lúc nào.

Hai đệ tử trông coi đại lao chuyển đến thau tắm cho nàg, đôi mắt nàng sáng lên, vội chỉ huy bọn họ: "Thùng tắm để chỗ này, rồi giúp ta đem buồng vệ sinh kéo qua bên đây...."

"Sao ngươi lại có nhiều yêu cầu như vậy? Ngươi xem nơi này là ma cung của ngươi hả!" Hai đệ tử kia bất mãn nói.

Chu Châu Anh làm ra bộ dáng ngoan ngoãn, lại hỏi: "Lao đầu của các ngươi đâu?"

"Lao đầu? Ngươi nói là Tầm Thiện sư huynh đi, hắn ———" Một đệ tử vừa muốn cùng nàng nói nói một chút, một đệ tử khác liền đánh gãy lời hắn nói "Cùng nữ ma đầu này nói cái gì, ai biết nàng có âm mưu quỷ kế gì không?"

Bọn hắn lúc sau gắt gao ngậm kín miệng, nửa câu cũng không muốn cùng Chu Châu Anh nói.

Chốc lát sau, Tầm Thiện sư huynh trong miệng bọn hắn ôm theo một cái chiếu, một cái giường đơn cùng một cái gối đầu. Hắn đem ba thứ này ném lên giường lớn, lại bưng tới một chậu than.

Quay đầu lại thấy hai đồng môn kia còn dọn dẹp, liền nói: "Các ngươi làm gì vậy, muốn hầu hạ nàng thật sao? Đem thùng tắm để đây, chạy nhanh đem nước bưng tới."

Trần Tầm Thiện tâm tình lúc này có thể nói là rất bực bội.

Vốn dĩ môn phái phái hắn đến đây trông giữ nữ ma đầu, hắn còn rất đẹp troai, cảm thấy chưởng môn bọn họ là coi trọng hắn. Kết quả, sau khi đến chỗ này, hắn không chỉ không thể tra tấn nữ ma đầu này, ngược lại còn phải hầu hạ nàng ta.

Nữ ma đầu này ăn cơm thì kén cá chọn canh, rửa mặt thôi mà cũng có một nùi tật xấu. Bọn hắn ngày thường mười ngày nửa tháng mới tắm một lần, nàng ta chỉ ngồi tù thôi mà ngày nào cũng tắm đến thơm ngào ngạt, nơi nào giống tù nhân? Cũng không biết Thánh Nữ là bắt tù binh trở về, hay là thỉnh một cái tổ tông về.

Nhớ tới ai kia như thế, tâm tình của hắn liền kém tới cực điểm, hắn cũng rõ tầm quan trọng của nữ ma đầu này, không thể dựa theo cảm xúc mà hành động.

Hai đệ tử canh cửa đại lao thấy Trần Tầm Thiện đi ra, tò mò hỏi hắn: "Tầm Thiện sư huynh. Chúng ta còn phải trông coi nữ ma đầu này bao lâu a?"

"Chắc là đến khi chưởng môn bọn họ thương nghị xử trí nàng thế nào đi!"

"Vậy chừng nào thương nghị xong?"

Trần Tầm Thiện nói: "Chuyện quan trọng như vậy, sao có thể thương nghị ra kết quả nhanh được."

"Này thì có gì mà khó, Ma giáo kia tội ác ngập trời, trên tay bọn hắn dính nhiều mạng người, nợ máu thì phải trả bằng máu. Theo ta thì, nên giết nữ ma đầu kia, lấy đi tế những người bị bọn họ sát hại."

"Giết nàng thì dễ, làm thế nào uy hiếp Ma giáo mới khó." Trần Tầm Thiện nhớ tới lời Trác trưởng lão nói với hắn, "Ma giáo giáo chủ kia có một nghĩa phụ, võ công tuyệt hảo, Trác chưởng lão cũng không tin có thể chiến một trận. Nếu Ma giáo giáo chủ chết, còn lại Ma giáo giáo chúng sẽ nghe lệnh nghĩa phụ này, đối với chính đạo chúng ta không có chỗ tốt."

Đệ tử kia nói thầm: "Khó trách nàng không sợ hãi."

Trần Tầm Thiện cũng thở dài: "Chỉ mong chưởng môn bọn họ sớm ngày thương nghị ra đối sách."

Hắn không muốn hầu hạ Ma giáo giáo chủ nữa.

Chu • không sợ hãi • Ma giáo giáo chủ • Châu Anh vừa có nước ấm tắm, lại có than hỏa, sửa sang lại giường đệm của mình, nàng cũng xem như thần thanh khí sảng, thừa dịp thời tiết tốt, đánh một giấc đến trưa.

Tiêu Tâm Nguyệt bị nàng lải nhải rời đi mới nhớ tới chính mình còn chính sự muốn hỏi nành, quay đầu lại thì thấy nàng đang tắm rửa, dứt khoát đi xử lý công việc trước. Chờ nàng xử lý xong quay lại nhà lao, liền thấy nàng vẻ mặt thích thú đi ngủ.

Đang ở địa bàn của địch mà còn có thể ngủ ngon như vậy, cũng không biết nên nói tâm đại, hay là không tâm không phổi đến tận cùng!

Tiêu Tâm Nguyệt khó chịu, cũng không cho Chu Châu Anh thoải mái, vì thế xốc chăn của nàng.

Chu Châu Anh trong lúc ngủ mơ, mơ mơ màng màng cảm thấy lạnh, sờ sờ bụng, sau đó sờ sờ qua bên cạnh, vẫn không sờ được cái gì.

Tiêu Tâm Nguyệt mày đẹp hơi nhíu, cũng giúp nàng sờ bụng. Nàng ninh mày, vẫn không mở mắt, lại cuộn tròn thân mình.

Kéo chăn lại cho nàng, Tiêu Tâm Nguyệt không nói gì ngồi lên ghế huyền thiết, moi ra hai viên hồng bảo thạch cầm trong tay thưởng thức.

Qua một hồi, Chu Châu Anh tỉnh lại. Thấy trong phòng mình có thêm một người, sợ tới mức giật mình, nói: "Thánh Nữ tỷ tỷ, sao ngươi không gọi ta?"

"Ta tới." Tiêu Tâm Nguyệt nói.

Chu Châu Anh: "......."

Nữ chủ cư nhiên cũng nói chuyện cười!

"Thánh Nữ tỷ tỷ có chuyện gì không?"

Tiêu Tâm Nguyệt từ ghế huyền thiết đứng dậy, tới gần Chu Châu Anh, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm nàng: "Ma Tôn ở đâu?"

Chu Châu Anh trong lòng nói quả nhiên là có chuyện, nàng đã nói nữ chủ không có khả năng tự nhiên mà đi nuôi nàng. Chỉ tiếc, nàng không biết được những thứ trọng điểm, cũng không có tác nguyên thêm vào.

"Ta không biết."

"Là thật không biết, hay là không muốn nói?"

Người bị thẩm vấn nên nhớ kỹ lời này 'Thẳng thắn từ khoan kháng cự từ nghiêm*', ăn ngay nói thật: "Này thì có gì mà không dám nói chứ? Nếu ta biết, sẽ chủ động nói ra. Dù sao ta cũng hy vọng các ngươi có thể nhìn thấy thái độ hợp tác tốt đẹp của ta, mà giảm hình phạt một chút."

(*): Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, khán cự sẽ bị nghiêm trị.

Bỗng nhiên, nàng nhớ tới cái gì, hỏi: "Cái kia, các ngươi hẳn là bắt được không ít người Ma giáo đi? Có lẽ có thể từ miệng bọn hắn biết được chút gì đó?"

"Thân làm Ma giáo chi chủ, sẽ dạy ta cách làm thế nào để cạy miệng giáo chúng đào ra bí mật Ma giáo?"

Chu Châu Anh chớp mắt: "Có gì không đúng sao?"

Nguyên chủ chỉ là con rối, chính mình càng như người mù. Nữ chủ muốn hỏi thăm tin tức Ma giáo, nàng hẳn nên đi hỏi đám giáo chúng kia chứ!

Tiêu Tâm Nguyệt cong cong khóe miệng, thấp giọng nói: "Nói như vậy, giáo chủ sống ở trên đời này một chút tác dụng cũng không có?"

Đây là uy hiếp?!

Chu Châu Anh nghe vậy, chuông cảnh báo vang lên, vội nói: "Lời này không thể nói như vậy, ta còn một chút tác dụng."

"Nga?"

Chu Châu Anh vắt hết óc nhớ lại Mạnh Nho Nhỏ ở vòng bằng hữu đề cấp đến cốt truyện, nhưng cốt truyện cũng đã phát triển đến nước này, nam nữ chủ chuyện nên biết đại khái cũng đã biết, nàng còn cái gì để nói đâu?

Bỗng nhiên, nàng thông minh đột suất, nói: "Tuy Thiên Cơ giáo bị diệt, nhưng trên đời này còn rất nhiều tà môn ma đạo hành sự quái đản thô bạo, không chuyện ác nào không làm, giết ta không phải cách hay nhất làm bọn hắn kinh sợ. Ngược lại sẽ làm bọn hắn cho rằng hòa giải không có đường sống, mà cùng chính đạo phát sinh xung đột. Huống hồ giết ta, sẽ chỉ càng thêm làm giáo chúng Thiên Cơ giáo hết nhẫn nại, đến lúc đó tác loạn, không chính là dân chúng."

Tiêu Tâm Nguyệt vừa lòng cười: "Còn không tính là quá ngốc."

Nguy cơ giải trừ, Chu Châu Anh lại đắc ý vênh váo lên: "Thánh Nữ tỷ tỷ, có thể cho ta đổi cái nệm khác không?"

Tiêu Tâm Nguyệt vốn còn đang tự hỏi lời nói ban nãy của nàng, cho nên thêm vài phần kiên nhẫn: "Ngươi lại muốn thế nào? Đừng lại một tấc rồi muốn tiến thêm một thước."

Chu Châu Anh vỗ vỗ khăn trải giường làm chiếu cùng rơm rạ làm nệm: "Ngủ ở đây ta ngủ không được, dể dàng dẫn lửa thêu thân."

Tiêu Tâm Nguyệt động động mũi chân đem chậu than đẩy ra xa: "Để chậu than ra xa một chút, làm sao sẽ dẫn lửa thêu thân?"

Chu Châu Anh chỉ chỉ giường: "Củi đốt!" Lại chỉ chậu than, "Liệt hỏa."

Cuối cùng chỉ chính mình, "Tục ngữ nói, cũi khô lửa cháy, dục hỏa đốt người."

Tiêu Tâm Nguyệt: "......."

Nàng lạnh mặt đi ra cửa.

Về sau nàng mà lại tin tưởng trong miệng Chu Châu Anh nói ra lời đứng đắn, thì không bao giờ bước vào nơi này nửa bước!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro