Chương 7: Bánh sinh nhật

Ngoài cửa sổ, trời mưa không dứt, như thể muốn gột rửa hoàn toàn mảnh đất này.

Nhưng mà ở bên trong, Diệp Khả Hoan đã đổ rất nhiều mồ hôi.

Không hiểu sao, nàng cảm thấy mình có chút biến thái.

Diệp Khả Hoan sợ hãi đến mức phải gỡ tay của Tưởng Lai Ân ra.

Tưởng Lai Ân hơi lật người, hé môi, tiếp tục ngủ. Diệp Khả Hoan ngồi dậy nhìn cô một lúc, cuối cùng cũng nhắm mắt lại, cầm điện thoại lên, đeo tai nghe chơi game.

Chắc hẳn đêm nay nàng không ngủ được.

Chơi một hồi liền chơi đến bảy giờ, trời đã sáng, vì vậy Diệp Khả Hoan nhẹ nhàng đi vệ sinh cá nhân rồi đi vào phòng bếp.

Dù sao bây giờ cũng không ngủ được, đến đoàn phim thì quá sớm, đi làm bữa sáng là hợp lí.

Đi tới phòng bếp, Diệp Khả Hoan mở tủ lạnh ra, ánh mắt quét bên trong một lượt, cuối cùng lấy ra một hộp sữa bò, một túi thịt xông khói, bông cải xanh và mấy quả trứng gà.

Sau khi đóng cửa tủ lạnh rồi đặt nguyên liệu lên bàn bếp, Diệp Khả Hoan vừa quay đầu lại thì thấy Tưởng Lai Ân đang duỗi cái eo lười đi tới.

"Chào buổi sáng." Tưởng Lai Ân duỗi thắt lưng, cười ngọt ngào.

 Diệp Khả Hoan có chút ngây ngốc, nhớ tới ý nghĩ kỳ quái hiện lên trong đầu khi Tưởng Lai Ân ôm cô vào đêm qua, Diệp Khả Hoan cảm thấy không được tự nhiên, cuối cùng chỉ lúng túng gật đầu.

"Bữa sáng..." Tưởng Lai Ân tiếp tục cười: "Trông rất bổ dưỡng."

"Ừ" Diệp Khả Hoan gật đầu, đặt nguyên liệu sang một bên, lại nhìn cô: "Hôm nay nhớ mua chăn ga gối đệm."

Vừa sáng ra Tưởng Lai Ân đã nhìn thấy vẻ mặt không được tự nhiên của Diệp Khả Hoan, ngẩn người.

Vậy, sự dịu dàng và ân cần đêm qua có hay chăng chỉ là ảo giác? Có lẽ Diệp Khả Hoan thực sự không muốn tiếp xúc với mình.

"Cảm ơn cậu đã nhắc nhở." Tưởng Lai Ân nhếch khóe môi, sau đó rời khỏi phòng bếp, trở về phòng mình, đóng cửa lại, dựa lưng vào đó, thở ra một hơi thật dài.

Đúng vậy, Doanh Doanh nói đúng, cho dù họ là bạn thân, nhưng đã lâu không gặp, tình cảm nào cũng sẽ phai nhạt, chứ chưa nói đến giữa họ còn có khúc mắc?

Tuy rằng hôm qua Diệp Khả Hoan nấu mì cho mình, giúp mình tìm thuốc, cho mình lên giường ngủ, nhưng thật ra chỉ là một cử chỉ lịch sự, có lẽ cậu ấy rất muốn mình mau chóng rời đi.

Vì vậy, mình có phải nên biết thân biết phận, tránh xa cậu ấy, ít làm phiền cậu ấy hơn không? Âu cũng là vì mình xứng đáng, có lẽ mình không nên làm phiền cậu ấy quá nhiều, cũng không nên cầu xin sự tha thứ nữa.

Nghĩ đến đây, Tưởng Lai Ân lại hít một hơi, vệ sinh cá nhân xong liền thay quần áo đi ra ngoài.

Diệp Khả Hoan làm bữa sáng xong, mang đến phòng khách, nàng mới phát hiện Tưởng Lai Ân đã rời đi.

Vì vậy, Diệp Khả Hoan cũng không nghĩ nhiều, ăn sáng xong thì thu dọn đồ đạc chạy đến phim trường.

Một tuần liên tục đi sớm về muộn, chỉ trong nháy mắt, nhân vật của Diệp Khả Hoan trong bộ phim này đã hết suất diễn.

Vào ngày cuối cùng, sau khi Diệp Khả Hoan đến đoàn phim, trang điểm và tạo kiểu tóc xong, đợi một lúc lâu mới bắt đầu quay. Bởi vì đạo diễn sẽ luôn quay cảnh diễn của người khác trước.

Vai diễn của nàng có thể nói là vừa ngu si vừa xấu xí, muốn hãm hại nữ chính nhưng không thành, ngược lại hại chính mình không cẩn thận rơi từ trên lầu xuống mà chết.

Sau khi tất cả các máy quay và các diễn viên đã sẵn sàng, đạo diễn hô bắt đầu, mọi người đều khẩn trương quay phim.

Trong nháy mắt, vai diễn đã kết thúc, nhưng kết thúc cũng chỉ là kết thúc, không có ai tiến lên cho nàng một tràng pháo tay chúc mừng, cũng không có ai tiến lên nói với nàng một câu.

Diệp Khả Hoan thay quần áo xong, nàng xoay người đi vào nhà vệ sinh. Vừa định đi ra đã nghe thấy bên ngoài có người nói chuyện về nàng.

"Diệp Khả Hoan hẳn là đi cửa sau mới được đóng bộ phim này nhỉ?"

"Thật kinh tởm, nhưng mà sao cô ta lại có nhiều tiền như thế được?"

"Ồ, tôi nghe nói rằng cô ta đã ngủ với giám đốc điều hành trong công ty, nếu không, làm gì có ai sẵn sàng bỏ tiền ra nâng đỡ cô ta?"

"Đúng đúng. Nhưng mà, cô ta tham gia đóng bộ này, chắc chắn sẽ chết rất thảm hại, hahaha, nhìn cái kiểu người mười ngón tay không đụng nước mùa xuân* như cô ta là biết, những người như thế chắc còn không phân biệt được đâu là hành, đâu là tỏi, chứ đừng nói đến việc nấu ăn. "

*Nước mùa xuân (dương xuân thủy) là nước tháng ba, còn là mùa xuân, nước rất lạnh. Cả câu có ý nói vào tháng ba nước lạnh thì không cần phải đụng vào nước giặt quần áo, chỉ một gia đình có điều kiện tốt.

Mặc dù đã cố ý hạ thấp âm lượng nhưng cuộc nói chuyện của những người đó, Diệp Khả Hoan vẫn có thể nghe rõ mồn một. Diệp Khả Hoan đút hai tay vào túi quần, ngẩng đầu lên, hừ lạnh.

Nàng muốn xem liệu mình có thực sự sống dở chết dở hay không.

Một lúc sau, Diệp Khả Hoan ra ngoài, đi tới bàn trang điểm, cùng trợ lý bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đang ngồi ngay bên cạnh nàng là Trình Nghiên, người đóng vai nữ chính.

Có thể nói, khi đóng phim, thái độ của nàng so với sự kiêu ngạo của Trình Nghiên chỉ là cống rãnh so sánh với đại dương.

Diệp Khả Hoan chỉ có một trợ lý, trong khi Trình Nghiên có tới năm hoặc sáu trợ lý, mỗi người đều thực hiện nhiệm vụ riêng của mình. Các chuyên viên trang điểm và nhà tạo mẫu gì đó đều đi vòng quanh Trình Nghiên, không ngừng tìm chủ đề để trò chuyện.

Nói cho cùng, ngay khi ra mắt, toàn thân Trình Nghiên đã đắp đầy hàng hiệu, cô ấy cũng đã tiết lộ rằng cô ấy đang ở trong một biệt thự siêu lớn, cô ấy là một người vừa xinh đẹp vừa trắng trẻo vừa giàu có, làm gì có ai lại không muốn nịnh bợ cơ chứ?

Thậm chí, trong mắt công chúng, khi Trình Nghiên bị đồn có scandal với ai đó, ai cũng sẽ nghĩ rằng người đó đang ăn bám Trình Nghiên, dù sao thì cô ấy cũng là bạch phú mỹ, làm gì có chuyện lại đạp người khác để đi lên, chỉ có thể là bị người ta dính lấy.

Trình Nghiên đang trò chuyện với mọi người, họ nói về việc cướp vai hay không cướp vai, ai ai cũng sôi nổi nói về cái người kia đã không có năng lực còn cướp vai của người khác, ở sau lưng ngáng chân người ta quá là ghê tởm.

Những lời này như cố ý nói cho Diệp Khả Hoan nghe.

Diệp Khả Hoan không thèm để ý, chỉ tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Nhưng mà lúc này, Trình Nghiên lại đột nhiên cười cười nhìn Diệp Khả Hoan: "Khả Hoan nói xem, mọi người nói có đúng không?"

Những người xung quanh cũng quay đầu lại, nhìn nàng với vẻ mặt hóng hớt.

Diệp Khả Hoan dừng lại, cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó đột nhiên nở nụ cười: "Ừ, cướp vai gì gì đó thực sự không có nghĩa lí gì, nếu có bản lĩnh thì dùng năng lực chân chính lấy được vai. Ở sau lưng như vậy..."

Diệp Khả Hoan nói đến đây, nàng nhìn vào mắt Trình Nghiên: "Thật sự quá Low rồi."

Trình Nghiên nuốt nước bọt, không thể ngồi yên, cảm giác như mình đang bị trào phúng. Mình đang bị mỉa mai sao?!

Sau đó, Diệp Khả Hoan khoác ba lô lên vai: "Tôi diễn xong rồi, đi trước."

"Được thôi, nếu có cơ hội thì cùng nhau hợp tác tiếp." Tuy rằng trong lòng Trình Nghiên đã mắng Diệp Khả Hoan không ra cái dạng gì, nhưng trên mặt vẫn treo lên một nụ cười vô hại. Hiển nhiên, công chúng sẽ luôn tốt với cô ấy.

Nghe xong lời này, Diệp Khả Hoan cười: "Đương nhiên không thành vấn đề. Rất mong đợi."

Nói rồi Diệp Khả Hoan xoay người rời đi.

Trình Nghiên nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt sắc như dao, ước gì có thể khoét ra một miếng thịt trên người nàng.

Đúng vậy, Trình Nghiên và Diệp Khả Hoan từng có khúc mắc.

Hai người họ ra mắt gần như là cùng nhau, nhưng mà Trình Nghiên gia nhập vào công ty lớn, Diệp Khả Hoan thì vào một công ty nhỏ, Trình Nghiên được trao tài nguyên tốt, quay một bộ phim đã trở nên nổi tiếng, có thể nói là rất nổi tiếng, không phải giống như nàng là loại người mà người khác chỉ cần nhìn đã muốn mắng, làm cho ông chủ vạch ra cho nàng con đường hắc hồng dối trá, vì vậy, khoảng cách địa vị giữa hai người ngày càng bị kéo ra xa.

Vốn dĩ Trình Nghiên và Diệp Khả Hoan không liên quan gì đến nhau, nhưng sau này có chuyện xảy ra, mối quan hệ giữa hai người đã thay đổi.

Lý do vẫn là chương trình tạp kỹ《 Đồ ăn đã sẵn sàng 》.

Ban đầu, Diệp Khả Hoan không được mời tham gia, tổ chương trình đã chốt sẽ mời Trình Nghiên. Sau này, ekip chương trình đã thay thế cô ấy bằng Diệp Khả Hoan, có lẽ vì họ cho rằng Trình Nghiên trông quá nhã nhặn, trong chương trình không thể tạo ra xung đột nên đổi thành Diệp Khả Hoan.

Sau đó, một bầu không khí kỳ lạ bùng lên giữa Diệp Khả Hoan và Trình Nghiên.

Khi ở trên phim trường, khi Trình Nghiên và Diệp Khả Hoan nói chuyện đều rất kì quái, thậm chí còn đăng tâm thư trên Weibo "Hối hận cũng là một loại trải nghiệm đẹp đẽ, đôi khi học cách nhường cơ hội cho những người cần nó cũng là một loại hạnh phúc." Lời lẽ hết sức ba phải.

Ngay sau khi những lời này phát ra, phần lớn cư dân mạng lập tức biến thành Sherlock Holmes, bắt đầu dò xét ý nghĩa sâu xa trong những lời này. Sau đó, cư dân mạng cho rằng Diệp Khả Hoan chắc chắn đã đút lót tiền cho tổ chương trình《 Đồ ăn đã sẵn sàng 》và cướp đi cơ hội tham gia chương trình này của Trình Nghiên nên Trình Nghiên mới thể hiện cảm xúc như vậy.

Cứ thế, Diệp Khả Hoan lại bị công kích đến mức mình đầy thương tích, họ nói rằng nàng là loại người kinh tởm trăm năm khó gặp trong giới giải trí.

Trước những điều đó, ekip chương trình không hé răng nửa lời. Rốt cuộc, không cần tiêu đồng tiền cắc bạc nào cũng tạo được độ hot cho chương trình, người ta mừng còn không kịp.

Rời đoàn phim lên xe, Diệp Khả Hoan nhìn xuống điện thoại của mình mới nhận ra, mẹ cô đã gửi cho cô vô số tin nhắn từ nửa giờ trước: "Con gái yêu, con xong việc chưa? Hôm nay mẹ đi shopping tiện mắt đi xem xe, con có muốn mua xe mới không? Chiếc Lamborghini này rất thích hợp với con, cũng chỉ có 9 triệu mà thôi..."

Diệp Khả Hoan nghe đến nhức cả đầu, đáp lại: "Con không cần." Sau đó, nhấp vào cuộc trò chuyện WeChat với Tưởng Lai Ân.

Sau đêm đó, bởi vì Tưởng Lai Ân đã sang thành phố lân cận chạy lịch trình, nàng lại ở một mình trong biệt thự. Kể từ đó, họ cũng không liên lạc qua mạng xã hội nữa, giống như 2 cái xác nằm trong danh sách bạn bè của nhau.

Nhưng bây giờ, vì chương trình thực tế, Tưởng Lai Ân cũng sắp trở lại. Chỉ nửa giờ trước, Tưởng Lai Ân đã đăng Weibo: "Cảm ơn lời chúc sinh nhật của các bạn, bắn tim ~"

Ngoài ra, Tưởng Lai Ân còn đăng status trong vòng bạn bè: "Đói bụng rồi, nhưng cao tốc vẫn đang tắc đường."

Diệp Khả Hoan đọc thầm status của cô mấy lần, đưa tay lên che trán, nắm chặt điện thoại.

Khi đi ngang qua một cửa hàng bánh ngọt, Diệp Khả Hoan ngước mắt hướng về nơi đó, dưới ánh đèn, những chiếc bánh kem trông thật huyền ảo, làm lòng Diệp Khả Hoan có chút lộn xộn.

Nói mới nhớ, hôm nay là sinh nhật của Tưởng Lai Ân, đúng ra, mình nên mua một cái cho cậu ấy.

Tuy nhiên, khi nghĩ lại họ đã không liên lạc nhiều ngày như vậy, quan hệ bây giờ cũng không nóng không lạnh, Diệp Khả Hoan lại cúi đầu xuống.

Đột nhiên nhớ ra Tưởng Lai Ân thích nhất là được ăn phần kem trên bánh.

Lúc ấy, mỗi lần đi ngang qua cửa hàng bánh ngọt, Diệp Khả Hoan sẽ mua một chiếc bánh kem, sau đó đưa kem cho cô, còn mình ăn phần cốt bánh bên trong. Tưởng Lai Ân lần nào ăn cũng lem nha lem nhem như một con mèo mướp.

Nghĩ đến đây, Diệp Khả Hoan không khỏi hơi nhếch môi cười.

Diệp Khả Hoan thở ra một hơi, cuối cùng xuống xe, đẩy ra cửa của tiệm bánh ngọt, bước vào.

Cửa hàng bánh trưng bày các loại bánh sặc sỡ, tất cả đều rất ngon. Nhớ đến ánh mắt sáng ngời của Tưởng Lai Ân khi ăn dâu tây cong cong lại như trăng khuyết, Diệp Khả Hoan ngồi xổm xuống, chỉ vào một chiếc bánh dâu tây, nói với nhân viên bán hàng: "Giúp tôi gói lại cái này." 

"Được, cô có cần lấy thêm gì không?" Nhân viên bán hàng lịch sự hỏi.

Diệp Khả Hoan trả lời: "Một cây nến."

Lát sau, Diệp Khả Hoan bước ra với một chiếc bánh kem nhỏ trên tay. Nửa giờ sau, trên tay nàng lại có thêm một đống thức ăn. Hầu hết đều là những thứ mà Tưởng Lai Ân và nàng rất thích ăn.

Hai tiếng rưỡi sau, ở trong biệt thự, Diệp Khả Hoan đã chuẩn bị xong một bàn đầy đồ ăn, nhìn bát đĩa trên bàn một chút, sau đó lại nhìn ra bên ngoài.

Sao cậu ấy chưa về?

"Mình đang làm gì vậy, chắc là người ta đã ăn rồi? Hơn nữa, cậu ấy có thể không muốn ăn những gì mình làm... Dứt khoát bỏ đi..." Diệp Khả Hoan suy nghĩ một lúc, chống tay lên bàn.

Đúng lúc này, cánh cửa bên ngoài biệt thự mở ra, đồng thời xe của Tưởng Lai Ân cũng lái vào, đèn pha bên ngoài quá chói mắt khiến Diệp Khả Hoan không khỏi trợn mắt há hốc mồm.

Diệp Khả Hoan đột nhiên sững sờ, cái này, bỏ hay không bỏ?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro