Chương 23 : Thiển hôn

Lâm Bảo Nhi nhìn dáng dấp Dương Châu nhìn chằm chằm vào Lâm Du Nhiên kia, vừa ước ao đố kị, vừa thèm nhỏ dãi, lại vừa kính nể. Nói chung, cô là càng nhìn càng khó chịu! Trong lòng hừ một tiếng, Lâm Bảo Nhi áp sát tới, ý định hôn một cái lên khuôn mặt của Lâm Du Nhiên, tuyên thệ chủ quyền một chút.

Lâm Du Nhiên cũng đang quay đầu dự định nói chuyện cùng với Lâm Bảo Nhi đây.

Thì như thế trong nháy mắt điện quang hỏa thạch, trùng hợp liền xảy ra như thế.

Môi mỏng có chút tái nhợt của Lâm Du Nhiên cùng đôi môi phấn hồng của Lâm Bảo Nhi, nhẹ nhàng sát qua... Xúc cảm như có như không, hai người chỉ cảm thấy trên môi nóng lên, thì trợn tròn mắt.

Dương Châu trừng lớn hai mắt, trong lòng vì "Diễm ngộ" của bản thân mà ai thán. Xem ra, ông trời không có cho hắn hậu đãi cái gì, hắn là thực sự một chút hy vọng cũng không có . Em có tình, chị có nghĩa, còn có hắn chuyện gì a.

Dương Châu trước hết phản ứng lại, xoay người lại ngồi xong, hai mắt nhìn tiền phương, nhìn không chớp mắt, tâm vô tạp niệm.

Lâm Bảo Nhi cũng là trợn tròn mắt, cô chỉ là nghĩ lướt qua một cái trên mặt của chị Nhiên Nhiên, thật không ngờ sẽ chạm vào môi... Trong lòng đầu tiên là cả kinh, sau đó ở chỗ sâu xa trong lòng thì xuất hiện một tiểu nhân, hoan thoát hoa chân múa tay vui sướng , trong miệng còn kêu to, thực sự là kiếm được kiếm được .

Lâm Du Nhiên thấy Bảo Nhi nhìn không chớp mắt mà nhìn chằm chằm nàng, giống như bị dọa sợ. Trong lúc nhất thời cũng có chút sửng sốt, không biết nên phản ứng thế nào.

Trước đó nàng đích thật là có loáng thoáng cảm thụ được tâm tư Bảo Nhi, cũng có dự định thử một lần với Bảo Nhi, thế nhưng không nghĩ sẽ nhanh như vậy!

Mặt của Lâm Du Nhiên không có chút cảm xúc nào làm cho Bảo Nhi phục hồi tinh thần lại, trong lòng hoảng hốt, khổ sở đến hô hấp đều sắp dừng lại. Tuyệt đối không thể để chị Nhiên Nhiên biết tâm tư của cô, tuyệt đối không thể! Chị Nhiên Nhiên nhất định sẽ chán ghét của cô!

Trong lòng của Bảo Nhi bách chuyển thiên hồi, hai tay nắm chặt nỗ lực làm cho mình bình tĩnh trở lại. Cúi đầu, chậm rãi thở ra một hơi, chỉ thấy Bảo Nhi hơi hơi mím môi, đang muốn chuyển hướng trọng tâm câu chuyện."Chị Nhiên Nhiên..."

Lâm Du Nhiên phát hiện Bảo Nhi bên cạnh nàng bi thương sắp tràn ra tới, bầu không khí ngột ngạt, không tiếng động thở dài một hơi. Từ nàng sống lại tới nay, mọi chuyện đều theo Bảo Nhi, sủng Bảo Nhi, thật vất vả mới làm cho Bảo Nhi mở rộng trái tim, hoạt bát chút, rộng rãi một chút. Làm sao sẽ đành lòng gặp đến Bảo Nhi lại biến trở về Bảo Nhi đầy thống khổ, áp lực trước kia đâu .

Đây là Bảo Nhi của nàng a, là Bảo Nhi yêu nàng nhất, cũng là Bảo Nhi mà nàng yêu nhất a. Cho dù tình cảm của nàng đối với Bảo Nhi, không phải hoàn toàn đều là tình yêu thì lại thế nào, chỉ cần đó là Bảo Nhi. Bảo Nhi của nàng!

Nghĩ tới đây, Lâm Du Nhiên tự nhiên hiểu ra, tâm tình nhất thời tốt đẹp như năm tháng diễm dương thiên. Nghĩ lại trong lúc đó, nghĩ đến phản ứng vừa rồi của Bảo Nhi, Lâm Du Nhiên lại có chút phiền muộn. Bảo Nhi của nàng thực sự rất không có cảm giác an toàn, cũng rất không tin nàng, người chị này...

Lập tức, Lâm Du Nhiên giống như nghĩ tới cái gì, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, nổi lên tạm tư trò đùa dai. Cho em không tin tôi như vậy! Liền sợ tôi không để ý tới em, chỉ như vậy thì lùi bước ! Liền không có lòng tin với tôi như vậy sao!

Đúng rồi, còn có trước đó giả bộ đáng thương, mượn cớ sợ hãi tận thế đã tới, ăn vạ ở trong phòng nàng muốn cùng nàng cùng nhau ngủ. Món nợ này cũng muốn cùng nhau tính lên!

Nghĩ như vậy , Lâm Du Nhiên ngạo kiều, quyết định chủ ý muốn thật tốt "tính sổ" với cô em gái này.

"Bảo Nhi." Lâm Du Nhiên nhỏ đến không thể nghe thấy gọi Bảo Nhi một tiếng.

Chỉ thấy hai tay của Lâm Du Nhiên giống như trân bảo mà nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Nhi, ở trong ánh mắt không thể tin tưởng được của Lâm Bảo Nhi, hời hợt hôn một cái giống như chuồn chuồn lướt nước trên môi phấn nộn của Lâm Bảo Nhi.

Trong nháy mắt, đôi mắt của Bảo Nhi phóng ra hào quang sáng nhất, liền lòng của nàng cũng giống như bị đốt sáng lên, không kìm lòng được mà bậc ra một nụ cười thật to.

Lâm Du Nhiên nhíu mày, đối với phản ứng của Lâm Bảo Nhi rất là hài lòng. Này còn tạm được đi, vậy thì một hồi trò đùa dai nho nhỏ này thì thôi . Sau đó, giống như cái người vừa đưa lên nụ hôn nhợt nhạt kia đều không phải nàng, buông hai tay, khoanh chân ngồi xong, tu luyện!

Lâm Bảo Nhi há hốc miệng, chị Nhiên Nhiên đây là có ý gì ?

Vẫn ngây ngốc duy trì tư thế mặt hướng Lâm Du Nhiên, Bảo Nhi giống như bị khối băng đông lạnh ở, vẫn không nhúc nhích. Trong đầu tiểu nhân cắn khăn tay nhỏ xoắn xuýt, chị Nhiên Nhiên đây là có ý gì đây? Rốt cuộc là ý gì đây!

Bảo Nhi nghĩ đầu óc của mình đã chết máy, tràn đầy chỉ có nụ hôn nhợt nhạt kia của Lâm Du Nhiên.

Mà chị Nhiên Nhiên đang ở tu luyện a, không thể quấy nhiễu chị Nhiên Nhiên chuyên tâm tu luyện . Thế nhưng, vẫn là thực sự rất muốn biết đến! cuối! cùng! chị Nhiên Nhiên! là! Có ý tứ ! Gì ! A!

Lâm Bảo Nhi vừa lo lắng vừa mừng rỡ lại là chờ mong chờ đợi Lâm Du Nhiên tu luyện kết thúc.

Trong tu luyện Lâm Du Nhiên dùng ý niệm quan sát đến Lâm Bảo Nhi, thấy dáng dấp cô vừa lo lắng vừa mừng rỡ lại nơm nớp lo sợ, len lén cười thầm. Tiểu nha đầu, trong lòng quỷ tâm tư nhiều như vậy, để cho em thật là khó chịu khó chịu chút đi.

Có lẽ là bởi vì sự tình của Bảo Nhi đã giải quyết. Cái tảng đá lớn như có như không vẫn đặt ở trong lòng Lâm Du Nhiên, thoáng cái thì tiêu thất.

Lâm Du Nhiên tu luyện phi thường thuận lợi. Vô luận là tốc độ tu luyện, trình độ tập trung, tình trạng tiến triển, cũng đều tang mạnh .

Làm cho nàng lập tức chìm vào hoàn cảnh vong ngã. Liền cái khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Nhi sắp xoắn xuýt thành cái bánh bao nhỏ, cũng không có phát hiện.

Đợi đến khi Lâm Du Nhiên từ trong nhập định trung trở lại, đã qua đi một giờ, nàng cảm thấy hiệu quả của lần tu luyện này có thể chống đỡ trải qua cả ngày.

Nhìn nữa lại thấy Lâm Bảo Nhi đã dựa vào cửa sổ xe ngủ, Dương Châu đã nhắm mắt dưỡng thần trên ghế lái phụ. Triệu Bằng Tường lái xe đã từ vùng ngoại thành chủa thành phố tiến lên cao tốc NB.

Cao tốc NB, nối thẳng từ thành phố N đến thành phố B, dùng mỗi tiếng đồng hồ một trăm km đến tính toán, dọc theo đường đi nếu không có gì ngoài ý muốn nói, chỉ cần hơn năm tiếng đồng hồ là có thể đến.

Triệu Bằng Tường thấy Lâm Du Nhiên tỉnh lại, nhỏ giọng nói rằng: "Lúc này tang thi ít, Bảo Nhi mệt mỏi liền nghỉ ngơi ." Hắn đã từ bên trong kiếng chiếu hậu gặp được hai người hỗ động, nếu như trước chỉ là hoài nghi, hiện tại đã xác định quan hệ của hai người. Do dự một chút, nhưng Bảo Nhi rốt cuộc vẫn là cháu gái của hắn: "Con với Bảo Nhi..."

"Ân." Lâm Du Nhiên trầm thấp đáp tiếng: "Cậu phản đối sao?"

"Tận thế đều tới rồi, cậu phản đối hay không cũng có quan hệ gì. Cậu hiện tại chỉ mong Thành Thành khỏe mạnh, hai đứa cũng khỏe mạnh. Thì an tâm ." Triệu Bằng Tường hiển nhiên vẫn là không yên lòng con gái của mình.

"Cậu cũng đừng lo lắng quá, cậu phải tin tưởng con gái của mình, nàng hội bảo vệ tốt bản thân ." Lâm Du Nhiên an ủi."Chúng ta còn bao lâu nữa mới có thể đến thành phố B ?"

Nói đến cái này Triệu Bằng Tường hiển nhiên không quá lạc quan."Nguyên bản từ thôn chúng ta xuất phát, từ thành phố A đến cao tốc NB này. Chỉ cần hơn hai giờ là được, nhưng chúng ta dọc theo đường đi va va đụng đụng, mất hết bốn, năm giờ mới đến."

Chủ yếu là bởi vì có vài đoạn đường, tang thi phá lệ tập trung. Bọn họ mất đi không ít công phu, đi đường nhỏ vòng qua đi, mới vòng thêm vài đoạn đường. Miễn cho trực tiếp va chạm với tang thi. Cứ như vậy, từ trong thôn đến thành phố A liền tốn thêm rất nhiều thời gian.

Nghĩ đến tình huống một đường như vậy, sắc mặt của Triệu Bằng Tường sắc mặt trầm trầm: "Nguyên lai cậu nghĩ , chúng ta nắm chặt điểm, đêm nay là có thể chạy tới thành phố B. Thế nhưng, lấy tình huống hiện tại xem ra, chỉ sợ dọc theo đường đi này còn có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chúng ta đây có thể phải chạy suốt đêm mới có thể đến được thành phố A ."

Lâm Du Nhiên gật đầu, nàng đã dự liệu đến. Một đường đi tới này, nhất định không thể thuận lợi như Triệu Bằng Tường suy nghĩ như vậy. Bất quá nàng ở trên xe chuẩn bị nhiều đồ ăn như vậy, coi như là phải qua một tuần mới có thể đến được thành phố B, cũng không lo lắng vấn đề thức ăn nước uống. Duy nhất sợ, là chỉ sợ xe không xăng, không thể tiếp tục lên đường.

Hiển nhiên Triệu Bằng Tường cũng nghĩ tới cái này: "Ở trước khi vào trạm thu phí, cậu nhớ có một trạm xăng dầu. Chúng ta trước tiên châm đầy xăng cho xe, ăn chút lương khô nghỉ ngơi một hồi, sau đó lại tiếp tục xuất phát."

Triệu Bằng Tường nghĩ đến chu toàn như vậy, Lâm Du Nhiên cũng không nói thêm nữa. Gật đầu, dặn một câu: "Cậu lái xe mệt mỏi, liền đổi con tới."

Triệu Bằng Tường gật đầu, nhưng là nơi nào thực sự sẽ làm nàng lái xe đâu. Thứ nhất là Lâm Du Nhiên tuổi còn trẻ, phỏng chừng là mới lấy được bằng lái, hắn không yên lòng để cho Lâm Du Nhiên lái xe, thứ hai là hắn thực sự rất lo lắng Thành Thành, chỉ có thể dùng lái xe tới phân phân tâm, bằng không hắn sợ hắn sẽ gấp điên mất.

Một đường không nói chuyện, tiếp tục tiến lên. Rất nhanh liền tới trạm xăng dầu Triệu Bằng Tường nói.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #tag