Chương 32: Biết bơi sao?

[1] Chữ hồi trong đậu hồi hương có bao nhiêu cách viết? (茴香豆的茴字有几种写法?): Câu này xuất phát từ Lỗ Tấn qua tác phẩm Khổng Ất Kỷ. 

Nếu như mọi người có hứng thú thì có thể tìm đọc tác phẩm này. Ở trong truyện, Khổng Ất Kỷ nói, chữ Hồi (茴) có bốn cách viết.

Mình sẽ giải thích một chút về chữ này ở cuối truyện, ai có hứng thú có thể đọc nhen.

[2] Túng bao (怂包): Hèn nhát, nhút nhát

*loại: Trong bản raw tác giả để nguyên chữ 'pass' luôn ý. Mà ghép lại nó không hợp ngữ cảnh nên mình tự ý sửa o(〒﹏〒)o

[3] Dao Trì tiên cảnh (Cảnh tiên nơi Dao Trì): Theo truyền thuyết thì Dao Trì là một cái ao trên thiên đình, là nơi ở của Tây Vương Mẫu. Đây cũng là nơi bà trồng cây Bàn Đào mà 3000 năm mới kết quả, ai ăn được quả Bàn Đào sẽ thành tiên, trường sinh bất tử.

Lại nói một chút về Bàn Đào nha, nó chính là quả đào mà Tây Vương Mẫu trồng, khi kết trái, Tây Vương Mẫu sẽ mở hội bàn đào (thường chỉ có 7 quả thôi), sau đó mời các thượng tiên tới chung vui. (Ai xem Tây Du Ký sẽ biết hội bàn đào này, cái đoạn Tôn Ngộ Không vặt đào ăn không chừa quả nào ấy...)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đặng Dĩ Manh cả đêm không ngủ. Tâm tình phức tạp, đầu óc hỗn độn. Không phải chưa từng có người nói với cô rằng nhân thế hiểm ác, nhưng cô đúng là không dự đoán được, Khương Tự Uyển, cái người đẹp như thiên tiên kia, cái người là nữ thần mà hàng vạn người tôn sùng, trong bụng lại đen nhánh như mực.

Gương mặt mỹ nhân kia, thế nhưng lại đi đoạt lời kịch của tiểu lưu manh.

Vì gậy ông đập lưng ông, Đặng Dĩ Manh phục chế lại lời kịch của nàng, kết quả là, luyện thêm hai lần nữa.

Cô vậy nên cũng không quan tâm tới bữa tối thế nào, nói mình mệt nhọc, về phòng nằm.

May mà Khương Tự Uyển cũng không miễn cưỡng cô, tự lo bản thân ngồi ở dưới tầng đọc lại lời kịch và kịch bản của mình, có lẽ cũng tùy tiện làm món gì đấy ăn điền bụng, nghe được tiếng bước chân của chị ấy đi ngang qua phòng mình, Đặng Dĩ Manh nằm trong ổ chăn run bần bật.

Thật đáng sợ. Đại Uyển thật đáng sợ.

Đặng Dĩ Manh che tai lại, trằn trọc rất nhiều, nghĩ làm sao để thoát thân đây.

Hiệp ước trợ lý còn chưa tới kì hạn.

Số người ở nơi thành thị này mà cô có thể tin cậy cũng chỉ có một vài.

Quan hệ với các bạn cùng phòng tuy rằng rất tốt, nhưng họ cũng không có thời gian và tinh lực lo chuyện này nha.

Cô lấy di động ra, run run rẩy rẩy nhắn vài tin cho Tiêu Triệt. Thuyết minh muốn sớm được gặp hắn.

Tiêu Triệt lập tức nhắn trả lời, hỏi cô có việc gấp gì sao.

Đặng Dĩ Manh sợ bão cát thế này mà hắn tới đây sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn, vì vậy trả lời rằng, không phải việc gấp.

Tiêu Triệt gọi điện thoại tới, sợ sợ cười: "Rốt cuộc có chuyện gì, em hù chết anh, anh đã đi nơi khác mất rồi. Nhưng em cũng đừng sợ, nói cho anh biết có chuyện gì, anh có thể nhờ người tới giúp em."

Đặng Dĩ Manh nghe xong, vội nói không có việc gì không có việc gì.

Thế giới lại về với yên tĩnh, Đặng Dĩ Manh cũng cảm thấy bản thân rất buồn cười.

Miệng còn có chút tê.

Nằm yên tĩnh nhìn trần nhà, tâm loạn như ma, trong đầu cũng đã bắt đầu liệt kê hàng loạt từ nếu.

Giả sử ngày mai cô bắt đầu biến mất, sinh hoạt của Đại Uyển phải làm sao bây giờ.

Nếu nói về việc kiếm trợ lý mới, cũng không thể ngay lập tức đi nhậm chức được.

Còn chưa nói đến giải quyết xong vấn đề tiền nhiệm phải mất thêm một đoạn thời gian thử việc nữa.

Gần đây Đại Uyển lại rất bận, nếu không có đủ dinh dưỡng, hoặc là, không hài lòng với trợ lý mới, vậy khẳng định sẽ xảy ra sự cố không mong muốn.

Tuy rằng một người thường xuyên rèn luyện có hệ miễn dịch rất tốt, nhưng không phải lúc chị ấy mắc mưa, Đại Uyển cũng vẫn phát sốt sao.

Vậy nên trước cho chị ấy một đoạn thời gian giảm xóc đã, cô mới có thể an tâm mà rời đi.

Vì sao lại muốn chạy trốn? Bởi vì. Tuy rằng cô không còn nhớ chữ hồi trong đậu hồi hương có bao cách viết [1]. Nhưng chữ túng trong từ túng bao [2] lại là chuyên môn của cô đó.

Có phải do chán ghét Đại Uyển không? Đương nhiên không phải.

Nhưng để cô tiếp thu cái giả thiết này, trở thành người chuyên trách bồi luyện hôn diễn cho Uyển tỷ, cô lại làm không được.

Cụ thể phải nói tới quan hệ nhân quả, với bộ dung lượng bé nhỏ tới không đáng kể của não cô, là không thể tưởng được.

Nếu đã không tưởng được, thôi thì cô dứt khoát nằm xuống ngủ đi.

Sự tình ngày mai có ngày mai gánh.

Hết bão cát, lại tới gió giật cấp sáu tới cấp bảy, thổi ầm ầm cả nửa đêm, đến sáng hôm sau, trời lại xanh mây lại trắng, thời tiết đẹp vô cùng.

Đặng Dĩ Manh bị tiếng chuông báo thức nháo tỉnh, ngồi dậy, đi tới bên cửa sổ, duỗi người đón tia nắng ban mai.

Mở cửa phòng, không biết xui xẻo từ đâu mà cũng đúng lúc Khương Tự Uyển ra khỏi phòng, nàng đã đổi một bộ trang phục ra ngoài, nhìn bộ dáng có vẻ như đã tập thể dục rồi.

Tình cảnh lại lâm vào không khí xấu hổ.

Mặt của Đặng Dĩ Manh nói hồng liền hồng, đứng ở nơi đó, co quắp tới tay chân cũng không biết nên để chỗ nào.

"Chào buổi sáng." Khương Tự Uyển đã khôi phục lại khí chất của nữ thần, mọi sự bất lương của tối hôm qua như đã bị ánh mặt trời của ngày mới thu gom lại hết.

Nhưng mà Đặng Dĩ Manh đã nhìn thấy một mặt khác của chị ấy, cái biểu tượng hoãn mỹ bây giờ, đã không lừa được cô.

Đại Uyển chào buổi sáng xong, đứng bất động, tựa hồ đang đợi cô đáp lời.

Đặng Dĩ Manh chỉ có thể lắp bắp mà nói: "Chào, chào buổi sáng."

Một trước một sau đi xuống tầng, hôm nay hai người rất đồng bộ, cùng đứng ở trước gương đánh răng.

Đặng Dĩ Manh trong toàn quá trình cơ hồ muốn nổ tung, lúc nhịn không được muốn nhấc chân chạy, lại nhớ đến câu nói lần trước của Khương Tự Uyển, thấy chị ấy thì không thể trốn.

Vậy nên cô dùng biện pháp bổ cứu khác là, đem đôi mắt nhắm lại, rốt cuộc dưới động tác máy móc đánh răng của mình, mới dần dần bĩnh tĩnh.

Nhớ tới thái độ lần trước của Đại Uyển, chị ấy có vẻ chán ghét những người không có trách nhiệm.

Vậy nên nếu muốn đạt được lòng thông cảm của chị ấy, ngàn vạn lần cần bình tĩnh, bảo trì lí trí.

Bữa sáng trên bàn, Đặng Dĩ Manh phết mứt trái cây lên mặt bánh mì, "Uyển tỷ, em, em có một yêu cầu quá đáng."

Khương Tự Uyển trả lời nàng một tiếng.

"Ngày hôm qua chị nói, lại tuyển thêm trợ lý," Đặng Dĩ Manh ùng ục nuốt xuống nước miếng, "Em cảm thấy, có thể suy xét một chút."

Khương Tự Uyển tựa hồ không thể lý giải, trầm mặc trong chớp mắt mới hỏi: "Không phải em nói không cần sao?"

Nay đã khác xưa. Rất nhiều chuyện đã xảy ra thay đổi.

Đầu của Đặng Dĩ Manh cúi xuống càng thấp, cái cằm cơ hồ đã chạm xuống mặt bàn, "Em muốn xin nghỉ với chị. Các loại kì thi sắp tới rồi. Chờ tới lúc em chuẩn bị cho kì thi cuối kỳ, không có ai chăm sóc Uyển tỷ sao được......"

Đặng Dĩ Manh ngập ngừng, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt trầm tĩnh của Đại Uyển, bỗng phát hiện bản thân vô pháp nói tiếp. Dù sao lời nói dối kiểu này có quá nhiều sơ hở.

Còn không bằng thành thật công đạo chính mình lúc đối mặt với chị ấy liền cảm thấy toàn bộ hệ thống muốn hỏng mất.

Trải qua khoảng thời gian trầm mặc ngắn ngủi, Khương Tự Uyển lại giống như đã hiểu mà gật đầu: "Ừm. Có thể cho em nghỉ."

Mặt Đặng Dĩ Manh dại ra. Cư nhiên đồng ý dễ dàng vậy sao?

Khương Tự Uyển đứng dậy, "Đến lúc đó em trở về học thật tốt."

Đặng Dĩ Manh ngẩn người, thấy chị ấy muốn ra cửa, vội vội vàng vàng theo sau.

Xe của Tiếu quản lý đã chờ ở nơi đó, Khương Tự Uyển lo bản thân đi tới trước, Đặng Dĩ Manh nhấp miệng theo vào.

"A." Trước khi lên xe, Khương Tự Uyển bừng tỉnh, dường như nghĩ đến cái gì mà xoay người, "Đúng rồi Đặng Dĩ Manh, việc tuyển trợ lý tân nhiệm này, giao cho em."

Đôi mắt Đặng Dĩ Manh đã trừng lớn, chỉ chỉ mặt mình, "Em?" Không phải Lưu Điềm sao.

"Đúng vậy, em." Đại Uyển gật đầu, "Có những việc gì cần chú ý, em nhớ nói rõ với trợ lý mới. Đây là giao nhận công tác, em minh bạch đúng không."

Đặng Dĩ Manh ngồi trong xe lâm vào trầm tư. Ôm đầu gối, cau mày, chu môi không nói lời nào.

Khương Tự Uyển liếc mắt nhìn em ấy một cái, khóe miệng khẽ cong, khó mà phát hiện ý cười. Nàng sớm đoán được thứ này sẽ chạy trốn. Thật ra nàng còn nghĩ, Đặng Dĩ Manh đại khái sẽ không từ mà biệt. Bởi vì sợ nửa đêm em ấy nhân lúc nàng chưa chuẩn bị mà trốn đi, trước khi ngủ còn cố ý mở hệ thống phòng trộm, một khi có người có ý đồ mở cửa, lập tức sẽ vang lên tiếng chuông cảnh báo.

Cũng may. Coi như đứa nhỏ này còn có tinh thần trách nhiệm. Biết nói một tiếng.

Chỉ là tìm cái cớ cũng quá sứt sẹo —— kỳ thi cuối kì?

Muốn để Đặng Dĩ Manh tiếp thu một sự tình nào đó, thật đúng là không có kiên nhẫn thì không được. Mà nàng cũng không nóng nảy.

Hôm nay Đặng Dĩ Manh bận từ trong ra ngoài, chỉ có thể tranh thủ thời gian nghỉ giữa trưa, bò vào một trang web thông báo tuyển dụng để tuyển người.

Buổi chiều, hòm thư đã thu được mười mấy phong tin nhận lời mời, đều có ảnh sinh hoạt theo yêu cầu của cô nữa.

Cô yên lặng lật xem lý lịch sơ lược của người ta.

Ứng viên số một, ba, năm, chín, bộ dáng quá xinh đẹp, loại*.

Số sáu, dáng người cao gầy, quá có khí chất, loại.

Số hai và mười hai, nhìn qua thực giản dị, nhưng mà vừa nhìn tới bằng cấp, thôi bỏ đi, vì cái gì số năm là dân triết học, lại chạy ra đây nhận lời mời làm trợ lý hả. Lại nhìn một chút, à, thì ra là muốn có kinh nghiệm thực tập.

Không được. Sinh viên của hệ triết học, khả năng liếng thoắng quá cao, có thể cùng Uyển tỷ buôn chuyện đủ loại từ thơ từ ca phú đến triết học của nhân sinh. Không được. Loại.

Xem qua xem lại, ai đó loại sạch hơn mười người được chọn.

Đến nỗi vì sao tiêu chuẩn xét duyệt của cô lại nghiêm khắc như vậy? Về vấn đề này, Đặng Dĩ Manh giải thích là, quá xinh đẹp hay quá biết cách nói chuyện, đều sẽ ảnh hưởng tới công tác của Uyển tỷ.

Chống mặt, buồn rầu một buổi trưa.

Buổi chiều khi kết thúc công việc, cô ở trên xe tự thú với Đại Uyển, "Uyển tỷ, em không tìm thấy người thích hợp được chọn, vẫn để chị Điềm giúp chị kiếm, được không."

Nếu để Lưu Điềm tuyển, cô sẽ không biết người thay thế mình là ai, cũng quản không được.

Khương Tự Uyển dựa vào ghế dựa, nhẹ nhàng gật đầu.

Hôm nay Đặng Dĩ Manh vẫn ở nhà Đại Uyển, làm cho chị ấy một bữa tối đơn giản. Lúc qua kêu chị ấy ăn cơm, chỉ thấy chị ấy dùng quyển vở che khuất mặt, dựa vào sopha, có vẻ ngủ rồi.

Đặng Dĩ Manh vươn tay, vừa muốn đánh thức chị ấy, bỗng nhiên lại nhìn thấy cái sopha.

Chỉ là trong nháy mắt thôi, gương mặt đã nóng bừng như ngọn lửa phần phật cháy lan ra đồng cỏ. Hiện tại nhìn đến sopha, vô luận là loại sopha nào, cô cũng không thể thuần khiết được. Trong đầu là rất nhiều các hình ảnh kịch liệt ùn ùn kéo tới.

Nếu như cô nhớ không nhầm, lần hôn cuối của hôm qua, còn bị Đại Uyển sờ soạng ngực, vậy nên cô mới đại kinh thất sắc đó. Không phải nói là bồi luyện hôn diễn sao.

Tay Khương Tự Uyển giật giật, đem cuốn vở rời khỏi mặt mình, thấy Đặng Dĩ Manh đứng trước mặt, gương mặt đỏ bừng như hoa hồng đỏ, "Sao vậy?"

"Ăn cơm. Uyển tỷ." Đặng Dĩ Manh loạch xoạch rơi nước mắt.

Khương Tự Uyển ngồi đoan chính lại, nghiêm túc hỏi: "Khóc cái gì."

Đặng Dĩ Manh lắc đầu, nhưng nước mắt vẫn đong đầy mà tràn ra ngoài, vậy nên phải giơ tay lau đi.

Khương Tự Uyển đứng lên, kéo cô về phía bàn ăn ngồi, "Nói đi, khóc cái gì?"

Đặng Dĩ Manh khóc thút thít nói: "Uyển tỷ, xin, xin lỗi, em quá làm ra vẻ. Nhìn chị, em chịu không nổi. Em, em muốn cong mất."

Khương Tự Uyển quả thực không biết nên khóc hay cười, "Bởi vì chúng ta hôn môi?"

Đặng Dĩ Manh sợ tới mức ngay cả nước mắt cũng quên rớt luôn, cái loại từ ngữ này, cứ để nó nhảy ra như vậy hả.

"Manh Manh." Đại Uyển dịu dàng tới lạ thường.

"......Dạ."

"Chị nói luyện hôn diễn, đương nhiên là trêu em thôi." Thanh âm Khương Tự Uyển nhẹ vô cùng, "Chị không quay loại diễn này. Nói thật ra, chị thật sự chưa từng gặp qua, ai ngốc như em vậy. Cảm ơn em đã giúp chị đổi mới nhận tri về nhân loại."

Gương mặt Đặng Dĩ Manh còn vương đầy nước mắt, ngẩng đầu nói: "Đùa em thôi?"

Khương Tự Uyển đỡ cái trán, đau đầu vô cùng, không nghĩ tới lần đầu tiên thổ lộ cư nhiên là loại trường hợp khó đỡ thế này, quả thực là gà bay chó sủa. "Chị thích em nha."

Đặng Dĩ Manh bị câu nói này làm chấn động, giống như một con bò to xác ngốc nghếch ăn phải một tạ búa, ngốc tại nơi kia. Chỉ kém kêu tiếng bò mà thôi.

Ngày hôm qua lúc mà Uyển tỷ nói chỉ có cô, cô vẫn còn không dám nghĩ tới phương diện này.

"Nhưng mà," Khương Tự Uyển cầm lấy chiếc đũa, "Nếu em vẫn chưa tiếp thu được, dựa theo lời nói ban sáng, chị có thể cho em nghỉ."

Đặng Dĩ Manh hít hít cái mũi, nhìn nơi khác, nhẹ giọng hỏi: "Từ ngày mai em bắt đầu xin nghỉ, có thể sao?"

"Có thể." Đại Uyển nhét một cây súp lơ nhỏ vào miệng.

Đặng Dĩ Manh cứ như vậy, ngày hôm sau về trường học.

Cùng Uyển tỷ của mình mất đi liên lạc.

Thời gian kéo dài tới ba tuần, cô còn cố ý xin phép tắt máy di động.

Mỗi ngày theo bạn cùng phòng đúng giờ đi học, lại đúng giờ tan học, điên cuồng bổ sung tác nghiệp đã bỏ dở. Cùng lúc đó còn vượt qua kỳ thi giữa kì không chút gợn sóng.

Tới khi có điểm, miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, đây là kết quả của buổi tối trước hôm thi liều mạng thức đêm làm bài.

Tin rằng không ảnh hưởng tới điểm cuối kì, Đặng Dĩ Manh nhẹ nhàng thở ra. Vào một ngày trời nắng, ánh mặt trời cao cao, mây rất ít, cô nằm trên mặt cỏ trước thư viện phơi nắng.

Đầu gối lên một cuốn từ điển thành ngữ thật dày.

Cuốn sách này cũng là vì khi cô bị giáo sư chỉ tên phê bình trên lớp, nói lượng từ của Đặng Dĩ Manh thiếu thốn.

Vậy nên hiện tại cô sẽ thường thường mở từ điển ra đọc hai trang. Đây là biện pháp ngốc nghếch hết sức, lại thực thích hợp với cô.

Nhìn bầu trời xanh đến không bình thường, cô cảm thấy bừng tỉnh, hẳn là đã tới lúc khôi phục lại liên lạc với bên ngoài.

Vậy nên vào thư viện mở internet.

Đóng tiền điện thoại.

Tín hiệu đã được khôi phục đầy sóng cách đây hai phút, tay suýt nữa bị chấn động tới tê rần. Các tin tức muôn hình muôn vẻ. Mặt Đặng Dĩ Manh lạnh nhạt nhìn mấy cái quảng cáo vài đồ linh tinh, giống như virus ùa vào trong di động. Cuối cùng cô nhấn xem WeChat.

Tiêu Triệt gửi cho cô mười mấy tin nhắn, đều là quang cảnh hoặc đồ ăn nơi mà hắn đi ngang qua trong lúc quay chụp.

Sơ lược xem qua, sau đó phản hồi lại hắn một ngón tay cái.

Sau đó nhấn xem Weibo.

Tin nhắn của người mình follow cũng có một cái, là Đại Uyển nhắn với cô, "Đặng Dĩ Manh, ăn xong rau xà lách rồi."

Đặng Dĩ Manh ngồi dậy, cau mày.

Đại Uyển thật là nữ nhân xấu xa.

Thời điểm nhớ tới cô, là muốn cô đi mua đồ ăn sao.

Nhưng mà, cái tin nhắn này, là của hai tuần trước.

Chắc sau đó đã có trợ lý tân nhiệm chăm sóc chị ấy rồi.

Cho nên mới không lại tìm cô nữa.

Trong khoảng thời gian này có vẻ chị ấy cũng rất bận việc quay chụp, ngay cả Weibo cá nhân cũng không đổi mới, còn tài khoản Weibo công việc vừa vào đã biết là bộ phận truyền thông của công ty giúp chị ấy quản lý.

Rời khỏi bên người Đại Uyển mấy ngày nay, trong óc của cô đều tràn ngập kiến thức của sách giáo khoa.

Đã không rảnh mà nghĩ tới thứ khác nữa.

Phịch Lịch Bối Bối nói cô trở nên thật an tĩnh thật trầm mặc, hợp lý hoài nghi có phải cô chia tay người yêu rồi hay không.

Đặng Dĩ Manh hiện tại ngẫm lại, không biết Đại Uyển có được tính là đối tượng của mình không.

Chủ yếu thì, cô thật sự chỉ là một động vật đơn bào.

Chỉ có thể thực hiện tiến trình duy nhất là tự hỏi.

Khương Tự Uyển là nữ thần, Khương Tự Uyển là tình địch.

Chưa từng có loại giả thiết nào nói với cô rằng, chị gái nhỏ xinh đẹp tới mức khiến người giận sôi này, có thể là bạn gái mình.

Cho nên những cảm tình cùng dục niệm xa lạ lại mãnh liệt đó, khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Phi thường hèn nhát mà chạy trối chết.

Cô giúp mình giải vây như vậy, Đại Uyển chưa chắc đã biết, mà biết cũng chưa chắc lý giải.

Thật ra hai người quen nhau cũng không lâu. Đại Uyển hẳn thực mau sẽ có thể quên cô.

—— lùi một vạn bước tới nói, giả sử Uyển tỷ thật sự muốn yêu đương với con gái, ít nhất cũng là loại người có cấp bậc tương đương với mình như Du Định Nhu nha. Giả thiết đối thủ một mất một còn trong tiểu thuyết bách hợp cũng đang là mốt hot nhất hiện giờ. Còn cô là đệ tử nghèo ngốc ngốc nghếch nghếch, bộ dáng cũng chỉ có thế này, có tài đức gì, dựa vào cái gì mà nhặt nữ thần của hàng vạn người về nhà đây?

Uyển chuyển quanh co vòng vèo mà nghĩ, Đặng Dĩ Manh phát hiện bản thân, vi diệu mà tự ti.

Đem ngón tay cái đặt lên đôi mắt, từ khe hở của ngón tay mà nhìn thẳng về phía mặt trời.

Có lẽ là vì ánh sáng mặt trời quá mạnh mẽ đâm bị thương rồi, hốc mắt bỗng cảm thấy chua xót.

Như vậy cũng tốt.

Giống như một giấc ảo mộng đẹp đẽ của thanh xuân.

Nếu như thân thể của cô khỏe mạnh mà sống thọ đến gần trăm tuổi, như vậy cô có thể kiêu ngạo mà khoe khoang với đám trẻ rằng, "Mấy đứa có biết ảnh hậu quốc dân không, là cái người nổi tiếng trên toàn thế giới Khương Tự Uyển đó, chị ấy đã từng nói thích bà, tụi bà còn từng hôn nhau nha."

Đứa trẻ kia nhất định sẽ nói cô khoác lác.

Lúc ăn cơm vào giữa trưa, Phích Lịch Bối Bối ra hiệu cho An Uyển, bảo nàng nhìn xem Đặng Dĩ Manh.

Dù sao thì An Uyển cũng tương đối thành thục hơn một chút, gọn gàng dứt khoát hỏi: "Manh, cậu có phải đã khóc không?"

"A?" Mí mắt Đặng Dĩ Manh vẫn còn nóng, cô cũng biết là nhất định có chút sưng, nhưng ai đó hạ quyết tâm muốn quỵt nợ, "Không có mà. Là lúc nãy dụi mắt."

"Cậu thật sự thất tình đúng không." Lê Bối Bối thở dài.

Đặng Dĩ Manh lắc đầu: "Không có."

"Gặp được người xấu phải nhân lúc còn sớm, như vậy cậu mới có thể trưởng thành." Lê Bối Bối nói, giống như một chị gái tri kỉ.

Đặng Dĩ Manh ngây ngô cười: "Ừ. Nhưng mà thật sự không có. Không có người xấu."

An Uyển nghĩ nghĩ, "Đúng rồi, Manh Manh, tối thứ bảy này, hội học sinh có tổ chức một bữa tiệc giao lưu, cậu tới chơi đi."

Đặng Dĩ Manh vừa muốn cự tuyệt, Lê Bối Bối lập tức nói: "Đúng đúng đúng, đi chơi, biện pháp tốt nhất để nhổ tận gốc một đoạn tình cảm, chính là nhanh chóng bắt đầu một đoạn cảm tình khác. Ký ức của cậu sẽ được bao bọc lại. Chờ khi cậu có trải nghiệm mới rồi, những đoạn ký ức buồn khổ kia sẽ không thể làm tổn thương cậu nữa."

Vậy nên đến tối thứ bảy, Đặng Dĩ Manh bị hai người bạn của mình kéo sống kéo chết đi tham dự.

Trên người cô chỉ mặc một cái áo khoác đen không chút đặc sắc. Bên trong là cái áo len trắng đã bị giặt tới sắp bung sợi.

Giày cũng là nửa cũ rồi.

Tuy là vậy, nhưng cô vẫn được tiếp đãi tương đối nhiệt tình.

Tiểu học muội năm nhất, ở trong mắt các học trưởng, giống như hộp kem Neapolitan vậy. Ngọt ngào lại ngọt ngào. Lê Bối Bối vừa mới buông tay cô, lập tức đã có hai tên không có ánh mắt đi tới rồi.

Đặng Dĩ Manh bị âm nhạc ở nơi này ồn ào tới mức não đau, nói thẳng rằng mình muốn về ký túc xá nghỉ ngơi, trong đó thì có tên nam sinh cường tráng hơn một ít chợt mất đi hứng thú, nói tạm biệt với cô. Nhưng vị học trưởng dáng người gầy gò còn lại, nói muốn đưa cô về ký túc xá.

Đặng Dĩ Manh thập phần khéo léo từ chối, nhưng vẫn không thoái thác được, cũng chỉ có thể tùy hắn đưa mình về kí túc xá.

Trên đường đi, học trưởng gầy gò kia vẫn luôn kể về những thú vui hồi nhỏ của mình, Đặng Dĩ Manh hoàn toàn nghe không vào đầu, chỉ là xuất phát từ lễ phép, ngẫu nhiên sẽ đáp lời một hai câu.

Rốt cuộc tới thời điểm nhìn đến cổng lớn của ký túc xá. Cơ hồ trong lòng Đặng Dĩ Manh phải hoan hô một câu. Cảm ơn trời đất!

Nhưng học trưởng lại không từ bỏ ý đồ, cười hì hì móc di động ra, "Học muội, thêm WeChat đi, về sau có việc gì muốn hỗ trợ, có thể tùy thời tìm anh nha."

Đặng Dĩ Manh nói di động để ở ký túc xá.

Nhưng học trưởng vẫn như cũ không chịu từ bỏ: "Vậy em nói số điện thoại của mình đi, anh sẽ kiếm."

Đặng Dĩ Manh đau đầu không thôi. Tính cố ý báo sai một số, mở miệng nói: "13........."

Mới nói đến số thứ hai, Đặng Dĩ Manh liền phanh xe, cái miệng hơi mở rốt cuộc không khép được.

Nam sinh nhìn biểu tình khác thường của cô, quay đầu ra sau xem, kinh hỉ kêu to: "Khương Tự Uyển! Khương Tự Uyển!"

Đặng Dĩ Manh thấy khuôn mặt Đại Uyển tràn đầy hàn băng, quay mặt đi không muốn nhìn chị ấy. Sau đó cô nghe thấy thanh âm đặc biệt trầm thấp giận dữ nói: "Cút."

Nhiệt tình của nam sinh giống như ngọn lửa nhỏ gặp phải mưa tuyết, ngay lập tức bị dập tắt.

"Con mẹ nó, người gì vậy không biết....."

Sau khi hắn đi rồi, hai chân như rót chì của Đặng Dĩ Manh rốt cuộc cũng nhấc được ra khỏi mặt đất.

"Đặng Dĩ Manh." Thanh âm của Đại Uyển vẫn như cũ lạnh lẽo giống lớp băng. "Em thật giỏi."

Sau đó Đại Uyển cứ như vậy nghênh ngang mà đi rồi. Cách đó không xa là tiếng xe ô tô khởi động máy. Xem ra hôm nay bác bảo vệ cổng không quá nghiêm khắc. Hoặc là bởi vì mỹ mạo của Đại Uyển nên phóng khoáng, cho chị ấy lái xe vào trường.

Đặng Dĩ Manh đứng ở chỗ này, không biết bắt đầu từ khi nào, nước mắt lại loạch xoạch rơi xuống. Lần trước cũng là khóc ở chỗ này. Nhưng là bởi vì bị Đại Uyển ôm eo hôn lấy.

Lúc mới qua cuối tuần khi cô rời đi, đáy lòng cô cũng có một cái góc nhỏ, là từng âm thầm chờ mong rằng, Đại Uyển sẽ tự mình lại đây tìm cô.

Không nghĩ rằng Đại Uyển thật sự đến. Lại còn phát sinh sự tình phi thường cẩu huyết như vậy.

Đây nhất định là báo ứng. Đặng Dĩ Manh nghĩ. Lúc trước cô viết kịch bản, 80-90% là cẩu huyết. Giờ tốt rồi. Cẩu huyết hiện tại còn dính lên người mình. Đây cũng là nguyên nhân những người hành nghề viết chữ, lúc đặt bút cần hết sức cẩn thận.

An Uyển và Lê Bối Bối cùng nhau trở về, đi ngang qua cổng trường bị bóng người đứng ở đằng kia làm hoảng sợ, liếc mắt thấy, mới nhận ra, cùng kinh hô: "Đặng Dĩ Manh! Cậu đứng ở nơi này làm gì!?"

Bởi vì cô khóc tới đôi mắt đều sưng lên, Lê Bối Bối liền điên cuồng công kích thân nhân An Uyển, "Mình nói nè Uyển Uyển à, quan hệ hữu nghị của hội học sinh các cậu là thế nào vậy? Hả? Có phải là mấy con khủng long cấp bậc Dior của Công viên kỷ Jura không hả? Cậu xem Manh Manh của chúng ta đi, bị bắt nạt thành cái dạng gì thế này!?"

An Uyển cũng cau mày, "Không tới mức mà, phẩm chất cũng đều được."

"Tố chất cái lông ý." Bối Bối mở miệng nói không chút suy nghĩ, "Manh Manh của chúng ta thật là đứa trẻ tốt mà, ngay cả Trì Thịnh lão sư còn là fans của cậu ấy, muốn cùng cậu ấy hẹn hò, ít nhất cũng phải là một người con trai chất lượng tốt mới có thể xứng đôi, cậu xem đi, chẳng lẽ không trấn cửa ải được sao?" Xoay đầu trấn an Đặng Dĩ Manh, "Manh, đừng khóc, ai bắt nạt cậu, ngày mai chị đấy giúp cậu đánh nó."

Đặng Dĩ Manh khóc đến không cất lên lời, chỉ điên cuồng lắc đầu.

Hôm sau cô nhận được một cuộc điện thoại ngoài ý muốn.

Là do Lưu Điềm gọi tới, ban đầu Đặng Dĩ Manh đoán, là Đại Uyển yêu cầu giải trừ hiệp ước gì gì đó. Tuy rằng không muốn nghe lắm, nhưng cuối cùng cô cũng nhấc máy, "Chị Điềm."

"Manh Manh, lần này chị đại diện cho đạo diễn Quách của đoàn phim Thanh Vân Kỷ Sự để liên hệ với em." Lưu Điềm trong điện thoại nói chuyện hòa ái lại dễ gần, "Em còn một vài cảnh quay nữa chưa xong, chừng nào em rảnh?"

Đặng Dĩ Manh trầm mặc trong chốc lát, nắm tóc hỏi: "Không phải em đóng máy rồi sao? Như thế nào vẫn còn?"

Lưu Điềm cười ha ha, "Không phải như thế, em chỉ mới quay đoạn kia thôi, là cái đoạn, sư huynh sư tỷ đưa em về lại nữ nhi quốc đó, nhưng mà mấy cảnh em bái nhập sư môn còn chưa quay mà. Còn cả cảnh tu tiên hằng ngày nữa, cũng đại khái có mười tràng diễn đấy."

Đặng Dĩ Manh ôm đầu, "Nhưng mà, nhưng mà......"

Nhưng mà đi tới phim trường sẽ nhìn thấy Đại Uyển. Đến lúc đó cứ để hiểu lầm như vậy mà không giải thích, chị ấy nhất định sẽ không cam lòng. Hoặc bị sắc đẹp của Đại Uyển dụ hoặc, làm mấy cử chỉ khác thường gì đó. Vậy không phải sự kiên trì cùng dày vò mấy ngày nay của cô đều trở thành phế thải sao.

"Manh Manh à, chị nói em nghe nha, em còn ở chỗ Đại Uyển sống được, bởi vì chị Uyển của em là người tốt, không truy cứu em, cho dù em ký hợp đồng rồi em ấy cũng không trách móc nặng nề gì em cả, vậy nên em muốn về trường học thì có thể trở về. Không sao hết." Thanh âm của Lưu Điềm thấp vài độ, "Nhưng mà đoàn phim kia với em, đã không còn thân thiết như em và chị Uyển nữa, Khúc Ưu nhìn như dễ nói chuyện, nhưng trở mặt không nhận người một cái là ai cũng không kéo được, nếu em không đi diễn, đến lúc đó tiền vi phạm hợp đồng em đền nổi sao?"

Đặng Dĩ Manh châm chước thật lâu, kết luận là, cô vẫn như cũ nghèo như vậy, trước khi trở nên giàu có, không thể tùy hứng được.

"Vậy được rồi. Cảm ơn chị Điềm. Phiền chị gửi cho em địa chỉ của phim trường được không." Đặng Dĩ Manh nói cảm ơn với Lưu Điềm xong, mới ngoan ngoãn cúp điện thoại.

Ngày mai là gặp Đại Uyển rồi.

Trên đường từ thư viện trở về, bước chân của Đặng Dĩ Manh bỗng trở nên cực điểm vui sướng. Có thể coi là nhảy nhót chạy về nguyên đoạn đường.

An Uyển và Lê Bối Bối khi nghe cô hỏi nên mặc cái gì, ánh mắt trao đổi lẫn nhau, đều lộ ra biểu tình thấu hiểu hồng trần: Á à, sống lại. Mùa xuân thứ hai của Đặng Dĩ Manh tới rồi.

Sớm hôm sau, An Uyển có việc ở hội học sinh, Lê Bối Bối và bạn cùng phòng còn lại tên Tiểu Dương, đem Đặng Dĩ Manh ấn ở một chỗ, trang điểm cho cô một lớp phấn dày. Đặng Dĩ Manh vừa nhìn mình trong gương, lập tức muốn ngất xỉu, "Các cậu đang làm gì vậy? Cái bộ dạng này trông tớ phải già đi ít nhất mười tuổi."

"Manh Manh cậu nghe tớ nói." Hai tay Lê Bối Bối ấn bả vai cô, bắt đầu tuyên truyền mấy học thuyết tà thuật, "Cậu nha, chính vì thoạt nhìn quá non, nên người ta sẽ cảm thấy cậu dễ bắt nạt. Nghe chị nói đi, về sau cho dù gặp người lạ người quen, đều nên trang điểm theo kiểu cổ xưa như thế này, bảo đảm người ta không dám bắt nạt cậu."

Đặng Dĩ Manh cười khổ: "Đúng vậy, không dám bắt nạt tớ, mà trực tiếp gọi tớ là mẹ Đặng, ngồi trên xe buýt cũng nhường chỗ cho tớ." Lại còn màu son của các mẹ, tuyệt.

Em gái Tiểu Dương nghe cô nói như vậy, bật cười.

Cuối cùng Đặng Dĩ Manh cũng không lay được Phích Lịch Bối Bối, dùng vẻ mặt đã đầy lớp phấn này đi hai chuyến tàu điện ngầm —— Tỉ lệ quay đầu ở ven đường là 100%, tới phim trường.

Trong lòng Đặng Dĩ Manh nghĩ là, cũng tốt, trang điểm xấu một chút, có thể trừ tà, mà Uyển tỷ đối diện với gương mặt này, hẳn là sẽ không bao giờ muốn luyện hôn diễn nữa. Hì hì.

Người đầu tiên cô nhìn thấy là Khúc đạo, Khúc Ưu sợ tới mức lùi về phía sau hai bước, ngã lăn xuống mặt đất hỏi: "Em là Manh Manh?"

Thanh âm của Đặng Dĩ Manh vẫn là cái giọng sữa đấy: "Vâng, là em, Khúc đạo, anh có khỏe không nha."

Khúc Ưu lau mồ hôi, "Bé ngoan à, em trang điểm..... thật..... thành thục."

Ngay sau đó cô gặp Tiếu Khoa Ngải. Phản ứng của hắn cũng không khác Khúc Ưu là mấy. Mấy người thẳng nam này, với những cô gái trang điểm nhẹ, ấn tượng sẽ là "Oa cô ấy thật xinh đẹp!". Còn với những người có trang dung đậm hơn một chút, trong lòng sẽ nghĩ là "Người này nhìn không giống người tốt chút nào."

Mà hình tượng này của Đặng Dĩ Manh, có thể nói là điên đảo.

Nhưng cô cũng không quan tâm nhiều như vậy, vòng đi vòng lại, nói muốn tìm đạo diễn Quách để báo cáo.

Giống như con ruồi mất đầu xoay quanh hai vòng, đạo diễn Quách thì không thấy, nhưng lại gặp được Uyển tỷ nhà mình.

Trên mặt Khương Tự Uyển cũng không có thần sắc kinh ngạc gì cả. Chỉ là dùng thần sắc lãnh đạm lại xa cách lúc mới quen mà nhìn cô, nhìn cả hai mắt, đến khi Đặng Dĩ Manh kêu một tiếng "Uyển tỷ", mới trầm mặc lại kiêu ngạo đi qua cô.

Trong lòng Đặng Dĩ Manh rất hụt hẫng.

Cô cũng biết Đại Uyển tức giận rồi.

Về sự việc phát sinh ở cửa ký túc xá, cô sẽ tìm cơ hội để giải thích với chị ấy. Mặc dù không thể dùng hết can đảm của mình ở bên chị ấy, nhưng cô cũng không phải không tôn trọng tìm cảm của Đại Uyển. Mặc kệ nó là loại tình yêu thế nào, cô cũng cảm thấy mười hai vạn lần vinh hạnh. Cô vậy nên sẽ không ngoại tình. Cô không có giẫm đạp lên tình nghĩa của chị ấy.

Nhưng những lời này, không thể mới gặp liền đã nói. Nếu không sẽ có vẻ như cô đang gấp gáp giải thích vô cùng. Phảng phất tới đóng phim chỉ là cái cớ để cô làm việc này mà thôi.

Mà cô không phải tới đây để tìm Đại Uyển. Cô chỉ tới hoàn thành nhiệm vụ.

Bởi vì lúc trước bị lợi ích làm mê muội tâm can nên ký một cái hợp đồng, hiện tại đến đây thực hiện nghĩa vụ mà thôi.

Lúc Đặng Dĩ Manh đứng trong chiếc lều được dựng làm hậu trường nhìn đông nhìn tây, phía sau bỗng vang lên một thanh âm quen thuộc gọi: "Manh Manh!"

Đặng Dĩ Manh quay đầu lại, cũng rất vui vẻ, "Lão sư Kevin! Anh khỏe không, đã lâu không thấy nha."

Trong tay của Khải lão sư là một rương trang điểm, ý bảo cô ngồi xuống. "Mau, anh trang điểm trước cho em, chờ lát nữa tới lượt em rồi, em lại không có chuyên viên trang điểm riêng, cũng không phải nhân vật thường xuất hiện, bọn họ sẽ không dụng tâm trang điểm cho em đâu."

Đặng Dĩ Manh dạ một tiếng: "Nếu Khải lão sư giúp em trang điểm, Uyển tỷ thì sao. Chị ấy làm sao bây giờ?"

Khải lão sư chống nạnh, đôi mắt trừng lớn, "Chính Uyển tỷ nhà em bảo anh đến nha! Em không biết sao? Khương lão sư mới cùng anh nói 'Kevin anh mau đem tẩy cái mặt giống như vẽ bùa đuổi quỷ của em ấy đi'."

Tim của Đặng Dĩ Manh, đầu tiên là đập lỡ một nhịp, sau đó là kịch liệt mà tăng nhanh tốc độ, đập bùm bùm.

"Mau ngồi xuống." Khải lão sư ý nói.

Sau khi trang điểm xong, Đặng Dĩ Manh lại xem người ở trong gương, thở dài nhẹ nhõm. May mà, tuy rằng gần đây có chút tiều tụy, nhưng cô vẫn là Thủy Dung.

"Đặng Dĩ Manh có tới không!" Là thanh âm của Quách Lâm, "Thủy Dung, Thủy Dung có tới không?"

Đặng Dĩ Manh ở nơi này nói cảm ơn cùng Khải lão sư trước. Mà bên kia đạo diễn Quách đã bắt đầu răn dạy phó đạo diễn Khúc: "Tôi nói cậu này Khúc Ưu, có phải cậu đến thời kỳ mãn kinh rồi không!? Tôi bảo cậu hôm nay phải gọi đứa nhỏ Tiểu Đặng kia tới, có phải cậu coi lời tôi là gió thoảng bên tai không?"

Khúc Ưu vội vàng giải thích, "Đến, đến rồi, tôi còn vừa mới thấy!" Ngụ ý, bảo bảo oan ức muốn chết, còn oan hơn Đậu Nga nữa.

Đặng Dĩ Manh cầm theo làn váy đi ra ngoài, "Quách đạo, Khúc đạo, để hai người đợi rồi, em vừa mới trang điểm."

Quách Lâm nhìn cô một cái, cười, giơ ngón tay cái với cô, "Tiểu Đặng, có phải giảm cân một chút rồi không nha? Khẳng định trên màn ảnh sẽ càng xinh đẹp."

Đặng Dĩ Manh cong môi cười, không đáp.

"Em đọc lời kịch đi, chờ lát nữa sẽ quay tràng diễn này của em." Quách Đạo phân phó.

Cảnh diễn hôm nay Đặng Dĩ Manh quay, là đoạn mà tùy tùng hộ tống cô tới Thanh Vân bái sư, từ cũng không nhiều lắm.

Ven đường cô đều ngồi xe ngựa, có thị vệ hộ tống. Đoạn có người đuổi giết cô sau đó hung thủ cùng thị vệ liều chết vật lộn, cô cũng không cần tham dự, chỉ cần lúc sau quay mấy cảnh xóc nảy bên trong xe ngựa bổ sung thêm là được.

Suất diễn hôm nay, cô cơ hồ đã tiếp cận tới câu 'đường cùng lối bí', bên người chỉ còn lại một thị vệ gầy gò, vậy nên khi đợt sát thủ cuối cùng đã đuổi tới nơi, cô liền ôm mình nhảy vào hồ nước lạnh, cuối cùng được đại tiểu thư Hoàng Phủ của Thanh Vân phái cứu lên.

Mấy suất diễn trốn tìm trước đấy của Đặng Dĩ Manh đều thực ổn.

Đến đoạn nhảy cầu này, Quách đạo hỏi: "Em làm được không, Tiểu Đặng, biết bơi sao?"

Trên trán của Đặng Dĩ Manh có một giọt mồ hôi lớn, mẹ ơi, thật sự không phải ai cũng có thể làm diễn viên, còn phải toàn năng mười phần luôn hả. Nhưng may mà, "Em biết bơi."

Lúc này có một giọng nữ trầm giọng nói, "Dùng thế thân đi."

Mọi người đều quay đầu lại, Quách Lâm thở dài nói: "Đại Uyển à, nơi này bây giờ không thể tìm được một diễn viên có dáng người như Tiểu Đặng đâu, nếu vì điều này mà chờ một ngày, cũng quá không có lời rồi, tâm tình lo lắng trợ lý của em anh có thể lý giải, nhưng Tiểu Đặng cũng không phải nói, em ấy biết bơi sao. Em bảo người chuẩn bị tốt thảm lông gì đó, không phải là ổn rồi à."

Đặng Dĩ Manh sợ hãi mà nhìn Đại Uyển, rất muốn dùng ánh mắt tỏ vẻ cảm tạ, ai ngờ khi ánh mắt cô phản ánh hình ảnh của chị ấy mới nhận ra, người ta căn bản không có nhìn cô, ngay cả cái liếc nhìn nhàn nhạt thôi cũng không thèm cho cô.

Trong lòng Đặng Dĩ Manh rầu rĩ, thực thất bại, cô đứng ở một bên làm một vài động tác cho thân thể nóng lên, nhìn cái hồ nước nho nhỏ kia mà sợ. Tổ hậu kỳ khẳng định sẽ xử lý cái hồ nước này làm nó đẹp giống như Dao Trì tiên cảnh [3]. Nhưng mà điều này cũng không thay đổi đươc, sự thật thì nó cũng chỉ là một cái hồ nước bẩn mà thôi.

Lúc nhận thấy có một ánh mắt nhìn chăm chú cô, Đặng Dĩ Manh nâng mặt lên, chỉ thấy Đại Uyển đứng đối diện, cách đây không xa, ôm hai tay, không nóng không lạnh nhìn chằm chằm cô.

Đặng Dĩ Manh vội cúi thấp đầu xuống, thở sâu, sau đó nói với Quách đạo: "Đạo diễn, em chuẩn bị xong rồi!"

"OK. Mọi người vào vị trí của mình!" Quách Lâm cầm loa lớn tiếng kêu.

Chạy một đoạn ngắn, quay đầu lại cảnh giác xem có người đuổi theo hay không, nhìn thấy có người tới, lui không thể lui, tới khi thả người rơi xuống —— Đặng Dĩ Manh vẫn chưa cảm thấy không đúng chỗ nào.

Nhưng khả năng ngày thường không rèn luyện nhiều.

Con người lúc cao trung chạy 400m đã không thở nổi như cô, khi hoàn toàn rơi xuống ao, trong nháy mắt liền nhận thấy bản thân xong rồi.

Cẳng chân bên phải kịch liệt co rút, đau tới mức không thể phát ra thanh âm, cứ thế mà trực tiếp chìm xuống.

Người quay phim đưa ống kính hướng xuống ao, chờ Đặng Dĩ Manh ngoi đầu lên làm động thái giãy dụa.

Ai ngờ.......

Không có động tĩnh.

Trường hợp tức khắc có chút loạn, Tiếu Khoa Ngải còn thất thanh hét lên: "Đặng Dĩ Manh! Manh Manh!"

Quách Lâm còn đang hỏi: "Ai xuống cứu người?" Nhưng lời còn chưa dứt, chỉ nghe bùm một tiếng, lại có người nhảy xuống hồ nước.

--

Lúc Đặng Dĩ Manh tỉnh lại, cổ họng vô cùng có cảm giác khát khô.

Cô cố gắng mở mắt, tròng mắt quay tròn xoay chuyển, liền phát hiện nơi này không phải ký túc xá của trường. Mà lại giống như nơi mà cô đã xa cách cả nửa tháng..... Nhà Đại Uyển.

Cô soạt một tiếng ngồi dậy, mà ngay sau đó cửa phòng cũng vang lên tiếng mở cửa.

Không biết trong tay Đại Uyển cầm ly nước ấm vẫn là thứ khác, chỉ thấy được nó nóng hôi hổi mà bốc khói, lúc bốn mắt nhìn nhau, Đặng Dĩ Manh hơi há mồm, "Uyển, Uyển tỷ."

Khương Tự Uyển không phản ứng cô, chỉ đưa bàn tay tới trước mặt cô, ý muốn lấy cái gì đó.

Đặng Dĩ Manh ngẩn người.

"Nhiệt kế." Đại Uyển lạnh lùng nói.

"A." Đặng Dĩ Manh sờ sờ dưới nách, cuối cùng đem nhiệt kế từ bên trái lôi ra, bản thân tự mình nhìn, a một tiếng.

Khương Tự Uyển đoạt lấy nhiệt kế trong tay cô, vừa thấy, mày nhăn muốn chết.

"Uyển tỷ, em, để em uống thuốc, sốt ngốc luôn thì không tốt." Đặng Dĩ Manh nhảy xuống giường, chân vừa chạm tới mặt đất liền bị ấn về.

"Nằm không được nhúc nhích." Khương Tự Uyển nói xong, xoay người đi phòng bên cạnh.

Đặng Dĩ Manh không nằm xuống, chỉ là ngồi dựa vào đầu giường, đôi mắt chớp chớp đánh giá xung quanh, xem ra sau khi cô đi rồi, bày biện của nơi này cũng không thay đổi gì cả.

Không bao lâu thì Đại Uyển đã cầm thuốc tới đây, tùy tay bóc mở một viên thuốc, đưa tới trước mặt Đặng Dĩ Manh. Đặng Dĩ Manh dùng tay muốn tiếp nhận, ai ngờ Đại Uyển không cho, mà lập tức nhét thuốc vào trong miệng cô. Sau đó đưa nước cho cô.

Đặng Dĩ Manh uống thuốc, nhớ lại sự kiện trước lúc ngất đi, bắt đầu ngượng ngùng, "Uyển tỷ, lại khiến chị thêm phiền toái rồi."

Đại Uyển không lên tiếng, chỉ là tới mép giường ngồi xuống, lấy tay sờ trán của cô, sau một lúc lâu cười lạnh: "Em không phải rất giỏi sao."

Đặng Dĩ Manh biết chị ấy muốn nói cái gì, gật đầu nói: "Vốn dĩ em biết bơi mà, chẳng lẽ em lại nói dối sao."

Khương Tự Uyển nhấp miệng, không nói một lời.

Đặng Dĩ Manh nhìn quần áo trên người mình, là bộ áo ngủ bằng tơ mịn mà Uyển tỷ nhà cô hay mặc, trên mặt vì vậy có chút nóng, "Là Uyển tỷ cứu em?"

Khương Tự Uyển trầm mặc tới khó hiểu.

Đặng Dĩ Manh nhéo góc áo, gục đầu xuống, "Quần áo cũng là chị thay cho em, đúng không."

Lần này Khương Tự Uyển đáp: "Đúng vậy."

"......." Nhưng không khí hiện tại cũng không đúng vậy đâu bạn học à. Mau chóng đổi chủ đề! Chỉ là khi Đặng Dĩ Manh nâng đôi mắt lên nhìn chị ấy, thở dài, lời nói ra biến thành: "Ngày đó." Dừng một chút, "Ngày đó, nam sinh kia cùng em không có quan hệ gì cả."

Ánh mắt Khương Tự Uyển nhu hòa hơn một chút: "Ừm."

"Lúc Uyển tỷ nói thích em, thật ra em rất vui." Đặng Dĩ Manh nhéo vạt áo, cào lại cào, "Nhưng mà em.... Em chỉ là một người thường. Đúng là người thường cũng có thể nỗ lực. Chỉ là em không nắm chắc, rằng cuộc đời này của em, có thể đạt được thành công như chị. Có lẽ đời này em chỉ có thể tầm thường lại vô vị. Chị.... Chị nói em rất ngốc có phải không? Thật ra, đôi lúc em cũng nghĩ rất......."

Chữ nhiều chưa kịp nói ra, đã bị đôi môi của Đại Uyển nuốt rồi.

Khương Tự Uyển tiến gần tới cô, nhẹ nhàng, hôn môi từng chút một, chọc cho sắc mặt của ai đó nhanh chóng biến thành một đống hồng. Không có cơ hội nói thêm câu nào khác.

Đặng Dĩ Manh giơ tay ngăn lấy môi của nàng, thấp giọng khuyên can, giống như yêu phi đi can khuyên hôn quân vậy, gọi là khuyên can, nhưng thật ra lại là câu dẫn: "Uyển tỷ. Cảm mạo sẽ lây bệnh."

Quả nhiên Đại Uyển liền một phát không thể vãn hồi. Đem cô đè ở đầu giường, nhiệt tình tặng cô một nụ hôn dài kiểu Pháp.

Tuy rằng nói là kiểu Pháp, nhưng so với cái lần trước là "Chị sướng muốn chết" ấy, thì dịu dàng và ôn tồn hơn rất nhiều.

"Chị không sợ lây bệnh." Hôn quân sau khi hôn xong liền tuyên bố.

Đặng Dĩ Manh ôm chăn co thành một cái hình tròn. Cô cảm thấy bản thân mơ mơ màng màng, hình như bệnh cảm nặng hơn rồi thì phải.

"Thật muốn chết chị." Đại Uyển cắn tai cô nói.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đôi lời editor:

Quay về Khổng Ất Kỷ của Lỗ Tấn: Đây là một truyện ngắn do Lỗ Tấn sáng tác, cá nhân mình cảm thấy rất hay, mọi người có thể tìm đọc thử, ngắn lắm, chỉ vài ba trang thôi.

Lỗ Tấn nói, chữ hồi trong đậu hồi hương có 4 cách viết.

茴: Cấu trúc của chữ này thì bên trên là bộ thảo đầu (艹), bên dưới là chữ 回 (huí). Nhưng 回 chỉ là cách viết thường dùng thôi, ngoài ra mình có thể thay bằng 3 cách viết khác lần lượt là 囘、囬、廻

Cả 3 cách viết này đều là bản dị thể của chữ 回: 囘 là chữ cổ của 回; 廻 là chữ tục thể (thể chữ Hán viết tay trong dân gian không hợp với cách viết trong các tự thư, tự điển) của 回; 囬 và 回 có ý nghĩa và cách dùng như nhau, nhưng 囬 không phổ biến và được sử dụng nhiều như 回.

Câu nói này xuất hiện khi Khổng Ất Kỷ đố nhân vật "tôi". 

Nói qua về Khổng Ất Kỷ, có thể nói Lỗ Tấn như đặt bản thân mình vào nhân vật này. Khổng Ất Kỷ là được miêu tả là một nhà nho lỗi thời, lập dị, dơ bẩn và nghèo nàn, song lúc nào cũng tỏ ra nghiêm nghị. Chính vì vậy, ông ấy bị coi là một trò cười cho tất cả mọi người.

Khổng Ất Kỷ rất mê sách, người ta hay cho rằng những vết thương trên người ông là do 'ăn cắp' sách nên mới phải gánh chịu. Song, Khổng Ất Kỷ chưa bao giờ thừa nhận bản thân làm việc này. 

Khổng Ất Kỷ nói, chữ hồi trong đậu hồi hương có 4 cách viết, thật ra không phải để khoe khoang kiến thức của mình uyên bác tới cỡ nào, mà là sự cẩn thận khi giao lưu cùng người. Nhưng, những người kia đều xem thường ông ấy, coi lời ông ấy là những lời đùa cợt viển vông, ngay cả những đám trẻ con vì chịu sự ảnh hưởng của người lớn mà cũng xem thường Khổng Ất Kỷ, xa lánh ông ấy.

Đây cũng là tâm trạng của những nhà nho lúc bấy giờ, họ cảm thấy lạc lõng, không hòa mình được vào thời đại mà bản thân đang sinh sống, cô độc và lẻ loi.

P/S: Trong Ngữ Văn Việt Nam mình cũng có rất nhiều những bài thơ hoặc truyện ngắn nói về các nhà nho cuối mùa đó. Giống như bài Thương Vợ mà mình học năm lớp 11 chẳng hạn. Hoặc tập truyện Vang bóng một thời của Nguyễn Tuân....Các độc giả ngoài đọc truyện ra, cũng cần chăm chỉ học tập đó nha!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro